MỤC LỤC
- 1. Vung roi quất xuống nước
- 2. Ngàn cân treo sợi tóc
- 3. Thoát nạn trong gang tấc
- 4. Hùng tài đại lược
- 5. Các pháp các sư
- 6. Hoang thiên đại pháp
- 7. Trại đêm nấu rượu
- 8. Xà huyết mỹ nhân
- 9. Thái bình ngọc bội
- 10. Hoạn nạn chân tình
- 11. Hung hoài đại chí
- 12. Tần Hoài chi nguyệt
- 13. Thiếu mất một chút
- 14. Hiểm tử hoàn sinh
- 15. Tỵ nạn chi sở
- 16. Di Lặc dị đoan
- 17. Vì họa được phúc
- 18. Dị đoan tà thuyết
- 19. Liễu ám hoa minh
- 20. Ngư mục hỗn châu
- 21. Hoàn thành nhiệm vụ
- 22. Phá vây thoát thân
- 23. Chia đường chạy
- 24. Ơn tri ngộ
- 25. Tiêu Dao yêu giáo
- 26. Tiêu Dao Đại Đế
- 27. Ngự long chi quân
- 28. Ánh mắt động lòng người
- 29. Biệt vô thoái lộ
- 30. Đồng hồ Đan kiếp
- 31. Đệ kế huynh vị
- 32. Đại chiến tiền tịch
- 33. Phì Thủy chi chiến
- 34. Phì Thủy lưu tuyệt
- 35. Phe tề mạc cập
- 36. Tham tao yếu hại
- 37. Đan kiếp chi nạn
- 38. Hỏa băng dị tượng
- 39. Nam Bắc song hùng
- 40. Tống quân thiên lý
- 41. Kiếp hậu dư sinh
- 42. Tránh trát cầu tồn
- 43. Di Lặc nam lai
- 44. Minh tranh ám đấu
- 45. Sĩ thứ chi biệt
- 46. Phi lai hoanh họa
- 47. Thiết xỉ thống hận
- 48. Thời bất ngã dữ
- 49. Lộ chuyển phong hồi
- 50. Tam thiên chi ước
- 51. Thiên hạ cô bổn
- 52. Bất hoài hảo ý
- 53. Huyền công sơ thành
- 54. Ý trời khó lường
- 55. Tự nhiên chi đạo
- 56. Dĩ nhãn hoàn nhãn
- 57. Nữu chuyển càn khôn
- 58. Đại nhậm lâm thân
- 59. Giai nhân hữu ước
- 60. Tần Hoài chi mộng
- 61. Danh kỹ bản sắc
- 62. Vô địch tổ hợp
- 63. Âm thần Dương thần
- 64. Thống nhất chi mộng
- 65. Biên Hoang kinh biến
- 66. Sơ thí đề thanh
- 67. Dã hỏa vãn yến
- 68. Phong hổ long vân
- 69. Tối giai vũ khí
- 70. Biên Hoang chi dạ
- 71. Dạ Oa phong tình
- 72. Biến hóa hoành sinh
- 73. Thiên kim tán tận
- 74. Giai nhân hữu ước
- 75. Động thiên phúc địa
- 76. Công khai khiêu chiến
- 77. Đại địa phi ưng
- 78. Linh thủ khước địch
- 79. Giang hồ thủ đoạn
- 80. Ngoan cường đối thủ
- 81. Đại địch đương đầu
- 82. Biên Hoang tầm mộng
- 83. Truy Hung đại kế
- 84. Hữu nguy hữu cơ
- 85. Thản thành hợp tác
- 86. Người tình như mộng
- 87. Kỳ nhân chi đạo
- 88. Quyền lực du hí
- 89. Vĩnh viễn khai thủy
- 90. Hội nghị lầu chuông
- 91. Thủ danh cố khách
- 92. Siêu cấp thần bộ
- 93. Nhất lộ thuận phong
- 94. Đại kế trừ yêu
- 95. Thiên sư Tôn Ân
- 96. Chiến vân mật bố
- 97. Sát thân họa nguyên
- 98. Hoa Yêu thật giả
- 99. Ái tình du hí
- 100. Dạ Oa chiến sĩ
- 101. Trừ yêu hành động
Mấy lời nói đầu
Ngày nay là thời đại của súng đạn, của bom nguyên tử, của hỏa tiễn, của phi thuyền không gian, nhưng trước thời đại này là thời đại của gươm giáo, của võ nghệ.
Tại Việt Nam ta, trước thời Pháp thuộc và ngay trong thời Pháp thuộc, võ nghệ đã có những ngày oanh liệt và những món võ khí cổ truyền của ta như thiết lĩnh, gươm, đao, bút chì, bút thép, mã tấu, khiên v.v… đều đáng ghê sợ và đáng lợi hại đối với người biết sử dụng. Đã có nhiều trường hợp một vài ngọn súng trường hoặc súng săn bắn phát một phải chịu bó tay trước những ngón võ cổ truyền của ta.
Hôm nay, tôi xin hân hạnh mời bạn đọc dạo qua địa hạt của võ nghệ thời xưa với những ngón ném bút chì, múa thiết lĩnh, lăn khiên v.v… đã từng làm say mê những thanh niên thanh nữ nơi bùn lầy nước đọng.
I
Chiếc khăn lượt rách
Chuyến xe chở khách chạy đường Sài Gòn – Ban Mê Thuột, sau một hồi nổ máy, từ từ chuyển bánh để rời khỏi bến Sài Gòn thì từ đầu đường chạy lại, với một vẻ hấp tấp, một ông già trạc gần bảy mươi tuổi, chít trên đầu một chiếc khăn lượt cũ đã sờn rách, mình mặc một chiếc áo the đã tàu tàu lưng và hai vai áo đã ngả sang màu nước dưa mang vết thời gian sử dụng. Chân ông lão kéo lê đôi giày Gia Định như chỉ chực văng theo bước ông lão chạy vội vàng. Vừa chạy ông lão vừa giơ tay vẫy chiếc xe và gào:
- Cho tôi đi với, ông tài ơi!
Vài hành khách đi xe, dáng chừng ngồi trên xe đã lâu, thấy ông lão chạy tới thì cau mày như khó chịu. Có người lẩm bẩm:
- Xe có chuyến, đi không chịu tới đúng giờ, làm phiền người khác.
Người tài xế tất nhiên không bao giờ bỏ mối lợi của xe, nên ngừng bánh lại, chờ ông lão tới.
Người lơ xe mở cửa sau để ông lão lên, ấn ông lão ngồi vào hàng ghế cuối, nơi đó còn hơi rộng và bảo:
- Nhanh lên bố già! Đi đâu mà bây giờ mới tới. May mà kịp xe nhé!
Ông lão vừa ngồi xuống ghế vừa nói:
- Nhà lão ở xa!
Xe lại từ từ chuyển bánh.
Hàng ghế ông lão ngồi ở cuối xe, rất xóc, mỗi khi xe tăng tốc lực hoặc lướt trên một ổ gà nhỏ, hành khách đều cảm thấy như muốn tung người lên.
Ông lão phàn nàn:
- Xe xóc quá bác tài ơi!
Người tài xế ngồi ở đầu xe đâu có nghe lời ông lão phàn nàn, nên xe vẫn cứ băng băng, vun vút nhanh rồi lại chậm, rồi lại nhanh và ông lão vẫn cứ chịu đựng cái xóc của xe.
Duy anh lơ xe bảo:
- Thôi bố già ơi! Đến chậm, ráng mà chịu. Kịp xe là may rồi! Để xem có ai ở những hàng ghế trên người ta xuống bấy giờ sẽ mời bố lên.
Chẳng mấy chốc xe đã tới bến Bình Dương.
Ở đây xe phải ngừng mấy phút, vừa chờ lấy thêm hành khách, vừa chờ cho đúng giờ khởi hành.
Ông lão áo the tàu tàu khăn lượt cũ nhìn quanh, rồi bỗng ông mở cửa xe nhảy xuống.
Người lơ xe ngăn lại hỏi:
- Đi đâu đấy bố, xe sắp chạy rồi!
Ông lão gạt người lơ xe ra, rồi cứ nhảy xuống, vừa nhảy vừa nói:
- Lão xuống hút điếu thuốc.
Thì ra ông lão trông thấy ở một ngôi hàng nước ở bến xe có chiếc điếu. Ông muốn hút điếu thuốc lào.
Ông tới hàng nước, uống hớp nước rồi hút điếu thuốc. Ông hút một cách chậm rãi, khoan khoái, thở khói phà lên trời như thích thú lắm.
Ông hút điếu thuốc không lâu nhưng đã đến giờ xe chạy nên anh lơ xe gọi giục:
- Xong chưa bố già? Đến giờ xe chạy rồi, thuốc với men mãi.
Nghe anh lơ xe gọi, ông lão mới thủng thỉnh chùng chình chậm chạp quay trở lại xe. Vừa đi ông vừa thưởng thức cái hương vị điếu thuốc lào vừa hút, đôi mắt lơ mơ.
Mấy hành khách đi xe nhìn vẻ nhàn nhã của ông như sốt ruột. Một người nói:
- Bực mình với cái lão già! Một mình lão làm phiền bao nhiêu người!
Một người khác nói theo:
- Các ông già quê mùa thường cứ khó chịu như vậy. Già nua lẩm cẩm, các ông sống làm chi khổ người khác.
Ông lão vừa tới chân bực xe, anh lơ đã vừa cầm tay ông kéo lên xe rồi ấn ông ngồi xuống, vừa thổi còi cho xe chạy.
Ông lão ngồi vào chỗ cũ, đôi mắt lim dim như đang nghiền ngẫm để tận hưởng lấy cái ngon thơm của điếu thuốc lào vừa hút.
Ông cứ ngồi vậy, không nói chuyện với ai, mặc cho xe chạy mau hay chậm, mặc cho đà xe làm xóc các hành khách, nhiều khi xô lại một phía với nhau.
Chiếc xe bon bon đi, đi mau lắm, suốt đường trường. Những rặng cây hai bên đường như thi đua nhau chạy, vùn vụt theo tốc lực của xe.
Lúc lên dốc, lúc xuống dốc, chiếc xe gầm lên nhưng vẫn vượt những quãng đường trường rất nhanh nhẹn.
Chẳng mấy chốc xe đã qua Bến Cát. Xe đi luôn không ngừng. Chiếc xe còn mới tốt, càng đi nhanh như có bộ càng khỏe ra.
Xe đi, đi mãi.
Xe đã tới quãng đường gần Đồng Xoài.
Anh lơ xe tự nhiên đóng chặt cửa sau lại và bảo hành khách:
- Quãng đường này nguy hiểm lắm, thỉnh thoảng thường có cướp. Xin các ông bà ngồi im để xe chạy cho mau.
Rồi hắn quay lại cười hề hề vào mặt ông lão áo the khăn lượt và nói:
- Còn lão đồng chí có muốn hút thuốc lào xin mời đồng chí xuống để chúng tôi chạy luôn.
Ông lão không nói gì, các hành khách cười ồ như muốn tán thưởng câu khôi hài vô duyên của anh lơ.
Xe vẫn bon bon chạy.
Nhân anh lơ nhắc tới chuyện cướp, hành khách, để quên đường trường và cũng để đánh lừa sự sợ hãi của mình, cùng nhau hết người nọ đến người kia nhắc đến những chuyện cướp đường và chuyện những tên cướp đã bị hạ khi gặp phải những tay can đảm và tài giỏi.
Trên xe, lúc đó có hai thanh niên trạc độ 25, 26 tuổi, người trông lực lưỡng, khỏe mạnh. Nghe các bạn đồng hành nhắc đến những chuyện cướp đường, hai anh chỉ mỉm cười. Rồi một anh vén tay áo lên bảo mọi người:
- Các ông, các bà đi xe cứ yên tâm! Có hai anh em chúng tôi đây! Bọn cướp nào kém phúc đức thì trêu vào tay chúng tôi. Tôi không dám nói khoác, một mình tôi chấp mười tên cướp.
Rồi anh lại chỉ anh bạn bảo:
- Còn anh bạn tôi đây cũng là một tay võ nghệ cao cường, đã từng tốt nghiệp ở một trường võ bị cách mạng. Anh ta đã không ra tay thì thôi, chứ anh ta đã ra tay thì tôi đố cướp nào địch nổi.
Các hành khách đi xe trố mắt nhìn hai thanh niên có vẻ ngợi khen. Và có lẽ họ cũng vững lòng.
Một bà hành khách nói:
- Có hai ông, chúng tôi cũng yên dạ được phần nào. Thế ngộ gặp bọn cướp có súng thì hai ông tính sao?
Một thanh niên đáp:
- Bà cứ yên tâm! Đã gọi là tay võ nghệ thì sợ gì súng. Súng chỉ dùng xa, bọn cướp đường muốn uy hiếp hành khách đi xe phải lại gần, mà đã lại gần chúng tôi là xong! Phúc đức tên cầm súng hết rồi! Chỉ một miếng võ là chúng tôi đoạt được súng của nó như chơi!
Bà hành khách nói tiếp:
- Ông nói vậy chúng tôi đỡ lo. Chúng tôi trông cậy ở cả hai ông.
Trong số các hành khách đi xe lúc đó có một người trông như một sĩ quan, bên cạnh có đeo khẩu súng lục. Thấy hai thanh niên được hành khách đi xe khâm phục, ông ta cũng khoe tài mình. Ông ta góp lời:
- Xin bà con đi xe cứ bình tĩnh. Hai ông bạn đây sẽ giúp đỡ chúng ta, và nếu chúng đứng xa, dùng súng đã có tôi đây!
Vừa nói ông vừa rút khẩu súng lục ra khoe, ông nói tiếp:
- Một khẩu súng lục này đã hạ biết bao nhiêu kẻ địch. Tôi có thể nói không khoe khoang là đối với tôi một viên đạn là một trúng đích. Kẻ cướp cứ xuất hiện đi, rồi chúng sẽ biết tôi.
Hành khách đi xe nghe ông nói mừng lắm. Thế là họ có thể yên trí ngồi xe cho tới Ban Mê Thuột mà không sợ gì bất trắc. Đã có hai thanh niên có võ lại có một ông như sĩ quan có súng, còn lo gì!
Xe vẫn đi, mọi người vẫn chuyện, trong khi ông già áo the khăn lượt đã gục đầu xuống thành xe ngủ vật, ngủ vạ từ lúc nào không rõ.
Anh lơ xe chỉ ông lão nói với mọi người:
- Chỉ đồng chí già này là sướng! Đồng chí ngủ một giấc ngon bất cần kẻ cướp.
Mọi người lại cười ồ, khiến ông lão giật mình choàng dậy nhìn mọi người.
Một thanh niên nói ghẹo ông lão:
- Cụ già ơi có cướp đường.
Ông lão hỏi:
- Thật hả! Ồ nhưng lão có gì đâu mà lo cướp.
Nói rồi ông cụ lại gục đầu xuống ngủ gà, ngủ vịt như cũ.
Chiếc xe chở khách vẫn chạy với một tốc lực rất cao. Tài xế như muốn mau vượt khỏi quãng đường nguy hiểm, hai bên toàn rừng rậm của khu Đồng Xoài này…
Nhưng xe đang chạy nhanh, bỗng một tiếng rít mạnh làm cho xe lắc lư muốn chúi vào bên đường. Người tài xế đã thắng mạnh xe lại.
Hành khách đi xe nhớn nhác hỏi:
- Cái gì đó ông tài?
Ông tài với một giọng sợ hãi nói:
- Có cướp các ông bà ơi!
Đúng, có cướp thật!
Một cây gỗ to đã ngả ở giữa đường. Xe không chạy qua được. Người tài xế phải vội hãm xe lại, đà xe đi nhanh, nên xe suýt đâm chúi vào gốc cây bên đường, nếu tài xế không già tay lái.
Xe chạy từ từ rồi ngừng.
Ở trong rừng, lúc đó nhảy ra năm tên cướp, mặt mày bôi nhọ, bốn tên cầm bốn khẩu súng trường chĩa mũi vào xe, còn tên thứ năm dáng chừng là tên chỉ huy, hất hàm bảo mọi người:
- Xuống mau để các quan khám. Ai kháng cự sẽ bắn chết.
Trước bốn họng súng trường, hành khách ai mà không sợ hãi, nhưng bọn họ vẫn hơi hy vọng ở tài nghệ của hai thanh niên võ nghệ. Mọi con mắt đều nhìn vào hai thanh niên này. Chắc hai chàng phải ra tay anh hùng trước là giúp đỡ bạn đồng xe, sau là tự giúp cho mình khỏi bị cướp bóc lột.
Ai nấy đều đợi những miếng võ ghê gớm của hai chàng vì bốn họng súng đều ở gần cửa xe, rất thuận tiện để các chàng sử dụng một vài miếng.
Ồ mà này lạ. Hai chàng không giở miếng võ nào ra cả.
Tên tướng cướp thấy bọn hành khách hơi chùng chình liền quát:
- Thế nào, không ai chịu xuống à? Hay muốn để các quan ra tay?
Nghe tiếng lách cách, ai nấy đều mặt mày tái xám, sợ hãi. Và sợ hãi nhất lại chính là hai thanh niên đã ba hoa khoác lác khoe tài lúc trước.
Hai anh ríu ríu lính quýnh xô nhau bước xuống xe.
Tên tướng cướp hô:
- Giơ tay lên.
Hai thanh niên vừa bước đi, vừa giơ tay.
Thấy quang cảnh ấy, hành khách từ trẻ chí già, từ đàn ông chí đàn bà đều bước theo hai anh, hai tay giơ thẳng lên đầu. Kể cả ông trông như sĩ quan có khẩu súng lục! Tài một cái là không biết ông ta đã giấu khẩu súng đi đâu lúc nào không ai rõ.
Cả tài xế và anh lơ xe cũng bị bọn cướp dồn xuống đất.
Lẽ tất nhiên ông lão áo the khăn lượt cũng không được hưởng biệt lệ và cũng phải vừa bước xuống xe vừa giơ tay lên.
Bọn cướp bắt tất cả mọi người đứng vào một chỗ, bốn khẩu súng lăm lăm chõ vào họ.
Tên tướng cướp bảo:
- Mọi người phải đứng yên, ai nhúc nhích các quan bắn.
Ông lão áo the nói:
- Bẩm các quan lão xin đứng yên, xin các quan cho lão buông tay xuống.
Tên tướng cướp đưa mắt nhìn ông lão rồi chậm rãi nói:
- Được, cho lão già buông tay xuống, nhưng cấm không được nhúc nhích nghe! Nhúc nhích thì bắn đó.
Sau khi đã dồn mọi người đứng vào một chỗ, tên cướp thân hành đi khám xét từng người, bốn tên cướp kia vẫn lăm lăm bốn khẩu súng chõ vào đám hành khách.
Ai có cái gì đều bị tên tướng cướp lột hết. Quần áo đẹp hắn cũng lấy. Tiền nong, nữ trang, đồng hồ, bút máy không thứ nào sót được với hắn. Ai có ý muốn giữ lại cái gì là bị hắn tát vài cái, đấm cho mấy quả và hét:
- Muốn chết hay sao mà định trái ý các quan. Các quan đâu có nhiều thời giờ để chần chờ với các người được!
Thế là ai có cái gì hắn đều lấy được hết. Tất cả tiền nong, đồ đạc hắn đều nhét vào một chiếc túi lớn bằng vải dày.
Ông lão áo the bị khám xét sau cùng. Lúc khám xét ông lão, tên tướng cướp hỏi:
- Lão này có gì không đưa ra?
Ông lão run run đáp:
- Bẩm quan lớn, lão không có gì hết. Lão chỉ có chiếc áo the này thôi.
Vừa nói ông lão vừa cởi chiếc áo the ra.
Tên tướng cướp phá ra cười bảo:
- Thôi chiếc áo the này lão giữ lấy mà trưng diện, các quan không cần. Muốn dùng giẻ lau các quan đã có cái khác.
Câu khôi hài độc ác ấy của tên tướng cướp, được bốn tên đồng đảng mỉm cười họa theo.
Tên tướng cướp đưa tay vuốt qua người ông lão. Ông lão bảo:
- Quan lớn không phải khám xét. Lão không có gì cả. Con lão nó chỉ cho lão tiền lấy vé xe và thừa được hai chục lão giữ đây. Lão xin các quan giữ lại để uống nước.
Vuốt qua người ông lão xong, tên tướng cướp nói:
- Ừ, lão già giữ lấy hai chục, các quan cho.
Khám xét mọi hành khách rồi, tên tướng cướp hất hàm hỏi tên lơ:
- Tiền bán vé xe đâu?
Hỏi vậy nhưng hắn không chờ tên lơ trả lời, hắn giựt đánh tách chiếc túi vừa đựng vé vừa đựng tiền tên lơ đang cầm ở tay, hắn lục lấy tiền rồi vứt trả tên lơ chiếc túi vé.
Lục soát mọi người xong, tên tướng cướp ra lệnh cho bốn đồng đảng:
- Bây giờ ta lục soát xe. Ba anh coi bọn này, còn một anh lên xe với ta.
Tên tướng cướp bước lên.
Ông lão cũng lẩn thẩn bước lên theo.
Tên tướng cướp quát:
- Lão già muốn chết hay sao, không đứng nguyên dưới đất.
Ông lão nói:
- Lão mệt quá, đứng lâu mỏi.
Tên tướng cướp lạnh lùng bảo:
- Mỏi thì ráng chịu một lát nữa! Các quan lục soát xong sẽ hay.
Ông lão lại đi xuống, nhưng ông vứt lại trên xe chiếc áo the và đôi giày Gia Định cũ.
Tên tướng cướp và một tên đồng đảng chia nhau lục soát khắp trong xe, rồi đến nóc xe.
Bao nhiêu hàng hóa quý giá đều bị chúng lấy hết. Mỗi thứ lấy được, tên tướng cướp đều bảo tên đồng đảng bê xuống để vào một chỗ. Tên đồng đảng muốn khỏi vướng tay vì khẩu súng, liền đem khoác lên vai một hành khách và bảo:
- Giữ cho quan lớn một lúc!
Rồi nó cười khoái trá. Ba tên cướp kia cũng cười theo. Ông lão áo the lúc đó đã ở trên xe bước xuống, nhưng không đứng lẫn vào đám hành khách. Ông đứng hơi xa xa bọn này một chút, nhưng lại gần chỗ ba họng súng của các tên cướp đang chĩa vào mọi người.
Có lẽ bọn cướp thấy ông già lão nên cũng không để ý đến ông, ông xê đi nhích lại chúng không nói gì, trong khi những hành khách khác ai hơi nhúc nhích là chúng hét ngay:
- Đứng im, muốn chết hay sao mà động đậy?
Thế là mọi người đều đứng im phăng phắc.
Ông lão có lẽ vì mỏi mệt nên loay hoay từ chỗ này ra chỗ nọ, không đứng im được lấy một phút.
Thấy ông lão cử động luôn, hành khách có người lo thay cho ông lão, sợ bọn cướp nổi nóng, nó bắn cho một phát là rồi đời.
Ba tên cướp vẫn chĩa súng vào bọn hành khách, và ở trên xe, tên tướng cướp và một tên đồng đảng vẫn đang lục lọi từng gói hàng, từng chiếc va-li, đã bị chúng tự động bẻ hết khóa.
Mọi hành khách vẫn im lặng!
Tứ bề cũng im lặng, trừ tiếng gió thổi trên ngàn cây hoặc một vài lá vàng khô rơi lác đác.
Bỗng một tiếng vút rất mạnh, và một vật đen vụt loáng qua mắt mọi người.
Mọi người chưa kịp theo dõi vật đen, đã nghe theo mấy tiếng “phừn phựt”, âm thanh của một chiếc dây bị giựt mạnh.
Cái gì vậy? Cái gì ghê gớm đã xảy ra vậy? Trong bọn cướp có tên nào đã nổi giận với một hành khách nào trái ý chúng chăng?
Hành khách định thần nhìn lại thì thấy ở trong tay ông lão áo the khăn lượt là cả ba khẩu súng của ba tên cướp.
Ông lão chập cả ba khẩu súng làm một, đưa tỳ xuống đầu gối! Chỉ có mấy tiếng rắc rắc! Báng súng đã bị ông lão bẻ rời khỏi nòng súng, ông lão bẻ một cách rất ung dung trước sự kinh ngạc của mọi hành khách cũng như trước sự sợ hãi của ba tên cướp.
Rồi ông lão lại thủng thỉnh với nốt khẩu súng thứ tư treo ở vai một hành khách, đập mạnh xuống đất để súng bị hư không bắn được nữa.
Tuy nói là thủng thỉnh là vì trông dáng điệu của ông lão rất thư thái, nhưng chính ra sự việc xảy ra mau lẹ lắm: mau lẹ đến nỗi ba tên cướp chưa kịp có phản ứng, cũng như các hành khách chưa kịp hiểu để mà sung sướng.
Mau lẹ thực, vì tên tướng cướp và đồng đảng thứ tư chưa kịp biết thì bốn chiếc báng súng đã bị phá hủy xong rồi.
Lúc tên tướng cướp nghe tiếng động, nhìn xuống, hắn mới nhảy từ trên xe xuống, rút bên mình ra một thanh kiếm Nhật trông thật sắc bén, xông tới chém ông lão. Tên đồng đảng của hắn cũng vác một thanh đòn càn từ trên xuống để trợ chiến cho chúa đảng.
Trước vẻ hùng hổ của tên tướng cướp, ông lão vội chạy lùi ra xa khỏi đám hành khách, rồi mới đứng lại để ứng chiến.
Ông ứng chiến bằng gì? Trong tay ông không một tấc sắt, không một cây gậy, ông chống làm sao nổi với thanh gươm Nhật sắc bén của tên tướng cướp và chiếc đòn càn dài nặng của đồng đảng hắn?
Hành khách ai cũng lo thay cho ông.
Tên tướng cướp vác kiếm xông tới chém lia ngang đầu ông lão, và tên đồng đảng cũng dùng đòn càn nhắm trúng đầu ông lão phang xuống.
Vút! Vút!
Chỉ có hai tiếng vút vút thôi, rồi theo sau là mấy tiếng ối!
Chắc là ông lão bị tên tướng cướp chém chết rồi!
Không phải, chính hai thầy trò tên tướng cướp đã bị ông lão đánh ngã.
Vậy ông lão dùng khí giới gì để hạ hai thầy trò tên tướng cướp?
Xin thưa: Ông lão đã dùng chiếc khăn lượt rách của mình để chống lại kiếm và đòn càn của bọn cướp.
Trong nghề võ tinh vi, các tay có nghệ thường lấy nhu để thắng cương, nghĩa là lấy mềm mà trị cứng, điều cốt yếu là phải biết sử dụng cái mềm đó.
Ông lão là một tay có nghệ, tuy già nhưng cái phong độ của thời niên thiếu vẫn còn sót lại phần nào. Để chống bọn cướp, trong tay lại không có khí giới, ông phải vận động hết nội khí ra bàn tay điều khiển chiếc khăn lượt rách của mình để chống lại kiếm và đòn càn của thầy trò tên cướp.
Tên tướng cướp dùng kiếm chém, ông vung khăn lên đỡ. Khăn mềm, kiếm cứng, khăn quấn chặt lấy kiếm, ông lão dùng sức kéo lại vừa đủ cho tên tướng cướp ngã rập xuống đất.
Chiếc khăn lại đã được ông thu trở về để vung lên quấn lấy chiếc đòn càn của tên đồng đảng và cũng theo thế trên, tên đồng đảng này cũng ngã theo với một sức mạnh ghê gớm đủ làm hắn gãy mấy chiếc răng cửa.
Khăn lượt của ông vung lên hai lần, tạo nên hai tiếng vút! vút!
Cuộc chiến đấu thật là nhanh chóng, chỉ xảy ra trong chớp mắt. Không nhanh mắt, không thể trông thấy ngón đòn tuyệt diệu của ông lão được.
Ba tên cướp đứng ngoài đã hiểu sự lợi hại của chiếc khăn lượt rách trong tay ông lão và lại được chứng kiến cuộc ra đòn của ông lão trong chớp mắt đối với tên tướng cướp và một đồng đảng của chúng nên không dám xông tới tiếp ứng, đành chỉ đứng ngó ông lão.
Đọc tới đây có lẽ bạn đọc cũng tự hiểu ông lão đã đoạt ba khẩu súng của ba tên cướp ra sao?
Ông lão cũng đã dùng chiếc khăn tuyệt diệu để chỉ trong một đòn, cả ba khẩu súng trong tay ba tên cướp đều bị ông lão đoạt.
Chính lúc ông lão xê người đi, nhích người lại là cốt để ngắm hướng thuận tiện ngõ hầu có thể vung chiếc khăn lên một lần mà đoạt được cả ba khẩu súng.
Và để chân tay khỏi vướng víu trong lúc ra đòn, ông lão đã tìm cách trút bỏ được cả đôi giày lẫn chiếc áo the lụng thụng trên xe.
Tìm được chỗ đứng thuận tiện rồi, việc đưa tay lên đầu cầm chiếc khăn để vung lên đoạt lấy cả ba khẩu súng là một chuyện không khó khăn gì.
Hành khách đi xe trước tài nghệ của ông, ai nấy đều trố mắt nhìn, không ai nghĩ tới việc lấy lại những của cải của mình nữa.
Sau khi đã giật ngã được hai thầy trò tên tướng cướp, ông lão anh dũng cúi xuống nhặt lấy thanh gươm Nhật rồi ông chỉ tên tướng cướp bảo:
- Ông bạn hôm nay ra đi hành nghề không lễ tổ rồi. Thôi đứng yên, rồi bảo đàn em khiêng trả đồ đạc lên xe còn tiền bạc đồ nữ trang, đồng hồ, bút máy và các bảo vật khác của ai trả lại cho người ta.
Tên tướng cướp có lẽ bị đau nên chưa đứng lên được, ông lão liền xách cổ nó dậy.
Thấy tên tướng cướp chưa ra lệnh cho đàn em, ông lão quắc mắt nhìn nó và hỏi:
- Muốn sống hay muốn chết? Muốn trở về với vợ con hay muốn dẫn lên quận?
Biết không thể cưỡng lại với ông lão, tên tướng cướp liền ngoắc tay ra hiệu cho ba tên cướp – tên thứ tư bị gãy răng đang ngồi ôm miệng – khuân lại những đồ đạc lên xe.
Sau đó, chính hắn thân hành xách chiếc túi đựng tiền bạc, nữ trang, đồng hồ, bút máy v.v… mang trả lại hành khách.
Bọn hành khách tranh nhau chen lấn để lấy lại. Ông lão đưa tay ra hiệu nói:
- Xin bà con cứ thong thả, từ từ để đừng lấy lộn người nọ của người kia. Tôi không tha thứ cho ai gian tâm cố tình lấy nhầm của người đâu.
Lời nói khoan thai của ông lão là một hiệu lệnh, mọi người đều tuân theo, không còn ai chen lấn ai nữa. Từng người một, tên tướng cướp trao trả hết mọi đồ đạc, và cũng không ai dám lấy lầm của ai. Đồ đạc lẽ ra đã mất, nay lấy lại được, thiệt là vạn hạnh, còn ai có lòng nào tham tâm lấy của người khác nữa.
Trong lúc đó, ông lão đã trở lại xe mặc chiếc áo the rách và chân cũng đã đi vào đôi giày Gia Định cũ kỹ của mình rồi.
Mọi người lại lên xe ngồi, vẻ mặt ai nấy đều hớn hở như bắt được của.
Ông lão bảo thầy trò tên cướp:
- Mấy thầy trò ông bạn còn đợi gì mà không đi đi. Còn đứng mãi đây, rủi có xe tuần tiễu đi tới họ bắt đi thì không phải lỗi tại lão đâu.
Nghe ông lão nói, tên tướng cướp và bốn tên đồng đảng vội vã cùng nhau rút lui vào rừng, ông lão còn nói theo:
- Này ông bạn, lần sau có khi nào hành nghề nhớ sửa lễ khấn tổ trước nhé!
Trước câu nói như khôi hài ấy, hành khách trên xe rộ lên cười, tuy ông lão không cười.
Ông lão lại ngồi về chỗ cũ của mình với vẻ khù khờ khi mới lên xe.
Ông lão bảo ông tài:
- Thôi ta đi chứ bác tài?
Chiếc xe rồ máy, rồi lại đi trên đường rừng vắng vẻ.
Hành khách ai cũng tỏ vẻ khâm phục ông lão, nhưng chính ông lão trong lúc xe đi, ông lại đã lim dim ngủ gật coi như không hề có việc gì xảy ra.
Hai thanh niên lực lưỡng không thấy khoe võ nữa và ông hành khách trông như sĩ quan đã lấy đâu ra khẩu súng lục đeo vào bên cạnh, oai vệ vô cùng.
Xe cứ chạy, thỉnh thoảng tới một vài thị trấn bên dọc đường xe có ngừng lại, ông lão có muốn nhảy xuống hút thuốc lào thì anh lơ xe vui vẻ trịnh trọng mở cửa và cũng không nửa lời thúc giục, mặc ông lão từ từ rít lên với cái điếu để tận hưởng cái khoái dùng món thuốc hoàn toàn quốc túy.
Mỗi lần hút xong điếu thuốc, bước lên xe ông lão lại nói:
- Thú thật! Quốc hồn quốc túy đấy bà con ạ!
Chẳng mấy chốc xe đã tới Ban Mê Thuột. Hành khách ai cũng nhường cho ông lão xuống trước một cách cung kính.
Bước chân xuống bến xe ông lão ngơ ngác nhìn, có ý muốn tìm kiếm người nhà.
Lúc đó, một hành khách đứng tuổi đi cùng một chuyến xe với ông lão, rụt rè tới gần ông lão lễ phép hỏi:
- Thưa cụ, con hỏi khí không phải.
Ông lão ngắt lời:
- Ông muốn hỏi gì?
Người kia nói:
- Ngón đòn khăn của cụ thật là tuyệt diệu. Con nghe bố con kể lại, ngoài Bắc trước đây có Đẩu Phàn Khoái là sở trường về môn dùng khăn lượt để tước khí giới của địch thủ… Ngón đòn khăn của cụ lúc ban trưa đúng là đòn của Đẩu Phàn Khoái. Xin lỗi cụ, có phải cụ chính là Đẩu Phàn Khoái không ạ?
Ông lão cười bảo:
- Đẩu Phàn Khoái ở ngoài Bắc chớ ở đâu đây.
Người kia chưa kịp hỏi gì thêm, thì có một thiếu nữ ăn vận lối quê mùa chạy tới gần ông lão nói:
- Kìa ông! Cháu tìm ông mãi. Bố cháu bảo thế nào ông cũng lên chuyến xe hôm nay.
Ông lão đi với cô cháu, mặc cho người hành khách đồng xe tần ngần đứng nhìn theo.
Rất khó chịu khi không xem tiếp được Biên Hoang Tập
Truyện đang hay, tại sao lại không hiện chữ đưởc