MỤC LỤC
- Ông Khổng Lồ đúc chuông
- Cây mắc cỡ
- Người chồng bất nghĩa
- Con trâu bay
- Ông địa làng Bình Sùng
- Người vợ bé tài đức
- Săn chuột
- Núi Thị Vãi
- Vì con gà mà giết mẹ
- Ma Thần Vòng
- Con ong và con tu hú
- Người chết trả nợ cũ
- Cọp thổi sừng trâu
- Chùa Thầy Thiếm ở Núi Sập
- Thương nước thương dân
- Lộc Giác Chơn Nhơn
- Tham thì thâm
- Bà Kiêm Giao
- Cây Kỳ Nam
- Nhân tài của làng Ông Văn
- Cụ Đồ Chiểu giả điếc
- Ông Tăng Chủ nuôi cọp bạch
- Tích Bà Đen ở núi Tây Ninh
- Con gián, con nhền nhện
- Con vạc ăn đêm
- Theo thơ vận từ thứ
- Công chúa Mai Châu
- Hoàng hậu Tàu ở Việt Nam
- Xã Định kiện Bà Cố
- Ma rừng
- Bài thơ Chợ Quán
- Truyện Nghĩa Hổ
- Người rừng
- Đứa con thần
- Lọt sổ Diêm đình
- Người chết trả ơn
- Vợ khôn chồng dại
- Chồng giết vợ
- Con dơi
- Bộ râu còi
- Ông vua heo
- Thằng làm biếng gặp thời
- Thần linh phò hộ
- Con ngỗng có mồng trắng
- Sao Hôm Sao Mai
- La Sơn Phu Tử
- Bão lụt năm Thìn
- Cô hồn đền ơn
- Bông Thủy Tiên
- Ông Thần xã Đình Lập
- Con thỏ, con chim nắc nước, con muỗi
- Rụng lông vịt
- Hai ông quan thanh liêm
- Ăn mày xin vàng
- Anh bán vải
- Tích con chim Hít Cô
- Tích chùa Long Giáng
- Ông Vu Công trừ tà
- Con cọp và cậu học trò
- Tên trộm vịt
- Chuyện Thầy Thím
- Nữ anh hùng Bùi Thị Xuân
- Ăn trầu ngắt đuôi
- Kép Hứa Văn Hát Bội
- Thần Phạm Nhĩ hóa ra cọp
- Tích cây nhơn sâm
- Rắn già rắn lột
- Ông Huỳnh Mẫn Đạt
- Con cá nược
- Sự tích cá he hay cá nược
- Chó mực, ngựa ô
- Vần thơ yêu nước
- Núi Yên Tử ở Hải Dương
- Ông Nguyễn Mại xử án
- Thần đồng đầu thai
- Ông tiên sư làm nghề lọng
- Tích về cái yên ngựa
- Vương Thập xuống âm phủ
- Anh em họ Trương
- Thằng Cuội, Cây Đa
- Cá hóa long
- Tích con rệp
- Cái chuông, cái trống, cái mõ
- Kiếm Bạc Kiên Giang
- Thập Bát La Hán
- Sự tích Vũng Tàu
- Hổ huyệt
- Đứa con ăn mày
- Chợ Mảnh Ma Nam Định
- Bà Châu Thị Phú
- Giai ngẫu tự nhiên thành
- Ác báo
- Con rắn thần
- Ma chó
- Ông thầy tiên tri
- Tiên hóa thành … trâu
- Đôi sam
- Cọp được phong thần
- Loài khỉ chai đít
- Con kiến vàng
- Cô gái nhà giàu hóa thành con muỗi
- Rắn và rùa
- Tại sao nước biển mặn
- Mẹ gà con vịt
- Hầm vàng, hầm bạc
- Kiếp con tằm
- Sự tích trái thơm
- Tại sao con voi có vòi
- Cái bình voi
- Thần chết và thần sống đánh cờ
- Ông trạng lấy rùa
- Nàng chuột trinh tiết
- Gió biết tương tư
- Ba anh dốt làm thơ
- Con chó đá
- Giết chó khuyên chồng
- Người con chí hiếu
- Sinh con rồi mới sinh cha
- Anh khờ đi buôn
- Ba phần gia tài
- Chim bắt cô trói cột
- Cứu vật - vật trả ơn, cứu nhân - nhân trả oán
- Cái chân vịt
- Tích chim đa đa
- Cua, rùa, cá đuối
- Tích trái sầu riêng
- Ông tiến sĩ mọc lông dê
- Con mèo của Cống Quỳnh
- Chữ Đồng Tử
- Bầy thiêu thân
- Trái dưa hấu
- Chuyện quạ sói đầu
- Ông trạng mười hai tuổi
- Chim chèo bẻo
- Trạng Trình
- Cây khế bằng vàng
- Sự tích chùa Một Cột
- Thằng Lía
- Sự tích Hòn Vọng Phu
- Người thiếu phụ Nam Xương
- Cây đa bến cũ
- Truyện người lấy cóc
- Cái cân và cục máu
- Thần núi Tản Viên
- Kẻ trộm thành Phật
- Con rùa vàng
- Tích cái ống nhổ
- Bà Huyện Thủy Đường
- Cây tre trăm mắt
- Ông quan tuổi tý và con chuột bằng vàng
- Truyện con chó đá
- Tại sao cọp ghét mèo
- Sóng thần ở Phá Tam Giang
- Anh đánh cá và công chúa Thủy Tề
- Nhà sư và con cá kình
- Chuyện cá trê và con cóc
- Từ Thức gặp tiên
- Tích Nguyệt Lão tơ hồng
- Sự tích Tháp Bà
- Chuyện Thương Công Lê Văn Duyệt chém Lãnh Tạo
- Chuyện ông Cống Quỳnh
- Tích cây mía và lễ chiêu hồn
- Viên ngọc quạ
- Cọp hút á phiện
- Anh cả và anh hai
- Ông Cọp đình Tân Kiểng
- Ông Nguyễn Chất
- Bãi Ông Nam ở Cà Mau
- Sự tích Bà Mã Châu
- Đức hạnh của bà Thái Hậu Từ Dũ
- Chàng rễ khờ
- Cọp không biết trèo cây
- Mãng xà vương ở Tân Bằng
- Tiếng hát của Hà Ô Lôi
- Mạnh mẫu dạy con
- Truyện Phù Đổng Thiên Vương
- Thầy pháp sợ ma
- Dốt đặc hơn chữ lỏng
- Muôn sự của chung
- Con bạch trĩ
- Sự tích cây phướng
- Quẻ tử vi tốt xấu
- Lý Ông Trọng đánh giặc Hung Nô
- Người bán dầu
- Tích ông Bổn
- Ông Thổ địa Đằng Châu
- Truyện Phạm Tử Hư
- Sự Tích Mả Ngụy
- Truyện Ngọc Vân công chúa
- Người cõi trần xuống thăm địa ngục
- Hoàng đế bán hành
- Ông tổ nghề in là ai?
- Trạng Bùng, ông tổ nghề dệt Việt Nam
- Chuyện Phật Thích Ca và sự tích cây Nêu
- Ông Hoàng Tử Cam
- Huyền Trân công chúa và hai châu Ô, Lý
- Sự tích cây pháo
- Sự tích bông thủy tiên
- Truyện hai con ngỗng chung tình
- Hồn Trương Hoa, ma hàng thịt
- Ông Cống Quỳnh tiếp vua và sứ Tàu
- Người ăn khỏe nhất nước Nam
- Con thằng mõ làm quan trạng
- Cao nhân tất hữu cao nhân trị
- Truyện công chúa Liễu Hạnh
- Truyện thằng trời đánh
- Vì cười mà chết
- Sự tích chùa Thủ Huồn
- Ông tổ làm da ở Việt Nam
- Truyện kho vàng ở tỉnh Sơn Tây
- Người hóa thành chim
- Chuyện ni cô Tuệ Không
- Mài dao dạy vợ
- Núi Hàm Rồng ở Thanh Hóa
- Voi tập trận
- Đầm Tôm ở Thanh Hóa
- Hiền Vương giết người đẹp
- Con Trĩ, loài chim quý của Việt Nam
- Con tôm đền ơn
- Người khuất mặt ở rừng U Minh
- Gương vỡ lại lành
- Người đàn bà ghen tuông
- Đạo sĩ núi Na
- Cá thần và cá ma
- Con ranh, con lộn
- Quỷ thần bất trắc
Chương 7
Nỗi kinh hoàng do câu nói của chàng trai gây ra lên tới mức khiến bà Án, Tường Vân, cô giáo Bạch Xuyến ngây người như kẻ mất hồn. Ngay đến bà Cầm cũng bàng hoàng sửng sốt, quên bẵng đi được trong giây phút niềm đau khổ đang ray rứt trong lòng.
Bà đứng phắt dậy, hét lớn:
_ Sai! Ông nói sai!
Trọng Viễn chiếu tia mắt ngó bà đăm đăm:
_ Cái gì sai? Bà bảo tôi nói sai? Cái gì sai mới được chứ?
_ Ông nói sai! Đời nào cậu Sinh lại nỡ giết chết cháu tôi!
Chàng thanh niên vẫn điềm đạm buông từng tiếng một:
Tôi có nói thế đâu. Tôi chỉ nói rằng chiếc khuy này ở trong tay của thằng Ngây. Và chiếc khuy bị dứt đứt khỏi áo vét trong một cuộc dằng co vật lộn. Tôi dám nói chắc như vậy. Lỗ khuy còn dính còn dính cả mấy sợi chỉ rõ ràng mà.
Ánh mắt bà Án mờ đi. Nhưng chỉ một thoáng ánh mắt bà quắc lên. Cằm hất cao, bà cất tiếng đanh thép:
_ Không! Nhất định không nghi cho thằng Sinh làm bậy như thế được. Bây giờ lại cần hơn hết cả bao giờ, phải tìm cho bằng thấy con tôi dù nó còn sống hay là đã chết. Nếu thằng Sinh còn sống, nó phải tự chứng minh là vô tội. Trường hợp trái lại – Giọng bà Án chợt đổi khác, khàn hẳn đi, nghẹn ngào, ướt sũng, - thì…thì… thi thể của nó sẽ cho chúng ta biết được sự thật. Tôi tin chắc như thế.
Bà Án nói là bà tin chắc như thế. Nhưng Trọng Viễn, chàng lại không tin chắc gì cả. Tuy nhiên, nể lòng bà Án, chiều ý Tường Vân, chàng đành phải hứa cho xuôi:
_ Thôi được! Chúng tôi phải tìm cho ra, phải tìm cho bằng được. Con Bão Tố của tôi đây sẽ giúp cho một cách đắc lực. Bà làm ơn cho tôi mượn một món đồ gì của cậu Sinh vẫn dùng thường ngày. Một cái quần hay cái áo gì đó.
Bà Án vẻ mặt phờ phạt, uể oải đứng lên.
Tường Vân lanh lẹ hơn, đã từ phòng Sinh chạy xuống, tay cầm chiếc mũ nồi anh nàng vẫn đội những khi đi săn.
Trọng Viễn đỡ cái mũ từ tay cô gái.
_ Cám ơn cô.
_ Ông có thể cho tôi đi theo phụ giúp ông một tay?
Chàng thanh tra thoáng rùng mình khi chợt nhớ lại hình ảnh ghê rợn: cái cũi chó, thi thể thằng Ngây. Rồi ngày hôm nay sẽ còn những gì ghê gớm nữa đây
Chàng từ chối phắt:
_ Không được đâu, cô Tường Vân. Tôi biết cô đang nóng lòng sốt ruột lắm. Có điều con Bão Tố này chỉ chịu làm việc khi có mình tôi với nó mà thôi. Vả lại, - Trọng Viễn vội vã nói thêm khi cô gái có vẻ ủ rủ, buồn phiền ra mặt – vả lại sự hiện diện của cô ở nhà cần thiết hơn.
Chàng ra dấu cho Tường Vân bằng cách đưa mắt nhìn quanh một vòng trong phòng. Bà Án, bà Cầm thẫn thờ ngồi tại ghế bành, sắc diện nặng trĩu ưu tư nom thật tội nghiệp.
Trọng Viễn không nói ra miệng nhưng Tường Vân cũng đã ý thức được rõ rệt là sự trẻ trung hồn nhiên sống động của nàng tại nơi này là một điều cần thiết để gây lại sinh khí cho mọi người.
Con Bão Tố lôi căng sợi dây da buộc cổ kéo Trọng Viễn băng nhanh qua đám ruộng dưới chân đồi, nhắm thẳng cánh rừng âm u tiến tới.
Tán lá rừng che khuất ánh sáng mặt trời làm tăng khí lạnh của thời tiết buổi cuối đông. Cái đuôi suôn đuột buông thõng như một lưỡi kiếm dài, cái đầu Bão Tố cũng đã được cởi bỏ dây da, rà sát mặt đất, mũi hít ngữi không ngừng. Bốn cẳng chân thoăn thoắt đưa tấm thân to lớn uốn lượn nhịp nhàng, Bão Tố lao mình về phía trước, nhanh như đầu một chiếc xe có động cơ xả hết tốc lực. Bỗng nhiên: “đoành!” một tiếng nổ chát chúa âm vang khắp cánh rừng âm u.
Trọng Viễn phản ứng theo thói quen, nằm rạp xuong thật nhanh chưa hết bàng hoàng vì tiếng “chíu” của một viên đạn súng trường xẹt sát vành tai. Rõ ràng phát súng phía lưng chàng bắn tới. Và, hỡi ôi! Viên đạn oan nghiệt đã đập trúng đầu con Bão Tố khôn ngoan.
Trọng Viễn không còn đủ bình tĩnh gìn giữ cho khỏi lộ mục tiêu nữa mà lại bò lổm ngổm, chàng lao tới chỗ con chó bị trúng đạn. Hai hàm răng nghiến chặt, chàng thanh tra rít lên: “tha hồ cho… hắn trông thấy rõ hết”. Nhưng bốn phía vẫn im lìm… Trọng Viễn liền ngồi phắt dậy, bồng Bão Tố đặt lên vai, quay bước trở ra bìa rừng. Chàng thanh tra chép miệng một lần nữa, nghiến răng nghiền ngẫm ý nghĩ gai góc: “Gã sát nhân vẫn nhìn chàng theo dõi. Thân hình chàng và Bão Tố vẫn hiện rõ trước mắt hắn … qua lỗ chiếu môn”.
Trí óc chàng trai lại bắt đầu làm việc:
_ Tên sát nhân muốn cản Bão Tố lại, không cho tiến bước tới chỗ nào, tới cái gì mới được chứ? Phát súng từ phía sau lưng mình bắn tới. Như vậy có nghĩa là “hắn” đứng nấp ở bìa rừng, lối đi vào. Và ở phía đối diện hắn chắc phải có một tên đồng lõa? Cần lục soát trong rừng một phen nữa mới được.
Trọng Viễn dấn bước về phía biệt dinh cụ Án. Kịp nghĩ lại, chàng rẽ vào nhà bà Cầm đặt xác Bão Tố kế bên thi thể thằng Ngây. Rồi đứng lặng, Trọng Viễn đưa mắt nhìn xác người, xác vật, trong lòng rưng rưng… Đã chứng kiến rất nhiều cảnh thương tâm não ruột quen lắm rồi. Nhưng trước cảnh tượng giây phút này đây, người và vật nằm sóng sượt bất động, một được che đậy, một lộ liễu, hai nạn nhân ngây thơ vô tội, một thằng bé chưa đủ sức tự vệ và còn một con chó khôn ngoan, chàng thanh tra cảm thấy đau thương tràn ngập trong lòng.
Trông Viễn băn khoăn tự hỏi:
_ Không lẽ tên Sinh này đột nhiên lại biến thành quỹ dữ?
Và chàng quyêt định sẽ giữ toàn bí mật. Quấy rộn chi mấy người đàn bà yếu đuối chỉ mong sao cho được yên thân. Rồi lỡ tai vách mạch rừng…! Biết đâu? Phải dè dặt đề phòng mới được.
Về gần tới hàng rào sắt mắt cáo, Trọng Viễn thấy ngay bác tài xế tên Giang đứng đó có ý đợi chờ, miệng phì phèo điếu thuốc lá. Anh Giang, khi trông thấy Trọng Viễn, mỉm một nụ cười thân thiện. Nhưng chàng trai cơn xúc động chưa hết, lại cảm thấy khó chịu ở trong lòng, thắc mắc không hiểu bên trong cái niềm nở này liệu có những ẩn ý gì không? Bác tài giơ tay khoe mẫu thuốc lá lạ Trọng Viễn nhờ kiếm giùm, bác đã khổ công bới tìm đống rác ở cuối vườn.
Chàng thanh tra mân mê nhìn chăm chú mẫu thuốc lá lạ đoạn nói ngay:
_ Craven A, thuốc con Mèo!
Sau mấy phút suy nghĩ. Trọng Viễn hạ thấp giọng, hỏi bác Giang:
_ Cái cô Duyên má lúm đồng tiền đó có người yêu chưa thế, bác Giang?
Tài xế Giang nheo nheo đôi mắt, mỉm cười hóm hỉnh:
_ Cậu cứ hỏi thế! Tôi có theo chân cô ấy đâu mà biết được! Chẳng thấy gì lạ cả, nhưng … các cô gái xuân xanh hơ hớ thế, có trời mà biết được!
Chàng trai ngầm nghĩ: “Biết đâu người yêu của nàng Duyên lại chẳng là anh chàng phì lũ đang đứng trước mặt mình đây? Phải hỏi cho ra mới được!”
Rảo bước lên phòng riêng, Trọng Viễn gặp ngay chị Duyên trong hàng ba liền dừng chân giữ lại và nói luôn một câu chuyện dựng đứng:
_ Tôi vừa nói chuyện với anh chàng Giang của chị đồng thời hay rằng chị biết nhiều chuyện lắm mà chẳng chịu nói gì ra cả.
Nàng Duyên ngây người ra mấy giây nhưng lấy lại bình tĩnh rất nhanh:
_ Thưa cậu, trước hết xin cậu biết cho rằng Giang không phải “chàng” của tôi. Và nếu một ngày nào đó cần tuyển lựa một chàng cho tôi thì người ấy ắt không thể là một người “bồ sứt cạp” như chàng Giang đâu.
Mấy tiếng “bồ sứt cạp”, “chàng Giang”, khóe miệng xinh xinh của chị Duyên nói ra kèm theo ánh mắt nhung quắc lên như có ý bực mình với chàng thanh tra.
Trọng Viễn mỉm cười vui vẻ, lợi dụng ngay nhược điểm tâm lý của người đang đối thoại với mình:
_ Tôi chắc rằng chị Duyên thông minh tháo vát có thể giúp được tôi nhiều lắm. Thế cái đêm thứ ba 12 rạng sáng thứ tư 13 dương lịch ấy, chị thấy ở đây có gì khác lạ không, chị Duyên?
_ Lợi khen ngợi đã khiến chị Duyên thích thú. Sau gần một phút ngập ngừng, chị đảo mắt nhìn quanh e ngại. Nhận ra đứng trong hàng ba nói chuyện là điều bất lợi, Trọng Viễn liền đưa chị vào phòng khách đoạn lẹ tay khép cánh cửa lại.
_ Sao? Tôi hỏi chị …
_ À có điều này! Trong đêm trước buổi cậu Sinh mất tích, khoảng 12 giờ, 12 giờ rưỡi gì đó, tôi thấy cô Tường Lan lên phòng cậu Sinh. Rồi hai chị em cãi cọ chuyện gì đó to tiếng lắm. Hét cứ rầm lên ấy.
_ Chị có nghe rõ vì sao họ cãi nhau không?
_ Không cậu ạ! Chỉ nghe cậu Sinh quát lên: “Đồ con gái hư thân! Con gái hư thân!”. Thật là một sự rất lạ. Thường ngày, đối với chị em gái, cậu ấy vẫn hiền từ lễ phép lắm
_ Nhưng chị nghe được những tiếng ấy bằng cách nào?
Sắc mặt chị gia nhân ửng hồng:
_ Tôi đừng sau cánh cửa. Nghe rõ ràng cả tiếng bước chân cô Tường Lan lúc đi ra mà.
_ Thế chị không ngủ sao?
_ Tôi mãi xem tiểu thuyết. Nghe tiếng cãi cọ ầm ĩ liền đứng dậy, mò ra coi, rồi tôi đi theo hút cô Tường Lan.
_ Để làm gì vậy?
Chị Duyên hạ thấp giọng:
_ Để xem cô ta có hẹn hò lén lút với ai không? Té ra có thật cậu ạ. Bà mà biết thì chết. Sao cô ấy lại liều thế không biết. Bà thường hay đe nẹt tôi: “Này Duyên! Không được đi xem hát tuồng chèo đêm hôm tối tăm nghe chưa!... Bà thấy thằng con trai ông cai San cứ nhấp nháy với mày đó! Coi chừng, nghe!”… và… và… ui chao. Ghê lắm cậu ơi! Bà cứ hay mắng tôi là “vô duyên chưa nói đã cười”. Lắm lúc xấu hổ đến chết được. Thành thử tôi phải cố làm sao bắt gặp được cô Tường Lan hò hẹn với người yêu để có thể nói thẳng cho bà biết rằng con gái quý của bà cũng chưa chắc hay ho gì hơn tôi đâu, đừng có làm phách.
Trọng Viễn ngó chị gia nhân bằng một cái liếc xéo:
_ Vừa rồi, chị nói là nấp sau cánh cửa nghe lỏm chuyện. Vậy chắc chị đã biết vì lý do gì cậu Sinh nổi giận lôi đình cãi nhau với chị cậu ấy chứ?
Chị Duyên nghe chàng thanh niên nói như vậy thì lộ vẻ không bằng lòng , trả lời cấm ca cấm cảu:
_ Nghe lỏm chuyện! Việc gì mà tôi phải nghe lỏm chuyện. Trong nhà này mỗi khi có điều gì thì chẳng ai cần phải nấp núp nghe lỏm gì cũng biết được ngay rằng chỉ là chuyện người yêu của cô Tường Lan mà thôi.
_ Cô Tường Lan năm nay bao nhiêu tuổi, chị Duyên?
_ Hai mươi hai. Cô ấy chỉ thích được kết hôn với một phi công gần đây này. Cách chừng hai ba trăm thước thôi cậu ạ.
_ Ai ngăn cấm không cho cô Tường Lan kết hôn với ông phi công ấy?
_ Bà, rồi đến cậu Sinh. Cậu Sinh, không phải là khắc nghiệt rắc rối gì. Có điều, cậu ấy rất không ưa cái lối tán tỉnh chị hoặc em gái một cách không đứng đắn, nhất là người tán tỉnh ấy lại không phải là con ông cháu cha hoặc con nhà giàu gì. Trời! Nếu cậu ấy được chứng kiến bữa ông phi công tên Dưỡng đích thân đến đây nói chuyện với bà về chuyện xin hỏi cưới cô Tường Lan.
Chị Duyên say sưa nói chuyện. Trọng Viễn lợi dụng ngay ngay giây phút xuất thần của chị gia nhân trong gia đình cụ Án. Chàng giả bộ ngạc nhiên:
_ Một ông phi công! Kể cũng đã oai lắm rồi đấy chứ!
_ Phải oai lắm! Nhưng xét về gia thế kìa! Hình như anh chàng ấy không cha không mẹ, trước kia ở viện mồ côi ra thì phải.
Trọng Viễn cố bình tĩnh đứng nghe, âm thầm suy nghĩ: “Tình hình mỗi lúc lại càng thêm phức tạp. Vậy thì có thể, thay vì là hung thủ phạm tội ác, Sinh lại chính là nạn nhân?... Nhưng thi thể của thằng Ngây còn nằm chình ình ở trại Con kia chẳng là chứng cớ rành rành buộc tội chàng con trai cưng của cụ Án một cách… hết sức hùng hồn đó sao?”