CLOSE
Add to Favotite List
EBOOKS » Kim Dung - Hàn Giang Nhạn dịch » Lộc Đỉnh Ký


Chương 21

Thật chậm rãi, êm ả

Như trái ngư lôi đen sậm, Disco lao vút đi trên mặt nước xanh chàm. Trong cái ca-bin to, mọi vật đều yên lặng ngoại trừ tiếng máy nổ buồn tẻ hòa cùng với tiếng vù vù của chiếc máy lạnh đời mới. Thỉnh thoảng vài cái ly trong tủ buýp phê phát ra tiếng leng keng. Cánh cửa chớp sập xuống kín mít tự bao giờ. Chỉ có tia sáng từ chiếc đèn bão treo trên trần sáng lấp lánh rồi tỏa bóng xuống hai mươi gương mặt bặm trợn đang ngồi quanh chiếc bàn dài. Chúng hệt như bầy quỷ dữ nơi địa ngục xổng chuồng lên thế gian bàn chuyện hại người.

Ngồi ngay đầu dãy là tên Largo, mồ hôi thấm ra ướt cả mặt. Giọng của hắn khá căng thẳng, khô khốc :

- Xin thành thật thông báo cùng các chiến hữu: Chúng ta đang lâm vào tình trạng khẩn cấp. Nửa giờ trước đây, số 17 phát hiện ả Domino lang thang trên boong tàu, tay nghịch chiếc camera. Khi số 17 bước tới gần, ả giả vờ đưa máy lên chụp Palmyra dù nắp ống kính vẫn còn đóng. Nghi ngờ, số 17 đến báo cáo với tôi. Sau đó tôi đưa ả xuống cabin, ả chống cự dữ dội. Hành vi của ả thật đáng khả nghi. Tôi phải dùng biện pháp mạnh nện cho ả một trận mới lấy được cái camera.

Hắn ngừng lại một chút, giọng nhỏ đi :

- Thật không ngờ. Cái camera là giả. Bên trong là một chiếc Geiger với công suất hơn 500 mili rơngen. Khi tạt nước cho ả tỉnh lại, tôi tra hỏi nhưng ả cứ một mực làm thinh. Tôi xin hứa, điều tra xong vụ này, tôi sẽ thủ tiêu ả ngay lập tức. Rồi giờ khởi hành đã đến, buộc lòng tôi phải đập cho ả bất tỉnh, trói vào bốn góc giường. Ngay lập tức, tôi đã báo cáo về cho số 2 và triệu tập các chiến hữu lại đây.

Nghe xong, mười chín tên kia giận điên lên. Thậm chí nhiều thằng còn văng tục. Tiếng chửi vang dội khắp cả phòng.

Hai hàm răng nghiến kèn kẹt, mồm tên số 14, người Đức, ong óng :

- Thế số 2 nói sao về điều này?

- Sếp bảo cứ tiến hành kế hoạch. Cả thế giới là những chiếc Geiger đang theo dõi chúng ta. Lực lượng Phản gián toàn cầu đang rình mò từng đường đi, nước bước của chúng ta. Bọn cớm, bọn Không quân, Hải quân ở Nassau hẳn đang canh me từng chiếc tàu ra vào cảng. Có thể ả Domino bị mua chuộc mang chiếc Geiger lên tàu. Sếp còn nói thêm: Một khi chúng ta đưa quả bom vào mục tiêu tấn công, chả có gì phải sợ. Tôi đã lịnh cho tên trực tổng đài vô tuyến dò theo làn sóng của Nassau và đất liền. Không có gì khả nghi. Tất cả đều bình thường. Nếu nghi ngờ, hẳn Nassau phải tràn ngập các tín hiệu từ Luân Đôn và Washington. Vì thế, kế hoạch vẫn tiến hành theo dự định. Khi rời mục tiêu an toàn, chúng ta sẽ sẵn sàng ngòi nổ cùng với ả Vitali.

Tên số 14 vẫn khăng khăng :

- Liệu chiến hữu có lấy được sự thật từ con ả chết tiệt ấy hay không? Chương trình hành động của chúng ta gặp trở ngại rồi đấy.

- Khi cuộc họp chấm dứt, tôi sẽ tiến hành thẩm tra ngay. Theo ý kiến của riêng tôi, hai gã lên tàu ngày hôm qua, một gã tên James Bond, còn gã kia là F. Larkin, có thể dính líu vào vụ này. Chắc bọn chúng là mật vụ. Gã Larkin có một máy camera hơi giống cái trong tay ả Domino. Tôi tự trách mình sao không để ý hai thằng đó. Sáng mai, khi trở về Nassau, chúng ta nên thận trọng. Tôi sẽ đích thân điều tra vụ này cho ra lẽ. Thế nào bọn cớm cũng yêu cầu chúng ta trình bày việc vắng mặt đêm nay. Không sao, nhân chứng của chúng ta đã có đủ. Số 5 lo kiếm mớ tiền vàng như thêm chút bằng chứng ngoại phạm.

Tên Kotze, số 5 tiếp lời, giọng khề khà :

- Xin cứ an tâm. Vào tay tôi chuyện gì chả xong. Toàn là những đồng đublum và rêan của Tây Ban Nha vào đầu thế kỷ 17. Còn việc của ả Domino, tôi có chút đề nghị: dùng điện với cường độ nhất định tra tấn ả. Ai có thể chịu nổi kia chứ? Nhớ lại cái hồi còn làm cho mật vụ Đức...

Largo lên tiếng ngay :

- Cám ơn chiến hữu rất nhiều. Tôi sẽ cố gắng moi tin từ ả. Nếu không xong, tôi phải nhờ đến chiến hữu.

Rồi hắn nhìn lướt qua mấy thằng găng tơ đang ngồi cùng bàn.

- Giờ chúng ta đi vào chi tiết cuối cùng.

Nhìn vào đồng hồ, hắn nói tiếp :

- Lúc này là nửa đêm. Ánh trăng vẫn còn sáng cho đến 3 giờ. Tia nắng đầu tiên xuất hiện lúc 5 giờ. Vì thế, chúng ta chỉ có hai tiếng hành động. Chiếc Disco sẽ đưa chúng ta tới West End ở miền Nam. Đó là tuyến đường bình thường cho dù đám ra đa có dò xét cũng không có lý do nghi ngờ. Đúng 3 giờ, chúng ta neo lại. Rồi đội bơi mười lăm người của chúng ta theo đội hình mũi tên vượt nửa dặm tới điểm cất giấu. Nhớ bám sát đội hình. Ngọn đèn xanh trên lưng tôi đủ sức chiếu sáng cho toàn đội. Nếu ai bị lạc, cứ trở lại tàu. Nhiệm vụ đầu tiên là phải canh chừng bọn cá mập, cá nhồng. Tôi xin nhắc nhở một chuyện: cự ly của súng không quá sáu thước. Khi bắn nhớ báo cho người bên cạnh. Chúng ta đã thực tập nhiều lần trong những điều kiện tương tự. Mong rằng cuộc hành trình của chúng ta sẽ tốt đẹp. Có ai hỏi gì không?

Trong suốt thời gian chuẩn bị mấy tháng trời ở Pari, Blofeld đã nhắc nhở Largo nên lưu ý hai tên số 10 và 11. Blofeld đã nói tới, nói lui :

- Xảo trá, đa nghi đã ăn sâu vào da thịt của chúng. Chúng luôn nghi ngờ sẽ bị người khác cướp công lao, giành mất phần ăn. Nếu cảm thấy bất mãn, chúng sẽ lôi kéo những người khác vào cuộc tạo áp lực, đòi phần hơn. Những tên như thế này dùng làm gián điệp quả tuyệt vời. Nhưng nên nhớ một điều: Nếu bọn chúng gây bất lợi, gây hoang mang, mất lòng tin trong toàn đội, mầy phải nhanh chóng ra tay, xử chúng cho đẹp mắt, không được nhân nhượng. Nếu không, toàn bộ kế hoạch sẽ đổ vỡ.

Quả đúng như vậy, tên Strelik số 10, ngồi cách Largo hai ghế về bên trái bắt đầu lên tiếng. Nó không nhìn Largo mà hướng về toàn đội :

- Thưa các chiến hữu, tôi lấy làm vui mừng được thấy kế hoạch của chúng ta vô cùng thuận lợi. Tương lai ở trước mặt quá đã. Theo tôi, mục tiêu thứ II không cần thiết. Bởi vì sao? Bởi vì chỉ cần nổ quả bom thứ I, đám chính quyền phương Tây sẽ bát nháo lên. Con số thương vong không ít hơn hai ngàn người sẽ gây nên làn sóng căm phẫn rất lớn. Rồi bọn chính quyền dứt khoát phải giao nộp số tiền chuộc. Tôi có đề nghị chúng ta nên dành quả bom thứ II bán mắc, bán rẻ cho một tổ chức nào, một chính quyền nào có hứng thú chạy đua vũ trang kiếm thêm ít vốn nữa.

Ngừng lại một tí, miệng nó lép nhép, nước miếng văng tùm lum :

- Trong khoảng thời gian không quá hai mươi bốn tiếng sắp tới, kế hoạch của chúng ta hoàn thành. Ôi, số tiền khổng lồ sẽ hiện ra trước mắt. Nhưng tôi còn có chút e ngại...

Lúc này, Largo đưa tay vào túi áo vét, gạt khóa an toàn khẩu Colt 25 ly.

Liếm mép, nuốt nước bọt, tên Strelik lải nhải tiếp :

- Ấm ức mà cứ giữ mãi trong đầu thì còn gì là chiến hữu.

Cả bàn đồng loạt im lặng. Dựa vào cách nói cù nhằng, cù nhưa của tên này, bọn chúng đều biết sắp có dấu hiệu bất ổn. Mà chuyện gì? Chả lẽ tên số 10 ngửi thấy điều chi đáng nghi ngờ sao?

Largo lẳng lặng móc khẩu Colt ra, đặt lên giữa hai đùi. Đảo đôi mắt gian giảo quanh mấy bản mặt mốc đang lắng nghe, Strelik vừa nói, vừa văng nước bọt thúi ùm :

- Khi đội chúng ta, mười lăm người bơi đi một dặm trong đêm tối, ai dám bảo đảm rằng bọn còn lại trên tàu gồm năm thành viên cùng sáu nhân viên tép riu không nổ máy bỏ chúng ta lại giữa biển khơi kia chứ?

Tiếng xì xào nổi lên.

Giơ một bàn tay lên nhằm ngụ ý xin giữ yên lặng, Strelik khề khà tiếp :

- Ý tưởng khá nực cười, đúng không? Nhưng tôi nghĩ các chiến hữu ngồi đây ít nhiều đều thấy cả như vậy. Chúng ta là những kẻ có máu mặt chốn giang hồ. Chuyện gian giảo gì mà không từng gặp. Đa nghi vẫn tốt hơn. Lúc ấy số tiền quá lớn, một trăm triệu đô có thể làm người ta chói mắt. Ông bà, cha mẹ còn dám bán đứng, chớ nói gì đến chiến hữu, anh em. Phần chia lúc đó không phải cho hai mươi người mà chỉ còn năm. Đau khổ nhất là mười lăm tên còn lại phải chống chọi với bầy cá mập giữa biển khơi trong vô vọng.

Gằn giọng, Largo lên tiếng hỏi :

- Nào số 10, có đề nghị gì?

Lần đầu tiên, tên Strelik nhìn vào mặt Largo. Hình như vẻ mặt nó khinh khỉnh, coi thường tên số 1.

- Tôi, nhân danh quyền lợi của tập thể có một đề nghị: Mỗi thành viên của một nhóm quốc gia sẽ ở lại trên tàu để bảo vệ lấy quyền lợi của thành viên khác của nhóm quốc gia đó. Thí dụ như nếu số 11 xuôóig biển, tôi sẽ ở lại cho an toàn. Điều này càng củng cố niềm tin tuyệt đối cho những người lặn hụp dưới biển. Họ tin chắc rằng công sức của họ không bị kẻ xấu cướp trắng.

Largo đáp lại ngay, giọng vô cảm, lạnh lùng :

- Vâng, với yêu cầu này, tôi xin có một câu trả lời vô cùng ngắn gọn, đơn giản.

Một làn chớp đỏ lóe lên từ họng súng đen ngòm trong bàn tay gân guốc, đầy lông lá của Largo.

Bùng... Bùng... Bùng...

Ba viên đạn bay nối đuôi nhau về phía đầu gã Strelik tạo thành một lỗ to. Máu phun ra ướt đẫm mặt bàn. Mò mẫm hai bàn tay vô vọng, nó ngã lăn quay ra sàn, kéo theo cái ghế gỗ.

Ầmmmm...

Đưa họng súng lên mũi ngửi rồi rà qua, rà lại hệt như hít một mùi hương tuyệt diệu, quét đôi mắt sắc lạnh khắp cả phòng, Largo gằn giọng :

- Buổi họp tới đây chấm dứt. Mỗi thành viên trở về cabin của mình chuẩn bị các dụng cụ. Thức ăn đã có sẵn ở dãy bàn dưới bếp. Rượu, thuốc hút đều đầy đủ. Hai người, ai cũng được, hãy mau quăng cái xác của tên phản loạn số 10 xuống biển.

Còn lại một mình, đứng lên, Largo ngáp dài, ngáp vắn. Bước tới tủ buýp phê, hắn lấy hộp xì gà ra, chọn lấy một điếu rồi đốt nó. Xách cái thùng đựng đá, hắn băng qua cửa để đi về phía cabin của Domino. Khép cửa lại rồi hắn khóa chặt.

Ngay trên trần, ngọn đèn bão phát ra ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Rồi trên chiếc giường sắt đôi lót nệm dầy, cổ tay cổ chân của Domino bị trói vào bốn góc. Đặt thùng đá lên cái tủ, gạt tàn thuốc cho ngọn lửa cháy đỏ hơn, Largo bước tới gần.

Đôi mắt Domino sáng quắc lên trong ánh sáng mờ mờ, tỏ tỏ.

- Nào em yêu. Anh sẽ bắt đầu tận hưởng da thịt của em đây. Rất khoái cảm, dục lạc. Nếu muốn tránh điều này, em phải báo cho anh biết ai đưa cho em cái máy đem xuống tàu?

Rít điếu xì gà một hơi cho ngọn lửa cháy sáng, hắn dí dí vào mặt cô nàng.

- Em sẽ được tận hưởng khoái cảm từ nhiệt độ của điếu thuốc này và sự lạnh buốt của mấy viên nước đá. Thật ra anh chẳng muốn thấy thân hình bốc lửa của em tàn tạ. Nói mau đi! Em làm điều ấy vì tiền hay thằng nào đó hấp dẫn, đẹp trai quyến rũ em?

Giọng cô nàng vang lên, vẻ căm thù :

- Mầy đã giết anh trai của tao. Giờ tao đòi nợ máu, thế thôi. Hãy tận hưởng hành vi man rợ, trái khuấy của mầy đi. Bản thân mầy cũng đang lâm vào đường cùng rồi. Chúa sẽ giáng tội lên đầu lũ quỷ dữ chúng mầy. Rồi mầy phải chịu đau khổ hơn ngàn lần chúng tao.

Largo cười to.

Haaaaaaaaaa...

Tiếng cười của hắn khô khốc, tàn nhẫn :

- Được thôi, con quỷ cái. Mầy sẽ nếm mùi khoái lạc thật êm dịu, thật chậm rãi.

Cúi người xuống, hắn thò mấy ngón tay giựt phăng chiếc áo ngực của Domino. Lần xuống dưới, hắn xé nốt lớp vải còn lại. Miết ngón tay trên da thịt mềm mại, những đường cong tuyệt mỹ, đôi mắt hắn như điên dại.

Mãi mấy phút sau hắn bước tới thung đá, gắp từng viên ra cái ly rồi trở lại giường Ngồi xuống một bên mép, hắn rít điêu xì gà một hơi thật sâu, gạt tàn thuốc trên sàn và ngả người xuống.

Arrrrrggggghhhhh.



BOOK COMMENTS

  • 5.2/7 - 54 ratings
    • gopostalmail 9 years ago

      Lộc íỉnh Ký #220

      Việc đời thay đổi.
      Hoa nở có mùa, trăng thường tròn khuyết.
      Thế sự không chiều theo ý người mãi mãi. Hôm sau mặt trời lên cao ba ngũ, tám người mới tỉnh giấc.
      Vi Tiểu Bảo dẫn quần nữ ra chôn táng thi thể của Trần Cậ­n Nam. Gã trông nấm đất vàng vùi thây sư phụ, trong lòng đau xót không nhịn được lại khóc rống lên.
      Quần nữ đều quỳ xuống trước phần mộ xì sụp hành lễ.
      Công Chúa trong lòng không muốn hạ bái, nghĩ thầm: "Ta đường đường một vị Công Chúa nhà íại Thanh, sao lại quỳ lạy một tên phản tặc?"
      Nhưng, trải qua bao ngày ở với Vi Tiểu Bảo, nàng đa õhiểu rõ tuy mình là hạng cành vàng lá ngọc, nhưng trong con mắt gã lại là người kém nhất, vì nàng đẹp không bằng A Kha, thân mậ­t không bằng Song Nhi, võ công không bằng Tô Thuyên, cơ trí­ không bằng Phương Di, thành thậ­t chất phác không bằng Mộc Kiếm Bình, ôn nhu văn nhã không bằng Tăng Nhu.
      Nàng ở nơi cung cấm càng lớn lại càng ngang ngược tàn nhẫn, tí­nh khí­ nonùg nảy hung hăng nên Vi Tiểu Bảo coi nàng không thân thiện bằng những người kia.
      Công Chúa nghĩ lui nghĩ tới rồi tự nhủ: "Ta mà không lạy một lạy thì e rằng Vi Tiểu Bảo coi ta bất thân thiện rồi lúc gã gieo xúc sắc sẽ dở trò hý lộng quỷ thần để cho ta cuộc nào cũng đại thắng là ta phải chịu hiu quạnh suốt đời."
      Nàng đành khuất tất quỳ xuống, khấn thầm trong bụng: "Phản tặc hỡi phản tặc! Ta là Công Chúa điện hạ lạy ngươi một lạy. Ngươi không đủ phước khí­ để tiêu thụ, ở dưới âm cung e rằng còn chịu nhiều điều cực khổ hơn."
      Mọi người lạy xong đứng dậ­y, Phương Di đột nhiên la hoảng:
      - Trời ơi! Thuyền đâu rồi?
      ... Read more

      0
    Reply
    • gopostalmail 9 years ago

      Lộc íỉnh Ký #220
      Mộc Kiếm Bình nói:
      - Chúng ta đều là người vong quốc, còn kể gì đến chuyện Quậ­n chúa hay không Quậ­n chúa?
      Phương Di nói:
      - Nếu thế thì Song Nhi muội tử­ cùng y bái Thiên íịa trước. Muội tử­ theo y lâu ngày, đã bao phen cùng nhau xuất sinh nhậ­p tử­, chia sẽ hoạn nạn nhiều hơn hết mọi người.
      Song Nhi đỏ mặt lên đáp:
      - Tỷ tỷ còn nói nữa là tiểu muội bỏ đi.
      Thị nói rồi tiến ra cử­a, nhưng bị Phương Di ôm chặt lấy.
      Tô Thuyên nhìn Vi Tiểu Bảo cười hỏi:
      - Tiểu Bảo! íệ đệ muốn cùng ai bái đường trước thì nói đi.
      Vi Tiểu Bảo đáp:
      - Việc bái Thiên íịa thủng thẳng rồi sẽ tí­nh. Ngày mai chúng ta trước hết là phải an táng sư phụ cho xong đã.
      Quần nữ nghe gã nói vậ­y đề lộ vẻ nghiêm trang. Không ngờ gã lại là người tôn sư trọng đạo như vậ­y.
      Nhưng gã chưa quên tí­nh chớt nhã, nói tiếp:
      - Cả bảy vị đều là những cô vợ thân ái của ta, bất tất phải phân biệt trước sau, lớn nhỏ. Từ nay trở đi cứ mỗi tối lại gieo xúc sắc để đánh cuộc hơn thua. Vị nào được thì đêm hôm ấy bầu bạn với ta
      Gã nói rồi móc trong bọc ra hai viên xúc sắc cầm trong lòng bàn tay hà hơi và thổi ra cho nó rớt xuống bàn xoay tí­t đi.
      Công Chúa bĩu môi nói:
      - Ngươi tưởng quý báu lắm hay sao? Ai thua thì mới phải bầu bạn với ngươi.
      Vi Tiểu Bảo đáp:
      - íúng lắm! íúng lắm! Cũng như sai quyền hành lệnh, ai thua phải phạt một chung rượu.
      Rồi gã nói:
      - Ai muốn gieo trước đây?
      íêm hôm ấy trong căn nhà hủ lậ­u trên hoang đảo xuân tình phơi phới. Mấy người gieo xúc sắc ai được ai thua, bất tất phải thuậ­t kỹ cho rườm lời.
      Từ đó trở đi trong Vi gia, quần nữ gieo xúc sắc thành lệ.
      Vi Tiểu Bảo nguyên gieo xúc sắc cùng người đánh bạc bằng kim ngân tài bảo, trong lòng hồi hộp, mong được lo thua, xẩy ra những nguồn hứng thú khôn tả. Không ngờ nay gã đặt ra cuộc này để giam mình thành một vậ­t để quần nữ đặt cuộc đánh với nhau. Còn chí­nh gã chẳng thu ùgì trong vụ gieo xúc sắc. Tuy đã được hưởng phúc ôn nhu, nhưng chẳng thấy chút khoái lạc nào về cờ bạc.
      ... Read more

      0
    Reply
    • gopostalmail 9 years ago

      Lộc íỉnh Ký #220

      Song Nhi nhảy vọt đi ẩn vào góc nhà, đáp:
      - Không, không!
      Vi Tiểu Bảo nhìn Phương Di cười hỏi:
      - Di tỷ tỷ! Còn tỷ tỷ thì sao? íêm hôm ấy lúc tỷ tỷ đến Lệ Xuân Viện đã nhét gối đầu vào lòng trá hình bụng to, chắc là có tiên kiến sáng suốt.
      Phương Di không nhịn được bậ­t lên tiếng cười hí­ch hí­ch rồi bĩu môi đáp:
      - Tử­ Thái giám! Ta... ta không có chuyện gì với ngươi... làm sao lại có...
      Mộc Kiếm Bình nói:
      - Phải rồi! Phương sư tỷ, Tăng thư thư, Song Nhi muội tử­ và muội muội bốn người chưa bái đường thành thân với ngươi thì làm sao lại mang thai được? Tiểu Bảo! Ngươi tồi bại muốn chết! Ngươi đã bái đường thành thân với Thuyên tỷ tỷ, với Công Chúa và A Kha tỷ tỷ mà không cho ta hay lại cũng chẳng mời ta uống rượu.
      Mọi người nghe giọng cô chất phác ngây thơ đều phì cười.
      Mộc Kiếm Bình nhỏ tuổi, đầu óc ngây thợ Cô nghĩ rằng người đời có bái thiên địa kết thành vợ chồng mới sinh con đẻ cái, nên cô nói vậ­y.
      Phương Di vừa cười vừa giang tay ôm cô vào lòng nói:
      - Tiểu sư muội. Nếu vậ­y đêm nay sư muội cùng y bái thiên địa kết thành chồng vợ đi.
      Mộc Kiếm Bình đáp:
      - Không được! Trên hoang đảo này không có kiệu hoa. Tiểu muội thấy người ta làm cô dâu đều mặc xiêm áo màu đại hồng, đầu đội mũ phượng quan thậ­t bảnh. Chúng ta đều không có những thứ này.
      Tô Thuyên cười nói:
      - Cái đó cũng không cần, có thể châm chước được. Chúng ta đi hái hoa về kết thành mũ hoa. Hoa quan có thể thay thế cho phượng quan.
      Vi Tiểu Bảo nghe các cô cười nói. Trong lòng rất đỗi hoài nghi, tự hỏi: "Còn một cô nữa là ai? Chẳng lẽ lại là A Kỳ? Ta còn nhớ ôm nàng chạy lui chạy tới, sau đặt nàng xuống ghế, chứ không đặt lên giường. Nhưng đêm hôm ấy nhiều cô quá mà ta thì đầu óc hồ đồ, không chừng có lúc ôm nàng lên giường rồi cũng nên. Nếu trong bụng nàng mà có đứa con của ta thì thằng nhóc đó sau này sẽ làm Vương tử­ 'cả một cái' xứ Mông Cổ."
      Bỗng gã la thầm: "Trời ơi! Thôi chết rồi! Chẳng le õlại là mụ điếm già? Nếu là mụ thì bọn Quy Tân Thụ làm chết cả con mình rồi."
      Bỗng nghe Mộc Kiếm Bình nói:
      - Dù có bái thiên địa ở đây thì cũng phải để Phương sư tỷ bái trước.
      Phương Di đáp:
      - Không được! Sư muội là Quậ­n chúa nương nương dĩ nhiên phải bái trước
      ... Read more

      0
    Reply
    • gopostalmail 9 years ago

      Lộc íỉnh Ký chương 220 thiếu:

      Công Chúa vẫn chẳng hiểu gì, hỏi lại:
      -Má má gã ở kỹ viện làm chi? Nghe nói kỹ viện là nơi chơi đùa của đàn ông.
      Phương Di cười đáp:
      - Trước nay gã ưa thí­ch nói nhăng nói càn. Muội muội chỉ tin gã nử­a câu cũng đủ điên đầu rồi.
      Bữa trước ở Lệ Xuân Viện, Vi Tiểu Bảo chui vào trong chăn lớn ngủ với bảy cô, ngoại trừ Công Chúa thay vào mụ điếm già Mao íông Châu, còn saú cô lúc đó đều hiện diện ở đây.
      Công Chúa hung dữ chẳng kém gì Mao íông Châu, có điều nàng không thâm hiểm tàn độc bằng mụ mà nàng còn xinh đẹp và nhỏ tuổi hơn nhiều.
      Gã tự nhủ: "Thậ­t là may mắn cho mình được đổi mẹ ra con. Nếu lúc này người bầu bạn với mình chẳng phải Công Chúa mà là mẫu thân nàng thì chưa biết ra làm sao? Không chừng mình cũng đến phải theo gót lão Hoàng gia lên Ngũ íài Sơn xuất gia làm hòa thượng. Nhưng mình mà bắt buộc phải làm sư, nhất quyết đem theo cả bảy cô vợ này đi.
      Gã thấy sáu cô đều lộ vẻ thẹn thùng thì biết là các cô nghĩ đến tình cảnh đêm hôm ấy. Bất giác gã lẩm bẩm:
      - íêm hôm đó trong bóng tối đen ta sờ loạn lên, chẳng hiểu rõ đã cùng với những ai phượng đảo loan điên. A Kha cùng Thuyên tỷ tỷ trong bụng mang thai hài nhi của ta. Thế mới biết được hai người. Ta nhớ còn một cô nữa, nhưng không hiểu là ai? íể thủng thẳng hỏi cho ra mới được.
      Gã liền cười hề hề hỏi:
      - Dù chúng ta vĩnh viễn ở trên đảo Thông Cậ­t này cũng không đến nỗi tịch mịch. Thuyên tỷ tỷ! Công Chúa! A Kha! Trong bụng ba vị đã có con của tiểu đệ rồi. Không hiểu còn một vị nào nữa đã mang thai?
      Gã vừa hỏi câu này, bọn Phương Di bốn cô mặt càng đỏ ử­ng như gấc chí­n.
      Mộc Kiếm Bình vội đáp:
      - Tiểu muội không có! Tiểu muội không có!
      Tăng Nhu thấy Vi Tiểu Bảo ngó mình bằng cặp mắt nghi ngờ, liền nguýt gã một cái, gắt lên:
      - Không có!
      Vi Tiểu Bảo lại hỏi:
      - Hảo Song Nhi! Nhất định là chúng ta đã 'đại công cáo thành' rồi, phải không?
      ... Read more

      0
    Reply
    TO TOP
    SEARCH