CLOSE
Add to Favotite List

vmBOARDS

  • M
    mintam 8 years ago

    pls help me to download ebook to kindle fire, how is ỉt
    Thanks

    0
  • M
    mintam 8 years ago

    Cam on ban nhieu nha, da download duoc roi, rat la happy.

    0
Reply
  • Hongden 8 years ago

    Admin ơi , cho hỏi : sao mình vào đọc truyện online mà cứ hàng nọ nhảy sang hàng kia ,không hiểu được ..Thí dụ như truyện " nghe giọt mưa đông " thì nó như thế này :
    Chương 1

    - Đứa bé mất rồi , thưa bác sĩ !

    Vừa rước đứa bé ra khỏi sản phụ , bác sĩ Huyền đã vội lên tiếng khi đứa bé trên tay cô mềm oặt , trơn tuột và tím tái đến tội nghiệp . Bác sĩ Linh Lan vừa gật đầu , vừa thở dài



    - Tôi biết rồi ! Nếu trễ một chút nữa , tôi nghĩ người ra đi tiếp theo sẽ là mẹ nó đấy ! Cô ta bị nhiễm trùng tử cung rồi...tôi nghĩ...cơ hội có con với cô ta từ nay sẽ không còn !

    - Mệt lắm hay sao mà nằm dài ra vậy con ? Đã ăn uống gì chưa vậy ?

    Cười cười rồi rời vợ ra , giọng ông Quyền ngọt như đường :



    Treo chậu lan trở lên giàn , ông Lâm đến ngồi xuống bên cạnh Gia An rồi hỏi với giọng tò mò

    - Con không có nhiều thời gian đâu mẹ . Mấy bà bầu của con không có chờ con lâu được đâu .

    Ông Lâm lắc đầu





    - Trời ! Ghê vậy sao ?



    Vậy phải làm sao để đọc liên tục được ?? Cám ơn Admin nhiều .

    0
Reply
  • Hongden 8 years ago

    Hân hạnh được quen biết các anh chị em thành viên của VM ,chúc anh chị em một năm Giáp Ngọ an khang và thịnh vượng !

    0
Reply
  • Rainman 8 years ago


    Wánh dấu 1 fát cái mốc 10 năm. í hình như 11 hả fish?

    Giáng sinh an lành nhé everyone

    0
  • 8 years ago

    Mến chúc Fish & anh Rainman Giáng Sinh vui vẽ; năm mớI vạn sự như ý nhé

    0
  • rainman 8 years ago

    Happy new year

    0
  • Rainman 8 years ago

    bd

    0
Reply
  • M
    motsachh 8 years ago

    Hi ser,
    Please fix "Du Tử Lê - Năm Sắc Diện Năm Định Mệnh",
    "Harold Robbins - Người Lữ Hành Kỳ Dị",
    "Elfriede Jelinek - Cô Gái Chơi Dương Cầm"
    "Jeffrey Archer - Hai số Phận"
    Thanks very, very much.

    0
Reply
  • manokamma 8 years ago

    Hi,
    I download the epub files (VietNamese) onto my Nook Color. It seems Nook Color do
    not recognized VietNamese font, could you please help if have any idea?
    Thanks,

    0
  • manokamma 8 years ago

    It worked. Thanks

    0
Reply
  • M
    motsachh 8 years ago

    Hi again,

    Please fix "Hoài Mỹ - Linh Hồn Tượng Đá"
    Thanks very much.

    0
Reply
  • M
    motsachh 8 years ago

    Hi,
    Please fix "Ma Văn Kháng - Con Nhà Làm Bún"
    Thanks in advance.

    0
Reply
  • N
    nugz11 8 years ago

    Is it possible to download these books onto my Kindle. If so, could you please send instructions? Thanks,

    0
Reply
  • NguoiTho 9 years ago


    TẠ ƠN MẸ

    (Viết thay lời những người con gốc Việt
    gửi đến các bà mẹ Hoa Kỳ đã dày công dưỡng dục)

    Tạ ơn Mẹ, người không cùng huyết thống
    Tóc mẹ vàng, da mẹ trắng như mây
    Mẹ vớt con từ vực thẳm lưu đày
    Nuôi con lớn bằng tình thương máu mủ

    Tạ ơn Mẹ vì con mà lam lũ
    Ngày qua ngày trong xưởng máy, nhà kho
    Làm thêm giờ cho con được ấm no
    Đêm lại thức dạy con từng tiếng Mỹ

    Khác ngôn ngữ như ngăn thành, cách lũy
    Mẹ dỗ con bằng ánh mắt, vòng tay
    Mẹ gốc Âu, con gốc Á, khổ thay
    Con là nợ, vì đâu mà mẹ gánh!

    Mẹ biết con từ quê hương bất hạnh
    Có lũ người hung ác tựa sài lang
    Nuốt miền Nam bằng nanh vuốt bạo tàn
    Đưa cả nước trở lại thời trung cổ

    Cũng từ đó con như chim mất tổ
    Tuổi còn thơ đã bỏ mẹ, lìa cha
    Xuống thuyền đi trong nước mắt nhạt nhòa
    Đem tính mạng gửi trên đầu ngọn sóng

    Nhờ ơn Mẹ như trời cao biển rộng
    Con mới còn sống sót đến ngày nay
    Được nên người trên đất nước thứ hai
    Niềm hãnh diện cho cả hai dân tộc

    Trong hồn con mẹ rạng ngời ánh đuốc
    Sáng bập bùng soi mỗi bước con đi
    Lời Mẹ hiền con sẽ mãi còn ghi:
    “Là dân Mỹ, nhưng đừng quên gốc Việt!”

    Dâng lên Mẹ đóa hồng tươi thắm thiết
    Chứa tình con từng cánh đỏ yêu thương
    Mai con về quì hôn đất quê hương
    Càng nhớ đến ngàn công ơn của Mẹ.

    VŨ ĐÌNH TRƯỜNG


    THANK YOU, MOTHER!

    (To American adoptive mothers who heartily fostered children of Vietnamese origin)

    Thank you, my white-skinned golden-haired mother
    Who are not of the same bloodline as me or the other
    But you fished me out of the abyss a refugee errant,
    Adopted and fostered me with the love of a parent.

    Thank you for having taken such painstaking jobs
    Days after days in warehouses and workshops,
    Toiled and moiled extra hours to make me undeterred,
    And stayed up late to teach me each English word.

    Pushing language difference as a bad barrier aside,
    You soothed me with your look warm and arms wide.
    You are an Westerner and I an Easterner, how rare,
    I was such a heavy debt, you volunteered to bear!

    You knew well that I came from that unhappy land
    Where there were many a ferocious and fiendish band
    Who invaded the South and confined people to cages,
    Brought the whole nation back to the Middle Ages.

    Since then I had become a nestless nestling in qualm
    In childhood to leave Dad and separate from Mom,
    I got into the fleeing boat with hot tears dripping wet
    Risking my life entrusted to wave crests full of threat.

    Thanks to your high-sky and vast-ocean love, my fay,
    That I could survive until I can achieve success today
    And become a dignified human in this second home,
    A pride for both our peoples under the azure dome.

    You are so shining in my soul the glittering torchlight
    To enlighten each of my steps scintillating in the night.
    Your virtuous advice I will always remember of course:
    “Be American but don’t forget your Vietnamese source!”

    I respectfully offer you this fresh gorgeous bright rose
    Suffused with my affection in each red petal to enclose.
    On my repatriation kneeling to kiss my native soil soon
    I will bear in mind thousandfold your precious boon.

    Translation by THANH-THANH

    From "Vietnamese Choice Poems":
    http://www.amazon.com/Vietnamese-Choice-Poems-Nhuan-Xuan/dp/1493121960/ref=sr_1_4?s=books&ie=UTF8&qid=1384190197&sr=1-4&keywords=nhuan+le

    0
Reply
  • w.cao bang 9 years ago


    GIỌT NƯỚC MẮT CHO QUÊ HƯƠNG

    AI RƠI NƯỚC MẮT CẢNH NÀY
    ĐOẠ ĐÀY ĐAU KHỔ CHÍNH NGƯỜI VIỆT NAM
    KHÓC CHO THẢM CẢNH NƯỚC NAM
    NGÀN NĂM TỦI NHỤC OÁN THAN NGẤT TRỜI
    HÉT VANG LỒNG LỘNG CẢNH ĐỜI
    HỠI ƠI QUỐC NGHIỆP GIẾT NGƯỜI VIỆT NAM.....

    HANH TINH XANH 16-N0V-2013
    W.CB

    http://vietbao.vn/The-gioi/Anh-moi-cong-bo-ve-vu-tham-sat-My-Lai-gay-chan-dong-khong-kem-Em-be-Napalm/2131729307/162/

    0
Reply
  • w.cao bang 9 years ago


    Saigon,Hòn Ngọc Trong Tôi

    Quặn đau rời khỏi một chiều
    Thuyền xưa rách nát vượt dòng quạnh hiu
    Trong ta vương vấn nỗi yêu
    Vọng vang rực sáng ái ân một chiều
    Tinh quang lấp lánh quán chiêu
    Siêu âm khởi chiếu chiều vàng trong ta
    Trong ta một khối ngọc ngà
    Tịnh trong tinh khiết phá tan ánh tà
    Huyền quang trực chiếu trong ta
    Tẩy trần thanh lọc cõi tà thoắt tan
    Saigon xưa vẫn trong ta
    Thanh cao hoen ố tình ta vĩnh tồn
    Ngọc kia giờ đã rã mòn
    Phân ly vạn mảnh biến tan cõi trần
    Vạn thù ẩn chiếu tinh quang
    Vò viên tán nhỏ vĩnh hằng phát quang
    Hồn thiêng sông núi vọng vang
    Trong ta tàng ẩn linh hồn cố đô…

    Hanh tinh xanh, 3/11/2013
    W.CB

    0
Reply
  • A
    alisonhuynh 9 years ago

    Hi there,

    Is there an option to download the ebooks onto your computer? I cannot seem to find
    ịt

    Thanks in advance
    Alison .

    0
Reply
  • luxalita 9 years ago

    hiện tôi đang cần tìm tiểu thuyết Cô Hippy lạc loài của nhà văn Nhã Ca, bạn đọc gần
    xa nào có xin vui lòng chia sẻ giúp tôi qua email: duonganh.pv@gmail.com
    trân trọng cảm ơn quý bạn bè!

    0
  • luxalita 9 years ago

    mail của tôi là: duonganh.pv@gmail.com

    0
  • idoru 9 years ago

    Tìm đọc hay tìm mua vậy luxalita ? tìm mua thì khó, tìm đọc cũng khó luôn

    Nhưng vẫn cố gắng tìm cho luxalia

    0
Reply
  • N
    nguyenvanhien 9 years ago

    Vào những buổi chiều nhạt nắng bên bờ sông Bạc Liêu, dưới hàng cây dương
    xanh thẳm rì rào, tôi hay ngồi nghe đôi nghệ sĩ gieo tiếng hát giọng đàn lên mảnh
    vườn của gió. Anh chồng mù với khuôn mặt vàng đen màu đất ngồi ôm đàn kìm,
    gác chân lên chiếc song lang gõ nhịp một hai bên người phụ nữ vén mái tóc tơ
    mịn rối nhòe nhòe trên trán, nhả từng thanh âm trầm dài xuyên qua đôi môi quệt
    màu đỏ bạc thời gian.

    Người nghệ sĩ có đôi mắt lẩn trốn hút sâu sau cặp kính râm màu đen bắt thả hai
    dây đàn kìm thuần thục theo điệu Dạ cổ hoài lang. Hò lìu xang xê cống, líu cống
    líu cống xê xang. Những vực âm réo rắt bồng bền trôi đằm đằm theo hướng gió vẽ
    hình cung nhạc lượn lượn quanh hàng cây. Điệu tình ca của người thiếu phụ chờ
    chồng năm xưa được khảy lên trong buổi chiều phố bận rộn nhưng cũng đủ làm
    người nghe buồn héo hắt, bởi cái tê mê hẩng hơ trong đợi chờ - dù cũ kỹ chắc ai
    cũng đôi lần nếm thử. Với chất giọng thấm dầm và trộn lẫn giữa ngậm ngùi của
    cô đơn, mờ mịt của tương lai, u uẫn của tuyệt vọng và những dạt dào của tình
    yêu con gái, người ta tưởng chị đồng cảm với phận người vợ chơ vơ tựa cửa
    chờ chồng nhưng ít ai biết, thật ra, chị còn đang hát với tất cả rung cảm về cuộc
    đời son trẻ của chính mình.

    Những năm 90, trên mảnh đất Vĩnh Hưng xanh màu lúa mới, bên ngôi nhà lá nhỏ
    nhuộm đầy những bông rau muốn rừng màu tím. Cô gái Xuân thường trải lòng
    mình theo những điệu cải lương, nước mắt hay đẩm ướt, chị khóc cho những
    phận người hẩm hiu của Lan và Điệp, của Đời Cô Lựu… Rồi một ngày, trong lúc
    chị đang ngồi gội đầu và vuốt ve những sợi tóc mịn màng bên lu nước bên nhà,
    chiếc xuồng máy đuôi tôm chạy ngang sông rao dồn dập tin đoàn cải lương Bông
    Mù U đến diễn, danh ca Minh Tâm sẽ vào vai chính trong vở tuồng Mùa Thu Trên
    Bạch Mã Sơn. Lau vội mái tóc bên những tia nắng vàng nhảy múa trên bông rau
    muốn màu tím. Lòng chị bâng khuân như cây lúa đang vào độ chín, mềm yếu và
    thèm ngả tạm vào một nơi nào đó để bắt đầu một cuộc đời mới.

    Câu chuyện về một hiệp khách giang hồ có mối tình không như ý nguyện vừa kết
    thúc, hai tấm màn nhung đã khép lại trên sân khấu dựng chơi vơi ngoài sân bóng.
    Khách đã về hết chỉ còn chị nán lại. Cầm trên tay những bông rau muốn phủ
    sương đêm ướt mềm, rụt rè bước ra sau cánh gà sân khấu chị đảo mắt tìm một
    người.

    - “Tìm ai vậy em?”. Người đàn ông còn trong bộ dạng hóa trang của một ông già
    nhìn ra và hỏi.

    - “Dạ!!!...nghệ…sĩ…M.i.n.h..Tâm”. Sau khi lắng tai nghe xong những lời ấp úng
    của chị thì ông ta thì bật cười. “Nhìn là biết liền à!”. Rồi quay vào trong gọi to. “Ê,
    Minh Tâm có người tìm”.

    Chị cuối cuối đầu nhìn đất, ngó những ngón chân nhuộm vàng màu của phèn chua
    đất mặn, ngượng ngùng đếm đi đếm lại vài lần.

    - Tìm anh hả cưng. - Người thanh niên với mái tóc dài ngang vai, đôi mắt màu nâu
    sáng điểm trên khuôn mặt phong trần đầy thu hút đang đứng đối diện và mĩm cười
    nhìn chị. Thấy cô gái đang vân vê chùm hoa tím, anh chủ động kéo bàn tay nhỏ bé
    đặt giữa đôi tay mình, chị bối rối hờ hững rút tay lại. Giữa bầu trời đêm sương
    giăng phủ đầy lên những ngọn cỏ bẹp dưới bàn chân người, bất chợt có ngọn lửa
    được đốt lên ấm áp.

    Đoàn hát dọn đi sau bảy ngày lưu diễn cũng là lúc chị kẹp lá thư lên bộ ván trước
    nhà với vỏn vẹn vài câu “Ba má yên tâm. Con đi theo đoàn hát một thời gian rồi sẽ
    về”. Tình yêu của chị như cây lúa được gieo trên mảnh đất màu mở hiền hòa.
    Đâm chồi. Nảy mầm. Và lớn phăng phăng cho đến khi ngậm sữa, trổ đồng rồi
    chín hẵn.

    Vài mươi tháng chạy theo mối tình nghệ sĩ, lênh đênh sông hồ trên chiếc ghe bầu
    xuyên từ miệt này qua vùng khác, chị thấy ồn ào xô bồ chẳng có gì vui vẻ, ngược
    lại mệt mõi đang thấm dầm vào da thịt. Nhưng rồi chị vẫn lẳng lặng đứng sau sân
    khấu hằng đêm, tay cầm sẵn chén nước chiếc khăn chăm sóc người tình mỗi
    sau lớp diễn hoàn thành. Trong giấc ngủ cằn cỗi chị mơ thấy mình ở trong gian
    nhà nhỏ lặn yên soi bóng bên dòng nước ngọt ngào, mơ thứ tình yêu được nuôi
    dưỡng bằng cọng rau hạt gạo trồng trên mãnh đất Vĩnh Hưng ngày cũ.

    - Tụi mình về nhà má đi anh! - Người đàn ông liếc nhìn người phụ nữ mang bầu
    mệt nhọc ngồi tựa bên chiếc bàn trang điểm, rồi anh hướng mắt ra ngoài sân
    khấu im vắng, tấm pa-nô “Nghệ sĩ tài danh Minh Tâm” bị gió giật tung rơi một góc
    xuống bãi cỏ màu vàng xanh. Thời ế ấm của sân khấu kéo đến, có đêm đèn được
    mở lên rồi tắt vì không có mấy khán giả, những nghệ sĩ trong các đoàn hát nghèo
    như anh bắt đầu lo chạy ăn từng bữa.

    - Ừ, đi thì đi.

    * * *

    Một hôm, trong lúc chị đang cấy lúa trên mảnh ruộng bên nhà trong tiếng đàn kìm
    lạc giọng lờ đờ “xừ xang xừ cống xế” thì chiếc xuồng máy chạy rao tin đoàn cải
    lương Hương Bưởi về đến lướt qua. Bỏ cây đàn nằm chỏng rọng bên góc ván,
    anh chạy xuống bến sông, đưa bàn tay che nắng cố nhìn theo chiếc xuồng máy
    chạy khuất xa chỉ còn chút bọt nước nổi nhợt nhạt trên mặt nước lăn tăn.
    Mấy ngày sau không thấy chồng đâu chị tất tả đi tìm nhưng vô vọng, chị lo anh
    không kiềm chế được rượu chè rồi rơi xuống dòng nước lạnh căm ngoài kia.
    Ngược xui mấy bận mới hay tin chồng chạy theo cô đào Lệ Ướt Mi trong đoàn
    hát Hương Bưởi. Ngồi bên con chị thẩn thờ ngó ra bụi rau muống bên hè thấy
    những cái bông trỗ màu tím đen. Chị nhớ lại lời sư cô bên chùa Từ Ân dạy mà
    thấy đúng, mỗi người được cột lại với nhau bằng sợi dây mầu nhiệm, có sợi làm
    bằng tình yêu, sợi làm bằng lòng lòng tin, sợi làm bằng sự vui vẽ, có sợi làm bằng
    tiền bạc, danh vọng. Và đến khi nào không còn nguồn sống để nuôi dưỡng nữa thì
    nó đứt lìa, mối liên hệ sẽ kết thúc chóng vánh như lúc nó chưa từng bắt đầu. Vợ
    chồng hết yêu thương nhau thì chia tay, bạn bè không còn tìm ra điều vui vẽ
    chung nữa thì đoạn tuyệt, cạn tàu ráo mán nhau vì tiền bạc là điều thường thấy ở
    cõi ta-bà này.

    Nằm ôm con trên võng, nhìn cây tre lã ngọn in dấu trên bầu trời xám ngắt thầm
    trách sao trời nỡ gieo sâu nổi buồn cho chị.

    “Ầu ơ, gió đưa bụi chuối sau hè
    Anh mê vợ bé bỏ bè con thơ”

    * * *

    Bảy tám mùa nước lũ dâng cao rồi rút. Đám rau muống bên hè vẫn trỗ bông màu
    tím như chị vẫn giữ được sợi dây nối liền với tình yêu cũ dù anh vẫn bặt tăm. Chị
    treo chiếc đàn kìm ngay cửa ra vào để đi ra thì tưởng có người còn đang đứng ở
    sau lưng, bước vào thì thấy người kia vẫn còn đang tồn tại. Chị sợ một ngày bận
    rộn nào đó quên mất anh, hễ thấy khuôn mặt anh lù mù trong ký ức thì bắc ghế
    lấy cây đàn xuống lau bụi. Như nghệ sĩ phết màu lên giấy, chị tô vẽ cho đến khi
    khuôn mặt chồng hiện lên sống động và rạng rỡ trong tâm trí thì mới yên tâm lên
    giường nằm ngủ.

    - Nghe nói báo đăng nghệ sĩ Minh Tâm bị tạt a-xít ở Rạch Giá bây hay chưa? – Đi
    chợ về vừa ghé xuồng vô bến, ông Tư Thời Sự đạp xe đi qua thấy chị dừng lại
    báo tin. Chị thẫn thờ đứng lặng thinh ngó vô nhà, đôi chân nặng như đeo đá. Rồi
    chị lao vào nhà, gom quần áo bỏ vào chiếc giỏ đệm sờn, chèo xuồng ra Bạc Liêu,
    xong đón xe đò đi Rạch Giá.

    Xóm Rọc Lá bàn nhau coi ông trời cũng có mắt, một kẻ dứt bỏ con thơ đi lấy vợ
    năm vợ sáu rốt cuộc rồi cũng phải chịu nạn vì ghen. Dầu có phong lưu đến đâu
    nay với đôi mắt mù lòa ắt hắn cũng phải nằm ân hận co ro. Ngày chị chở anh về
    trên chiếc xuồng nhỏ hàng xóm kéo đến phàn nàn, thương gì kẻ ruồng rẫy phụ
    tình biền biệt bao năm mà không chút đoái hoài. Chị cười. Đánh kẻ chạy đi chứ ai
    đánh người chạy lại, huống hồ cũng tình nghĩa vợ chồng bao năm, chị không đành
    nhìn anh bơ vơ khi đến bước đường cùng. Và cũng chắc là ông Tơ đã kết nối chị
    với anh bằng sợi dây tình thương se cùng sợi dây bao dung bền chặt. Yêu
    thương trong tấm lòng bao dung làm cho tình cảm của chị dành cho anh luôn
    được tươi rói. Như chiếc đàn kìm chỉ có hai dây, tám phím mà có thể réo rắt
    được không biết bao nhiêu khúc nhạc tài tử, hà cớ chi tình cảm con người cứ
    mãi đóng khung trong cái tâm sân hận buồn chán.

    * * *

    Chị giải thích mình không phải diễn để kiếm tiền mà chỉ giúp chồng xóa đi nỗi nhớ
    nhung sân khấu, nghệ sĩ hát cho người chứ không phải hát cho mình, cho nên
    mỗi khi rãnh rỗi chị chở chồng trên chiếc xe máy cũ vượt vài mươi cây số ra đây.
    Chia tay đôi vợ chồng nghệ sĩ khi dưới ánh đèn đường vàng hiu hắt, tôi nghe đâu
    đó còn vang vọng lại lời ca thâm thẩm của chị được đệm trong tiếng đàn kìm đầy
    cắn rứt.

    “…Đường dù say ong bướm,
    Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang…”

    NGUYỄN VĂN HIẾN (Bạc Liêu)

    0
Reply
  • H
    hv.hung58 9 years ago

    which of the application would allows me to down load and read VN ebook on the Kindle Fire ?
    Your advice please. my email hv.hung58@gmail.com
    Many thanks

    0
Reply
  • pepperygrace 11 years ago


    I know I am such an attention seeker at times, but sometimes, he's getting on my nerves! It's as if I don't exist or he doesn't care at all. He even doesn't check up on me.

    I want to be the girl he chases not the other way around. So now, I'm making myself strong and be unavailable to him.. Hope I can do this right.

    0
  • innocence 9 years ago

    There's really no formula for the matters of the heart. You will suffer pain and you will heal. You will make mistakes and you will learn form them. Hope everything goes well with you.

    0
Reply
  • N
    nhtrchi 9 years ago


    Truyện ngắn của Phan Trang Hy


    IM LẶNG CỦA THIỀN SƯ

    1. Trời vần vũ. Bao tinh cầu xoay chuyển. Chỉ gió, chỉ tiếng gầm rú của chúng sinh. Không thể nhìn thấy mọi vật. Chỉ một màu đỏ ối trên trời. Mặt trăng biến thành quả cầu lửa.
    Ađam lăn lộn trong cõi hỗn mang. Bỗng hai thằng người tách ra từ Ađam. Chúng cãi nhau giành phần thắng.
    Nhiều con thú cười nói như người. Rồi tất cả thú hóa người nhảy múa vui mừng tru lên những giai điệu cuồng mê trong cõi vô minh. Những gương mặt thú biến mất trong phép của quỷ thần tích tụ. Chỉ có người và người.
    - Hoan hô ! Hoan hô ! Đánh nữa đi !
    - Đả đảo ! Đả đảo !
    Đám đông cuồng loạn. Vang trong cõi vô minh tiếng hò hét ầm ĩ điệu nhạc chiến tranh.
    Cung kính, Thanh Văn bạch :
    - Thưa sư phụ ! Nếu dùng thần lực của con tính đếm trong nghìn kiếp mới có thể biết bọn họ làm gì.
    Thiền sư bảo :
    - Ông hãy tính đếm đi !
    Nói xong, ngài nhắm nghiền mắt.

    3. Âm nhạc. Tiếng trống, tiếng thanh la, tiếng kèn đồng, tiếng tù và, tiếng đàn, tiếng sáo…Vũ điệu. Tango, chachacha, lambađa, hiphop…Ánh sáng. Xanh, đỏ, tím, vàng, đen…Tiếng la hét hòa nhịp nhàng với ngàn âm vũ điệu :
    - Hãy lên án tên giết người!
    - Hãy giết hết bọn khủng bố !
    - Hãy bắt tên tội phạm chiến tranh!
    - Giết nó đi để trừ hậu hoạn !
    - Hoan hô ! Phe ta đã thắng !
    - Đả đảo quân khát máu !
    Đám đông hò hét ủng hộ. Đám đông hò hét phản kháng. Hỗn loạn ! Hỗn độn cảnh hỗn chiến !
    Thiền sư thiền định.

    4. - Bạch sư phụ ! - Thanh Văn hốt hoảng gọi thiền sư.
    - Gì thế ?
    - Thưa sư phụ ! Bọn người mê loạn trong cảnh đánh nhau.
    - Theo ông, chúng ta phải làm gì ?
    - Theo con nghĩ chúng ta phải dùng phép màu tiêu diệt bọn họ.
    Nụ cười hiền hậu nở trên môi, thiền sư ôn tồn nói :
    - Đức háo sanh là căn nguyên tạo nên trời đất, muôn vật. Kể cả tính
    Phật cũng bởi đức háo sanh mà ra. Ta nhân danh Phật mà tru diệt chúng sinh ư ? Không ! Ta phải dùng pháp mà giải thoát chúng sinh.
    - Thưa sư phụ ! Người dùng pháp gì ?
    Thiền sư im lặng.

    5. Eva múa khúc nghê thường. Nàng mơ màng hát khúc tình ca bất tử. Nàng trút bỏ xiêm y. Nàng khỏa thân khoe vẻ đẹp diệu kỳ của tạo hóa ban tặng.
    Những cô gái bắt chước Eva.
    Eva cùng những cô gái xuân trẻ tắm mát cơ thể trong các dòng sông. Các cô khoe thân thể. Các cô đến giữa bầy người cuồng loạn.
    Đám đông im bặt. Hai thằng người trở thành Ađam như lúc mới sinh. Bọn đàn ông làm theo Ađam.
    Mặt trăng dịu dàng tỏa sáng.
    - Bạch sư phụ ! - Thanh Văn mừng rỡ thưa - Chúng sinh chung sống hòa bình rồi !
    Thiền sư im lặng…

    Năm 1996
    Phan Trang Hy

    Trích từ tập truyện NGƯỜI THẦY DẠY BÚP BÊ, Nxb Văn nghệ, 2009



    0
Reply
  • N
    nhtrchi 9 years ago


    Truyện ngắn của Phan Trang Hy

    KHỎA THÂN

    Vứt cây cọ xuống nền, nhìn bức ảnh toàn thân vừa hoàn thành, hắn cười thích chí : “Ha ha !...Phen này, ngươi phải chết ! Ta sẽ trả được mối hận này !”.
    Bức ảnh toàn thân của cô gái được thu gọn trong diện tích 40cm x 52cm. Cả thân hình cô gái trần truồng. Nước bọt trào trong miệng, hắn lườm lườm nhìn bức ảnh như muốn ăn tươi nuốt sống. Cô gái trong ảnh nhìn lại hắn cười như thách thức : “Ngươi có gan thì giết ta đi ! Xem ta chết hay ngươi chết ?”
    - Ngươi phải chết ! - Hắn cười khẩy, thu cả hình ảnh cô gái vào tận não, mắt lim dim.
    *
    * *
    Mười năm trước, hắn là anh chàng sinh viên văn khoa điển trai, thông minh. Hắn thuộc lòng lời lẽ từ cổ chí kim về tình yêu trai gái, coi đó như thứ vũ khí lợi hại để tán tỉnh các cô gái. Nhiều nữ sinh viên đem lòng thích hắn. Điều đó làm cho hắn nghĩ chính hắn là trung tâm của thế giới đàn bà.
    Dù được nhiều cô thích, nhưng hắn chỉ đem lòng yêu Kim Thị, hoa khôi Đại học Huế. Thế mà cô ta vẫn một mực trơ trơ trước lời lẽ đầy hoa mỹ của hắn. Hắn tức chết đi được. Rồi khi nhận bằng cử nhân, hắn thức một tháng tròn viết nhật ký. Đại để, hắn giới thiệu được một phần tiểu sử của chính hắn.
    Tên thật của hắn là Trần Ai. Chả là khi sinh hắn, mẹ hắn rên la suốt ba ngày ba đêm mà không rặn hắn ra được. Cuối cùng, nhờ bà mụ làm phép, hắn cất tiếng cười lớn, trút được lớp vỏ hỗn mang để sống trong trời đất.
    Cái tên cúng cơm, hắn cảm thấy thế nào ấy. Thế là hắn lục hết các từ điển ghi tên các danh nhân thế giới để tìm một biệt danh cho xứng với sự ra đời của một con người chỉ biết cất tiếng cười chào đời. Cuối cùng, hắn chọn một cái tên không trùng tên của bất cứ ai trong từ điển mà trọn vẹn được các mẫu tự la tinh. Hắn làm lễ đặt tên, có mời tất cả các bạn gái đến hỉ hả.
    Khi nâng cốc chúc mừng, với nụ cười thiện cảm, hắn tự giới thiệu : “Thưa quý cô ! Hôm nay là lễ đặt tên mới của tôi. Xin quý cô từ nay gọi tôi là A Zét.”.
    Có tiếng một cô gái : “Sao lại là A Zét ? Sao không là một tên khác ?”.
    Hóm hỉnh cười, hắn thốt : “Thế mới gây được ấn tượng !”.
    *
    * *
    Rồi Kim Thị lấy chồng như một quy luật. Cậu cử A Zét thất tình. Trời đất như muốn sụp. Nhưng rồi, hắn phải thở, phải ăn, nên hắn cứ phây phây mà sống. Từ chỗ buồn, hắn đâm ra bực, rồi trở thành tức, thành giận, thành hận, thành thù cô Kim Thị. Hắn không lấy được cô thì phải trả thù. Hắn tìm cách giết cô ta mà không bị luật pháp trói buộc. Hắn tầm sư học đạo để thực hiện ý định đó cho kỳ được. Dạy cho hắn đủ các bậc thầy, nhưng cuối cùng hắn chọn thầy dạy vẽ làm minh sư trong ý đồ phục hận. Minh sư truyền cho A Zét một tuyệt chiêu trong hội hoạ, đó là vẽ hình khoả thân của kẻ thù theo trí nhớ, sau đó, dùng một con dao tẩm máu của chính mình, rồi đâm vào trái tim của kẻ thù trong bức vẽ, thế là kẻ thù phải chết.
    *
    * *
    Hắn mở tủ lấy con dao, chuẩn bị tẩm máu của chính hắn để đâm kẻ thù. Hắn cười thích thú, nhìn tác phẩm hoàn tất. Trước mắt hắn, Kim Thị như bằng xương bằng thịt. Cô ta cười tình với hắn. Hắn thấy từng làn da trên bản vẽ đang thở, đang rung lên từng luồng sinh khí. Vứt con dao xuống nền, hắn bỡn cười và đặt môi hôn khắp các bộ phận trên cơ thể bức vẽ.
    Hắn khoả thân cùng bản vẽ. Hắn chúi đầu trên bản vẽ cười như bị thọc lét…

    Tháng 7, 1994
    Phan Trang Hy

    Trích từ tập truyện NGƯỜI THẦY DẠY BÚP BÊ, Nxb Văn nghệ, 2009

    0
Reply
  • N
    nhtrchi 9 years ago


    Truyện ngắn của Phan Trang Hy

    QUA RỒI ĐÊM TRUNG THU

    Gần đến Trung thu. Bọn trẻ con đứa nào cũng náo nức đón chờ. Không phải chúng chờ bánh kẹo, chờ phá cỗ. Mà chúng chờ được làm lân, được múa lân.
    Thằng Bảo tập hợp bọn trẻ lại phân công làm lân. Đứa mua dây thép, đứa kiếm tre làm khung đầu lân. Đứa thì tìm giấy dán, đứa thì tìm sơn xanh, sơn đỏ…Rồi đầu lân hoàn thành. So với lân bán ở thị trường thì lân của chúng không đẹp bằng, nhưng được cái là tự chúng làm thì mới thú.
    Bọn chúng bỏ ra ba đêm để tập múa. Tiếng trống lân làm ồn cả xóm. Bà Sáu thường có tính không ưa ồn ào vì bà đang chữa bệnh, thế nhưng, những ngày này bà như khoẻ ra. Bà cười nói với bọn trẻ. Bà lại xuất tiền hưu của bà thưởng cho bọn chúng gói quà to tướng để chúng bồi dưỡng tập múa. Mấy đứa con nít hay làm nũng, giờ thì cũng hết, không cần dỗ, cũng ăn nhanh để còn kịp xem lân tập múa. Đến nhà cô Hải mở trò chơi điện tử, ngày thường đông bọn trẻ đến chơi, còn giờ thì vắng tanh, những chiếc máy được giải lao. Cả xóm xem bọn trẻ tập múa. Cả xóm ồn theo tiếng trống. Cả xóm vui theo tiếng trống. Cả xóm rộn ràng theo tiếng trống.
    Trăng lên. Hoà trong ánh điện là ánh sáng bập bùng của những ngọn đuốc. Tiếng trống rộn ràng như mờị mọc mọi nhà mở cửa đón lân. Tiếng trống đánh thức tuổi già về với trẻ con ; đánh thức đàn ông, đàn bà về với tuổi vô tư ; đánh thức con trai, con gái về tuổi mới lớn ; đánh thức cả trời cổ tích về mừng Thạch Sanh chém được Xà tinh…Tiếng trống đánh thức giấc ngủ cả năm ở cái xóm này.
    Lân đi từng nhà. Không nhà nào từ chối bọn trẻ. Bọn trẻ như làm chủ cả xóm. Lân của xóm khác không dám đến đây múa. Phần vì sợ lân ở đây đánh, phần vì không có ai mời múa. Hầu như đã thành lệ, lân xóm nào thì múa ở xóm đó, trừ trường hợp những đoàn lân chuyên nghiệp.
    Trăng đã lên cao. Bọn trẻ đã múa hết các nhà trong xóm. Bọn chúng mệt. Từng ngọn đuốc rụi dần. Cả xóm hầu như không còn đoái hoài đến chuyện múa lân.
    Gần hết rằm. Thi thoảng từng tiếng trống rời rạc ở đâu đó như nuối tiếc đêm rằm Trung thu.
    Bọn trẻ tập trung ngoài ngã ba. Bọn chúng kháo nhau :
    - Anh Bảo ! Múc chè ra ăn đi ! Múc chè ăn đi !
    Bọn trẻ đã chuẩn bị chè hồi chiều tối. Lệ thường, năm nào cũng vậy, sau khi múa lân xong là chúng ăn chè quanh lân được đốt. Thằng Bảo nói như ra lệnh :
    - Mấy đứa bay đợi đốt lân đã.
    Thằng Nhật mới tham gia múa lân lần đầu, thắc mắc hỏi :
    - Sao đốt uổng thế, anh Bảo ? Để dành sang năm múa.
    Một thằng như từng trải, nói :
    - Đốt để lấy hên. Để lại xui lắm. Sang năm làm cái khác.
    Bọn chúng chẳng biết có xui hên không. Nhưng thằng Bảo thì biết rất rõ là mỗi lần gần tới tết Trung thu, được làm lân, được múa lân là niềm vui. Bỗng thằng Bảo thở dài :
    - Đốt đi bay !
    Ngọn lửa bùng lên. Từng tiếng húp xột xoạt quanh những chén chè. Bọn trẻ nhìn ngọn lửa rụi dần. Thằng Bảo nói với bọn trẻ :
    - Bọn bay nghe tau nói đây. Trung thu này, sau khi làm đầu lân, mua dầu lửa, mua nước uống, nấu chè, nói chung là mọi thứ mua sắm, thì còn được hơn năm chục ngàn. Số tiền này, tau giao lại cho thằng Long giữ để sang năm làm đầu lân mới.
    Thằng Nhật lên tiếng :
    - Sao anh Bảo không giữ để sang năm làm ?
    Thằng Bảo giọng buồn buồn :
    - Tau lớn rồi ! Sang năm tau không còn làm lân, không còn múa lân nữa đâu.
    Bọn trẻ nhao nhao :
    - Còn chè không ? Cho thêm chén !
    Trăng xuống dần…

    Năm 2000
    Phan Trang Hy

    Trích từ tập truyện NGƯỜI THẦY DẠY BÚP BÊ, Nxb Văn nghệ, 2009

    0
Reply
TO TOP
SEARCH