-
Mái Nhà Xưa
Truyện Dài Tuổi Trẻ / Học Trò Tủ Sách Tuổi Hoa
Bích Thủy
TUỔI HOA xuất bản 1970CHAPTERS 18 VIEWS 51028
Tôi không thể nào quên được buổi nói chuyện với cô tôi chiều hôm ấy. Buổi chiều quận lỵ vẫn buồn, nhất là vào lúc mặt trời lịm tắt. Chiều tím dâng lên, quạnh hiu len lén theo về thường gợi nên những cảm xúc bâng khuâng man mác.
Cô cháu tôi vẫn có thói quen, cứ mỗi chiều ra ngoài hàng hiên nhìn ra thửa vườn trải rộng trước nhà, vừa hóng mát vừa chuyện trò thủ thỉ với nhau. Đó là những chiều hạnh phúc, những giây phút êm đềm trong suốt quãng đời thơ ấu của tôi.
Cô tôi là một góa phụ. Duyên phận của cô tôi thực hẩm hiu. Chú tôi sớm lìa trần giữa lúc cô tôi còn xuân sắc, và không để lại cho cô đứa con nào. Cô là em ruột của cha tôi, và vì cha mẹ tôi gặp nạn chết cả hai trong một vụ đắm tàu, nên cô tôi nuôi dưỡng tôi từ nhỏ tới nay. Cô không thể nào quên được đêm hãi hùng đó, một đêm giông bão đã chôn vùi người anh thân yêu của cô vào lòng biển cả. Cô là người sống sót và may thay cứu thoát được tôi. -
Mưa Nguồn (Phóng tác)
Truyện Dài Tuổi Trẻ / Học Trò Tủ Sách Tuổi Hoa
Bích Thủy
TUỔI HOA xuất bản 1968CHAPTERS 8 VIEWS 22488
Mai đứng nép người bên khung cửa sổ nhìn ra. Ngoài trời đang mưa. Mưa tầm tả, liên miên từ trưa tới giờ chưa ngớt. Mùa mưa ở miền Cao Nguyên thường kéo dài hầu như bất tận. Những đám mây xám vần vũ nối tiếp nhau trút sũng nước xuống mặt đất. Ngớt trận này, trời quang được chốc lát, ánh nắng chưa kịp hong khô ngọn cỏ, mây xám ùn ùn kéo đến, và trận mưa khác lại bắt đầu.
Ngoài cửa sổ, nơi Mai đang đứng, những giòng nước từ trên mái chảy xuống đan mành che mờ cảnh vật.
Mai rất thích nhìn mưa. Mưa gợi lên nhiều ý nghĩ buồn buồn, nhưng cũng nhen nhúm những cảm giác ấm áp khi đứng trong nhà nhìn ra ngoài trời ướt át. -
Tuổi Hoa số 49 (1966)
Tạp Chí Tuổi Trẻ / Học Trò Tủ Sách Tuổi Hoa
Bích Thủy - Vi Vi
TUỔI HOA xuất bản 1966VIEWS 10956
-
Ái Ân Thâu Ngắn Cho Dài Tiếc Thương
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
THẾ KỶ xuất bản 1963CHAPTERS 6 VIEWS 22299
Quí xem đồng hồ thì thấy mới có bốn giờ chiều, nhưng bức trần mây thấp lè tè che kín vòm trời cứ cho chàng cái cảm giác rằng sắp tối đến nơi.
Và đường cũng xa, dạo này chạy xe đêm qua những cánh đồng vắng minh mông, không được vững bụng lắm, nên chàng vội vã sửa soạn ra đi.
Chàng rời bắc Cổ Chiên, ở bên này hồi bốn giờ hai mươi, phỏng định lên tới bến đò Rạch Miễu chậm lắm là năm giờ hai mươi ; qua đò mà có tốn bốn mươi phút cũng chẳng sao, vì như thế tám giờ tối, đã về tới Saigon rồi.
Quí không thích mắc mưa trên xe vì hai cây chổi quét nước nơi tấm kính gió đã hỏng, nên chi chàng cho xe chạy khá mau, mặc dầu đường hẹp lắm.
Độ mười lăm phút qua. Đến một nơi nào đó không rõ, bỗng từ một gốc dừa già trồng ở vệ đường, xuất hiện một bóng người mặc toàn đen. Người ấy đưa tay vẫy xe. «Còn xa quá, Quí nghĩ, chắc họ lầm xe mình với xe lô». Nghĩ vừa xong ý đó thì xe chàng lướt tới đủ gần nơi ấy để chàng thấy kẻ bắt xe chàng là một người đàn bà. -
Bí Mật Của Nàng
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
THẾ KỶ xuất bản 1963CHAPTERS 8 VIEWS 1308
Ngõ hẻm tráng xi măng và bằng mặt với nền nhà. Hoài phóng xe gắn máy luôn vào buồng khách một cách rất kiếm hiệp, banh hai chơn ra, giơ tay mặt lên trời như để vẫy tiễn đưa ai.
Chàng thắng xe lại và một tiếng «réc...c...c...» kéo dài ghê rợn vang lên, làm điếc tai cả nhà. Bà Phán Đẩu, mẹ chàng, bận lo cơm sau bếp. Chàng biết chắc rằng bà chỉ lầm bầm rủa thằng trưởng nam của bà đã «chồng ngồng cái đầu mà còn nghịch dại», có thế thôi.
Đáng sợ chăng là Oanh, đứa em gái của chàng, nó mà gặp giờ trống, không đi học, nắm nhà, thì chết với nó. Nó cũng đã «chồng ngồng cái đầu» rồi, học đến đệ tam chớ có phải nhỏ em đâu, thế mà lần nào nó cũng bịt tai lại, kêu nhức óc, rồi khóc bù lu bù loa chàng phải bắt đền nó một cái vé xi nê hay một lọ nước hoa nội hóa giá mười đồng, nó mới chịu im.
-
Bóng Ai Qua Ngoài Song Cửa
Truyện Dài Tình Cảm
Bình Nguyên Lộc
THẾ KỶ xuất bản 1963CHAPTERS 10 VIEWS 1774
Trời lặng, mây yên, gió ngập ngừng. Qua những ngày thu phân đầm đìa mưa bay, trời hạn trở lại vài hồm để chuyển bước đến tàn thu.
Nhờ vậy mà du thuyền Bạch-Tuyết hôm nay có khách khá đông. Lưu đưa mắt nhìn qua một lượt, không thấy bóng Lệ đâu cả, chàng sốt ruột lắm. Lệ không đến hay đến trễ ?
Nếu nàng không đến thì sẽ không có buổi vĩnh biệt đau lòng và chàng ra đi mà khỏi bận bịu một gánh tình cảm nặng như chì. Nhưng rồi sẽ ngậm ngùi biết bao trong những ngày sau đó ! -
Cõi Âm Nơi Quán Cây Dương
Truyện Dài Kinh Dị
Bình Nguyên Lộc
CHAPTERS 7 VIEWS 538
Phi lao thở dài đã ba hiệp rồi, và đúng y như tôi tiên liệu, hương của bông nguyệt quí thoang thoảng liền sau đó. Tôi vụt ngồi dậy, toan rời giường bố để chạy ra sân thật lẹ thì Trường Lệ đã đứng ngay trước mặt tôi, bóng dáng của nàng đen thui, nổi bật lên bóng đêm tương đối sáng nhờ trời đầy sao.
Tôi chụp lấy vai nàng, vừa tiến tới một bước vừa kéo nàng vào người tôi. Tồi hôn nhẹ tóc của người bạn gái không bé người, không gầy chút nào, nhưng sao lại nhẹ cân quá vì nàng ngả dụi vào tôi mà tôi không bị chút xíu ảnh hưởng nào của trọng lượng thân thể nàng. -
Cuống Rún Chưa Lìa
Tập Truyện
Bình Nguyên Lộc
LÁ BỐI xuất bản 1969CHAPTERS 18 VIEWS 163805
Mặc dầu nó cù lần, con tám Cù Lần là hy vọng cuối cùng của tôi.
Từ hôm đầu năm tới bây giờ, tôi đã thay đổi người làm năm lần rồi. Tôi nghe nói bên Âu Mỹ, công ăn việc làm nhiều lắm, nên người đi ở lấy rất mắc và chỉ có bực triệu phú mới dám thuê người thôi, nên tôi cũng không khổ lắm mà phải làm một mình đủ thứ việc trong nhà, ngặt trẻ con đông, tôi không làm sao mà quán xuyến cho hết công việc.
Con Tám Cù Lần là đứa độc nhất không biết rằng ngoài gia đình tôi, còn rất nhiều người hoạt động trong đủ thứ ngành, ngành nào cũng cần nhân công, cho đến mấy ông thầu khoán mà cũng tuyển mộ phụ nữ để phụ với thợ nề, tuy họ trả lương không cao hơn tôi, trên hai ngàn đồng mỗi tháng mà không cho ăn, ở, áo quần như tôi, nhưng phụ nữ họ vẫn thích đi làm phu lương thấp hơn là đi ở. Họ không đá động tới nhân phẩm, tới gì hết ráo, nhưng tôi biết rằng ai cũng sợ nội trợ cả, chính các bà nội trợ là tôi đây mà còn sợ, huống hồ gì là người chưa có gia đình: làm nội trợ rất tối tăm và rất buồn, chưa kể nhọc không tưởng tượng được. -
Đò Dọc
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
BẾN NGHÉ xuất bản 1959CHAPTERS 18 VIEWS 77606
Với Đò Dọc, Bình Nguyên Lộc đã được Giải thưởng văn chương toàn quốc (Việt Nam Cộng hòa) (1959-60) thời Đệ nhất Cộng hòa Việt Nam in dấu một phong cách tiểu thuyết đặc sắc. Cuốn tiểu thuyết nói về cuộc sống di dân ngược xuôi như những chuyến đò dọc của gia đình ông bà Nam Thành cùng bốn cô con gái, từ Bạc Liêu thuộc miền Tây Nam Bộ lên Sài Gòn, rồi từ Sài Gòn trôi dạt về miệt Thủ Đức thuộc miền Đông Nam Bộ. Đó là lộ trình của người thị dân, người dân kẻ chợ về vườn, sống lạc lõng, cô đơn ở vùng nửa quê nửa tỉnh. Điều người đọc nhận ra qua bút pháp phân tích tâm lý của tác giả là nỗi cô đơn của phận người, những đố kỵ, ghen tỵ trong cuộc sống gia đình, cuộc sống lạc lõng của người dân ngụ cư. Cuốn tiểu thuyết ra đời sau thời điểm có cuộc di cư của một bộ phận người dân từ Bắc vào Nam sau năm 1954, phải đối mặt với không ít những kỳ thị và khác biệt trong đời sống cộng đồng.
-
Diễm Phượng
Tập Truyện
Bình Nguyên Lộc
THỤY HƯƠNG xuất bản 1968CHAPTERS 17 VIEWS 107468
CHA ! Ba mang về nhà một chiếc bíp bự dữ, cỡ gỏ lên đầu anh Dũng một cái, đầu anh Dũng sẽ phải u một cục bằng trái cam.
Ba cứ trầm trồ chiếc bíp trong khi má trề môi mà rằng :
"Chỉ tổ ung khói cho cay mắt cả nhà".
Tuy nói thế chớ má phải nhìn nhận rằng chiếc bíp nầy đẹp.
Còn Dũng và Phượng thì chỉ lo rình để giành cái hộp.
Theo hiệp ước thì Dũng được hưởng những gì mà ba bỏ ra, chẳng hạn như hộp thuốc rời Prince Albert, hộp thuốc điếu 555, hộp đựng cà vạt, hộp xi gà v.v... còn Phượng thì trọn quyền về những món bị má bỏ lạc son, chẳng hạn như lọ nước hoa mà đã hết nước hoa rồi, chẳng hạn như hộp phấn, như hộp kẹo v.v...
Nhưng hôm nay con Phượng ăn gian, quyết xé hiệp ước đó, nhìn cái hộp đựng bíp bằng đôi mắt thèm thuồng nên Dũng phải sẵn sàng để tự vệ. -
Hoa Hậu Bồ Đào
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
SỐNG VUI xuất bản 1963CHAPTERS 3 VIEWS 19200
Xóm Cù-Lao, mà chính vợ chồng thầy Trung cũng thế, ai ai cũng nhận thấy sao vợ chồng thầy không đẹp người lại sanh được một đứa con gái đẹp ghê hồn như vậy.
Nếu đẹp không phải là cuộc thừa tự mà chỉ là rủi may bí mật của sự cấu tạo bào thai, thì nước da phải là sự di truyền thừa hưởng của cha mẹ. Nhưng cớ sao nước da của cô Hiếu cũng bất chấp sự truyền tử lưu tôn ấy, nó trắng nõn nà trong khi nước da của cha mẹ nàng lại màu bánh ích ? -
Khi Từ Thức Về Trần
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
VĂN UYỂN xuất bản 1969CHAPTERS 15 VIEWS 33307
Ban đầu Phi ngỡ họ là hai chị em. Người đờn bà trạc bốn mươi lăm tuổi, hay trẻ hơn cũng nên, nhưng không được có sức khỏe cho lắm nên trông khá già. Bà ta mặc y phục rất đắt tiền, nhưng có vẻ quê, không phải quê theo lối nông dân, nhưng quê như một phụ nữ hạng thường mà học làm sang. Phấn đánh vụng quá, đã không che nổi các đường nhăn, lại còn cứ muốn tróc ra như vảy lác. Bà ta diện nữ trang nhiều quá sức, món nào cũng làm toàn bằng vàng y, khiến trông bà, người ta có cảm giác nhìn một người phụ nữ thiểu số mới làm giàu.
Người đờn ông, trái lại, thì cực kỳ hào hoa phong nhã. Hắn mặc Âu phục vừa sang, vừa có tướng con nhà thể thao. Con người khôi ngô tuấn tú ấy chỉ độ ba mươi là cùng. -
Ký Thác
Tập Truyện
Bình Nguyên Lộc
BẾN NGHÉ xuất bản 1960CHAPTERS 16 VIEWS 111407
Chim đang bay lượn bỗng đứng khựng lại, khiến thằng Cộc thích chí hết sức. Nó theo dõi con chim thầy bói ấy từ nãy đến giờ, chờ đợi cái phút nầy đây.
Thật là huyền diệu, sự đứng yên được một chỗ trên không trung, trông như là chim ai treo phơi khô ngoài sân nhà.
Chim thầy bói nghiêng đầu dòm xuống mặt rạch giây lát rồi như bị đứt dây treo, nó rơi xuống nước mau lẹ như một hòn đá nặng. Vừa đụng nước, nó lại bị bắn tung trở lên như một cục cao su bị tưng, mỏ ngậm một con cá nhỏ.
Cộc ngửa mặt lên trời để theo dõi ông câu kỳ dị và tài tình ấy nữa, nhưng mắt nó bị ngọn dừa nước bên kia bờ rạch níu lại.
Trên một tàu dừa nước, một con chim thằng chài xanh như da trời trưa tháng giêng, đang yên lặng và bền chí rình cá.
Trong thế giới bùn lầy mà thằng Cộc đang sống, ai cũng là ông câu cả, từ ông nội nó cho đến những con sinh vật nhỏ mọn qui tụ quanh các ngọn nước. -
Lột Trần Việt Ngữ
Phi Hư Cấu Tùy Bút / Biên Khảo
Bình Nguyên Lộc
NGUỒN XƯA xuất bản 1972CHAPTERS 26 VIEWS 75059
-
Lữ Đoàn Mông Đen
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
MÂY HỒNG xuất bản 1972CHAPTERS 9 VIEWS 27521
Định không biết nhảy, nhưng cứ vào những nơi nầy mỗi đêm, sợ người ta sinh nghi, nên chàng cố bươi trí để làm cho sự có mặt của chàng được ổn. 1
Dân chơi thì họ bất kể chàng, chàng chỉ lo bị nhơn viên của các hộp đêm nầy ngạc nhiên, tìm biết rồi có thể sẽ biết. Các em ca-ve, người tài-pán, các bồi bàn, toàn là những kẻ điểm mặt từng khách một để ghi họ vào sổ hồng, nếu họ sộp, vào sổ đen, nếu họ keo kiệt.
Mà không phải chỉ điểm mặt mà thôi đấy nhé. Họ sẽ truy tầm căn cước, nghề nghiệp chàng, thì nguy to.
Nguy to là vì cái nghề tạm bợ mà chàng quơ đại để ăn cơm, cái nghề ấy, họ mà biết thì chàng không còn làm được nữa, tức là bể chén cơm, chớ không phải sợ ai ám sát đâu. -
Mối Tình Cuối Cùng
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
THẾ KỶ xuất bản 1963CHAPTERS 3 VIEWS 16808
Rừng tre dày mịt dọc theo con thôn lộ hẹp, bỗng dưng đứt khúc, nhường chỗ cho một công trường rộng như đại-lộ Trần-Hưng-Đạo.
Công-trường đen nghẹt xe hơi, chiếc nào cũng mốc thít bụi đường, kiếng xe trong suốt, hóa ra mờ hết.
Thạnh lái xe rẽ vào công trường đó và tung bụi lên mù trời vì công-trường không được trải đá. Anh ta cho xe chạy thả máy và cả xe đều kêu rú lên vì họ chợt thấy trước mặt họ một miệng vực sâu thẩm.
Thạnh cười khà rồi bớt ga, rà thắng. Anh ngừng xe sát nền gạch của một ngôi nhà xưa bị ai giở đi mất tự hồi nào. Ngôi nhà nằm cheo-leo trên bờ vực, nên cả xe chưa hết kinh-sợ, vội mở cửa nhảy xuống đất. -
Mưa Thu Nhớ Tằm
Tập Truyện
Bình Nguyên Lộc
PHÙ SA xuất bản 1965CHAPTERS 17 VIEWS 83578
Con tằm hén giống như đứa con èo uột. Hén hay đau ốm lắm. Mình cực khổ với hén hết sức mà lắm khi hén bạc tình, hén lăn ra chết ráo nạo từ nong nầy qua nong khác. Mà có lẽ cũng vì hén như hũ mắm treo đầu giàn như vậy nên mình thương hén càng nhiều chăng?
Mà thầy ôi, bạc tình chính là tôi, chớ không phải tằm đâu. Tôi đã bỏ tằm, vô trong nầy... người bạn tôi có lỗi gì đâu.
Bấy giờ tôi mới hiểu thấu đáo con người đó. Đây là một anh thợ tiểu công nghệ miễn cưỡng trở thành một anh thợ kỹ nghệ nên cứ bùi ngùi nhớ xưa. Và quả anh ta lòng không khô héo như tôi đã ngỡ.
Người thợ tiểu công nghệ rất thương nghề vì chính hắn làm lấy mọi công việc. Bác Y đã khó nhọc để tằm, bền chí ươm tơ nên bác thương nhớ tằm là phải lắm. -
Nguồn Gốc Mã Lai Của Dân Tộc Việt Nam
Phi Hư Cấu Tùy Bút / Biên Khảo
Bình Nguyên Lộc
BÁCH BỘC xuất bản 1971CHAPTERS 11 VIEWS 24053
-
Nhện Chờ Mối Ai ? - Tập I
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
NAM CƯỜNG xuất bản 1962CHAPTERS 6 VIEWS 5725
Bày sách vở la liệt trên mặt bàn, Liên có vẻ là một nữ sinh siêng học lắm. Nhưng từ nảy đền giờ, nàng chưa thấy mặt dòng chữ nào cả. Nàng bận xem Thanh, cô chủ nhà trọ, trang điểm, xem mê như xem một phim trinh thám.
Thanh ngồi trước bàn phấn đặt ở góc buồng, đưa lưng ra phía bàn học của Liên. Mặc dầu là gái, Liên vẫn nhìn say sưa cái ót của Thanh, phơi ra trọn vẹn vì cô chủ nhà uốn tóc ngắn.
Ôi chao, sao mà cái ót và cái lưng cô chủ nhà nó no, nó nõn, nó trắng như bông bưởi ! Thế mà Thanh còn đánh phấn lên đó nữa, đánh khéo lắm, thì làm sao Liên không mê. Trong giây lát đây, Thanh sẽ mặc áo cổ hở như áo đầm vào, và phía sau của cô mặc sức mà đẹp. -
Nhện Chờ Mối Ai ? - Tập II
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
NAM CƯỜNG xuất bản 1962CHAPTERS 5 VIEWS 3586
Sáng ra, cả hai người đều xấu hổ, không dám nhìn nhau tận mặt. Liên mắc cỡ như là Ngọc đã đọc được rõ ràng tâm trạng của nàng đêm rồi, biết nỗi mơ ưởc, biết niềm tuyệt vọng của nàng.
Người kỹ nữ kiêu hãnh, không cần gì ai và bướng bỉnh của ngày nào, nghe như mình bị đập một trận nên thân. Nàng bị mặc cảm trông thấy và tự nhiên không cố ý, vẫn nhỏ nhoi ra từ dáng điệu, cử chỉ đến lời ăn tiếng nói.
Ngọc thi xấu hổ vì giây phút yếu hèn của chàng. Đêm rồi chàng bị xác thịt xô đẩy chớ không phải tình yêu. Yêu Liên thì chàng đã yêu, đang yêu và vẫn yêu. Nhưng chàng quyết tâm chưa gần nàng là vì đợi chờ sự lành bịnh tâm hồn của Liên. -
Nhìn Xuân Người Khác
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
TIẾN BỘ xuất bản 1969CHAPTERS 4 VIEWS 13196
Khoa thuộc nằm lòng thời dụng biểu của Ái Mỹ nên chàng canh đúng lúc nàng đến hí viện để ẩn núp cho khỏi bị nàng bắt gặp đang rình mò.
Đêm ấy, màn đầu Ái Mỹ không có vai, nàng đến rạp rất trễ, Khoa đậu xe đằng Phạm Ngũ Lão, bên hông lữ quán Vạn Lợi, rồi đi bộ chầm chậm lại ngã tư quốc tế.
Chàng mặc y phục bằng ka-ki, đội nón cối kéo hụp xuống che khuất trán rồi vào một hiệu may xép ở ngã tư để đặt may một chiếc sơ-mi. Những kẻ có liên hệ xa hay gần tới giới cải lương đều biết rõ chàng và đều ngồi trong tiệm cà-phê nên chàng tránh chường mặt nơi đó, mặc dầu may sơ-mi ở hiệu nầy rồi không biết dùng để làm gì: chàng rất kén ăn mặc.
Đường Bùi-Viện chỉ mới được đuổi nhà đổ đất chớ chưa cán đá. Tiệm cà phê nằm đối diện với hiệu may nầy chỉ mới mở có mấy tháng, nguyên trước đó là văn phòng của một trường dạy lái xe, và cả danh từ ngã tư quốc tế cũng chỉ mới xuất hiện ít lâu nay thôi.
Ái Mỹ ngồi xích lô máy từ đằng đường Galliéni đổ vô. Khoa dời ghế để ngồi núp sau một chiếc áo may xong treo trong tủ kiếng, xoay thế nào cho trông thấy cả những gì xảy ra ngoài kia, mà không ai thấy được chàng. Ái Mỹ đi có một mình, xuống xe trước tiệm cà phê. Khoa rình độ mười lăm phút nữa mới để tiền cọc rồi ra đi. Chàng trở về chỗ xe đậu, đoạn chạy rất nhiều vòng lớn trong thành phố và trở lại ngã tư quốc tế khi nào chàng canh màn gần hạ và Ái Mỹ sắp nào buồng.
Đó là lúc mà những kẻ ái mộ vào tặng hoa cho nàng như chàng đã làm suốt thời gian chinh phục cô đào hát trẻ tuổi lừng danh ấy ! -
Nhốt Gió
Tập Truyện
Bình Nguyên Lộc
THỜI THẾ xuất bản 1950CHAPTERS 5 VIEWS 32552
Cả bàn ăn đều kinh ngạc. Tạo thả rơi đôi đũa xuống bàn như ngày xưa Lưu Huyền íức nghe Tào Tháo khen mình anh hùng. Vợ chàng nghẹn ngào vì miếng đồ ăn đang nuốt giữa một xúc động quá mạnh. Mẹ chàng bình tĩnh hơn, ngậm miếng cơm đang nhai, mỉm cười một cách nhẫn nại. Những nét nhăn trên mặt bà chỉ thấy hơi nhăn thêm một chút. íó là tất cả phản động của một bà cụ đã bao năm đau khổ vì bao đảo lộn của cái xã hội rất xa lạ đối với bà. Thằng Hòa, con Loan, con Mỹ, tuy không hiểu gì cùng hoảng sợ, thôi không cãi nhau nữa. Chúng bỏ trở vào dĩa những món ăn vừa gắp lên, bộ lấm lét như có tội. Cả thảy đều nhìn trừng trừng thằng Kiệt nó đang khó chiu, và, như giận lẫy, nó tỏ một vẻ khiêu khích còn đáng giận thêm.
-
Những Bước Lang Thang Trên Hè Phố Của Gã Bình Nguyên Lộc
Phi Hư Cấu Tùy Bút / Biên Khảo Tập Truyện
Bình Nguyên Lộc
THỊNH KÝ xuất bản 1966CHAPTERS 18 VIEWS 110383
Me ! Cái tên mới thô lỗ làm sao chớ ! Nó không được tầm thường như mận, bưởi, cau, mà cục mịch như ổi, xoài, măng cụt.
Nhưng nếu có những cô Thùy Dương, Yến Tuyết, không đẹp bằng những chị Mén, chị Vẩu, thì cũng có những cây anh đào, thanh tùng, không đẹp bằng me, bằng me Sàigòn.
Me vốn đã đẹp với thân cây đều đặn, không cao lỏng khỏng như dầu, không lùn tịt như sanh, đẹp với vỏ cây cằn cỗi gợi nhớ những cội tùng già bên chùa cổ trên một sườn non, với rêu xanh non mởn bám trên vỏ sạm đen, đẹp như non bộ dày sương dạn gió, với tàn không thưa, không sơ rơ như tàn sầu riêng, không dày mịt như măng cụt, vốn nó đã đẹp ở ngoài thiên nhiên rồi, mà trồng trên vỉa hè đá, bên cạnh những ngôi nhà xi-măng cốt sắt, khô, nóng, và buồn, thì nó còn đẹp hơn biết bao ! -
Nụ Cười, Nước Mắt Học Trò
Tập Truyện Tuổi Trẻ / Học Trò
Bình Nguyên Lộc
MIỀN NAM xuất bản 1967CHAPTERS 10 VIEWS 50253
Thuở ấy cuộc phát phần thưởng của trường Pétrus Ký còn là một dịp long trọng vô cùng: Phát ở trường cũng đã rình rang lắm rồi, thế mà thỉnh thoảng cứ vài năm một, trường còn mướn nhà hát lớn của thành phố để làm to chuyện thêm.
Vào những năm phát thưởng tại nhà hát lớn, rất nhiều trò vui diễn ra không phải trên sân khấu, mà chính ngay trong hàng ngũ phụ huynh học sinh.
Phụ huynh học sinh trường Pétrus Ký thuở ấy, phần đông ở tỉnh. Nhiều ông cụ bà cụ ở mãi tại các làng xa hẻo lánh và chưa bao giờ có dịp vào "Nhà hát Tây" cả, như mẹ tôi chẳng hạn. -
Nửa Đêm Trãng Sụp
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
NAM CƯỜNG xuất bản 1963CHAPTERS 9 VIEWS 22182
Làm xong bài toán hình học không gian, Nhan ngáp dài. Nàng xem lại đồng hồ tay thì thấy đã mười giờ bốn mươi rồi.
Cô nữ sinh đệ tứ ấy xếp giấy má sách vở lại, đứng lên toan tắt ngọn đèn tọa đăng rồi đi ngủ, nhưng còn chần chờ đứng lại trước bàn để lắng nghe tiếng mưa đêm xào xạc ngoài vườn, và tiếng gió hú đằng xa, nơi cánh đồng vắng sau nhà. Sanh hứng, cô ngâm lên bài ca dao hay bài thơ của ai, cô không còn nhớ nữa:
Tục truyền tháng bảy mưa Ngâu
Con trời lấy chú chăn trâu cũng kỳ
Một là duyên,
Hai là nợ …
Bỗng tiếng mở cửa buồng bên trái làm Nhan giựt mình. Nàng day lại thì thấy ông Tám Huỳnh, cha của nàng, hiện ra nơi khung cửa buồng ấy, trong ánh mờ của cây đèn dầu bàn học của nàng. -
Quán Tai Heo
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
VĂN XƯƠNG xuất bản 1967CHAPTERS 7 VIEWS 21822
Từ trạm xe buýt đối diện với vườn Bà Lớn đến Ngã Bảy chỉ xa có mấy mươi thước, thế mà Minh đổ mồ hôi nhễ nhại, sơ-mi vải dính sát vào ngực và lưng chàng.
Nắng trưa gay gắt bị mặt đường nhựa phản chiếu trở lên, khiến người đi đường như vừa bị đốt ở trên, vừa bị hơ ở dưới. Một ngọn gió nhẹ thổi qua làm cho mồ hôi của Minh bốc lên thành hơi. Chàng nghe mát lạ và sung sướng lắm. Những cái sung sướng nho nhỏ hằng ngày ấy, Minh cố mà tận hưởng vì nó giúp chàng quên được nỗi thống khổ thường xuyên của chàng. Nhưng hôm nay chàng đã hết khổ rồi, mà sao vẫn còn nghe cái ấy là sướng ? Minh còn đang băn khoăn thì đã đi tới cửa quán. -
Sau Đêm Bố Ráp
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
THỊNH KÝ xuất bản 1968CHAPTERS 30 VIEWS 57841
Xóm Cây Điệp lặng trang. Nhiều nhà ngủ đã được một giấc khá dài rồi. Một số nhà khác còn làm lụng, nhưng họ chỉ gây tiếng động nho nhỏ thôi chớ cũng không có ai nói gì.
Đèn dầu hôi của những người làm việc ban đêm không để lọt ánh sáng ra ngoài, nên ngõ hẻm tối om.
Quán Tư Mẹo giống một cái đảo ánh sáng và đảo tiếng nói giữa biển bóng tối và im lặng nầy.
Ánh đèn nê-ông của quán càng về khuya lại càng sáng nhiều và tiếng nói cười trong quán, càng về khuya càng vang dậy lên mặc dầu họ chỉ có bảy tám người thôi. -
Tâm Trạng Hồng
Tập Truyện
Bình Nguyên Lộc
SỐNG VUI xuất bản 1963CHAPTERS 25 VIEWS 148788
Cô Năm chiêm bao thấy cô bị chó rượt. Cô chạy mệt gần bứt hơi thì giựt mình thức dậy.
Ai vừa tỉnh ác mộng cũng mừng được thoát nạn và nhứt là cũng bán tín bán nghi, trong vài giây đầu, không rõ mình bị nguy thật hay chỉ là chiêm bao, không rõ mình quả có thoát chăng. Nên chi thần trí của người nằm mơ vẫn cứ còn bấn loạn trong suốt thời gian ngắn ấy.
Vì vậy mà khi nghe la, cô không cử động được mau lẹ như đã sắp đặt từ lâu. Từ lâu rồi, cô có sắm một cây đèn pin, rồi đêm đêm, cô nhét đèn dưới gối, định hễ có động là bấm đèn liền. Hà tiện, cô không chong đèn. Nửa đêm nếu có gì mò kiếm được công-tắc đèn điện là mất đi cả buổi rồi. Vì thế, từ ngày thầy Năm qua đời, ban đêm cô luôn luôn thủ sẵn món hộ thân đó; trong nhà có đờn ông lạ thì đề phòng bao nhiêu cũng chẳng thừa. -
Thầm Lặng
Tập Truyện
Bình Nguyên Lộc
CHAPTERS 15 VIEWS 16884
Tám giờ đêm. Ngõ hẻm vắng lặng lạ kỳ. Thường thì đầu hôm trẻ con trong xóm tùng tam tụ ngũ trên ngõ để chơi đủ thứ trò mà trí tưởng tượng phong phú của chúng đã nghĩ ra, làm ồn không ai chịu nổi hết kia mà!
Con Dừa vừa ngạc nhiên trước tình trạng này thì bỗng nghe đất ướt lầy nhầy dưới chơn nó, nó chợt nhớ ra rằng đám mưa đầu mùa mới dứt hột đã làm cho ngõ hẻm bẩn thỉu bắt nhờm nên trẻ mới không buồn ra đây.
Nhờ im tiếng trẻ nên đêm nay con Dừa mới nghe được tiếng náo nhiệt của chợ Trương Minh Giảng còn theo đuổi nó mãi tới trong này. -
Trâm Nhớ Ngàn Thương
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
MIỀN NAM xuất bản 1967CHAPTERS 4 VIEWS 15737
Trăm nhớ, Ngàn thương !
"Thương quá ! Tội nghiệp nó quá ! Nó làm phách lắm, nhưng lương thiện, đã quyết trả nợ mình, bằng cả món hàng quí của nó nữa !
"Sự lương thiện nơi một người bậy, rất đủ để tha thứ cả tội lỗi khác của người ấy.
"Không biết thằng Thanh là thằng khốn nạn nào mà đã xô nó xuống vực sâu như thế.
"Nhưng lạ sao ! Sao bây giờ mình lại không thù hận Thanh như đã thù hận Khương ? À, có lẽ... ơ... hơ... tiềm thức mình nhìn nhận rằng nhờ Thanh xô nó xuống vực, nên mình mới được nó hết coi như con số không. Như vậy thì Thanh là người ơn của mình.
"Nhưng có phải chăng là mình chỉ còn thương hại nó mà thôi ? Không, mình mê nó y như hồi nó còn là một bông hoa chớm nở.
"Mình mê cái phong cách phong trần của nó ghê đi !
"Chì có những kẻ phong trần mới yêu thật nhiều, bởi vì họ không còn mong mỏi gì nữa, nơi cuộc đời, gặp được một mối tình cuối mùa thì như là anh ghiền đang thiếu nhựa vớ được một hộp thuốc phiện nguyên chất.
"Tình yêu xét kỹ ra, thật là ích kỷ. Người ta yêu không phải để mà yêu, mà đúng ra là để được yêu. Như thế yêu gái phong trần mới là yêu chớ cô Suzanne Trâm năm nào, cô ấy mơ đến hằng trăm vương tôn công tử chớ có dành trọn lòng cô cho độc một người đâu". -
Tỳ Vết Tâm Linh
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
SỐNG MỚI xuất bản 1965CHAPTERS 2 VIEWS 13062
Ra khỏi trại bịnh hơn mười phút đồng hồ rồi mà Lưu còn nghe choáng váng bàng hoàng.
Chàng vừa trải qua những phút chấn động tâm thần mãnh liệt, nó suýt dìm chàng vào cõi bất thức giác y như người em gái của chàng, con bịnh mà chàng vừa thăm.
Ba tháng trước, ngày Bích lên cơn điên, chàng ở trên Đà Lạt. Cha mẹ chàng đã đưa Bích vào nhà thương Chợ Quán rồi đánh điện cho chàng hay tin.
Chàng đã thăm Bích hai lần, khi về Sàigòn, lúc ấy thì Bích đập phá, la hét rầm trời nhưng chàng không hề bối rối hay hoảng sợ chút nào. Chàng đã nghe sách vở và bạn hữu của chàng, những người bạn nghiên cứu chuyên khoa về khoa tâm bịnh, nói rằng những con bịnh làm ồn và phá phách, coi vậy mà rất mau khỏi.
Vả lại, lúc ấy Bích còn tươi tốt hồng hào lắm, hồng hào quá, và rất hung hăng, trông Bích như một con ác thú, như một người say rượu, không gợi tình thương xót bao nhiêu.
Rồi thì Bích được đưa lên đây, lên dưỡng trí viện nầy mà tục thường gọi là nhà thương điên Biên Hòa.
Đường xa, chàng bận học, cha mẹ chàng, nhứt là mẹ chàng, cứ giành đi thăm Bích mãi nên chàng không thấy mặt Bích đã hơn mười tuần lễ rồi.
Cứ theo lời mẹ chàng thì Bích đã đỡ nhiều, không la, không cười vô cớ nữa, cũng không đánh đập, cào cấu cắn xé ai nữa. Nhưng chàng ngờ 1ắm. Người ta đưa Bích lên Biên Hòa, sự kiện ấy chứng tỏ một tình trạng ngược lại mà bà cụ không dè. -
Uống Lộn Thuốc Tiên
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
MIỀN NAM xuất bản 1967CHAPTERS 9 VIEWS 22421
"Hỡi vị lãnh chúa tuấn nhã ơi, lãnh chúa có muốn nghe một câu chuyện tình, một câu chuyện đau thương, một câu chuyện tang tóc hay không ?"
Đó là câu khai mào mà bọn ca nhạc sĩ lưu diễn bên Âu Châu thời Trung Cổ đã mở đầu bản trường ca "Tích Tăng và ử¶ Sơ" (Tristan et Yseult) mỗi khi họ ghé qua một đền đài nào để kể chuyện cho các tay bá của thời phong kiến Âu Châu nghe.
Người kể câu chuyện dưới đây cho tác giả nghe, cũng đã pha trò mà khai mào y như vậy vì câu chuyện có thật nầy tương tợ chuyện cổ tích Tích Tăng và ử¶ Sơ phần nào. Đây là một câu chuyện tình đau thương nhất thế kỷ, nhưng có chết chóc hay không rồi các bạn sẽ rõ. -
Xô Ngã Bức Tường Rêu
Truyện Dài
Bình Nguyên Lộc
CHAPTERS 5 VIEWS 7621
Tâm vừa về tới xóm đúng 10 giờ đêm. Trời vừa dứt cơn mua và ngõ hẻm chàng ở nhờ cao nên không ngập nước. Tuy nhiên chàng vẫn phải nhảy từ cục gạch này qua viên đá khác mới khỏi thọt giày xuống hàng trăm cái vũng nhỏ.
Chính chủ nhà ở hai bên ngõ đã đào những cái vũng ấy để tự làm khổ họ. Chẳng như vầy: Ngõ ban đầu cũng thấp như các ngõ khác. Một ông chủ nhà mua xà bần đổ trước sân ông ta cho chỗ ra vào riêng của ông ta khô ráo. Cố nhiên sân ở hai bên, thấp hơn, bị đọng vũng, và hai người ở hai bên ông phải mua xà bần đổ lên sân họ để thoát nạn, và cố nhiên là họ đắp cao hơn cái ông đầu tiên đã gây chuyện rắc rối. Bấy giờ đã có ba nạn nhân: cái ông gây hấn trước hết và hai ông ở hai bên hai nạn nhân đầu. -
Những Truyện Ngắn Hay Nhất Của Quê Hương Chúng Ta
Tập Truyện
Bình Nguyên Lộc - Cung Tích Biền
ĐẤT SỐNG xuất bản 1973CHAPTERS 45 VIEWS 39622
Đây là một trong những đóng góp một đời còn lại dành tặng quê hương trong cuộc chiến hơn một phần tư thế kỷ hầu như đã phá vỡ gần hết tất cả gia tài nổi chìm của chúng ta. Sự đóng góp vào cái gia sản tinh thần bất diệt của tổ tiên của những người làm việc trong lặng lẽ giữa tiếng ồn ào của đạn bom này, đã nói lên hùng hồn ý nghĩa của tranh đấu cho Tự Do và những giá trị Nhân Bản. Những người của phần đất bên này giòng Bến Hải.
Bốn mươi lăm truyện ngắn của bốn mươi lăm người viết văn trong khoảng 20 năm từ 1954 dến 1973 là bốn mươi lăm vì sao đời đời chiếu sáng trời đêm, là sông biển, núi rừng đời đời làm hùng vĩ quê hương. Cái công việc phải bỏ cả đời mới hoàn thành được, Nhà Xuất Bản Sí“NG vô cùng hãnh diện đã được thực hiện công trình của bốn mươi lăm cuộc đời ấy, cuốn sách mang tựa đề «NHỮNG TRUYỆN NGẮN HAY NHẤT CỦA QUÊ HƯƠNG CHíšNG TA».
Trong cuốn sách này bạn đọc sẽ có thể sống lại trọn vẹn cuộc sống đã mất hay sắp đến của chính mình, và của cả dân tộc. Tất cả. Vằng vặc. -
Hai Mươi Nhà Văn Hai Mươi Truyện Ngắn
Tập Truyện
Bình Nguên Lộc - Mai Thảo
PHÙ SA xuất bản 1972CHAPTERS 20 VIEWS 8199
Quyển sách nầy gồm 20 truyện ngắn của 20 nhà văn, mỗi người một truyện, đã đăng tải ở các tạp chí, tuần san, vào khoảng 1954-1962 (trừ một truyện có ghi rõ).
Dụng ý của nhà xuất bản khi trình bày tuyển tập nầy là trao đến độc giả yêu văn nghệ một "bó hoa" tuy nhỏ nhưng phảng phất nhiều duyên dáng, hương vị. -
Tuần Trăng Mật Thảm Khốc
Truyện Dịch Trinh Thám
Lawrence Block - Bồ Giang
TỦ SÁCH BỒ GIANG xuất bản 1974CHAPTERS 18 VIEWS 4701
Dave và Jill Wade đến từ Pennsylvania sau lễ cưới, mực vẫn còn chưa ráo trên tờ hôn thú của họ. Họ dự định có ba tuần trăng mật hạnh phúc ở ven hồ Wallenpaupack. Tất cả đều tuyệt vời cho đến khi những tên giết thuê đến, bọn chúng tìm và giết người đàn ông ở biệt thự kế bên. Vì họ đã chứng kiến vụ giết người nên bọn sát nhân đã bắt buộc họ phải giữ im lặng, nhưng chúng đã đánh đập Dave và kéo cô dâu còn trinh tiết của Dave vào phòng ngủ của người chết và thay nhau hãm hiếp cô.
Wades không báo cảnh sát, nhưng đã có lời thề: sẽ giết những kẻ đã phá hỏng tuần trăng mật của họ. Họ tới New York, điều tra tung tích những tên giết thuê và cuối cùng đã giết chết chúng, kết thúc một tuần trăng mật đẫm máu.
Và cuối cùng hạnh phúc đã trở lại với họ…. -
Những Trận Đánh Lịch Sử Của Hitler
Truyện Dịch Sử Địa
Georges Blond
SÔNG KIÊN xuất bản 1973CHAPTERS 7 VIEWS 6009
Trận chiến đẫm máu nhứt trong lịch sử Âu-Châu đã xẩy ra trong khoảng thời gian từ tháng bảy 1944 đến tháng năm 1945. Nhiều triệu người đã lăn xả vào những trận đánh khủng khiếp chưa từng thấy với những phương tiện giết người và tàn phá hoàn toàn vượt hẳn các loại khí giới thời 1914-1918. Trung tâm Đại lục Âu-châu đã trở thành một biển lửa.
Tôi nghĩ rằng để kể lại, nói khác hơn, để trình bày tấn thẳm kịch ấy từ bản vị của nó, tôi phải đặt mình vào trung tâm của cuộc chiến, nghĩa là ngay trên lãnh thổ Đức quốc. Chỉ từ đó, chủng ta mới có thể nhìn thấy rõ hai cuộc tiến quân từ hai phía Đông và Tây, và hành vi mạc vận cuối cùng đã xảy ra không đâu khác hơn là ở Bá-Linh. -
Đi Tìm Kẻ Thù
Truyện Dịch Tập Truyện
Bồ Giang
ĐỒNG NAI xuất bản 1973CHAPTERS 12 VIEWS 566
Trong tập truyện này những mối thù với đủ mọi nguyên nhân và nhất là những cách rửa hận chắc chắn sẽ đem lại cho Quý Bạn những bất ngờ kỳ thú mà Quý bạn chưa từng đọc được trong các tuyển tập khác đã xuất bản tại Việt Nam từ trước tới nay.
Có những mối thù tự mình trả hoặc dỡ Trời trả. Có những mối thù trả thật đúng nhưng cũng lắm lúc sai lầm. Có những mối thù mà mình dù có đầy lòng nhân ái vị tha đến đâu cũng phải thống khoái theo người trả...
Nhưng, với loại truyện kinh dị, chúng tôi thiết tưởng người viết không nên nói trước quá nhiều với các độc giả. Vả lại chúng tôi hiễu Quý Bạn đang nóng lòng muốn dở ngay các trang sau. -
10 Ngày Cuối Cùng Của Hitler
Truyện Dịch Sử Địa
Gerhard Boldt
SÔNG KIÊN xuất bản 1973CHAPTERS 7 VIEWS 7452
Lúc đó là đầu tháng hai năm 1945. Công trường Wilhelmplatz vắng tanh và lạnh lẽo. Khắp nơi mà mắt có thế nhìn thấy được, những bức tường, những cửa sổ bể tan hoang, đằng sau đó những đống gạch ngói đổ nát điêu tàn chất cao. Từ dinh Tể Tướng cũ, một công thự kiểu trung cổ đẹp mê hồn, tượng trưng cho thời đại Wilhelmie, nay chỉ còn lại mặt tiền bị hư hại nặng. Khu vườn hoa trước dinh bị gạch ngói chôn vùi. Chỉ còn tiền điện của Dinh Tể Tướng mới là còn đứng vững với chiếc bao lơn có góc cạnh, nơi mà Adolf Hitler đến loan báo cho dân chúng Bá-linh các chiến thắng để được các tiếng hoan hô bất tận chào đón. Luôn luôn với vẻ oai nghiêm, hơn thế nữa, vẻ làm lo sợ, biểu hiện toàn vẹn phong thể của Hitler, các tòa nhà của "dinh thự của Fuhrer" trải dài suốt dọc con đường Voss Strasse, giữa công trường Wilhelmphatz và đại lộ Hermann Goering. Những binh sĩ của Tiểu đoàn phòng vệ Bá-linh, những thanh niên cao lớn, từ lâu biến mất trên đường các thành phố Đức quốc, vẫn còn đứng trên các bục gỗ và bồng súng chào tất cả các sĩ quan mà họ trông thấy. Những tấm thép che đường xuống hầm trú ẩn được hé mở. Mỗi khi có báo động chúng được khép lại. Nơi căn hầm này, năm trước mỗi đêm hàng trăm trẻ con tại Bá-linh cùng với mẹ của chúng đến ẩn nấp tránh bom trong tư cách là "khách của Fuhrer". Nhưng từ nhiều tuần qua, chính Hitler cũng phải xuống ở tại căn hầm ẩn trú dưới mặt đất này.
-
Người Ở Đâu Về
Truyện Dịch GT Nobel Văn Học
Heinrich Böll
NGUỒN SÁNG xuất bản 1972CHAPTERS 9 VIEWS 112
Trước hết, đó là một khuôn mặt lớn, vàng vọt và bi đát, lướt qua trước mặt họ. Đó là bộ mặt của ông tướng. Ông tướng có vẻ mệt nhọc. Ông ta vội vàng mang ra trước mặt một ngàn người này cái đầu ông với quầng mắt thâm, tròng mắt vàng vì sốt rét, cái miệng nhẽo, cặp môi mỏng của những người đang hồi đen đủi. Khởi đầu từ gốc tay phải của đám quân tập họp đầy bụi bậm, ông ta lần lượt nhìn họ từng người, thẳng vào mắt họ, một cách buồn rầu; ông ta đổi hướng uể oải, không có vẻ gì hăng hái, và tất cả bọn họ đều ngầm chú ý tới một điểm: trên ngực ông thì đủ cả các huy chương, chẳng thiếu chiếc nào, lấp lánh ánh vàng, ánh bạc, nhưng nơi cổ ông không đeo gì cả, không có huy chương gì cả. Và tuy rằng họ đã biết là một tấm bội tinh ở nơi cổ một ông tướng chẳng có quan trọng mấy nỗi, họ cũng thấy hơi khó chịu là ông ta không có. Cái cổ nhà tướng vàng vọt và thiếu huy chương ấy làm họ liên tưởng tới những trận đánh thua, những cuộc rút lui không nổi, những lời nói nặng nề và chua chát mà các sĩ quan cao cấp trao đổi với nhau, những cuộc điện đàm bóng gió, những vụ thay đổi chỉ huy. Cái cổ ấy khiến họ liên tưởng tới một ông già mắt nhìn mệt mỏi và tuyệt vọng, lúc chiều tối, cởi áo khoác ra, ngồi ghé xuống giường với đôi cẳng gầy guộc và thân hình kiệt quệ vì cơn sốt, để uống một chút rượu mạnh. Bọn họ gồm có ba nghìn ba trăm ba mươi ba người để họ tới thanh tra; họ cùng có một cảm giác kỳ quặc lẫn lộn buồn, thương, lo, giận: giận khi nghĩ đến cuộc chiến tranh này đã kéo dài quá lâu, quá lâu đến nỗi cái cổ một ông tướng mà dám để trần không đeo huy chương thường lệ.
-
Dòng Dõi Roquevillard
Truyện Dịch
Henry Bordeaux
xuất bản 1968CHAPTERS 18 VIEWS 696
Không bao giờ người ta gọi ông chủ đồn điền «La Vigie» bằng một danh hiệu nào khác«La Vigie» là một đồn điền đẹp đẽ, có rừng ruộng, vườn nho thẳng cánh cò bay, ờ đầu thị xã «Cognin», cách «Chambéry» chừng ba hay bốn cây số ngàn. Muốn vào đồn điền, phải đi qua một con đường làng và một cái cầu cũ bắc qua sông «Hyère», nước sông đã cạn.
Đồn điền ấy sừng sững ngay trên đường đi Lyon, trước kia nối liền xứ «Savoie» với nước Pháp qua các núi đá tảng «Echelles». Đồn điền có tên như vậy là do một ngọa tháp xưa kia xây ở trên đỉnh đồi, nay không còn dấu vết gì nửa. Từ nhiều thế kỷ, đồn điền là vật sở hửu của dòng họ Roquevillard, đã được khuyếch trương dần dần bằng chứng là ngôi biệt thự và các nhà xép đã được xây cất dần dần từng căn một khiến cho toàn khối chỉ hòa hợp với nhau một cách tương đối, nhưng linh động như bộ mặt của một ông lão mà cả một cuộc đời đã được biểu hiện. -
Cầu Sông Kwai
Truyện Dịch
Pièrre Boulle - Võ Lang dịch
BỪNG SỐNG xuất bản 1968CHAPTERS 25 VIEWS 1001
Phải chăng vực thảm cách biệt mọi người trông thấy đào ra giữa hai tầm hồn Đông — Tây, có lẽ đó chỉ là hiệu quả của một ảo ảnh trong những khung cảnh của cuộc đời. Có thể đó chỉ là một sự biểu diễn quyền uy theo một thỏa hiệp tại một nơi cộng đồng mà ở đó không bao giờ có một nền tãng vững chắc, một ngày kia biến cải một cách gian dối thành một câu chuyện được mọi người binh phẩm phê phán một cách nghiệt ngã đắng cay, hoặc có thể người ta sẽ nêu ra những tính chất xác thực chính yếu để chứng minh một sự hiện hữu. Rất có thề là vì nhu cầu "khỏi mất mặt" trong cuộc chiến tranh này cũng khẩn thiết, cũng cần có những khả năng sinh tồn, đối với dân tộc Anh cũng như đốỉ với dân tộc Nhật Bản. Phải chăng nhu cầu đó đã điều khiển mọi tác động của những người khác, cùng mức đồng đều về sự khó khăn gay gắt và những bất hạnh đã xãy ra và cũng có thể những động tác chính của tất cả mọi dân tộc khác ?
-
Kiều Giang
Truyện Dịch Tình Cảm
Charlotte Brontë - Hoàng Hải Thủy phóng tác
NGÀY XANH xuất bản 1973CHAPTERS 38 VIEWS 17934
Chiều hôm đó trời mưa tầm tã. Cuộc đi chơi buổi chiều phải tạm bỏ, Như thường lệ, mỗi buổi chiều trước bữa ăn tối, tôi vẫn tiếp tục nhập bọn với chúng để đi một vòng từ nhà ra đến bờ sông Hương rồi lại trở về. Những cuộc đi bộ mỗi chiều đó là do sáng kiến của mợ Phúc. Mợ cho rằng trẻ con phải được đi bộ nhiều mỗi ngày mới mạnh khỏe và hồng hào. Riêng tôi, tôi cho rằng mợ bầy đặt ra như vậy chỉ cốt để tỏ che hàng xóm, láng giềng biết rằng mợ là người Tây Học, là một người trí thức, một người trước có học ở trường Đầm lớn nhất Saigon, tức là lớn nhất nước Việt Nam và là người có nhiều thói quen Tây Phương.
-
Đỉnh Gió Hú 1
Truyện Dịch Tình Cảm
Emily Brontë - Hoàng Hải Thủy phóng tác
CHÊU DƯƠNG xuất bản 1969CHAPTERS 17 VIEWS 2934
Tôi vừa đi thăm ông chủ nhà. Ông vừ là chủ nhà, vừa là láng giềng duy nhất của tôi trong miền đồi núi thơ mộng này. Miền cao nguyên Đà lạt đẹp và nê thơ thật. Theo ý tôi, trên khắp giải đất Việt Nam phi nhiêu, thanh tú củ chúng ta : con Hồng, cháu Lạc, không có miền nào đẹp bằng Đà Lạt và khắp thị xã Đà lạt không có nơi nào đẹp đẽ cho bằng vùng đồi núi xanh rì mà tôi hiện đang sống. Miền này là một nơi thiên đường cho một chàng văn sĩ chán cảnh phồn hoa, các vũ trường lạnh nhạt với những mối tình giả dối ở những nơi đô hội và thờ ơ của những người đàn bà đẹp hào nháng bề ngoài.




















































