CLOSE
Add to Favotite List

vmBOARDS

  • NguoiTho 4 years ago

    CON NHỚ NGÀY CHA ÐI TÙ

    Con nhớ ngày cha đi tù
    mắt mẹ ướt thâm quầng đêm khó ngủ
    gặm củ sắn mẹ dành cho chưa đủ
    con đói cha ơi!

    Trạc phân bò năm ấy đội qua sông
    nước ngập ướt tràn xuống môi con mặn
    sông vô tình vẫn trôi bình lặng
    bão tố cha ơi! Bão tố tơi bời!

    Lũ lụt đi qua, rơm ướt mẹ phơi
    cong người xuống, mẹ gồng trên vai hẹp
    gánh cả giang sơn, đầu trần, không dép
    mẹ thẫn thờ, lảo đảo gọi tên cha

    Năm tháng đi qua, năm tháng đi qua
    mẹ vẫn nép cuộc đời trong rơm rạ
    con giấu tuổi thơ vào nỗi buồn lớn quá
    gánh tháng ngày tát cạn biển thời gian

    NGUYỄN THỊ BÍCH NGỌC
    (Việt Nam)



    THE DAYS DAD GOT IMPRISONED

    How harrowing were the days Dad got imprisoned:
    Mom could hardly sleep, got her eyes wet, rings wizened.
    Gnawing the tiny rootstock Mom spared for me: how sad!
    I was so hungry, Dad!

    The cow feces I bore on my head across the river,
    Wetted, dripped from the basket, salted my lips.
    The heartless stream was still flowing to make me shiver.
    Oh Dad! such storms had risen to break life into chips.

    After the flood, Mom dried the damp hay nearly kaput;
    Humping her back, she carried on either slender shoulder
    The burden of family responsibility, bareheaded, barefoot;
    She staggered, listlessly calling for Dad, the householder...

    Months had thus slipped away, and years gone by;
    Mom still hid and rested her life in thatch, straw and slime.
    I concealed my youth in such sadness as the immense sky,
    Shouldering my days struggling to drain the sea of time.

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    Công Cha Như Núi Thái Sơn

    Công cha như núi Thái Sơn
    Câu thơ ấy thuộc từ thời tấm bé
    Nay nhắc lại mà lòng như ứa lệ.
    Ðất nước tôi dâu bể nửa đời người
    Tôi lên mười đất nước đã chia đôi
    Những bà Mẹ bắc Kỳ ào ạt tới
    Kể từ đó cuộc đời như đổi mới
    Nhưng khắp nơi vẫn khói lửa lầm than
    Những chàng trai không một tiếng phàn nàn
    Vào trận địa như đi vào cuộc sống !

    Con sinh ra chưa kịp xây đắp mộng
    Chưa gặp cha con đã chẳng còn cha
    Mẹ dạy con mà nước mắt chan hòa
    Cha yêu mẹ, yêu con, yêu đất nước
    Vì phận sự cha quyết không lùi bước
    Lấy thân mình để đền nợ non sông.

    Con bây giờ coi như tạm thành công
    Có dân chủ có tự do phát biểu
    Nhưng nhiều lúc lòng con như chợt hiểu
    Mẹ tại sao bỏ nước chạy sang đây !
    Cha làm sao mất giữa tuổi thơ ngây
    Nghe con hỏi lòng Mẹ đau như cắt
    Con yêu ạ, giá tự do tuy đắt
    Không tự do ta chẳng thể là người
    Ngày Của Cha, cháu nhỏ đẹp môi cười
    Mẹ sung sướng vì chúng ta được sống
    Chữ dân chủ với cha là giấc mộng
    Con viết vào bài vị để thờ cha.

    HUỆ THU



    Dad’s Merit Is Like Mt. Everest


    “Dad’s merit is as immense as Mount Everest!”
    That verse since a child I had known with zest,
    But now heard again makes tears start to my eyes.
    My country has been half of my life in hard times,
    Partitioned in two when I was just ten years of age.
    The mothers poured from the North in a critical stage
    And thenceforth began in the South to revive;
    But everywhere anguish continued from war to derive:
    The young men with neither complaint nor regret
    Rushed into the battlefields, their hopes on life set.

    You were born, not in time yet to build dreams rather,
    Not seeing your father yet, you already had no father.
    I your Mom brought you up, in tears educated you kid:
    Dad loved me, loved you – and loved Vietnam sacred,
    Fulfilling his duty, not yielding an inch of ground,
    Using his body to pay his debt to the country bound.

    Now that you might be said to have got some success
    Enjoying democracy, liberty, being free to express,
    Yet sometime in your innermost you suddenly understand
    Why I your mother had to leave home for this land!
    I surely felt heart-broken ̶ my deep grief increased
    When as a child you naïvely asked why Dad deceased.
    Oh my child, Freedom has its though high price,
    But without it we cannot be human beings so nice.
    On Father’s Day, watching the smile of each of your chit
    I am happy because we are able to live a life fit.
    The word Democracy with Dad was such a dream:
    Write it on his votive tablet to honor him as we mean.

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    THANH NIÊN ƠI!
    GIỜ THIÊNG ĐÃ ĐIỂM

    “Thanh niên ơi hồn thiêng núi sông đợi chờ
    Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ”(*)

    Wael Ghonim (**) đã liệt oanh tuyên bố
    “Tôi sẵn sàng chết cho dân chủ tự do”
    Dân Tunisia, Egypt đồng loạt hô to
    “Hãy giẹp bỏ bất công, độc tài, đảng trị”

    Hỡi tuổi trẻ Việt Nam, này anh, này chị
    Còn đợi gì không can đảm đứng lên
    Hãy nghiên cứu những bài học đấu tranh
    Từ sự tan rả của Liên Bang Sô Viết

    Bức tường Bá Linh một đêm ngã sập
    Ben Ali trốn đi sau một tháng biểu tình
    Egypt vùng lên trong chiến thắng quang vinh
    Sau mười tám ngày loại trừ Mubarak

    Cách Mạng Hoa Lài vươn cao chất ngất
    Bạo quyền nào vững được ngược lòng dân
    Thanh niên ơi đừng cúi mặt vong thân
    Hồn sông núi đã nghẹn lời kêu gọi

    Bạn đã thấy chưa bao nhiêu hầm thuốc nổ
    Dưới gầm giường của chế độ phi nhân:
    “Nào cướp của, tham ô, hoạnh họe người dân
    Nào biển đảo, nào Tây nguyên Beauxit
    Rừng cho thuê, nhượng đất đai không ít
    Cho phép Tàu lủng đoạn kinh tế Việt Nam
    Cán bộ, chức quyền mặc sức gian tham
    Hàng triệu người dân bữa no bữa đói”

    Gương đảm lược của Tiền nhân chói lọi
    Thanh niên ơi! Giờ đã điểm! Lên đường!
    Đồng một lòng cùng giải cứu quê hương
    Như tuổi trẻ năm xưa tinh thần Yên Báy

    YÊN SƠN


    (*) Lời ca trong nhạc phẩm “Khỏe Vì Nước”
    (**) Wael Ghonim là một kỷ sư trẻ đã khơi mào làn
    sóng đấu tranh ở Cairo, Egypt.




    YOUTH!
    THE SACRED MOMENT HAS COME!

    “Youth! Our national sacred spirit is expecting us all
    The whole people are counting on us each hour withal”(*)

    Wael Ghonim (**) solemnly stated his decision to steady:
    “To die for democracy and liberty, I am ready!”
    The peoples of Tunisia, Egypt together shouted in bliss:
    “Abolish dictatorship, one-party government, injustice!”

    Vietnamese youth! you brothers, and you sisters,
    Why waiting, not to courageously rise up like twisters?
    Study well the struggling against the communist mar,
    Those precious lessons in the dissolution of the USSR.

    The Berlin Wall only in one night collapsed;
    By demonstrators after one month Ben Ali fled the traps;
    Egypt revolted and a glorious victory could achieve
    Over Mubarack just after eighteen days to upheave.

    The Jasmine Revolution succeeded itself to fulfill:
    What tyrannical powers survive the people’s will?
    Dear youth, do not look down your origin to forget,
    Our motherland has called you speechlessly in fret.

    Have you seen, huh, how many igloos of dynamite
    Right below the bed of the brutal system, the blight:
    “Robbery, misappropriation, murder in cold blood,
    Landmarks, islands, Central Plateau Bauxite! Dud!
    Woodland let out, territorial areas yielded to Chinese
    That corner Vietnamese economy, servility to please.
    Cadres, authorities’ infinite dishonesty and greed,
    Millions of poor folks’ deficiency in minimum need.”

    Our ancestors’ examples are radient, courageous, stout;
    Dear youth! Our sacred moment has come to start out!
    Let us unanimously unite efforts to save our native land
    Like previous Yen Bay youth, aggressors to withstand.

    Translation by THANH-THANH


    (*) From the song “Health for Country”

    (**) Wael Ghonim is a young engineer who started the
    struggle for liberty and democracy in Cairo, Egypt.

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    Con Là Con Mèo
    Trạng Quỳnh Của Mạ


    Mạ sinh con đang lúc nhà nghèo khó
    Một phần cơm, khoai sắn độn hai phần
    Thuở ấu thời, mắm cà cùng muối đậu
    Con đã quen ngon miệng món nhà bần.

    Lúc mớ rạm ngoài đồng đem ram muối
    Muà nước lên con bống thệ kho khô
    Những chột nưa mạ nấu cùng tí ruốc
    Rau tập tàng vị ngọt những ngày thơ.

    Đọi rau khoai ngọt ngào con tôm đất
    Hũ tép chua có những lát măng vòi
    Bánh tráng nướng còn thơm mùi mít trộn
    Những món quen con vẫn nhớ trọn đời.

    Ngày mưa bão, trên mâm thường trứng luộc
    Trưa mùa hè, nước rau muống thay canh
    Chút dưa, muối cũng vội vàng xong bữa
    Sao mạ hay - ngồi ăn cuối một mình.

    Con là con mèo Trạng Quỳnh cuả mạ
    Đã phận quen ăn những món ăn nghèo
    Trước những mâm đầy sơn hào hải vị
    Con dửng dưng như đứa trẻ quen chiều.

    Giờ con đã xa nửa vòng trái đất
    Biết khi mô mới trở gót quay về
    Trên bếp lưả chụm rơm chiều khói tỏa
    Con cá cơm mạ nấu bữa canh me.

    Cho ấm áp thêm cuộc đời trống lạnh
    Hạnh phúc này xoa diụ tấm lòng con
    Khi hơi toả thơm ngát mùi gạo mới
    Trên tay con, miếng cơm cháy thơm dòn.

    Con, đứa trẻ lạc loài trên xứ lạ
    Đang quay cuồng theo cơm áo, ngựa xe
    Mà thương mạ vẫn thường hay tựa cửa
    Bên mâm cơm, vắng bóng đứa con về.

    Huy Phương



    Mama, I Am Your
    Self-Contented Cat

    You gave birth to me while being destitute:
    Potato or cassava doubling rice each meal to suit.
    Salted egg-plants and peanuts since childhood,
    I had got accustomed to the poor people’s food.

    The crabs from the paddy-fields that you fried,
    The goby from inundation that you cooked dried,
    The chunks of taro you prepared with rousong,
    The sundry veg…, that with my youth got along.

    The sweet potato buds, with prawns as spices,
    The soured shrimps, with bamboo shoot slices,
    The grilled pancakes smelling jackfruit, thyme,
    The familiar dishes… I remember all my lifetime.

    On stormy days, on the salver were boiled eggs;
    In summer, water spinach for broth without dregs;
    A bit of pickle was enough for a quick repast…
    But you Mama always remained alone the last.

    Regals are rich, their cats have delicacies to try;
    I was Mama’s cat, only meagre dishes did satisfy.
    So content with my lot that feasts I did not enjoy,
    Indifferent, seeming kittle as a too coshered boy.

    Well, now that I have been a hemisphere away,
    I do not know when I will come back and stay
    There, on the straw fire under smoke you stoop
    To cook with anchovies the eve tamarind soup.

    So that warmth is added to my empty existence:
    Such bliss will appease my heart in this distance,
    With the cooking smelling the new harvest rice,
    And for me a crisp piece of burned rice as a price.

    As a lost young child lonely in a strange land,
    Being whirled along means of living’s demand,
    I feel so anxious for Mama against the door-case
    Or by the food tray always longing to see my face.

    Translation by Thanh-Thanh

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    TẠ ƠN MẸ

    (Viết thay lời những người con gốc Việt
    gửi đến các bà mẹ Hoa Kỳ đã dày công dưỡng dục)

    Tạ ơn Mẹ, người không cùng huyết thống
    Tóc mẹ vàng, da mẹ trắng như mây
    Mẹ vớt con từ vực thẳm lưu đày
    Nuôi con lớn bằng tình thương máu mủ

    Tạ ơn Mẹ vì con mà lam lũ
    Ngày qua ngày trong xưởng máy, nhà kho
    Làm thêm giờ cho con được ấm no
    Đêm lại thức dạy con từng tiếng Mỹ

    Khác ngôn ngữ như ngăn thành, cách lũy
    Mẹ dỗ con bằng ánh mắt, vòng tay
    Mẹ gốc Âu, con gốc Á, khổ thay
    Con là nợ, vì đâu mà mẹ gánh!

    Mẹ biết con từ quê hương bất hạnh
    Có lũ người hung ác tựa sài lang
    Nuốt miền Nam bằng nanh vuốt bạo tàn
    Đưa cả nước trở lại thời trung cổ

    Cũng từ đó con như chim mất tổ
    Tuổi còn thơ đã bỏ mẹ, lìa cha
    Xuống thuyền đi trong nước mắt nhạt nhòa
    Đem tính mạng gửi trên đầu ngọn sóng

    Nhờ ơn Mẹ như trời cao biển rộng
    Con mới còn sống sót đến ngày nay
    Được nên người trên đất nước thứ hai
    Niềm hãnh diện cho cả hai dân tộc

    Trong hồn con mẹ rạng ngời ánh đuốc
    Sáng bập bùng soi mỗi bước con đi
    Lời Mẹ hiền con sẽ mãi còn ghi:
    “Là dân Mỹ, nhưng đừng quên gốc Việt!”

    Dâng lên Mẹ đóa hồng tươi thắm thiết
    Chứa tình con từng cánh đỏ yêu thương
    Mai con về quì hôn đất quê hương
    Càng nhớ đến ngàn công ơn của Mẹ.

    VŨ ĐÌNH TRƯỜNG


    THANK YOU, MOTHER!

    (To American adoptive mothers who heartily fostered children of Vietnamese origin)

    Thank you, my white-skinned golden-haired mother
    Who are not of the same bloodline as me or the other
    But you fished me out of the abyss a refugee errant,
    Adopted and fostered me with the love of a parent.

    Thank you for having taken such painstaking jobs
    Days after days in warehouses and workshops,
    Toiled and moiled extra hours to make me undeterred,
    And stayed up late to teach me each English word.

    Pushing language difference as a bad barrier aside,
    You soothed me with your look warm and arms wide.
    You are an Westerner and I an Easterner, how rare,
    I was such a heavy debt, you volunteered to bear!

    You knew well that I came from that unhappy land
    Where there were many a ferocious and fiendish band
    Who invaded the South and confined people to cages,
    Brought the whole nation back to the Middle Ages.

    Since then I had become a nestless nestling in qualm
    In childhood to leave Dad and separate from Mom,
    I got into the fleeing boat with hot tears dripping wet
    Risking my life entrusted to wave crests full of threat.

    Thanks to your high-sky and vast-ocean love, my fay,
    That I could survive until I can achieve success today
    And become a dignified human in this second home,
    A pride for both our peoples under the azure dome.

    You are so shining in my soul the glittering torchlight
    To enlighten each of my steps scintillating in the night.
    Your virtuous advice I will always remember of course:
    “Be American but don’t forget your Vietnamese source!”

    I respectfully offer you this fresh gorgeous bright rose
    Suffused with my affection in each red petal to enclose.
    On my repatriation kneeling to kiss my native soil soon
    I will bear in mind thousandfold your precious boon.

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • mumbaya 4 years ago

    Nhờ các bạn hướng dẩn cách Download truyện hay với bản dịch tiếng VIỆT NẠM

    Cảm ơn

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    LỆ CHÂU

    Đã mấy thu rồi, hả bể dâu ?
    Những hình bóng cũ nay về đâu ?
    Có ai đốt lại lò hương ấy
    Mà nhớ vô cùng, hỡi Lệ Châu !

    Ta nhớ em như nhớ tháng ba (1):
    Ngày giờ có đó, nghĩ không ra!
    Chính ta chẳng hiểu mơ hay tỉnh;
    Ta ở đây mà nhớ chính ta!
    (1) 29/03/1975: Đà Nẵng (thủ-phủ Miền Trung) thất-thủ.

    Ta nhớ ta là một tiếng im,
    Con thuyền không bến, máu không tim,
    Không hoa cho một làn hương quyện,
    Không tổ nương nhờ một cánh chim!

    Ta có đầu ta – một thánh-thư:
    Biết đường, đâu ngại ngã ba, tư!
    Lòng ta có lửa mà không bếp,
    Như thiếu trùng dương cho hải-ngư!

    Thiếu một thần-giao, một cảm-thông;
    Đời không tri-kỷ, không tâm đồng;
    Bơ-vơ như trận kình-nghê-chiến:
    Biển cả tung-hoành một lão-ông!

    Rồi bỗng đâu đây giữa gió khơi
    Có em bỗng gọi, có ta "ơi!"
    Thuyền như nhắm bến, chim tìm tổ,
    Đêm muốn hừng đông, hận muốn vơi ...

    Em đến – gần mà như muôn trùng,
    Không tên, không lấy cả hình dung...
    Nhưng em đã đến, bằng xương thịt,
    Đã sưởi lòng ta ... ấm la.-lùng!

    Em có là tiên... hay là... ma
    Thì em cũng đã có yêu ta!
    Tình em là một nguồn thi-hứng:
    Bút rỉ mười năm... lại nở hoa!

    Em đã theo ta mỗi bước chân,
    Hòa trong hơi thở, nhập trong gân!
    Có em là bạn... nên từ đó
    Ta có niềm vui tự bản-thân...

    Nhưng, bỗng tư bề nổi bão đêm:
    Kình-ngư còn lại bộ xương lem!
    Đất thành hoang đảo! dân thành rợ!
    Ngư-phủ vào tù, lạc dấu em...

    Nỗi nước khôn khuây, lại nỗi nhà,
    Nỗi mình khắc-khoải một mình ta!
    Bao nhiêu kỷ-niệm vào tro bụi
    Như những kê vàng, quá-khứ xa ...

    Ôi! Những ngày xanh, những ước mơ
    Tan như ảo-ảnh mống trời mưa!
    Thời-gian liệm lấp vào quên-lãng
    Những mộng vàng son hóa mộng hờ!

    Rồi có hôm nào như hôm nay:
    Gió nào gợn sóng, lá nào bay ...
    Cho ta gợi lại trong tâm-tưởng
    Một thoáng ân-tình, thoáng rượu say ...

    Trại Kho Đạn (Đà Nẵng), 1980-81
    THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    MISHA

    Tôi về nhà vào năm thứ mười ba,
    Đã có nó trong nhiều khuôn mặt mới;
    Nhưng nó (và tôi, cùng với toàn-gia)
    Thì chen-chúc phía sau căn hộ cuối:
    Nhà cửa mặt tiền đã thuộc người ta.

    Những khuôn mặt gặp thời xông lấn tới,
    Tuy láng-giềng mà quá đỗi vời xa.
    Tôi, quản-chế, thu mình trong bóng tối,
    Nó (can gì?) cũng chẳng dám chun ra:
    Tội-nghiệp vô cùng, con chó Mi-Sa!

    Tôi lén liếc những đường trên, lối dưới;
    Tâm-địa thế nào: kẻ lại, người qua?
    Nó phập-phồng khi ác-cẩu lân-la:
    Chủ chúng đắc-thời lực quỷ, quyền ma;
    Tôi yếu thế, làm sao bênh nó nổi!
    Từ trong thâm-tâm bỗng thấy xót-xa:
    Chó với chó, người với người: xứng đối!

    Có một lần, thấy nó quá non gan
    Khách lạ tới: nó lùi vô một xó
    (Không dám gầm-gừ nói lên tiếng chó,
    Thì mong gì canh giữ được quân gian!).
    Đợi đêm về tôi cột nó ngoài sân
    Cho dạn với cảnh rơi cành, rít gió.
    Nhưng khuya lại, ra xem, tôi thấy nó
    Quá hãi-hùng co quắp cả toàn-thân;
    Tôi bỗng chạnh lòng: mình chẳng gì hơn,
    Nên thương nó như thương mình thế đó.

    Tôi tắm, gội; bắt vắt ve, rận bọ
    Cho nó lưỡi hồng, lông mượt, mặt mừng rơn;
    Tôi bó gối ngồi, có nó bên chân.

    Bỗng một hôm, lúc trời gần rạng sáng,
    Tôi thức dậy, tìm không thấy Mi-Sa.
    Tôi ra đường, thấy ở gốc cây đa
    Nó đang bới, liếm thừa từng chút rác
    Mà trong đêm giật giành bao chó khác
    Đến giờ này mới vắng nên men ra!

    Sương đẫm nhòa hay chính lệ mình sa?
    Nỗi tủi nghẹn dâng lên từ phế phủ:
    Người chưa đủ, lấy đâu cho chó đủ?!

    Rồi một ngày, nó mất hẳn tăm hơi,
    Dù cả nhà tôi đi kiếm khắp nơi!
    (Phía sau hẻm, có mấy người nghèo khó,
    Ai cũng biết là chuyên ăn trộm chó,
    Nay là thành-phần tiến-bộ phe ta:
    Tôi dám nào vào quan-sát, dò-la!
    Nhưng gặp, thấy họ ngượng-ngùng, khắc biết!)

    “Tao sinh ra làm nhầm dân nước Việt!
    Mày sinh ra làm phải chó nhà tao!
    Tao với mày nào có khác gì nhau:
    Chó với người cùng một kiếp thương-đau!”

    Tôi xuất-cảnh, hưởng tự-do, bình-đẳng,
    Nơi thiên-đàng cho cả thú muông cưng:
    Chó là niềm hãnh-diện để đem trưng,
    Nhờ có tiện-nghi, sinh-môi, trí-tuệ.
    (Nhưng có gửi về tiền rừng, bạc bể,
    Cũng không giúp nhiều cho đồng-loại Mi-Sa,
    Vì chó chưa thật là bạn của người ta,
    Khi xã-hội chưa văn-minh phát-triển:
    Quyền Người chưa trọng, nói chi quyền khuyển!)

    Nay ở nước ngoài, trông thấy chó người ta
    Lòng lại càng thương nhớ chó Mi Sa!

    THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    TRONG MƠ

    Ngoài song ta đứng ngẩn ngơ
    Bên song em vẫn thờ ơ lạnh lùng
    Tiếc gì một nụ môi hồng
    Một tia mắt ấm mà không trao mời?
    Để ta lạc lõng giữa trời
    Nắng vàng từng giọt rã rời pha phôi.
    Bên này ta vẫn đơn côi
    Ngẫm buồn thân phân nổi trôi tháng ngày
    Đêm về uống rượu thật say
    Ngỡ như em mở vòng tay đợi chờ.
    Thì thôi em cứ thờ ơ
    Còn ta, ta sống trong mơ một mình!

    LÝ TỐNG



    SOLITARY DREAMS

    Outside here I was standing, an astounded fool;
    Behind the window-frame you remained cool.
    Why to spare just a smile on your lips, rosy, tender?
    Why to save even an warm regard, not to render?
    So that I myself felt lost in the inapposite place
    With each yellow sunbeam in a withering space.
    On this side I have still been always alone
    Reflecting upon my plight, a plankton grown.
    Every night I rely on wine to booze – gee! –
    To imagine your opening arms intended for me.
    Well, do continue to be chilly in the extreme!
    As for me, I live my life in each solitary dream!

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    Bài Thơ Trước Gió Đông

    Tôi viết bài thơ trước gió đông
    Gởi về đâu? anh đoán ra không?
    Về cô má đỏ - khăn quàng tím?
    Không phải đâu anh, những chuyện lòng.

    Phương ấy chiều nay gió lạnh về
    Mưa dầm - gió lốc một trời quê
    Má già chân bấm trên nền đất
    Tơi, nón lom khom men rặng tre.

    Cuối thôn heo hút mái tranh xơ
    Bếp ẩm - ngày mưa khói tỏa mù
    Tay cóng ai về hơ vội lửa
    Cột tre - áo máng, giọt tơi thưa

    Đèn thắp lên rồi! Cơm bắc ra
    Loanh quanh chỉ những mắm, dưa, cà
    Chiều nay - chợt thấy đời vô dụng
    Nghe gió lòng thêm gợn xót xa.

    HUY TRÂM

    In the Wintry Wind

    I am writing a poem in the wintry gale.
    Where to send it to? There, can you guess?
    That rosy-cheeked, the purple-scarf frail?
    – No, buddy! It is about my heartfelt distress.

    Cold wind blows in that place, this evening
    – Homeland in swirl – constant is the rain.
    With clayish ground old mom's feet cling;
    Palm-leaf hat and coat by the bamboo chain.

    Under the ragged thatched roof, in mire,
    Smoke from humid fireplace makes her glum;
    Back home, her man warms hands on the fire;
    His wet coat drips from the bamboo column.

    Then the lamp is lit! And the dinner served:
    Always are pickles, sauce, same and again.
    How life this evening is felt useless, unnerved;
    Listening to the wind causes my heart to pain.

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    TRONG GIÓ SỚM

    Trong gió sớm cuộc hẹn hò cảnh khác
    Rạch sậy lau che kín chiếc thuyền câu
    Dành nguyên em hưởng nguyên vẹn tình đầu
    Đang trượt té qua cuộc tình nhục cảm

    Ôi thế sự, ôi cuộc đời bụi cám!
    Có nghĩa gì bằng dâng hiền tình yêu?
    Trái cấm dành người dám bạo, dám liều
    Tòa hoan lạc thường có ngoài cổ tích.

    Hai thân thể trần truồng cùng quấn quít
    Nụ hôn nồng, môi ham hố cơn say
    Chồi nhân sinh gay gắt đỏ, giương dài
    Cứ hăm hở chui huyệt sâu khoái lạc.

    Trong gió sớm ôm mông chàng thật sát
    Em lắng nghe thân ngún lửa từng cơn
    Chàng vẫy vùng, thọc ngoáy thật sâu hơn
    Cùng bay bổng lên thiên đường cảm giác

    Trong gió sớm nhựa tình chàng thơm ngát
    Tuôn vào em từng đợt quánh và trơn
    Em tặng chàng những vết máu tươi son
    Khi chàng sống bản năng con thú đực

    HỒ TRƯỜNG AN



    IN THE MORNING WIND

    In the morning wind our date turned into a new scene.
    The fishing boat hid behind the canal's reeds as screen,
    To reserve only for me to enjoy my whole first love
    That was sliding into the carnal desire above.

    Oh, affairs of this world: life is full of dust!
    What has more meaning than love surrender, trust?
    The forbidden fruit is for the one who is daring;
    Pleasure often occurs outside the traditional bearing.

    Our two stark naked bodies each other cuddled;
    Kisses were passionate, lips greedy in a state fuddled;
    His life bud grew crimson, to the utmost spread,
    Kept on gliding headlong into my delight hole its head.

    In the morning wind, holding his buttocks tight
    I felt my body steaming hot each fit at its height.
    He acted at will, pricked, deeper and deeper thrust;
    Both of us soared into the sensual paradise as a gust.

    In the morning wind his sweet-smelling love sap
    Spurt, condensed and slippery, flowing into my gap.
    I gave him vermilion blood stains fresh though mute
    While he expressed himself by instinct as a male brute.

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    NGỌN NẾN

    Đã bao lần tôi ngắm nhìn ngọn nến
    Sáng bừng lên trong bóng tối đêm đen
    Ngọn nến mảnh mai, thân nến yếu mềm
    Vẫn thắp sáng tim mình thành ngọn lửa

    Dẫu thời gian trôi, nến không là nó nữa
    Sẽ ngắn dần và lệ ứa quanh thân
    Nến vẫn cháy lên, tự đốt chính thân mình
    Cho ngọn lửa mà không hề nuối tiếc

    Có phải chăng vì quá yêu, mãnh liệt
    Hay ngây thơ, khờ dại cũng vì yêu?
    Dù biết đớn đau, sẽ phải khóc thật nhiều
    Nến vẫn nguyện hết mình để tình yêu cháy sáng

    Dẫu thắp chỉ một lần, một lần thôi rất ngắn
    Hay sẽ cháy cả đời chỉ bởi một tình yêu
    Hay dẫu có yêu, dẫu trải qua rất nhiều
    Nhưng cuộc sống thiếu tình yêu: vô nghĩa...

    DUY VĂN HÀ ĐÌNH HUY


    MY CANDLE

    There have been many a time my candle I admire
    That flares brightly in the night darkness to get afire.
    Its wick is so slender, its trunk so tender
    But it still lights up its own heart a flame to render.

    Though through time, the candle itself is no more,
    Shortening, tears running round its body, but no sore.
    It still burns, burns itself, continues to blaze
    For the flame's sake without regret to be ablaze.

    Isn't it that because of loving too much, vehemently,
    Or being naive, credulous owing to love evidently,
    Even aware of agony, it still has to weep to behove
    So it keeps volunteering to burn out for love.

    In spite of burning only once, a very short time,
    Or all its life being burnt only because of love prime,
    It still does love, though much ill experience brought,
    For, if not, if life lacks love, life will mean naught.

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    LINH HỒN GIAO HƯỞNG

    Trở lại nơi, ngày ba đưa con đến
    Gần hai năm mà tưởng mới hôm qua
    Gió hiu hắt, nắng nhuộm vàng trên mộ
    Hàng bia buồn nghiêng ngả bóng phôi pha

    Bên gốc cây ánh chiều rơi lỗ trỗ
    Con nằm im, an phận chiếc quan tài
    Nghe thổn thức tiếng nấc ngưng ngang cổ
    Nuốt vào tim giọt nước mắt ngắn dài

    Cửa lò thiêu đưa con vào vĩnh cửu
    Chặng đường cùng thánh giá vác trên vai
    Ba theo sau thân người như lá rũ
    Vợ con con, tan tác mảnh hình hài

    Ðây là chỗ ba đưa tay tiễn biệt
    Nơi cuối cùng con nhận mấy bông hoa
    Hoa nhiều sắc nhưng riêng ba màu tím
    Tím trong lòng và tím cả ngoài da

    Ðây lò thiêu với tầng cao điện thế
    Năm ngàn volt, ngọn lửa trắng lập lòa
    Nóng như thế mà con đành chấp nhận
    Tro bụi rồi, ôi giọt máu của ba!

    Nay đứng đây gọi hồn con vất vưởng
    Theo gió mây hãy về đậu vai này
    Hai cha con, hai linh hồn giao hưởng
    Ðể ba tìm hạnh phúc một vài giây...

    ĐÔNG ANH


    SOULS' HARMONY

    I have now returned here where I saw you away
    Nearly two years ago but it seems just yesterday.
    The wind blows gently, the sun sheds yellow light
    On the row of lopsided tombstones – what a blight!

    The evening sun fell on every spotted tree root,
    You were resting resigned in the coffin deaf mute.
    Relatives couldn't help you being forever to depart,
    Swallowed their choked sobbings into their heart.

    Thru the crematory as to eternity a passport holder
    At last stage you carried the cross on your shoulder.
    I followed you, hanging down like a stooping leaf;
    Your wife and children sank in inconsolable grief.

    Here is the place I waved my hand in mind so sour
    The last location you received each farewell flower:
    The flowers were multicolored, but in such a dole
    They were purple, grey, livid, dark inside my soul.

    This is the crematorium with high-tension potential
    Five thousand volts, to integrate with the essential
    That to it even so hot, you were to yourself resign
    Into dust, back to dust, oh this dear scion of mine.

    I am standing here to invoke your wandering spirit
    Relying on wind and clouds onto my shoulder to sit
    So that father and son, our two souls harmonize,
    I find happiness though in a jiff ceasing to agonize.

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    Khôn Nguôi Niềm Nhớ

    Đã lâu lắm không về thăm Trung Phước
    Quê hương tôi, chừng ngót bốn mươi năm
    Gót đã mỏi khắp mấy miền xuôi ngược
    Lắm chua cay và cũng lắm thăng trầm!

    Yêu mến quá con đường làng khúc khuýu
    Bờ tre xanh trưa vắng tiếng chim gù
    Mít chín tới vườn ai con quạ réo
    Võng trưa hè lục bát ngọt lời ru

    Dải khăn xám đỉnh Cà Tang mây phủ
    Kéo mưa về cho trúng vụ Ba trăng
    Hương lúa ngát niềm quê hương ấp ủ
    Tre già rồi, mưa giục mọc lên măng

    Cơn gió bấc, Đông lùa theo kẻ liếp
    Bếp tháng Mười thơm nức mẻ ngô rang
    Co ro đứng nhìn qua khung cửa hẹp
    Mưa và mưa... thèm chút nắng hanh vàng

    Thương nhớ quá, này quê hương vạn dặm
    Cao chọc trời sừng sững ngọn Cà Tang
    Êm ả chảy dòng sông Thu xanh thẳm
    Nửa ngày sông, xuôi quê ngoại Đông Bàn

    Hẹn lần lữa sẽ về thăm quê cũ
    Lòng ngại ngùng "Tiền bất kiến cổ nhân"
    Men rượu đắng khơi niềm đau lữ thứ
    Trời quê hương lại ngóng áng mây Tần!

    CUNG DIỄM




    Unallayable Longing

    I have not returmed to Trung Phuoc to revisit
    My native land, for almost forty years since I left it
    To get tired of exploring various places that enthrall
    But with so many failures and not less rise and fall.

    How lovable is the rough and sinuous village way,
    Green bamboo hedges, pigeons cooing at midday!
    The jackfruits' smell portends they are ripe soon,
    Crows call, summer noon hammocks hum croon.

    The band of grey clouds covers Ca Tang Mountain
    To have a bumper crop of Ba Trang rice brings rain.
    The paddy fragrance nurtures love of native soil nice,
    Bamboo trees wither, showers urge sprouts to rise.

    North-easterly wind blows Winter door chink thru,
    Kitchens exhale the smell of popcorn tasty to chew.
    Huddled, looking out of the windowframe tight
    Rain and rain... people crave for a bit of sunlight.

    How I long for my motherland myriad miles away
    With the lofty Ca Tang Mountain imposing display,
    The quiet Thu Bon River's flow provides for tillage,
    Half a day by ferry-boat to reach my Mom's village.

    I still delay my promise to get back to those of old,
    Fearing not to see my concurrent generation of fold.
    Here I use bitter alcohol over nostalgia to mourn
    While back home my peers lump it feeling forlorn.

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    NHỚ ƠI

    nơi nào là chỗ tận cùng
    cho lòng ngưng lại điệp trùng nhớ ơi!

    từ sâu mái rạ ru đời
    từ trong dòng sữa mớm lời nuôi thân
    từ em ướm lụa bên sông
    từ trăng vàng rực cánh đồng lúa thơm
    từ Buôn lửa hội bập bùng
    từ chiêng trống dậy núi rừng Tây Nguyên
    từ nguồn cội tới hồn thiêng
    muôn ngàn mạch chảy qua miền nhớ tôi
    không bao giờ nỗi nhớ vơi
    về quê hương mẹ suốt thời lưu vong

    không nơi nào, chỗ tận cùng
    để lòng ngưng lại điệp trùng nhớ ơi!

    CAO NGUYÊN


    ELEGY

    Where is the terminal end
    For my heart to stop nostalgia that would extend?

    From Mom under the thatch roof who lulled me;
    From her breasts that fed my body in glee;
    From the girl on the riverside who tried silk yield;
    From the yellow moon over the fragrant rice-field;
    From the highland hamlet fest with flickering fire,
    Gongs and drums' echoes from forests that aspire;
    From the somatic source to the sacred soul
    With thousands of streams thro my nostalgic hole.
    Never will ever cease my longing for
    My dear motherland deep in all my exile's life core.

    There is nowhere the terminal end
    For my heart to stop nostalgia that would extend!

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    Dĩ Vãng

    Có một dạo làm thơ
    Vẽ vời và hát, múa
    Tưởng đời đẹp như mơ
    Mộng tròn như ước muốn

    Trái chưa chín thời xanh
    Trách mình khờ vội cắn
    Quả chin có loại chua
    Giận đời sinh gì lắm!

    Ngẫm lại nỗi phong trần
    Chai lòng thơ ca hết
    Thực tại cõi thế nhân
    Tim lạnh lùng, mộng chết!

    Tìm về hương phấn cũ
    Lạ lùng ta hay ai?
    Có thời xưa con gái
    Đi qua một bước dài!

    Lê Mai





    The Old Times


    There had been once I wrote rhymes,
    Painted pictures, sang songs, & danced oftentimes.
    I thought that life was as beautiful as dreams,
    Imagination so whole like aspired beams.

    The fruit being not ripe in its rawness unfit,
    I blamed myself for being naïve to hurriedly bite it.
    Even certain species though ripe but still sour,
    I held it against life for creating so many sorts dour.

    In pondering on the ups and downs,
    My heart grew callous, liquidating poetic grounds.
    Reality was a human world, dusty space,
    Soul cold, all visions succumbed bad, base.

    Now that I try to search back for my green grace,
    How strange! Is it myself or another’s face?
    Oh, I did have in the past a fine maiden existence;
    However, it has stridden over such a long distance.

    Translation by Thanh-Thanh

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    TỰ TẠI... ĐÓN XUÂN

    Lưu vong, hâm tám năm hơn nhỉ
    Thêm một mùa xuân nữa đến rồi!
    Cảm xúc theo từng hơi thở nhẹ,
    Nói sao cho hết nỗi buồn, vui?

    Vui? Vì đàn nhỏ đã nên người,
    Dù chẳng hơn, nào có kém ai?
    Cơm áo, nhà, xe... thôi tạm đủ,
    Ðem tài, sức đóng góp cho đời!

    Vui... vì thêm mấy triệu đồng hương,
    Sống tạm yên... qua (cảnh) đoạn trường...
    Ơn trả, nước người luôn hỗ trợ,
    Nồi hầm trăm thứ, một tình thương!

    Vui? Vì lịch sử đã sang trang,
    Ðất nước vươn lên, dẫu muộn màng...
    Ðổi mới, tranh đua cùng thế giới,
    Lạc Hồng, giòng giống vẫn vinh quang?

    Vui! Nhưng đôi lúc cũng hơi buồn.
    Bọn trẻ như quên hết cội nguồn..
    Ðội lốt, thằng tây... cùng trọc phú,
    Bày trò trâu đánh, dại hay khôn?

    Ðám văn dốt, vũ nát (dát), huênh hoang,
    Thành tích khoe, quên lúc chạy làng...
    Thánh thiện, anh minh... trò (nịnh, bợ)?
    Theo đuôi kẻ mạnh, học làm sang!

    Buồn? Vì mình trí thiển, tài sơ,
    Lỡ vận, đường hoa bút..mịt mờ..
    Văn nghiệp, chưa đầy ô đĩa cứng,
    Hư danh, may được tiếng nhà thơ!

    Buồn gì nữa? Tóc bạc, mày thưa,
    Cái tật mê hoa vẫn chẳng chừa!
    Dù biết người-đời ưa sắc tướng,
    Bỏ nhà hàn sĩ, ngự cung vua!

    Vui, buồn! nghĩ lại..chẳng buồn, vui!
    Tất cả là hư với vọng thôi.
    Thế giới chuyển xoay cùng vận nước,
    An nhiên, tự tại... Ðón Xuân. Cười!


    DƯƠNG HUỆ ANH



    SATISFIED
    TO WELCOME SPRING


    Over twenty eight years in exile, haven’t I been?
    One more spring has already returned.
    So great emotions arise with each soft breath;
    How can I express all joy and sorrow I am concerned!

    Glad? Because my children have succeeded,
    Not better but not worse than what they deserve.
    Food and clothes, houses, cars... pretty enough,
    They just use their skill and energy society to serve.

    Happy... Because some millions of my compatriots
    Are able to live in peace, away from pain,
    To repay their debts to the favorable host country:
    The melting pot to give mercy is to refugees to deign.

    Merry? Because history has begun a new chapter,
    Our fatherland has started to rise, though late.
    To be under renovation to contend with the world;
    The glory of the Fairies and Dragons must not bate.

    Cheerful? But sometimes somewhat sad:
    The young seem to forget their original brain.
    They pretend to be foreigners, act like money-bags,
    Organize struggle tricks Are they wise or inane?

    Those who have neither civil nor military ability
    Brag about their merits, after they gave up the game!
    Actually honest, judicious, or only sycophantic
    Following in the tail of the snobbish Fie for shame!

    Melancholy? Because my wits and talent are still limited,
    Chances missed, literary perspectives seem to gloom;
    My writings remain insufficient to fill a hard disk
    Although it is a mercy to be a poet I might presume.

    What else to be blue?
    My hair has already grown white, eyebrows sparse,
    However, from my mania for Beauty I cannot abstain;
    Earthly people are fond of glamour, gaudiness,
    Leaving thatched huts to sit in a royal palace to feign.

    Oh joy, oh sorrow!
    I reconsider things and feel neither gay nor grieved,
    All is only unreal and illusory profiles.
    The world is changing together with the nation’s
    fatal styles.
    Calm, self-contented, satisfied,
    I welcome Spring with laughter and smiles!

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    CHUYẾN TẦU TITANIC.


    Titanic...ngày xưa...Titanic!
    Với chuyến hải hành định mệnh ban đầu.
    Mang hơn ngàn người chìm xuống biển sâu,
    Cùng khối tình em thiên thâu bất diệt.

    Chuyện cũ rồi, ngỡ không còn ai biết!
    Bỗng hôm nay như sóng cuộn dâng cao,
    Chuyện đã lâu mà nước mắt nghẹn ngào
    Cứ hiện ra hệt thửa nào đang sống.

    Ôi tình cờ mà thực là xúc động!
    Anh lên tầu hành lý một con tim.
    Trời xui đất khiến chẳng phải đi tìm
    Giữa mây nước, anh, em...đời lý tưởng.

    Em chối bỏ giầu sang cùng an hưởng,
    Tính tóan làm chi khi nhập cuộc chơi.
    Hồn nhiên ca hát nhẩy múa tuyệt vời.
    Bất chấp mọi cản ngăn và nguy hiểm.

    Lầm người mẫu khỏa thân , em mầu nhiệm
    Ghi dấu thời gian để lại đời sau.
    Anh vẽ đi! Thủng thẳng chớ ngại lâu!
    Hỡi chàng họa sĩ tài ba thương mến...

    Thế rồi tai ương bắt đầu xập đến,
    Tầu đụng tảng băng bị cắt làm đôi,
    Biết bao sinh linh hỏang hốt chơi vơi,
    Để càng lúc càng lâm vào tuyệt vọng.

    Em với anh luôn như hình với bóng,
    Luôn vẫy vùng, luôn bầy tỏ thương yêu.
    Mấy chiếc thuyền cấp cứu được bao nhiêu!
    Trẻ thơ, thiếu phụ cũng nhiều tức tưởi.

    Thôi..."cát bụi lại trở về cát bụi"
    Cho khắp mọi người đâu phải riêng ta.
    Dang tay trước gió chẳng thể bay xa,
    Thì đành chấp nhận, thế là vĩnh viễn!

    Sau được vớt lên, em từ mặt biển
    Cùng với nỗi buồn chẳng biết anh đâu!
    Em mơ màng tưởng lúc ở bên nhau
    Giá tình mình hết mọi người cổ võ.

    Giá một phút huy hòang rồi xụp đổ...
    Cũng vui lòng thỏa dạ phải không anh?
    Bốn phía bây giờ nước biển vẫn xanh
    Và em vẫn nhớ người tình muôn thuở.

    NGUYỄN PHÚ LONG


    TITANIC


    Titanic... Titanic! There was... once upon a time,
    On the fateful sea journey in its very prime,
    The ship, carrying two thousand souls and above,
    Sank deep into the sea together with her eternal love.

    The story is old, thought that people no longer extol,
    But casually today it returns to me like a surging roll.
    My tears overflow despite too long ago for it to derive
    Reappearing just like in the time they were still alive.

    Oh, unexpectedly but really moving, you, so smart,
    Embarked with, as all luggage, one youthful heart.
    Fortunately we did not need to seek in any distance;
    Amidst clouds and water, you and I: an ideal existence.

    I turned down the ready-to-enjoy richness right away;
    Why to compute, contrive while entering the play?
    Together with you I sang and danced fabulously by far,
    In defiance of any restraint, obstacle, danger, bar.

    Acting as a model I marvelously performed nude,
    Recording the setting and time for our future brood.
    Depict! Leisurely, no worry about time, be the gainer,
    Oh my dear, paint on, my beloved talented painter!...

    And then suddenly to the ship happened the infliction:
    Against an iceberg, it broke into two by the friction.
    So many souls were panic-stricken, alarmed, in scare;
    The more they cried out the more they fell in despair.

    You and me, we had always been held together tight,
    Always struggling, all the time expressing our plight.
    How many lives could those few rescue boats save?
    Children, women, all folks choked in sore and rave.

    Well, comes the rule: “Ashes to ashes, dust to dust.”
    It is fundamental for everyone not only for us the must.
    We stretched our arms in the wind but could not fly far;
    Then, fens we couldn't help dying without lodestar.

    After that, I was finally from the sea fished out
    Together with the agony you were nowhere about!
    I dreamily recollect our time being side by side;
    Our valued love all the world has encouragingly eyed.

    Rather only one minute of glory then the tumble
    Than, isn't it so, honey, a lifetime of fumble, humble?
    Now in the four directions the sea water is still blue,
    And I will continue to miss my sweet the ever true.

    Translation by THANH-THANH

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    Ước Muốn

    Có nhiều khi thấy ta là thác đổ
    Mạch nước ngầm dào dạt chảy về đâu
    Ngàn năm rong chơi, cuối trời phiêu lãng
    Quên phận lạc loài, xoa dịu nỗi đau

    Có nhiều khi muốn làm con sóng nhỏ
    Nhập nhô vờn trắng xóa vỗ tung tăng
    Theo định mệnh con tàu xô lướt gió
    Ca hát đêm về, nhảy múa cùng trăng

    Có nhiều khi muốn làm người mất trí
    Dạo bước lang thang giữa phố chợ đời
    Nhìn trần gian khóc cười bao khổ lụy
    Rũ muộn phiền, lòng điên dại thảnh thơi

    Có nhiều khi ước hồn mình bay bổng
    Lánh vui buồn, xa cõi tạm phù du
    Từ giã bơ vơ, chìm sâu giấc mộng
    Chạm bóng mình trơ trọi với thiên thu

    Mai Hoài Thu



    Wishes

    There were times I imagined that I was a cascade,
    An effusive artesian well, I boundlessly displayed,
    Thousand years wandering, on the horizon driving
    To forget my infelicitous fate, the distress surviving.

    There were times I wanted to be a small wave
    To hover, swash, as a white horse free to behave,
    Dashed by ships as predestined gliding in monsoon,
    Singing when night falls, dancing with the moon.

    There were times I wished I had become insane,
    Strolling amid life’s markets, this earthly domain,
    Watching people’s ups and downs, much to agonize,
    To cast off depression, sorrow, so that nothing ties.

    There were times I desired my soul to fly very high
    To avoid vicissitudes, away from this world awry,
    Tried to break up loneliness, deep dreams, however,
    I encountered my shadow, forlorn for ever and ever.


    Translation by Thanh-Thanh

    0
Reply
  • NguoiTho 4 years ago

    Sóng thời gian

    Ngày xưa mộng ước ta nhiều lắm
    Ta ước làm vua cả thế gian
    Ta muốn làm quan, ngôi tể tướng…
    Lớn khôn ta chỉ đứng che tàn!

    Bây giờ mộng ước ta đâu nhỉ?
    Triều đại ta mờ lớp phế hưng
    Dinh thự ta kìa căn gác hẹp
    Quân hầu phạm thượng mặt nhơn nhơn.

    Mộng vỡ, vương triều ta đã mất
    Và em, hoàng hậu chẳng hồi cung
    Ta còn để lại gì không nhỉ?
    Thành quách rêu phong dấu bụi hồng.

    Hôm nay buồn quá khơi dòng đục
    Thấy bóng ta chìm đáy vực sâu!
    Lũ quạ đen chờ ta nổi xác
    Rình làm tấy lại những cơn đau.

    Ta lớn khôn rồi vẫn trẻ thơ
    Hồn nhiên nuối mộng thuở nào xưa
    Lâu đài ta vẫn xây trên cát
    Ôm trái tim người đứng ngẩn ngơ!

    Vương Đức Lệ



    Time Waves

    I had many dreams while I was still young:
    To be king of the world even corners far-flung,
    Or chancellor, a mandarin of rank loftily high…
    But now, grown-up, I am only an orderly guy!

    Nowadays, where are my wishes going to at all?
    My reign has already waned thru rise and fall;
    My palaces are reduced to this attic narrow;
    With guards irreverent, uncivil, just to harrow.

    Disillusioned, my dynasty collapsed at a blow;
    And you, the queen, did not return to the chateau.
    Whatever have I left in that naïve past drear?
    Oh, only mossy castles, vestiges of man’s sphere.

    Today, too sad, I stir the dim stream to reminisce
    And see my shadow sink deep down the abyss!
    The black crows are awaiting my corpse to rise
    For them to tear the blots and for me to agonize.

    Although an adult, I still remain a little child,
    Innocently nurture dreams of old times so mild;
    I still continue to build vainly lordship on sand,
    Embracing the human heart amazedly to stand.


    Translation by Thanh-Thanh

    0
Reply
TO TOP
SEARCH