MỤC LỤC
- 1. Biến Cố Ở Thạch Cúc Đảo
- 2. Máu Loan Diệp Lạc Miếu
- 3. Giữa Trường Đấu Tranh Giành
- 4. Mưu Sâu Chước Độc
- 5. Lần Đầu Xuất Sơn Nhập Giang Hồ
- 6. Về Giang Nam Dự Cơn Thịnh Hội
- 7. Thần Long: Kiến Vỹ Bất Kiến Thủ
- 8. Võ Công Tịnh Tiến Nhờ Cửu Chuyển
- 9. ậ¨n Tình Khó Nói Tại Kim Lăng
- 10. Tam Thập Lục Kế Đào Vi Thượng
- 11. Địa Nhược Tuyền Dẫn Vào Địa Huyệt
- 12. Lam ChủyLệnh Xuất Giang Hồ Động Cửu
- 13. Hoài Dương Tế An Cảnh Tương Tàn
- 14. Gợi Lại Sự Cố Mười Tám Năm
- 15. Bất Ngờ Đung Độ Tự Kinh Nhân
- 16. Không Là Cừu Nhân Sao Ám Toán
- 17. Quyết Cứu Nghĩa Muội Về Định Quân
- 18. Tìm Về Cửu Chuyển Ngũ Đài Sơn
- 19. Mắc Bẫy Kẻ Gian Lâm Hiểm Cảnh
- 20. Thoát Cửu Chuyển Lạc Thúy Điệp Cốc
- 21. Tìm Về Thiếu Thất, Quyết Khử Ác
- 22. Máu Thịt Loang Ngập Thiếu Thất Sơn
- 23. Mưu Đồ Bá Chủ Tan Thành Khói
- 24. Bởi Đại Bại Họ Từ Dung Độc Chước
- 25. Dụng Hỏa Công Họ Từ Tàn Độc
- 26. Thoát Trận Hỏa Công Gặp Cừu Nhân
- 27. Hội Ngộ Nàng Khả Tại Định Quân
- 28. Về Thạch Cúc Đả Tìm Cừu Nhân
- 29. Mọi Việc Đều Rõ Duy Một Việc
Chương 42
Nó tới, bập bềnh trên một hòn đảo chuối và trong một vầng hào quang, đẹp không khác gì Mary Đồng Trinh. Mặt trời đang mọc lên sau lưng nó. Lông tóc nó như bốc lửa trông thật sướng mắt.
Tôi kêu lên: Ôi chao! Hỡi Mẹ vĩ đại đầy ân điển, hỡi nữ thần sinh thực của vùng Pondicherry, người mang lại sữa và tình yêu, vòng tay an ủi tuyệt với, nỗi khủng khiếp của chấy rận, người ẳm bế những kẻ khóc lóc, chẳng nhẽ người cũng phải chứng kiến tấn thảm kịch này ư? Dịu dàng phải gặp khủng khiếp là không phải lẽ rồi. Sao người không chết ngay có hơn chăng? Gặp người thế này thật vui mừng và cay đắng biết bao. Người đem lại phần đau đớn và vui mừng ngang nhau. Vui mừng vì có người bên ta, nhưng đau đớn vì sẽ chẳng được mấy chốc. Người biết gì về biển cả? Không biết gì hết. Ta biết gì về biển cả? Cũng không biết gì hết. Không có tài xế, chiếc xe buýt này sẽ lạc mất thôi. Chúng ta thế là hết đời rồi. Hãy lên xuồng nếu số phận người vẫn còn mờ mịt - ta hãy cứ biết bến này đã. Ta có thể ngồi bên nhau. Người có thể lấy chỗ cạnh cửa sổ, nếu người thích. Nhưng quang cảnh sẽ buồn đấy. Ôi chao, lẩm cẩm thế đủ rồi. Để ta nói thẳng ra nhé: ta yêu n gười, ta yêu người, ta yêu người. Ta yêu người, ta yêu người, ta yêu người. Nhưng mà không được có bọn nhện đâu nhé. Đó là con Nước Cam - gọi nó thế vì nó hay rớt rãi lòng thòng - con khỉ độc cái vùng Borneo quí giá, minh tinh của vườn thú và mẹ của hai thằng con xinh xắn, xung quanh là cả một đám nhện đen lổm ngổm bò như một đám tín đồ hắc ám. Những quả chuối mà con khỉ độc ngồi lên trên được ràng với nhau bởi cái lưới nylông đựng chúng mà người ta đã cứ thế ròng xuống tàu. Khi con khỉ bước sang xuồng, đám chuối dập dềnh rồi lộn ngửa. Cái lưới tuột ra. Không suy nghĩ gì, chỉ vì thấy nó ngay gần và sắp chìm mất, tôi với tay túm lấy cái lưới và kéo lên xuồng, một việc ngẫu nhiên sau này đã cứu sống tôi nhiều lần. Cái lưới sẽ trở thành một trong những sở hữu quý giá nhất của tôi.
Những quả chuối tản ra. Bầy nhện bò như điên, nhưng tình thế của chúng là tuyệt vọng. Hòn đảo chuối tan rã dưới chân chúng. Chúng chết đuối hết cả. Trong giây lát, cái xuồng như trôi trên một biển chuối.
Tôi đã nhặt lên cái lưới mà tôi nghĩ là vô tích sự, nhưng lại không nghĩ đến việc nhặt những quả chuối kia. Thật vậy. Không một quả nào. Đó là một cuộc chia chác chuối theo nghĩa sai lầm nhất: biển cũng giải tán đám chuối ấy. Sự phí phạm khổng lồ ấy sau này khiến lòng tôi nặng trĩu. Tôi đã phải vật vã sầu muộn vì sự ngu ngốc của mình.
Nước Cam còn đang mù mịt như trong sương. Dáng điệu nó chậm chạp và dò dẫm. Mắt nó phản chiếu nỗi hoang mang tinh thần ghê gớm. Nó đang trong cơn choáng rất mạnh. Nó nằm thẳng đờ trên tấm bạt trong nhiều phút, im lìm, lặng lẽ, rồi rướn người lăn xuống lòng thuyền. Tôi nghe thấy con linh cẩu kêu thét lên một tiếng.