MỤC LỤC
- 1. Trong Tửu Quán Phát Sinh Án Mạng
- 2. Lâm Chấn Nam Thử Tài Con Trẻ
- 3. Phước Oai Tiêu Cục Phát Sinh Biến Cố
- 4. Những Trò Biến Ảo Trong Quán Ruợu
- 5. Hai Chục Tiêu Đầu Uổng Mạng Theo
- 6. Cái Chết Bí ậ¨n Của Hoa Tiên Sinh
- 7. Lâm Chấn Nam Khám Phá Tồi Tâm Chưởng
- 8. Tỹ đấu giữa phái Thanh Thành và Tiêu Cục
- 9. Trong Phạn Điếm Thiếu Nữ Ra Oai
- 10. Hào Kiệt Ngang Nhiên Uống Rượu Độc
- 11. Tầm Song Thân Hào Kiệt Lên Đường
- 12. Cuộc Do Thám Phân Cục Trường Sa
- 13. Nguyên nhân rút lui của Lưu Chánh Phong
- 14. Cô Gái Bán Rượu Lại Xuất Hiện
- 15. Những mẫu chuyện giữa đồ đệ phái Hoa Sơn
- 16. Phái Thanh Thành Luyện Kiếm Đêm Ngày
- 17. Tịch Tà Kiếm Đả Bại Trường Thanh
- 18. Dư Thương Hải Mưu Đồ Đại Sự
- 19. Trong Quán Trà Chạm Trán Cao Nhân
- 20. Vạn Lý Độc Hành Điền Bá Quang
- 21. Bên Bờ Suối Nghi Lâm Gặp Nạn
- 22. Lệnh Hồ Xung Giải Cứu Ni Cô
- 23. Điền Bá Quang Trổ Tài Thần Võ
- 24. Lệnh Hồ Xung Dùng Trí Khích Điền Bá Quang
- 25. La Nhân Kiệt Thủ Đoạn Đê Hèn
- 26. Trong Lưu Phủ Dị Nhân Xuất Hiện
- 27. Tiểu Cô Nương Mạt Sát Dư Thương Hải
- 28. Khúc Phi Yến Xin Thuốc Cứu Người
- 29. Người Bị Thương ấy Là Ai?
- 30. Kiếm Ni Cô Quần Hùng Vào Kỹ Viện
- 31. Gặp Nguy Nan Hào Kiệt Khuất Thân
- 32. Hổn Nguyên Công Giải Cứu Thiếu Tiêu Đầu
- 33. Cô Gái Bán Rượu Lại Xuất Hiện
- 34. Nghe Chuyện Linh San Tiệu Ni Đau Lòng
- 35. Nỗi Lòng Bí ậ¨n Của Ni Cô
- 36. Niệm Bồ Tát Giải Nạn Ân Nhân
- 37. Lưu Chánh Phong Thụ Chức Triều Đình
- 38. Bọn Tung Sơn Uy Hiếp Lưu Gia
- 39. Lưu Chánh Phong Kết Bạn Tà Ma
- 40. Vì Bạn Vàng Toà n Gia Mắc Nạn
- 41. Khúc Tiếu Ngạo Từ Đây Bặt Tiếng
- 42. Sợ Lộ Chuyện Phí Bân Hạ Sát Thủ
- 43. Sắp Chết Vẫn Còn Mê Nhạc Điệu
- 44. Lâm Chấn Nam Ủy Thác Di Ngôn
- 45. Lệnh Hồ Xung Trổ Tài Miệng Lưỡi
- 46. Vô Song Vô Đối Song Thị Nhất Kiếm
- 47. Ngọc Nữ Phong Hồ Xung Xám Hối
- 48. Sư Huynh Sư Muội Chan Chứa Thâm Tình
- 49. Hất Bảo Kiếm Hồ Xung Hối Hận
- 50. Những Bộ Xương Khô Trong Mật Động
- 51. Lâm Bình Chi Đả Bại Lục Hầu Nhi
- 52. Nhớ Sư Muội Hồ Xung Lâm Bệnh
- 53. Lệnh Hồ Xung Luyện Võ Trừ Gian
- 54. Lệnh Hồ Xung Đoạt Kiếm Sư Nương
- 55. Điền Bá Quang Xuất Hiện Đột Ngột
- 56. Thua Võ Công Trổ Tài Miệng Lưỡi
- 57. Lệnh Hồ Xung Dùng Kế Hoãn Binh
- 58. Lệnh Hồ Xung Mấy Lần Bại Trận
- 59. Phong Thanh Dương Chỉ Điểm Kiếm Pháp
- 60. Hồ Xung Luyện Độc Cô Cửu Kiếm
- 61. Điền Bá Quang Thua Trận Bỏ Đi
- 62. Núi Hoa Sơn Phát Sinh Biến Cố
- 63. Hồ Xung Dùng Trí Khích Quái Nhân
- 64. Cuộc Tranh Luận Giữa Hai Phe Kiếm , Khí
- 65. Lục Tiên Xé Xác Thành Bất Ưu
- 66. Hồ Xung Khốn Đốn Vì Trị Thương
- 67. Di Ngôn Huyền Bí Đoán Không Ra
- 68. Sợ Lục Tiên Thầy Trò Lánh Nạn
- 69. Rời Tiểu Xá Gặp Điền Bãi Quang
- 70. Khi Lâm Tử Nắm Tay Kết Bạn
- 71. Trị Nội Thương Bất Giới Ra Tay
- 72. Lục Hầu Nhi Thọ Tử Bất Ngờ
- 73. Bọn Che Mặt Lăng Nhục Phái Hoa Sơn
- 74. Giữ Thanh Danh Hồ Xung Liều Mạng
- 75. Nhờ Cửu Kiếm Hồ Xung Thắng Địch
- 76. Nhạc Bất Quần Hoài Nghi Đệ Tử
- 77. Kim Đao Vô Địch Vương Nguyên Bá
- 78. Lệnh Hồ Xung Thóa Mạ Vương Gia
- 79. Gặp Cơ Duyên Nhạc Phổ Tặng Kỳ Nhân
- 80. Đau Lòng Thay Kẽ Ở Người Đi
- 81. Sát Nhân Danh Y Bà nh Nhất Chỉ
- 82. Bạch Phát Đồng Tử Nhâm Vô Cương
- 83. Bành Nhất Chỉ Cũng Đành Thúc Thủ
- 84. Càng Say Ta Phải Biết Cho Đủ Điều
- 85. Tổ Thiên Thu Trộm Thuốc Cứu Người
- 86. Đôi Trai Gái Bị Cướp Giữa Đêm Khuya
- 87. Hoàng Hà Quái Khách Bắt Lệnh Hồ Xung
- 88. Cắt Máu Chửa Người Hồ Xung Kiệt Lực
- 89. Hán Tử Cầm Cờ Trắng Là Ai
- 90. Ngũ Tiên Giáo Xuất Hiện Trên Sông
- 91. Phép Chửa Bịnh Ly Kỳ Của Cô Gái Miêu
- 92. Khéo Phỉnh Phờ Thoát Nạn Tan Thây
- 93. Tịch Tà kiếm phổ lọt vào tay aỉ
- 94. Gò Ngũ Bảo Quần Hùng Tụ Hội
- 95. Chửa Người Không Khỏi Tự Giết Mình
- 96. Cứu Ân Nhân Hào Kiệt Ra Oai
- 97. Nữ Dị Nhân Nhiều Phương Thuốc Lạ
- 98. Nữ Dị Nhân Tỷ Đấu Phương Sinh
- 99. Nữ Dị Nhân Là Trang Tuyệt Sắc
- 100. Nuôi Hào Kiệt Giai Nhân Bắt Ếch
- 101. Thánh Cô Ra Lệnh Giết Người Yêu
- 102. Xót Người Yêu Tỏ Dạ Quan Hoài
- 103. Lão Cao Gầy Mặc Áo Đạo Bào
- 104. Hồ Xung Đả Bại Tang Nhất Đạo Nhân
- 105. Xót Hào Kiệt Dốc Lòng Giải Cứu
- 106. Tiếng Rú Thê Thảm Chìm Sâu Đáy Vực
- 107. Hấp Công Nhập Địa Tiểu Pháp
- 108. Muốn vào trang trổ tài miệng lưỡi
- 109. Huyền Thiên Chỉ biến nước thành băng
- 110. Hướng Vân Thiên khoe tài của bạn
- 111. Lệnh Hồ Xung đả bại Đinh Kiên , Tứ Trang chúa
- 112. Ngốc Bút Ông và Hắc Bạch Tử cũng thua luôn
- 113. Đại Trang chúa cũng chịu thất bại
- 114. Giang Nam Tứ Hữu cử người tái đấu
- 115. Xuống đường hầm hào kiệt nghi ngờ
- 116. Lệnh Hồ Xung đề nghị thả tù nhân
- 117. Cuộc đấu kiếm giữa Hồ Xung và lão Nhậm
- 118. Chốn hắc lao dào dạt sóng lòng
- 119. Nghĩ thâm mưu gạt kẽ thâm mưu
- 120. Lệnh Hồ Xung tính kế lừa địch
- 121. Thoát lao tù muốn cứu ân nhân
- 122. Lệnh Hồ Xung do thám Mai Trang
- 123. Đầu hàng phải uống Nảo Thần Đan
- 124. Trả bản đàn Chung Công tự vận
- 125. Tiên Hà Lĩnh chạm trán tà ma
- 126. Tiên Hà Lĩnh Chạm Trán Tà Ma
- 127. Giả say sưa cản lối bọn Hằng Sơn
- 128. Trong hẻm núi, phái Hằng Sơn bị khốn
- 129. Mượn bồ câu, Định Tĩnh đưa thơ
- 130. Trại 28, Quần Ni mất tích
- 131. Bọn Tung Sơn tính bài giậu đổ bìm leo
- 132. Lệnh Hồ Xung giải cứu Nghi Lâm
- 133. Thấy giày mũ biết đường theo lối
- 134. Lâm Bình Chi và Nhạc Linh San lại xuất hiện
- 135. Phải chăng Kiếm Phổ chép vào Cà Sa ?
- 136. Hối lỗi mình hào kiệt than thân
- 137. Lập kiếm trận bao bây phường giảo quyệt
- 138. Bênh hào kiệt xỉ mạ Bất Quần
- 139. Tịch Tà kiếm phổ lại mất tích
- 140. Vì chua ngoa, thiếu nữ bị thương
- 141. Phái Tung Sơn bại lộ âm mưu
- 142. Toan đục thuyền, Song Phi Ngư bị bắt
- 143. Nỗi Lòng Đau Khổ Của Nghi Lâm
- 144. Mạc Đại tiên sinh cảm người nghĩa hiệp
- 145. Hoàng Khảo Bình quần hào tụ hội
- 146. Đón Thánh Cô cờ mở trống rong
- 147. Anh Hùng mới biết tài Hào Kiệt
- 148. Vì mạo hiểm, Hồ Xung thủ thắng
- 149. Xót Sư Thái, hào kiệt khóc ròng
- 150. Núi Thiếu Thất quần hùng bị hãm
- 151. Toan thoát hiểm Quần Hùng thất bại
- 152. Thấy đường hầm Quần Hùng thoát hiểm
- 153. Cuộc khẩu chiến giữa hai phe chánh tà
- 154. Ai đáng phục? Ai không đáng phục?
- 155. Nhậm Ngã Hành đả bại Phương Chứng
- 156. Lệnh Hồ Xung bại lộ hành tung
- 157. Quyết thắng Đồ nhi, Tiên Sinh thẹn mặt
- 158. Nhậm tiểu thư kể lể khúc nôi
- 159. Biến diễn kinh hồn trên đất tuyết
- 160. Bọn ác nhân bắn tên giết ngựa
- 161. Hai phen cự tuyệt vào Ma Giáo
- 162. Lệnh Hồ Xung tiếp nhiệm Chưởng Môn
- 163. Lễ mừng trọng hậu của Đông Phương Bất Bại
- 164. Phái Hằng Sơn thu nạp nam đồ
- 165. Chùa Huyền Không hội nghị tay ba
- 166. Những mưu sâu của Nhạc Bất Quần
- 167. Trên cầu treo Hào Kiệt lâm nguy
- 168. Nhậm, Hướng hai người lại xuất hiện
- 169. Đoàn người giả dạng lên Hắc Mộc Nhai
- 170. Đông Phương Bất Bại đi đâu mất?
- 171. Đông Phương Bất Bại phải chăng là đàn bà?
- 172. Đông Phương Bất Bại một người chọi bốn
- 173. Thầy trò bỉ ổi, Hào Kiệt than thầm
- 174. Quần hào ra đi một cách đột ngột
- 175. Bất Giới hòa thượng lại xuất hiện
- 176. Bởi tương tư mặt võ mình gầy
- 177. Phong Thiền Đài tụ hội Quần Hùng
- 178. Chống Thiên Môn, Ngọc Cơ phản nghịch
- 179. Đào Cốc Lục Tiên nhục mạ Tả Lãnh Thiền
- 180. Đào Cốc Lục Tiên đề nghị tùm lum
- 181. Bị đuối lý, Ngọc Cơ nổi nóng
- 182. Đào Cốc Lục Tiên đề cử Lệnh Hồ Xung
- 183. Linh San đả bại cao thủ Thái Sơn , Hành Sơn
- 184. Nhạc Linh San tỷ kiếm với Lệnh Hồ Xung
- 185. Mười ba chiêu kiếm phái Tung Sơn
- 186. Ghét gian manh, Thiếu Phụ trổ tài
- 187. Tỷ đấu giữa Nhạc Bất Quần và Tả Lãnh Thiền
- 188. Nhạc Bất Quần đoạt chức Chưởng Môn
- 189. Lâm Bình Chi nhục đả Dư Thương Hải
- 190. Lâm Bình Chi tái chiến Dư Thương Hải
- 191. Nhạc Linh San chán ngấy chàng bạc hãnh
- 192. Lâm Bình Chi đại chiến Mộc Cao Phong
- 193. Lâm Bình Chi nhục mạ hiền thê
- 194. Giả nhà nông theo dõi nọn Lâm, Nhạc
- 195. Những mẩu chuyện bí ẩn về Tịch Tà Kiếm Phổ
- 196. Lâm Bình Chi thổ lộ ân tình
- 197. Phái Thanh Thành quyết chí rửa hờn
- 198. Lao Đức Nặc thuyết phục Lâm Bình Chi
- 199. Trong rừng sâu, cầm sắt hài hòa
- 200. Bọn Ma Giáo lo mưu bắt địch
- 201. Đấu Tịch Tà, Độc Cô thủ thắng
- 202. Nhạc Bất Quần phải uống thần đan
- 203. Trong khách điếm vẳng nghe tin dữ
- 204. Lệnh Hồ Xung do thám bọn ma đầu
- 205. Tiểu Ni Cô thổ lộ tâm tình
- 206. Ngỡ bóng ma Hào Kiệt kinh hồn
- 207. Linh Quy Các, Hào Kiệt thụ hình
- 208. Kịch câm đạo diễn rất hùng hồn
- 209. Bọn ác ôn đột nhập Linh Quy Các
- 210. Ham kiếm phổ, ác ôn bỏ mạng
- 211. Lệnh Hồ Xung bày kế giúp Bất Giới
- 212. Trong hậu động, Quần Hùng coi kiếm
- 213. Lệnh Hồ Xung lạc mất người yêu
- 214. Trong hậu động, Quần Hùng bị nạn
- 215. Thoát khỏi hang hùm lại gặp ác ôn
- 216. Điền Bá Quang cũng có biệt tài
- 217. Triều Dương Phong đại hội Quần Hùng
- 218. Cuộc ra mắt của Triều Dương Thần Giáo
- 219. Lệnh Hồ Xung từ biệt người yêu
- 220. Lệnh Hồ Xung rèn luyện nội công
- 221. Xung Hư Đạo Trưởng thiết kế cự địch
- 222. Người trong kiệu sao không xuất hiện?
- 223. Triều Dương Giáo Chủ bây giờ là ai ?
- 224. Khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ lại cất tiếng
IV
Một buổi chiều về cuối năm, một buổi chiều êm như giấc mộng; mấy cây thông ở đầu hiên nhà đứng lặng yên, đợi gió.
Dũng và Độ, hai người thẫn thờ, không nói, ngả đầu vào lưng ghế, nhìn khói thuốc lá từ từ lan ra ngoài nhà rồi tan vào quãng không.
Trên bàn phủ vải trắng, có để một chai rượu mùi, hai cái cốc đầy rượu và một đĩa quả: sắc thủy tinh trong, pha với màu xanh, vàng, đỏ của trái cây diễn ra một quang cảnh ấm áp.
Ngoài kia, ánh nắng vàng buổi chiều như tiếc ngày cuối cùng của một năm, còn lảng vảng trên các ngọn đồi, chòm cây lướt thướt trên những cánh đồng cỏ màu xanh già. Những thôn xóm rải rác dưới chân đồi hay bên bờ con sông trắng cong queo như bị đè nén dưới vẻ to tát của trời đất rộng rãi. Khói thổi cơm chiều ở một vài nhà gần không có sức lên cao nữa, tỏa ra thành từng đám màu lam ôm lấy các mái tranh.
Tiếng người gọi nhau ở dưới đồng đưa lên khiến Dũng nghĩ đến cái đời của dân quê, cái đời lạnh lẽo, vô vị kéo dài đã mấy nghìn năm. Đã mấy nghìn năm, họ sống như bám lấy mảnh đất già cỗi, xưa thế nào giờ vẫn thế, vui ít khổ nhiều, bao giờ cũng thảm đạm như buổi chiều đông này, không hề khao khát một cảnh đời sáng sủa hơn, mong ước một ngày mai tốt đẹp hơn ngày hôm nay.
Chiều hôm ấy, Dũng như cảm thấy tâm hồn của đất nước, mà biểu hiệu cho đất nước ấy không phải là những bậc vua chúa danh nhân, chính là đám dân hèn không tên không tuổi. Dân là nước. Yêu nước chính là yêu chung đám thường dân, nghĩ đến sự đau khổ của đám thường dân.
Quanh năm xuôi ngược, dừng chân lại ít ngày ở đồn điền một người bạn thân, ngồi nhàn nhã uống cốc rượu tiễn năm trong một tòa nhà gạch sang trọng. Dũng vẫn thấy mình là một người dân và càng cảm thấy cái thú man mác được hòa với đám dân không tên tuổi, sống cái đời của họ sống, mong ước như họ mong ước, khác nào một cây cỏ lẫn trong muôn nghìn cây cỏ ngoài nội. Nhưng trong cái thú hòa hợp ấy có lẫn chút rạo rực, nao nư'c, vì chưa được thỏa nguyện về hiện tình của dân quê, nên khao khát mà sự khao khát không diễn được nên lời ấy, nó bắt Dũng tin ở sự thay đổi, tin ở công việc Dũng làm trong bấy lâu và có lẽ làm mãi, chưa biết bao giờ nghỉ.
Độ nhìn Dũng thương hại cho bạn bấy lâu sống cuộc đời gian nan, vất vả, phiêu dạt khắp bốn phương trời. Chàng gạt tàn thuốc lá, thở dài, nói vẩn vơ một câu như để mong an ủi bạn:
- Sống không nghĩ ngợi như bọn dân kia thế mà lại sướng.
Dũng đáp:
- Tôi cũng nghĩ như anh, vì tôi tin ở sự tiến bộ. Ta có thể làm cho họ hơn lên được. Có lẽ họ đã quen với cái khổ lắm rồi, nên họ không biết khổ nữa, hay họ có biết cũng không tỏ ra được... Ta phải diễn tả ra cho họ thấy và những sự ta mong ước cho họ, ta phải làm cho họ mong ước như ta. Tôi vẫn hằng mong ước dân quê. đỡ phải chịu hà hiếp, ức bách. Ta phải tin rằng sự ao ước ấy có thể thành sự thực và làm cho dân quê cũng ước mong một cách tha thiết như ta.
Bấy giờ dưới đồng, sương phủ xuống mờ mờ, tiếng người gọi nhau lúc nãy, giờ đã im...
Yên lặng... Buổi chiều yên lặng như ru người ta vào cõi mộng.
Bỗng thốt nghĩ riêng đến nỗi khổ của mình, Dũng nện gót giày xuống gạch, cầm cốc rượu uống cạn, cười bảo Độ:
- Anh rót cho tôi cốc nữa. Anh uống đi, uống nhiều đi chứ!
Độ vừa rót xong, Dũng lại dốc cạn lần nữa.
- Hôm nay, tôi muốn uống thật say để tiễn năm cũ đi.
Thật ra chàng muốn say để quên những ý nghĩ buồn rầu về Loan, nó đến ám ảnh chàng từ lúc Độ ở Hà Nội về kể chuyện Loan cho chàng nghe. Tuy chàng muốn không bao giờ xuôi Hà Nội, tuy chàng muốn quên hẳn không bao giờ nghĩ đến Loan, thế mà vừa rồi chàng vẫn khẩn khoản nhờ Độ dò xét hộ chàng về tình cảnh Loan. Từ ít lâu nay, tự nhiên chàng thấy cái tình yêu người cũ tràn ngập cả tâm hồn: cái tình mà chàng tưởng đã nguội lạnh như ám tro tàn, nay lại còn ngùn ngụt bốc lên, không sao dập tắt được.
Tiếng pháo tiễn năm cũ nổ ran ở dưới chân đồi đưa lên. Độ lắng tai nghe rồi nói một mình:
- Chắc là pháo nhà ông giáo.
Dũng hỏi bạn:
- Anh có đến chơi anh giáo Lâm ấy chứ?
Độ đáp:
- Có, lạ nhất là chị giáo nghi hoặc không biết anh sống chết thế nào. Được tin anh, xem chừng lấy làm vui mừng lắm?
Dũng nói:
- Tại vì đã gần một năm nay, tôi không viết thư về, mà cũng không muốn viết thư về, thà cứ để họ tin rằng tôi không còn sống nữa. Tôi muốn rằng đối với họ, tôi là người đã chết hẳn rồi...
Ngừng một lát chàng buồn rầu sẽ tiếp:
- Nhất là đối với Loan.
Hơi men chếnh choáng, Dũng thấy tâm hồn rạo rực, muốn ngỏ nỗi buồn riêng với bạn để mong được nhẹ nhàng đôi chút. Chàng lắc đầu bảo bạn:
- Nhưng không thể được anh ạ. Mà vì thế nên chúng tôi còn đau khổ suốt đời. Nếu trước kia tôi biết là như thế này, thì không bao giờ... không bao giờ phải hối hận. Tôi có ngờ đâu.
Chàng ngừng lại, rụt rè không nói hết câu, nhưng vì lúc đó bàng hoàng say rượu, lại vì Độ là người bạn chí thân, không cần giấu giếm điều gì, nên Dũng nói tiếp:
- Độ ấy tôi có ngờ đâu có ngày tôi yêu Loan như tôi yêu nàng bây giờ. Loan, một người đàn bà có chồng. Nếu tôi quên được!... Tôi muốn nhưng người ta không thể hoàn toàn tự sai khiến được. Ái tình nhiều khi mạnh hơn lẽ phải. Nghị lực chỉ có thể ngăn mình làm điều trái, chứ không thể đàn áp được tình yêu, nhất là thứ tình đó lại là một thứ tình tuyệt vọng chỉ... đến làm tôi đau khổ, không ích gì.
Độ hỏi:
- Nhưng sao trước kia, anh lại bỏ Loan đi?
Dũng đáp:
- Một phần vì công việc, một phần vì tôi tưởng đối với Loan chỉ có thứ tình bè bạn mà Loan đối với tôi cũng vậy. Chúng tôi chỉ buồn ít lâu rồi sẽ quên; khổ thế còn hơn là làm phí cả đời nàng. Có biết đâu, chính bây giờ tôi lại làm hỏng cả đời Loan mà tôi không ngờ. Loan bây giờ khổ sở, lỗi đó chỉ tại tôi.
Lần thứ hai. Dũng bảo bạn rót rượu vào cốc mình. Độ vừa rót vừa nói:
- Người ta ở đời, ai không có nỗi khổ riêng.
Dũng đáp:
- Giá chỉ mình tôi chịu đau khổ thì tôi cũng vì bạn mà yên lặng chịu đau không than thở. Nhưng nào Loan có quên tôi. Tôi hối hận chỉ vì lẽ đó. Loan đau khổ chỉ vì tôi, và vì tôi, chịu bao nhiêu sự cay cực trong gia đình chồng, vì tôi phải là nơi đáng để nàng sống.
Độ kiếm lời an ủi bạn:
- Đã như thế này rồi tôi thiết nghĩ chỉ còn một cách là quên đi. Lâu lâu rồi cũng có thể quên được.
Dũng nói:
- Tôi cũng mong thế lắm. Nhưng tôi thì dễ, chỉ những khi nào nhàn nhã mới nghĩ đến, nhưng Loan... anh tính ở trong một gia đình như thế, làm thế nào mà Loan quên được. Vì muốn cho Loan sung sướng mà tôi đã vô tình làm nàng đau khổ một đời. Tôi hối hận lắm...
Bỗng có tiếng mành trúc reo lách tách, hai anh em cùng quay mặt lại, vợ Độ và đứa con lớn của Độ bước vào.
- Hai anh em bàn luận gì mà hút thuốc lá khói um lên như khói pháo thế này?
Rồi vợ Độ lại gần chồng vui mừng nói:
- Mấy củ thủy tiên của cậu có lẽ nở đúng giao thừa.
Độ bảo vợ:
- Mợ ngồi xuống đây uống cốc rượu. Đấy mợ xem, một mình anh Dũng uống gần hết nửa chai rượu.
Vợ Độ nhìn Dũng nói:
- Thế mà anh ấy vẫn thường bảo không uống được rượu.
Dũng mỉm cười không trả lời, gọi đứa con Độ lại:
- Phúc lại đây với chú.
Phúc ngoan ngoãn lại gần hỏi:
- Năm nay chú ăn tết ở đây?
Dũng gật. Phúc lại hỏi:
- Chú không về nhà ăn tết?
Dũng mỉm cười:
- Chú không có nhà.
- Thế mọi khi chú không có nhà chú ở đâu?
Dũng nhìn đăm đăm xuống nền gạch. Câu hỏi vô tình của đứa bé nhắc chàng nghĩ cái đời cô độc của chàng, lênh đênh nay đây, mai đó, tối ba mươi tết tạm dừng chân trong một chốc lát để ngắm cảnh gia đình êm ấm của người ta, mà chẳng bao giờ chàng được hưởng.
Độ thấy Dũng ngồi yên lặng đăm đăm hiểu ý, mắng con:
- Phúc xuống ngay dưới nhà chơi. Mày chỉ được cái hay hỏi lẩn thẩn.
Rồi Độ đứng lên nói:
- Tôi say quá, khó lòng mà thức đến giao thừa được. Vậy tôi đi ngủ trước đây. Mợ nhớ đánh thức tôi dậy.
Dũng cũng đứng lên đi sang buồng riêng của mình, nhưng Dũng không ngủ ngay, chàng tắt đèn rồi mở cửa sổ, ngồi nhìn xuống đồi.
Hút điếu thuốc lá này, Dũng lại châm điếu thuốc lá khác, hút luôn không ngừng, cho đến khi bốn phía nổ ran tiếng pháo tiễn năm cũ và đón mừng năm mới.
Bấy giờ Dũng mới ra đứng tựa cửa, chống hai tay vào cằm đưa mắt nhìn vơ vẩn.
Lờ mờ dưới ánh sao, dòng sông lẫn trong sương lạnh lẽo, mơ màng uốn khúc. Sau những chòm cây đen rải rác dưới chân đồi, đèn nến cúng giao thừa ở trong các nhà dân quê thấp thoáng ánh lửa vàng.
Dũng lắng tai cố nghe tiếng pháo ở những xa xa rồi lại xa hơn đưa lại, và tưởng tượng theo những tiếng pháo đó cứ một lúc một đi xa mãi cho đến tận phía chân trời, nơi Loan ở.
Một luồng khói pháo thơm đưa thoảng qua cửa sổ đem lại cho Dũng những cảm tưởng dịu dàng êm ái như ngọn gió xuân nhẹ nhàng đem mùa xuân tới.
Dũng lẩm bẩm:
- Hay ta về thăm Loan?
Nói xong, Dũng lấy làm ngạc nhiên về ý định của chàng, ý định mà trước kia không bao giờ Dũng ngờ sẽ có ngày đến vấn vương trong tâm trí.
Perfect
@nguyenvanthanh
Thank you for the bug report.
Yes, we will look for Thềm íịa Ngục
Page 207 can not read Please fix it Thanks . Besides I am looking for Them Dia Nguc written by Nguyen Vu. Please Upload Vietmessenger.
Xin cám ơn Ban íiều Hành và người gởi bài rất nhiều