MỤC LỤC
- 1. Chốn phồn hoa bạo khách lần vào
- 2. Nghe tiếng khóc cường địch mắc mưu
- 3. Ba hảo hán đại chiến quan binh
- 4. Vi Tiểu Bảo dùng mưu khích tướng
- 5. Có bản lãnh mới là tay hào kiệt
- 6. Đồng Giác quá giang, hỏa tiễn xạ tượng
- 7. Trong tửu quán Vi, Mao bị bắt
- 8. Uống nhiều thuốc Hải Công hư mắt
- 9. Vi Tiểu Bảo lừng danh đánh bạc
- 10. Hết đánh bạc lại đánh đô vật
- 11. Hải Lão Công mưu đồ đánh cắp Ngự Thư
- 12. Vi Tiểu Bảo dò la Hải Lão
- 13. Tiểu hào kiệt thám thính thư phòng
- 14. Tiểu Huyền Tử bại lộ hành tung
- 15. Vua Khang Hy quyết chí trị quyền thần
- 16. Đại Từ Đại Bi Thiên Diệp Thủ
- 17. Tiểu anh hùng cứu Giá bắt cường thần
- 18. Phủ Thiếu Bảo điều tra Kinh Phật
- 19. Sách Ngạch Đồ bàn cách chia tiền
- 20. Sợ lộ tẩy Vi Tiểu Bảo kinh hồn
- 21. Người trên núi Ngũ Đài liên quan đến Thái Hậu
- 22. Âm mưu kỳ bí chốn Hoàng Cung
- 23. Cuộc đấu kinh hồn giữa kẻ mù người sáng
- 24. Vi Tiểu Bảo trổ tài ứng biến
- 25. Khang Thân Vương trao tặng thần câu
- 26. Trong nhà lao Ngạo Bái vong thân
- 27. Thanh Mộc Đường quần hùng tế điện
- 28. Hai phe Qua Lý tranh Hương Chủ
- 29. Vi Tiểu Bảo chơi Khâm Đại Hán
- 30. Vi Tiểu Bảo vào Thiên Địa Hội
- 31. Vi Tiểu Bảo nối ngôi Hương chủ
- 32. Trần Cận Nam dặn dò kế hoạch
- 33. Trong quán Trà Đồng Hội đưa tin
- 34. Tiểu Hương Chủ trá hình Hương Chủ
- 35. Xót huynh trưởng nhị hiệp khóc ròng
- 36. Bất đồng chính kiến, đang bạn ra thù
- 37. Hồi Xuân Đường phát sinh đại biến
- 38. Tiền Lão Bản bày mưu giấu Quận Chúa
- 39. Vi Tiểu Bảo lần mò huyệt đạo
- 40. Tấm dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường
- 41. Điểm đầu tóc để coi bản lãnh
- 42. Tề Nguyên Khải trổ tài thần võ
- 43. Bình tây Vương hiệu lệnh nghiêm minh
- 44. Trôm kinh rồi bị phỏng tay trên
- 45. Vi Tiểu Bảo giằng co Quận Chúa
- 46. Trong Hoàng Cung xảy biến lúc canh khuya
- 47. Tiểu Công Công giỡn cợt giai nhân
- 48. Vi Tiểu Bảo ba phen gặp nạn
- 49. Công Công chết vì tham bạc
- 50. Hóa cốt miên chưởng đã thương Tiểu Bảo
- 51. Tiểu Hoàng đế đoán việc như thần
- 52. Chẳng để ai mua chuột lòng người
- 53. Quế Công Công song thủ bảo giai nhân
- 54. Nghe trẻ ba hoa ông già ngơ ngác
- 55. Diệu kế bằng Gia Cát Lượng
- 56. Phải chăng hai vợ chồng nỗi cơn ghen
- 57. Kế chưa thành lại sinh biến cố
- 58. Trăm tội đỗ lên đầu Thái Giám
- 59. Người áo xanh thình lình xuất hiện
- 60. Thần Trảo giết người không dấu vết
- 61. Theo Đức Vua vào Cung Thái Hậu
- 62. Giết Liễu Yến mau chân lánh nạn
- 63. Cung Từ Ninh xảy cuộc phong ba
- 64. Tiểu Công Công thổ lộ chân tình
- 65. Vua Khang Hy mở cuộc điều tra
- 66. Từ Thiên Xuyên hộ tống hai cô
- 67. Bạch điếm bỗng thành ra Hắc điếm
- 68. Đào Hồng Anh hé màn bí mật
- 69. Pho Kinh Phật có gì bí ẩn
- 70. Lửa hờn ghen đốt cháy tâm can
- 71. Ngô Lập Thân thóa mạ Nhất Chu
- 72. Những chuyện hãi hùng trong quỹ cốc
- 73. Trong nhà ma gặp lũ hung tàn
- 74. Trong quỷ cốc quần hùng mất tích
- 75. Tưởng ma quỷ hóa ra người đẹp
- 76. Tam Thiếu Nhưng bản lãnh cao thâm
- 77. Song Nhi đã bại bọn Lạt Ma
- 78. Lũ hung tàn náo động thiền môn
- 79. Chùa Thanh Lương gặp hồi đại nạn
- 80. Chủ bộc lo mưu cứu Lão Hoàng Gia
- 81. Ai ai cũng vậy hà tất phải đi tu
- 82. Dời chùa Linh Cảnh gặp Đầu Đà
- 83. Ủy Tôn Giả chiếm đoạt kinh chương
- 84. Vì ăn phỉnh mắc mưu kẻ nít
- 85. Tiểu cô nương đốc chiến quần hùng
- 86. Cùng người đẹp viếng đảo Thần Tiên
- 87. Lục Tiên Sinh thử tài Vi Tiểu Bảo
- 88. Học khoa Đẩu Văn kêu Trời như bọng
- 89. Thần Long Giáo trừng trị nghịch đồ
- 90. Tiểu Bạch Long lên làm Bạch Long Sứ
- 91. Bạch Long Sứ chấp chưởng Ngũ Long lệnh
- 92. Vợ chồng Giáo Chủ truyền võ công
- 93. Vi Tiểu Bảo trở về Hoàng cung
- 94. Công nương đòi tỷ võ với Hoàng huynh
- 95. Bị đòn đau trả hận đánh Công nương
- 96. Tiểu thái giám đả thương Công chúa
- 97. Dùng Ngũ long lệnh hăm Thái hậu
- 98. Quân trướng biến thành sòng bạc lớn
- 99. Cờ gian bạc lận gieo mười tịt
- 100. Vi Tiểu Bảo phen này bị hố to
- 101. Nhà sư mê gái bị đòn đau
- 102. Biết mình biết người đánh đâu thắng đấy
- 103. Vi Tiểu Bảo học đòi làm trưởng giả
- 104. Tiểu sư thúc chỉ điểm trừng quan
- 105. Sư trừng quan truyền thụ phép niêm hoa
- 106. Đại từ bi điểm hóa người ngang ngược
- 107. Vì mỹ nhân rèn luyện võ công
- 108. Dương Dật Chi lên tiếng giải vây
- 109. Ngắm dương liễu nhớ nàng áo lục
- 110. Trong tiểu miếu quân tăng nghị luận
- 111. Dùng mưu cao giải cứu lão Hoàng gia
- 112. Ngoài hiên viện chúa tôi tâm sự
- 113. Thay Lạt Ma bảo vệ phụ hoàng
- 114. Bạch y ni thống khóc tiên quân
- 115. Ni cô hai đạo lén vào cung
- 116. Bạch Y Ni mở cuộc điều tra
- 117. Những điều bí ẩn từ từ ló dạng
- 118. Mê người đẹp hết lòng hầu hạ
- 119. Giết địch nhân cứu nguy sư thái
- 120. Trông người không khỏi tủi thân hèn
- 121. Tiểu Bảo giải cứu mỹ nhân
- 122. Tiểu Bảo dùng mưu giết Lạt Ma
- 123. Tiểu Bảo dùng mưu dối Lạt Ma
- 124. Hòe thụ bình quần hùng tụ hội
- 125. Quần hùng mở đại hội trừ gian
- 126. Vi Tiểu Bảo chơi khăm tình địch
- 127. Tiểu hoàng đế mở cuộc điều tra
- 128. Hạ tình địch mấy phen thi kế
- 129. Trong từ đường cử hành hôn lễ
- 130. Lũ man mọi đột kích quần hùng
- 131. Đôi bạn lòng buồn bã chia tay
- 132. Giả thái hậu bại lộ hành tung
- 133. Trịnh công tử kết án trần gia
- 134. Quan tài còn đó người đâu mất
- 135. Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả
- 136. Cuộc tứ hôn đưa đến Vân Nam
- 137. Tứ hôn sư mắc mưu công chúa
- 138. Tiểu thái giám thành giả phò mã
- 139. Vì kết bạn Dật Chi bị thảm hình
- 140. Bốn phe câu kết chia thiên hạ.
- 141. Vi Tiểu Bảo dò la động tĩnh
- 142. Vào Vương phủ đánh tráo kinh thư
- 143. Diệu toán còn hơn Gia Cát Lượng
- 144. Công chúa diễn kịch rất thần tình
- 145. A Kha hành thích Ngô Tam Quế
- 146. Mộc Kiếm Bình gieo vạ tổng binh
- 147. A Kha chẳng biết đi đâu mất
- 148. Viên Viên xuất thân ở chốn phong trần
- 149. Sờ mũi làm cho người phát sợ
- 150. Hào kiệt khôn qua ải má hồng
- 151. Ngô Tam Quế thất cơ đành chịu lún
- 152. Ngự tiền thị vệ bị hành hung
- 153. Lão hương nông bản lãnh kinh người
- 154. Trong sòng bạc chạm trán cừu nhân
- 155. Cao Tôn Giả phát chiêu kì quái
- 156. Bách thắng đao vương Hồ Dật Chi
- 157. Có lý đâu đường đột giai nhân
- 158. Ngô Lục Kỳ hát khúc trầm giang
- 159. Song Nhi xuất hiện giữa phong ba
- 160. Thần hành bách biến có một không hai
- 161. Vi Tiểu Bảo tâu trình sứ mạng
- 162. Núi Lộc Đỉnh bên dòng sông Hắc
- 163. Để phụ nhân xen vào quốc sự
- 164. Tiểu Hoàng đế mưu lược cao thâm
- 165. Cao tôn giả chết đi sống lại
- 166. Vi đô thống mở cuộc điều tra
- 167. Vì hiếu sắc sa vào cạm bẫy
- 168. Dở thói nịnh thần khoe bài trung nghĩa
- 169. Song Nhi giải cứu Vi đô thống
- 170. Núi Lộc Đỉnh cường nhân chiếm đóng
- 171. Những diễn biến cực kỳ đột nhột
- 172. Theo Tô Phi Á sang nước La Sát
- 173. Vi Tiểu Bảo bày mưu thoán Đế
- 174. Vương công La Sát cũng hai bè
- 175. Tam phiên dâng biểu thử lòng vua
- 176. Miệng nói huyênh hoang khéo đặt bày
- 177. Dựng miếu tuyên dương trung liệt sĩ
- 178. Triệu Lương Đống bày binh bố trận
- 179. Ngựa tốt vụng nuôi thành ngựa xấu
- 180. Lại dẫn tình nhân vào Tẩm Điện
- 181. Thấy ngựa chết kẻ mừng người tủi
- 182. Giết Tư Đồ lại gặp quan binh
- 183. Phái Vương ốc gia nhập thiên địa hội
- 184. Ngô Chí Vinh nịnh hót lầm đường
- 185. Tiểu Bảo trùng hồi viện Lệ Xuân
- 186. Mẹ ngủ say con dấu xiên y
- 187. Trên đời được mấy anh hùng chặt taỷ
- 188. Bịa chuyện hoang đường mong thoát chết
- 189. Trong kỷ viện cùng nhau kết nghĩa
- 190. Tam tiếu nhân duyên cửu mỹ hồ
- 191. Thiên hạ đại loạn, quần thư hỗn chiến
- 192. Mục võ quân thượng, đại nghịch bất đạo
- 193. Muốn làm nên sự nghiệp oai hùng
- 194. Di hoa tiếp mộc, nhất tiễn song điêu
- 195. Vi khâm sai từ biệt mẫu thân
- 196. Người mang bệnh hoạn đó là aỉ
- 197. Chơi địch nhân nhiều trò quái dị
- 198. Thấy thư giả cũng tin là thật
- 199. Trước linh sàng đại nhân đền tội
- 200. Tìm địch nhân theo dõi hành tung
- 201. Quả xứng danh hào kiệt đương thời
- 202. Quy Tân Thụ múa kiếm cắt bào
- 203. Lộ cơ mưu tìm lời gạt gẫm
- 204. Tiểu Hoàng đế chặt đầu phò mã
- 205. Đọc bản tâu Long Nhan hớn hở
- 206. Ba thích khách giết lầm gian tặc
- 207. Có bao giờ thầy lại giết trò?
- 208. Hỏa siêu đấu trường để dấu đưa tin
- 209. Cùng công chúa trốn khỏi hoàng cung
- 210. Lại dụng kế rùa đen thoát xác
- 211. Những bạn hữu đều người nghĩa khí
- 212. Bọn thiếu niên khẩu thị tâm phi
- 213. Bọn thuộc hạ quần công giáo chủ
- 214. Trên đảo thần long nhiều loài ác quỷ
- 215. Ngoài khơi thuyền lớn đuổi thuyền con
- 216. Kẻ vong ân ám hại Trần Công
- 217. Muốn giết người ngây ngô giả điếc
- 218. Vung khoái đao tàn sát sáu mạng người
- 219. Tìm đường nhớ tới chuyện dương châu
- 220. Tìm đường nhớ tới chuyện dương châu
- 221. Nghe hô hoán Tiểu Bảo kinh hồn
- 222. Thông Cật Đảo Quần Hào Đại Đổ
- 223. Hoạt Quốc Bảo Đi Đâu Mất Biến
- 224. Mắng Thi Lang là đứa Hán gian
- 225. Đánh người ngoại quốc
- 226. Muốn đến Đài Loan hạ thuyết từ
- 227. Đổi thông cật đảo thành điếu ngư đảo
- 228. Cuộc đông tiến của quân la sát
- 229. Tưởng hồn ma hóa ra người sống
- 230. Thống lãnh ba quân làm đại soái
- 231. Tướng la sát xua quân tiến đánh
- 232. Bạc thua cãi cối phải ăn đòn
- 233. Vi Tiểu Bảo niệu xạ Lộc Đỉnh Sơn
- 234. Hạ thành không mất một tên quân
- 235. Nịnh không phải đường bị quở trách
- 236. Trai la sát toàn là đồ bỏ
- 237. Lần đầu tiên nếm món Trung Hoa
- 238. Cuộc đàm phán phân chia cương giới
- 239. Triều đình đại kế chủ hòa bình
- 240. Phân cương giới Trung Hoa thắng lợi
- 241. Mao thập bát công khai thóa mạ
- 242. Phùng Tích Phạm hăm dâng cáo trạng
- 243. Giận lão phùng lo mưu tẩy oán
- 244. Những âm mưu đánh tráo phạm nhân
- 245. Nghe vua phán tiểu bảo kinh hồn
- 246. Đấng anh quân hiểu rõ gian mưu
- 247. Dựng cờ khởi nghĩa làm hoàng đế
- 248. Xuống giang nam ẩn tích mai danh
Chương 9
Điện thoại reo lúc nửa đêm, Tử Khiêm định tắt máy, song anh lại bấm nút nghe.
- Alô. Tử Khiêm nghe đây.
Bà Nam khóc òa trong máy:
- Tường Vi tự tử, đã chở vào bệnh viện, bác sĩ đang cấp cứu. Mẹ sợ lắm, con về ngay đi Khiêm.
Tử Khiêm bật dậy, anh thấy bực mình hơn là sợ. Không biết bao giờ Tường Vi mới chịu yên đây. Tuy vậy, Tử Khiêm cũng nhảy xuống giường, lấy áo quần mặc vào lao ra đường. Đường phố khuya vắng tanh.
- Mẹ. Tường Vi sao rồi?
Bà Nam nghẹn ngào:
- Người ta còn đang cấp cứu. Nó uống dầu nóng, chừng nghe mùi dầu nóng và đổ ngã trên lầu, mẹ mới chạy lên thấy nó nằm lên trên nền gạch, ba con vội đưa vào bệnh viện.
Một thân người lao tới chộp Tử Khiêm, bà Hoàng Vi túm lấy Tử Khiêm:
- Con tao có mệnh hệ nào, tao không để yên cho mày đâu.
Ông Hoàng Vi phải kéo vợ lại:
- Bà làm cái gì vậy?
- Nó ruồng rẫy con mình, ông không thấy sao?
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, vị bác sĩ bước ra:
- Ai là người nhà của bệnh nhân Tường Vi?
- Dạ tôi.
Tử Khiêm hồi hộp bước lại. Vị bác sĩ nhìn mọi người:
- Bệnh nhân không sao, uống dầu nóng vào làm cho khó thở, nhịp tim đập mạnh nên ngất đi. Nhưng chúng tôi vừa phát hiện bệnh nhân bị u xơ buồng trứng, cần phải phẩu thuật.
Bà Hoàng Vi ngơ ngác:
- Là sao?
- Phải mổ để cắt khối u trong buồng trứng. Nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Xin mời theo tôi lên phòng trực để làm thủ tục phẩu thuật.
Bà Nam đứng nhìn theo. Có nghĩa là Tường Vi sẽ không bao giờ sinh cho bà đứa cháu nội nào. Sao có thể như vậy được? Bà cảm thấy khó chịu hơn là lo lắng cho Tường Vi.
Thái Sơn xoa tay lên bụng vợ, nhìn thấy Đông Ngân đau mà anh đau theo cô.
- Ráng chịu đau một chút đi em, bác sĩ nói đau nhìn sẽ mau sinh hơn.
Đông Ngân cắn mạnh môi để đừng bật ra tiếng rên dù cô đang rất đau. Cô cảm động khi thấy Thái Sơn nhăn mặt như là chính anh đang đau vậy.
Đan Châu chậm mồ hôi trên trán bạn:
- Hay uống một chút cà phê sữa cho tỉnh nghe Đông Ngân. Hồi mình sinh bé Tử Lăng cũng đau lắm mà kỳ lạ hai mắt cứ díu lại, cô y tá bảo không được ngủ, uống cà phê vào tỉnh lại một chút.
Đông Ngân gật đầu. Đan Châu vội vàng đi ra ngoài căng tin mua cà phê.
Thái Sơn vuốt tóc cho vợ:
- Nhìn thấy em đau anh không chịu nổi. Thôi, sinh một đứa thôi!
Đang đau, Đông Ngân cũng phì cười:
- Thật không? Là anh nói đó nghen! Chứ không phải là sinh cho anh một đội bóng đá sao?
Thái Sơn cười:
- Thì có, nhưng nhìn em đau anh xót cả ruột luôn. Bây giờ anh mới hiểu muốn sinh và nuôi một đứa con không phải dễ dàng. Anh cũng hiểu khi mình cãi lại cha mẹ, cha mẹ cũng rất buồn.
Đan Châu quay trở lại với ly cà phê sữa. Cô đưa cho Thái Sơn:
- Đông Ngân uống được bao nhiêu thì uống, anh đừng ép.
Đông Ngân hớp được mấy hớp cà phê, cô lắc đầu đẩy ra:
- Em không uống nữa đâu, đau quá.
Bà Quyên nãy giờ ngồi yên xem vẻ cảm động vì tình bạn của Đan Châu và cách Thái Sơn lo cho con gái mình. Bà nắm tay Đan Châu:
- Vậy mà đã có lúc bác xem con là người xấu đó, Đan Châu.
Đan Châu mỉm cười:
- Cháu cũng đâu có dám buồn bác, tại cháu hư hỏng mà.
- Đúng ra, cháu vô phước nhưng lại có phước hơn Tường Vi. Chiều hôm qua bác gặp mẹ của Tử Khiêm, hỏi ra mới biết đêm trước Tường Vi dọa tự tử, uống dầu nóng, ai dè đưa vào bệnh viện rửa ruột mới phát hiện ra bị u xơ tử cung, phải giải phẩu cắt bỏ buồng trứng, xem như là không bao giờ có con.
Cả Đông Ngân lẫn Đan Châu đều sửng sờ, bất giác cả hai thấy Tường Vi đáng thương hơn là đáng ghét.
- Ái!
Đông Ngân kêu lên lần nữa. Cơn đau lần này dữ dội hơn, cô có cảm giác mình ngồi không được mà đứng cũng không xong. Bà Quyên vội đưa Đông Ngân vào phòng sinh. Cánh cửa đóng lại, không cho người nhà vào. Thái Sơn nóng như hơ.
Đan Châu mỉm cười ấn vai Thái Sơn bắt ngồi xuống:
- Không sao đâu mà, lát nữa anh sẽ nghe tiếng con mình khóc thôi mà.
- Nhưng thấy Đông Ngân đau quá, anh đứt cả ruột.
- Dĩ nhiên phải đau rồi.
Oa oa ... Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang to, Thái Sơn thở phào, trong lúc cô mụ mở cửa ra:
- Con gái nặng ba ký. May lấy khăn lông với tả quấn cho em bé.
Đan Châu vội vàng mở túi xách lấy khăn lông và tả đưa cho cô mụ. Xong, cô bắt tay Thái Sơn:
- Chúc mừng anh lên chức ông bố trẻ.
Thái Sơn siết mạnh tay Đan Châu:
- Hồi xưa, không hiểu Lưu Khải có sung sướng khi nhìn thấy bé Tử Lăng không, Đan Châu?
Đan Châu gật nhẹ đầu, một chút cay cay nơi sống mũi. Sao bỗng dưng Thái Sơn nhắc Lưu Khải vậy, ác thì thôi.
Nhưng Thái Sơn đang quá vui, quá hạnh phúc khi đứa con gái đầu lòng của mình chào đời. Nó là tình yêu của anh và Đông Ngân ...
Tường Vi tỉnh lại sau những giờ phút đau đớn và trở về trong gang tấc từ cái chết về lại sự sống. Tường Vi bình tĩnh lại. Cô hiểu rõ một điều cô đã hoàn toàn mất Tử Khiêm. Anh không yêu cô, những việc cô gây ra càng khiến anh ghét cô nhiều hơn. Và bây giờ hy vọng cuối cùng sinh cho anh một đứa con, để níu kéo anh trở lại với cô cũng không còn nữa. Ai chứ mẹ chồng của cô, cô hiểu bà sẽ trở mặt với cô.
- Con tỉnh rồi hả Tường Vi?
Tường Vi mở mắt ra. Cô gật đầu nhẹ với mẹ mình.
- Mẹ cho con miếng nước.
Nhanh hơn, Tử Khiêm rót ly nước mang lại. Anh nâng đầu Tường Vi lên, bón nước cho cô:
- Em nghe trong người như thế nào rồi?
- Cám ơn. Mệt lắm.
Cho Tường Vi uống nước xong, Tử Khiêm đặt cô nằm lại:
- Vậy em chớ cử động nhiều, hãy nghỉ ngơi cho mau lại sức.
Tường Vi bật khóc:
- Sau này em không thể có con được phải không anh?
- Em bận tâm chuyện đó làm gì, nghỉ ngơi đi.
- Em biết anh rất yêu Tử Lăng, em không sinh con được, anh sẽ bỏ em.
Bà Hoàng Vi khó chịu:
- Con cần điều đó làm gì. Lo là lo cho con nè, tự đầy đọa hành hạ mình chi vậy.
- Mẹ không biết là nếu như mất anh Khiêm, con đau khổ như thế nào sao?
Con đã nghĩ đến cái chết, sao lại cứu con.
- Con thật ngu khờ, sao lại phải chết. Cha mẹ sinh con ra, con chưa một ngày báo đáp đã nghĩ đến cái chết. Tại sao con không nghĩ đến mẹ vậy?
Tử Khiêm bước ra ngoài. Nếu Tường Vi hiền dịu và yêu mến Tử Lăng, anh đâu có muốn xa cô. Tự Tường Vi làm cho cuộc hôn nhân trở thành ác mộng, ngộp thở. Cuộc sống sắp tới, sau lần thoát chết không hiểu cô có thay đổi được không. Tại sao Tường Vi không chịu hiểu tình yêu cũng như một cái hoa, cần phải vun trồng mới tươi tốt được.
Có những điều mà người ta sẽ vô cùng hối hận khi mình trót lỡ. Tử Khiêm cũng vậy, anh đang ân hận vì đã cưới Tường Vi. Một sự ăn năn có lẽ đến cuối đời.
Đan Châu bế bé Thủy Cúc, cô cười vui vẻ với Đông Ngân:
- Như vậy tao và mày sẽ là sui gia phải không?
Đông Ngân gật đầu:
- Dĩ nhiên rồi! Mấy ngày nay mày chưa thấy anh Thái Sơn vui như thế nào đâu, đi đâu gặp ai cũng khoe:
"vợ tao sinh rồi, con gái giống cha như đúc. Gái giống cha giàu ba họ", mày xem nổ ghê chưa?
Đan Châu bật cười, cô quay sang Thái Sơn:
- Đông Ngân nói xấu anh đó.
- Đâu có sao, bây giờ nhất vợ nhì con, thứ ba mới ông trời.
Giọng Thái Sơn đầy hạnh phúc, anh bằng lòng với hạnh phúc hiện tại, yêu người mình yêu và cả hai kết nghĩa vợ chồng.
Thăm Đông Ngân một chút, Đan Châu sửa soạn về. Thái Phương cũng vừa đến.
- Em định về sao Đan Châu, để anh đưa em về.
Không từ chối, Đan Châu lên xe của Thái Phương, anh đưa cô đi.
- Đường phố gần tết vui quá phải không Châu?
- Dạ.
- Đây là lần đầu tiên anh ăn tết ở quê nhà, sau gần ba mươi năm xa nhà đó.
Mới thoắt đó mà anh thấy mình như già đi, bốn mươi lăm tuổi, chưa có một mái ấm.
Đan Châu đùa:
- Tại anh kén chọn quá chớ gì?
- Không phải đâu, mà là anh không có tình cảm. Cũng như em vậy, em chia tay với Tử Khiêm đã năm năm, mà nào nghĩ đến chuyện lập gia đình.
- Em không nghĩ vì em sợ con em khổ. Em đã từng lớn lên trong sự bạc đãi của dượng em, mẹ em lại quá nhu nhược, không dám bênh vực em. Em muốn ở như vậy nuôi con.
- Năm nay em mới hai mươi lăm, hãy còn quá trẻ. Em không thấy như vậy là phí đời mình hay sao?
- Em không muốn nghĩ gì cả.
Thái Phương vụt nắm lấy bàn tay Đan Châu:
- Em nghĩ anh cũng là người đàn ông hẹp hòi ích kỷ như dượng em hay sao?
Anh yêu em và muốn gầy dựng hạnh phúc với em.
Đan Châu ngượng ngập toan rút tay về, song Thái Phương giữ chặt lấy:
- Anh yêu em thật lòng và muốn có em.
Đan Châu cúi đầu:
- Em không muốn nghĩ đến tình cảm.
Thái Phương tha thiết:
- Em từng nói Lưu Khải cũng rất yêu Tử Lăng, anh cũng sẽ như Lưu Khải, sẽ cho em một mái ấm. Em hãy nhận lời của anh, hơn là cứ sống một mình, gieo hy vọng cho Tử Khiêm. Những phiền phức cho em như thế đủ rồi.
Đan Châu để yên tay mình trong tay Thái Phương:
- Anh cho em suy nghĩ được không?
- Anh sẵn sàng chờ em. Cám ơn em đã cho anh một tia hy vọng.
Thái Phương đưa Đan Châu về tận nhà. Anh lưu luyến chờ cho Đan Châu vào nhà, mới lái xe đi.
Một bóng đen bước qua đường và đứng lặng nhìn vào cửa nhà vừa khép lại.
Tử Khiêm. Anh biết mình không có tư cách ngăn cản Đan Châu bước đi bước nữa, song trái tim anh đau đớn quá. Sao cuộc đời này mình mãi mất nhau.
Đời anh không em lạnh lùng tê buốt.
Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu.
Thế thì tại sao mình phải xa nhau?
- Đan Châu!
Tử Khiêm gọi to quá làm Đan Châu giật mình quay lại. Cô ngỡ ngàng nhận ra Tử Khiêm, người anh nồng mùi rượu, anh đứng buông thõng tay và nhìn cô ai oán. Đan Châu bước lại gần:
- Khuya rồi, anh nên về nhà đi Tử Khiêm, đừng bỏ Tường Vi ở nhà một mình, tội nghiệp.
- Có phải vì tội nghiệp mà em cần phải luôn đi với Thái Phương?
- Nếu anh nghĩ như vậy cũng được. Giữa hai chúng ta có hai con đường để đi. Khiêm đã có vợ phải có bổn phận với người phụ nữ của mình chớ.
- Em có biết là anh không hề yêu Tường Vi. Anh đau khổ thật sự vì anh đã phụ bạc em.
Đan Châu cười nhẹ:
- Tất cả đã là một số mệnh, anh hãy bằng lòng cái mình chọn lựa. Hơn nữa, Khiêm và Tường Vi có bốn năm chia sẻ ngọt bùi trên đất khách, một tình cảm đâu dễ dàng quên hả Khiêm?
- Em lầm rồi, bốn năm đi học, anh đều xem Tường Vi như bạn. Cho đến lúc về nước, anh giận dữ vì nghi ngờ em với Thái Sơn nên anh mới cưới Tường Vi để cho em phải đau đớn.
Đan Châu cúi đầu. Cô không muốn nói cho Tử Khiêm biết cô đã từng đau đớn như thế nào khi anh về nước và rồi anh cưới Tường Vi. Song, có ích lợi gì đâu, cô và anh mỗi người một định mệnh, một số phận rồi.
Tử Khiêm đau khổ:
- Anh phải làm như thế nào mới quên được em đây, Đan Châu?
- Nếu anh còn yêu em, anh hãy về lo cho Tường Vi. Người phụ nữ biết mình không thể nào sinh con được tuyệt vọng lắm Khiêm à. Khiêm hiểu như vậy, Khiêm sẽ thấy thương Tường Vi.
Tử Khiêm mím môi:
- Sao em lúc nào cũng nghĩ tốt cho Tường Vi vậy? Có bao giờ Tường Vi nghĩ tốt cho em đâu. Cô ta căm thù em, nếu giết được em, cô ta cũng không từ nan.
- Rồi một ngày Tường Vi sẽ hiểu em. Em không hề muốn tranh giành với Tường Vi, chẳng qua là số mệnh nên xui cho em và Tường Vi cùng yêu anh.
- Có phải em chạy trốn anh bằng cách ngã vào Thái Phương, có phải như vậy không? Anh van em đừng cư xử như vậy, rồi ngày nào đó em sẽ hối hận như anh đang hối hận bây giờ.
- Hoàn toàn không phải đâu Khiêm.
Tử Khiêm nâng cằm Đan Châu lên, anh nhìn sâu vào mắt Đan Châu:
- Như vậy em ... yêu Thái Phương?
- Thái Phương là người đàn ông tốt, anh ấy sẽ yêu thương Tử Lăng không kém gì anh cả.
Tử Khiêm lặng người. Câu xác nhận của Đan Châu khiến anh đau đớn và có cảm giác như có ai đó đang xé tan nát trái tim của anh ra từng mảnh vụn. Tử Khiêm cố vớt vác chút hy vọng cuối cùng:
- Nếu anh và Tường Vi ly hôn, em có trở lại với anh không?
Đan Châu cựa mình tránh bàn tay và đôi mắt dữ dội của Tử Khiêm:
- Em sẽ không trở lại với anh.
- Em lập lại lần nữa xem.
- Em sẽ không bao giờ trở lại với anh.
- Em tàn nhẫn với anh đến như vậy sao?
- Đừng bao giờ Khiêm nghĩ đến chuyện ly hôn với Tường Vi, Tường Vi yêu anh thật lòng mà.
- Anh không yêu cô ấy. Trái tim của anh chỉ có em và Tử Lăng mà thôi, tại sao chúng ta không thể là một gia đình hạnh phúc? Tất cả tại anh tại anh.
Tử Khiêm quay lưng đi, từng bước chân xiêu vẹo. Đan Châu bưng mặt cố ngăn tiếng nấc. Cô càng đi đến quyết định bằng lòng làm vợ Thái Phương hơn nữa.
Tường Vi mở mắt ra, dưới ánh sáng ngọn đèn ngủ, cô thấy Tử Khiêm đi vào, người anh nồng mùi rượu. Anh nằm xoài lên chiếc ghế dài bất động.
Cuối cùng thì giữa anh và cô không có sự thay đổi nào hết, anh bỏ ý nghĩ xin đi công tác Trường Sa, ở lại thành phố, nhưng cô và anh vẫn xa cách lạnh lùng, nếu có bên nhau cũng là gượng ép.
Nước mắt Tường Vi chảy ra trong đêm lặng lẽ. Cô đã làm dữ và thậm chí còn mang cái chết ra đe dọa Tử Khiêm, cuối cùng vẫn là sự ghẻ lạnh, phải làm gì đây?
Sáng sớm, Tường Vi rời nhà, cô đến đón Đan Châu ở trường. Đan Châu tự nhiên chào Tường Vi:
- Cậu khỏe rồi à?
- Chúng ta tìm chỗ nói chuyện được không?
Do dự một lát, Đan Châu gật đầu:
- Chúng ta sang quán bên kia đi.
Cả hai băng qua đường vào quán, Đan Châu gọi hai ly cà phê sữa.
- Cậu cứ yên tâm đi, mình biết tính Tử Khiêm chịu ngọt, cậu dịu dàng anh ấy sẽ yêu thương cậu.
Tường Vi nghẹn ngào:
- Mình hết cách rồi, trái tim ảnh vẫn hướng về cậu. Mình không biết làm sao nữa.
Đan Châu chạnh lòng. Tường Vi ốm quá. Lần đầu tiên Tường Vi chịu lùi bước, nhưng chính Đan Châu cũng không biết mình phải làm sao. Cô nắm tay Tường Vi siết nhẹ:
- Cậu cứ dịu dàng, Tử Khiêm đâu phải người không biết suy nghĩ.
- Mình sẽ cố gắng. Tuy nhiên, mình hiểu chỉ khi nào hết hy vọng về cậu, Tử Khiêm sẽ quay về với mình.
Đan Châu ngồi lặng người. Cuối cùng thì Tường Vi vẫn vô cùng ích kỷ, muốn giữ lấy Tử Khiêm dù là tuyệt vọng. Cô ta có hiểu tình yêu không thể là thứ bắt buộc.
Buổi chiều đón con, Đan Châu chở Tử Lăng đi ăn kem, cô hôn lên má con:
- Mẹ hỏi con điều này nghe Tử Lăng?
- Dạ.
- Con có thích bác Thái Phương không?
- Dạ thích, nhưng ít thôi. Con thích ba, yêu ba nhất.
- Nếu như bác Phương là ba của con, con tính sao?
- Con không hiểu.
- Là bác Phương sẽ ở nhà mình, như ba con và cô Tường Vi vậy.
- Con không chịu đâu. Bác Phương là bác Phương, còn ba con là ba con, làm sao bác Phương là ba của con được.
- Mẹ không muốn phiền phức nữa, cho nên mẹ và bác Phương sẽ cưới nhau.
Bác Phương sẽ yêu con như ba con yêu thương con vậy.
- Con hỏi ba chuyện này có được không mẹ?
- Không cần hỏi, mẹ đã quyết định.
Tử Lăng còn quá nhỏ để giải thích cho nó hiểu, nhưng Đông Ngân và Thái Sơn đều tán thành.
- Cậu có quyết định đúng đó, mặc xác Tử Khiêm và Tường Vi, họ có hạnh phúc hay không không liên quan gì đến cậu.
Tử Khiêm như hóa đá. Anh hiểu Đan Châu ưng Thái Phương để tránh sự phiền toái từ gia đình của mình. Anh có thể chịu đựng nỗi đau chia xa với Đan Châu, nhưng nhìn cô thuộc về người đàn ông khác, đau đớn quá.
- Em có thể thay đổi quyết định đám cưới với Thái Phương được không?
Tường Vi sẽ không làm phiền em nữa đâu. Anh xin hứa với em.
Đan Châu cười lắc đầu:
- Anh tưởng em vì phiền toái mà ưng Thái Phương? Không đâu, em mới hai mươi lăm, em cũng cần có một mái ấm. Anh ấy yêu em và em cũng yêu anh ấy.
Còn về phần Tử Lăng, anh yên tâm, anh Thái Phương cũng rất yêu thương nó.
- Có nghĩa là em quyết định làm đám cưới với Thái Phương?
- Phải.
- Nếu như vậy anh cầu chúc cho em hạnh phúc.
Tử Khiêm giận dữ ra về. Mọi con đường trước mặt anh đóng lại hết rồi, anh càng muốn vùng vẫy càng tuyệt vọng.
Gõ cửa phòng giám đốc, Tử Khiêm mệt mỏi đi vào:
- Tôi muốn ghi tên tình nguyện đi chữa bệnh cho những nơi vùng sâu vùng xa, hay là đi Trường Sa như lần trước tôi đã có đơn tình nguyện.
Vị giám đốc mỉm cười:
- Sẽ không có thay đổi nào nữa chứ?
- Không. Chắc chắn là như vậy.
- Tôi sẽ làm theo yêu cầu của cậu.
- Cám ơn giám đốc.
Quay trở về nhà, Tử Khiêm tìm Tường Vi:
- Anh đã ghi tên theo đoàn tình nguyện và sẽ đi Trường Sa phục vụ ba năm.
Tường Vi sững sốt, cô nghe trái tim mình như bị xé ra:
- Vì Đan Châu sắp đi lấy chồng mà anh phải đi như thế sao?
- Anh cần đi xa tìm quân bình cho tâm hồn mình. Hy vọng thời gian và công việc giúp anh sống thanh thản. Sau ba năm, anh trở về. Em có thể ly hôn, về nhà ba mẹ sống. Em cũng đã học hành tốt nghiệp, hãy đem kiến thức của mình phục vụ xã hội hơn là mong ở anh bất cứ sự thay đổi nào.
Tường Vi giận dữ:
- Được, anh cứ đi đi. Đan Châu sẽ không bao giờ quan tâm anh còn sống hay đã chết.
- Anh xin lỗi em, vì đã không mang lại hạnh phúc cho em.
Nước mắt Tường Vi dâng lên, cô lấy gối đậy mặt. Cô cứ tưởng Đan Châu đi lấy chồng, Tử Khiêm thất vọng quay về với cô, nhưng cô đã lầm, Tử Khiêm càng xa cô hơn nữa.
Cô đành cầu cứu vào bà Nam:
- Mẹ hãy dùng tình cảm của mẹ để kéo anh Khiêm, cho anh ấy đừng đi xa.
Bà Nam chùi nước mắt:
- Sẽ không có ai làm nó thay đổi đâu, ngoại trừ Đan Châu và Tử Lăng. Đan Châu sắp đi lấy chồng, nó như người điên rồi. Hãy để cho nó đi xa một thời gian.
Không thể nào như thế được, làm sao để lôi kéo Tử Khiêm! Cô yêu anh và không hề hiểu được ý nghĩ cũng như điều thầm kín của trái tim anh.
Tử Khiêm gọn gàng trong bộ quần áo đồng phục của tình nguyện viên, anh đội mũ và nhấc balô lên:
- Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe mẹ nhé.
Bà Nam nghẹn ngào:
- Nếu như biết con quá yêu Đan Châu như thế, mẹ không khổ nhọc tách rời con, làm cho con phải đau khổ đến tuyệt vọng.
Tử Khiêm cười buồn:
- Chuyện qua rồi, mẹ nhắc làm gì. Chẳng qua con và Đan Châu không có duyên phận vợ chồng với nhau. Ba năm nữa, con sẽ về. Con cũng từng đi xa kia mà. Mẹ tin đi, con không sao đâu.
- Tử Lăng nó sẽ nhớ con.
Nhắc đến con, tim Tử Khiêm đau thắt lại. Chiều hôm qua, anh đến trường đón nó, hai cha con dắt tay nhau đi như đôi bạn.
- Tử Lăng này! Con biết đàn ông là như thế nào không?
- Phải mạnh mẽ và biết giúp đỡ mẹ mình phải không ba?
- Ờ, ba chuyển đi Trường Sa công tác, con phải ở nhà ngoan với mẹ.
- Ba ơi! Trường Sa là ở đâu hả ba?
- Là một đảo nhỏ của Việt Nam, nằm ngoài biển.
- Ba sẽ gọi điện thoại cho con hả ba?
- Ờ.
Tử Khiêm hôn nó, nó ôm cổ Tử Khiêm:
- Vậy là ngày mai ba không đến trường đón con nữa?
- Ờ. Bác Phương sẽ đón con.
- Con thích ba đón con.
Nước mắt Tử Khiêm lúc đó muốn chảy ra, anh dụi mặt vào tóc con để trấn áp nỗi đau của mình xuống. Hai cha con đi ăn kem, Tử Khiêm mua nhiều đĩa "Anh em siêu nhân" cho con.
- Xem phim ít thôi, để còn học nữa con nhé.
- Mỗi ngày xem phim một giờ thôi phải không ba?
- Ờ.
Lúc chia tay, Tử Khiêm ôm nó thật chặt vào mình, anh hy vọng thấy bóng Đan Châu thấp thoáng, nhưng tuyệt nhiên cô không xuất hiện, bởi vì cô sắp trở thành vợ của một người đàn ông khác. Rồi sẽ có những phút thân mật vợ chồng với người ta, cô có một đời riêng cô, và anh một đời riêng mình, làm kẻ xa lạ ....
Pin ...Pin ... Tiếng còi xe ngoài cổng rồi tiếng giục:
- Đi Khiêm ơi!
Tử Khiêm hôn mẹ:
- Mẹ ở nhà khỏe cho con gởi lời chào ba.
Tử Khiêm xốc lại balô, chạy nhanh ra đường, anh leo lên xe và quay lại vẫy tay:
- Vào nhà đi mẹ ơi!
Bà Nam lau nước mắt. Cách đó không xa, Đan Châu nép vào gốc cột điện, cô nhìn theo xe Tử Khiêm mà nước mắt chảy dài.
Tử Khiêm đã đi. Chúng mình mãi mãi xa nhau phải không anh? Hơn bao giờ hết, em hiểu em còn yêu anh và yêu mãi mãi.
Con tàu rẽ sóng nước phăng phăng trên sóng nước. Con sông Cửu Long dài và rộng đến xa hút mắt, mênh mồng là nước và một vùng trời xanh ngát. Tử Khiêm đứng bên boong tàu. Gió bạc vào mặt anh mát lạnh.
Đứng trước biển nước mênh mông, Tử Khiêm chợt thấy mình trở nên nhỏ bé. Anh sẽ ra đảo sống ba năm. Ba năm, thời gian không dài cũng không ngắn không hiểu có đủ cho anh lãng quên những buồn đau trong quá khứ.
Đan Châu sắp lên xe hoa về nhà chồng lần nữa. Tử Khiêm nghe tim mình đau nhói. Tàu bắt đầu ra biển lớn, nước bị con tàu rẽ sóng trắng xóa một vùng.
Chợt hai chiếc tàu loại đánh cá đi ngược chiều, dàn ngang như muốn chận đầu chiếc tàu của Tử Khiêm đang đi. Người hoa tiêu cho tàu chạy chậm lại, người chỉ huy tàu đứng trên boong tàu nhìn xuống, hét to:
- Các anh muốn gì mà chận tàu chúng tôi lại?
Trả lời viên thuyền trưởng là một loạt đạn bắn vãi qua tàu, tiếp theo nhiều loạt đạn nữa. Người trên tàu nhốn nháo chạy dạt vào trong. Tử Khiêm nghe vai mình nóng rát và đau buốt, máu tràn xuống chiếc áo jacket. Tử Khiêm quay đầu chạy nhanh vào khoang tàu. Anh nghe tiếng rầm rập của một bọn người đổ bộ lên tàu, chúng hét to với nhau bằng tiếng thổ ngữ của chúng.
Hải tặc. Tử Khiêm hãi hùng nằm mọp người xuống.Con tàu bây giờ trôi lênh đênh. Viên hoa tiêu bị bắn gục, bọn hải tặc sục sạo lung tung. Tử Khiêm nhắm mắt lại, máu ra nhiều quá, mình sẽ chết hay sao?
Gần nửa giờ sục sạo, bọn hải tặc cướp sạch gạo, đồ hộp và tiền bạc của người trên tàu. Con tàu nghiêng dần vì bị đạn bắn thủng, nước bắt đầu tràn vào hầm tàu, bọn hải tặc vội nhảy tàu để tẩu thoát. Hai chiếc tàu, một chiếc chạy đi, còn một chiếc chúng cho chạy ra xa rồi xả hết tốc lực nhắm thẳng vào con tàu đang bắt đầu chìm. Tử Khiêm nghe một tiếng nổ khủng khiếp, con tàu chao động mạnh và chìm nhanh xuống. Ý thức sinh tồn khiến Tử Khiêm quên cả đau, anh mím môi và vớ lấy tấm ván đang trôi, đó là tấm ván từ thân con tàu bị vỡ tung. Tử Khiêm cố nằm lên, anh nghe đầu hoa lên váng vất. Sức cùng lực kiệt, Tử Khiêm nhắm mắt lại, anh gọi tên Tử Lăng trong nỗi đau tột cùng. Tử Lăng ơi! Có lẽ ba sẽ không về nữa gặp con.
Lộc íỉnh Ký #220
Việc đời thay đổi.
Hoa nở có mùa, trăng thường tròn khuyết.
Thế sự không chiều theo ý người mãi mãi. Hôm sau mặt trời lên cao ba ngũ, tám người mới tỉnh giấc.
Vi Tiểu Bảo dẫn quần nữ ra chôn táng thi thể của Trần Cận Nam. Gã trông nấm đất vàng vùi thây sư phụ, trong lòng đau xót không nhịn được lại khóc rống lên.
Quần nữ đều quỳ xuống trước phần mộ xì sụp hành lễ.
Công Chúa trong lòng không muốn hạ bái, nghĩ thầm: "Ta đường đường một vị Công Chúa nhà íại Thanh, sao lại quỳ lạy một tên phản tặc?"
Nhưng, trải qua bao ngày ở với Vi Tiểu Bảo, nàng đa õhiểu rõ tuy mình là hạng cành vàng lá ngọc, nhưng trong con mắt gã lại là người kém nhất, vì nàng đẹp không bằng A Kha, thân mật không bằng Song Nhi, võ công không bằng Tô Thuyên, cơ trí không bằng Phương Di, thành thật chất phác không bằng Mộc Kiếm Bình, ôn nhu văn nhã không bằng Tăng Nhu.
Nàng ở nơi cung cấm càng lớn lại càng ngang ngược tàn nhẫn, tính khí nonùg nảy hung hăng nên Vi Tiểu Bảo coi nàng không thân thiện bằng những người kia.
Công Chúa nghĩ lui nghĩ tới rồi tự nhủ: "Ta mà không lạy một lạy thì e rằng Vi Tiểu Bảo coi ta bất thân thiện rồi lúc gã gieo xúc sắc sẽ dở trò hý lộng quỷ thần để cho ta cuộc nào cũng đại thắng là ta phải chịu hiu quạnh suốt đời."
Nàng đành khuất tất quỳ xuống, khấn thầm trong bụng: "Phản tặc hỡi phản tặc! Ta là Công Chúa điện hạ lạy ngươi một lạy. Ngươi không đủ phước khí để tiêu thụ, ở dưới âm cung e rằng còn chịu nhiều điều cực khổ hơn."
Mọi người lạy xong đứng dậy, Phương Di đột nhiên la hoảng:
- Trời ơi! Thuyền đâu rồi? ... Read more
Lộc íỉnh Ký #220
Mộc Kiếm Bình nói:
- Chúng ta đều là người vong quốc, còn kể gì đến chuyện Quận chúa hay không Quận chúa?
Phương Di nói:
- Nếu thế thì Song Nhi muội tử cùng y bái Thiên íịa trước. Muội tử theo y lâu ngày, đã bao phen cùng nhau xuất sinh nhập tử, chia sẽ hoạn nạn nhiều hơn hết mọi người.
Song Nhi đỏ mặt lên đáp:
- Tỷ tỷ còn nói nữa là tiểu muội bỏ đi.
Thị nói rồi tiến ra cửa, nhưng bị Phương Di ôm chặt lấy.
Tô Thuyên nhìn Vi Tiểu Bảo cười hỏi:
- Tiểu Bảo! íệ đệ muốn cùng ai bái đường trước thì nói đi.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Việc bái Thiên íịa thủng thẳng rồi sẽ tính. Ngày mai chúng ta trước hết là phải an táng sư phụ cho xong đã.
Quần nữ nghe gã nói vậy đề lộ vẻ nghiêm trang. Không ngờ gã lại là người tôn sư trọng đạo như vậy.
Nhưng gã chưa quên tính chớt nhã, nói tiếp:
- Cả bảy vị đều là những cô vợ thân ái của ta, bất tất phải phân biệt trước sau, lớn nhỏ. Từ nay trở đi cứ mỗi tối lại gieo xúc sắc để đánh cuộc hơn thua. Vị nào được thì đêm hôm ấy bầu bạn với ta
Gã nói rồi móc trong bọc ra hai viên xúc sắc cầm trong lòng bàn tay hà hơi và thổi ra cho nó rớt xuống bàn xoay tít đi.
Công Chúa bĩu môi nói:
- Ngươi tưởng quý báu lắm hay sao? Ai thua thì mới phải bầu bạn với ngươi.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- íúng lắm! íúng lắm! Cũng như sai quyền hành lệnh, ai thua phải phạt một chung rượu.
Rồi gã nói:
- Ai muốn gieo trước đây?
íêm hôm ấy trong căn nhà hủ lậu trên hoang đảo xuân tình phơi phới. Mấy người gieo xúc sắc ai được ai thua, bất tất phải thuật kỹ cho rườm lời.
Từ đó trở đi trong Vi gia, quần nữ gieo xúc sắc thành lệ.
Vi Tiểu Bảo nguyên gieo xúc sắc cùng người đánh bạc bằng kim ngân tài bảo, trong lòng hồi hộp, mong được lo thua, xẩy ra những nguồn hứng thú khôn tả. Không ngờ nay gã đặt ra cuộc này để giam mình thành một vật để quần nữ đặt cuộc đánh với nhau. Còn chính gã chẳng thu ùgì trong vụ gieo xúc sắc. Tuy đã được hưởng phúc ôn nhu, nhưng chẳng thấy chút khoái lạc nào về cờ bạc.
... Read more
Lộc íỉnh Ký #220
Song Nhi nhảy vọt đi ẩn vào góc nhà, đáp:
- Không, không!
Vi Tiểu Bảo nhìn Phương Di cười hỏi:
- Di tỷ tỷ! Còn tỷ tỷ thì sao? íêm hôm ấy lúc tỷ tỷ đến Lệ Xuân Viện đã nhét gối đầu vào lòng trá hình bụng to, chắc là có tiên kiến sáng suốt.
Phương Di không nhịn được bật lên tiếng cười hích hích rồi bĩu môi đáp:
- Tử Thái giám! Ta... ta không có chuyện gì với ngươi... làm sao lại có...
Mộc Kiếm Bình nói:
- Phải rồi! Phương sư tỷ, Tăng thư thư, Song Nhi muội tử và muội muội bốn người chưa bái đường thành thân với ngươi thì làm sao lại mang thai được? Tiểu Bảo! Ngươi tồi bại muốn chết! Ngươi đã bái đường thành thân với Thuyên tỷ tỷ, với Công Chúa và A Kha tỷ tỷ mà không cho ta hay lại cũng chẳng mời ta uống rượu.
Mọi người nghe giọng cô chất phác ngây thơ đều phì cười.
Mộc Kiếm Bình nhỏ tuổi, đầu óc ngây thợ Cô nghĩ rằng người đời có bái thiên địa kết thành vợ chồng mới sinh con đẻ cái, nên cô nói vậy.
Phương Di vừa cười vừa giang tay ôm cô vào lòng nói:
- Tiểu sư muội. Nếu vậy đêm nay sư muội cùng y bái thiên địa kết thành chồng vợ đi.
Mộc Kiếm Bình đáp:
- Không được! Trên hoang đảo này không có kiệu hoa. Tiểu muội thấy người ta làm cô dâu đều mặc xiêm áo màu đại hồng, đầu đội mũ phượng quan thật bảnh. Chúng ta đều không có những thứ này.
Tô Thuyên cười nói:
- Cái đó cũng không cần, có thể châm chước được. Chúng ta đi hái hoa về kết thành mũ hoa. Hoa quan có thể thay thế cho phượng quan.
Vi Tiểu Bảo nghe các cô cười nói. Trong lòng rất đỗi hoài nghi, tự hỏi: "Còn một cô nữa là ai? Chẳng lẽ lại là A Kỳ? Ta còn nhớ ôm nàng chạy lui chạy tới, sau đặt nàng xuống ghế, chứ không đặt lên giường. Nhưng đêm hôm ấy nhiều cô quá mà ta thì đầu óc hồ đồ, không chừng có lúc ôm nàng lên giường rồi cũng nên. Nếu trong bụng nàng mà có đứa con của ta thì thằng nhóc đó sau này sẽ làm Vương tử 'cả một cái' xứ Mông Cổ."
Bỗng gã la thầm: "Trời ơi! Thôi chết rồi! Chẳng le õlại là mụ điếm già? Nếu là mụ thì bọn Quy Tân Thụ làm chết cả con mình rồi."
Bỗng nghe Mộc Kiếm Bình nói:
- Dù có bái thiên địa ở đây thì cũng phải để Phương sư tỷ bái trước.
Phương Di đáp:
- Không được! Sư muội là Quận chúa nương nương dĩ nhiên phải bái trước... Read more
Lộc íỉnh Ký chương 220 thiếu:
Công Chúa vẫn chẳng hiểu gì, hỏi lại:
-Má má gã ở kỹ viện làm chi? Nghe nói kỹ viện là nơi chơi đùa của đàn ông.
Phương Di cười đáp:
- Trước nay gã ưa thích nói nhăng nói càn. Muội muội chỉ tin gã nửa câu cũng đủ điên đầu rồi.
Bữa trước ở Lệ Xuân Viện, Vi Tiểu Bảo chui vào trong chăn lớn ngủ với bảy cô, ngoại trừ Công Chúa thay vào mụ điếm già Mao íông Châu, còn saú cô lúc đó đều hiện diện ở đây.
Công Chúa hung dữ chẳng kém gì Mao íông Châu, có điều nàng không thâm hiểm tàn độc bằng mụ mà nàng còn xinh đẹp và nhỏ tuổi hơn nhiều.
Gã tự nhủ: "Thật là may mắn cho mình được đổi mẹ ra con. Nếu lúc này người bầu bạn với mình chẳng phải Công Chúa mà là mẫu thân nàng thì chưa biết ra làm sao? Không chừng mình cũng đến phải theo gót lão Hoàng gia lên Ngũ íài Sơn xuất gia làm hòa thượng. Nhưng mình mà bắt buộc phải làm sư, nhất quyết đem theo cả bảy cô vợ này đi.
Gã thấy sáu cô đều lộ vẻ thẹn thùng thì biết là các cô nghĩ đến tình cảnh đêm hôm ấy. Bất giác gã lẩm bẩm:
- íêm hôm đó trong bóng tối đen ta sờ loạn lên, chẳng hiểu rõ đã cùng với những ai phượng đảo loan điên. A Kha cùng Thuyên tỷ tỷ trong bụng mang thai hài nhi của ta. Thế mới biết được hai người. Ta nhớ còn một cô nữa, nhưng không hiểu là ai? íể thủng thẳng hỏi cho ra mới được.
Gã liền cười hề hề hỏi:
- Dù chúng ta vĩnh viễn ở trên đảo Thông Cật này cũng không đến nỗi tịch mịch. Thuyên tỷ tỷ! Công Chúa! A Kha! Trong bụng ba vị đã có con của tiểu đệ rồi. Không hiểu còn một vị nào nữa đã mang thai?
Gã vừa hỏi câu này, bọn Phương Di bốn cô mặt càng đỏ ửng như gấc chín.
Mộc Kiếm Bình vội đáp:
- Tiểu muội không có! Tiểu muội không có!
Tăng Nhu thấy Vi Tiểu Bảo ngó mình bằng cặp mắt nghi ngờ, liền nguýt gã một cái, gắt lên:
- Không có!
Vi Tiểu Bảo lại hỏi:
- Hảo Song Nhi! Nhất định là chúng ta đã 'đại công cáo thành' rồi, phải không?... Read more