MỤC LỤC
- 1. Kẻ không liên quan
- 2. Người tốt
- 3. Thạch lao
- 4. Tin lầm kẻ ác phạm tội lớn
- 5. Hy vọng chuộc lỗi đòi danh sách
- 6. Ngàn dặm gian nan lên ải bắc
- 7. Tuyệt kỷ
- 8. Tin dữ động thiên hạ
- 9. Thân giá ba ngàn lạng
- 10. Gặp hiểm lại bền lòng
- 11. Mưu việc với hổ lang
- 12. Gặp nhau ở Trường Thành
- 13. Lên đường đi tái bắc
- 14. Chùa cổ thoáng bóng rồng
- 15. Chịu nhục thêm bền chí
- 16. Giả đùa mà tưởng thật
- 17. Ma cao một trượng
- 18. Lục Hợp kỳ trận
- 19. Mỹ phụ tóc bạc
- 20. Trẻ nhỏ xót nhu tình
- 21. Thương Dung tựu nghĩa
- 22. Vì thủ tín uống thuốc độc
- 23. Báo ân chịu hiểm nguy
- 24. Núi hoang gặp Túc lão
- 25. Mắt sáng biết anh hùng
- 26. Quan tâm ân cần
- 27. Thực tình khó tỏ
- 28. Đừng khinh người quá
- 29. Không khinh mình không được
- 30. Việc binh chẳng ngại gì gian trá
- 31. Vệ đạo không tránh dối lừa
- 32. Chặt ngón trị ma đầu
- 33. Trước trận đổi tù nhân
- 34. Y bát được chân truyền
- 35. Khải ca về bản minh
- 36. Tình nguyện vào lao
- 37. Chuyện lạ ghê người
- 38. Biến cố liên tiếp
- 39. Tìm sự sống trong chỗ chết
- 40. Hương thơm dẫn lối
- 41. Thuốc lạ mê hồn
- 42. Thành bại do việc làm
- 43. Sống chết cách một đường tơ
- 44. Biến cố bất ngờ
- 45. Tình cảm tiểu nhân
- 46. Khó lòng quên gối lẻ
- 47. Tiếng khóc não đêm dài
- 48. Cứu giúp kẻ Vô cư
- 49. Hái hoa bất chấp
- 50. Lòng chết đáng than thở
- 51. Ác nhiều mạng mất
- 52. Vì nghĩa chẳng màng thân
- 53. Khó vẹn cả đôi bề
- 54. Hồi năm mươi bốn
- 55. Thấy mỹ phụ bay hồn
- 56. Ma đầu thích ý
- 57. Hào kiệt nát gan
- 58. Mắt nhìn nuốt hận
- 59. Không kế xoay trời
- 60. Hoa dạng đủ vẻ
- 61. Quỷ kế đa đoan
- 62. Vị tình mà khổ
- 63. Vì yêu mà hận
- 64. Việc bại mà thành
- 65. Sóng dữ khó ngăn
- 66. Biến cố ngoài dự liệu
- 67. Gái yếu lập công đầu
- 68. Khéo léo thông minh
- 69. Tình sâu nghĩa càng nặng
- 70. Thẳng vào hang ổ
- 71. Đàn gảy tai trâu
- 72. Trong hang sớm tối
- 73. Mấy phen hoảng sợ
- 74. Nỗi sợ kinh hoàng
- 75. Không ngày thoát hiểm
- 76. Trộm rồng đối phụng
- 77. Uyên ương liền cành
- 78. Ngàn cân treo sợi tóc
- 79. Thiên la địa võng
- 80. Thi hành kế nội gián
- 81. Đùa cợt cùng long phụng
- 82. Ăn miếng trả miếng
- 83. Tương kế tựu kế
- 84. Xương hiệp nôi tình
- 85. Gặp phải song hung
- 86. Không sợ uy vũ
- 87. Không tham tiền tài
- 88. Hao phí tâm sức
- 89. Nhen nhúm lửa tàn
- 90. Tìm được như nguyện
- 91. Muốn về không được
- 92. Mưu cùng ra mặt
- 93. Thiên sứ lão hiệp
- 94. Trận đánh cuối cùng
- 95. Một trận thành công
Chương 76
Ngày hiểu rõ tình ái
Vì cước trình nhanh hơn hơn năm ngoái, lúc chúng nhân đến Huyền Thiên các trên Vô Võng phong còn chưa đến trưa. Những lúc thế này, các kiếm đồng đều tự luyện kiếm ở diễn vò trường phía tây. Nhóm Đường Mật đến nơi, đã có mấy kiếm đồng đang luyện Ngự kiếm thuật ở đó.
Đường Mật liếc mắt, nhận ra bên trọng có ba người nó quen là Quân Nam Phù, Tư Đồ Thận và Báo Sơn, thuận miệng hỏi Trương Úy: "Bên đó toàn là kiếm đồng cùng đến Thục Sơn với ngươi?"
"Gần như thế, những người không quen là đến sau." Trương Úy đáp.
Trong lòng Đường Mật đột nhiên thoáng qua ý niệm, mím môi không nói gì nữa.
Ba đưa luyện kiếm một lúc, Bạch Chỉ Vi thấy Lý Liệt từ xa đi tới, lắc đầu nói với Đường Mật: "Dù Lý Liệt thích ngươi cũng không cần đeo sát như vậy, cứ như muốn lấy ngươi ngay ấy."
Đường Mật cũng hạ giọng, nhìn về phía hắc y thiếu niên đang đi tới: "Hôm nay nhất định phải nói rõ chuyện này."
Lý Liệt đến nơi, bảo nó: "Đường Mật, đến giờ ăn trưa rồi, cùng đi nào."
Đường Mật đang muốn nói chuyện riêng nên gật đầu đi theo.
Trương Úy thu kiếm lại, bảo Bạch Chỉ Vi: "Đi thôi, đi ăn cùng nhau."
Bạch Chỉ Vi bật cười: "Ngươi đi cùng ai?"
"Hai người đó, không phải họ đi ăn cơm sao."
"Hai người người ta muốn ăn riêng, ngươi đi theo làm gì."
"Vì sao?"
"Dọc đường ta chả bao ngươi rồi là gì, Lý Liệt thích Đường Mật."
"Ta biết, thế thì bọn ta không đi cùng được hả?" Trương Úy nghi hoặc.
Bạch Chỉ Vi nhìn chằm chằm vào gương mặt ngơ ngác, nói đầy ẩn ý: "Đầu to, thích một người là như thế, chỉ muốn ở cạnh người đó. Quân Nam Phù của ngươi không thèm nhìn ngươi, không để ý đến ngươi, không muốn đi cùng ngươi, đấy mới là kỳ quái, hiểu chưa?"
Không hiểu sao trong lòng Trương Úy ảm đạm hẳn. Gã chưa từng trải qua cảm giác này, cũng như trên nền trời trong veo đột nhiên có mây xám lướt qua, nhất thời đất trời không xua đi hết được bóng rợp. Lại cũng như gã nhìn thấy gì đó qua làn sương mỏng, chỉ thiếu một chút nữa thôi là nhìn rõ ràng.
Gã quay phắt lại nhìn Quân Nam Phù đang luyện kiếm cách không xa. Gương mặt cô tinh tế như được điêu khắc, lúc này đang nhuộm một lớp hồng phớt, nhan sắc trẻ trung quyến rũ hơn bao giờ hết. Trong sát na, lòng gã như vang lên tiếng hổ gầm, cổ động gã không nghĩ gì nữa, rảo bước đến nói: "Quân Nam Phù, cùng đi ăn cơm nào."
Giọng gã không lớn nhưng đủ cho tất cả nghe thấy. Lập tức tất cả lặng ngắt, nam nam nữ nữ đều áp chế hưng phấn, lặng lẽ đợi xem tiểu tử lỗ mãng không biết cân lạng kia sẽ bầm dập thế nào với đóa hoa cao ngạo nhất Ngự Kiếm đường.
Quân Nam Phù ngẩn người, mặt đỏ lựng, đáp bằng giọng cực khẽ: "Trương Úy, ngươi định làm gì?"
"Muốn cùng muội đi ăn cơm." Trương Úy đáp, đột nhiên giọng nói lí nhí cùng thần sắc hoảng hốt của Quân Nam Phù khiến lòng gã thắt lại.
Quân Nam Phù xoay lưng về phía một kiếm đồng cùng điện, nháy mắt ra hiệu cho Trương Úy rồi nhanh chóng bỏ đi, lớn tiếng: "Ta không đi, ta không quen ngươi."
Trương Úy vẫn nhớ Đường Mật bảo nó không hiểu sắc mặt người khác nhưng giây phút này nó gần như đọc được hết cả câu trong mắt Quân Nam Phù, câu đó khiến lòng nó trầm xuống: "Vậy gặp lại sau." Đoạn cúi đầu xách kiếm rảo bước đi ngay.
Bạch Chỉ Vi nhìn theo bóng áo lam bước đi, cái đầu cúi gằm cùng bàn tay nắm chặt chuôi kiếm khiến cô nhói lòng, cơn giận nổi lên, đến trước mặt Quân Nam Phù bất ngờ vung Vụ Ẩn lên.
Vụ Ẩn cơ hồ trong suốt, lúc rời vỏ gần như không lóe kiếm quang mà mờ mờ như sương sớm.
Một lọn tóc xanh rơi xuống, Quân Nam Phù cả kinh, mái tóc xòa trước trán vô thanh vô tức bị cắt đứt mấy sợi.
Cô nghe thấy thiếu nữ mặt mũi lạnh băng đó thốt lên: "Quân Nam Phù, đừng tưởng ta không biết ngươi giở trò gì, từ hôm nay, ngươi là địch nhân của ta."
Thiếu nữ đó trời sinh đã có áp lực cao cao tại thượng khiến cô nhất thời quên cả trả đòn, mãi khi đối phương đi rồi, khí lạnh mới dâng lên trong lòng.
Đường Mật và Lý Liệt chọn chỗ ngồi ở góc Thực đường, Đường Mật nghĩ một chốc rồi nói: "Lý Liệt, ngươi kỳ quái lắm."
"Cô nương cũng rất kỳ quái, chẳng phải như thế là tuyệt phối ư." Lý Liệt cười bảo.
"Ta có gì kỳ quái?" Đường Mật hỏi ngược.
"Cô nương không gióng một tiểu cô nương còn nhỏ, lòng dạ kín bưng, hình như tưởng tượng rất giỏi." Lý Liệt đáp, ánh mắt màu hổ phách nhìn Đường Mật chằm chằm.
Đường Mật giật mình, nhãn quang trở nên sắc bén: "Vì sao ngươi nói thế?"
"Cảm giác thôi. Cô nương có biết là mình rất khó khiến người khác không chú ý đến."
Lý Liệt đối đáp ung dung khiến Đường Mật càng nghi hoặc, một người nói dối có thể ung dung như vậy ư?
"Ngươi không vì thế mà thích ta chứ." Nó hỏi.
"Chính vì thế." Y đáp.
Nó đột nhiên cảm giác như đang giao thủ với y, xuất chiêu sai lầm khiến nó dấy lên hưng thú nghênh chiến: "Nhưng nói thật là ta không có lý do gì thích ngươi."
"Nhưng cũng không thể nói là không thích ta."
"Ta không thích ngươi."
"Nói ngay tức là nói dối." Lý Liệt vẫn giữ nụ cười.
Đường Mật trầm mặc, biết đã gặp đối thủ, liền lắc đầu: "Được rồi, đã thế để xem ai thắng ai thua."
Đoạn gương mặt trẻ con nở nụ cười cao thâm mạc trắc. Nụ cười ấy kỳ dị đến lạ lùng khiến Lý Liệt đột nhiên cảm thấy như đang chứng kiến chiến khí trải ra theo lá cờ phần phật trong gió nơi chiến trận, chỉ cần lá cờ không đổ là vĩnh viễn có vô số bình sĩ xông lên như nước triều. Y bất chợt cảm giác thiếu nữ trước mặt có sức mạnh tựa tà ma.