hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
message boards - diễn đàn » CATEGORIES » GENERAL
 TOPIC: Cơn Ác-Mộng
 

Thanh-Thanh
date: 04-14-10
time: 19:01:55
total posts: 87


















THANH-THANH





CƠN
ÁC-MỘNG

THƠ






NHÀ XUẤT-BẢN XÂY-DỰNG








LÊ-ĐÔ trình-bày bìa
LÊ-XUÂN-NHUẬN đánh máy và lên trang
THẾ-GIỚI MỚI tổng-phát-hành










Library of Congress Catalog Card Number: 98-90684
ISBN 978-0-9665293-0-2
Published by “Xây-Dựng”
Copyright © 1998 by Nhuan X Le

é ê








MỤC-LỤC

TỰ-BẠCH
THÁNG TƯ ĐEN
NHỚ MẸ QUAN-HỆ
KHÓC CHỊ LỆ-CHÂU
MÁI TÓC VƯỢT BIỂN
ÁC-MỘNG NGUYỄN VĂN PHƯỢNG
THƯ TÙ NGUYỄN XUÂN GIÁO
THU-VÂN NGÔ HẢI QUẢNG
XUÂN-MAI TRƯƠNG THANH TÂN
ĐƯỢC TIN CON LẤY CHỒNG
XUÂN-LỘC HÀ-NỘI
THU-NGUYÊN PHỞ BẮC
XUÂN-SƠN THĂM NUÔI
XUÂN-HẠNH CHUYỆN KÍN
LỜI TRẺ TÌM
CHỊ EM ĐIỂM-TRANG
THẦY TIẾN CHÚ TÂM
LÝ TỐNG
TÊN KHÔNG-TẶC THE “HIJACKER”
BỐ THƯƠNG YÊU
NẾU IF

é ê




TỰ-BẠCH

Đây là những vần thơ tha-thiết nhất
tôi đã làm trong đáy ngục trần-gian.
Mẹ Việt-Nam càng khốn-đốn nguy-nan
càng đau-xót lòng con, dân hiếu-tử.

Ấy là lúc lương-tâm mình tự xử
dù cho mình chẳng có tội-tình chi
(thà gian-tham, nhũng-nhiễu, bạo-tàn đi!
hay dốt-nát, biếng-lười, ham hưởng-lạc!)

Nhưng, đại-nghiệp đã lâm thời mục-rạc:
oán-trách gì thì cũng đã long-đong!
Tổ-Quốc ơi! day-dứt lẽ hưng-vong*
sầu-hận ấy biết ngày nào rửa sạch?

*“ Quốc-gia hưng-vong, thất-phu hữu-trách”

Gửi về đâu, niềm cô-trung thiết-thạch
khi biển trời khuất bặt bóng cờ thiêng?
Gác nợ chung, về bám níu tình riêng:
chính tổ ấm: đường cùng, nhưng lối thoát!

Vâng! giữa cảnh thân tàn, đời dập nát,
may-mắn thay! tôi đạt được thiên-đường:
một gia-đình với vợ quý, con thương,
an-ủi, dưỡng-nuôi tinh-thần, vật-chất.

Nên tôi dệt những vần trìu-mến nhất
dành cho con, cho vợ, cho người thân,
để phần nào ghi nhớ mối thâm-ân
đã nâng-đỡ – nếu không thì đã quỵ!

Trong đày-đọa, trong tận cùng thế-lụy,
giữa đàn cừu dưới móng vuốt sài-lang,
có những bạn tù khí-phách hiên-ngang
đã đứng dậy, khinh lờm phường độc giống.

Họ đã chết để cho mình được sống,
được tự-hào mà ngửng mặt, vươn lên.
Thà ở nơi nào, không tuổi, không tên,
chứ đã biết, làm sao quên họ được?

Nên tôi chép một đôi lời tóm-lược
để di - lưu cho họ với gia - đình,
và để họ, dưới mồ đỡ tủi vong-linh
đã xả thân lót đường cho mình tiến tới.

Thơ tôi đó! có người xưa, cảnh mới,
từ trong tù ra đất rộng, trời cao;
có nghĩa mẹ hiền, bát-ngát trăng sao;
có tình chị quý bao-la đất nước;
có anh, có bạn, có em... lỡ bước
theo đường tà rồi mới thấy sa chân;
có chàng “đối-lập” ngưỡng vọng thù-quân
đợi địch đến mới vỡ lòng, sáng mắt;
có nàng thiếu-phụ, tay bồng, tay dắt,
tìm Tự Do mơ-ước vượt trùng-dương;
có chú tu-hành cũng vướng tai-ương
phải nhập-thế để giành quyền sống Đạo;
và, chế-độ, với ngu-đần, ngược-bạo,
và, đồng-bào, trong kìm kẹp lầm-than...

Ở trong tù, có những lúc bầm gan
không chỉ giặc, mà còn do phía “bạn”!
Tôi đã dùng thơ, mài gươm, đúc đạn...
(nhưng hiện thời xin tạm gác sang bên)

Có những bài thơ mà trí lụn vùi quên
nên tiếc mãi, khôn vãn-hồi chính-xác:
những ý xuất-thần, những vần tuyệt-tác,
những con yêu phiêu-lạc của tinh-thần...

Thơ cũng ào vào mạch máu, đường gân
với tin-tức về bà con hải-ngoại:
Hoàng Cơ Minh, Võ Đại Tôn thắp sáng lại
ngọn đuốc soi đường giải-cứu Quê Hương;
và có em tôi, Lý Tống thân thương
với cuộc vượt ngục lừng danh thế-giới.

Tôi hãnh-diện là không hề động tới
Hồn Thơ mình khi ở dưới búa, trên đe.
(sao có người đem Nghệ Thuật ra khoe
làm của đút dâng cho loài ghẻ gớm!)

“Cơn Ác-Mộng” tuy không ra mắt sớm
(vì thiếu tiền!) song muộn vẫn hơn không!
nó vẫn là chứng-tích của thuở gai chông
mà Đất Nước rơi vào trong bất-hạnh.

“Cơn Ác-Mộng” tuy không ra mắt sớm
(vì thiếu tiền!) song muộn vẫn hơn không!
nó vẫn là chứng-tích của thuở gai chông
mà Đất Nước rơi vào trong bất-hạnh....

THANH-THANH


é




THÁNG TƯ ĐEN


Bạn thoát. Còn tôi? Tôi kẹt lại!
Thảm thay vận nước thuở suy-tàn!
Miền Cao đã mất, Miền Trung mất;
Còn chút Miền Nam: khó vững an!

Nếu chạy thì lo cho lính chạy;
Lời thề “huynh+đệ” gió chưa tan.
(Chỉ-huy trước trận mà đào-ngũ
Thì quá dơ danh cấp trưởng đàn!)

Dân-chúng mà mình đòi bảo-vệ:
Nỡ nào mặc kệ cho nguy-nan?
Mối tình “cá + nước” mình đề-xướng:
Nếu phản thì mình quá dối-gian!

Chiến-hữu vì mình mà bỏ mạng
Dưới cờ : chết ấy hùng? hay oan?
Cơ-đồ có thể thành tro bụi,
Khí-tiết nghìn thu phải bảo-toàn!

Thắng thế: ăn trên ngồi trước được;
Sa cơ : ai sẻ nỗi tân-toan ?
Mình: con của Nước, hay dân ngoại?
Vinh? Nhục? Là đây, lúc luận-bàn!

Tôi chỉ là con chim én nhỏ :
Một mình khôn dệt nổi Mùa Xuân!
Một người giữa chợ đông phiên họp:
Có mặt hay không cũng chẳng cần!

Nhưng, nếu vào mùa mà trái tiết,
Mưa chưa ngưng quất, gió đương quần:
Một thân én nhỏ, dù bay lạc,
Cũng đủ mang về dấu-hiệu Xuân!

Và, nếu thương-trường mà náo-loạn,
Mua gian, bán lận, lệch đòn cân?
Chợ đời chỉ quý khi còn gặp
Những kẻ ngay lành, những thiện-nhân!

Mấy chục năm trời làm đủ việc;
Việc nào cũng nổi nét công huân.
Gian-nan nguy-biến thì ôm lấy ,
Tiến-chức thăng-quan chẳng hưởng phần!

Thiên-hạ nhiều phe nhiều đảng lắm!
Mình không phe đảng, chịu cô-thân!
Người ta tham-nhũng, mình liêm-khiết:
Họ sống xa-hoa, mình túng bần !

Lắm kẻ vô-tài mà chức trọng !
Quyền cao mà thất-đức, vô-luân!
Mình chìm dưới đáy rong rêu ấy,
Thấy rõ... nguy-cơ... đã... đến gần...

Đến lúc dùng mình thì đã muộn!
Nhưng, mình vẫn giữ vững tinh-thần:
Lập bao thành-tích, bao công-trạng,
Đóng góp phần nào cho Nước, Dân.

Có kẻ ganh tài, người ghét mặt !
Có thù trước ngõ, oán trong sân !
Có trên nghi-kỵ lòng trung-nghĩa!
Có dưới dèm-pha óc chính-chân!

Giặc đến; chưa thua mà đã chạy:
Tinh-binh biến hóa quỷ+yêu-quân!
Còn đâu trụ-cột mà che chống?
Vách đã... xiêng xiêu, mái đổ dần!

Thôi nhé ! Còn đây: hơi thở cuối !
Còn hồn trong xác, máu trong gân !
Hiểu nhau chỉ có khi nằm xuống
Là lúc tâm bình để giãi phân !

Như vụ Mậu-Thân* ngoài Huế trước:
Đừng hòng thoát được lũ phi-nhân!
Xin vùi thể-phách trong lòng Mẹ
Mảnh đất mà mình đã thụ-ân !
______
* Việt-Cộng "tổng-tấn-công" nhiều nơi trên lĩnh-thổ Việt-Nam Cộng-Hòa (Tết, 1968). Riêng tại Huế, chúng đã thảm-sát & chôn sống tập-thể hơn ba nghìn đồng-bào lương-thiện và tay không.
*


Bạn thoát. Còn tôi ? Tôi kẹt lại !
Thủy-chung: đền tội với gia-đình !
Đã chồng không trọn, cha không vẹn,
Thà một phơi thây tỏ bụng mình !

Mấy chục năm trường no đủ trước
Nhạt nhòa như truyện kiếp tiền-sinh !
Mấy năm thiếu-thốn gần đây nhất
Đã biến nhà tôi thành ngục hình !

Lương tháng chi tiêu chừng nửa tháng;
Ngoài lương không có nửa đồng trinh!
(Tiền là huyết-mạch cho đời sống;
Thiếu nó xông hương cũng thối ình !)

Tôi giữ bề ngoài tươi tỉnh mãi,
Nhưng trong gan ruột đã ươn sình !
Ai hay: trong lốt “quan quyền” ấy :
Tôi: kẻ ... vô-hồn... xác ... lạc tinh !

Kẻ: tưởng làm to là lợi lớn
Mà không hưởng được nên chê khinh!
Người : lầm làm lớn là quyền-thế
Mà dựa không êm hóa hận mình !

Hiếu, hỉ, hội, hè: lơ ... tộc-lệ !
Vãng lai thù tạc: lánh ... bằng-trình !
Mè-nheo tiếng vợ: tai làm điếc !
Than-vãn lời con: miệng ngậm thinh !

Rồi... một ngày kia, giông bão nổi,
Án tòa tuyên tội từ môi xinh :
Mỗi người một ngả, nhanh như nhổ
Khỏi vướng mắt nàng – một cái đinh!

Thôi, thế là thôi ! Tan nát hết !
Tượng thần đổ vỡ, hết tôn vinh !
Tôi như con thú mang thương-tích
Lồng-lộn trong hồn lúc động-kinh!

... Tôi đã ra đi ... tìm lối thoát,
Tìm trong công-vụ nỗi vui lành...
Những ngày, những tháng xa nhau ấy
Đã dấy cây già nứt nụ xanh ...

Giữa lúc thù vây, quân bạn rã ,
Mạng mình treo trước gió mong-manh,
Nàng từ hậu-tuyến truyền tin lại :
“Chớ giận gì em nữa nhá, anh!”

Ôi , có lời nào đầy đủ nghĩa
Thân thương tiếc thứ trọng tin thành
Bằng ... lời tống-biệt, lời ... ai-điếu
Cho kẻ gần kề cõi ... vãng-sanh !

Chừng đó cho mình là đã đủ !
Bao nhiêu hờn hận vơi nguôi nhanh.
Cuối đời mới hiểu lòng nhau được !
Hiểu được lòng nhau chết cũng đành.

... Thoát được vòng vây về với vợ
Thì vòng nguy khốn lại vây quanh :
Hổ hùm hãm hiếp và cuồng-sát
Đang đón đầu đường đợi yến oanh!

Nếu chạy? thì cùng thê+tử chạy,
Lòng nào phó mặc lũ gian-manh!
Hết đường thoát-hiểm, và vô-vọng:
Chịu chết chôn chung một ngọn ngành!

May-mắn vợ+con mà sống sót
Thì mình khỏi hóa xác vô-danh,
Khỏi mòn-mỏi sống trong nghi-hoặc:
Phiêu-bạt đầu non, thác cuối gành !

Như vụ Mậu-Thân ngoài Huế trước :
Đừng hòng thoát được lũ hôi tanh !
Kiếp này đã lỡ niềm phu+phụ,
Hẹn kiếp lai-sinh mộng-ước thành !

*
Bạn thoát. Còn tôi? Tôi kẹt lại!
Tôi cam chịu chết cho chung-tình:
Chết trên Đất Mẹ mình sinh sống,
Chết cạnh thê+nhi ruột thịt mình !

Với nước: mình không là giặc cướp,
Thì mình chết cái chết trung-trinh!
Với nhà: mình đã cùng tâm-lực
Hứng chịu tai-nàn để chứng-minh !

Tổ-Quốc, nếu Trời chưa phụ hẳn,
Sau cơn giông-tố ... sẽ hồi-sinh:
Hồn mình hòa-hợp hồn cây cỏ
Thỏa thấy đồng-bào sống hiển-vinh !

Nha-Trang 1-17/4/75
THANH-THANH

é





NHỚ MẸ
Kính dâng hương-hồn Mẹ,
cụ bà Lê Văn Tập, Đà-Nẵng.


Mẹ ơi ! Lại một năm gần hết,
Lại một Tết gần tới nữa rồi!
Không thể lời trao, không chữ viết,
Con nhờ mây gió nhắn lời thôi!

Lâu nay Mẹ có được bình-an?
Con+cháu về thăm? thư hỏi-han?
Lợi-tức có còn cho Mẹ sống?
Tuổi cao, Mẹ sống có thư-nhàn?

Phần con: vẫn tội không tòa xử!
Vẫn khổ-sai tù chẳng án tuyên!
Nhưng vẫn nhẫn-nhường qua hạn dữ
Đúng như lời Mẹ vẫn từng khuyên!

Nhớ khi chưa có chuyện chua cay:
Con đến hầu thăm Mẹ mỗi ngày,
An-ủi phần nào niềm quạnh-quẽ,
Thân đơn, nhà rộng, gió sương dày.

Con đưa chị Cả thường-xuyên lại
Cùng Mẹ chơi bài để giải-khuây.
Con giúp nhang đèn, dâng lễ bái;
Con lo khách-khứa, đãi ăn đầy...

Me ra nghĩa-địa viếng mồ Ba,
Con lái xe hơi chở Mẹ ra.
Mẹ muốn lên chùa hay xuống chợ,
Qua nhà bè-bạn, con đưa qua...

Con vui có Mẹ mà hầu-phục
Vì mẫu-thân con đã mãn-phần.
Mẹ cũng thương con như cốt-nhục
Vì con trai Mẹ đã từ - thân !

Mẹ coi con tựa đứa con thơ :
Có bữa cơm trưa Mẹ vẫn chờ.
Mẹ cất cam nho trong tủ lạnh,
Chờ con tới mới lấy ra đưa...

Thế rồi tất cả không còn nữa!
Con bị lưu đày ở trại xa.
Mẹ lại mai chiều ngồi tựa cửa:
Lầu cao, thềm rộng, một thân già...

Năm xưa, Mẹ đã chín mươi tròn,
Lọm-khọm đi tìm thăm viếng con;
Mẹ đã khóc òa khi gặp mặt
Làm con đau điếng cả tim non.

Tấm tình quý hiếm cao sâu ấy:
Lòng Mẹ vô-biên như biển trời!
Con biết làm sao đền đáp lấy
Dù trong muôn một, Mẹ hiền ơi!

Đền ơn, con chỉ biết mong cầu
Cho Mẹ bình an, Mẹ sống lâu;
Mẹ sống chờ ngày con trở lại:
Con săn-sóc Mẹ, Mẹ vơi sầu...

Mẹ ơi! đã mấy năm biền-biệt,
Chúng cấm thư-từ, cấm viếng thăm.
Mẹ có bề nào, con chẳng biết!
Con càng nhớ Mẹ, con càng căm!

Bây giờ chị Cả đã qua đời,
Con+cháu thì là người mỗi nơi!
Chú ấy làm to mà cuốc bộ
Về thăm – lý-thuyết chỉ hoài hơi!

Phố lầu: căn cúng, căn người quỵt!
Két cạn: nhà-băng hết gửi tiền!
Hết hẳn lên chùa! Thôi thết tiệc!
(Qua-loa vài món giỗ gia-tiên!)

Mẹ đi nghĩa-địa, ai đưa đi ?
Mà mộ Ba còn? hay đã quy*?
Ai tới chơi bài mà giải-trí ?
Trưa: còn tủ lạnh? tối: ti - vi?
______
* Việt-Cộng dẹp hết nghĩa-trang của dân Miền Nam, bắt dồn (quy) mả tới những địa-điểm tập-trung mới, xa hơn và xấu hơn.

Lạy Trời! Nếu Mẹ quy-tiên trước:
Con hết hôn tay, vuốt mắt Người!
Con hết tiễn-đưa giây phút chót
Về nơi Mẹ nghỉ giấc muôn đời!

Nhưng, con còn sống, con còn lo
Cho các con con được Tự-Do,
Cho các cháu con, như Mẹ muốn, –
Có hoài tủ lạnh với cam nho...

Con còn báo-phục cho đời Mẹ:
Tuổi trẻ cần-lao, tuổi xế nhàn;
Có nghĩa, có tình trong tộc-hệ,
Có Trời, có Phật độ giang-san...

Con còn nghĩa-vụ với xung quanh:
Phải diệt cuồng-xâm, thắng bạo-hành,
Để sống đời đời trong hạnh-phúc:
Mỗi ngày: tết nhất, tháng: xuân xanh...

Hôm nay sắp sửa vào xuân mới :
Con: tuổi tù tăng, Mẹ: tuổi đời...
Mượn gió, nhờ mây con gửi tới
Lòng con thương nhớ, Mẹ hiền ơi!

Nhà Trắng (Thôn 5) 1980
THANH-THANH


é




KHÓC CHỊ
Kính dâng hương-hồn Chị,
bà Ấm Viện, Đà-Nẵng.


HÔM nay: ngày, tháng, năm nào?
Từ ngày Chị mất: đã bao lâu rồi ?
Mà em tưởng mới đây thôi!
Niềm đau tử-biệt khôn nguôi trong lòng!
Nỗi buồn biết lấy gì đong?
Chỉ còn nước mắt hai dòng, Chị ơi!

Nhớ ngày em mới tới nơi:
Cấp cao, chức lớn, mà vơi túi tiền;
Chị cho em một phép tiên:
Cho em ăn, để em yên một bề.
Mỗi ngày hai bữa đi, về:
Chị săn-sóc, Chị không nề nhọc thân...

Mẹ em thì đã từ - trần;
Chị: em không có; em cần Chị thương.
Con trai Chị cách trùng-dương;
Rể và em Chị: mỗi phương một người.
Tới lui chỉ mình em thôi;
Mối tình Mẹ+Chị: Chị bồi cho em...

“Chú cần tẩm bổ nhiều thêm,
“Việc nhiều, đi sớm, thức đêm tổn người!
“Chú cần có lúc nghỉ-ngơi,
“Thong-dong thân xác, thảnh-thơi tâm-hồn!
“Chú cần tâm-sự trào tuôn,
“Một mình kín tiếng: mười muôn hiểu lầm!

“Chú: người thiện-tính, thuần-tâm
“Mà đời sao cứ dập, bầm, nổi, trôi!
“Người ta “lên” đến đâu rồi,
“Vợ+con cũng hưởng những hồi sướng-sung!
“Thà rằng dốt-nát, điên khùng...
“Mà thôi! nói mấy cho cùng, chú ơi !...”

Từ ngày em sinh ra đời,
Thương em, chỉ Chị là người hiểu em.
Lần đầu em mới được xem
Nỗi lòng em, được Chị đem họa hình !

Được người hiểu thấu lòng mình,
Tưởng như ẩn-ức tâm-tình nhẹ vơi...

Nhưng, môi em chưa kịp cười
Thì thân em đã... vội rơi vào tù!
Ân Chị em chưa đáp bù
Thì Chị cũng đã nghìn thu viễn-hành!
Em viết mấy chữ chân-thành
Chưa kịp gửi Chị... đã đành... đốt đi!...

Đời em cứ chậm như rì –
Đến thì trễ-trớt, mà đi: muộn-màng!
Dịp may như chuyến đò ngang,
Em ôm mộng lớn, kềnh-càng khó qua!
Đón mình: có mấy người ta?
Đến đó có là... giờ thứ hăm lăm?...

Bây giờ: Chị đã xa-xăm,
Em ôm mộng lớn mà nằm trong lao !
Mộng hồn gửi tới trăng sao,
Vẳng nghe lời Chị hôm nao, nhủ thầm:
Em: người thiện-chí, thuần-tâm!
Ai: người ngậm ngải, tìm trầm? - Chị ơi!

THANH-THANH

é




MÁI TÓC
Cho Vân-Anh

NÀNG có mái tóc huyền
Đẹp như tranh thủy-mặc;
Đường nét thật dáng-duyên,
Thật mặn-mà màu sắc.

Tóc như múa nghê-thường;
Sóng đàn như tóc lướt;
Tóc như ướp trầm hương ;
Tóc như nhung mịn mướt.

Khi nàng về với tôi ,
Nàng thay nhiều kiểu chải ;
Như mắt, má, và môi:
Vui , tươi , và trẻ mãi .

Tôi vuốt dợn tóc êm ,
Tôi hít mùi tóc thuộc.
Nắng biển và sương đêm:
Tóc kiêu-hào nhập-cuộc.

Đời rộng cánh bằng, âu;
Thanh-bần nên sướng chán.
Đôi lứa tưởng còn lâu
Mới bạc đầu, hói trán.

Nhưng, chớp bể, mưa nguồn!
Sắt thép kìm xương thịt :
Mắt nàng rát lệ tuôn,
Lưỡi tôi tê mật rịt !...

Nàng lặn lội thăm tôi;
Tóc trùm khăn lấm bụi;
Tôi tránh nhìn mắt, môi;
Cổ nghẹn lời tức tủi.

Rồi, một hôm (ngỡ-ngàng!)
Nàng tháo khăn gỡ rối,
Tôi sửng - sốt nhìn nàng :
Tóc điểm màu tiêu muối!

Ôi ! Mới một thời-gian
Mà cồn dâu, bãi bể !
Giếng hẹp ếch gào khan;
Bức bần nên khổ thể !

Mắt nàng đã quầng thâm;
Môi khô và má hóp .
Nhìn mái tóc hoa râm,
Tim tôi như nghiến bóp !

Tóc hết múa nghê-thường!
Sóng đàn tóc hết lướt !
Tóc hết ướp trầm hương !
Tóc hết nhung mịn mướt !

Tôi muốn vuốt tóc nàng
Mà bị đời ngăn cấm!
Đành đợi giấc mơ-màng
Để sưởi lòng tạm ấm!

Nàng thương tôi mặn nồng,
Vì tôi mà lận - đận.
Tóc nàng càng trắng bông
Lòng tôi càng uất hận ...

THANH-THANH



é





ÁC-MỘNG



CUỘC đời đã ác với mình
Mà cơn mộng cũng đồng tình ác theo!

Đêm kia bục đá nằm queo,
Hồn nương theo ngọn gió heo về nhà:
Gặp nhau mừng rỡ khóc òa;
Lòng con tức-tủi, lòng cha nghẹn-ngào.
Đứa thì thui-thủi ra vào!
Đứa ngơ-ngẩn ngõ, đứa rầu-rĩ hiên!
Lạ-lùng vội hỏi căn-nguyên,
Thì ra vợ đã... lầu trên... với người!

Bạc đen đến thế thì thôi !
Bao nhiêu tình nghĩa nửa vời dứt ngang!
Nào lời thề-thốt đá vàng:
Trăm năm quyết chẳng phụ-phàng gì nhau!
Dù cho gãy gánh, trễ tàu,
Keo-sơn vẫn giữ một màu keo-sơn!
Thế mà mới gió lưng cơn
Thì ai đã vội sắt sờn, son phai!
Ai lâm hoạn-nạn vì ai?
Ai tìm bóng rợp đơn sai một mình !
Trẻ thơ đâu đã tội-tình?
Nhóc-nheo một lũ ... hài-hình bơ-vơ!
Mà thôi! Chỉ bởi cuộc cờ:
Mình người trong cuộc, thấp cơ thì đành!
Tại mình tay trắng, lòng thanh,
Tim vàng: bụng trống, lều tranh: gió lùa!
Đã thua thì thiệt là thua...
Nghe trong đáy dạ cay chua thế nào...

Tỉnh mơ, tự riễu: tào-lao!
Mà rồi vẫn thấy nao-nao trong lòng!
*
Đêm qua, thần-trí bềnh-bồng
Lạc vào một cõi viển – vông dị - kỳ:
Thấy nàng thoát vượt trùng-vi
Đem đồ tiếp-tế... lưu-ly... đến mình...

Rằng “Tuy hữu-hạn hữu-hình
Mà quà chứa đựng nghĩa tình bao-la.
Thương anh kẹt cảnh nhà-pha,
Thân gầy, bụng rỗng, tuổi già, sức vơi,
Vi-trùng hội-tụ trong người,
Thần-kinh căng thẳng, rối bời tâm-tư;
Em dành trọn chuỗi ngày dư
Chạy từ vị thuốc, chạy từ thức ăn...
Quản bao núi cách, đèo ngăn,
Đường nhồi, xe xóc, nhọc-nhằn sá chi !
Em lặn lội đem đồ đi,
Này đây: kỷ-vật... khắc ghi trọn đời...”
Mình nhìn những đồ thăm nuôi
Thì là... một vũng máu tươi rợn-rùng!
Mình nhìn lại người tình chung
Thì là băng trắng, máu hồng khủng-kinh!
Nàng cười, mếu xếch môi xinh,
Rằng: “em ngộ-nạn liễu-sinh dọc đường!”
Hãi-hùng ôm lấy người thương
Thì là khoảng trống đêm trường lạnh tanh!
Giật mình trống ngực đập nhanh,
Mồ-hôi ướt đẫm cả manh chiếu mòn ...

Tỉnh mơ xao-xuyến cả hồn,
Ngày đêm ám-ảnh vẫn còn trong tim...
*
Trong lồng u-uất một chim,
Ngoài lồng quay-quắt lo tìm giải-phương.

Vì mình nàng khổ sầu vương,
Vì mình nàng vướng tai-ương tày trời!
Trọn đời ân-hận sao nguôi:
Quà thăm nuôi: cả mạng người tình thâm!

Bó tay đành tự nhủ thầm:
Dẫu sang ngang, dẫu về âm: lẽ thường!
Đáy lòng chỉ có Tình Thương,
Thương em khôn tả, khôn lường – em ơi!

Trại Thanh-Liệt (Hà-Nội) 1981-82
THANH-THANH


é




THƯ TÙ


MUỐN nói cùng em cả vạn điều
Mà rồi chẳng nói được bao nhiêu,
Mặc dù đã định trong tâm trước
Nhưng gặp em là ý bạt phiêu !

Cũng có vài điều có nhớ ra
Mà vì bên cạnh lắm người ta,
Và vì thẳng mặt mà phân-tích
Thì quá... sỗ-sàng, quá... khổ-qua ...

Nên mượn lời thơ để giãi bày
Nỗi lòng ấp ủ bấy lâu nay...
Em ơi, bình-tĩnh nghe anh nói :
Ta hãy vươn lên khỏi cảnh này!

Ta đã yêu nhau thuở trẻ-trung
Xây nên tổ ấm đẹp vô-cùng.
Cõi trần ví thử bình yên cả
Thì đã trọn đời hưởng phúc chung.

Với bát cơm ngon, tấm áo lành,
Người đời bắt buộc phải đua tranh.
Phũ-phàng cuộc sống làm lem-lấm
“Hai trái tim vàng, một mái tranh”.

Anh cứ ngây-ngây dại-dại hoài,
Lợi quyền cấp chức gác ngoài tai.
Nửa đời mẫn-cán cam cơ-cực,
Đơn-độc khư-khư luyện đức+tài (!)

Anh đã ( là khôn hay dại đây? )
Nằm ngoài tất cả mọi vòng vây.
Thức trong giấc ngủ, trong mơ tỉnh;
Bảo bọc hồn hoa trong xác cây.

Anh đã ( đương-nhiên là dại rồi! )
Tự mình đày-đọa chính mình thôi !
Lại còn ép - uổng con và vợ
Thiếu-thốn quanh năm chật-vật hoài.

Bạn-lứa: đô - la với hạt xoàn!
Chồng người: đại-phú với cao-quan!
Chồng em thủ phận nghèo, cô-thế ;
Chẳng chịu chen chun, chỉ chịu gàn!

Đến lúc đem thân đi ở tù
Anh không để lại một đồng xu !
Một mình mọi việc em lo liệu;
Viễn-ảnh tương-lai quá mịt-mù.

Em đã lo cho con học - hành
Lại còn lo tiếp-tế cho anh.
Hùn hoài tổ-hợp hàng không chạy;
Bụng hiếm khi no, bệnh khó lành!

Thân-thích lìa xa, hoặc mạt thời;
Gia-tài sự-nghiệp hóa ma trơi!
Nhà không bán được, người ta chiếm!
Thuế nặng, hàng cao, chạy hụt hơi!

Con lớn theo nhau đi lấy chồng,
Còn đàn con nhỏ yếu gia-công.
Em ngày một mệt, đau, gầy, yếu:
Cực khổ trăm đường, chịu nổi không?

Em ạ! Ngày xưa, gái góa chồng :
Ba năm* tang-chế thế là xong!
Khổng Nho nghiêmnghiệt chuyên vây thắt
Mà đã buông lơi cả một vòng!

Anh có còn gì để lại đâu?
Cho em: chỉ một gánh ưu-sầu!
Năm năm* đằng-đẵng là thôi hết:
Môi đã phai son, má nhạt mầu!
______
*Thế mà tác-giả đã bị “cải-tạo” hơn 12 năm!

Anh gửi về em lòng nhớ ơn,
Và lời tạ tội – Biết gì hơn!
Cầm như anh đã thành thiên-cổ!
Sông đã vơi khô, núi đã sờn!

Hãy gạt anh ra khỏi cuộc đời!
Đừng còn bận-bịu nữa, em ơi!
Vai gầy gánh nợ khôn kham nặng:
Em có toàn quyền thở, thảnh-thơi!

Có rẽ-chia nào không đớn-đau?
Lấy lòng mà hiểu chút lòng nhau:
Chấp-kinh đành phải tòng-quyền vậy!
Lỡ một hành-nhân: lọt cả tàu ...

Rồi, một ngày kia... em sẽ quên,
Như hơi gió nhẹ thoảng ngoài hiên,
Bớt buồn rưng-rức trong muôn một
Thì sóng lòng anh mới tạm yên !...

“Nhà Trắng” (Thôn 5) 1980
THANH-THANH



é




THU-VÂN


CON đầu lòng! Khi nó chửa sinh ra
Tôi đã tự thấy mình đầy trách-nhiệm.
Với kiến-thức chưa trau dồi thực-nghiệm
Tôi ngỡ-ngàng vào thế-giới làm cha.

Là đóa đầu trong cả một mùa hoa,
Tôi muốn nó sắc hương toàn vẹn cả.
Những khát-vọng về chân trời mới lạ,
Những nghĩa tình do máu mủ un nên...

Thuở thiếu-thời tôi ngủ giấc cô-miên
(Không côi-cút mà cha lìa, mẹ vắng).
Nỗi bất-hạnh trong tim đè chĩu nặng,
Không hiểu thế nào là diễm-phúc ngày thơ.

Tôi nung nuôi hận ấy đến bây giờ;
Thù kiếp trước đời sau mong trả hết,
Bù đắp lại những gì xưa khiếm-khuyết :
Đó, gia-tài cho thế-hệ măng non!

Nếu trong cha đã có tượng-hình con,
Thua-thiệt ấy không làm sao tránh được.
Những gai-góc trên đường đời chắn bước,
Những dại khờ, non-nớt của hồn nai.

Trước ngưỡng đời tôi đắp mộng ngày mai
Cho nó sống miệt-mài trong sách vở...
Bỗng đùng một cái! Đất trời long-lở,
Tôi lâm vòng lao-lý, nó lao-đao!...

Cô gái ngây-thơ bé-bỏng năm nào
Rời tổ mẹ, lìa đàn, đi tự-lập.
(Tôi ước nó đã thuyền xuôi, bến cập,
Đỡ cho tôi vui vợi bớt ưu-phiền).

Mỗi mối tình là một chuyện thần-tiên:
Nửa mái cỏ ấm hơn toàn điện ngọc!
Lòng son-sắt quý hơn màu gấm vóc!
(Đó là niềm an-ủi của thời-nhân!)

Tôi tiếc tôi trong khám tối giam thân,
Không có mặt bên con ngày trọng-đại,
Nhưng vững bụng vì những ngày còn lại
Nó có bạn đời vững lái, chung mơ.

Từ trại giam tôi gửi mấy vần thơ
Mang tâm-sự về đôi tim bé nhỏ:
“Ba choáng ngợp trước tình con sáng tỏ;
“Hãy vun bồi trân quý nó, nghe con!

“Hãy cất cao lên những chuỗi cười dòn!
“Hãy tô đẹp những màu hoa lá thắm!
“Hãy sưởi men nồng, hãy nhen nắng ấm!
“Hãy bảo-toàn hạnh-phúc đó, nghe Vân!”

THANH-THANH

é





XUÂN-MAI


AN ĐIỀM ! trại ấy quá xa xăm
Mà cháu Xuân Mai vẫn đến thăm.
Nhìn nó sen son mà sỏi sướt
Lòng tôi như bị vạn kim găm.

Nó nói : “ Nhà ta đều bình - an
Cuộc sống bây giờ sung-sướng lắm!”
Nói chửa dứt câu lệ đã tràn,
Nụ cười nghẽn ngượng trên môi thắm.

Tôi biết con tôi đã giấu tôi
(Không nỡ cho tôi đau buồn thôi!)
Ngay tự lá thư mà nó viết
Sau khi nó đậu Tú Tài đôi...

“Mỗi lần ăn những miếng ăn ngon
“Con lại chạnh lòng nghĩ đến Ba...”
Ý nó trong câu chửa diễn tròn :
“Đói thèm trong một xó nhà-pha!”

Tội - nghiệp con tôi, buồn biết bao :
Thi đậu mà không có tiệc khao!
Xuân - sắc một thời đang độ thắm
Mà đành gác lại chuyện trầu-cau!

Sợ lụy , – bởi vì là con tôi –
Giềng - xóm lơ xa, bè - bạn tránh !
Gặp khó, cũng bởi là con tôi,
Gánh nặng gia-đình nó góp gánh !

Nó viết: “ Con là con của Ba,
Đàn con mỗi ngày khôn lớn ra,
Quyết sống thế nào cho xứng sống,
Còn thì bất-chấp chuyện trần-sa!”

Nó chúc cho tôi sức khỏe bền :
Đó là tư - hữu quý vô - ngần!
Tôi dặn lại nó : đừng xao quên
Niềm Tin, sức khỏe của tinh-thần!

Từ đó tôi càng thương nó hơn;
Lòng tôi xa - xót thắt từng cơn.
Nhớ câu “hiếu-tử gia-bần”* cũ
Lòng lại sôi lên nỗi uất hờn !

THANH-THANH
______
* “Gia bần tri hiếu-tử, Quốc biến thức trung-thần!”


é




ĐƯỢC TIN CON LẤY CHỒNG


MẤY năm vắng bặt thư thân-thuộc,
Nay được tin con đã lấy chồng.
Thể - xác bao lâu đà bạc-nhược
Bỗng như nhẹ bổng cánh chim hồng.

Sáng nay trời đẹp hơn hôm qua,
Gió thoảng mùi hương, rừng nở hoa;
Choáng ngợp niềm vui, mừng khấp-khởi,
Nghe trong lòng cũng trỗi hoan-ca.
*
Thuở ấy con tôi thích mộng mơ,
Học xong là chỉ họa và thơ.
Tôi chiều, để nó rèn năng-khiếu
Mai mốt thành-danh, thỏa ước mơ!

Nó sống thiên nhiều về nội-tâm,
Biết vui yên lặng, buồn âm-thầm,
Biết tìm đọc giữa hai hàng chữ,
Nghe giữa hai lời, hiểu tiếng câm.

Tôi hứa: sau khi đậu Tú Tài
Sẽ cho họa - cụ loại trang - đài,
Cho vào “Mỹ Thuật” trau nghề họa
Đem vốn hoa tay điểm đẹp đời.
*
Nhưng, lũ ma-vương đã hiện ra!
Hết thơ ! Hết họa ! Hết cầm-ca!
Nó vào đại-học, trường không nhận:
Dòng-dõi “quan quyền” phải đuổi xa!

Tôi ở trong tù , tím ruột gan ;
Vợ+con ngoài đó bầm gian-nan.
Bức tranh màu xám, màu đen tối,
Tay rợ, tay man đã quệt tràn !

Còn lại con tôi đang độ xuân;
Tôi mong cho nó sớm thành-thân.
Nhưng, vì thấm-thía niềm gia-biến,
Nó cứ từ-nan, cứ khất dần...

Tôi hiểu con tôi – hiếu nghĩa tròn –
(Thời này hiếu hạnh mới vàng son!)
“Ba buồn, đừng để Ba thêm khổ,
Ân-hận vì mình lụy đến con!”

Tôi sợ , vì tôi, nó muộn phiền !
... Bây giờ thì nó đã nên duyên.
Chúng dùng họa-cụ là tim óc
Điểm đẹp đời nhau thỏa ước nguyền.

THANH-THANH


é





XUÂN-LỘC


THUỞ ấy con tôi đẹp nhất làng,
Tháng ngày dệt mộng giỏi, giàu, sang.
Tôi đem tất cả tình cưng quý
Lót thảm cho con mỗi bước đàng.

Những tưởng ngày mai mộng nở hoa,
Vào đời rạng mặt với người ta...
Bỗng đâu trời đất dâng giông gió,
Tan giấc mơ xanh, đổ tháp ngà...

Nó vẫn đeo theo học chữ , từ ;
Tôi đi “học” nghĩa, lý tân - thư.
Xưa: chôn sĩ-tử, thiêu kinh-sách*;
Nay: loạn luân-thường, đảo thực hư !
______
* Tần Thủy-Hoàng thiêu-hủy kinh sách, chôn sống học-trò.


Rồi nó thi xong, đạt điểm son,
Gửi thư vô trại, báo tin dòn.
“Ba ơi! con chúc Ba mau “đậu”
Để sớm... về nhà với chúng con!”

– Con ạ! Ba chưa “học” thuộc bài:
Toán đời đáp-số vẫn còn sai !
Nhân-văn không luận bằng tim óc
Mà tính bằng khoanh sắn, lát khoai !

Nó viết: “Con nay đã lớn khôn,
Không còn nương nấp ngưỡng gia-môn,
Vào đời vững cánh đương-đầu gió,
Đủ sức vươn lên ... để tự-tồn!”

Rồi nó vào đời, trán ngửng cao!
Và đời... quật nó những đòn đau:
Vào trường đại-học: hồ-sơ nát!
Qua cổng công-nhân: lý-lịch nhàu!

Rồi nó ra khơi, hướng viễn-phương!
Và đời ... bủa lưới chắn biên-cương:
Bản-thân cũng nếm mùi lao ngục
Sớt với toàn-dân nỗi đoạn-trường!

Tôi vẫn là tên tù biệt-giam,
Thân mình mà còn lo không kham!
Thương con lận-đận tuồng dâu bể:
Thà xấu, khùng, hay ngu cho cam!

Nhưng nó kiên trì, chẳng khóc rên,
Ngã mà không quỵ, vẫn vươn lên.
“Xưa nay (nó viết) làm nên việc
“Là những cao-nhân, ý-chí bền...”

Hết trại gần rồi đến trại xa,
Tâm-tư xót nước lại thương nhà...
Nhưng tôi tin nó đầy kiên quyết.
– Hãy vững vươn lên, Lộc của Ba!

THANH-THANH


é




THU-NGUYÊN


TÔI thoát chết từ địa-đầu trái* trận
Về Nha-Trang tạ tội với... gia-đình!
Nát bét kỷ-cương, rối loạn dân-tình,
Không phân-biệt được: ai thù? ai bạn?
______
* Quả thật không phải (không thể gọi) là mặt trận!

Tôi đốt đuốc để soi đường xán-lạn
Dù xung quanh bóng tối đã vây mờ.
Cháu Thu-Nguyên, một người-lớn-trẻ-thơ
Đâu đã hiểu chuyện gan bầm máu rướm!

Con tôi đó! hồn-nhiên như cánh bướm,
Tuổi mộng mơ, sách bút với đàn ca;
Tóc kiểu “xin-vi”, mắt kính “ốp-a”,
Tay áo “ra-lăng”, chân quần ống “tuýp”.

Tôi trấn tĩnh cho con đừng hoảng khiếp,
Giữ môi tươi, dù đạn réo ngang đầu;
Lúc tránh bom*, nó chạy xuống hầm sâu
Quên bấm tắt điệu “xôn” từ cát-xét!
______
*Phi-cơ Không-Lực VNCH oanh-tạc khi VC chiếm Nha-Trang.

Cờ biển thay màu, tượng hình đổi nét,
Thế-hệ mầm non tỉnh giấc Nam Kha!
Hôm tiễn tôi đến tận cổng nhà pha
Nó đã khóc lần đầu trong tuổi trẻ.

Rồi tôi đi, làm một tên phạm ghẻ*
Xác trong tù, hồn ở cạnh thê+nhi...
Bên ngoài đời diễn-biến những điều chi?
Tôi bỗng nhận được thư con tường-thuật.
______
* Vì ở trong tù còn có cả những tên phạm "ruột"!

“Bõ công dọn-dẹp trang-hoàng diễn-tập,
Đường phố tưng-bừng, rực-rỡ cờ hoa.
Chúng con diễu-hành, vừa múa vừa ca;
Khí thế thanh-niên dâng cao tựa núi!”

Tôi ngẩng nhìn lên, nửa mừng, nửa tủi,
Vì... cao hơn còn có cả... bầu trời !
Nó đã vượt qua cái khó nhất-thời,
Hay đã biết... tùy đời mà viết... lách?

Tôi bỗng hiểu: dù thân lâm đói rách,
Miệng phải reo mừng kẻ cướp cơm chim!
Cốt “động-viên” mong mở cửa xà-lim
Nhờ đã có thân-nhân đầy... “tiến-bộ”!

Nhưng tôi tin, dù đóng vai “giác-ngộ”
Nó vẫn giữ tròn, lành sạch thân tâm.
Dù bèo hoang, cỏ dại chiếm ao đầm,
Nó vẫn mãi sen thơm trong cốt-cách!

THANH-THANH

é




XUÂN-SƠN


THIÊN-HẠ đua nhau chạy kiếm tiền
Để hòng hưởng những “thú thần-tiên”
Trong cơn lốc lửa thiêu thời-thế,
Cơn sốt tâm-thần nổi đảo-điên.

Nhìn cháu Xuân Sơn cứ lớn dần
Tôi mong cho nó sớm thành-nhân,

view Thanh-Thanh's profileview Thanh-Thanh's postsview Thanh-Thanh's photo
 
 
 




Please make a
donation to help us
pay for hosting cost
and keep this
website free

  Copyright © 2002-2019 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm