MỤC LỤC
- 1. Canh năm
- 2. Mới quen
- 3. Lên núi
- 4. Hồn thú
- 5. Ảo hải
- 6. Thi vương
- 7. Tin đồn
- 8. Năm đó
- 9. Ma vương
- 10. Đọa Thiên
- 11. Giấc mộng
- 12. Yêu xà
- 13. Chiến đấu
- 14. Bí mật
- 15. Tuổi trẻ
- 16. Vi phạm lệnh cấm
- 17. Kỳ ngộ trong rừng
- 18. Dị bảo
- 19. Lời mời
- 20. Ảo ảnh
- 21. Đồng quản
- 22. Bằng hữu
- 23. Nhân vật đầu não
- 24. Sư hí
- 25. Trừng phạt
- 26. Nghe lén
- 27. Manh mối
- 28. Ý chàng
- 29. Cạm bẫy
- 30. Yêu điệp
- 31. Giải đáp nghi hoặc
- 32. Suy đoán
- 33. Tỷ võ
- 34. Biến cố
- 35. Đồng chí
- 36. Mật ngữ
- 37. Át chủ bài
- 38. Kiếm hồn
- 39. Huyết ảnh
- 40. Biến cố kinh hồn
- 41. Chân tướng
- 42. Giải quyết
- 43. Chung kết
- 44. Vĩ thanh
- 45. Thiếu niên gặp gỡ số phận
- 46. Phải tin vào kỳ tích, tin vào nhất kiến chung tình
- 47. Nam tử mà Chỉ Vi thích
- 48. Thì thầm trong phòng khuê và dạy dỗ yêu đương
- 49. Cục diện bắt đầu hỗn loạn
- 50. Nguy hiểm tiềm tàng bên cạnh
- 51. Người Thục Sơn trong tiệm cầm đồ
- 52. Nữ tử được gọi là công chúa
- 53. Viện binh cao thủ từ Thục Sơn
- 54. Bí mật bồ tát hiển linh
- 55. Đường thông đến Ma cung
- 56. Phía sau ảo ảnh
- 57. Vị bằng hữu không thể bị gạt
- 58. Phong sương vũ tuyết vụ
- 59. Quyết đấu công bằng
- 60. Y không phải là đầu to
- 61. Việc khó trong tiết xuân
- 62. Thiếu niên mắt màu hổ phách
- 63. Phút giây thoáng như tình ái
- 64. Số đào hoa
- 65. Mãnh hổ ngửi hoa tường vi
- 66. Sóng gió thi cưỡi ngựa (thượng)
- 67. Sóng gió thi cưỡi ngựa (Hạ)
- 68. Khả năng vô hạn
- 69. Trước khi lên đường
- 70. Người mới của Thục Sơn (thượng)
- 71. Người mới của Thục Sơn (Hạ)
- 72. Thần tượng trong thời kỳ không có thần tượng
- 73. Tàng thư các
- 74. Thiếu niên nhìn thinh không
- 75. Tâm sự của ba người
- 76. Ngày hiểu rõ tình ái
- 77. Đệ tử đến đốc thúc
- 78. Con khỉ cổ quái
- 79. Kỳ ngộ trong rừng
- 80. Thục Sơn bí động
- 81. Quá khứ không ai biết
- 82. Nhưng ta rất thích y
- 83. Thuật triệu hoán hồn thú
- 84. Cho ta lỗ nẻ để chui xuống
- 85. Sức mạnh bay lượn
- 86. Nỗi nhớ nhung không thể với tới
- 87. Đêm tối nao lòng
- 88. Bí mật nho nhỏ
- 89. Đào hoa chướng
- 90. Ảo ảnh bong bóng
- 91. Vừa thật vừa ảo
- 92. Ảo cảnh mê cung
- 93. Thục Sơn nguyệt báo
- 94. Kế hoạch tiến hành thuận lợi
- 95. Bay nào, bay nào
- 96. Hắc vụ hiệp cốc
- 97. Mãnh thú yêu tà
- 98. Bị thương
- 99. Lỗi của ai?
- 100. Năm nay ai người tặng Đồng quản
- 101. Ngày xuân tàn
- 102. Bí mật được giấu kín
- 103. Ra khỏi Hắc Vụ cốc
- 104. Chính là như thế
- 105. Bắt đầu tỷ võ
- 106. Cục diện có vẻ bình thường
- 107. Thua và thắng
- 108. Không phải oan gia không gặp nhau
- 109. Trận giao đấu sớm muộn cũng xảy ra
- 110. Sen hồng trong đêm tối
- 111. Nghỉ đêm ở chốn hoang dã
- 112. Mưu sát ở tiểu trấn
- 113. Trận đấu ở Hoa Sơn
- 114. Mưu sát dài hơi
- 115. Kết thúc đồng thoại
- 116. Không dễ ngã xuống lần nữa
- 117. Rút tơ bóc kén
- 118. Những thiếu niên trên đỉnh thế giới
- 119. Thiên hạ đại loạn rồi
- 120. Như cố nhân về
- 121. Cái chết của Chiến thần
- 122. Ngõ hẹp gặp nhau
- 123. Mạnh thường quân
- 124. Trưởng thành sau một đêm
- 125. Đại cứu tinh tới
- 126. Như Hoa, Tiểu Thúy và Tiểu Hồng
- 127. Hắc ám nữ vương
- 128. Yêu quái ẩn tàng bí mật
- 129. Âm mưu và cắt đứt
- 130. Bất ngờ
- 131. Châm lửa đốt mình
- 132. Địch bạn khó phân
- 133. Thiện ác trong một ý niệm
- 134. Bằng hữu quan trọng
- 135. Ma vương từ ngày mai
- 136. Lôi âm cốc
- 137. Thiên âm chướng
- 138. Kỳ nhân Ngân Hồ
- 139. Bí ẩn sơ hiện
- 140. Thiếu niên trong bóng tối
- 141. Thoáng như hữu tình
- 142. Lân và bức tường hư vô
- 143. Một phần chân tướng
- 144. Đối thủ khác
- 145. Thời của họ qua rồi
- 146. Tạp ký tháng Tư
- 147. Tỷ võ đột nhiên phát sinh
- 148. Như thế cũng tốt
- 149. Kẻ đánh lén
- 150. Chuyện cũ
- 151. Những câu hỏi về kỳ trận
- 152. Thời điểm quan trọng
- 153. Đêm trăng tròn
- 154. Chạy
- 155. ậ¨n chu ti
- 156. Ít nhất không phải một mình
- 157. Đồng chí Bạch Chỉ Vi, chúng ta chuẩn bị phản kích
- 158. Đọa Thiên chuyển thế, Ma vương giá lâm
- 159. Phản kích của kẻ yếu
Chương 76
Ngày hiểu rõ tình ái
Vì cước trình nhanh hơn hơn năm ngoái, lúc chúng nhân đến Huyền Thiên các trên Vô Võng phong còn chưa đến trưa. Những lúc thế này, các kiếm đồng đều tự luyện kiếm ở diễn vò trường phía tây. Nhóm Đường Mật đến nơi, đã có mấy kiếm đồng đang luyện Ngự kiếm thuật ở đó.
Đường Mật liếc mắt, nhận ra bên trọng có ba người nó quen là Quân Nam Phù, Tư Đồ Thận và Báo Sơn, thuận miệng hỏi Trương Úy: "Bên đó toàn là kiếm đồng cùng đến Thục Sơn với ngươi?"
"Gần như thế, những người không quen là đến sau." Trương Úy đáp.
Trong lòng Đường Mật đột nhiên thoáng qua ý niệm, mím môi không nói gì nữa.
Ba đưa luyện kiếm một lúc, Bạch Chỉ Vi thấy Lý Liệt từ xa đi tới, lắc đầu nói với Đường Mật: "Dù Lý Liệt thích ngươi cũng không cần đeo sát như vậy, cứ như muốn lấy ngươi ngay ấy."
Đường Mật cũng hạ giọng, nhìn về phía hắc y thiếu niên đang đi tới: "Hôm nay nhất định phải nói rõ chuyện này."
Lý Liệt đến nơi, bảo nó: "Đường Mật, đến giờ ăn trưa rồi, cùng đi nào."
Đường Mật đang muốn nói chuyện riêng nên gật đầu đi theo.
Trương Úy thu kiếm lại, bảo Bạch Chỉ Vi: "Đi thôi, đi ăn cùng nhau."
Bạch Chỉ Vi bật cười: "Ngươi đi cùng ai?"
"Hai người đó, không phải họ đi ăn cơm sao."
"Hai người người ta muốn ăn riêng, ngươi đi theo làm gì."
"Vì sao?"
"Dọc đường ta chả bao ngươi rồi là gì, Lý Liệt thích Đường Mật."
"Ta biết, thế thì bọn ta không đi cùng được hả?" Trương Úy nghi hoặc.
Bạch Chỉ Vi nhìn chằm chằm vào gương mặt ngơ ngác, nói đầy ẩn ý: "Đầu to, thích một người là như thế, chỉ muốn ở cạnh người đó. Quân Nam Phù của ngươi không thèm nhìn ngươi, không để ý đến ngươi, không muốn đi cùng ngươi, đấy mới là kỳ quái, hiểu chưa?"
Không hiểu sao trong lòng Trương Úy ảm đạm hẳn. Gã chưa từng trải qua cảm giác này, cũng như trên nền trời trong veo đột nhiên có mây xám lướt qua, nhất thời đất trời không xua đi hết được bóng rợp. Lại cũng như gã nhìn thấy gì đó qua làn sương mỏng, chỉ thiếu một chút nữa thôi là nhìn rõ ràng.
Gã quay phắt lại nhìn Quân Nam Phù đang luyện kiếm cách không xa. Gương mặt cô tinh tế như được điêu khắc, lúc này đang nhuộm một lớp hồng phớt, nhan sắc trẻ trung quyến rũ hơn bao giờ hết. Trong sát na, lòng gã như vang lên tiếng hổ gầm, cổ động gã không nghĩ gì nữa, rảo bước đến nói: "Quân Nam Phù, cùng đi ăn cơm nào."
Giọng gã không lớn nhưng đủ cho tất cả nghe thấy. Lập tức tất cả lặng ngắt, nam nam nữ nữ đều áp chế hưng phấn, lặng lẽ đợi xem tiểu tử lỗ mãng không biết cân lạng kia sẽ bầm dập thế nào với đóa hoa cao ngạo nhất Ngự Kiếm đường.
Quân Nam Phù ngẩn người, mặt đỏ lựng, đáp bằng giọng cực khẽ: "Trương Úy, ngươi định làm gì?"
"Muốn cùng muội đi ăn cơm." Trương Úy đáp, đột nhiên giọng nói lí nhí cùng thần sắc hoảng hốt của Quân Nam Phù khiến lòng gã thắt lại.
Quân Nam Phù xoay lưng về phía một kiếm đồng cùng điện, nháy mắt ra hiệu cho Trương Úy rồi nhanh chóng bỏ đi, lớn tiếng: "Ta không đi, ta không quen ngươi."
Trương Úy vẫn nhớ Đường Mật bảo nó không hiểu sắc mặt người khác nhưng giây phút này nó gần như đọc được hết cả câu trong mắt Quân Nam Phù, câu đó khiến lòng nó trầm xuống: "Vậy gặp lại sau." Đoạn cúi đầu xách kiếm rảo bước đi ngay.
Bạch Chỉ Vi nhìn theo bóng áo lam bước đi, cái đầu cúi gằm cùng bàn tay nắm chặt chuôi kiếm khiến cô nhói lòng, cơn giận nổi lên, đến trước mặt Quân Nam Phù bất ngờ vung Vụ Ẩn lên.
Vụ Ẩn cơ hồ trong suốt, lúc rời vỏ gần như không lóe kiếm quang mà mờ mờ như sương sớm.
Một lọn tóc xanh rơi xuống, Quân Nam Phù cả kinh, mái tóc xòa trước trán vô thanh vô tức bị cắt đứt mấy sợi.
Cô nghe thấy thiếu nữ mặt mũi lạnh băng đó thốt lên: "Quân Nam Phù, đừng tưởng ta không biết ngươi giở trò gì, từ hôm nay, ngươi là địch nhân của ta."
Thiếu nữ đó trời sinh đã có áp lực cao cao tại thượng khiến cô nhất thời quên cả trả đòn, mãi khi đối phương đi rồi, khí lạnh mới dâng lên trong lòng.
Đường Mật và Lý Liệt chọn chỗ ngồi ở góc Thực đường, Đường Mật nghĩ một chốc rồi nói: "Lý Liệt, ngươi kỳ quái lắm."
"Cô nương cũng rất kỳ quái, chẳng phải như thế là tuyệt phối ư." Lý Liệt cười bảo.
"Ta có gì kỳ quái?" Đường Mật hỏi ngược.
"Cô nương không gióng một tiểu cô nương còn nhỏ, lòng dạ kín bưng, hình như tưởng tượng rất giỏi." Lý Liệt đáp, ánh mắt màu hổ phách nhìn Đường Mật chằm chằm.
Đường Mật giật mình, nhãn quang trở nên sắc bén: "Vì sao ngươi nói thế?"
"Cảm giác thôi. Cô nương có biết là mình rất khó khiến người khác không chú ý đến."
Lý Liệt đối đáp ung dung khiến Đường Mật càng nghi hoặc, một người nói dối có thể ung dung như vậy ư?
"Ngươi không vì thế mà thích ta chứ." Nó hỏi.
"Chính vì thế." Y đáp.
Nó đột nhiên cảm giác như đang giao thủ với y, xuất chiêu sai lầm khiến nó dấy lên hưng thú nghênh chiến: "Nhưng nói thật là ta không có lý do gì thích ngươi."
"Nhưng cũng không thể nói là không thích ta."
"Ta không thích ngươi."
"Nói ngay tức là nói dối." Lý Liệt vẫn giữ nụ cười.
Đường Mật trầm mặc, biết đã gặp đối thủ, liền lắc đầu: "Được rồi, đã thế để xem ai thắng ai thua."
Đoạn gương mặt trẻ con nở nụ cười cao thâm mạc trắc. Nụ cười ấy kỳ dị đến lạ lùng khiến Lý Liệt đột nhiên cảm thấy như đang chứng kiến chiến khí trải ra theo lá cờ phần phật trong gió nơi chiến trận, chỉ cần lá cờ không đổ là vĩnh viễn có vô số bình sĩ xông lên như nước triều. Y bất chợt cảm giác thiếu nữ trước mặt có sức mạnh tựa tà ma.