CLOSE
Add to Favotite List

vmBOARDS

  • N
    nhtrchi 9 years ago


    Truyện ngắn của Phan Trang Hy

    BẢNG LẢNG NHƯ HOA MÙA XUÂN

    Như lệ thường, gần đến Tết, tôi chạy xe vòng quanh phố. Mọi thứ như đang vươn sức xuân. Mảng tường nhà ai đang được sơn lại. Con phố nhỏ ấm và sáng hơn. Cờ hoa rợp phố như thể đất nước được mùa.
    Nhìn người ta mua sắm Tết cũng là điều thú vị với tôi. Tưởng chừng như tôi đang sắm Tết. Nào là kẹo mứt ; nào là bánh chưng, bánh tét ; nào là chả giò ; nào là mọi thứ… Hàng hóa như theo người về nhà vui Tết. Một chút rượu làm hân hoan mọi nỗi lòng trong năm mới ; một chút hạt dưa làm hồng môi ngọt của ai ; và cả một chút tờ báo xuấn trải lòng người cùng Tết …
    Tôi gửi xe và vào chợ hoa xuân. Đầy hoa ! Hoa ngợp trước mắt tôi. Ngày thường dễ gì thấy hoa như thế ! Ước gì trên những con đường lớn Đà Nẵng cũng có hoa đẹp quanh năm ! Chỉ toàn là cái đẹp, toàn sự tốt lành đang ẩn hiện trên mỗi loài hoa, ai mà chẳng thích ?
    Tết đến mà có một chậu mai chưng thiệt là tuyệt ! Và tôi cố tìm cho được một chậu vừa ý mà lại vừa túi tiền. Có mai, căn nhà như sáng thêm lên, như mùa xuân ngập cả nhà. Vợ chồng con cái gắn chặt nhau hơn trong những lần mai nở. Và bè bạn nói những điều tốt đẹp cho nhau khi Tết đến xuân về. Dại gì ta nói xấu nhau ! Sao ta không nói tốt về nhau, nếu được ?
    Đang chú mục vào môt chậu mai, đang thưởng thức để tìm thêm cái đẹp, cái tốt trong mai để đem về còn khoe với vợ con, bằng hữu. Bỗng nhiên, có cái vỗ vai của ai đó làm tôi giật mình . Quay lại nhìn, tôi ngờ ngợ thấy gương mặt quen quen. Ấp úng, tôi hỏi : “ Ông … Ông là ..? ”. Người đàn ông giờ đối diện với tôi cũng ấp úng : “ Xin lỗi có phải … Ông là ...”. Tôi thấy quen quá, nên nói luôn : “ Tôi là An ”. Người đàn ông nói : “Tôi là Thanh, bạn cũ của ông đây!”. Hai chúng tôi mừng nhau không thể tả .
    Chúng tôi tìm một quán nước gần đó để trò chuyện. Tôi được biết Thanh từ thành phố Hồ Chí Minh về quê ăn tết. Hắn ta – tôi phải gọi như thế để nhớ lại cái thuở còn thanh niên – về quê lần này tiện thể vừa để tìm người yêu cũ. Gần 20 năm mà hắn vẫn không quên cô ấy dù đã cả hai đã có gia đình. Hắn chỉ cười buồn và trải lòng cho tôi nghe.
    … Kể từ dạo ấy, cái thưở hai đứa hắn cảm lòng nhau. Lòng của hắn như có kiến đốt. Hắn ăn cũng không ngon, hắn cười cũng chưa hết cở. Nói tương tư thì không đúng lắm, hắn chưa đến nỗi phải nằm liệt gường bởi yêu. Vả lại, yêu mà bị bệnh thì ai dám yêu. Yêu như thế quả là khổ sở. Mỗi lần ra đường, đầu óc hắn vẩn vẩn vơ vơ. Ngó thấy ai có cái dáng dấp của cô ấy thì hắn mừng, tưởng như là gặp cô ấy. Nhiều khi buồn, hắn bâng quơ lấy xe chạy vòng vòng khắp phố, không biết là chạy đi đâu. Hắn chạy xe qua nhà cô ấy bao nhiêu lần, hắn cũng không nhớ hết. Mỗi lần như thế, hắn đều ước ao gặp cô ấy. Điều ước ấy có lúc xảy ra nhưng là những lúc tình cờ. Tình cờ mà gặp nhau, còn cố tình cũng chưa thể gặp nhau, âu đó cũng là cơ duyên, hắn nghĩ vậy. Và chuyện của hắn, ban đầu cũng là sự tình cờ của những lời bông đùa, như ngọn gió bỡn cợt trên cành hoa xuân, như ngọn nắng đùa trên cỏ, như cánh diều bâng khuâng treo gió trên nắng mùa xuân và như sự bông đùa của gái trai muôn thuở. Nhưng rồi, như sự ngẫu nhiên của trái tim, của sự chân thành, chúng đã yêu nhau. Yêu nhau thôi, yêu nhau tha thiết, yêu bằng cả ngôn ngữ của tình yêu, yêu bằng mắt bằng lời, bằng cả nỗi lòng thơ ca của chúng. Kể cũng lạ, bình thường hắn ít viết, viết không nổi một câu thơ, thế mà khi chúng yêu nhau thì không biết cớ sao, hắn lại làm thơ, làm rất nhiều thơ, mà bài nào cũng được. Lần đầu tiên cô ấy đọc thơ hắn, cô ấy chỉ cười, nụ cười bây giờ hắn vẫn còn có cảm giác ngọt lịm. Còn gì đẹp bằng khi có kẻ tri âm, tri kỷ. Và mặc nhiên chúng coi nhau là tri kỷ, tri âm .
    Không biết sao hắn biết cả tên cha, tên mẹ, tên em trai, em gái của cô ấy, biết cả số nhà, số điện thoại. Và cô ấy biết hắn thích gì. Kể cả chuyện riêng tư, cô ấy cũng kể hắn nghe .
    Thế nhưng !
    Đời mà ! Biết bao sự “thế nhưng” trong cuộc đời này . Chúng yêu nhau, quả là vậy ! Thế nhưng chúng vẫn không thể sống cùng nhau. Yêu nhau mà sống đuợc với nhau thì quả là tuyệt rồi ! Thế nhưng, đâu có phải yêu nhau là phải sống với nhau. Nhiều lúc hắn tự an ủi cho riêng mình, như là một sự ru lòng mình yên tĩnh.
    Đã 20 năm xa cô ấy. Hắn đếm ngón tay là đã 20 năm ; hắn tặc luỡi là đã 20 năm . Nơi cô ấy ở trước đây giờ đã khác. Người cũng khác, toàn là người lạ. Hắn cảm thấy buồn buồn. Dễ gì gặp cô ấy để khen cô ấy có cái áo đẹp ; dễ gì gặp cô ấy để cả ngày hắn trọn niềm vui. Như một định mệnh, lẽ hợp tan là thường tình của trời đất. Hắn biết cái quy luật ấy, cố nín lặng chịu đựng nỗi nhớ của riêng mình.
    Đặt ly cà phê xuống bàn, tôi hỏi hắn:
    - Thế ông không yêu vợ ông sao ?
    Hắn trố mắt nhìn tôi, chửng hửng:
    - Sao không yêu ? Không yêu vợ con thì yêu ai ?
    Tôi gặng hỏi :
    -Thế sao ông còn nhớ cô ấy ?
    Giọng hắn như lạc vào cổ tích :
    - Kỉ niệm, ai mà không nhớ ! Vả lại, cái tôi của thằng đàn ông đầy tham lam lắm ông ạ ! Nhất là trong tình yêu ! Có vợ có con rồi mà vẫn muốn có người yêu như là sự khẳng định mình với trần gian này, không biết tôi nói như thế có quá không ?
    Im lặng…
    Và tôi. Tôi không thể giấu lòng mình. Tôi cũng có vợ có con rồi ; tôi cũng muốn quên “ cô ấy của tôi ”, nhưng đâu dễ gì quên. Chỉ có kẻ vô tình mới không để ý đến nhau, mới dễ quên nhau. Và chỉ có kẻ dửng dưng, đâu cần ai để nhớ !
    Tôi nhớ như in, hầu như ngày nào tôi cũng ghé quán cà phê cô ấy. Nắng cũng như mưa, thời tiết dẫu thay đổi nhưng tôi cứ như là đúng hẹn cùng cô ấy. Chỉ có thế thôi mà tôi đã cảm lòng bởi sự chân thành của cô ấy. Rồi, Đà Nẵng chỉnh trang đô thị. Nơi cô ấy bán được giải tỏa để mở rộng đường. Cô ấy không còn bán cà phê, cô ấy chuyển sang làm nghề khác. Tôi không còn cớ để gặp cô ấy. Chỉ còn nỗi nhớ xốn xang. Nhiều lúc đi trên đường, bất chợt, tôi thấy một số xe của ai đó, nếu chỉ cần có một con số hoặc chỉ cần màu xe gần giống xe cô ấy là tôi lại nghĩ đến cô ấy, hoặc nhiều lúc tôi làm thơ, thơ đâu chẳng thấy, chỉ thấy trên giấy tòan là tên cô ấy.
    Tôi vẩn vơ nghĩ về cô ấy, nghĩ về tình yêu. Tình yêu cũng như hoa kia. Bạn có thể thích hoa, nhưng đâu có thể đem về nhà tất cả hoa mình thích .
    Chỉ cần một cành hoa , nhà bạn cũng Tết rồi !
    Tôi bắt tay chào Thanh. Tôi vào chợ hoa xuân. Trên đường về nhà, trên xe, một chậu mai vàng cùng tôi chào đón mùa xuân .

    Tháng Giêng - 2009
    Phan Trang Hy

    Trích từ tập truyện NGƯỜI THẦY DẠY BÚP BÊ, Nxb Văn nghệ, 2009


    0
Reply
  • N
    nhtrchi 9 years ago


    Truyện ngắn của Phan Trang Hy

    BỘ ÓC RÔ-BÔ

    Không ai biết ông ta tên thật là gì. Người ta gọi danh ông ta dựa vào tấm quảng cáo treo ở góc đường. Nhà Đại Tiến Sĩ - đó là biệt danh của ông ta. Khắp xứ đều nhắc tới tên ông như một vị anh hùng của thời đại với chiến công hiển hách chưa từng có trên thương trường từ trước đến nay. Các buổi tiệc tùng của chính quyền đều mời ông ta tới dự, bởi vì hai phần ba ngân khoản dành chiêu đãi là do lòng hảo tâm của ông ta đóng góp. Các quỹ bảo trợ xã hội đều có phần ông ta tài trợ. Nói chung, ông ta là “Mạnh thường quân” đáng mặt để mọi người học tập.
    Người ta không thể đoán biết vốn liếng kinh doanh của ông ta là bao nhiêu. Nhiều tin đồn đại, có thể vốn ông ta khoảng một thùng phuy vàng là ít. Ông ta bắt đầu phất khi nền kinh tế của xã hội chuyển sang sự cạnh tranh của cơ chế thị trường. Quả thật bộ óc ăn nên làm ra như thế thật là hiếm, thật là mẫu điển hình để mọi người ham có vàng phải bắt chước.
    Ông ta về thành phố này cách đây vài năm. Món hàng kinh doanh của ông ta thật là lạ : Kinh doanh óc. Nó cũng kì lạ như con người của ông ta. Đầu ông ta là một khối vuông nhỏ xíu được gắn trên cơ thể lập phương. Chưa hết, mọi vật ông ta sử dụng đều vuông vắn đến cỡ nếu dùng thước đo có sai số một trên một triệu cũng không tìm ra độ chênh lệch. Và điều kì lạ hơn nữa, mặc dù ở độ tuổi năm mươi, ông ta vẫn còn trinh trắng.
    Nhiều cô gái đẹp ngấp nghé muốn thân trao phận gửi cho ông ta nhằm kiếm nơi yên phận cái kiếp làm đàn bà, nhưng ông ta nhìn các ả bằng cặp mắt dửng dưng. Nhiều người cho ông ta khó tính. Nhưng điều đó trái ngược với bản chất của ông. Tới một con rắn hổ mang, ông cũng không dám xuống tay hạ sát khi nó leo lên người và liếm vào môi ông. Ông chỉ cười với nó. Và rồi khi thấy ông bị lâm nguy, các nhân viên giúp việc cho ông phải tìm gậy gộc để đánh chết con rắn. Hú hồn, hú vía, may cho nhà Đại Tiến Sĩ không hề hấn việc gì. Ông cũng chỉ cười khi thịt rắn trở thành món nhậu cho đám nhân viên. Bữa tiệc chiến thắng rắn, ông hào phóng xuất tiền để mua thêm thức ăn và nước để uống.
    Và rồi, cả xứ đều xôn xao khi đọc mục quảng cáo nhắn tin trên tờ báo Kim Tiền : Nhà Đại Tiến Sĩ - chuyên kinh doanh các loại óc văn nhân, thi sĩ, nhạc sĩ, nghệ sĩ, bác sĩ, kĩ sư, luật sư, bác học - muốn tìm vợ tuổi khoảng 15 đến 25. Ai muốn làm vợ Đại Tiến Sĩ hãy nộp đơn đăng kí từ ngày 1 tháng Giêng đến ngày 31 tháng Chạp năm nay. Mọi thủ tục xin liên hệ tại văn phòng của Đại Tiến Sĩ số 666, Đại lộ 13.
    - Ôi ! Ông Đại Tiến Sĩ chuẩn bị lấy vợ. Tuyệt thật !
    - Ôi ! Ngài Đại Tiến Sĩ sẽ có vợ. Chắc chắn đất nước này còn duy trì được gien của những người tài.
    - Ông ta lấy vợ thật à ?
    - Đây nè ! Đọc kĩ thì rõ ! Thật là phước đức cho nòi giống chúng ta…
    Cứ thế, một đồn mười, mười đồn trăm, đồn theo cấp số nhân. Cả làng cả nước chờ đón tin mừng Đại Tiến Sĩ kén vợ.
    *
    * *
    Việc định lại biên chế cho tờ báo Kim Tiền làm nát óc chủ nhiệm kiêm chủ bút. Để phóng viên, biên tập viên nào ở lại công tác, cho người nào về. Khi cần thì nhận, khi không cần thì thải sao ? Nhưng đã hạch toán kinh tế thì phải sòng phẳng, phải tính công sức của từng người để chi trả lương. Mà ở cơ quan này tính đi tính lại thừa 12 người trong tổng số 21 người. Giảm biên chế những trên 50%. Không lẽ chủ nhiệm kiêm chủ bút Thức Thời phải về vườn. Không lẽ Nữ Sĩ, người yêu trẻ của ông ta, phóng viên trẻ nhất trong số nữ phải nghỉ việc ?
    Ông ngồi thừ trước bàn làm việc. Nữ Sĩ vai mang xách chạy vào cười nũng nịu với ông :
    - Nè anh ! Tối nay chúng mình đi khiêu vũ nhé ?
    Ông im lặng.
    - Chiều em một tí đi nào ! - Nữ Sĩ quàng vai ông, tựa má sát vào hàm râu đen rậm của ông.
    - Anh bực muốn chết được !
    - Chuyện gì mà bực ? Ai làm anh bực ? Ai qua mặt được anh ở cơ quan này ? - Nữ Sĩ hét toáng lên khi buông tay ra khỏi con người ông…
    - Thì chuyện giảm biên chế đó ! - Ông vừa nói vừa thở dài.
    - Hơi đâu anh lo cho mệt xác. Không lẽ anh không giữ được em ở lại làm việc sao ? Hơi sức đâu anh nghĩ thế. Ai lo cho mình cái ăn cái mặc. Đời này không đạp nhau thì làm sao sống nổi ? - Nữ Sĩ vừa nói vừa khoanh tay, ngước mắt nhìn cái quạt trần đang quay chậm rãi - Anh không đạp họ thì anh có chỗ để đứng không ? Anh và em chết đói trước hay họ chết đói trước ? Tùy anh !
    *
    * *
    Đã hơn sáu tháng mà Đại Tiến Sĩ vẫn chưa kén được vợ cho nên mục quảng cáo nhắn tin phải in đi in lại nhiều lần trên báo kèm theo ảnh toàn thân của ông ta để các cô gái lượng sức nộp đơn đăng kí . Bên cạnh đó, báo cũng giới thiệu một phần tài sản của ông ta. Mục giới thiệu tài sản gồm có một số nội dung chính như sau : Ngài Đại Tiến Sĩ làm chủ một cao ốc trên 1000m2. Trang bị 5 karaôkê ở phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ, phòng tắm và cầu tiêu. Có 2 xe hơi kiểu tiên tiến nhất của Nhật Bổn còn chờ người lái v.v… và v.v… Nếu đọc hết nội dung đó, có thể chúng ta choáng ngợp trong số tài sản đó.
    Mọi lo âu đều hiện trên gương mặt của những người chăm chú vào thời cuộc. Ngài Đại Tiến Sĩ sẽ chọn ai trong 6 tháng cuối năm để làm vợ. Người ta bàn bạc, kháo nhau và cá độ về đường tình duyên của Đại Tiến Sĩ.
    *
    * *
    Người yêu của Đại Tiến Sĩ là Nữ Sĩ. Nàng thường cặp kè bên cạnh ông, trở thành thư kí riêng cho ông. Sau khi bàn bạc với chủ nhiệm tờ báo Kim Tiền, nàng đã đăng tin : “Nữ Sĩ, phóng viên tờ Kim Tiền, tuổi 24, đẹp, dễ thương, cần tìm chồng khoảng 50 tuổi, giàu có…” Nhờ tin ấy, nàng cùng Đại Tiến Sĩ trở thành đôi tình nhân tuyệt vời. Mọi bí mật làm ăn của Đại Tiến Sĩ nàng hầu như biết gần hết. Nhân viên khi gặp nàng đều bẩm thưa “bà chủ”. Thế nhưng, họ vẫn chưa làm lễ cưới. Họ đợi đến gần tiết Tiểu Hàn sẽ tổ chức vì khí hậu hợp với chuyện ăn nằm. Còn khoảng 25 ngày nữa mới đến thời điểm làm lễ động phòng hoa chúc.
    Gần đến ngày cưới, một hội nghị khoa học kinh tế được tổ chức dưới sự bảo trợ của Viện Hàn lâm khoa học, có các đại trí thức của thời đại tham dự để nghe Đại Tiến Sĩ báo cáo tham luận kế hoạch kinh tế một thiên niên kỉ tới. Bản tham luận của Đại Tiến Sĩ dày trên ba ngàn trang in. Ông ta đã bỏ vốn ra in trên triệu bản phát trước cho các nước có tham dự hội nghị và ông ta dự tính bỏ ra một số tiền thù lao cho những vị chịu đến tham dự Hội nghị để nghe ông ta đọc tham luận. Cứ một trang in, ông sẽ chi trả cho mỗi người nghe một đô la. Vị chi, một người ngồi nghe tham luận, ông sẽ chi trả trên ngàn đô la. Mọi người đều phấn khởi mong đến ngày Hội nghị khai mạc.
    Dù bận bịu với công việc sắp đến của Hội nghị, Đại Tiến Sĩ vẫn không quên ngày cưới của ông ta sẽ tổ chức một tuần lễ sau đó. Ông dành thời gian rảnh rỗi đưa Nữ Sĩ giải trí sau những giờ làm việc căng thẳng.
    Cơ sở làm ăn của ông, nàng đều biết và quen thuộc cả. Ngoại trừ trại cấy giống lấy óc, nàng chưa một lần ghé thăm. Nàng ao ước được đến đó. Nàng đã rủ rỉ bên tai Đại Tiến Sĩ. Cuối cùng, ông ta bằng lòng dẫn nàng đến trại.
    Một buổi sáng đẹp trời, cả hai đáp phi cơ trực thăng đến trại giống. Sau khi các nhân viên ở trại làm thủ tục chào đón ông chủ và vị hôn thê của ông ta xong, họ đâu vào đấy trở lại vị trí làm bổn phận của mình. Đại Tiến Sĩ dẫn Nữ Sĩ đi từng lán trại để nàng tham quan. Hàng đàn khỉ được nhốt trong các chuồng trại. Nàng ngợp với quang cảnh kì lạ của khỉ. Tới một chuồng khỉ, Đại Tiến Sĩ khoe với Nữ Sĩ :
    - Đây là chuồng nuôi óc kinh tế. Ai mua óc của lũ khỉ này sẽ ăn nên làm ra.
    Nữ Sĩ trố mắt nhìn từng con khỉ đang học cách mua bán. Từng chỉ vàng, từng lượng vàng được chúng chuyền nhau. Chúng ngửi, thè lưỡi liếm, chúng giấu vào tai, vào háng, vào hậu môn…
    Qua khỏi chuồng kinh tế, trước mắt Nữ Sĩ một chuồng khỉ có đầy đủ các nhạc cụ. Nào là pianô, viôlông, ghi ta, măngđôlin v,v…được các con khỉ đang chơi những bản nhạc tuyệt vời của Bêthôven, Môda…
    Nàng sửng người lắng nghe những âm thanh kì vĩ. Một cái đập vai nhẹ nhàng làm nàng giật mình. Đại Tiến Sĩ cười nói :
    - Em thấy lạ lắm hả ? Đây là chuồng nuôi óc nhạc sĩ. Chính những con khỉ này sẽ cung cấp óc cho các nhạc sĩ đại tài trong tương lai…
    Chưa hết, nàng được Đại Tiến Sĩ dẫn thăm các chuồng trại, cả thảy 33 chuồng, đủ mọi ngành nghề, đủ mọi tri thức và đều có thể bán ra thị trường dưới dạng óc.
    *
    * *
    Trong hội trường đông nghẹt người chờ đón Đại Tiến Sĩ đọc tham luận. Gần đến 11 giờ mới đến phiên ngài. Ngài bệ vệ tiến lên bục diễn thuyết. Pháo tay vang lên như sấm dậy tưởng bay trần ximăng ở trên đầu. Không có việc gì xảy ra cả. Chỉ có sự hoan hô nồng nhiệt.
    Khi ngài Đại Tiến Sĩ cất giọng như catxet, cả hội trường im phăng phắc. Ngài say sưa đọc. Các phóng viên chụp ảnh, quay phim lia lịa.
    12 giờ, ngài Đại Tiến Sĩ đọc đến trang 101.
    12 giờ 30, ngài đọc đến trang 162.
    13 giờ, ngài đọc đến trang 222.
    14 giờ 30, ngài đọc đến trang 402. Cả hội trường không có một tiếng thở để nghe ngài đọc.
    14 giờ 32, ngoài căng tin, mọi người đang kháo nhau sẽ sắm được những gì qua đợt Hội nghị này bởi đồng tiền hào hiệp của Đại Tiến Sĩ.
    14 giờ 36 phút, ngài Đại Tiến Sĩ vẫn đọc.
    15 giờ, ngài vẫn đọc. Và mọi người ở căng tin đang say mèm, nằm dài trên sàn nhà, trên cả lối đi và kể cả nơi vệ sinh.
    15 giờ 10 phút, ngài Đại Tiến Sĩ vẫn say sưa đọc.
    *
    * *
    Hai ngày sau, tờ báo Kim Tiền phát một tin giật mạch máu :
    “Lúc 15 giờ 20 phút ngày 25-12-…, ngài Đại Tiến Sĩ đã đột ngột xỉu khi đọc tham luận. Các bác sĩ đã tận tình cứu chữa, nhưng vì tuổi cao, sức cạn, Ngài đã từ trần, hưởng 52 tuổi”.
    Và trong tờ báo này cũng đăng tin cuộc giải phẫu bộ óc kì vĩ của Đại Tiến Sĩ, nguyên văn như sau :
    “Sau khi tiến hành phẫu thuật bộ óc của Đại Tiến Sĩ, các bác sĩ, tiến sĩ, bác học trên thế giới vẫn không xác định óc của Ngài thuộc chủng loại nào vì không có não bộ. Và sau khi làm việc suốt 24 giờ liền, máy vi tính đã xác định : óc Ngài Đại Tiến Sĩ thuộc chủng loại rôbô ra đời cách đây 4 tỉ năm”.

    1991
    Phan Trang Hy


    Trích từ tập truyện NGƯỜI THẦY DẠY BÚP BÊ, Nxb Văn nghệ, 2009

    0
Reply
  • N
    nhtrchi 9 years ago


    Truyện ngắn của Phan Trang Hy

    QUỲNH HOA

    Bày biện nào trà, nào thuốc, nào bánh ngọt… trên bàn, ông Bằng ngồi vào ghế, mắt chăm chú nhìn chậu quỳnh chuẩn bị khai hoa. Ông nhớ rõ khi ông bắt đầu yêu là ông yêu luôn sở thích của cô ấy. Và khi kết hôn với cô ấy, tình yêu hoa như càng tăng thêm trong lòng ông. Khi quỳnh chớm nụ là hai vợ chồng đều mong giờ hoa nở. Ông nhớ một lần vợ ông kiếm được chậu quỳnh chớm nụ về, cô ấy đã khoe :
    -Anh Bằng ! Em tặng anh !
    Mắt cô ấy sáng lên như muốn nói điều gì nữa nhưng lại thôi.
    Từng đêm họ chờ hoa nở. Chờ hoài thì có lúc cũng toại nguyện nỗi chờ mong : quỳnh khai hoa. Nụ hoa từ từ mở ra. Hương êm êm ngọt lịm. Cánh hoa trắng muốt trong đêm. Màu trắng mềm mỏng manh, nhẹ tênh. Hương hoa dìu dịu như da con gái dậy mùa.
    Tình yêu của họ đẹp theo ngày tháng. Cô ấy đã ngã vào ngực ông trong đêm chờ quỳnh khai hoa. Ông vuốt tóc vợ thầm thì : “Hoa ! Anh yêu em ! Em mãi mãi là của anh !”. Ông mơ màng trong hương tóc. Chợt vợ ông reo lên : “Ồ, thơm quá ! Quỳnh khai hoa.”. Mắt cô ấy sáng lên. Cả không gian đầy hương thơm. Đêm ngời sáng. Cả không gian như nín thở khi quỳnh khai hoa. Cả đất trời như nín thở khi mắt họ nhìn sâu vào nhau. Trong đôi mắt họ ánh ngời lên màu hoa quỳnh. Trong hơi thở của họ quyện hương quỳnh thanh khiết.
    *
    * *
    Cô ấy đã sinh cho ông một đứa con trai. Tình yêu của họ đã khai sinh một con người. Ông lấy làm hạnh phúc. Ông chạy khắp chốn tìm hoa tặng vợ. Cầm đóa quỳnh trên tay, vợ ông cười mừng : “Cảm ơn anh ! Cảm ơn anh đã hiểu lòng em”. Rồi một hôm, cơn bệnh hiểm nghèo đã đến với vợ ông. Cô ấy nắm tay ông, trăn trối : “Anh Bằng ! Kiếp này…em…lỗi hẹn…Xin anh…tha lỗi…cho…em…! Xin…”. Cô ấy vĩnh viễn bỏ cha con ông ra đi. Ông im lặng. Đôi mắt ông xa xăm như muốn nói cùng linh hồn vợ :“Hoa ơi !
    Sao em nở bỏ anh ? Rồi ai cùng anh lo cho con ? Ai cùng anh ngắm quỳnh khai hoa, hở em ? Ai ? Ai ? Sao đôi ta chẳng cùng nhau đi suốt cuộc đời này? Sao vậy hở em ?”.
    *
    * *
    Một năm, đôi lần, đợi đêm về, đợi quỳnh nở hoa, ông đến thăm mộ vợ. Cả nghĩa trang chìm lắng trong đêm. Quỳnh, ông đem tặng vợ thơm cả nghĩa trang. Đặt quỳnh hoa trên mộ vợ, ông thầm khấn : “Hoa ơi ! Anh đem quỳnh đến tặng em đây. Một chút lòng thành của anh, xin em nhận lấy. Hoa ơi ! Em có biết không ? Có đêm, một mình nhìn hoa nở, anh lại như thấy em cười cùng anh, thấy em mãi mãi ở bên anh. Giờ, sao em bỏ anh đi mãi thế ? Hoa ơi !”.
    Sương đêm bàng bạc cả nghĩa trang. Đóa quỳnh trên mộ chập chờn hình bóng vợ ông. Chập chờn hương thơm của cô ấy trong không gian. Chập chờn cả tiếng vọng mơ hồ : “Anh Bằng ! Xin cảm ơn anh ! Cảm ơn anh đã hiểu rõ lòng em. Kiếp này lỗi hẹn. Xin anh tha thứ cho em !”.
    Ông ngồi bên mộ như thể hóa đá. Chợt có tiếng người phụ nữ bên tai : “Xin lỗi ! Xin ông làm ơn cho tôi chút lửa !”. Ông giật mình, chợt tỉnh : “Xin lỗi, bà là…”. Trong sương đêm, giọng người đàn bà nhẹ nhàng : “Dạ, tôi tên là Hồng. Tôi đến thắp nhang cho chồng. Chẳng may hộp quẹt của tôi hết gas lúc nào tôi chẳng hay. Thế ông có lửa không ?”.Ông lấy hộp quẹt từ trong túi của mình đưa cho người phụ nữ. Giọng người đàn bà vẫn nhẹ nhàng : “Xin ông làm ơn quẹt giùm tôi !”. Ông bật lửa lên. Trong ánh hồng chập chờn khuôn mặt dịu dàng của bà ấy…
    Người đàn bà cắm nhang trên mộ chồng và những ngôi mộ bên cạnh. Hương nhang hòa với hương quỳnh lan tỏa cả nghĩa trang.
    *
    * *
    Ông cùng bà Hồng đem quỳnh trồng trên hai ngôi mộ trong nghĩa trang. Từ đó, khi quỳnh khai hoa, nghĩa trang không còn bóng đêm. Người ta thấy những khi quỳnh nở, thấp thoáng bóng dáng một người đàn ông và một người đàn bà thơm hương quỳnh hoa.

    Tháng 10-2000
    Phan Trang Hy

    Trích từ tập truyện NGƯỜI THẦY DẠY BÚP BÊ, Nxb Văn nghệ, 2009




    0
Reply
  • N
    nhtrchi 9 years ago


    Truyện ngắn của Phan Trang Hy

    VÀNG MAI

    Đưa chén trà lên môi, nhắp nhẹ, giọng từ tốn, tôi khẽ nói : “Bác có khi nào tìm về chốn cũ ấy chăng ?”. Lão già nước mắt lưng tròng, gượng cười : “Thầy giáo ạ ! Trước đây thì có, giờ thì chân chùn gối mỏi làm sao mà đến được. Âu cũng là phận cả ! Thế thầy có tin mỗi cuộc đời đều có phận của nó không ? Tôi thì tôi tin thầy ạ ! Càng già thì càng tin. Chả bù với thời trẻ”.
    - Bác nói thế thì tôi tin thế. Mà đã có phận tất có duyên. Cũng nhờ có duyên mà tôi được làm quen với bác đấy.
    Lão cười : “Thầy khéo nịnh ! Mà thôi ! Giờ thì tôi đưa thầy đi xem mai”.
    Tôi cùng lão ra vườn. Gọi là vườn cho nó “khí thế”, chứ thực ra ở cái thành phố đang phát triển này làm gì có đất rộng để làm vườn.
    Chả bù lúc ngồi nói chuyện. Giờ thì lão huyên thuyên khoe với tôi. Cả thảy 21 chậu mai. Nào là Hồng Diệp Mai tậu từ Sài Gòn ; nào là Thanh Mai ở tuốt Bình Định ; nào là Bạch Mai mua tận Thái Lan…Dẫu không có đất, thế mà lão có từng ấy chậu mai, quả thật là tuyệt ! Lão tỉ mỉ giới thiệu cho tôi cái thú chơi mai. Phải biết đợi chờ mai nở, đếm cánh mai nhiều hay ít để đoán tài lộc, may mắn trong năm. Phải cảm nhận được hương thơm của mai, hiểu được cốt cách - tinh thần của mai. Phải thở với hơi thở của mai, hít khí trời như mai… Lão cũng lên lớp với tôi : “Như anh biết đấy ! Tết đến mà thiếu mai thì mất cả hương vị của ngày xuân, mất cả tình xuân”. Con mắt của lão hóm lên ngời sáng như trêu tức tôi. Tôi chỉ còn biết : “Dạ vâng ! Dạ vâng ! Bác nói phải !”.
    Lão chào hàng cả thảy 20 chậu mai. Chỉ còn một chậu là lão không đả động gì đến nó. Theo tôi biết, đây là chậu mai núi bình thường. Nhưng, thế của cây mai quả là chỉ có tay sành điệu mới tạo được dáng như thế. Thanh mảnh, dáng dấp con gái. Nhìn chậu mai, tôi nghe như có tiếng thì thào của đất, của trời. Và từ cây mai toát ra cả mùi của suối rừng và nắng mới. Dẫu là thứ mai núi, nhưng chậu mai đã cảm hóa được tôi. Tôi cảm thấy hồn mình như đẹp thêm ra. Quả là chậu mai núi đã thuyết phục được tôi trong chừng mực nào đó. Tôi bèn đề nghị lão :
    - Bác để chậu này cho tôi !
    - Cũng có nhiều người nài nỉ tôi. Nhưng có đựợc giá mấy đi nữa, tôi cũng không thể bán - giọng lão chợt buồn như khi ngồi uống trà với tôi trước đó - Nó là một phần hồn của tôi mà. Không có nó, tôi cần sống làm gì nữa. Xin thầy giáo thông cảm cho tôi !
    - Bác nói thế thì tôi chẳng dám đâu. Nhưng tôi xin bác kể cho tôi biết sao nó cần thiết với bác đến như vậy ?
    - Ta vô nhà nói chuyện.
    Chúng tôi lại ngồi vào chỗ như trước khi xem mai. Vẫn không khí trầm lắng. Lão rót trà.
    - Mời thầy giáo uống trà ! Tôi sẽ kể thầy nghe.
    Tôi không dám đưa chén trà lên môi uống, chỉ chú mục vào lão. Giọng lão run run : “Chậu mai khi nãy, cả cô ấy nữa, cả chốn ấy nữa là một đấy, thầy giáo ạ ! Nhìn thấy nó là tôi nhìn thấy cô ấy, chốn ấy. Thử hỏi như thế thì làm sao tôi để mất nó được”.
    Và lão kể…
    Giọng lão trầm hẳn xuống. Tôi chơi vơi trong câu chuyện. Nguyên trước đây, lão là đại đội trưởng quân giải phóng. Xuân 1968, đơn vị lão được lệnh tấn công huyện lỵ Đại Lộc. Tham gia chiến dịch này, cấp trên đã phái xuống đơn vị lão một nữ chiến sĩ. Thực ra, người nữ chiến sĩ ấy là nhà thơ. Theo lão kể, cô tham gia trận đánh là để làm thơ.
    Kể từ ngày cô về đơn vị, tâm hồn lão như sáng thêm ra. Cái duyên ít thấy ở người đàn ông, ở người lính, lúc ấy phát ra thứ ngôn ngữ của “thuở ban đầu lưu luyến ấy”. Cô ấy viết được câu thơ nào đều đưa lão đọc. Đôi khi cô ấy chép những vần ca dao về chuyện lứa đôi tặng lão. Dù không nói gì với nhau, nhưng mùa xuân tràn ngập trong mắt dịu dàng của họ. Họ như là của nhau.
    Trận đánh năm ấy, quân ta gây được tiếng vang. Thế nhưng, nỗi mất mát trong lão là cô ấy đã hy sinh khi chưa viết xong bài thơ cho trận đánh.
    Khi rút quân về hậu cứ, đơn vị lão đã an táng cô gái trong rừng mai. Mùa xuân vẫn còn rực vàng như chưa hề có sự đau buồn và mất mát ở đây. Lão đã khắc tên cô trên đá - đánh dấu nơi an nghỉ của một con người, của một đồng đội, của một trinh nữ, của một nhà thơ.
    Đơn vị lão về hậu cứ an toàn. Đêm ấy, máy bay giặc Mỹ thả bom phía rừng mai. Mỗi tiếng bom nổ là vằm thêm trái tim lão. Lão trơ con mắt. Con mắt đỏ theo tiếng bom. Cả khu rừng mai phía ấy cũng đỏ lên…
    Sáng hôm sau, khi trở lại rừng mai, lão không tin ở mắt mình. Không còn dấu tích của người con gái ấy ; không còn dấu tích của mùa xuân. Lão rưng rức cúi đầu…
    Sau ngày miền Nam được hoàn toàn giải phóng, lão về lại chốn xưa, đúng cái ngày cô ấy hy sinh. Lão ngợp hồn trong sắc vàng của mai, lâng lâng chơi vơi trong hương mai. Lão thấy mình như trẻ lại trong tiếng réo gọi của mùa xuân. Lão nằm, nhìn lên đầy vàng mai. Lão ngồi xuống, mai vàng. Lão chạy trong vàng mai. Lão bay trong mai vàng. Bay trong mùa xuân của núi rừng. Trong màu vàng xuân lão thấy hình như cô ấy ẩn hiện đọc những vần thơ về mối tình đầu của họ.
    Về lại thành phố, lão đem theo một cây mai rừng như là để tìm hình bóng cũ. Cả mùa xuân của đời lão được vun vén, chăm sóc, nuôi dưỡng ở trong chậu mai rừng…
    …Lão đã khóc.Và cứ khóc. Lão nói trong tiếng khóc. Tôi nghe tiếng khóc của lão : “Tôi tìm hoài cô ấy mà không thấy. Chỉ có mai rừng, chỉ có sắc vàng của mai. Tôi già rồi làm sao về lại chốn ấy, làm sao tìm được cô ấy, làm sao đọc được bài thơ cô ấy chưa viết xong ?...”.
    Một năm sau, tôi đến thăm lão. Lão không còn. Tôi tự trách mình sao quá vô tình không thắp được một nén hương cho ấm linh hồn lão khi lão ra đi. Xin lão tha thứ cho tôi !
    Rời căn nhà trước đây lão đã ở, tôi hòa vào dòng người sắm Tết. Tôi vào chợ hoa ở Quảng trường 29-3. Tôi không thấy gì ngoài hoa. Những cành hoa đơm nụ. Người ta đang bán mùa xuân. Người ta đang mua mùa xuân. Người ta trao nhau mùa xuân. Tôi chọn mùa xuân cho mình : vàng mai.

    Xuân Canh Thìn - 2000
    Phan Trang Hy

    Trích trong tập truyện NGƯỜI THẦY DẠY BÚP BÊ, Nxb Văn nghệ, 2009

    0
Reply
  • H
    hoa son 9 years ago

    Có thể gửi đăng tác phẩm văn học (đã được tác giả đồng ý) vào thư viện được
    không? bằng cách nào?
    Xin vui lòng trả lời vào email:
    hoabay2 @gmail.com
    Cảm ơn,
    HS

    0
Reply
  • Thythao 9 years ago

    Có bạn nào biết cách đánh chử Việt trên Samsung mobile xin vui chỉ dụm. Cám ơn
    rất nhiều

    0
  • N
    nguuờiduuo8imộ 9 years ago

    Anh thử cách nầy xem có được hay không

    http://xa.yimg.com/kq/groups/1148381/612469902/name/VietChuViet-iPadiPhone.pdf

    0
Reply
  • T
    Thanhtu 9 years ago

    Hello Admin,

    I can not download any book via ibook option. There is an error message ie coding
    error page 10. Please help! Thank you

    0
  • H
    hoa son 9 years ago

    Khải Nguyên
    ĐỂ VINH DANH TRUYỆN KIỀU
    -phiếm đàm-

    “Một người làm thơ đi sang Tàu cùng vợ thăm quê gốc của vợ -vốn người gốc Hoa
    và cũng làm thơ, về nói rằng ở bên đó họ bảo Truyện Kiều (TK) của Nguyễn Du
    chẳng qua là ‘cóp pi’ Kim Vân Kiều truyện (KVK) của Thanh Tâm tài nhân”. (Cái từ
    “cóp pi” dùng theo kiểu trước đây, tỉ như “cậu học trò này chuyên cóp pi bài của
    bạn”)
    Ông bạn cho tôi biết thế và tức bực nói thêm: “Anh ta nói một cách khoái chí, mà
    không chỉ nói một lần!”
    Khổ! Ông bạn bực tức mà chi! Chẳng phải cho đó là những “sàm ngôn” chẳng
    đáng để tâm, mà cần ngẫm về phía chúng ta, những người muốn vinh danh TK.
    Nếu không nói cho tách bạch thì việc vinh danh như ta thường làm có thể có
    những chỗ lấn cấn, có khi gây tác dụng ngược. Nhiều chỗ đề cao có thể bị “phản
    biện”.
    Để “bảo vệ” tác giả TK, có những ý kiến viện các tác giả phương Tây như Raxin
    (Racine), Coócnây (Corneille), Sêchxpia (Shakespeare), ... vẫn mượn cốt truyện
    của nước ngoài để sáng tác. Thực ra, không đơn giản như vậy. Thường là các
    tác giả này chỉ mượn tích truyện. Hoặc “kĩ ” hơn như, chẳng hạn, trường hợp
    Ôtenlô của Sêchxpia. Để viết vở kịch này, Sêchxpia đã dựa vào tác phẩm Người
    Mô thành Vơnidơ của Xintiô (nước Ý) nhưng có điều chỉnh cốt truyện, mạch
    truyện, lược bỏ, thay đổi một số tình tiết, đưa vào những vấn đề mới, nhân vật
    mới cùng tính cách xã hội của họ. Trong khi TK của Nguyễn Du hầu như giữ
    nguyên cốt truyện, mạch truyện KVK của Thanh Tâm tài nhân.
    Có người khi đề cập, viện dẫn TK đã viết, chẳng hạn, “xã hội trong TK là xã hội
    VN”, “con người trong TK là con người VN”, thậm chí “Nguyễn Du đã để cho Từ
    Hải chết đứng”, v. v... Rõ là “tôn nhau như thế bằng mười hại nhau”! Khỏi nói
    chuyện Từ Hải chết đứng chẳng phải do Nguyễn Du tạo ra, xã hội trong TK, con
    ngưòi trong TK trước hết là ở Trung Quốc.Ví như, trong các thư tịch VN cổ
    dường như không thấy có các “nhà thổ” rất đàng hoàng nhan nhản trong các sách
    truyện TQ, mà chỉ thấy thấp thoáng “nhà trò” hát ca trù (ả đào) thường khi còn lưu
    diễn theo lời mời (thuê) tới các nơi hội hè hoặc nhà riêng.Ví như, người Việt mình
    cũng có tục tảo mộ vào tiết Thanh Minh, nhưng không nghe nói có hội Đạp Thanh
    “ngựa xe như nước, áo quần như nen”.Ví như, cảnh sống của các nhà họ Vương,
    họ Thúc, họ Hoạn không phản ánh cảnh sống trong xã hội VN ... Tất nhiên, một
    tác phẩm đích thực bao giờ cũng mang dấu ấn xã hội và thời đại mà nó ra đời
    lồng trong cảm quan của tác giả, trong trường hợp TK là xã hội VN cuối thế kỉ 18
    và đầu thế kỉ 19. Xã hội phong kiến VN có những nét tương đồng với xã hội phong
    kiến TQ do bị ảnh hưởng dài lâu, nhưng không vì vậy mà nhận (nhầm) những gì
    chẳng phải là sáng tạo của Nguyễn Du.
    Nếu nói theo hình thức thì có thể coi TK là tác phẩm chuyển ngữ và chuyển thể từ
    KVK, -chuyển ngữ chữ Hán sang tiếng Việt và chuyển thể văn xuôi ra thơ lục bát.
    Đó là nói kiểu ngày nay, chứ chắc hẳn Nguyễn Du chẳng có ý làm cái việc dịch
    KVK ra tiếng Việt mà muốn mượn chuyện người để kí thác nỗi đau đời, nỗi bức
    xúc nội tâm của mình. Do vậy, không thể đánh giá TK như một tác phẩm dịch
    thông thường mà tiêu chuẩn hàng đầu là trung thành với nguyên tác. Trong TK,
    nhiều tình tiết ở KVK đã bị thay đổi, thêm bớt hoặc loại bỏ, một phần do chuyển
    thể loại (từ văn xuôi sang thơ, lại là thơ lục bát); song phần quan trọng hơn, quyết
    định hơn, là do cảm quan nghệ thuật. Đọc hai tác phẩm thấy rõ mạch truyện TK
    “suôn sẻ” hơn, chẳng phải chỉ vì KVK chia ra chương hồi và đầu mỗi hồi có lời bàn
    luận dông dài. Về miêu tả, trần thuật, tự sự nói chung, văn xuôi có lợi thế hơn
    thơ; thế mà về những mặt này, TK làm tốt hơn KVK nhiều. Không ít bài nghiên
    cứu trên các sách báo đã bàn đến, đã chỉ ra.
    Nhiều nhân vật trong KVK nếu không có TK thì không thể trở thành “bất tử” ở VN
    được. Cô Kiều của Thanh Tâm tài nhân lắm lời, hay lí sự, không đáng yêu mấy;
    còn nàng Kiều của Nguyễn Du sắc sảo mà tinh tế, giàu nữ tính, có đời sống nội
    tâm sâu sắc, đáng yêu và đáng trọng, dễ được cảm thương... Tính cách của nhân
    vật trong TK nổi rõ qua những nét mô tả chấm phá –có khi ước lệ, qua các hành
    động, qua đối thoại, qua suy cảm nội tâm và qua cả “đối cảnh sinh tình”. Có những
    nhân vật phụ mà lại “nổi tiếng”, đi vào thành ngữ tiếng Việt hoặc trở thành danh từ
    chung: có máu Hoạn thư, đồ Sở Khanh, sa vào tay Tú bà,... Có thể có người sẽ
    hỏi: “Chẳng phải những điều đó đều đã có trong KVK sao?”. Không đâu! Chỉ xin
    đơn cử trường hợp Tú bà, hãy chỉ nói việc mô tả thôi. Tú bà trong KVK là “một
    mụ chừng ngoài bốn mươi tuổi, cao lớn to béo, mặt mũi cũng hơi trắng trẻo, ra
    đón và nói: -Kiều con! ...” , còn trong TK là một người “nhờn nhợt màu da, ăn gì
    cao lớn đẫy đà làm sao”, “lơi lả han chào”, và rồi “vắt nóc lên giường ngồi ngay”,...
    Chân dung trước là một mẩu tả chân có thể gặp những nét tương tự ở nhiều tác
    phẩm, chứ chân dung sau là những nét biếm họa khó tìm thấy ở đâu khác.
    Trái với cảnh trong KVK hiếm và sơ sài, mờ nhạt, cảnh trong TK phong phú, đa
    dạng và như là những nét phác thảo tranh; cảnh quyện vào tình,... Tác giả TK
    khéo mượn cảnh thiên nhiên, trong đó có cảnh trăng, để làm nền, làm “chứng
    nhân” cho diễn tiến câu chuyện, nhất là cho tình cảnh, tâm trạng của nhân vật,
    cũng có khi để nói lên tâm trạng, cả tính cách nữa, của nhân vật. Có lẽ cũng nên
    nói thêm một điều: Nhiều cảnh trong TK là cảnh bên Tàu, không phải cảnh tả chân
    mà là cảnh ước lệ như trong nhiều thơ văn TQ cổ, nhất là thơ Đường. Cái cảnh
    “rừng phong, thu đã nhuộm màu quan san” là sáng tạo của Nguyễn Du nhờ chịu
    ảnh hưởng thi tứ thơ Đường, rõ ràng chẳng phải là cảnh ở VN; nhưng cảnh sắc
    đất Việt hẳn phải in đậm trong tâm hồn Tố Như và do đó in dấu trong các tác phẩm
    của ông. Câu thơ “Cát vàng cồn nọ, bụi hồng dặm kia” làm ta nhớ đến những dải
    cát dằng dặc miền Trung ven biển Bình-Trị-Thiên, mà sinh thời chắc thi sĩ đã không
    ít lần đi qua.
    Tả tình trong TK có tác động rất lớn đến sự cảm thụ của người đọc. Tả đúng chỗ,
    đúng người, đúng cảnh, sâu sắc, nhuần nhị, có khi nâng mạch truyện lên. Tả tình
    trong KVK lớt phớt, khô khan, nhiều lúc lướt qua, dù vui dù buồn.
    Về ý tưởng, chủ đề của TK, một số vị mang đầu óc của thần dân “con trời” cho
    rằng y chang của KVK. Tuy nhiên, nhiều nhà nghiên cứu VN, và cả TQ, đã chỉ ra
    chỗ khác nhau, nhưng chưa có được tiếng nói chung. Gần đây, Nguyễn Hằng
    Thanh trong cuốn “Nghệ thuật tái tạo nhân vật Kiều trong Đoạn trường tân thanh
    của Nguyễn Du” (Nxb Thanh niên, 2003) có đưa ra ý kiến: Chủ đề của KVK là “tình
    yêu tài tử giai nhân, con người kĩ nữ,con ngưòi trung nghĩa,” và Chủ đề của TK là
    “tài - mệnh”, (không phải “tài mệnh tương đố”) với “tài là năng lượng, bản chất, là
    sức sống, sức vươn dậy kiên trì, bền bỉ để làm người mặc dù luôn bị ám ảnh về
    số mệnh” và “mệnh là một cái gì vô hình, vô ảnh, tai ác, khắc nghiệt, định sẵn, bất
    di bất dịch, là cái không thể tránh được, không thể thay đổi được...”. Ý kiến này
    có vẻ là một “đột phá”, tôi nêu ra đây để bạn đọc tham khảo, chứ tán đồng lại là
    chuyện khác.
    Về nghệ thuật ngôn từ, sáng tạo của nhà thơ đất Tiên Điền khó ai phủ nhận. Ông
    đã đưa thơ lục bát và truyện thơ VN lên đỉnh cao rực rỡ.
    Nếu như Chinh phụ ngâm của Đoàn thị Điểm (?) chuyển ngữ (chữ Hán ra chữ
    Nôm) và chuyển thể (thơ “Trường đoản cú” ra thơ “song thất lục bát”) từ Chinh phụ
    ngâm khúc của Đặng Trần Côn vẫn được coi là một sáng tác phẩm trác tuyệt thì
    với TK của Nguyễn Du không thể sao? Chinh phụ ngâm của Đoàn thị Điểm là bản
    dịch đúng nghĩa, cũng như Tì bà hành mà Phan Huy Vịnh (?) dịch của Bạch cư Dị.
    Còn TK của Tố Như chẳng phải là “bản dịch” đơn thuần!
    Vấn đề của bài này là vấn đề của những cuộc nghiên cứu qui mô và dài hơi, nhiều
    người đã làm, và chắc còn cần nhiều người tiếp tục làm nữa. Đó phải là những
    công trình trong các tập sách chứ không thể là tầm một bài báo nhỏ. Tôi chỉ mạo
    muội đưa ra vài ý mọn bàn góp mà thôi. Cốt để trao đổi và để được nghe những
    lời chỉ giáo.
    Và... để được thấy ông bạn của tôi, thay vì bực tức, lại cất tiếng cười khà.

    Hải Phòng, 9 – 2009
    (Rút từ tập “Tản bút vắn dài”)

    0
Reply
  • chanhOhio 9 years ago

    Tôi vừa được con cho máy tính bản Kindle HD 8.9. Tôi có thể vào vietmessenger.com
    để đọc truyện, nhưng không thể nghe được audio books hoặc nghe nhac...Qúy bằng
    hửu nhiều kinh nghiệm xin chỉ dạy .
    Cám ơn

    0
  • chanhOhio 9 years ago

    Kính,
    Trong máy,Kindle HD, có đủ cả: mp3, youtube,realplayer... Tôi có thể nghe, xem các
    websites khác, ngoại trừ các websites vn như: nghe nhạc, thuvienaudio.net,
    giảitri.com v.v... Có thể các websites trên bị blocked?
    Hơn nữa, Máy có thể nghe nhạc vn transfer từ computer,nhưng không thể nghe trực
    tuyến online
    Đa tạ

    0
  • chanhOhio 9 years ago

    Cám ơn bác Ser nhiều,
    Hy vọng một ngày nào đó sẻ có cái App ứng dụng vào công việc này (download, save
    to PC and then transfer to Kindle HD) thì đở phải tốn công nhiều.
    Thanks.
    Ohio

    0
Reply
  • HuynhDung 9 years ago

    Thưa quí vị,

    Xin phép giới thiệu: Tôi là nhà văn nữ HuynhDung với nhiều sáng tác văn thơ gồm : thi thơ,tiểu thuyết (dã sử, trinh thám, phiêu lưu, tình cảm.. ), các bài xã luận giáo dục, văn hoá v.v..đã xuất bản và đăng trên báo VN ở Mỹ, Âu châu, Úc ...từ nhiều năm trước và hiện tại. Đồng thời tôi cũng có trang Web riêng : http://www.huynhdung.com để giới thiệu những sáng tác của tôi cho độc giả VN và Pháp (tác phẩm chuyển dịch Pháp ngữ) đọc miễn phí .

    Xin hân hạnh giới thiệu những tác phẩm của tôi (xin xem trên website của tôi ở địa chỉ ghi trên) để quí vị thưởng lãm và nếu có thể giới thiệu những sáng tác của tôi trên website E-books của quí vị để việc phố biến văn thơ được rộng rãi cho độc giả .

    Xin gửi quí vị lời chào đầu năm 2013 "Happy New Year".

    HuynhDung

    0
  • HuynhDung 9 years ago

    Tôi không biết tên anh để tiện gọi . Cám ơn anh đã chuyển 5 bộ truyện của tôi vào site Viet E-book. Vì anh lấy từ site Internet "huynhdung.com" ra, nên các trang hàng của sách truyện có chút lệch lạc.

    Xin phép hỏi anh có thể cho tôi địa chỉ E-Mail của anh để tôi liên lạc và chuyển thẳng những bộ sách còn lại của tôi tới Email anh, để anh dễ dàng đưa vào Viet E-books ?, Tôi còn nhiều bài thơ tình lãng mạng đã đăng lên báo mà độc giả ưa thích, cũng muốn chuyển thẳng qua anh .

    Với lời chào tốt lành đầu xuân

    HuynhDung

    0
Reply
  • T
    thienhuuhue 9 years ago

    I am new with both iPub and iPhone/iPad. Please guide me by step to import epub to
    the device. Do I need to download an application for the task? Thanks for your help.

    0
  • T
    thienhuuhue 9 years ago

    Hi Ser,
    Thank you for your help. I am able to read my first ebook on my iPad. It is so cool. I
    am very happỵ. Thanks again!

    0
Reply
  • Babipig 17 years ago

    Does anyone know any good hiking places in Southern
    California?

    0
  • L
    loverboy 9 years ago

    plenty..it all depends on the level of the hike you are interested in

    0
Reply
  • aznlvlasvegas 10 years ago

    Where can I find "EPUB" to download after sign in VM, help please.
    Thanks

    0
  • aznlvlasvegas 10 years ago

    Thank you so much

    0
Reply
  • B
    bluechip_ltc88 10 years ago

    Chào bạn, mình là thành viên mới, mình rất thích đọc truyện trên Vietmessenger,
    nhưng do không có nhiều thời gian nên chỉ đọc lúc rảnh rỗi trên di động, trước thì vẫn
    bình thường nhưng gần đây ko sao vào được nữa, vào các trang khác vẫn bình
    thường mà vietmessenger thi báo lỗi " an error has occurred while processing this
    directive ". Mình dùng E63, duyệt web bằng operamini. Mong bạn giúp mình, Cảm ơn
    bạn

    0
  • B
    bluechip_ltc88 10 years ago

    Mình chỉ bị lỗi đấy khi vào Vietmessenger thôi , tất cả các web khác đều vô bình
    thường, bạn xem giúp mình với

    0
Reply
  • H
    hoa son 10 years ago


    KHÔNG NÊN DÙNG LẠM TỪ “TIỀN CHIẾN”!
    -phiếm luận -

    Lâu nay người ta viết (nói), chẳng hạn, lớp văn nghệ sĩ tiền chiến; tái bản tác phẩm tiền chiến (như văn thơ của Tự lực văn đoàn, tiểu thuyết của Vũ Trọng Phụng, nhạc của nhóm Đồng Quê, tranh của Tô Ngọc Vân, v.v...). Tiền chiến = trước chiến tranh , hẳn là nói: trước cuộc chiến tranh ở Việt Nam, cụ thể là trước Toàn quốc kháng chiến chống Pháp (19/12/1946).
    Dường như có những trường hợp dùng không thoả đáng.
    Nói Nguyễn Tuân, chẳng hạn, là nhà văn "tiền chiến" chắc là nghe xuôi. Còn Trần Đăng mà tác phẩm được biết đến trước tiên, viết về những chiến sĩ giải phóng quân "lần đầu đến thủ đô", ra mắt sau 19 / 8 / 1945 và trước 19 / 12 / 1946, nếu coi là nhà văn "tiền chiến" thì chắc là khó nghe.
    Về tác phẩm, chẳng hạn Chùa Đàn, truyện của Nguyễn Tuân, xuất bản giữa năm 1946, phần cuối của tác phẩm có dấu ấn của tinh thần những ngày sau Cách mạng tháng Tám, có là truyện "tiền chiến" không? Rồi Ngọn quốc kì, thơ của Xuân Diệu ; Đèo Cả, thơ của Hữu Loan ; Chiến sĩ Việt Nam, ca khúc của Văn Cao ; kịch Bắc Sơn của Nguyễn Huy Tưởng và nhiều tranh, tượng, ảnh nghệ thuật, cùng các tác phẩm văn thơ, ca khúc khác được sáng tác trong thời gian từ sau Cách mạng tháng Tám đến trước ngày Toàn quốc kháng chiến (không ít) có gọi là những tác phẩm tiền chiến không?
    Có vẻ như chỉ là cách gọi “cho tiện”, chẳng nên so đo làm gì. Thật ra, cái chính ở chỗ khác.
    Nói cho công bằng, không thiên vị, không định kiến, không vì “đấu tranh giai cấp”(?), “đấu tranh ý thức hệ”(?) thì cái mốc “1945” đánh dấu những chuyển biến, những thay đổi (sâu xa hay bề ngoài, lâu dài hay tạm thời, toàn bộ hay một phần, ... ) về tinh thần, về ý thức, về nếp sống, về các mối quan hệ, ... , theo cái hướng “đổi đời”, thoát ra và vươn lên từ “80 năm nô lệ dưới ách thực dân Pháp”. (Không nên quên rằng cuộc Nhật đảo chính Pháp ngày 9 – 3 – 1945 và những xáo động chính trị, xã hội tiếp theo sau đó cũng góp phần nhất định vào những biến chuyển này). Điều cần lưu tâm, cần ghi nhận là ở chỗ đó. Những chuyển biến, thay đổi ấy về sau phát triển hoặc biến dạng, tốt hay xấu, thì cũng không thể vì thế mà tùy tiện di dời “cái mốc lịch sử” kiểu như di dời cột mốc biên giới mà ông “bạn” láng giềng “vĩ đại” của nước ta vẫn làm!
    Được biết cái từ "tiền chiến" vốn khá phổ biến ở miền Nam trước 30 / 4 / 1975 thường dùng để chỉ những văn nghệ sĩ và các tác phẩm văn nghệ từng có mặt trước cái mốc trọng đại trong lịch sử đất nước năm 1945. Có lẽ thời đó ở trong đó người ta không thể (có người thì không muốn ) dùng từ "trước Cách mạng " hoặc "trước ngày Độc Lập" chăng?
    Như vậy thì có nên dùng từ "tiền chiến" hay là nên thay bằng từ khác, chẳng hạn "trước Cách mạng" ? Cũng có thể, để cho “trung tính”, thì nói “trước 1945”
    Nên chăng có một qui định chính thức từ một cơ quan có chức trách và có thẩm quyền về nghiệp vụ và chuyên môn? Với trường hợp này và nhiều trường hợp khác nữa.
    Để khỏi có sự hiểu lầm, hiểu sai, không chỉ với hậu thế.

    20/9/2007 - 10/2011

    0
Reply
  • T
    tonyla 10 years ago

    co ai suu tam duoc truyen trinh tham cua PHI LONG 1963) ko.toi chi biet 1 so thu vien USA dang luu tru o IL,NY ma thoi.ko doc online duoc.cung ko mua dược

    0
  • 10 years ago

    Trước hết tonyla nên dùng dấu khi đánh máy tiếng Việt, message sẽ bị delete

    0
Reply
  • H
    hoa son 10 years ago

    HOÀNG HÔN PHA LÊ
    -truyện ngắn của KHẢI NGUYÊN-

    “Giữa ban ngày, sầm tối như đêm không trăng. Sao hiện ra đầy trời. Chim xao
    xác về tổ. Sau mấy phút, bình minh ló dạng. Ngày nối tiếp ngày trong một ngày”.
    Anh hào hứng tả như chính anh đã từng chứng kiến nhật-thực-toàn-phần, như
    không phải anh chỉ đọc và nghe. "Có cả một đoạn văn xưa trên một trang sách
    nước ngoài", anh dùng ngôn phong quảng cáo, nói thêm. Tôi ngồi trên đồi Lầu-
    Ông-Hoàng, tựa lưng vào tường ngoài cái tháp Chàm còn gần nguyên vẹn nhất
    trong số ba cái trên đồi. Tôi giữ vẻ mặt kín và lạnh. Như mặt tượng người vũ nữ
    đắp nổi trong tháp. Tượng vũ nữ hay tượng một vị thần? Tượng thờ. Người ta thờ
    cái linh thiêng hay cái đẹp? Hay sự linh thiêng nằm trong điệu múa? Cách nay gần
    bốn trăm năm từng có nhật-thực-toàn-phần đúng nơi đây. Ngày ấy, hẳn là người
    vũ nữ kia đã đứng đây rồi với y điệu múa ấy, song chưa nhuốm màu thời gian.
    Người ta chắc phải hãi lắm: Mặt trời bị ăn mất! Kêu la, cuống cuồng. Chen nhau
    vào tháp cầu khấn thần hay tìm nơi trú ẩn? Cũng có thể người ta làm lễ mừng
    cuộc hội ngộ vĩ đại Mặt Trời-Mặt Trăng thì sao? Người vũ nữ của thời quá vãng
    phức tạp trong điệu múa nhưng chắc chắn không hề biết đến những loại tình cảm
    rắc rối, nhiêu khê của lũ con gái chúng tôi thời nay, ngay lúc đang hóng nhật-thực-
    toàn-phần này. Anh cố nèo tôi đến đây. Anh muốn xoa dịu niềm cay đắng trong
    tôi. Tôi là kẻ đến sau. "Hãy tin anh! Tình anh vẫn vẹn nguyên như lần yêu đầu".
    Mỗi đời người có mấy lần yêu đầu? Người ta nói tình yêu đầu đẹp như buổi bình
    minh. Lẽ nào một ngày lại có quá một bình minh?
    Mặt trời đã bị che khuất quá nửa. Không khí oi nồng dịu đi. Đám đông rỗi rãi trong
    chờ đợi. Anh cũng vậy. Anh nén cái háo hức ở đâu?
    - Người ta bảo lần này chàng mặt trời và nàng mặt trăng mới được ấp nhau,
    những lần khác chỉ được hôn nhau thôi - Anh muốn đánh thức cái hồn nhiên vốn
    có của tôi.
    - Đó chỉ là những lời mơ của bọn làm thơ các anh. Cách nhau hàng trăm triệu ki-
    lô-mét mà ấp với ôm! - Tôi nghiêm nghị nhiếc.
    - Nói như em thì hết cả mộng mơ.
    - Nên mộng mơ in ít thôi. Nếu không, phỉnh người chưa đã, còn tự dối mình - Tôi
    muốn tỏ ra cay độc. Hẳn anh chàng ngạc nhiên sao tôi trở nên khó tính cách lạ.
    - Thôi mà! Chúng ta sắp thấy điều kì diệu. Một bình minh thứ hai trong ngày - Anh
    muốn tháo ngòi nổ. Tranh luận, anh chàng thiệt là cầm chắc.
    Tối qua, tối 23-10-1995, anh cùng các bạn thơ làm một đêm thơ "chào đón nhật-
    thực-toàn-phần, một cuộc hẹn hò vũ trụ". Những tứ thơ lạ đua nhau nở rộ nâng sự
    kiện đang được đón đợi lên mức diệu kì pha màu lãng mạn siêu phàm. Anh ứng
    tác hay làm sẵn chẳng biết, bài thơ “Đêm giao thừa trong hai phút” với tâm niệm
    của một con chiên ngóng phép lạ sắp rọi tới nguyện ước của mình: ... Đêm / dài /
    hai phút / đủ giao thừa / một bình minh kì diệu / như / lời yêu / ngỏ / sau hai phút
    / lặng thinh...
    Ngồi dựa tường tháp cổ, tôi tự hỏi sao mình đến đây. Mình muốn thấy "bình minh
    thứ hai" hay không muốn? Như là bói nghiệm? Như là một góc tâm linh muốn níu
    một chỗ dựa huyền bí? Có hay không có? Nếu có, chẳng qua là một sự tình cờ,
    đúng hơn, chỉ là qui luật vũ trụ. Nhưng mà, may lắm một đời người mới thấy một
    lần. Còn tình yêu thì một đời người có thể gặp nhiều lần, phải vậy không?
    Đám con trai gồm mấy nhóm táp nham tự nhiên tụ lại theo qui luật của sự rỗi hơi,
    có anh trong đó, đứng phơi dưới nắng đang bốc lời. Một chàng cao giọng đọc thơ
    - lại thơ! - Đại ý nói rằng: lão Mặt Trời quyền uy và kiêu hãnh sắp bị nàng Mặt
    Trăng bé nhỏ và khiêm nhường lấp mặt. Như mọi quyền uy đều có thể bị hạ bệ.
    Nhưng ngày nay, quyền uy đồng hành với tiền tài, phải rành mua và bán theo cả
    nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nhan sắc cũng là quyền uy hay chỉ là con mồi sộp của
    quyền uy? Chàng khác, một họa sĩ-thi sĩ, hăng hái đáp lại, cũng bằng thơ. Tôi chỉ
    nhớ theo cách diễn xuôi: Thế giới sắc màu có ra chi nếu thiếu ánh mặt trời. Ôi!
    Vầng dương rạng rỡ sắp thôi tỏa sáng ư? Không! Đêm đen trong mấy phút mà
    huy hoàng là vĩnh viễn. Chẳng gì che nổi mặt trời. Như chân lí vẫn cứ là chân lí.
    Tôi lúc này tỉnh táo quá, "lí sự" quá để có thể nghe thơ. Những ý và tình thơ kia,
    tôi thấy cũng buồn cười tựa như chuyện lo Mặt Trăng bị gấu ăn của người xưa,
    cả những người chưa xưa. Có lẽ vì tôi "khoa học" quá không đúng lúc. Mà tôi đã
    biết gì khoa học! Chỉ có tâm hồn bỗng dưng lí trí quá.
    Mặt Trăng sắp "nuốt" hết Mặt Trời. Dưới các tàng cây rải những hình trăng lưỡi
    liềm. "Giao thừa ngay bây giờ!". Anh chàng của tôi phấn chấn kêu lên.
    Đã bàng bạc màu hoàng hôn. Chỉ ít nữa... nếu sẽ là đêm tối, rồi bình minh xuất
    hiện? Tôi nhìn những tảng mây trắng lởn vởn khắp trời, tự nhiên thấp thỏm. Lúc
    nãy "vô tư" và "bất cần" là thế, lúc này tôi ghét những mớ mây kia.
    Chưa bao giờ ở nước ta lại có hàng vạn người nườm nượp tuôn đến tụ tập chỉ để
    xem và chỉ xem một mục tiêu duy nhất như thế này. Cả những du khách "ba lô"
    người nước ngoài đang chen chúc giữa các bụi cây dại kia. Thiên hạ nô nức như
    trẩy hội nhưng không mang tâm trạng tín đồ. Hiếm người đến các lễ hội chỉ để
    xem, chỉ để chiêm ngưỡng và tưởng niệm càng ít hơn. Tôi đã từng theo lũ bạn đi
    lễ hội vài phen. Đi để lễ. Rồi thôi. Tôi vẫn có lúc đi hội nhưng không lễ nữa. Cha tôi
    kể hồi ông còn trai trẻ đi hội chùa Hương, thấy một cô rất xinh, ăn mặc rất "diện",
    ông bám theo, nhưng khi thấy cô ta xì xụp khấn vái thì ông ngán ngẩm quá, rút
    êm. Chuyện của cha tôi là chuyện "đời xưa". Đời xưa ấy - chỉ mới hơn ba mươi
    năm - rất ít thanh niên đi lễ tại các đền, chùa. Đời nay thì… có khi lại là "nom em
    lễ càng đáng yêu". Nhưng quả thật lễ như người ta vẫn lễ bây giờ thì khó mà có
    sự thông linh, khó mà giao hòa với các đấng siêu hình. Khó mà Chân, Thiện, mà
    cũng khó gọi là Mĩ. Các vị Phật, Thần, Thánh cứ phải nghe những lời khấn, những
    lời kêu cầu cũng đã đủ mệt, nói chi ban phát những ân sủng mà họ van xin. Khói
    đốt vàng mã có thể làm ô nhiễm nơi các ngài ngự. Và chắc hẳn các ngài chẳng
    dám động đến các mâm lễ đầy bụi và ruồi nhặng. Tin nhảm cũng dễ lây như sợ
    bóng. Cái nhảm thường "ăn theo" cái nghiêm túc, lắm khi nhân danh cái thiêng
    liêng. Nhật-thực-toàn-phần cũng bị "ăn theo" đấy: Cái thị xã này được chỉ đạo
    tăng giá một số mặt hàng và dịch vụ, nhất là phòng trọ. Còn các kính đen rất được
    giá nữa, hàng vạn chiếc, có khi nhân danh hội khoa học này nọ. Tôi cũng theo mọi
    người mua một chiếc, sực nhớ hồi nào, khi tôi còn bé lắm, có nhật-thực-một-
    phần, anh tôi đem một miếng kính vỡ hơ muội đèn cho đen kịt đi, giơ lên ngắm
    mặt trời rất đàng hoàng, xem sướng hơn cái kính tôi mua dùng lúc này. Tôi ngán
    những trò "dịch vụ", như cái mạng nhện đụng đâu cũng dính, mà lại hay mượn
    tiếng "phục vụ". Có lẽ tôi, đúng như mẹ tôi thường mắng, là đứa con gái có tâm
    hồn hoang vu khó gieo gì vào đấy. Hoang vu! Núi đồi quanh tôi hiện đang đông đặc
    những người mà như đang chìm dần vào hoang vu. Tiếng người lắng đi trong sự
    ngóng đợi không sốt ruột, một sự ngóng đợi bình thản và không vụ lợi, thật hiếm
    hoi! Và một sự tin tuyệt đối, dẫu vừa nãy có người lên tiếng lo "ngộ nhỡ không
    xảy ra thì sao nhỉ?". Kim đồng hồ nhích tới "giờ hẹn", mọi khuôn mặt đều ngửa
    lên dán cái nhìn vào mặt trời qua cặp kính đen.
    Trên nền trời chỉ còn một "lưỡi trai" chói lói mỏng dính ngoảnh về phía đông. Nó co
    dần… rồi một điểm sáng lóe lên và phụt tắt. Hiện ra một đĩa đen viền một vành
    sáng hẹp lờ mờ với những cái tai to nhỏ, cao thấp không đều. Gần đó, một ngôi
    sao như một cái chấm lạc, lẻ loi… Mây trời vẫn trắng trên nền thiên thanh nhạt.
    Mặt đất chẳng tối thui. Mọi vật vẫn tỏ. Không có bóng sáng. Một thứ hoàng hôn
    trong trẻo lạ kì. Biển dưới kia nhạt đi, không sầm tối như tôi đã tưởng. Mấy con
    thuyền ngoài xa nhìn vẫn rõ, nom đơn côi và phiêu diêu hơn. Phía chân trời, biển
    hình như sáng lên, hay chỉ là vì tôi ngỡ thế, muốn thế? Tôi cảm thấy mình nhẹ đi,
    thân thể nhẹ đi mà đầu óc cũng nhẹ đi. Anh ngơ ngác nhìn trời, nhìn biển, nhìn
    mặt đất, nhìn tôi. Mặt tôi đắm trong trường không-sáng-không-tối, chẳng phải mờ
    ảo, như qua một lớp pha lê màu hoàng hôn, anh chẳng đọc được gì đâu! Nếu cõi
    nhân gian cứ mãi như vầy thì đáng mừng hay đáng lo? Hạnh phúc hay bất hạnh?
    Tôi cẩn thận nhìn lại anh. Cái dáng vẻ ngơ ngác nổi rõ. Chỉ có nỗi thất vọng mới có
    dáng vẻ ngơ ngác ấy. Những mảng mây trắng tản mạn trên trời là thủ phạm của
    sự thất vọng của anh chăng? Thất vọng và bẻ bai. Khi bước lên đồi, anh nhắc tôi
    cẩn thận cái túi xách và đôi hoa tai; lúc đất trời tối đen, kẻ gian dễ hoành hành.
    Chẳng lẽ có những kẻ lên bãi ngóng nhật-thực-toàn-phần này để rình "hành sự"?
    Đến đây với những ý tưởng khá lãng mạn trong đầu mà còn nhớ đến chuyện ấy,
    nhà thơ của tôi chẳng phải bao giờ cũng "ru với gió, mơ theo trăng…". Ý nghĩ ấy
    cũng chẳng kì khôi lắm. Phố xá những nơi kia đã được lệnh bật mọi loại đèn bảo
    vệ, đèn đường đề phòng xộn rộn. Cảnh giác cũng phải. Tiếc là vào lúc như thế
    này! Cái tật liên tưởng lan man của mình chẳng ra làm sao. Mình cũng thất vọng
    chứ? Đúng là những đám mây trắng lang thang đầy trời kia ngoài tầm che của
    Nàng Trăng và từ đó ánh sáng tán xạ… Làm hỏng cả một nguồn thơ và những gì
    gì nữa. Thôi! Chẳng can gì đến mình. Anh chàng họa sĩ trẻ bỗng nói: "Cảnh sắc
    này chưa từng có trong hội họa".
    Gần hai phút trôi qua. Một điểm rìa phía tây đĩa đen bật lóa lên như pháo sáng,
    chói gắt. Một vành cong sáng mảnh như sợi tóc hé ra, lớn lên rất nhanh theo hình
    lưỡi liềm. Lại bắt đầu có bóng nắng, đậm dần lên. Tôi thở một hơi dài nhè nhẹ. Có
    thể là tôi luyến tiếc những giây phút mà vạn vật dường như nín thở. Chờ thì lâu
    mà qua thì chóng vậy! Có tiếng ai đó, giọng của kẻ sung mãn: "Chẳng có gì!". Sao
    lại chẳng có gì? Cái "gì" của quí vị là cái gì vậy? Nhưng đúng ra, có lẽ mọi người
    đều ít nhiều hẫng hụt. Như lần đầu tôi đến chùa Hương. Tôi đã tìm đọc rất nhiều
    thơ và văn cổ kim viết về chùa Hương. Đã tưởng tượng bao nhiêu thứ về cảnh và
    tình chùa Hương. Lại thấy một chùa Hương khác! Khi ta kì vọng quá nhiều thì dễ
    bất như ý, ai cũng nói vậy mà. Tôi bỗng cảm thấy mình thật là ngố. Trong thâm
    tâm, mình cũng đã đinh ninh sẽ được thấy bình minh giữa trưa. Nhưng chẳng có
    bình minh, dù là bình minh gượng. Còn hoàng hôn? Ngày có tắt đâu! Song, đã có
    hai phút tuyệt vời khó gọi tên. À, mình đã thoáng nghĩ đến. Đúng rồi! Hoàng hôn
    pha lê. Hình như tôi đã thốt thành lời. Chàng họa sĩ quay nhìn tôi: "Ồ!".

    1995 - 1996

    0
Reply
  • H
    hoa son 10 years ago

    Khải Nguyên

    VẠN LÍ TRƯỜNG THÀNH

    Em nâng bước chân anh
    Thành dài vạn dặm
    Đau đáu nguồn cơn
    “Bất đáo trường thành ...” (1)
    Ba chục “nguyên” tấm bằng hảo hán

    Thành ngăn ai?
    Bên này bên kia núi hoang dàn bày
    Điệp trùng sa mạc
    Lũ “rợ” nhung địch quấy rối mộng bá quyền
    Tan vào miền gió cát
    Hồn ma quẩn chân khách du
    Quảng trường Thiên An môn rền rĩ tiếng hô
    Vĩ đại! Vĩ đại!

    Dằng dặc quanh queo lịch sử
    Nấm mồ dài vạn lí
    Nườm nượp túi tiền khách năm châu

    Vinh quang và khổ đau
    Vạn dặm dài
    Mười bảy thế kỉ (2)
    Chẳng chia đều cho hơn một tỉ người dân
    Trường thành
    tham vọng

    Trấn đâu đây Lí Ông Trọng (3)
    Bão cát mù trời
    Sa mạc trống không
    Sóng biển Đông
    Gầm réo

    Giữa thế kỉ hai mươi
    Niềm tự hào bốc tận cung trăng (4)
    Hồn nàng Mạnh Khương (5)
    Vất vưởng chân tường thành

    Bắc kinh-Hải Phòng, 1996
    _________

    (1) Mao Trạch Đông: “Bất đáo trường thành phi hảo hán”(Không đến trường thành
    chẳng là hảo hán). Ai đên Vạn lí trường thành bỏ ra 30 nguyên (đơn vị tiền TQ) thì
    mua được bằng chứng nhận “hảo hán”.
    (2) Thành bắt đầu xây từ thời Tân Thuỷ hoàng đến nhà Minh mới coi như hoàn tất.
    (3) Theo truyền thuyết, Lí Ông Trọng, người Việt Nam, giúp nhà Tần trấn cõi bắc
    chống quân Hung Nô.
    (4) Trước đây, báo chí TQ loan tin: Từ mặt trăng nhìn về trái đất, VLTT là công
    trình nhân tạo duy nhất thấy được bằng mắt thường (Tin này về sau bị bác) .
    (5) Chồng nàng Mạnh Khương bị bắt đi xây VLTT, chết, xác vùi chân thành. Nàng
    đi tìm chồng, khóc sạt một mảng thành.

    0
Reply
  • T
    tonyla 10 years ago

    toi rat dang muon doc lai 1 so tac pham cua tg Phi long nhu Ban tay mau,Mong hoang hoạQui vi nao suu tam duoc xin post len cho moi nguoi thuong thụcRat dang xẹm

    0
Reply
  • Tango Say 10 years ago

    Xin chào các MODS
    Tôi có trông thấy tựa truyện này , nhưng không làm sao tìm được nó, mặc dù đã click lên tên truyện hay tìm cả trong phần New­ Ebook
    Xin vui lòng chỉ giúp , làm cách nào để vào được truyện này ?
    Xin cám ơn thật nhiều
    Thân mến
    Tango

    0
  • Tango Say 10 years ago

    Xin cám ơn SER nhiều . Tango đã coi được truyện rồi

    0
Reply
  • tubinhtran 10 years ago


    Sách Chữ Việt Nhanh, http://chuvietnhanh.sourceforge.net/Sach-ChuVietNhanh.pdf
    gồm nhiều bài viết nhằm giúp người đọc tiết kiệm được thời gian khi viết hoặc gõ tiếng Việt.

    Đặc biệt là bài “Tốc ký chữ Việt”, trình bày một phương pháp tốc ký chữ Việt có hệ thống và dễ nhớ. Người đọc dễ dàng ứng dụng các qui ước tốc ký ấy vào các việc như:
    - “Chat” trên mạng, viết tin nhắn điện thoại, v.v…
    - Cài đặt vào trang “Gõ Tắt” ở các bộ gõ chữ Việt để khi gõ chữ tốc ký mà máy tính vẫn hiện ra chữ Việt trọn vẹn (hiện được tích hợp trong WinVNKey).

    Ngoài ra, còn có các bài giới thiệu về bộ gõ đa ngữ và đa năng WinVNKey - do TS. Ngô Đình Học và nhóm soạn thảo chương trình TriChlor tại Hoa-Kỳ thực hiện từ năm 1992 - dùng để:
    - Gõ chữ Việt, chữ Hán-Nôm và hơn 30 ngôn ngữ khác.
    - Sửa các chữ biến dạng hoặc ô vuông trong email.
    - Hoán đổi chữ hoa/thường, chữ hoa đầu câu, đầu từ.
    - Tra dấu hỏi, ngã.
    - Sử dụng công cụ gõ chữ Unicode.

    0
Reply
TO TOP
SEARCH