MỤC LỤC
- Quyển 1
- 1. Tám đại Thánh hoàng
- 2. Tả Thu Mi sống lại
- 3. Yến Hội
- 4. Con người giới - Cổ Bàn
- 5. Hồng Mông không gian chấn động
- 6. Hầu Phí nhận đồ đệ
- 7. Hồng Quân hành phủ
- 8. Phong Thần Bảng biến hóa
- 9. bắt đầu cái mới
- Quyển 2. Hồng Quân
- 1. Bạo lực bất ngờ
- 2. Tứ cửu thiên kiếp
- 3. Hồng Quân
- 4. Tinh Thần Các
- 5. Tử Dương Môn
- 6. Chém giết liên miên
- 7. Bảo tàng Tần gia
- 8. Ám triều nổi sóng (thượng)
- 9. Ám triều nổi sóng (hạ)
- 10. Bảo tàng xuất hiện
- 11. Máu của Tần gia
- 12. Bắt đầu giết chóc
- 13. Trận Pháp Giết Địch
- 14. Mở ra bảo tàng
- 15. Gặp lại Tề Vân
- 16. Cùng nhau độ kiếp
- 17. La bàn của Cổ Bàn
- Quyển 3. Tiên Ma yêu giới
- 1. Tu Nhã
- 2. Thế Lực Phân Hoà
- 3. Đoạt bảo
- 4. Kiếm tiên khôi lỗi
- 5. Chém giết tiên đế
- 6. Tông Quật cùng Nghê Minh
- 7. Hoàng Phủ Tĩnh
- 8. Thân thế Tôn Ngộ Không
- 9. ra tay
- 10. Lâm Lâm nổi giận
- 11. Chương 11
- 12. Sự tình đột biến
- 13. Kim Hình Quân Văn Phong
- 14. Đỉnh Phong Đối Quyết
- 15. Tính mạng của Lâm Lâm gặp nguy hiểm
- 16. Cái chết của Lâm Lâm
- Quyển 4. Tu La Giới
- 1. Ngộ Không lập lôi đài
- 2. Kinh thiên côn pháp
- 3. Âu nghiệp Vu
- 4. Tu La Giới
- 5. Cương Thi
- 6. Lục Nhãn Cương Thi
- 7. Năm Trăm Năm
- 8. Hồng Quân sinh trước … trời sinh sau
- 9. Đại chiến
- 10. Tử nhãn cương thi
- 11. Hồng Quân đạo tầng thứ nhất
- 12. Mộ Dung Tuyết
- 13. Triệu kiến
- 14. Thân phận bại lộ
- 15. Âu Dương Phạm
- 16. Trở lại chiến trường
- Quyển 5. La Băng
- 1. La Băng
- 2. Kinh thiên tam côn
- 3. Không thể bình tĩnh
- 4. Chấn Động Toàn Trường
- 5. Tranh đoạt
- 6. Nguyên Anh biến mất
- 7. Hạ Nhị + Chương 8
- 9. Chung Cực biến thân
- 10. Tần Tư Xuất Quan
- 11. Tái Chiến
- 12. Công phá Thiên Sinh tinh
- 13. Trận chiến cuối cùng
- 14. Kim Nhãn cương thần
- 15. Tứ Đại Giết Hại
- 16. Tần Tư hiện thân
- 17. Toàn bộ biến mất
- Quyển 6. Vô danh không gian
- 1. Tử Thành
- 2. Liên tục phi thăng
- 3. Dùng binh khí đánh nhau
- 4. Đáp cứu
- 5. Gặp lại Tả Thu Mi
- 6. Ta không chết
- 7. Một đường tìm kiếm
- 8. Khổng Lâm
- 9. Không gian pháp tắc
- 10. Tôn Ngộ Không phát uy
- 11. Triển Tử Phong
- 13. Mạnh mẽ chiêu lãm
- 14. Quy Hàng
- 15. Sơ bước kế hoạch
- 16. Lặng lẽ phát triển
- 17. Triệu Vân Hưng
- 18. Hợp Tác Thành Công
- 19. Chính là đi gây chuyện
- 20. Tống thượng môn lai
- 21. Đánh cuộc sát đấu
- 22. Kết quả ngoài ý muốn
- 23. Bạch Vạn Kiếm
- 24. Cường hãn Ám Tinh giới nhân
- 25. Kích sát
- 26. Phi thăng
- Quyển 7. Lâm Lâm và Liễu Hàn Thư
- 1. Hai Thần giới
- 2. Quả nhiên là hắn
- 3. Chính là Ngịch Ương
- 4. Luyện chế Thần Khí
- 5. Phá thiên kiếm pháp
- 6. Nghịch thiên nhất kiếm
- 7. Đấu
- 8. Thắng lợi
- 9. Phát uy
- 10. Thu Trái
- 11. Thiên la địa võng
- 12. Sát
- 13. Đồ thành
- 14. Lâm Lâm - Liễu Hàn Thư
- 15. Tự cựu
- 16. Tìm được La Băng
- 17. Khuynh tố
- 18. Huyền tinh thiết quáng
- 19. Tố Hí
- 20. Trúng khế
- 21. Nhập Ông
- 22. Bị diệt
- 23. Chương 23
- 24. Bế Quan
- 25. Thương nghị
- 26. Trận đạo cao thủ
- 27. Thần giới thứ nhất phản công.
- 28. Phá trận
- 29. Dụ địch
- 30. Tam đối thiên vạn
- 31. Ba kiện Thiên thần khí
- 32. Phong Vũ Lôi đoàn
- 33. Bại lui
- 34. Liên hoàn trận pháp
- 35. Người Chu gia đến
- 36. Chiêu lãm ta? … Đổi họ ngươi trước đi!
- 37. Bất diệt kết ấn
- 38. Dụ địch
- 39. Băn khoăn của Ma Đa
- 40. Tử chiến
- 41. Bầu trời dị biến
- Quyển 8. Tân đích cách cục
- 1. Tứ đại thủ hộ thú tộc
- 2. Tuẫn tình
- 3. Tiếp tục đoạt thành
- 4. Xuất quan
- 5. Tôn Ngộ Không đến
- 6. Tiểu xung đột
- 7. Tranh đấu
- 8. Chu Gia điều tra
- 9. Chu Lam
- 10. Thẩm vấn
- 11. Kim nhãn Cương thần
- 12. Vạn hỏa ấn quyết
- 13. Đồ sát
- 14. Phát triển
- 15. Bí mật Tứ đại hộ vệ thú tộc
- 16. Nghiệm chứng
- 17. Ngoại tùng bên trong khẩn
- 19. Chiến Tiền ( Trước trận chiến)
- 21. Tám Người
- 22. Hỗn chiến
- 23. Yêu Vương
- 24. Hồng Quân đã chết
- 25. Đệ tứ vũ trụ
- 26. Quyết tâm của La Băng
- 27. Giải Trừ Phong Ấn
- 28. Bại thối
- 29. Tân đích cách cục
- Quyển 9. Hồng Quân Giới
- 1. Huynh Đệ
- 2. Đuổi giết
- 3. Tứ phương dũng động
- 4. đệ tam nhâm kim hình quân
- 5. Ám Tinh giới chi mê
- 6. Hỗ sanh tình tố
- 7. lục đạo luân hồi
- 8. Hai người Chu gia
- 9. Băng Nghiên đích cố sự
- 10. Lưu Quang đại đế
- 11. Lai tập (Đến tập kích)
- 12. Chu Viêm đích bí mật
- 13. Huynh đệ gặp mặt
- 14. Tần Vũ đích tâm
- 15. Hoa tra
- 16. Thời Gian Tĩnh Chỉ
- 17. Chu Viêm đích kế hoạch
- 18. Tân đích phát hiện
- 19. Lưu Quang báo thù
- 20. Hỗn chiến
- 21. Hồng Quân đích nhược điểm
- 22. Người địa cầu Lôi Vệ
- 23. Lĩnh Vực Tinh Thần
- 24. Năm lần biến thân
- 25. Ngũ biến cương thi đích cường hãn
- 26. Giải quyết ma phiền
- 27. Cường thế
- 28. Tông Quân đích thực lực
- 29. Sát lục
- 30. Cương thi Thần vương
- 31. Linh hồn bất đồng
- 32. Linh hồn không trọn vẹn
- 33. Liệt Phùng
- 34. Luyện khí đích quan kiện
- 35. Khí phôi
- 36. Hảo đông tây a
- 37. Nghịch Thiên nhất thương
- 38. Dung hợp
- 39. Nghịch Ương Vũ Hoàng
- 40. Chiến
- 41. Thiên Tôn linh bảo
- Quyển 10. Lục Đạo Luân Hồi
- 1. Chưởng khống giả của vô danh không gian
- 2. Thiên đạo
- 3. Hành tích bại lộ
- 4. Ngạnh hám Thiên Tôn
- 5. Tần Tư chết
- 6. Thiên mệnh
- 7. Tần Vũ tới
- 8. Liên Gia Gia
- 9. Bắc Phủ
- 10. Trở về tầng thứ chín
- 11. Sư phụ Triệu Vân Hưng
- 12. Kinh văn Nghịch Ương
- 13. Chu Viêm xuất quan
- 14. Truyền thuyết cương thi
- 15. Linh hồn hoàn chỉnh
- 16. Người tên Thiên Mông
- 17. Tinh Thần Biến bao phủ
- 18. Có thể trở lại Nhân gian giới
- 19. Tần Tư cùng Băng Nghiên
- 20. Huống Thiên Minh báo thù
- 21. Na quần Huống Thiên Minh
- 22. Hựu tự bạo liễu
- 23. Hai Thần Vương
- 24. Giải đáp nghi vấn
- 25. Người Tu La Huống Thiên Minh
- 26. Hoá thân thông đạo
- 27. Chưởng khống giả
- 28. Thăm dò lẫn nhau
- 29. Không có liêm sỉ
- 30. Thoả hiệp? Không!
- 31. Chưởng khống giả tự bạo
- 32. Nguy cơ
- 33. Hồng Quân xuất quan
- 34. Chân linh
- 35. Tần Tư đã chết
- 36. Ta đi luân hồi
- 37. Tần Vũ chuyển thế
- Quyển 11. Chuyển Sinh Thiên Giới
- 1. Thuỷ tinh Thiên liên
- 2. Tiên Thiên Hỗn Độn nguyên thần
- 3. Ta gọi là Tần Vũ
- 4. Ân tình
- 5. Hỗn Độn Lĩnh vực Tinh thần
- 6. Ly biệt
- 7. Giết người
- 8. Yêu thú tập kích
- 9. Kim mao băng thú
- 10. Đột phá
- 11. Qui phục
- 12. Đạo pháp tự nhiên
- 13. Rối loạn thân phận
- 14. Vách ngăn tâm tư
- 15. Đẳng cấp vũ khí
- 16. Thanh kiếm có linh tính
- 17. Tử Dực thành
- 18. Ta đi đào khoáng
- 19. Kim phát đế vương Thiên Hồn
- 20. Thiên khanh
- 21. Quáng động Thiên nguyên thạch
- 22. Truyền thuyết Thiên Khanh
- 23. Băng Băng
- 24. Cơn lốc trước chập tối
- 25. Giết
- 26. Mạo phạm huynh đệ ta, giết!
- 27. Loại cảm giác này... không sai!
- 28. Tinh Thần công pháp biến hoá
- 29. Toàn lực đánh một trận , giao ước
- 30. Thu phục hùng binh
- 31. Thệ ước biến hoá
- 32. Đến Thiên Khanh
- 33. Thiên đạo đích môn hạm
- 34. Đăng đường nhập thất
- 35. Lĩnh vực Hỗn độn Tinh thần đích biến hóa
- 36. Nguy hiểm, giằng co!
- 37. Thiên nhân sáu cánh
- 38. Đế Tuyết Phong háo sắc
- 39. Cửu Tinh liên châu
- 40. Lưu lại một ít
- 41. Luân hồi
- 42. Gây rối tại Ma thành
- 43. Tình nhi xuất quan
- 44. Nhâm trọng đạo viễn
- 45. Trăm năm
- 46. Ám Tinh giới đích phương pháp tu luyện
- 47. Làm khó
- 48. Mệnh lệnh của Thiên đế
- 49. Tử Dực nhiệt tình
- 50. Đường lên Thiên giới
- 51. Hai năm gian khổ
- 52. Tiến nhập Tu La giới
- 53. Trù hoa
- 54. Ly khai Tử Dực thành
- 55. Thủy Dực thành ngoại
- 56. Thủy Dực thành ngoại
- 57. Bí mật của Đế Tuyết Phong
- 58. Tìm hiểu
- 59. Tôn Ngộ Không xuất hiện
- 60. Rời khỏi Tử thành
- Quyển 12. Chí bảo Tu La tộc
- 1. ậ¨n ngộ Thiên đạo
- 2. Lại xuất phát
- 3. Đột phá
- 4. Miểu sát
- 5. Tần Vũ độ Thiên Khanh
- 6. Tần Vũ vượt Thiên Khanh
- 7. Chiến Chiến Chiến
- 8. Giết giết giết
- 9. Ý nghĩ điên cuồng của Tần Vũ
- 10. Ý nghĩ điên cuồng của Tần Vũ (2)
- 11. Tề tựu Tu La (1)
- 12. Tề tựu Tu La (2)
- 13. Tu La Tề Tụ (3)
- 14. Tu La Nữ Vương (1)
- 15. Tu La Nữ Vương (2)
- 16. Lực Phá Chín Đỉnh
- 17. Vô Tâm Nhúng Tay Vào
- 18. Mâu Thuẫn
- 19. Tao ngộ Bích thành
- 20. Tự nhiên chi lực (1)
- 21. Tự nhiên chi lực (2)
- 22. Bái sư (1)
- 23. Bái sư (2)
- 24. Huống Thiên Minh ôn nhu
- 25. Đi trước Tu La thành
- 26. Tát Hải
- 27. Bạch viên
- 28. Bạch Viên(2)
- 29. Tu La Thánh Địa(Thượng)
- 30. Tu La Thánh Địa(Hạ)
- 31. Phụ Tử Gặp Lại (Thượng)
- 32. Phụ Tử Gặp Lại (Trung)
- 33. Phụ tử gặp lại (3)
- 34. Tự hào
- 35. Thiên Đế quyết chi phá nhật xạ nguyệt
- 36. Tôn kính đích đối thủ
- 37. Đế Thích Thiên đích quỷ kế
- 38. Tá thế
- 39. Lôi kiếp
- 40. Tình Nhi rời đi
- 41. Chín dực Hàn Sanh
- 42. Tôn Ngộ Không
- 43. Thần Huống Tiên Minh
- 44. Thiên đạo chi nhận, giả?
- 45. Nhị giới bí tân
- 46. Sa Thành trong ngoài
- 47. Thượng Phổ Buồn Bực
- 48. Y Thần chưa chết?
- 49. Kéo dài thời gian
- 50. Ám độ Trần Thương
- 51. Tạ khẩu
- 52. Nhân vi đích gia tỏa (1)
- 53. Nhân vi địa gia tỏa (2)
- 54. Bát đại Thiên vương ( Thượng )
- 55. Bát đại Thiên vương ( Hạ )
- 56. Đế Thích Thiên bất đắc dĩ ( Thượng )
- 57. Đế Thích Thiên Bất Đắc Dĩ (Hạ)
- 58. Hoá ma
- 59. Lời tiên đoán ( toàn )
- 60. Chí bảo
- Quyển 13. Thiên Đạo Tung Hoành
- 1. Huyết Ma phá phong
- 2. Huyết ô Thiên giới
- 3. Huyết Giới
- 4. Lục đạo chân đế (Chân lý của Lục đạo)
- 5. Tần Vũ đích cường thế phản kích
- 6. Hủy diệt
- 7. Nguyên thần thủ xá
- 8. Tình nhi ly khứ
- 9. Quyết chiến Tu La
- 10. Tu La vương
- 11. Hàn Sanh hiện thân
- 12. Trở về
- 13. Bế quan ngàn năm
- 14. Chí Tôn linh bảo , Cổ Bàn phiên
- 15. Quay lại Thần giới
- 16. Cực hạn Thiên đạo
- 17. Bảy lần biến thân
- 18. Hồng Mông dị biến
- 19. Hỗn độn phong bạo
- 20. Nha đầu
- 21. Tần Vũ xuất quan
- 22. Sơ nhập Hỗn Độn giới
- 23. Tử cực tinh sứ
- 24. Sát nhân diệt khẩu
- 25. Hồi đáo Hồng Mông
- 26. Tử Huyền phủ
- 27. Mệnh kí
- 28. Tu luyện
- Quyển 14. Tà Thần giới
- 1. Luyện hoá
- 2. Ma thú
- 3. Cứu người
- 4. Chủ thành phong ba
- 5. Thân phận bại lộ
- 6. Hỗn Độn chân nguyên
- 7. Thời cơ chưa đến
- 8. Toàn thành sưu tra
- 9. Cáo Mật
- 10. Thu biên nhập đội
- 11. Thất Tuyệt tinh hệ
- 12. Cuộc chiến Xích Nhật ( Thượng )
- 13. Cuộc chiến Xích Nhật ( Trung )
- 14. Xích nhật chi chiến (Hạ)
- 15. Chiến Tôn
- 16. Tứ bội chiến thần quyết
- 17. Yếu hiệp
- 18. Đấu chiến côn điển
- 19. Bước vào nguyên thuỷ vũ trụ
- 20. Dị Giới
- 21. Sơn Lĩnh Ác Chiến (Thượng)
- 22. Sơn lĩnh ác chiến (Hạ)
- 23. Vì chính mình mà chiến
- 24. Kế hoạch công thành ( Thượng )
- 25. Kế hoạch công thành ( Hạ )
- 26. Đột tập, Thành chủ phủ!
- 27. Địa hạ lao thành
- 28. Chưởng khống Minh Huyễn tinh!
- 29. Phù lục trong mật thất
- 30. Quân chủ lực
- 31. Tu luyện trong mật thất
- 32. Khuếch Trương Địa Giới
- 33. Quyết chiến như đổ
- 34. Thất Đạo Phòng Tuyến
- 35. Đánh vào chủ thành
- 36. Quyết chiến
- 37. Ma thú Hung Thiên
- 38. Cường Thế Chiếm Lĩnh
- 39. Mật Thất Kinh Hồn
- 40. Tân Lực Lượng!
- 41. Thất Sát tinh
- 42. Kịch chiến
- 43. Cấm thuật , Tam cực phích lịch
- 44. Băng Chi Thương Lâm
- 45. Tà Thần giới
- 46. Đế thành phong ba (thượng)
- 47. Đế thành phong ba ( Hạ )
- 48. Tà Thần điện
- 49. Tà Thần Tử Dạ Thương Long
- 50. Thương Long Điện
- 51. Bí Mật Kinh Thiên (Thượng)
- 52. Bí Mật Kinh Thiên (Hạ)
- 53. Hội nghị bát tộc ( Thượng )
- 54. Hội nghị bát tộc ( Trung )
- 55. Hội nghị bát tộc ( Hạ )
- 56. Giải Thích
- 57. Nan Đề
- 58. Bản Nguyên Lực Lượng
- 59. Bát thần môn
- Quyển 15. Tru Thần thiên hạ
- 1. Ngàn năm sau này
- 2. Luyện hồn bích
- 3. Khai Thiên
- 4. Năng Lượng Ba Động
- 5. Phái Binh Tham Tra
- 6. Hắc động phong vân
- 7. Đệ tam Giới Vương
- 8. Binh vương Long Chiến
- 9. Giới Vương Truy Sát
- 10. Ma Thú Huyết Mãng
- 11. Hủy Diệt Chi Chiến
- 12. Đồng quy vu tận
- 13. Chí tôn linh bảo , Đạo Thiên kính !
- 14. Tranh đoạt linh bảo
- 15. Thất Sát Trùy
- 16. Đệ nhất Giới Vương, Tử!
- 17. Thất Sát Bạo Phát
- 18. Loạn thần điện
- 19. Khai tích tiểu vũ trụ
- 20. Thần bí nhân
- 21. Đệ nhất Binh Vương
- 22. Vi binh nhi cuồng
- 23. Tinh phách hỗn độn
- 24. Hỗn Thiên vô cực côn
- 25. Trở về
- 26. Tử thần điện
- 27. Loạn Thần Xuất Quan
- 28. Siêu Việt Cực Hạn
- 29. Đao Thiên Kính Huyền Diệu
- 30. Thương nghị trước cuộc chiến
- 31. Quyết chiến
- 32. Thuộc tính phụ gia
- 33. Luyện Hồn
- 34. Loạn Thần
- 35. Thiên Quỷ Sát
- 36. Đạo chân linh thứ tư băng hủy
- 37. Lưỡng đại Chủ thần
- 38. Thu vĩ
- Quyển 16. Bát Thần Vô Địch
- 1. Thiên nguyên tố pháp tắc
- 2. Bản nguyên lực lượng
- 3. Ma thú Vũ Kình
- 4. Thiên Phạt cổ kiếm
- 5. Thần Thiên khải kỳ
- 6. Cử bôi tương khánh
- 7. Lang Vương hàng sinh
- 8. Nguyên thủy Huyền Thiên quáng
- 9. Trục tâm băng hủy
- 10. Nguyên tố pháp tắc chi thần
- 11. Đại thần Thiên Giới
- 12. Hồng Quân Thiên đạo
- 13. Chiến Tiền Tự Mạc
- 14. Chiến Thần
- 15. Chủ Thần Hội Ngộ
- 16. Thần Thiên tế đàn
- 17. Cuộc chiến chúng thần
- 18. Thần uy
- 19. Thần Chiến (Thượng)
- 20. Thần Chiến (Trung)
- 21. Thần Chiến (Hạ)
- 22. Bất diệt đối kháng
- 23. Phá diệt , trọng sinh !
- 24. Ma huyết sát tính
- 25. Tân Chủ Thần
- 26. Tử Thủy Thiên Tinh
- 27. Bát Thần
- 28. Linh hồn đối chiến
- 29. Bàn Cổ
- 30. Tử thần đánh bất ngờ
- 31. Bát Thần Chi Chiến (Thượng)
- 32. Bát Thần Chi Chiến (Trung)
- 33. Bát Thần Chi Chiến (Hạ)
- 34. Một kích chí mạng
- 35. Thần Thiên bảng hiện thế
- 36. Dung hợp Thần Thiên bảng
- 37. Trảm sát nguyên tố chi thần
- 38. Âm Vương Lục Sát
- 39. Chúng thần hội tụ
- 40. Tam đại Chủ thần
- 41. Thần Thiên cảnh giới
- 42. Chủ thần thất vọng
- 43. Chủ Thần Lực
- 44. Đối kháng, lưỡng đại chủ thần!
- 45. Phản phệ
- 46. Trì hoãn
- 47. Diệt thần chi chiến
- 48. Hỗn Độn lực
- 49. Chưởng Khống Giả Thần Thiên
- 50. Đại Thần Thiên Giới, Băng Hủy
- 51. Sắc Phong
- 52. Thần Thiên đại điện
- 53. Sắp hủy diệt ?
- 54. Trách nhiệm
- 55. Mạt Long
- 56. Cô Chú Nhất Trịch (Dốc Toàn Lực)
- 57. Thiên Cực Hạc
- 58. Diệt Lôi thần
- 59. Luyện hồn
- 60. Thắng lợi trở về
- 61. Kiện linh bảo thứ tám
- 62. Mộ địa dị biến
- 63. Thần Thiên sống lại
- Quyển 17. Thần Thiên phục hoạt
- 1. Bế quan tu luyện
- 2. Thần Thiên cụt một tay
- 3. Nhâm Thiên Tuyệt
- 4. Thần Thiên phân chia
- 5. Pháp tắc huyền ảo
- 6. Dung hợp
- 7. Thần Thiên Kim Phi Ngô
- 8. Diệt sát
- 9. Cổ Bàn thành thần
- 10. Tiêu Bất Phàm
- 11. Tu Luyện
- 12. Thần Thiên Bản
- 13. Đoạt quyền
- 14. Điều khiển nguyên tố
- 15. Thực lực
- 16. Phong Thần Nguyệt
- 17. Nhất nhâm Thần Thiên
- 18. Đột phá
- 19. Tân Thần Thiên
- 20. Vô danh sơn
- 21. Thiên khải tứ bảo
- 22. Chiến trường Thần Thiên
- 23. Kịch chiến
- 24. Thất khống
- 25. Chí cao Thần Thiên
- 26. Hồi gia
7
Cánh rừng lại xôn xao không khí của những ngày vào chiến dịch. Các cánh quân của các trung đoàn, tiểu đoàn khác nhau lũ lượt di chuyển dọc ngang. Từng đoàn quân, quần áo bạc màu nắng gió, ba lô, súng ống, gạo nước trĩu nặng trên thân bước những bước dài mạnh mẽ. Tất cả, từ người lính cũ đã mấy năm xa quê đến những người lính mới sang hồi cuối năm ngoái, đều không còn gì khác biệt nhau. Ai ai cũng đã quen với những chặng hành quân hàng chục cây số dưới ánh nắng chang chang, trong lớp bụi mù mịt bay lên giữa ban ngày, hay dưới ánh sao lấp lánh mùa khô miền xích đạo ban đêm; quen với mùi mồ hôi của chiếc áo lính nhiều ngày không giặt, với sự thiếu ngủ những đêm trắng hành quân; quen với sự căng thẳng trong giờ phút ém quân chờ lệnh nổ súng...
Từng đoàn quân, như những con rùa dưới cái mai nặng nề bò từng bước chậm rãi mà chắc chắn về mục tiêu phía trước. Người thì ngược về Tây, tiếp tục cho trận đánh. Người thì xuôi lên Bắc thế chân đóng chốt, bảo vệ cho dân công lên xây dựng tuyến phòng thủ dọc theo hành lang biên giới.
Trên đường đi, những người lính thuộc các đơn vị khác nhau cứ ngong ngóng mong gặp lại một đồng hương nào đó thuộc đơn vị bạn. Tiếng chào hỏi, cười đùa trêu ghẹo nhau giữa những người lính vang vang suốt một chặng đường dài, cuốn theo cơn gió cuối xuân hun hút luồn vào cánh rừng sâu, phá vỡ sự tĩnh lặng hàng trăm nghìn năm nay của khu rừng trầm mặc:
- Vân ơi, có viết thư cho nhỏ Thùy em gái tao nói tao gửi lời thăm nó với nhé. Dạo này tao lười viết quá. Ði may mắn nghe Vân.
- Thắng ơi! Ðánh cho hăng vào! Kiếm nhiều nhiều "đồ cổ" 1 về ghé tao nhậu một chặp tưng bừng nghe!
- Ðồng hương ơi, phen này lên đó nằm chốt một năm tội nhỉ! Có gặp nàng khỉ cái nào đèm đẹp thì cũng ráng giữ thủy chung với bà vợ già ở quê nghe!
- Anh em đi mạnh khỏe, chiến thắng vẻ vang nghe!
- Anh em ở lại cũng mạnh khỏe, hoàn thành nhiệm vụ nghe!
Huy dáo dác nhìn ngược ngó xuôi tìm kiếm Xuân, thằng bạn cùng huấn luyện ở H.15. Trong đoàn sang đây, chỉ có Huy và Xuân là về sư đoàn này. Không biết là Xuân ở trung đoàn, tiểu đoàn nào, Huy cứ vừa dõi mắt tìm, vừa hét lên hú họa: " Xuân ơí! Huy đây! Xuân H15 ơi! Huy đây! Mày đâu rồi? ".
Từ phía đầu đội hình của đoàn quân đang đi ngược lên, bỗng có một người lính chạy xuống quát to:
- Ai là Huy H15?
- Tôi, tôi đây! - Huy cuống quýt.
Người lính bước tới gần bên Huy, mỉm cười:
- Xuân không có ở đây, nó đi qua chỗ E. bộ liên hệ công tác. Tui có nghe nó kể về ông.
Huy mừng rỡ, hỏi rối rít:
- Ủa, nó làm gì mà lên E? Anh ở đơn vị nào? Nó có khỏe không vậy?
Người lính bật cười, vui vẻ nói:
- Xuân đã lên tiểu đoàn làm văn thư. Tụi tui ở D7. Sắp tới nằm chốt ở đây, chắc còn lâu mới về hậu cứ. Yên chí đi, Xuân vẫn khỏe khoắn, vui vẻ. Thôi, tui phải đi đây.Tui sẽ nói nó có gặp ông. Mạnh giỏi nghe đồng hương. - Nói chưa dứt câu, anh ta xoay lưng chạy vù đi.
- Mạnh giỏi nghe đồng hương.! Huy hét vói theo. Anh tự trách mình quên không hỏi anh ta tên gì.
Buổi trưa, đơn vị dừng chân nghỉ giải lao bên một tiểu đoàn tăng. Lác đác trên trảng cỏ khô xơ xác là những khóm cây rừng, những chiếc tăng nằm dưới bóng những khóm cây đó. Từng nhóm năm người lính một đang quây quần bên cạnh chiếc tăng ăn cơm, trông thấy tụi Huy đi qua, cất tiếng chào mời vui vẻ, thân thiện:
- Xơi cơm mấy anh ơi.
- Ăn cơm đồng hương ơi.
Dù biết là họ chỉ mời cho có, Huy cũng thấy vui vui, xúc động. Tình cảm giữa các đơn vị, các binh chủng khác nhau trong những ngày này thật sự gắn bó, thể hiện ở từng điều nhỏ nhoi như vậy. Anh gật đầu cám ơn, rồi hỏi:
- Tụi tôi đang đi tìm nước về nấu cơm. Khu này có hố nước nào không mấy anh?
- Có, có người anh em ạ! Cứ đi dọc theo đường mòn này vài trăm mét nữa, có một vũng nước lớn lắm.
Theo lời những người lính tăng, đi thêm khoảng năm trăm mét, băng vào một cụm cây cao rậm rạp, Huy, Thuận gặp vũng nước. Ðó là một khoảng đất trũng hình bầu dục, đường kính chừng bốn mét, nằm giữa một bãi cỏ. Nó có nước là nhờ đợt mưa dầm hồi cuối tháng trước, nhưng đến nay cũng đã vơi cạn đi nhiều. Mặt nước tù đọng nổi lều bều những lá khô rơi, những váng rêu xanh mốc. Rải rác bên bờ vũng có những chỗ cỏ bị đè nát, lỗ chỗ dấu chân thú rừng trên mặt bùn non. Màu nước vàng đục, lợn cợn trông thật tởm. Nhưng có nước đã là quí lắm rồi. Huy mở bung tấm nylon ra, gấp làm hai, rồi móc túi quần lấy hai sợi dây võng cột gút hai đầu tấm nylon vào hai đầu cành cây đã chặt sẵn từ trước, tạo thành một cái võng chứa nước dã chiến. Xong xuôi, hai người gỡ nón cối ra bước xuống ven vũng, múc nước đổ đầy chiếc cáng. Dù có tải theo mấy can rùa nước dự trữ, Quân vẫn cẩn thận bảo anh em cố đi tìm nguồn nước, để dành lại số nước có sẵn phòng khi bất trắc.
Hai người về tới chỗ trung đội. Phái đã nổi lửa từ lúc nào. Anh nhanh nhẹn trút gạo vào nồi, đổ nước vào rồi bắc lên chiếc bếp dã chiến đào âm vào nền đất, bỏ qua công đoạn vo gạo. "Ăn thế càng thêm bổ!" Phái biện bạch dù chả ai có ý kiến gì.
Cơm nước xong, mỗi người tìm chỗ mắc võng, hay trải chiếu lên trên lớp cỏ khô để nghỉ lưng. Huy đang dáo dác tìm nơi cột võng thì Quân gọi:
- Lại đây Huy, đây có chỗ giăng nè.
Quân mắc võng giữa hai cây rừng cỡ bắp chân. Bên tay phải anh có một nhánh lớn xòa xuống thấp từ một cây to gần đó. Huy cột một đầu võng vào nhánh cây đó, đầu kia vào thân cây đầu võng của Quân. Rồi anh ngồi lên võng, ngả lưng ra khoan khoái.
Huy nhắm mắt lại dỗ giấc, anh cũng đã mệt nhoài sau chặng hành quân. Nhưng rồi anh thấy đầu mình tỉnh như sáo, không sao ngủ được, như vừa uống xong một ly cà phê thật đậm. Anh nhổm lưng ngó qua Quân. Quân cũng không ngủ, anh vòng hai tay ra sau ót, mở mắt nhìn lên vòm lá trên đầu.
Huy ngần ngừ một lúc, rồi nói:
- Thương thằng Trung quá, anh Quân! Không biết giờ nó ra sao!
Quân thở dài:
- Cầu mong cho nó hết bệnh. Nó là một người tốt...và hiếm có...
Huy ngạc nhiên. Anh không hiểu Quân muốn nói gì. Huy im lặng ngẫm nghĩ một lúc rồi buột miệng hỏi:
- Hiếm có là sao hả anh?
- Thật ra, điều này anh khó mà giải thích. Với lại, nó chỉ là cách nghĩ của anh thôi, Huy à. Huy biết không, thường thì mọi người coi những người bị lên cơn điên khùng sau một cú sốc, một thương tổn tâm lý là những người yếu đuối, đáng thương. Người ta thương hại, và người ta cũng coi thường những người này. Thật ra, những người điên này cao quí, đáng trọng hơn nhiều so với vô khối loại người. Họ trung thành với điều họ coi là lẽ phải, là chân lý, và khi điều này bị xúc phạm, họ không chịu đựng được. Họ là những người có nhiều tính nhân bản hơn người khác.
Huy ngơ ngác nghe Quân nói. Những câu giải thích của Quân còn khó hiểu hơn cả nhận định của anh. Tuy vậy, những lời trầm buồn của Quân in sâu vào trí nhớ Huy. Anh nhớ hầu như đúng từng câu, từng chữ. "Rồi sẽ có ngày mình hiểu!" Huy tự hứa với mình. Anh chợt nghĩ tới một điều khác.
- Em có nghe Ụ Mối kể về anh. Anh không muốn về nước sao anh Quân?
- Muốn chứ. Anh cũng nhớ thành phố lắm. Nhưng anh không còn ai, không còn nơi nào để coi là gia đình, là mái ấm của mình nữa. Anh cũng không thể xa anh em, đồng đội. Trung đội bây giờ là nhà của anh đó Huy.
Quân chợt mỉm cười. Anh nhìn Huy với đôi mắt sáng. Không thể gọi Quân là một người đẹp trai. Dáng anh cao gầy, lưng hơi khòm khòm. Nét mặt anh là nét mặt của một người bình thường, không xấu cũng không đẹp, và không có gì đặc biệt. Một gương mặt mà người ta có thể nhìn lướt qua rồi sau đó sẽ quên khuấy đi ngay. Tuy nhiên, Quân có một đôi mắt khác thường. Mắt anh tỏa một ánh sáng dịu dàng, kỳ diệu. Ánh sáng đó làm cho bất cứ người nào, khi nhìn vào đôi mắt của Quân, cũng sẽ có cảm giác mình như tốt hẳn lên, tự tin hẳn lên. Và những khi Quân im lặng, nét mặt anh có một sự bình thản lạ thường, bình thản nhưng không gây cảm giác lạnh lùng, xa cách. Ở Quân ánh lên một vẻ đẹp bên trong khó diễn tả thành lời. Ngay từ hôm gặp Quân lần đầu, Huy đã không cưỡng nổi một niềm tin cậy và yêu mến tự nhiên đối với anh. Quân nói:
- Hôm trước, lúc em ra hồ tải nước. Ụ Mối nó lục ba lô em lấy cuốn sổ ra đọc um lên. Em cũng lãng mạn lắm nghe Huy! Thơ em có sự rung cảm, có sức mạnh nội tại đó, nhưng còn dàn trải lắm. Thơ em là lời độc thoại với chính mình, nó không phải là loại thơ dành cho người thứ hai nào khác ngoài em. Anh thấy qua những bài thơ và đoạn nhật ký đó, em đa cảm và mang nhiều ảo tưởng quá Huy. Ðó không phải là điều tốt cho em đâu. Em sẽ vì nó mà chịu nhiều bất hạnh.
Huy nhìn Quân đăm đăm, ngạc nhiên thấy Quân chỉ với những lời giản dị như vậy đã nói thật chính xác được những gì mà chính anh cũng đã từng cảm nhận một cách mơ hồ. "Anh Quân hiểu mình còn hơn mình hiểu chính mình nữa!" - Huy la thầm trong bụng. Quân nói tiếp:
- Em đang băn khoăn về những điều hư huyễn đó Huy. Tốt hơn em nên cố gắng dẹp bỏ đi những khái niệm phân biệt về bản chất con người. Con người chỉ đơn giản là con người thôi. Có tốt, có xấu, có thiện, có ác, có sự hèn nhát song song với bản chất anh hùng. Tốt hay xấu, thiện hay ác, hèn nhát hay anh hùng theo đánh giá của người khác ngoài bản thân của một cá nhân chỉ là cái vỏ bên ngoài, là hiện tượng, biểu hiện nhất thời. Nếu đúng lúc, đúng thời cơ thì nó là hay, nếu không đúng lúc thì nó là điều dở, chỉ vậy thôi Huy. Tất nhiên, ở mỗi cá nhân, mức độ giữa những bản chất này có khác nhau. Nhưng có ích gì việc đi đánh giá, khen chê, phẩm bình người khác, và đặt niềm tin nơi người khác. Em chỉ nên quay lại nhìn nhận chính mình, chỉ nên tin vào con người nói chung, chứ không phải là bất cứ một con người cụ thể nào...
Quân chợt ngưng lời. Anh thấy lòng quặn lên một nỗi xót xa khôn tả. Anh đã cảm nghiệm, kinh qua những điều vừa nói với Huy bằng chính những mất mát đổ vỡ của mình. Anh chợt thấy băn khoăn. Huy còn trẻ quá, còn hồn nhiên chân thật nào khác gì một đứa trẻ thơ. Huy chính là hình ảnh của chính anh thời thơ dại: đầy khát khao hiểu biết, đầy mơ tưởng ngây thơ, đầy niềm tin, hy vọng... Có nên nói với Huy những điều này không? Có thật sự cần thiết hay không?...Lướt qua đầu Quân một chuỗi hình ảnh của ngày qua: một thằng Quân nhỏ xíu, ngơ ngác nghe mấy ông cậu bà dì bảo: "Ba má mày chết cả rồi!" - " Chết là sao hả cậu? " - " Là mày không bao giờ gặp lại ba má mày nữa." – " Vậy ba má con đi đâu? " – " Ði xa lắm..." – " Xa tới đâu hả dì?" - " Xa lắm, có nói mày cũng không biết đâu mà hỏi." – " Vậy chừng nào ba má con về? " – " Họ không về nữa đâu, họ đi mãi mãi..."... Nó ôm mặt khóc nức nở. Lần đầu tiên nó đã ý thức về cái chết như là sự xa cách, bất ngờ và không hiểu nổi...; Rồi một thằng Quân bụng đói như cào, lang thang trên đường phố, bị tụi trẻ bụi đời đánh đập, bị chó rượt cắn, bị người lớn mắng chửi khi nó liều bước vào nhà xin chút cơm ăn...; Rồi một thằng Quân mặc áo nâu sồng, lưng thẳng đơ, nghiêm nghị ngồi nghe sư cụ giảng giải những lẽ mất còn, những điều sắc sắc không không...Có lần, sư cụ đã dạy Quân: " Con không nên tin vào những gì người khác nói, kể cả một người đáng trọng nhất con từng biết, kể cả Ðức Phật, nếu như người có hiện ra trước mặt con; không nên tin vào sách vở, kể cả đó là một quyển kinh điển hầu hết mọi người đều tôn sùng ca ngợi, khi chưa tự mình chứng nghiệm, kinh qua. Một khi con đã tự mình chứng nghiệm, kinh qua, một khi trái tim con hòa hợp cùng lý lẽ, một khi thâm tâm con cuối cùng mách bảo đó chính là lẽ phải, điều nên - cái đó, chúng ta gọi là lương tâm - khi ấy, con hãy tuân theo những gì lương tâm con thúc giục con. " Quân đã cảm nghiệm, đã tự mình minh chứng tính chất đúng đắn của lời dạy đó sau bao nhiêu năm tháng băn khoăn. Quân đã hiểu ra một điều: Lẽ phải, hay như sư cụ nói – lương tâm- thật sự không nằm ở luân lý, đạo đức hay pháp luật. Tất cả những thứ đó đều có thể đổi thay cùng lịch sử. Lẽ phải là điều cao viễn hơn chúng, vĩnh hằng, thuộc về mỗi cộng đồng, và cũng thuộc về mỗi cá nhân. Nó đã được di truyền qua bao thế hệ, hình thành và tồn tại trong cuộc chiến đấu sinh tồn. Nó mang tính cá thể vì nó nằm khuất trong ý thức, tiềm thức mỗi con người riêng biệt. Nó lại mang tính cộng đồng vì nó là mối dây liên kết giữa từng cá thể với nhau trong cuộc sống chung. Một người khi hành động một điều không hợp với lẽ phải đó, sẽ có thể che dấu, dối gạt được người khác, nhưng không thể che dấu, dối gạt chính mình. Họ sẽ cảm thấy bất an, day dứt, đau đớn không nguôi, dù đôi lúc đôi khi hay suốt cả đời.
Quân quay sang Huy. Huy vẫn mở to mắt nhìn anh chờ đợi. Có lẽ trong đầu óc của nó mình là một con người hoàn hảo lắm, là một tấm gương đáng để nó noi theo... Quân nghĩ thầm rồi nói tiếp:
- Ðừng đặt toàn bộ niềm tin vào bất cứ ai Huy à... kể cả anh hay người nào khác, nếu không, khi niềm tin sụp đổ, em sẽ không đủ sức chịu đựng nó đâu. Và điều quan trọng em cần luôn luôn nhớ, là cái tốt thật sự, cái chân lý thật sự cũng chỉ là tương đối. Em có bản chất tốt, có niềm tin, vậy hãy tin rằng những điều không làm những người đang sống quanh em thiệt hại, đau khổ là điều thiện, điều mình phải nỗ lực thực hiện, và chỉ cần như vậy là đủ rồi. Chỉ vậy thôi cũng đã khiến em phải tự đấu tranh rất gian lao rồi đó Huy.
Quân ngưng lời, anh thở dài, im lặng một lúc lâu.
Huy vẫn còn choáng váng với những gì Quân nói. Chúng như những tia chớp loé lên, sáng rực trong khoảnh khắc, soi rọi đến tận những ngõ ngách thâm u, mờ mịt nhất trong ý thức của Huy. Tuy vậy, anh không hiểu hết, chỉ cố gắng ghi nhớ chúng. Huy chợt phát hiện ra một điều kỳ quặc - Quân nói như một nhà tu sĩ, nhưng anh vẫn hành xử như bao người bình thường khác, vẫn cầm súng chiến đấu một cách dũng cảm, có thể nói là anh hùng nữa cũng không quá đáng. Có một sự mâu thuẫn nào đó thật lạ lùng trong con người này! Anh suy tư như một nhà hiền triết, nhưng sống và hành động như một con người đầy nhiệt tâm, đầy lòng đam mê cuộc sống. Một lúc sau, Huy hỏi:
- Tại sao mình lại đánh nhau ở đây anh Quân? Sao mình không để bộ đội K. tự lo lấy chuyện của họ ? Em có nghe anh Ngô chính ủy trung đoàn giải thích vấn đề này rồi, nhưng em thấy nó sao sao đó, không thuyết phục. Mấy bữa trước em qua nghe ké "ra-dô" bên đại đội 13, anh Vụ có mở đài Polpot nghe xem chúng nói gì. Mẹ kiếp! Chúng chửi quân tình nguyện Việt Nam mình là lũ xâm lược, chả khác gì mình chửi lính Mỹ trước đây. Liệu người dân Campuchia có coi mình là lũ ngoại bang xâm lược không anh?
- Bản chất những người lính tụi mình khác với bản chất những người lính Mỹ. Anh nói khác ở đây không phải là về cái tốt hay cái xấu. Khác là ở nền văn hoá, ở tư tưởng, quan niệm, truyền thống dân tộc. Lính Mỹ không hiểu dân Việt, do đó, hoặc họ sợ hoặc họ coi thường, khinh rẻ dân ta. Còn chúng ta và dân Campuchia không khác gì nhau mấy, chúng ta và họ có cùng một nền tảng, bản sắc văn hoá như nhau. Chúng ta hiểu họ, thương mến họ. Và những người dân chất phác này cũng hiểu và thương mến chúng ta. Còn như tại sao chúng ta lại phải chiến đấu thế này, là một chuyện không dễ nói. Ðúng là nếu chúng ta sớm rút quân về thì tốt hơn, nhưng tình thế hiện nay rất nhiều chuyện rối ren. Em cũng không nên thắc mắc dằn vặt làm chi. Nói cho cùng, chúng ta chỉ là những hạt cát bị cuốn theo vòng xoay của thời đại, của lịch sử thôi Huy.
- Tại sao lại phải né tránh sự thật hả anh? Em nghĩ nếu không xác định được ý nghĩa, mục đích, thì làm sao chúng ta có đủ niềm tin và ý chí để chiến đấu. Từ hồi nhỏ, em đã thích những chuyện hào hiệp anh hùng, thích những bài thơ, bài hịch hùng tráng. Em nghĩ rằng đối với đàn ông thì chuyện cao quí nhất để làm là chiến đấu, là "da ngựa bọc thây".
- Ðiều này cũng là một trong những ảo tưởng của em đó Huy ơi! - Quân có vẻ buồn buồn. Anh dừng lời, im lặng một lúc lâu - Và cũng là điều mà nhiều người ảo tưởng về nó. Chiến tranh rốt cuộc chỉ để phục vụ cho mưu đồ tham vọng của những người cầm quyền. Ở những cuộc chiến xâm lược thì điều này đã hẳn nhiên rồi, không có gì để bàn cãi nữa. Nhưng cả ở những cuộc chiến tranh giữ nước, chống ngoại xâm, hay nội chiến rồi cũng vậy thôi. Lịch sử đã cho thấy rồi, khi cởi bỏ được ách thống trị hà khắc, bóc lột của ngoại bang, hay đã lật đổ một chế độ thối nát nào trước đó, và đã nắm được quyền lực trong tay, người ta thường quên đi những điều ích dân, lợi nước. Họ, hoặc người kế thừa của họ chỉ còn nuôi tham vọng củng cố quyền uy hoặc xa hoa hưởng thụ. Chỉ có những người dân, những người lính tầm thường là mất rất nhiều, mà được rất ít, hoặc chẳng được gì. Trừ phi là chiến đấu vì độc lập tự do của Tổ quốc, còn thì những cuộc chiến khác không mang tới cho họ điều gì hay ho cả. Cái họ cần chỉ đơn giản là một mái nhà, một gia đình êm ấm, một mảnh ruộng vườn nho nhỏ và một cuộc sống thanh bình...Biết bao nhiêu người phơi xác, tên tuổi cũng vùi sâu vào cát bụi lãng quên, chỉ để cho một vài kẻ trở thành những vị anh hùng lưu danh sử sách. Từ khi khái niệm anh hùng nguyên sơ của thời cổ đại xa xưa đã trở thành một chủ nghĩa- chủ nghĩa anh hùng- nó đã bị biến tướng, đổi thay về chất, trở nên một sự mê hoặc, một sự lừa dối kinh khủng, đã bị người ta lấy nó làm chiêu bài che đậy những sự xấu xa, Huy có hiểu không. Mỗi con người đều có khả năng trở thành một anh hùng, một tài năng để cống hiến cho xã hội, họ vốn mang sẵn trong người cái đó. Nhưng để làm một anh hùng chân chính thì rất khó, rất hiếm hoi... Anh đã từng băn khoăn, nghĩ ngợi nhiều về vấn đề này, nhưng rồi thấy nó thật là phức tạp. Có những điều chúng ta có thể cảm nhận phần nào, nhưng không thể diễn tả nó ra một cách minh bạch bằng lời đâu Huy...Thôi, đừng nói chuyện này nữa nghe Huy. Có lẽ càng nghĩ về mọi sự một cách giản đơn, càng dễ chịu, ít gặp rắc rối hơn đó Huy. Nhiều khi, anh ước ao mình không hiểu biết gì cả, thế lại hoá hay...
Quân điểm lại trong đầu những cái tên vua chúa, anh hùng; Những cuộc cờ chính trị tranh đoạt thế quyền đầy khí trá, gian manh, thủ đoạn ghê người, đẫm máu và nước mắt của biết bao nạn nhân vô tội; Sử sách còn rành rành ghi lại đó. Ở bất kỳ thời nào, ở bất kỳ nơi nào trên quả đất bé nhỏ này, những chuyện như vậy vẫn cứ diễn ra. Nó vẫn diễn ra dù là dưới những hình thức khác nhau. Bao giờ con người mới thật sự xoá bỏ được mọi khái niệm phân biệt, hữu danh vô thực, để yêu thương nhau, để sống một cuộc sống thanh bình, an lạc? Sống không phải để hận thù ganh ghét. Sống để yêu thương và sáng tạo. Ðể mỗi một con người đều là một vì sao, một mặt trời nhỏ tự tỏa sáng bằng ánh sáng của chính mình. Sẽ có một ngày như vậy đến hay không? - Quân tự hỏi lòng.
Huy thân thiết nhìn Quân. Mãi đến hôm nay, Huy mới có một cuộc trò chuyện thật sự với anh. Quân nói nhiều điều thật là mới mẻ, dù có những chỗ Huy chưa thật hiểu, và đôi chỗ khác Huy không đồng ý với Quân, nhưng Huy vẫn thấy lòng tràn ngập một niềm quý mến và cảm phục anh. Không rõ vì sao, lòng Huy chợt rộn lên một niềm ước ao mãnh liệt - được nắm lấy bàn tay Quân, nắm và xiết thật mạnh, thật lâu.
Trầm ngâm một hồi, Huy hỏi:
- Anh Quân thích viết như vậy, chắc hồi đó anh học khoa văn phải không?
- Anh học khoa triết. Anh yêu triết học từ hồi còn nhỏ. Hồi đó, tối tối sau buổi tụng kinh, sư thầy thường ngồi giảng dạy cho anh mọi lẽ. Lớn lên một chút, anh đọc mấy cuốn triết khô khan còn mê mải hơn đọc tiểu thuyết. Nhưng triết học không giải quyết được vấn đề của cá nhân đâu Huy ạ. Triết học chỉ là cánh cửa mở hé cho ta thấy ánh sáng bên ngoài. Còn nguồn sáng ở đâu, tự thân mỗi người phải đi tìm nó. Huy biết không, anh viết vì cảm thấy hạnh phúc khi đang viết. Anh không nghĩ những gì mình viết là hay, hay có giá trị gì cho người khác. Tuy vậy, anh vẫn gửi đi. Anh nghĩ đó là sự thể hiện mối quan tâm tới người khác, ý muốn hòa đồng, chia sẻ với người khác, và tình thương yêu cuộc sống của anh. Anh làm hết những gì mình có thể làm, vậy là anh thấy yên ổn trong lòng.
- Chắc anh Quân có làm thơ? Hôm nào anh cho em đọc với nghe.
- Anh không có năng khiếu về thơ ca như Huy đâu. Thơ anh dở lắm. Nói đúng ra, đó không phải là thơ, mà đơn giản là những suy nghĩ xếp thành vần. Ðể rồi anh sẽ đưa Huy đọc. Thôi, ngủ đi Huy. Ðêm nay là ém quân vào cứ điểm rồi. Ngày mai sẽ là một ngày vất vả...
Huy nghiêng người, nhắm mắt lại. Anh rơi vào giấc ngủ ngay sau đó.
--------------------------------
1 | Chiến lợi phẩm |