CLOSE
Add to Favotite List

vmBOARDS

  • Hoang Phuong 8 years ago

    MÓN QUÀ DDÊM GIÁNG SINH

    -Đứng lại! mầy đứng lại!
    Thằng Đậu càng la, thằng Sơn càng cắm đầu chạy.
    -Mầy chạy tao cũng bắt được mầy. Tao bắt được tao đụt mầy phù mỏ.
    Sơn biết nó nói thiệt. Những lần Sơn ngoan ngoãn đứng chịu trận cho nó trấn lột,
    lục túi lấy sạch hết tiền má cho thì nó không đánh.
    Những lần Sơn bỏ chạy, nó bắt được nó đánh cho thê thảm.
    Biết vậy, nhưng đã lỡ chạy, Sơn sợ quá, không dám ngừng.
    Sơn đau khổ chợt nhớ trước mặt là một ngả tư đèn xanh đèn đỏ. Nếu kẹt đèn là
    chết chắc rồi!
    Nó mừng quýnh khi thấy đèn chuyển qua đỏ. Nó lao qua đường.
    Nó không kịp biết chuyện gì xảy ra thì hồn đã lìa khỏi xác. Vậy cũng may. Nó
    không kịp bị đau đớn.
    Một chiếc xe vượt đèn đỏ đã tông thẳng vào nó….
    Sơn hoang mang lắm. Rõ ràng nó đứng đây nhưng sao lại có thêm một “nó” thứ
    hai nằm co quắp trên đường? Nó chưa biết nó phải làm gì.
    Nó thấy đám đông bu quanh cái “nó” thứ hai. Nó bắt đầu lờ mờ hiểu chuyện sống-
    chết, nhưng chưa kịp có cảm giác.
    Nó cũng thấy thằng Đậu đứng bên kia đường, mặt mày xanh lè xanh lét run lập
    cập.
    Nó không biết nó có còn cần phải chạy trốn thằng Đậu nữa hay không. Nó muốn
    “trở về” với nó, ngồi dậy, chạy tiếp…
    Muốn lắm, nhưng không làm được.
    -Theo tao!
    Sơn bở ngở nhìn người đàn ông đứng bên cạnh. Ông ta không già không trẻ, mặt
    xanh lè xanh lét còn hơn thằng Đậu bên kia đưòng.
    Dù chưa quen biết trước nhưng ông ta có một hấp lực kỳ cục, khiến Sơn riu ríu
    chạy lúp xúp theo sau.
    -Ông ơi, ông chạy từ từ, tui theo không kịp.
    Người đàn ông như chợt nhớ, đột ngột đứng lại, có vẻ ngại, chắc lưỡi:
    -Tao quên mầy là ma mới. Thôi, để tao dắt mầy đi.
    Ông vừa chạm vào tay Sơn, nó đã rùng mình, không phải vì cái lạnh lẽo toát ra từ
    mấy ngón tay của ông, mà vì đột nhiên Sơn phát hiện mình bay.
    -Trời! Ông là thánh hả? sao ông biết bay?
    Ông ta ấp úng:
    -Tao… là quỷ sứ lên bắt thằng Đậu.
    -Là sao?
    Ông tỏ vẻ kiên nhẫn lập lại:
    -Tao là quỷ sứ! Bữa nay tao phải bắt thằng Đậu. Tao bắt lộn mầy.
    -Trời ơi! Vậy thôi tui trở về.
    -Không được! Sổ Diêm Vương giờ có tên mầy rồi, mầy không trở lại được nữa.
    -Rồi thằng Đậu thì sao?
    -Diêm Vương sẽ phái đứa khác đi bắt nó.
    -Vậy rồi tui chết oan sao?
    Ông ta dừng lại, đặt Sơn trên một cành cây, rồi tự ngồi ở cành đối diện. Ông buồn
    rầu nhìn thẳng vào mắt nó và nghiêm nghị nói:
    -Chỉ một mình tao lãnh hậu quả chuyện tao làm thôi. Còn mầy, mầy lỡ bị về trước
    mấy bữa thì sẽ được đền bù. Bù kiểu nào thì tao chưa biết.
    -….
    -Cho mầy hay, mầy có sống thêm mấy bữa cũng chỉ là mấy bữa chịu đày làm
    kiếp người bị bức hiếp thôi. Cái mạng mầy kiếp nầy nó vậy mà!
    Thấy Sơn vẫn há hốc miệng nghe. Ông ngập ngừng tiếp:
    -Nói thiệt với mầy, tao chưa tốt nghiệp. Tao chỉ mới là quỷ sứ tập sự thôi. Tao bắt
    lộn mầy chuyến nầy đem về giao rồi chắc tao sẽ bị đuổi học, trở lại làm ma vất vơ
    vất vưỡng ngoài đường…..
    Ông ta buồn rầu lầm bầm tiếp:
    -Mà vậy còn đở, tao sợ không chừng tao còn bị giam cấm cố vô lò lữa….
    Thấy ông ta thở dài áo não Sơn động lòng thương, muốn an ủi ông. Sơn quên
    tuốt luốt chuyện mình chết oan, cũng quên là mình đang ngồi vắt vẻo trên một
    cành cây tuốt trên vách núi cheo leo. Sơn đứng dậy tính bước qua ngồi cạnh ông
    thì trợt chưn té nhào….
    Diêm Vương duyệt qua hồ sơ vụ án, nhíu mày nhìn Sơn, rồi quay qua quỷ sứ tập
    sự, đập bàn:
    -Thằng kia chưa trả hết nợ kiếp trước cho vay ăn lời cắt cổ, sao mầy dám tùy tiện
    giảm bớt án của nó mà đem nó về đây?
    Quỷ sứ biết tội nặng, không dám biện bạch, chỉ cúi đầu chờ lãnh án.
    Tử Thần trầm ngâm, đắn đo lắm mới dám bước ra tâu:
    -Chuyện bắt lộn đây không phải là lần đầu. Xét kỹ ra thì Thổ Địa tại chỗ cũng phải
    gánh chung trách nhiệm không giữ chiếc xe lại thêm mấy giây chờ thằng Đậu
    chạy tới. Khẩn xin giảm án cho quỷ sứ khỏi phải vô lò lữa.
    Diêm Vương phu nhân ngồi bên cạnh động lòng thương, nhỏ nhẹ từ tốn góp lời:
    -Ông à, tôi làm chứng cho nó. Nó học hành chưa tới nới tới chốn, còn non tay ấn,
    lỡ dại bắt lộn chớ không dám tự tiện cãi ý Trời đâu ông.
    Diêm Vương dịu giọng nhưng vẫn cứng rắn:
    -Là sanh mạng đó bà! Không thể coi thường cuốn sổ sanh tử làm rối loạn xếp đặt
    của Thiên Triều.
    Thổ Địa giũ áo, trịnh trọng quỳ xuống bên cạnh quỷ sứ:
    -Tôi có trách nhiệm trong vụ nầy, tôi xin lãnh chung án với quỷ sứ.
    Thấy Diêm Vương nhìn qua sổ xuất nhập của lò lữa, Phu Nhân hết hồn lất đật rời
    ghế, quỳ xuống bên cạnh Thổ Địa, khẩn khoản xin:
    -Muôn tâu: Chỉ xữ dụng lò lữa khi nào cố tình. Lần nầy, tất cả chỉ là sơ sót. Xin
    chỉ đày trở về làm ma lang thang không nơi nương tựa. Thiếp van xin Ngài!!
    Diêm Vương vừa ý lắm khi nhìn thấy tất cả đều quỳ rạp xuống xin nhẹ tội cho quỷ
    sứ.
    Thật ra, ông chưa tính dùng biện pháp lò lữa. Ông chỉ muốn dằn mặt tất cả quỷ sứ
    khác, kể cả Tử Thần, là quyết phải giữ đúng
    luật sống-chết của sổ Trời, không được tùy tiện tha hay bắt một sanh mạng.
    Hiệu Trưởng trường đào tạo quỷ sứ hình như đoán được ý của Diêm Vương, cúi
    rạp xuống tâu:
    -Tôi cũng có tội cho quỷ sứ đi thực tập sớm quá, khi nó chưa đủ công lực. Xin
    ngài giảm án cho nó. Tôi tình nguyện chuộc tội bằng cách đích thân huấn luyện
    Sơn thay vào chỗ nó. Xin chỉ đuổi nó trở về làm ma cô đơn.
    Thầy Hiệu Trưởng vừa tha thiết nói “Khẩn xin! Khẩn xin!” vừa đập đầu xuống nền
    đá cộp cộp tới trán bi dập, rươm rướm máu xanh của người cõi âm khiến Diêm
    Vương động lòng. Thấy thầy Hiệu Trưởng một lời đã giải quyết được hai mạng,
    Diêm Vương trong lòng đã vừa ý lắm rồi, nhưng ngoài mặt vẫn làm như miễn
    cưỡng vị tình Hiệu Trưởng mà nhận lời cầu khẩn, đóng mộc vào 2 sổ sanh-tử của
    quỷ sứ và Sơn, giao cho Hiệu Trưởng, rồi truyền bãi trào.
    -Má ơi, có cháo nè má.
    -Con ăn gì chưa?
    -Con ăn cơm rồi!
    Bà Năm đau khổ lắm. Bà rán mở mắt nhìn con gái.
    Nó mới 9 tuổi đã phải nhịn đói biết bao nhiêu lần, nhứt là từ khi bà ngã bịnh.
    Bà biết nhà chỉ còn chút gạo, chắc nó phải để dành nấu cháo cho bà. Làm gì nó
    dám nấu cơm ăn. Bà chảy nước mắt nghĩ tới đây rồi nếu bà qua không khỏi, biết
    nó sống với ai…
    -Má ăn không nổi con à. Con ăn dùm má đi!
    -Má ăn đi má. Má phải ăn cho có sức mới hết bịnh.
    Bà Năm đau đớn. Con bà còn khờ dại quá. Bà không đành lòng nào bỏ nó ở lại
    một mình.
    Nó vốn đã mô côi cha từ khi ông Năm chết trong trận lụt mấy năm trước rồi. Lòng
    bà tha thiết khấn xin Trời Phật cho bà một đường sống để nuôi con.
    Nước mắt bà lại chảy dài. Bà mắc bịnh gì còn chưa biết. Nhà không có tiền chay
    chữa, không có thuốc men thì làm sao qua khỏi được.
    Càng ngày càng yếu, bà biết sức mình không còn chịu nổi bao lâu nữa mà đau
    đớn vô cùng.
    Bà không sợ chết. Thật lòng bà không sợ. Bà chỉ sợ bỏ lại đứa con gái hãy còn
    quá nhỏ.
    Đứa nhỏ vuốt ve bà mẹ, vừa khóc vừa nói:
    -Con đi học nghe nói con nít tốt bụng Noen sẽ được Ông Già Noen cho quà. Con
    không cần quà gì hết, con chỉ ước cho má được mạnh trở lại như hồi đó. Má bịnh
    hoài tội nghiệp má quá!
    Sơn đứng tần ngần nãy giờ chứng kiến đối thoại và suy nghĩ của hai me con. Nó
    cũng chảy nước mắt.
    Nó vốn thông minh, lại do đích thân Hiệu Trưởng đào tạo nên nó học rầt mau. nay
    đã tới ngày nó lần đầu tiên nhận nhiệm vụ đi bắt người tới hạn về.
    Hiệu Trưởng vốn biết nó mềm lòng, nên đã cho nó đọc hồ sơ tiền kiếp của người
    tới hạn để nó hiểu lý lẽ của Thiên Triều.
    Dù vậy, đứng trước thực cảnh của hai mẹ con, chứng kiến hai mẹ con nhường
    nhau chén cháo, chứng kiến lòng hiếu thảo của đứa nhỏ, nó không đành lòng nào
    bắt bà mẹ đi.
    Từ lúc nó vào, đáng lẽ nó không để ý con mèo nằm khoanh dưới gầm phản chỗ bà
    mẹ nằm. Nhưng chính vì con mèo phát hiện ra nó, xù lông nhe răng, vừa méoméo
    vừa khè vừa gầm gừ… nó đã rán vừa suỵt suỵt, vừa ra dấu dỗ con mèo đừng la,
    nhưng con mèo nhứt định làm dữ với nó. Nó chợt nãy ra ý nghĩ:
    -Chính mình bị bắt lộn mà ra nông nổi nầy. Hay bây giờ mình tha cho bà mẹ, “bắt
    lộn” con mèo đem về giao. Bề nào cũng là một mạng sống mà!
    Nghĩ ra được biện pháp nầy nó mừng lắm, vươn tay về phía con mèo…
    Nhưng rồi nó nghĩ lại: Trước đây, quỷ sứ thật sự lỡ bắt lộn nó mới được cả triều
    đình van xin cho không bị vô lò lữa. Còn nó cố tình như vầy, ai mà xin cho nó.
    Chắn không ổn rồi!
    Nó đã quyết tha cho bà mẹ nên nghĩ tới phải bị vô lò lữa nó sợ lắm. Nhưng nếu bề
    nào cũng phải vô lò, bắt chi thêm con mèo phải chết.
    Nó không muốn chần chờ nữa. Nó nhìn một lần chót cảnh hai mẹ con ôm nhau rồi
    quay lưng bỏ đi.

    Hoang Phuong

    0
Reply
  • Hoang Phuong 8 years ago



    Đã gần năm giờ chiều nhưng nắng cuối tháng bảy vẫn còn như thiêu đốt trên bãi
    biển Platanias của đảo Kreta. Bà Phương ngồi dậy, nữa định rũ ông Tính lên
    phòng tắm rữa và sữa soạn chuẩn bi xuống ăn tối, nhưng nữa lại muốn cứ nằm y
    như thế.
    Ông bà đến đây đã được 11 ngày nên muốn tận hưởng mấy ngày còn lại ở chỗ
    nầy, nơi có nhiều kỹ niệm đẹp của hai ông bà với gia đình con cái khi chúng còn
    nhỏ, còn hăng hái hớn hở theo ông bà mỗi năm đi nghĩ hè.
    Bà vừa lay cánh tay của ông Tính thì chợt để ý một bé gái khoảng 8, 10 tuổi từ
    dưới biển lên, đi về hướng bà.
    Trong một tích tắc đầu tiên bà chỉ ngạc nhiên vì cháu bé nầy có nét hao hao giống
    con gái của bà, nhưng bà thật sự sững sờ khi đi ngang bà cháu lột chiếc mũ trùm
    tóc xuống.
    Chiếc mũ bằng cao su ôm chặt đầu, loại để các vận động viên bơi lội xài khi bơi
    để giữ tóc, làm giảm bớt sức cản vận tốc bơi. Mũ mầy bó sát nên đồng thời cũng
    giữ tóc không ướt. Chiếc mũ được gỡ ra thì mái tóc màu nâu sậm gần như đen
    của đứa nhỏ cũng vừa rơi xõa xuống khiến bà thấy như hụt hơi thở. Tim bà như
    ngừng đập mất một nhịp. Lạy Trời. Sao mà giống như in như đúc!


    -Lên chưa? hay nằm nữa? Còn sớm mà!
    Ông Tính đã hỏi khi bị bà lay kêu ông dậy. Không nghe bà trả lời, ông nhìn bà và
    ngạc nhiên vì đôi mắt gần như hoảng hốt và nét mặt bất thường của bà. Ông lo
    lắng.
    Linh tính và kinh nghiệm sống lâu năm với bà cho ông thấy phải có gì bất thường.

    Ông nhỏm dậy vói qua nắm tay bà. Bàn tay lạnh ngắc.
    -Gì vậy bà?
    -Ông kín đáo nhìn đứa con gái của cặp vợ chồng nằm cách mình một cây dù đi.
    Ông Tính chậm rãi đeo kiếng mát vào và nhìn theo hướng của bà Phương. Ông nói
    liền :
    -Cặp nầy mới tới theo chuyến bay tối hôm qua. Sáng nay xuống phòng ăn điểm
    tâm đứa nhỏ nầy có chào tôi lễ phép lắm. Cũng là dân Danmark đó bà.
    Bà Phương quay phắt lại:
    -Ở Danmark? Chắc không? Có nói chuyện với ông hả?
    -Có. Hồi sáng. Lúc bà ghé vô toilet. Vô phòng ăn họ đi trước tôi đi sau. Tôi nghe
    họ nói tiếng Danmark nên khi đứng xếp hàng lấy thức ăn cháu nhỏ chào tôi bằng
    tiếng Anh, tôi chào lại nó bằng tiếng Đan, nó mừng lắm, líu lo hỏi tôi đủ chuyện.

    Bà Phương hỏi mà như muốn khóc:
    -Ông có nói chuyện với nó?
    -Ờ. Gì vậy bà?
    -Ông ráng nhìn kỹ nó đi, coi có thấy gì lạ ở nó không?

    Ông Tính nằm trở xuống ghế bố. Ông dùng cuốn sách kê đầu như muốn tìm một
    thế nằm thoải mái, nhưng thật ra ông sữa thế để quan sát cái tiểu gia đình đóng
    đô dưới cây dù cách ông mươi thước.
    Người chồng cỡ cỡ ngoài 40, người vợ chắc trẻ hơn một chút. Cả hai đều trông
    rất bình thường của một cặp vợ chồng người Hòa Lan. Chỉ thấy có một chút lạ.
    Con gái họ da trắng bóc, nhưng tóc lại nâu đen như dân Châu Á, vậy thôi. Ông
    ráng lắm, nhìn tới nhìn lui nhưng không thấy gì nên hỏi bà:
    -Có thấy gì đâu! Mà thấy cái gì?
    Bà Phương không trả lời. Bà có nghe được ông hỏi gì đâu.
    Bà đã đứng dậy.
    Bên kia cả 3 người đã rời khỏi cây dù, đi trở lên khách sạn.
    Đứa nhỏ vừa đi vừa vung tay say sưa líu lo kể chuyện gì đó như đang vui lắm.
    Bà như bị thôi miên, đi theo họ như cái máy, quên cả ông Tính.

    Ông Tính kiên nhẫn im lặng đi theo bà từ lúc ở ngoài bãi biển trở vô khách sạn,
    lẽo đẽo theo bà lên phòng khánh tiết, vô phòng ăn ăn qua loa bữa tối, trở ra biển đi
    dạo một lát, đi một vòng phố Platanias rồi trở về khách sạn uống cà phê ăn bánh
    coi tivi…… có đôi ba lần ông hỏi bà vì sao, nhưng bà không nghe không thấy,
    không còn biết có sự hiện diện của ông.
    Bà chỉ nhìn con bé, đi theo con bé. Ông đành lẵng lặng đi theo bà.
    Nói cho đúng hơn là hai ông bà âm thầm trà trộn với du khách tấp nập của khách
    sạn, của phố xá mà đi theo đứa nhỏ và dĩ nhiên là đi theo cả ba má cùa nó lân la
    khắp nơi cả buổi tối.
    Bà chỉ chịu cùng ông trở về phòng khi 3 người kia vào thang máy lên phòng riêng
    của họ, chắc để ngủ, vì đã khuya rồi.

    ¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

    Về phòng mình, đóng cửa lại, ông Tính hết hồn khi thấy mặt bà xanh tái. Ông đở
    bà ngồi xuống salon, rót ly nước đưa bà uống. Ông biết phải là chuyện gì đó lớn
    lắm. Nhưng biết mình vụng về, ông không dám khuấy động bà. Ông có tới 100 câu
    hỏi nhưng không biết bắt đầu hỏi kiểu nào để bà đừng bị choc thêm, đành kiên
    nhẫn ngồi bên cạnh chờ.
    Bà Phương đứng dậy, rũ ông ra balkon. Gió biển ban đêm mát rượi làm bà tỉnh
    táo lại.
    Bà bắt đầu kể:
    - Lâu rồi, khoảng 9, 10 năm trước, có một bữa ông đi làm ca tối nên mấy mẹ con
    tôi ở nhà ăn cơm một mình. Trên bàn ăn con Mai hỏi tôi “Má cho con tặng trứng
    nghe má” Tôi hỏi “trứng gì?” Nó nói “Con muốn tặng trứng của con cho ngân hàng
    trứng và tinh trùng” Tôi ngạc nhiên lắm, hỏi tai sao con nói vậy, nó nói nó muốn
    giúp những người phụ nữ không sanh được con. Tôi cảm động tấm lòng của nó,
    nên đã ủng hộ nó, khuyến khích nó. Chính tôi đã dẫn nó đi làm chuyện nầy lần đầu
    tiên. Tôi biết sau đó nó còn tặng thêm vài lần. Nhưng những lần sau nó không cho
    tôi đi theo, thậm chí không cho tôi biết vì lần đầu tiên đi theo nó, tôi chứng kiến nó
    bị hành, bị đau đớn tôi nóng ruột quá.
    Ông Tính tái mặt, lấp bấp:
    - Bà nghi đứa nhỏ hồi chiều…
    Bà Phương gật đầu, nước mắt rơi lã chã.
    - Ông không thấy nó giống con Mai sao!
    Ông Tính im lặng một hồi lâu để nhớ lại gương mặt đứa nhỏ. ông cãi:
    - Tôi lại thấy nó giống con Thảo!
    - Thì con Mai với con Thảo có cùng một nét mặt.
    Cả hai ông bà không nói gì thêm. Hai người im lặng cùng nhìn ra biển mà lòng dạt
    dào thương cảm. Cả hai đều tự biết đêm nay sẽ rất dài. Họ sẽ không sao ngủ
    được.
    Đó là đêm đầu tiên.
    Đêm thứ hai cũng không khá gì hơn. Đêm dài đăng đẳng. Nhưng ngày lại qua quá
    nhanh, không đủ để hai ông bà ngắm đứa nhỏ.
    Đêm thứ ba, đêm cuối cùng của hai ông bà trên đảo nầy, khi trở về phòng, bà
    Phương dịu dàng ôm ông giọng ngọt ngào năn nỉ:
    - Ông mà thương tôi ông chìu ý tôi một lần. Sáng mai ông đổi chuyến bay. Mình ở
    lại thêm vài ngày nghen ông.
    Ông Tính cười hề hà:
    - Tôi mới là mừng. Tôi muốn vậy từ mấy bữa rồi, chỉ sợ bà tiếc tiền không chịu.
    Bà xô ông ra, hứ:
    - Đồ khỉ! Ông làm như tôi chỉ biết có tiền!
    Không biết vì đã thức hai đêm, hay vì yên tâm còn gần nó thêm vài ngày nữa mà
    đêm đó hai ông bà ngủ thật ngon.

    ¤¤¤¤¤¤¤¤¤

    Gần trọn buổi sáng hai ông bà phải lo làm giấy tờ đổi chuyến bay.
    Xong chuyện đó thì còn vấn đề chỗ ở. Hai tuần vừa qua ông bà đã ở khách sạn
    lớn nên tất cả phòng ở đây đã được đặt kín từ lâu rồi. Hai ông bà phải phone vòng
    vòng tìm khách sạn còn phòng trống.
    Check ind xong, mọi việc ổn thỏa thì đã gần tới giờ ăn trưa.
    Hai ông bà hối hả trở về nhà hàng của khách san cũ. Ở phòng lấy thức ăn bà
    Phương giựt mình khi thình lình mẹ của đứa nhỏ đứng ngay sau lưng bà.
    Cô ấy vừa chọn thức ăn vừa vui vẻ hỏi bà:
    - Không phải đoàn của ông bà đã lên máy bay trở về Danmark sáng nay sao?
    Thấy bà Phương thoáng bối rối ông Tính vội đở lời:
    - Chúng tôi gặp bạn cần về gấp nên đã đổi chuyến bay với họ. Chúng tôi là dân
    hưu trí thì chừng nào về lại không được.
    Mẹ của đứa nhỏ có vẻ hơi ngạc nhiên:
    - Vậy ông bà vẫn ở khách sạn nầy à?
    - Không, chúng tôi ở bên Indigo Mare -Bà Phương đáp. Rồi bà còn thật thà nói
    thêm- Chỉ có ở đó còn phòng trống.
    Thấy bà lỡ lời, ông Tính lật đật khỏa lấp:
    - Bả chê bếp bên đó tệ. Bả chỉ quen ăn bên nầy. Chắc bả chịu ông đầu bếp bên
    nầy rồi.
    Ông cười ha hả kéo bà đi tìm bàn ngồi xuống.
    Bằng tiếng Việt ông nhắc chừng bà:
    - Bà rán đừng nói chuyện với họ, coi chừng bà lại lỡ lời. Bà cũng đừng nhìn con
    nhỏ quá người ta sợ.
    Buổi chiều hôm đó cả nhà 3 người họ xuống thuyền theo đoàn du lịch của họ ra
    khơi.
    Hai ông bà đành nằm ghế bố chờ họ trở về. Bà Phương bồn chồn bức rức, mắt
    không thể rời hướng tàu sẽ trở vô.
    Chờ đợi. Chờ đợi.
    Thời gian chờ đọi sao dài quá! Bà Phương chợt thức tỉnh khi nghĩ tới con gái bà
    rồi cũng sẽ đau khổ như bà nếu nó biết đến sự hiện hữu của đứa bé. Bà phục nó.
    Bà vui lòng lắm vì nghĩ con gái bà còn chín chắn hơn bà khi nó đủ cứng rắn cương
    quyết không muốn biết gì đến kết quả chuyện hiến trứng.
    Gió biển mát rượi, bà miên man suy nghĩ và ngủ thiếp hồi nào không hay.

    ¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

    Do có ông Tính ở sát bên cạnh nhắc chừng bà, hai ông bà đã được ở bên đứa
    nhỏ suốt ba ngày cuối, nhìn cháu chạy nhảy vui chơi mà không gây sự chú ý của
    ba má nó. Ông đã lân la nói chuyện cùng những người đi chung đoàn với gia đình
    nầy nên biết ngày về của họ.
    Bữa ăn chót, bà Phương không tha thiết gì chuyện ăn uống. Bà chỉ cố gắng nhìn
    đứa nhỏ vì bà sợ không còn cơ hội nào gặp lại nó.
    Đêm đó về phòng bà buồn bã vô cùng, nhưng không dám thức khuya.
    Bà lo đi ngủ sớm để sáng dậy kip chạy qua bên kia nhìn nó lên xe bus ra phi
    trường lần cuối.
    Hai ông bà chỉnh đồng hồ báo thức rồi nằm yên rán dỗ giấc ngủ thì có tiềng gõ
    cữa dè dặt.
    Bà ngạc nhiên. Ông bà đâu có đặt thức ăn nước uống gì đâu mà có người của
    khách sạn mang lên.
    Ông Tính làm biếng ngồi dậy, bàn trớt:
    - Chắc ai nhậu xỉn về gõ lộn cửa phòng.
    Vài phút sau, lại có tiềng gõ cữa, mạnh dạn hơn, dứt khoác hơn.
    Bà Phương ngồi dậy, khoác áo choàng đi ra mở cửa. Bà sững sốt vì mẹ của đứa
    bé đứng đó, trước mặt bà.
    Cả hai người đàn bà đều bối rối, nên cả hai đều thấy cám ơn ông Tính đã ra mời
    khách vào phòng. Ngồi xuống salon, mẹ của đứa nhỏ tự giới thiệu:
    -Tôi tên Marie Hansen. Chồng tôi là Frank Hansen và con gái chúng tôi là Emma
    Hansen. Tôi áy ngại đã đến với ông bà vào lúc nầy. Tôi xin lỗi làm mất giấc ngủ
    của hai ông bà.
    Cả bà Phương và ông Tính đều xua tay lia lịa:
    - Ồ không, cô đừng áy náy. Bề nào chúng tôi cũng không ngủ được.
    Cô Marie nhìn thẳng vào mắt bà Phương, cố gắng thận trọng nói rõ ý mình:
    - Tôi xin phép nói thẳng: Có thể chồng tôi không để ý, nhưng tôi không thể không
    phát hiện sự quan tâm của hai ông bà suốt cả tuần nay dành cho cháu Emma. Bà
    đã đoán đúng. Và tôi tin rằng tôi cũng đoán đúng. Cháu Emma là con gái ruột của
    chồng tôi và do tôi sanh ra, nhưng từ trứng tôi nhận được của một người hảo tâm
    hiến tặng vì trứng của chính tôi có vấn đề. Xin hỏi, có phải người hiến trứng là con
    cái nhà ông bà? Tôi đoán vậy vì Emma có nét giống ông.
    Bà Phương gật đầu, định nói gì đó nhưng nước mắt rơi lã chả. Bà nghẹn ngào,
    không nói được. Ông Tính mở computer xách tay, tìm hình của Mai, con gái của
    hai ông bà, rồi đẩy máy tới trước Marie.
    - Là nó đó bà. Nó tên Lilian Mai, năm nay 26 tuổi.
    Marie trìu mến nhìn Mai, đôi mắt long lanh như sắp khóc. Cô bắt đầu kể.
    -Tôi vô cùng biết ơn người đã cho chúng tôi một đứa con gái. Ngay từ đầu tôi đã
    muốn tìm gặp cô ấy để xin được cám ơn, nhưng trên hồ sơ đã có ghi rõ ý người
    hiến tặng không muốn có quan hệ với người nhận, nên tôi không được cung cấp
    thông tin gì từ bịnh viện về cô ấy. Tôi xin được hỏi Ông Bà về cô ấy. Tôi sẽ rất quý
    báu tất cả những điều ông bà cho tôi biết.
    - Con gái chúng tôi có sức khoẻ tốt, rất siêng năng, bền bỉ. Mai chưa lập gia đình.
    Nó là nha sĩ, và cũng là nhạc sĩ đàn hồ cầm* (*: cello – violoncelle) .
    Marie sáng mắt vội vã tiếp lời:
    -Ồ! Emma của chúng tôi thì chơi vĩ cầm* (*: violin – violon). Cháu cũng rất yêu
    thích bơi lội.
    Bà Phương xúc động lắm:
    - Thật là huyền diệu! Mai của chúng tôi cũng là vận động viên bơi lội đó bà à. Mai
    còn có hai người chị, cả hai chị của Mai đều là nhạc sĩ vĩ cầm và đều yêu thích
    bơi lội.
    Rồi bà Phương lo lắng.
    - Emma của ông bà có bị dị ứng không?
    -Thưa không. Cháu có sức khoẻ rất tốt, cháu giống ba của cháu ở điểm nầy. Bà
    có thể an lòng.
    Marie đứng dậy, để lên bàn một tấm danh thiếp và dùng 2 tay trang trọng đẩy tới
    trước mặt bà Phương:
    -Ngày mai chúng ta chia tay. Nếu ông bà muốn gặp lại Emma thì đây là địa chỉ
    của chúng tôi. Lúc nào chúng tôi cũng hoan nghên đón ông bà. Bây giờ tôi xin từ
    giã. Cám ơn ông bà đã tiếp tôi.

    ¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

    “Marie thân mến,
    Vợ chồng tôi đã trãi qua nhiều thảo luận cân nhắc trước khi tôi viết bức thư nầy.
    Chúng tôi rất cảm động khi cô cho phép chúng tôi được liên lạc với cháu Emma.
    Emma là đứa bé tuyệt vời. Chúng tôi được gần cháu một tuần lễ đã rất mãn
    nguyện. Chúng tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ hình ảnh cháu trong lòng. Được yên tâm
    khi biết cháu sẽ lớn lên bằng tình thương của vợ chồng cô, đối với chúng tôi đã
    đủ.
    Chúng tôi gởi kèm theo thơ nầy danh thiếp của cô vì chúng tôi tôn trọng quyết
    định của con gái chúng tôi. Chúng tôi sẽ không bao giờ liên lạc với cô hay Emma.
    Tuy nhiên, tôi gởi kèm theo thơ nầy danh sách để cô liên lạc với toàn bộ người
    nhà chúng tôi, đề phòng trưòng hợp Emma cần bất cứ sự giúp đở nào của chúng
    tôi.
    Chúc vợ chồng cô và Emma yêu dấu của chúng ta mọi sự tốt đẹp.
    Ông bà Tính Nguyễn – Phương Hoàng”

    Bà Phương xếp lá thư bỏ vào phong bì, dán lại.
    Bà đã thoáng có 1 giây do dự, nhưng rồi mạnh dạn dứt khoác bỏ lá thư vào thùng.
    Trên đường về, bà đã chảy nước mắt khi nghĩ tới Emma, dù bà thấy rất yên lòng
    với quyết định của mình.
    Bà muốn tránh cho con gái bà khỏi phải bức rức khó chịu vì nghĩ tới đứa con mà
    nó không thể tới gần được.
    Mà cho dù không vì người lớn thì cũng phải vì đứa nhỏ. Bà không muốn nói gạt
    Emma bà là ai, mà cũng không thể nói thật cho nó biết quan hệ giữa bà với nó.
    Bà sợ đứa nhỏ có thể bị dao động tâm lý. Nó phải được lớn lên như những đứa
    trẻ bình thường với 1 ba 1 má…
    Bà biết mình làm đúng, nhưng sao nước mắt vẫn rơi suốt đưòng về.

    Hoàng Phương

    0
Reply
  • T
    TRINH TRAN 8 years ago

    Dear Vietmessenger Team,

    I'm happy to find out this website . There are a lot of books that I love .
    Thank you very much .

    Trinh Tran (from South Vietnam)

    0
  • 8 years ago

    Hi TRINH TRAN,

    welcome to vm tự

    0
  • Rainman 8 years ago

    Qéo còm vờ em tự TT cần gai dẫn đi thăm quan hok?


    Hé nô Ô mê gà

    0
Reply
  • B
    b5436453 8 years ago

    Truyện Tintin, Lữ Hân và Biệt Luýt, còn một số tập chưa có Download file cbr, admin cập nhật giúp mình với. Thanks admin.

    Danh sách:
    Tintin 4 - Những Điếu Xì Gà Của Vua Ai Cập Cổ Đại
    Tintin 15 - Đến Xứ Vàng Đen
    Lữ Hân và Biệt Luýt 3 - Quái Vật Trong Rừng Đá Táng
    Lữ Hân và Biệt Luýt 6 - Ngọn Suối Thần
    Lữ Hân và Biệt Luýt 9 - Ống Sáo Xì Trum
    Lữ Hân và Biệt Luýt 13 - Liều Thuốc Độc Hại Của Mạnh Châu

    0
  • B
    b5436453 8 years ago

    Admin ơi, cập nhật link giúp với

    0
Reply
  • B
    b5436453 8 years ago

    Lucky Luke 10 - Báo Động Bọn Bàn Chân Xanh, kể từ trang 39 (of 46) bị nhảy sang phần cuối của Lucky Luke 9 - Nữ Quái Calamity Jane. Mong admin bổ sung lại phần cuối của truyên. Thanks admin.

    0
  • B
    b5436453 8 years ago

    Thanks admin.

    0
Reply
  • M
    mintam 8 years ago

    pls help me to download ebook to kindle fire, how is ỉt
    Thanks

    0
  • M
    mintam 8 years ago

    Cam on ban nhieu nha, da download duoc roi, rat la happy.

    0
Reply
  • Hongden 9 years ago

    Admin ơi , cho hỏi : sao mình vào đọc truyện online mà cứ hàng nọ nhảy sang hàng kia ,không hiểu được ..Thí dụ như truyện " nghe giọt mưa đông " thì nó như thế này :
    Chương 1

    - Đứa bé mất rồi , thưa bác sĩ !

    Vừa rước đứa bé ra khỏi sản phụ , bác sĩ Huyền đã vội lên tiếng khi đứa bé trên tay cô mềm oặt , trơn tuột và tím tái đến tội nghiệp . Bác sĩ Linh Lan vừa gật đầu , vừa thở dài



    - Tôi biết rồi ! Nếu trễ một chút nữa , tôi nghĩ người ra đi tiếp theo sẽ là mẹ nó đấy ! Cô ta bị nhiễm trùng tử cung rồi...tôi nghĩ...cơ hội có con với cô ta từ nay sẽ không còn !

    - Mệt lắm hay sao mà nằm dài ra vậy con ? Đã ăn uống gì chưa vậy ?

    Cười cười rồi rời vợ ra , giọng ông Quyền ngọt như đường :



    Treo chậu lan trở lên giàn , ông Lâm đến ngồi xuống bên cạnh Gia An rồi hỏi với giọng tò mò

    - Con không có nhiều thời gian đâu mẹ . Mấy bà bầu của con không có chờ con lâu được đâu .

    Ông Lâm lắc đầu





    - Trời ! Ghê vậy sao ?



    Vậy phải làm sao để đọc liên tục được ?? Cám ơn Admin nhiều .

    0
Reply
  • Hongden 9 years ago

    Hân hạnh được quen biết các anh chị em thành viên của VM ,chúc anh chị em một năm Giáp Ngọ an khang và thịnh vượng !

    0
Reply
  • Rainman 9 years ago


    Wánh dấu 1 fát cái mốc 10 năm. í hình như 11 hả fish?

    Giáng sinh an lành nhé everyone

    0
  • 9 years ago

    Mến chúc Fish & anh Rainman Giáng Sinh vui vẽ; năm mớI vạn sự như ý nhé

    0
  • mailfish 9 years ago

    Merry Christmas Rainman, TriÂm, babipig, HalfLife and everyone

    0
  • rainman 9 years ago


    Happy new year

    0
  • mailfish 9 years ago

    Năm này chắc vm sẽ có nhiều chuyện hên, được lão Rainman thò đầu vô 2 lần

    Chúc mừng năm mới everyone

    0
  • Rainman 9 years ago


    bd

    0
Reply
  • M
    motsachh 9 years ago

    Hi ser,
    Please fix "Du Tử Lê - Năm Sắc Diện Năm Định Mệnh",
    "Harold Robbins - Người Lữ Hành Kỳ Dị",
    "Elfriede Jelinek - Cô Gái Chơi Dương Cầm"
    "Jeffrey Archer - Hai số Phận"
    Thanks very, very much.

    0
Reply
  • manokamma 9 years ago

    Hi,
    I download the epub files (VietNamese) onto my Nook Color. It seems Nook Color do
    not recognized VietNamese font, could you please help if have any idea?
    Thanks,

    0
  • manokamma 9 years ago

    It worked. Thanks

    0
Reply
  • M
    motsachh 9 years ago

    Hi again,

    Please fix "Hoài Mỹ - Linh Hồn Tượng Đá"
    Thanks very much.

    0
Reply
  • M
    motsachh 9 years ago

    Hi,
    Please fix "Ma Văn Kháng - Con Nhà Làm Bún"
    Thanks in advance.

    0
Reply
  • N
    nugz11 9 years ago

    Is it possible to download these books onto my Kindle. If so, could you please send instructions? Thanks,

    0
Reply
  • NguoiTho 9 years ago


    TẠ ƠN MẸ

    (Viết thay lời những người con gốc Việt
    gửi đến các bà mẹ Hoa Kỳ đã dày công dưỡng dục)

    Tạ ơn Mẹ, người không cùng huyết thống
    Tóc mẹ vàng, da mẹ trắng như mây
    Mẹ vớt con từ vực thẳm lưu đày
    Nuôi con lớn bằng tình thương máu mủ

    Tạ ơn Mẹ vì con mà lam lũ
    Ngày qua ngày trong xưởng máy, nhà kho
    Làm thêm giờ cho con được ấm no
    Đêm lại thức dạy con từng tiếng Mỹ

    Khác ngôn ngữ như ngăn thành, cách lũy
    Mẹ dỗ con bằng ánh mắt, vòng tay
    Mẹ gốc Âu, con gốc Á, khổ thay
    Con là nợ, vì đâu mà mẹ gánh!

    Mẹ biết con từ quê hương bất hạnh
    Có lũ người hung ác tựa sài lang
    Nuốt miền Nam bằng nanh vuốt bạo tàn
    Đưa cả nước trở lại thời trung cổ

    Cũng từ đó con như chim mất tổ
    Tuổi còn thơ đã bỏ mẹ, lìa cha
    Xuống thuyền đi trong nước mắt nhạt nhòa
    Đem tính mạng gửi trên đầu ngọn sóng

    Nhờ ơn Mẹ như trời cao biển rộng
    Con mới còn sống sót đến ngày nay
    Được nên người trên đất nước thứ hai
    Niềm hãnh diện cho cả hai dân tộc

    Trong hồn con mẹ rạng ngời ánh đuốc
    Sáng bập bùng soi mỗi bước con đi
    Lời Mẹ hiền con sẽ mãi còn ghi:
    “Là dân Mỹ, nhưng đừng quên gốc Việt!”

    Dâng lên Mẹ đóa hồng tươi thắm thiết
    Chứa tình con từng cánh đỏ yêu thương
    Mai con về quì hôn đất quê hương
    Càng nhớ đến ngàn công ơn của Mẹ.

    VŨ ĐÌNH TRƯỜNG


    THANK YOU, MOTHER!

    (To American adoptive mothers who heartily fostered children of Vietnamese origin)

    Thank you, my white-skinned golden-haired mother
    Who are not of the same bloodline as me or the other
    But you fished me out of the abyss a refugee errant,
    Adopted and fostered me with the love of a parent.

    Thank you for having taken such painstaking jobs
    Days after days in warehouses and workshops,
    Toiled and moiled extra hours to make me undeterred,
    And stayed up late to teach me each English word.

    Pushing language difference as a bad barrier aside,
    You soothed me with your look warm and arms wide.
    You are an Westerner and I an Easterner, how rare,
    I was such a heavy debt, you volunteered to bear!

    You knew well that I came from that unhappy land
    Where there were many a ferocious and fiendish band
    Who invaded the South and confined people to cages,
    Brought the whole nation back to the Middle Ages.

    Since then I had become a nestless nestling in qualm
    In childhood to leave Dad and separate from Mom,
    I got into the fleeing boat with hot tears dripping wet
    Risking my life entrusted to wave crests full of threat.

    Thanks to your high-sky and vast-ocean love, my fay,
    That I could survive until I can achieve success today
    And become a dignified human in this second home,
    A pride for both our peoples under the azure dome.

    You are so shining in my soul the glittering torchlight
    To enlighten each of my steps scintillating in the night.
    Your virtuous advice I will always remember of course:
    “Be American but don’t forget your Vietnamese source!”

    I respectfully offer you this fresh gorgeous bright rose
    Suffused with my affection in each red petal to enclose.
    On my repatriation kneeling to kiss my native soil soon
    I will bear in mind thousandfold your precious boon.

    Translation by THANH-THANH

    From "Vietnamese Choice Poems":
    http://www.amazon.com/Vietnamese-Choice-Poems-Nhuan-Xuan/dp/1493121960/ref=sr_1_4?s=books&ie=UTF8&qid=1384190197&sr=1-4&keywords=nhuan+le

    0
Reply
  • w.cao bang 9 years ago


    GIỌT NƯỚC MẮT CHO QUÊ HƯƠNG

    AI RƠI NƯỚC MẮT CẢNH NÀY
    ĐOẠ ĐÀY ĐAU KHỔ CHÍNH NGƯỜI VIỆT NAM
    KHÓC CHO THẢM CẢNH NƯỚC NAM
    NGÀN NĂM TỦI NHỤC OÁN THAN NGẤT TRỜI
    HÉT VANG LỒNG LỘNG CẢNH ĐỜI
    HỠI ƠI QUỐC NGHIỆP GIẾT NGƯỜI VIỆT NAM.....

    HANH TINH XANH 16-N0V-2013
    W.CB

    http://vietbao.vn/The-gioi/Anh-moi-cong-bo-ve-vu-tham-sat-My-Lai-gay-chan-dong-khong-kem-Em-be-Napalm/2131729307/162/

    0
Reply
  • w.cao bang 9 years ago


    Saigon,Hòn Ngọc Trong Tôi

    Quặn đau rời khỏi một chiều
    Thuyền xưa rách nát vượt dòng quạnh hiu
    Trong ta vương vấn nỗi yêu
    Vọng vang rực sáng ái ân một chiều
    Tinh quang lấp lánh quán chiêu
    Siêu âm khởi chiếu chiều vàng trong ta
    Trong ta một khối ngọc ngà
    Tịnh trong tinh khiết phá tan ánh tà
    Huyền quang trực chiếu trong ta
    Tẩy trần thanh lọc cõi tà thoắt tan
    Saigon xưa vẫn trong ta
    Thanh cao hoen ố tình ta vĩnh tồn
    Ngọc kia giờ đã rã mòn
    Phân ly vạn mảnh biến tan cõi trần
    Vạn thù ẩn chiếu tinh quang
    Vò viên tán nhỏ vĩnh hằng phát quang
    Hồn thiêng sông núi vọng vang
    Trong ta tàng ẩn linh hồn cố đô…

    Hanh tinh xanh, 3/11/2013
    W.CB

    0
Reply
  • A
    alisonhuynh 9 years ago

    Hi there,

    Is there an option to download the ebooks onto your computer? I cannot seem to find
    ịt

    Thanks in advance
    Alison .

    0
Reply
  • luxalita 9 years ago

    hiện tôi đang cần tìm tiểu thuyết Cô Hippy lạc loài của nhà văn Nhã Ca, bạn đọc gần
    xa nào có xin vui lòng chia sẻ giúp tôi qua email: duonganh.pv@gmail.com
    trân trọng cảm ơn quý bạn bè!

    0
  • luxalita 9 years ago

    mail của tôi là: duonganh.pv@gmail.com

    0
  • idoru 9 years ago

    Tìm đọc hay tìm mua vậy luxalita ? tìm mua thì khó, tìm đọc cũng khó luôn

    Nhưng vẫn cố gắng tìm cho luxalia

    0
Reply
  • N
    nguyenvanhien 9 years ago

    Vào những buổi chiều nhạt nắng bên bờ sông Bạc Liêu, dưới hàng cây dương
    xanh thẳm rì rào, tôi hay ngồi nghe đôi nghệ sĩ gieo tiếng hát giọng đàn lên mảnh
    vườn của gió. Anh chồng mù với khuôn mặt vàng đen màu đất ngồi ôm đàn kìm,
    gác chân lên chiếc song lang gõ nhịp một hai bên người phụ nữ vén mái tóc tơ
    mịn rối nhòe nhòe trên trán, nhả từng thanh âm trầm dài xuyên qua đôi môi quệt
    màu đỏ bạc thời gian.

    Người nghệ sĩ có đôi mắt lẩn trốn hút sâu sau cặp kính râm màu đen bắt thả hai
    dây đàn kìm thuần thục theo điệu Dạ cổ hoài lang. Hò lìu xang xê cống, líu cống
    líu cống xê xang. Những vực âm réo rắt bồng bền trôi đằm đằm theo hướng gió vẽ
    hình cung nhạc lượn lượn quanh hàng cây. Điệu tình ca của người thiếu phụ chờ
    chồng năm xưa được khảy lên trong buổi chiều phố bận rộn nhưng cũng đủ làm
    người nghe buồn héo hắt, bởi cái tê mê hẩng hơ trong đợi chờ - dù cũ kỹ chắc ai
    cũng đôi lần nếm thử. Với chất giọng thấm dầm và trộn lẫn giữa ngậm ngùi của
    cô đơn, mờ mịt của tương lai, u uẫn của tuyệt vọng và những dạt dào của tình
    yêu con gái, người ta tưởng chị đồng cảm với phận người vợ chơ vơ tựa cửa
    chờ chồng nhưng ít ai biết, thật ra, chị còn đang hát với tất cả rung cảm về cuộc
    đời son trẻ của chính mình.

    Những năm 90, trên mảnh đất Vĩnh Hưng xanh màu lúa mới, bên ngôi nhà lá nhỏ
    nhuộm đầy những bông rau muốn rừng màu tím. Cô gái Xuân thường trải lòng
    mình theo những điệu cải lương, nước mắt hay đẩm ướt, chị khóc cho những
    phận người hẩm hiu của Lan và Điệp, của Đời Cô Lựu… Rồi một ngày, trong lúc
    chị đang ngồi gội đầu và vuốt ve những sợi tóc mịn màng bên lu nước bên nhà,
    chiếc xuồng máy đuôi tôm chạy ngang sông rao dồn dập tin đoàn cải lương Bông
    Mù U đến diễn, danh ca Minh Tâm sẽ vào vai chính trong vở tuồng Mùa Thu Trên
    Bạch Mã Sơn. Lau vội mái tóc bên những tia nắng vàng nhảy múa trên bông rau
    muốn màu tím. Lòng chị bâng khuân như cây lúa đang vào độ chín, mềm yếu và
    thèm ngả tạm vào một nơi nào đó để bắt đầu một cuộc đời mới.

    Câu chuyện về một hiệp khách giang hồ có mối tình không như ý nguyện vừa kết
    thúc, hai tấm màn nhung đã khép lại trên sân khấu dựng chơi vơi ngoài sân bóng.
    Khách đã về hết chỉ còn chị nán lại. Cầm trên tay những bông rau muốn phủ
    sương đêm ướt mềm, rụt rè bước ra sau cánh gà sân khấu chị đảo mắt tìm một
    người.

    - “Tìm ai vậy em?”. Người đàn ông còn trong bộ dạng hóa trang của một ông già
    nhìn ra và hỏi.

    - “Dạ!!!...nghệ…sĩ…M.i.n.h..Tâm”. Sau khi lắng tai nghe xong những lời ấp úng
    của chị thì ông ta thì bật cười. “Nhìn là biết liền à!”. Rồi quay vào trong gọi to. “Ê,
    Minh Tâm có người tìm”.

    Chị cuối cuối đầu nhìn đất, ngó những ngón chân nhuộm vàng màu của phèn chua
    đất mặn, ngượng ngùng đếm đi đếm lại vài lần.

    - Tìm anh hả cưng. - Người thanh niên với mái tóc dài ngang vai, đôi mắt màu nâu
    sáng điểm trên khuôn mặt phong trần đầy thu hút đang đứng đối diện và mĩm cười
    nhìn chị. Thấy cô gái đang vân vê chùm hoa tím, anh chủ động kéo bàn tay nhỏ bé
    đặt giữa đôi tay mình, chị bối rối hờ hững rút tay lại. Giữa bầu trời đêm sương
    giăng phủ đầy lên những ngọn cỏ bẹp dưới bàn chân người, bất chợt có ngọn lửa
    được đốt lên ấm áp.

    Đoàn hát dọn đi sau bảy ngày lưu diễn cũng là lúc chị kẹp lá thư lên bộ ván trước
    nhà với vỏn vẹn vài câu “Ba má yên tâm. Con đi theo đoàn hát một thời gian rồi sẽ
    về”. Tình yêu của chị như cây lúa được gieo trên mảnh đất màu mở hiền hòa.
    Đâm chồi. Nảy mầm. Và lớn phăng phăng cho đến khi ngậm sữa, trổ đồng rồi
    chín hẵn.

    Vài mươi tháng chạy theo mối tình nghệ sĩ, lênh đênh sông hồ trên chiếc ghe bầu
    xuyên từ miệt này qua vùng khác, chị thấy ồn ào xô bồ chẳng có gì vui vẻ, ngược
    lại mệt mõi đang thấm dầm vào da thịt. Nhưng rồi chị vẫn lẳng lặng đứng sau sân
    khấu hằng đêm, tay cầm sẵn chén nước chiếc khăn chăm sóc người tình mỗi
    sau lớp diễn hoàn thành. Trong giấc ngủ cằn cỗi chị mơ thấy mình ở trong gian
    nhà nhỏ lặn yên soi bóng bên dòng nước ngọt ngào, mơ thứ tình yêu được nuôi
    dưỡng bằng cọng rau hạt gạo trồng trên mãnh đất Vĩnh Hưng ngày cũ.

    - Tụi mình về nhà má đi anh! - Người đàn ông liếc nhìn người phụ nữ mang bầu
    mệt nhọc ngồi tựa bên chiếc bàn trang điểm, rồi anh hướng mắt ra ngoài sân
    khấu im vắng, tấm pa-nô “Nghệ sĩ tài danh Minh Tâm” bị gió giật tung rơi một góc
    xuống bãi cỏ màu vàng xanh. Thời ế ấm của sân khấu kéo đến, có đêm đèn được
    mở lên rồi tắt vì không có mấy khán giả, những nghệ sĩ trong các đoàn hát nghèo
    như anh bắt đầu lo chạy ăn từng bữa.

    - Ừ, đi thì đi.

    * * *

    Một hôm, trong lúc chị đang cấy lúa trên mảnh ruộng bên nhà trong tiếng đàn kìm
    lạc giọng lờ đờ “xừ xang xừ cống xế” thì chiếc xuồng máy chạy rao tin đoàn cải
    lương Hương Bưởi về đến lướt qua. Bỏ cây đàn nằm chỏng rọng bên góc ván,
    anh chạy xuống bến sông, đưa bàn tay che nắng cố nhìn theo chiếc xuồng máy
    chạy khuất xa chỉ còn chút bọt nước nổi nhợt nhạt trên mặt nước lăn tăn.
    Mấy ngày sau không thấy chồng đâu chị tất tả đi tìm nhưng vô vọng, chị lo anh
    không kiềm chế được rượu chè rồi rơi xuống dòng nước lạnh căm ngoài kia.
    Ngược xui mấy bận mới hay tin chồng chạy theo cô đào Lệ Ướt Mi trong đoàn
    hát Hương Bưởi. Ngồi bên con chị thẩn thờ ngó ra bụi rau muống bên hè thấy
    những cái bông trỗ màu tím đen. Chị nhớ lại lời sư cô bên chùa Từ Ân dạy mà
    thấy đúng, mỗi người được cột lại với nhau bằng sợi dây mầu nhiệm, có sợi làm
    bằng tình yêu, sợi làm bằng lòng lòng tin, sợi làm bằng sự vui vẽ, có sợi làm bằng
    tiền bạc, danh vọng. Và đến khi nào không còn nguồn sống để nuôi dưỡng nữa thì
    nó đứt lìa, mối liên hệ sẽ kết thúc chóng vánh như lúc nó chưa từng bắt đầu. Vợ
    chồng hết yêu thương nhau thì chia tay, bạn bè không còn tìm ra điều vui vẽ
    chung nữa thì đoạn tuyệt, cạn tàu ráo mán nhau vì tiền bạc là điều thường thấy ở
    cõi ta-bà này.

    Nằm ôm con trên võng, nhìn cây tre lã ngọn in dấu trên bầu trời xám ngắt thầm
    trách sao trời nỡ gieo sâu nổi buồn cho chị.

    “Ầu ơ, gió đưa bụi chuối sau hè
    Anh mê vợ bé bỏ bè con thơ”

    * * *

    Bảy tám mùa nước lũ dâng cao rồi rút. Đám rau muống bên hè vẫn trỗ bông màu
    tím như chị vẫn giữ được sợi dây nối liền với tình yêu cũ dù anh vẫn bặt tăm. Chị
    treo chiếc đàn kìm ngay cửa ra vào để đi ra thì tưởng có người còn đang đứng ở
    sau lưng, bước vào thì thấy người kia vẫn còn đang tồn tại. Chị sợ một ngày bận
    rộn nào đó quên mất anh, hễ thấy khuôn mặt anh lù mù trong ký ức thì bắc ghế
    lấy cây đàn xuống lau bụi. Như nghệ sĩ phết màu lên giấy, chị tô vẽ cho đến khi
    khuôn mặt chồng hiện lên sống động và rạng rỡ trong tâm trí thì mới yên tâm lên
    giường nằm ngủ.

    - Nghe nói báo đăng nghệ sĩ Minh Tâm bị tạt a-xít ở Rạch Giá bây hay chưa? – Đi
    chợ về vừa ghé xuồng vô bến, ông Tư Thời Sự đạp xe đi qua thấy chị dừng lại
    báo tin. Chị thẫn thờ đứng lặng thinh ngó vô nhà, đôi chân nặng như đeo đá. Rồi
    chị lao vào nhà, gom quần áo bỏ vào chiếc giỏ đệm sờn, chèo xuồng ra Bạc Liêu,
    xong đón xe đò đi Rạch Giá.

    Xóm Rọc Lá bàn nhau coi ông trời cũng có mắt, một kẻ dứt bỏ con thơ đi lấy vợ
    năm vợ sáu rốt cuộc rồi cũng phải chịu nạn vì ghen. Dầu có phong lưu đến đâu
    nay với đôi mắt mù lòa ắt hắn cũng phải nằm ân hận co ro. Ngày chị chở anh về
    trên chiếc xuồng nhỏ hàng xóm kéo đến phàn nàn, thương gì kẻ ruồng rẫy phụ
    tình biền biệt bao năm mà không chút đoái hoài. Chị cười. Đánh kẻ chạy đi chứ ai
    đánh người chạy lại, huống hồ cũng tình nghĩa vợ chồng bao năm, chị không đành
    nhìn anh bơ vơ khi đến bước đường cùng. Và cũng chắc là ông Tơ đã kết nối chị
    với anh bằng sợi dây tình thương se cùng sợi dây bao dung bền chặt. Yêu
    thương trong tấm lòng bao dung làm cho tình cảm của chị dành cho anh luôn
    được tươi rói. Như chiếc đàn kìm chỉ có hai dây, tám phím mà có thể réo rắt
    được không biết bao nhiêu khúc nhạc tài tử, hà cớ chi tình cảm con người cứ
    mãi đóng khung trong cái tâm sân hận buồn chán.

    * * *

    Chị giải thích mình không phải diễn để kiếm tiền mà chỉ giúp chồng xóa đi nỗi nhớ
    nhung sân khấu, nghệ sĩ hát cho người chứ không phải hát cho mình, cho nên
    mỗi khi rãnh rỗi chị chở chồng trên chiếc xe máy cũ vượt vài mươi cây số ra đây.
    Chia tay đôi vợ chồng nghệ sĩ khi dưới ánh đèn đường vàng hiu hắt, tôi nghe đâu
    đó còn vang vọng lại lời ca thâm thẩm của chị được đệm trong tiếng đàn kìm đầy
    cắn rứt.

    “…Đường dù say ong bướm,
    Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang…”

    NGUYỄN VĂN HIẾN (Bạc Liêu)

    0
Reply
TO TOP
SEARCH