MỤC LỤC
- 1. Sàigòn Ơi!
- 2. Say Đi Em!
- 3. Miếng Ngọc Của Đời
- 4. Một Góc Hiệp Nghị Paris
- 5. Con Đẻ Của Nhân Dân
- 6. Phương Trời Gập Ghềnh
- 7. Hung Thần Tằng Toét
- 8. Hy Vọng Treo Trong Mưa
- 9. Nhạc Vàng Quê Hương
- 10. Sầu Lắng Mênh Mông
- 11. Cũng Một Kiếp Người
- 12. Ra Chiếc Lồng To
- 13. Thủy Chung - Chính Chuyên
- 14. Vào Lồng Nhỏ
- 15. Gặp Lại Người Xưa
- 16. Yêu Lầm, Chột Một Đời
- 17. Tự Thắng Giả Hùng
- 18. Chim Về Tổ
- 19. Trở Về Thành Đô
- 20. 5 Năm, Mất Quyền Công Dân
- 21. Nghĩa Bạn Bè
- 22. Thăm Mộ Cụ Ngô
- 23. Người Ấy Đã Sang Đò
- 24. Giăng Lưới Bắt Tôm
- 25. Loại Người Bệnh Tâm Thần
- 26. Thăm Mộ Em Trai
- 27. Cái “Cõng” Của Quản Chế
- 28. Đôi Bạn Ngày Nay
- 29. Ra Khơi Tìm Tự Do
- 30. Cố Gắng, Cố Gắng, Cố Gắng Nữa
- 31. Nỗ Lực Để Sinh Tồn
- 32. Làm Đơn Xin Đảng Vào Tù
- 33. Lòng Mẹ
- 34. Tìm Bạn Đời
- 35. Mộng Đời Nở Hoa
- 36. Cái Áo Nhân Dân
- 37. Hợp Duyên Đời
- 38. Chuyển Đổi Tư Duy
- 39. Tình Mẫu Tử Xoắn Võ
- 40. Ra Khơi Lần Thứ Hai
- 41. Định Mệnh Con Người
- 42. Hoa Kết Trái
- 43. Thầy Về Với Tổ Tiên
- 44. Thăm Mộ Cụ Ngô Lần Hai
- 45. Ra Khơi Lần Thứ Ba
- 46. Ra Khơi Đến Bờ
- 47. Đất Nước Vạn Dừa
- 48. Võng Lõng Đu Đưa
- 49. Sướng Khổ, Không Có Tiêu Chuẩn
- 50. Mẹ Đã Đi Với Thầy
- 51. Đàm Đạo, Bạn Bè Indo
- 52. Bầu Trời Tự Do
- 53 .Lời Kết
Chương 42
Nó tới, bập bềnh trên một hòn đảo chuối và trong một vầng hào quang, đẹp không khác gì Mary Đồng Trinh. Mặt trời đang mọc lên sau lưng nó. Lông tóc nó như bốc lửa trông thật sướng mắt.
Tôi kêu lên: Ôi chao! Hỡi Mẹ vĩ đại đầy ân điển, hỡi nữ thần sinh thực của vùng Pondicherry, người mang lại sữa và tình yêu, vòng tay an ủi tuyệt với, nỗi khủng khiếp của chấy rận, người ẳm bế những kẻ khóc lóc, chẳng nhẽ người cũng phải chứng kiến tấn thảm kịch này ư? Dịu dàng phải gặp khủng khiếp là không phải lẽ rồi. Sao người không chết ngay có hơn chăng? Gặp người thế này thật vui mừng và cay đắng biết bao. Người đem lại phần đau đớn và vui mừng ngang nhau. Vui mừng vì có người bên ta, nhưng đau đớn vì sẽ chẳng được mấy chốc. Người biết gì về biển cả? Không biết gì hết. Ta biết gì về biển cả? Cũng không biết gì hết. Không có tài xế, chiếc xe buýt này sẽ lạc mất thôi. Chúng ta thế là hết đời rồi. Hãy lên xuồng nếu số phận người vẫn còn mờ mịt - ta hãy cứ biết bến này đã. Ta có thể ngồi bên nhau. Người có thể lấy chỗ cạnh cửa sổ, nếu người thích. Nhưng quang cảnh sẽ buồn đấy. Ôi chao, lẩm cẩm thế đủ rồi. Để ta nói thẳng ra nhé: ta yêu n gười, ta yêu người, ta yêu người. Ta yêu người, ta yêu người, ta yêu người. Nhưng mà không được có bọn nhện đâu nhé. Đó là con Nước Cam - gọi nó thế vì nó hay rớt rãi lòng thòng - con khỉ độc cái vùng Borneo quí giá, minh tinh của vườn thú và mẹ của hai thằng con xinh xắn, xung quanh là cả một đám nhện đen lổm ngổm bò như một đám tín đồ hắc ám. Những quả chuối mà con khỉ độc ngồi lên trên được ràng với nhau bởi cái lưới nylông đựng chúng mà người ta đã cứ thế ròng xuống tàu. Khi con khỉ bước sang xuồng, đám chuối dập dềnh rồi lộn ngửa. Cái lưới tuột ra. Không suy nghĩ gì, chỉ vì thấy nó ngay gần và sắp chìm mất, tôi với tay túm lấy cái lưới và kéo lên xuồng, một việc ngẫu nhiên sau này đã cứu sống tôi nhiều lần. Cái lưới sẽ trở thành một trong những sở hữu quý giá nhất của tôi.
Những quả chuối tản ra. Bầy nhện bò như điên, nhưng tình thế của chúng là tuyệt vọng. Hòn đảo chuối tan rã dưới chân chúng. Chúng chết đuối hết cả. Trong giây lát, cái xuồng như trôi trên một biển chuối.
Tôi đã nhặt lên cái lưới mà tôi nghĩ là vô tích sự, nhưng lại không nghĩ đến việc nhặt những quả chuối kia. Thật vậy. Không một quả nào. Đó là một cuộc chia chác chuối theo nghĩa sai lầm nhất: biển cũng giải tán đám chuối ấy. Sự phí phạm khổng lồ ấy sau này khiến lòng tôi nặng trĩu. Tôi đã phải vật vã sầu muộn vì sự ngu ngốc của mình.
Nước Cam còn đang mù mịt như trong sương. Dáng điệu nó chậm chạp và dò dẫm. Mắt nó phản chiếu nỗi hoang mang tinh thần ghê gớm. Nó đang trong cơn choáng rất mạnh. Nó nằm thẳng đờ trên tấm bạt trong nhiều phút, im lìm, lặng lẽ, rồi rướn người lăn xuống lòng thuyền. Tôi nghe thấy con linh cẩu kêu thét lên một tiếng.
Em rất kính phục anh Bình, nói thực em cũng từng là một bộ đội "cụ Hồ" nhưng chắc anh cũng hiểu là chẳng có gì đáng tự hào làm một tên lính Việt cộng cả, nó rất cay đắng trừ trường hợp xuất thân gốc bần nông củ chuối, nhưng bộ máy tuyên truyền của VC lăng xê những gã bộ đội VC nhà quê ngây ngô thành những người hùng ảo một cách tức cười làm cho thế hệ chúng em rất thất vọng về nhân cách người Việt và tương lai của dân tộc. Nếu cả dân tộc này toàn những anh hùng Việt cộng ( như các anh hùng Hải quân lữ đoàn 146 đứng chịu trận cho Trung cộng xả đạn ở đảo Gạc ma ) thì đứa trẻ con cũng có thể biết được đất nước này đi về đâu. Cuộc chiến đấu của anh trong nhà tù Cộng sản khi sa cơ thất thế, đấu mưu đấu trí với chúng, giữ gìn được tình người nhân bản cùng tâm hồn cao đẹp cho thấy rằng anh là một người hùng thực sự giữa bầy quỷ dữ. Vài lời ngưỡng mộ gửi tới anh và nếu có dịp tới Boston hy vọng có dịp diện kiến kết giao huynh đệ.... Read more