-
Mãi Mãi Tuổi Mười Chín
Truyện Dịch
Grigory Baklanov
CHAPTERS 8 VIEWS 1703
hững ngưòi sống đứng trên mép chiến hào mới đào, còn người đó ngồi ở dưới. Trên người đó không còn gì nguyên vẹn mà con người lúc sống dùng để phân biệt lẫn nhau. Không thể xác định được người đó là ai: lính ta? hay lính Đức? Duy chỉ có hàm răng vẫn trẻ trung, bền chặt.
Một vật gì đó lách cách dưới lưỡi xẻng. Rồi mọi người lôi ra một chiếc khóa thắt lưng có hình ngôi sao nổi đã rỉ xanh vì bị ô-xy hóa, nóng bỏng tay vì vùi ở trong cát. Mọi ngươi thận trọng chuyền tay nhau chiếc khóa, và nhờ chiếc khóa họ đã xác định được: quân ta. Và đương nhiên, đó là một sĩ quan.
Trời đổ mưa. Mưa trút lên lưng, lên vai những chiếc áo va rơi bộ đội mà các diễn viên đã mặc đến sờn vai từ trước lúc quay phim. Chiến trận diễn ra ở vùng này cách đây đã hơn ba chục năm có dư, khi mà nhiều người trong số các diễn viên này còn chưa chào đời, và suốt những năm tháng ấy, người sĩ quan vẫn ngồi nguyên như vậy trong chiến hào, những dòng lũ xuân, nhưng trận mưa rào đã thấm qua anh vào tầng đất sâu, nơi rễ cây, rễ cỏ đã hút lấy chúng, và những đám mây vẫn bồng bềnh trên bầu trời. Lúc này trận mưa đang gội rửa cho anh. Từ hai hốc mắt đen ngòm, nhũng giọt nước chảy xuống, để lại những vệt đất đen, nước mưa chảy trên xương quai xanh nhô ra, trên những chiếc xương sườn ẩm ướt, gột sạch đất cát khỏi nơi trước kia là hai lá phổi đã từng thở, và trái tim đã từng đập. Và được mưa gột rửa, hai hàm răng trẻ trung, lại ánh lên tươi tắn. -
Kẻ Thù Vô hình
Truyện Dài Trinh Thám VH Miền Nam Trước 75
Vân Ảnh
ĐỒNG NAI xuất bản 1972CHAPTERS 14 VIEWS 1277
Tiếng reo của bọn trẻ bán báo vang lạnh lảnh trong sương sớm, nổi bật trên tiếng ồn ào của thành phố vừa thức giấc :
"Tiếng Vang Bá Lê đây ! Báo đây ! Bọn trộm vô hình lại hoạt động ! Hiệu Kim Hoàng Bồng Lai bị trộm một cách bí mật ! Đầy đủ tin tức, báo Tiếng Vang Bá Lê đây !"
Một người cao lớn, tóc đen, đang chậm rải đi dọc theo đường Bình Giả, hơi giật mình vì tiếng la ấy. Anh lầm bầm : "Lại bọn Vô Hình nữa ! Y như là phép phù thủy !"
Tiếng "phù thủy" thốt từ miệng Hải Minh Không có gì là quá đáng. Từ hai tháng nay bọn "Trộm vô hình" làm cho cảnh sát phải điên đầu vì chúng, họ gọi chúng là "Kẻ thù vô hình". Hộ không sao tìm ra manh mối, các cuộc điều tra hoàn toàn thất bại. Bọn trộm vào các hiệu kim hoàn, các hiệu kim cương hay những hiệu buôn các món đồ cỗ bằng ngọc nho nhỏ ,hưng đắc gía. Những vật to, cồng kềnh đù đáng tiền thì lại không hề bị mất. Nhưng việc đó cũng thường; vì bọn trộm thích những vật nhỏ, dễ cất giấu hơn.
-
Tiết Nhơn Quí Chinh Đông
Trung Hoa Tín Đức Thư Xã VH Miền Nam Trước 75
Tô Chẩn
TÍN ĐỨC THƯ XÃ xuất bản 1960CHAPTERS 5 VIEWS 1273
Nói về lại đất Sơn tây phũ Giáu Châu, huyện Long môn có một làng, kêu là Thái bình Trang ; trong làng ấy có tên Tiết Hằng giàu có hơn người, sanh đặng hai trai, con lớn tên là Tiết Hùng, con thứ tên là Tiết Anh. Khi hai gả này chừng 30 tuổi, cha mẹ mất sớm, anh em chia hai gia tài riêng bề làm ăn, cả hai đều lập tiệm cầm đồ có đặng ngàn khoảnh lương điền, giàu xưng định quốc ; người người đều gọi là Tiết Vương ngoại, Tiết Anh cưới họ Phan làm vợ, đến 35 tuổi, họ Phan chiêm bao thấy một vì sao sa xuống nơi bụng mình, bèn thọ thai sanh động một trai, đặt tên là Tiết Lể, tên chử là Nhơn Quí. Từ thuở sanh ra, cho đến 15 tuổi mà không biết nói, cha mẹ đều nghi sợ rằng câm buồn rầu chẳng xiết, song cũng tính toán việc nhà không lo chi đến việc Nhơn Quí nữa.
Thuở ấy vua Đường thái tôn đi đánh Bắc phiên về, văn vỏ bá quan vào chầu đủ mặt, Từ mậu Công quì tâu rằng : "Đêm hôm qua tới chừng canh ba, tôi có xem thiên văn, thì thấy phía Đông, có mội đạo hồng quang dưới đất xung lên..." -
Ô Anh, Ô Em
Tập Truyện Tuổi Trẻ / Học Trò VH Miền Nam Trước 75
Trần Bội Ngọc
SỐNG MỚI xuất bản 1968VIEWS 634
Ông Bái Ngữ ngồi trầm ngâm trước tách trà nóng, nhìn đàn gà vừa trống vừa mái, hơn mười con toàn là thứ gà nòi tuyệt đẹp, bắp thịt rắn chắc màu da đỏ sầm, đang chạy ào ra sân bu quanh mấy nạm thóc vừa mới được tung ra.
Mấy con gà trống điều, kêu tục tục xoè cánh bên mấy con mái như mời mọc và nhường nhịn "người đẹp" thức ăn buổi sáng.
Ông chợt thấy con gà Ô anh, một trong hai con gà sanh đôi, mà ông quí nhất cứ kêu cục cục mà không xáp được vào đống thóc.
Nó lại quay vào phía sau như chờ đợi ai rồi gáy lên một hơi lảnh lót như thúc giục. -
Đứa Con Lạc Loài
Truyện Dài Tuổi Trẻ / Học Trò VH Miền Nam Trước 75
Hoàng Trúc Ly
ĐỒNG NAI xuất bản 1970VIEWS 390
Ngày nào cũng thế, Đắc đến quán ăn này, ngồi hằng giờ trước những tư lự viển vông. Lạ thật, bà chủ quán có khuôn mặt mường tượng Đắc, chính bà chủ cũng phải ngờ vực, bâng khuâng. Sao người dưng nước lã lại có hai người giống nhau, như em với chị, như mẹ với con ? Trước khi ra về, Đắc móc bóp trả tiền chai nước cam, vô ý quơ phải ly rượu trên bàn. Ly rượu rơi xuống nền gạch hoa vỡ nát. Cô chiêu đãi còn đang do dự, bà chủ vội bước ra :
- Thôi, chút đỉnh mà... Cậu khỏi phải bồi thường...
- Dạ, cám ơn...
Giây phút ngỡ ngàng đã qua, và bà chủ bắt đầu hỏi chuyện. Chao ôi ! Càng nhìn gần, càng nhận ra chàng trai giống hệt bà.
- Xin lỗi, cậu cho phép hỏi thăm... Cậu ở đâu, tôi thấy quen quá, dường như đã gặp một đôi lần...
- Dạ... tôi cũng thấy bà chủ quen thuộc lắm. Tôi ở xa mới vào Sài gòn nên không biết rõ... Nghe giọng nói, có lẽ bà cũng người miền Trung...
- Đúng như vậy, tôi ngươi Trung. Tôi rời cố hương vào trong này cũng hơi lâu, ngoài mười năm rồi... Quê tôi ở Cửa Đại, gần Hội an.
- Vậy bà đồng hương với tôi, chính tôi mở mắt chào đời tại đó. -
Sống Với Thời Quá Vãng (Còn tiếp)
Tập Truyện Tùy Bút / Biên Khảo
Phan Xuân Sinh
CHAPTERS 16 VIEWS 7255
-
Đứa Con Hoang
Truyện Dài Truyện Hay Tiền Chiến
Nguyễn Vỹ
MINH PHƯƠNG xuất bản 1938CHAPTERS 6 VIEWS 1278
Trước đầy hai mươi năm, một chàng trẻ tuổi dong dỏng cao, bộ mặt hiền lành, có lệ quen cứ mờ mờ sáng dắt một con chó Nhật phiếm du các vùng ngoại ô Hà nội.
Một hôm về đầu mùa hè, vào khoảng bốn giờ sáng, hai thầy trò đi dọc theo bờ đê Yên phụ. Con chó nhanh nhẩu chạy trước, lông xù trắng nõn trắng nà phất phơ ra gió. Chốc chốc nó đứng lại, quây nhìn người thanh niên thủng thẳng đi sau. Cặp mắt nó lóng lánh trong veo như hai hòn thủy tinh điểm một chấm đen ở giữa.
Đến gần rặng ổi làng Nghi Tàm, bỗng nhiên nó đứng lại trước một bụi duối bùm tum, ngửi thấy một cái gì bất thường ở nơi ấy. Nó ngơ ngác chạy quanh gốc cây rồi giồ lên mấy tiếng. Người thanh niên thủng thẳng đi đằng xa, mãi nhìn những chiếc thuyền còn ngủ trong bến và những chiếc khác lừ lừ trôi trên mặt nước. -
Bàn Tay Đỏ
Truyện Dài Trinh Thám
Trúc Phong - Duy Đức
XUÂN HƯƠNG xuất bản 1950CHAPTERS 10 VIEWS 1372
Lúc ấy vào khoảng hơn 10 giờ đêm, quang cảnh «HoàngHậu» câu lạc bộ thật tưng bừng náo nhiệt; Vương tôn, công tử, chính khảch, phú thương cùng các vũ nữ danh ca đang mải mê với tiếng đàn giọng hát. Thêm vào đấy, người ta còn thấy cả phái nữ lưu tân tiến, chịu ảnh hưởng của văn minh âu, mỹ, theo phong trào nam nữ bình quyền cùng các bạn giai lả lơi cười nói. Thôi thì đủ cả vẻ lịch mầu thanh, trai, âu phục gọn gàng đúng mốt lịch sự, gái, ngọc giắt, vàng đeo, son tô, phấn điểm, cặp nào đôi ấy, chuyện chò đằm thắm rất ý hợp tâm đầu. Những cặp yêu chuộng phong trào tân tiến thì sánh vai kè má, du dương theo điệu bổng trầm của bài khiêu vũ; kẻ thích mượn chén làm vui thì gọi «mai quế lộ», « ngọc băng tiêu». hay «sử quốc công» là hàng nội hóa, hoặc «cốt nhát», «sàm banh», «lích cơ», «khai vị» là đồ nhập cảng.
-
Một Chuyến Đi
Phi Hư Cấu Tùy Bút / Biên Khảo Truyện Hay Tiền Chiến
Nguyễn Tuân
TÂN DÂN xuất bản 1940CHAPTERS 11 VIEWS 1713
Buổi chiều mùa đông ấy, tầu Kinh Châu rút neo vào khỏang bốn glờ. Trời không sáng và cũng không tối. Mặt nước thương khẩu Hải Phòng lẫn lộn vừa nước ngọt vừa nước mặn, phản chiếu ánh sáng lạnh một vòm trời thấp tịt như cái vung nồi đè nặng trên lữ hành.
Từ ruột con tầu bể, nổi lên mấy tiếng phỉ ! phì ! làm rạo rực lũ người đứng trên boong muốn nói nốt chuyện với bọn người đứng dưới bến. Tiếng còi tràn qua sự buồn rầu của cuộc tiễn biệt và chạy dài dến giang thôn kia thì chết hẳn. Hồi chuông báo hiệu lắc mạnh. Con tầu dịch đít. Sườn tầu nhẵn nhụi còn gợn mẩu cầu chưa rút hết, lừ lừ nhả thành đá nơi bến. Cái quãng trống từ thành đá đến thân tầu sáng dần ra và rộng thêm mãi. Con tầu cựa mình làm mực nước rạt rào vỗ mạnh vào chân dập bến lởm chởm gắn những mảnh hầu và vỏ sò. Luồng khói trắng, loãng, cao và dựng đứng trân nền mây chì đã nhường chỗ cho thứ khói đen và đặc. -
Tóc Chị Hoài
Truyện Ngắn Truyện Hay Tiền Chiến
Nguyễn Tuân
LƯỢM LÚA VÀNG xuất bản 1943VIEWS 636
Nói đến cái độn tóc, nói đến mớ tóc là lại phải nói đến chuyện người đản bà. Một cái tóc là một cái tội. Một câu chuyện có đàn bà là một câu chuyện những mới chớm động đến thôi mà cũng đủ gợi đến hình ảnh của hỗn loạn rồi. Cầm đến cuốn truyện có đàn bà, nhiều người — những người đã từng — trở nên nghi ngại. Ở ngay chương đầu cuốn Kinh Cựu Ước, ta đã thấy người đàn bà là cả một sự quái gở, một trò phép lôi thôi. Cái gì mà người đàn bà lại là hóa sinh ra bởi một cái xương sườn đàn ông ! Có mà gọi nổi được cái ông Hổn Độn trong Kinh Dịch ra mả hỏi thi mới hiểu được. Ai mà hiểu được người đàn bà ! Người ta ghi lại những cái lổng chổng đổ vở gây nên bởi một người đàn bà, bởi những người đan bà, bởi tất cả đàn bà. Có ai còn nhớ đến truyện đám dân ông ẩn sĩ nọ định sống với nhau như anh em cùng một bố một mẹ sinh ra, giữa cái đảo hoang tịch cổ tích kia không nhỉ ? Họ đang yên vui quý mến nhau trong sự xa lánh cuộc sống ồn ào nơi những bờ bể văn minh vừa rời bỏ, thì một buổi chiều bão táp, gió đẩy giạt vào đảo một người đàn bà. Đặt chân lên đất đảo, cái việc đầu tiên của người đàn bà làm theo thiên tinh là một cái cười bâng quơ rất có duyên. Thế rồi...
-
Tùy Bút
Phi Hư Cấu Tùy Bút / Biên Khảo Truyện Hay Tiền Chiến
Nguyễn Tuân
CÔNG LỰC xuất bản 1941CHAPTERS 12 VIEWS 810
Anh Ngh.
Trong ba tháng nay, tôi gửi cho anh có đến bốn lá thư mà không thấy anh trả lời. Thư đó đều gửi về hội sở Ái Hữa Đông Dương ở Paris. Tôi chắc anh lại đi làm tầu rồi. Hồi gần đây anh chẳng viết cho tôi : nếu cái hồ khẩu ở trên cạn chật vật lắm thì anh lại tìm việc trên mặt nước là gì ? Và anh có nói rõ rằng một thủy thủ tầu kia muốn nhường cho anh chân giặt là quần áo trên chiếc tầu lớn nối Le Havre và New York. Đi Mỹ ! Khoái nhỉ. Những nghe không thôi mà trong người tôi đã giậm giật. Tôi đăm ghen và ghét anh. Vì anh hơn tôi nhiều quá. Trong việc cậy cục, xoay sở đi ra ngoài tôi nhận ra anh gặp nhiều cái may mắn. Nói lại chuyện cũ. Anh còn nhớ cái đêm tiễn hành ? Anh đứng trên boong tâu Jean La horde, tôi đứng dưới kè đá Sáu kho. Chốc là hai ba năm. -
Tùy Bút II
Phi Hư Cấu Tùy Bút / Biên Khảo Truyện Hay Tiền Chiến
Nguyễn Tuân
LƯỢM LÚA VÀNG xuất bản 1943CHAPTERS 5 VIEWS 708
Bồ Phu Nhân có một lối đẹp già dặn kín đáo. Tất cả vẽ đẹp của Phu Nhân không dựng lên cái sác con người mà lại hàm ở cái duyên trong tất cả những cái gì trên khuôn mặt, ở dáng điệu, ở khoé mắt, ở đầu lưỡi, càng nhìn lắng cầng muốn xem nghe lại thêm nhiều lần nữa. Vẽ đẹp Bồ Phu Mhân không có một chút gì là rực rỡ, quanh năm chỉ lạnh lẽo và nín thít như nét tràng tượng đá chạm chìm. Tia mắt Phu Nhân thê lương như ánh toáng lạnh chất kim mài bóng. Phu Nhân nhìn mà như không trông thấy một vật gì ở trước mắt, ở quanh mình, ở giữa cuộc đời này. Con người ấy, chừng như đã có một ý niệm sáng suốt và táo bạo về cái đẹp quái gở bắt nguồn ngay từ mình mình rồi nên không cần để tâm tìm tòi và cầu cạnh thêm ở cuộc đời chung quanh nữa.
-
Nhỡn Kiếm Đạo
Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến
Văn Tuyền
CHAPTERS 22 VIEWS 3017
Mặt trời đã sế non đoài... Xa xa những ánh mây hồng, trập trờn lẫn vào những vệt mây trắng dịu. Làn gió thổi nhẹ nhàng.
Nhìn về phía bắc, thành Giang Lăng khoe hai chiếc tháp cỏ chót vót cao. Trên con đường quan lộ, một khách bộ hành đương giảo bước đi từ phía Giang Lăng tiến lại. Khách đi đi mãi, qua một khu rừng nhỏ thoăn thóat bước nhanh thẳng lối tới núi Vũ Trang. Lúc đó vào tiết trời đông, lại ở vào chổ rừng núi, nên rất là lạnh lẻo. Thế mà khách bộ hành vẫn lủi thủi đi một mình hình như trong trí đã có mục đích, thứ nhất là không hề sợ hải chút gì. Khách trên vai đeo một bọc hành lý nhỏ, người trông tám thước, giáng đi mềm mại, vận bộ quần áo võ mầu hồng nhạt, khoác ngoài một mảnh da thú mầu vàng. Khách tiến thẳng đến chân núi Vũ Trang rồi dừng bước, kiếm một ít lá khô vun lại thành đống rởi đánh lửa châm mồi.
Giữa khoảng núi cây rậm rạp, ngọn lửa bốc lên chiếu ra một ánh sáng rập rờn đỏ ối. Nhờ có ngọn lửa chúng ta lúc đó mới nhận ra người khách lạ lùng bí mật đó là một nàng thiếu nữ mặt hoa da ngọc, mắt phượng mày ngài. Chiếc miệng tươi như hoa nở, thỉnh thoảng đã lộ ra hai hàng răng trắng nuột ngọc ngà. Khuôn mặt trái soan, hơi giài nếu không có làn tóc mây cợp lối hải ba, rủ xuống che gần ở trán. Cặp mắt thì tuyệt đẹp, nếu tả theo dọng văn cỏ tất nhiên đã phải nói đẹp như mây mùa thu, trong như mây buổi sáng, vì trước cặp mắt ấy ta nhận thấy cái đẹp nhưng khó mà tả lại hoặc mưỡng tưởng ra được. -
Giặc Cờ Đen
Truyện Dài Dã Sử Truyện Hay Tiền Chiến
Nguyễn Văn Bân
CHAPTERS 9 VIEWS 2984
Câu chuyện giặc khách Cờ đen có thể coi là mội đoạn thảm sử của xứ Bắc ta sáu bảy chục năm trước, ai sinh trưởng ở đất nước này mà chẳng nên nghe.
Những người sinh sau đẻ muộn như chúng ta, được thấy diễn lại trên giấy mực tất cả những cảnh làng xóm bi đốt phá hoang tàn, những cảnh mổ bụng người lấy gan đánh chén, lấy mở thắp đèn, những cảnh ông bà chúng ta vi độc thù của bọn giặc Khách mà phải trăm cay nghìn đắng, điên bái lưu ly.
Các bực ông già bà cả nghe chuyện, tất có cảm giác xót xa và thiết thực hơn. Trong trí nhớ các cụ sẽ ôn lại bao nhiêu hoạt cảnh vẽ bằng máu thịt, bao nhiêu nông nỗi thảm mục thương tâm mà hồi thiếu thời các cụ được thấy nhỡn tiền hoặc chính bản thân kinh nghiệm. -
Con Trâu
Truyện Dài Truyện Hay Tiền Chiến Tự Lực Văn Đoàn
Trần Tiêu
ĐỜI NAY xuất bản 1940CHAPTERS 15 VIEWS 5092
Nghé ơ ơ... ơ ơ nghé... nghé !
Thằng Tửu ngồi trên mình trâu gọi nghé. Con trâu mẹ kêu theo mấy tiếng «nghé ọ!», và chân vẫn thản nhiên, đều đều bước một trên con đường đất gồ ghề.
Xa xa, cánh đồng cỏ nhấp nhô những mả. Một con nghé đứng sững, cất đầu ngơ ngác nhìn, đen xẫm in lên nên trời đỏ.
Bỗng nó nhảy quẫng mấy cái rồi vừa chạy vừa nhảy như một đứa trẻ nghịch ngợm, nó đến theo sau mẹ nó, thỉnh thoảng lại kêu mấy tiếng «nghé ọ» còn non nớt.
Ánh đỏ dịu dần, đã đổi sang màu tím và tím nhạt... Một ngôi sao lấp lánh trên màn trời lam tối. Vài con chim bay. Chuông chùa thong thả buông rơi từng giọt buồn vào trong khoảng yên lặng, một thứ yên lặng thiêng liêng của cảnh hoàng hôn nơi thôn dã. -
Ái Tình và Giai Cấp (Còn tiếp)
Truyện Dịch Truyện Hay Tiền Chiến
Tư Chơi
CHAPTERS 4 VIEWS 981
Năm 1509 sau khi Anh Hoàng Hanh Lợi thứ VII yến giá truyỉnngôi cho Thải Tử Hanh Lợi thứ VIII kế thống. Bấy giờ tôi (Y Đức Võ Anh tự xưng) ở trong cung, lãnh phần coi về việc khiêu vũ.
Gia thế của tôi tuy không phải tột bực giầu sang, nhưng cũng không đến nỗi nghèo lắm.
Cha tôi trước kia làm quan Cố Vấn Đại thần đời vua Hanh Lợi thứ VII.
Đời vua ấy có tánh tham lam lạ thường, đình thần ai có bao nhiên của cải ngài đều thu góp cả thẩy, không ai được giữ riêng, thế mà sản nghiệp của cha tôi lại được còn nguyên ; thực tôi cũng lấy làm lạ và không hiểu cha tôi khéo léo cách nào, mà dấu diếm được khỏi phải về tay vua. -
Oan Tù
Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến
Nguyễn Ngọc Cầm
CHAPTERS 6 VIEWS 899
Trong cái yên lặng quá thảm thê của một đêm thu làn, Tường Vân nằm trên cái ghế trao, mồm ngậm điếu thuốc lác háy đã quá nửa. . .
Gió lạnh lẽo qua khe cưa thổi vào hun hút và tiếng ghế trao đưa đi, đưa lại, đều đều nghe rất buồn.
Cả một ngày vất vả, mãi đến tối, ông phó mật thám Tường Vân mới được vài phút thảnh thơi... Ngoài cửa, in lên lần kính cái hình rùng rợn của tên lính gác bồng súng cắm sẵn lưỡi lê.
Xa xôi đưa lại chín tiếng chuông đồng hồ thảm đạm.
Ngồi yên thế mãi, Tường Vân bỗng nhỏm dậy. Tiếng chuông gọi cổng rất gấp... một người theo tên lính gác đi vào nhanh nhẹn Tường Vân bật thêm ngọn đèn. -
Trong Rừng Súng Đạn
Truyện Dài Truyện Hay Tiền Chiến
Đổ Khải Hoàn
CHAPTERS 2 VIEWS 824
Trời chiều im mát, gió thổi hắt hiu, trên một cái ghế xanh, dưới bóng cây um xùm rập rạp, ở trong vườn thú Saigon, có một chàng thiếu niên, mặc âu phục theo lối thể dục đang ngồi buồn rầu, khác nào trong lòng trăm mối ngỗn ngang....
Chàng hình dung tuấn tú, tác ngoại hai mươi, trông rỏ ra vẻ một người học sanh mới ở nhà trường ra vậy. Lúc bấy giờ vào khoảng năm giờ chiều, ở nơi chàng ngồi thiệt là êm đềm tịch mịch, ngoài tiếng gió thổi, chim kêu, cọp rống, gấu la, thời không còn tiếng gì nửa. Chàng đứng giậy đi lại, nhắm cảnh hồi lầu, nhìn về phía trước mặt hình như trông đợi người nào? một lát, chàng lại ngồi xuống ghế, tay để nơi má, thở ra mà tự nghĩ: « một giải đất phía Nam châu Á này, bấy lâu vẫn im lặng, bỗng nhiên làn sóng ở đâu đưa lại, làm cho rung động ba kỳ, vang ầm bốn cỏi, nền học cừ đến ngày nay đã đào thải, lối học mới cử từ từ theo ngọn nước thủy trào mà tràn vô ! Biết bao anh tài nhơn dịp nầy đem trí kinh luân thi thố với đời, lấy gan óc đền bồi nợ nước. Mình nay là con của tổ quốc có lẻ nào điềm nhiên tọa thị được sao? Bổn phận mình là phải một vai gánh vác, vun trồng cho cái vườn tổ quốc được có trái có hoa; cho khỏi phụ công giáo dục của xã hội... " -
Lưỡi Gươm Đất Việt
Kiếm Hiệp
Xuân Khôi
CHAPTERS 9 VIEWS 697
Lưỡi Gươm Đất Việt là một cuốn võ hiệp tiểu thuyết chép lại quãng đời oanh kiệt của Chí Lang: một tay kiếm khách kỳ tài, cách đây 400 năm đã bao phen coi khinh nguy hiễm chẳng ngại gian lao, chỉ một thân một kiếm tung hoành quyết đem tài xuất chúng làm những thủ đoạn quỷ khiếp thần kinh, khiến cho quân cường bạo nghe danh đã thất đảm kinh hồn; còn bọn lương dân được nhờ ơn mà an cư lạc nghiệp.
Cái bản sắc của người anh hùng ấy ngày nay chỉ còn mờ lại trong dã sừ, chứ lịch sử Việt Nam vẫn chưa dành được một trang để ghi tâm cho con người đà tận tâm cùng Tổ quốc ôi ! Đối với người đã khuất mà như vậy thì ta há chẳng phải là phụ bạc lắm sao ? -
Giang Hồ Hắc Điếm
Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến
Vũ Hầu
CHAPTERS 6 VIEWS 1018
Đêm sắp hết. Thành Khai phong đang chìm trong giấc nồng chưa tĩnh, bỗng vang rộn bốn bề một tiếng loa :
- Bớ nhân dân trong thành, mau mau trở giậy mà...
Tiếng loa đang kêu vang nửa chừng đã tắt. Hình như có người bóp cổ họng kẻ gọi loa.
Nhân dân thành Khai phong vừa mất giấc ngủ. vừa không biết việc gì sắp xẩy ra, bắt đầu xôn xao. Nhà nhà, bắt đầu mở hé cửa nhỏ ra nom. Nhưng thấy bóng đêm còn bao phủ khắp thành, những cánh cửa hé ra lại vội đóng chặt, những cái đầu tò mò thò ra, cũng vụt vội vào trong nhà. Người ta lo đợi, phấp phỏng. Ai nấy lặng chờ một cuộc biến phi thường.
Đã bao nhiêu đêm rồi, những cuộc náo động trong canh khuya như thế thường xẩy đến trên đầu đám lương dân trong cái thành không may mắn ở gần giải núi Đại hóa ! Có khi, tiếng kêu cháy vang rộn một góc thành, ai nấy hốt hoảng chồm giậy đi cứu hỏa, mà rồi không được trông thấy một tia lửa. Có lúc, tiếng người tiếng ngựa rầm rập, tưởng chừng như quân mã núi Đại hỏa đã ồ vào trong thành, làm cho có người vỡ mật ra chết, già trẻ kêu khóc như ri. Rút cục, đó chỉ là cuộc tuần tiễu của bọn lính phòng thành, trong cơn say rượu chúng thi nhau ồ ạt phóng ngựa chơi ! -
Con Ma Đeo Kính
Truyện Ngắn Trinh Thám
Vũ Đình Tuyết
VIEWS 489
Ngoài kinh thành Luân Đôn độ hai dậm vào khoảng dữa con đường Lịch Lê, về bên tay phải có một tòa nhà bốn từng nguy nga tráng lệ của một vị thiếu niên phú hộ là ông Duy Tôn. Tòa nhà sơn vàng cao ngất, ở dữa một cái vườn rộng hai ba mẫu dồng toàn thông, trông xa chẳng khác gì một tòa lâu đài đứng sừng sững rữa khu rừng rậm.
Ông Duy Tôn năm nay chạc độ ba mươi sáu, người có sức lực, tính linh mẫn siêng năng; một người như thế ở một tòa nhà như thế tưởng cũng sứng đáng. Ông mới cưới vợ được hơn một năm nay; bà Duy Tôn tuổi độ hơn hai mươi, ở kinh thành Luân Đôn đã đứng vào một trang tuyệt sắc, hai con mắt bà thật trong sáng như nước mùa thu, cái cười ấy mới dễ nghiêng thành đổ nước. Hai ông bà tương đắc với nhau lắm, người phú quí khách tài hoa, trong gia đình thật đủ muôn phần vui vẻ. Ông Duy Tôn lại còn cụ thân sinh và một cô em gái. Cụ tên là Mạch Lộc năm nay độ ngót sáu mươi tuổi mà người hãy còn quắc thước lắm; cô em là Lê mỵ Thục mới mười tám. Gi -nhân ở nhà hơn hai mươi người, nào bồi, nào bếp, nào sốp phơ, nào thợ làm vườn, mỗi người có một chức sự riêng như người làm trong một công sở. -
Cánh Buồm Máu
Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến
Trần Hồng Giang
CHAPTERS 8 VIEWS 1208
Trời mờ mịt mây, đất điều hiêu gió, chim sầu lẻ bạn, lá thãm lìa cành. Cái quang cảnh thành Thăng Long lúc bấy giờ thiệt là thê lương, thiệt là lịch mịch, thế thì nhơn dân ở trong cái quang cảnh ấy ra làm sao ?
Trên một con đường bên thành kia, một tốp quân Tàu sắp hàng hai, gươm trần đâng mặt như long như hổ, rần rần rộ rộ kéo đi. Một chàng thiếu niên mặt tròn, da trắng, miệng rộng trán cao, hai tay bị trói ké ra sau lưng, và đi và miểm miểm cười. Bên chàng có một người đàn bà mặc đồ trắng, riếu riếu bước theo, bỏ tóc xã, đi chưn không, người thì gầy, bụng thì chửa, mà đôi con mắt dầm dề hai hàng nước mắt. Chàng là ai ? Tại sao mà bị người cột trói ? Quân giã man kia dẫn chàng đi đâu mà có gươm gìn, giáo giữ làm vậy ? Lại người đàn bà kia là ai ? Đối với chàng có quan hệ gì ? -
Ẫn Hiệp Sĩ
Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến
Ngươn Long
CHAPTERS 6 VIEWS 1715
Vủ trụ lẳng lặng, tịch mịch dưới thanh âm nhạc của tiểu loại: dế trùng. Một cái bóng đen đánh vụt thoán qua, làm cho ta phải để ý. Chớp mắt đã đeo vào thân cây cao lờn, lần chuyền theo mấy nhành con gie dựa mé tường, dường như đã vận kỷ cặp mắt đi đêm. Bóng đen nhanh nhẹn dún mình uốn qua mặt tường rồi không mấy lúc thân hình lấp lố trên mái hiên biệt thự.
Khoản đời nhà Thanh, sau khi nghiệp Hán tiêu điều vì họ Ngô cỏng rắn cắn gà nhà, khiến cho trong nước còn sót lại những bọn bạo ngược tham tàn. Từ đương Triều đến vỏ biên, tham quan ô lại kết thành bè, thành đãng. Nhắc đến tay trung thành chí sĩ, chúng ta phải rơi đôi giọt lệ khóc, trước nhứt, các vị vì nước rơi đầu, cái thảm họa diệt tộc nghe đến phải rùng mình ghê sợ. -
Sơn Đông Kiếm Khách
Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến
Thanh Đình
CHAPTERS 9 VIEWS 822
Buồn ! Một đêm buồn mưa bay, gió lạnh. Giọt mưa . . . buồn ! Reo lệ giữa màn mưa.
Gió dòng nhè nhẹ thổi : Mưa một lúc thêm nhiều. Kháp vệ đường: kìa hoa, kìa lá, rụng tơi bời theo làn gió cuốn vờn hay.
Buồn !. .. Tung trời giọt mưa reo thêm nạng. Luồng gió đông hiu hắt như bao hàm một vầng không khí lạnh, buồn.
Thế mà ai ngờ, giữa lúc đó trên cầu Lệ Thủy một chàng thiếu niên mã thượng vẫn thản nhiên đứng dựa bên cầu, ngắt từng cánh hoa, lạnh lùng buông trên mặt nước, như quên hẳn rằng lúc đó trời đang âm thầm giá lạnh, mưa bay.
Hoa trôi mặt nước ! . . . Rập rờn cứ thế theo làn nước trôi ! Thiếu niêu ngắt hết cánh hoa rắc trên gióng sông Ngư Bích, rồi đột nhiên thốt lên một tiếng cười sòa.
Tiêng cười ghê rợn... Tiếng cười, cười ra nước mắt; Tiếng cười như muôn nghìn viên đạn nhỏ, bắn thấu tim can. -
Nam Thiên Bá Chủ
Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến
Thanh Đình
CHAPTERS 26 VIEWS 1333
Đông. . . Một buổi âm thầm giá rét. Ngang trời mưa lạng, tuyết reo. Vạn vật đều nhuộm một mầu trắng sóa. Suốt một khoảng đường giài bát ngát, nơi Tam Kỳ lộ chỉ toàn là những gốc thông chụi lá, trơ cành.
Bỗng từ phía chân trời xa tít, hiện ra bốn cặp ngựa, người. Một người ăn vận theo lối phú thương, theo sau một chàng thư sinh mặt đẹp và hai người tướng mạo cổ quái dữ dội tựa hung thần.
Bọn họ vừa đi vừa cười vừa nói như chẳng ngại ngùng lúc đó trời đang mưa xuống, tuyết bay. Ta cứ trông những thanh gươm sáng loáng của họ đeo ở cạnh sườn, tuy cài vào vỏ mà hào quang vẫn bốc ra ngoài, đã rõ bọn họ là những tay bản lĩnh gớm ghê.
Mà quả thế, khu rừng Vạn Tùng xưa nay vẫn có tiếng là một nơi nguy hiểm, sài lang ác thú rất nhiều, sơn vương đạo tặc rất lắm, nếu không phải là tay có nghệ thuật phi thường ít ai dám lai vảng tới đó. -
Thanh Thiên Đại Hiệp
Trung Hoa Truyện Hay Tiền Chiến
Lý Ngọc Hưng
CHAPTERS 15 VIEWS 1084
Nói về đỉnh vạc nhà Đại Thanh, do bởi Ngô tam Quế mỏ quan ải cho binh vào, vua Thuận Trị mới lên ngôi. Từ đấy mưa thuận gió hòa, muôn dân lạc nghiệp, sau truyền đến vua Khang Hy tức vị được 48 năm. Một hôm buổi chầu có quan Thự bộ quân thống lĩnh Y lý Bố dâng biểu tâu về việc ỡ Tam môn Ngoại trộm giặc nổi giậy như ong.
Vua Khang Hy duyệt biểu xong liền truyền Đạt ma túc Vương đứng chờ ở Tam kiều tiếp giá, đoạn ngài vào cung thay đổi thường phục cưởi lừa lẻn đi, còn lừa ấy ngày đi nghìn dậm, mình toàn sắc đen tâm tính nó rất linh mẫn. Vua Khang Hy đi đến Tam kiều thấy Túc Vương tiếp giá, vua liền đi rẽ về hướng tây, phùt đã đến cửa Thuận Trị. Chợt nghe tiếng người đồn nao nức đến xem hiệu bảo tiêu Hưng Thuận, vua lấy làm lạ tìm đường đến thấy một tòa nhà rất lịch sự, treo đèn kết hoa dực dỡ, phía trong còn một dan nhà tu tạo chưa xong, hiện có người thợ nề đang cầm "bay" đứng chát vôi chừng 40 tuổi, lại còn một người thợ phụ vóc giáng vạm vỡ, mình cao tám thước, mặt sáng như ngọc, mày rậm, mắt tròn tay cầm con dao đập gạch nặng ước chừng 8, 9 cân đang đứng nhào vôi. -
Đa Tình Hiệp Sĩ
Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến
Lý Ngọc Hưng
CHAPTERS 10 VIEWS 1277
Bầu trời bát ngát, trông theo rặng núi ở phía xa thẳm, tuyết phủ đầu non trắng toát một mầu, bị những áng mây lồng chung quanh như thu hình ngọn núi lờ mờ xanh và như ông lão bạc đầu.
Sen thêm mấy giải suối nằm dài dưới chân núi, ngòng ngoèo như con rồng lưọn khúc từ ở phía xa chạy lại ; rồi tỏa ra một nơi như cái đầm rộng, mầu nước xanh biếc và phẳng lì như tờ giấy đặt
lên. Nhưng nhiều khi bị những luồng gió thổi rung rinh trên mặt nước, như thể chau mày buồn với cảnh đời tang thương...
Cho hay Hóa công khéo bầy đặt ra lắm cảnh nên thơ, để khêu gợi khách trần hoàn dễ cảm động.
Gió thổi những làn bạch tuyết bay tỏa ra khắp trong khu rừng, rồi phút chốc bầu không khí mờ mịt, không còn nhận rõ những cảnh vật ngay trước mắt. -
Lăng Vân Kiếm Khách
Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến
Lý Ngọc Hưng
CHAPTERS 46 VIEWS 2111
Canh khuya ! một đêm bầu trời u ám! Bỏng trăng mờ lạt, tàm hết thấy cảnh vật đều đứng ủ rũ trong khoảng tối tăm, bốn phương yên lặng như tờ, cỏ chăng chỉ luồng gió thổi vào lá cây nghe sột sạt, và những tiếng run dế kêu ở cỏi xa săm đưa lại....
Buồn ! Ngoài những ai chưa yên giấc mà trông thấy quang cảnh tịch mịch đêm hôm ấy đều buồn rầu vô hạn. Bỗng đâu trên nóc nhà cao chót vót có hai cái bóng đen đang thi nhau nhảy nhót như hai con vượn, rồi lưỡi đao kiếm trém vào nhau buông ra những tiếng thép kêu soeng soẽng, phá toang cả bầu không khí yên lặng trong khoảng đêm thâu.
Hai cái bóng đen đang hỗn đấu đó, tức là một người vào khoảng chung niên, râu hùm, hàm én, mày sếch, mắt chòn, mũi to, miệng rộng, sắc mặt đỏ thắm như mầu tru sa, vóc giáng vạm vỡ, tay cầm một cây đoản đao. Còn một người là chàng thiếu niên, tướng mạo tuấn tú, mày tầm, mắt phượng, răng trắng, môi son, ngoài vẻ sinh đẹp lại có bộ sát khí uy phong, tay cầm thanh bảo kiếm. Hai người đều trổ hết nghệ thuật sung đột, nhảy nhót trên mái ngói mà tuyệt nhiên không nghe tiếng chân động, không hề rạn rập một viên ngói, như thế cũng đủ hiểu hai người là trong tôn phải võ thuật cao siêu. -
Sau Ánh Sáng
Truyện Dài Truyện Hay Tiền Chiến
Trần Huyền Trân
CHAPTERS 21 VIEWS 1117
Bà Duyên ngó qua Giang, nhè nhẹ khép cửa và đưa tay rũ nước mưa trên áo. Đoạn bà lẳng lặng vào xó nhà, kéo ra một chiếc hỏa lò con, ghé mồm thổi lên.
Bụi trắng bay tản. Một vài tia than ấm ỷ trong tro từ bao giờ lại bén hồng. Chỉ một lát hỏa lò đã cháy đều, tiết ra hơi ấm. Bà Duyên ngồi xuống, cởi áo ngoài, giơ hai bàn tay hơ qua hơ lại trên hơi lửa.
Giang vừa nhác thấy. Chàng dừng bút, ngẩn người mà nhìn cái ảnh tượng liu hiu đó. Ánh đèn tráng vào mắt chàng những ngời sáng kỳ thú, hình như chàng vừa mới tìm thấy một cảm giác lạ nào.
Người đàn bà Huế vẫn ngồi im như pho tượng trước lò than. Chỉ hai cánh tay hơi động đậy để giong tà áo qua lại cho khô đều. Một lát, chừng nước đã ráo, bà ta mới đứng lên, vừa kịp nhận thấy mắt Giang đang nhìn đăm đăm sang. -
Một Đứa Con Đã Khôn Ngoan
Tập Truyện Tuổi Trẻ / Học Trò Truyện Hay Tiền Chiến
Nguyễn Công Hoan
TÂN DÂN xuất bản 1942CHAPTERS 3 VIEWS 2236
Hôm nay, tuy là chủ nhật và trời rét hơn mọi ngày, nhưng Chỉ cũng dậy ngay từ năm giờ.
Anh lấy quyển giấy ráp, cầm ngọn bút chì. Anh đọc đi đọc lại hai dòng đầu bài, gạch những tiếng quan trọng, rồi nhắm mắt, gục mặt vào bàn tay để nghĩ.
Xung quanh anh không có một tiếng động.
Bọn người nhà, người quét dọn, ở tận dưới bếp và buồng khách. Cậu mợ và em Nhật vẫn còn ngủ.
Sự tĩnh mịch giúp anh tìm được rất nhiều ý hay.
Ấy là anh theo phương pháp làm luận của thày giáo vẫn chỉ bảo. Thày thường khuyên học trò khi gặp bài khó, phải làm lúc buổi sớm, là lúc trí não còn trong trẻo. Và dậy sớm, trong mình được khoan khoái và tinh thần sảng khoái, nghĩ gì cũng dễ ra. Thày bảo trước khi làm nên đọc kỹ đầu bài để nhận những ý chính, nếu cần lấy bút gạch để ghi nhớ, rồi hãy tìm tòi ý tứ. Rồi lần lượt biên ngay vào giấy. Khi ý đã nhiều thì nên chọn lọc cho đầy đủ và xếp đặt cho thứ tự. Lúc ấy hãy dàn bài và ráp câu. -
Việt Nam Những Ngày Lịch Sử
Phi Hư Cấu Hồi Ký / Nhật Ký / Tiểu Sử
Nguyễn Tường Bách
CHAPTERS 23 VIEWS 3637
Trong việc nghiên cứu Lịch sử, tài liệu sử đóng một vai trò thiết yếu nên khi còn ở trong nước Nhóm Nghiên Cứu Sử Địa Việt nam đã đặt việc xuất bản các tài liệu sử lên hàng đầu.
Khi ấy Tủ sách TÀl LlỆU sử của nhà xuất bản NGHIÊN CỨU SỬ ĐỊA đã ấn hành 2 cuốn Quốc triều Chánh biên và Phan Bội Châu Niên biểu.
Ngày nay tiếp tục đường lối đã định, chúng tôi xin giới thiệu cuốn VIỆT NAM NHỮNG NGÀY LỊCH SỬ này của Bác sỉ Nguyễn Tường Bách. Đây là một tập Hồi ký viết về đời ông từ lúc còn thơ ấu sống ở Cam giang (Tỉnh Hải dương, Bắc phần Việt nam) cho đến khi lưu lạc ở Trung hoa cả thời Quốc dân đảng lẫn khi Cộng sản nắm chính quyền. -
Không Có Mây Trên Thành Phố Los Angeles
Tập Truyện Tùy Bút / Biên Khảo
Lê Uyên Phương
CHAPTERS 25 VIEWS 7583
Những tiếng ồn to vựng lên từ con đường trước mặt khách sạn đã đánh thúc hắn dậy. Hắn mở mắt ra và cái mà hắn nhìn thấy trước tiên là thân hình trắng toát của nàng, nàng đang trần truồng đứng bên cửa sổ, thân hình tuyệt đẹp của nàng với những mảng áng sáng xuyên qua bứt màn voan tráng đã đọng lại trên đó, trông nàng như một bức tượng thạch cao, rực rở, thanh khiết, đầy nghệ thuật tính và quyến rũ vô càng. Nhìn thấy được ánh mắt dò hỏi của hắn, nàng nói - Sinh viên đang biểu tình, có vài người bạn của anh. Hắn nói - Đáng lẻ anh củng đang ở đó. Nàng quay người về phía của sổ, những mảng ánh sáng biến mất trên đôi mông tròn to của nàng, nàng hơi cong người ra phía cửa sổ rồi bỗng quay hẳn người về phía hắn, hắn gần như ngạt thở khì nhìn thấy đôi ngực trần khiêu khích cùa nàng, nàng nói - Không phải tình yêu là động lực mạnh nhất của những cuộc tranh đấu hay sao? Anh đã có lần nói như thế mà. - Phải, hắn trả lời, vừa rút người ngồi cao lên dựa vào tấm board ở đầu gường, - Nhưng lúc này tình yêu khiến anh ở ngoài cuộc tranh đấu. - Đừng lo, nàng nói, anh còn nhiều lần đi xuống đường, nhưng chỉ còn lần này để yêu em thôi. Hắn không hiểu rõ điều nàng vừa nói, nhưng hắn nghĩ chắc nàng chỉ nói để mà nói vậy thôi.
-
Người Đàn Bà Mù Chữ
Truyện Dịch Hồi Ký / Nhật Ký / Tiểu Sử
Agota Kristof
CHAPTERS 11 VIEWS 4197
Tôi đọc. Như một loại bệnh. Tôi đọc tất cả những gì rơi vào tay tôi, rớt xuống mắt tôi: báo chí, sách học, phích quảng cáo, mẫu giấy rơi ngoài đường, công thức nấu ăn, sách trẻ con. Tóm gọn, tất cả những gì được in ra.
Tôi bốn tuổi. Chiến tranh vừa bắt đầu.
Vào thời đó, chúng tôi ở trong một căn làng nhỏ không nhà ga, không điện, không nước máy, không điện thoại.
Cha tôi là thầy giáo duy nhất của làng. Cha dạy mọi lớp, từ lớp một đến lớp sáu. Trong cùng một căn phòng. Trường học chỉ cách nhà tôi một cái sân chơi, cửa sổ nhà trường ngó xuống vườn rau mẹ tôi. Khi tôi leo lên cái cửa sổ trên cùng ở căn phòng lớn trong nhà, tôi có thể thấy hết cả lớp, thấy cha tôi đứng trước lớp, thấy ông đang viết trên bảng đen.
Căn phòng của cha tôi thơm mùi phấn, mùi mực, mùi giấy, mùi thanh thản, mùi thinh lặng, mùi tuyết dù trời đang hè.
Căn bếp của mẹ tôi thơm mùi thịt nấu sôi, mùi con vật bị giết, mùi sữa, mùi mức, mùi bánh mì, mùi áo quần ẩm, mùi khai nước tiểu con nít, mùi chao động, mùi ồn ào, mùi nóng nực dù trời đang đông.
Khi thời tiết không cho phép chúng tôi ra ngoài chơi, khi em bé hét to hơn bình thường, khi anh em tôi ồn ào phá phách trong bếp, mẹ tôi gởi chúng tôi qua trường cha để “bị phạt.” -
Bằng Chứng
Truyện Dịch
Agota Kristof
CHAPTERS 8 VIEWS 3077
Trở về ngôi nhà của bà, Lucas nằm xuống gần cái barie trong vườn, dưới bóng các bụi cây. Anh đợi. Một chiếc xe quân đội dừng trước tòa nhà bộ đội biên phòng. Vài chiến sĩ xuống xe và đặt xuống đất một cái xác bọc trong vải bạt ngụy trạng. Một viên trung sĩ ra khỏi tòa nhà, làm hiệu cho các chiến sĩ mở tấm bạt. Viên trung sĩ huýt sáo :
- Muốn nhận dạng không phải dễ dàng gì đâu! Thật là ngu xuẩn mới đi vượt cái biên giới khốn kiếp này giữa ban ngày ban mặt.
Một chiến sĩ nói:
- Lẽ ra chúng ta phải biết rằng làm thế là không thể được.
Một chiến sĩ khác nói:
- Mọi người ở đây đều biết điều đó. Chính những người ở nơi khác đến mới ngu thế.
Trung sĩ nói:
- Thôi được, ta hãy đến gặp cái thằng ngốc ở kia xem sao. Có lẽ nó biết chút ít gì đó chăng.
Lucas vào nhà. Anh ngồi trên chiếc ghế trong nhà bếp. Anh cắt bánh mì, đặt một chai rượu vang và pho mát sữa dê lên bàn. Có tiếng gõ cửa. Viên trung sĩ và một người kính bước vào.
Lucas nói:
- Tôi đang đợi các ông đây. Mời các ông dùng rượu vang và pho mát chứ.
Người lính nói:
- ất sẵn sàng. -
Lời Nói Dối Thứ Ba
Truyện Dịch
Agota Kristof
CHAPTERS 2 VIEWS 1431
Tôi ngồi tù tại cái thành phố nhỏ thời thơ ấu. Không phải là một nhà tù thực sự, đó là một phòng giam trong ngôi nhà của cảnh sát địa phương, một tòa nhà hai tầng như biết bao những nhà khác của thành phố.
Phòng giam của tôi xưa kia là một xưởng giặt, cửa và cửa sổ trông ra sân. Những chấn song cửa sổ đã được gắn vào bên trong để cho không ai có thể chạm vào và đập vỡ kính. Một góc vệ sinh được che sau một cái riđô. Giáp với một bức tường, có một cái bàn và bốn cái ghế gắn chặt xuống đất, giáp với bức tường phía trước có bốn cái giường có thể gập xuống. Ba cái đã được gập.
Chỉ có một mình tôi trong phòng giam. Trong thành phố này có rất ít tội phạm, và khi có, người ta lập tức đưa đến thành phố bên, thủ phủ của vùng này cách đây hai mươi cây số.
Tôi không phải là tội phạm. Tôi ở đây là do giấy tờ của tôi không hợp lệ, hộ chiếu của tôi hết hạn. Với lại tôi cũng có nợ tiền. -
Giới Nữ - Tập 1
Truyện Dịch
Simone de Beauvoir
CHAPTERS 12 VIEWS 5612
Đàn bà ư? Đơn giản thôi, những người thích những công thức giản đơn nói như vậy: một cái tử cung, một cái buồng trứng (ovaire); một con cái: từ này đủ định nghĩa đàn bà. Trong cửa miệng đàn ông, định ngữ “con cái” vang lên như một lời thoá mạ; thế nhưng đàn ông lại không xấu hổ về thú tính của mình, trái lại, kiêu hãnh nếu người ta nói về họ: “Một con đực đấy!” Cái từ “con cái” mang một nghĩa xấu, không phải vì nó cắm sâu người phụ nữ vào trong lòng tự nhiên, mà chính vì nó dồn người đó vào trong giới mình; và sở dĩ đàn ông cho đó là một giới đáng khinh bỉ và thù địch, ngay ở những con thú vô tội nữa, hiển nhiên là vì mối hận thù day dứt, người đàn bà vốn gây cho họ; tuy nhiên họ muốn tìm một sự biện minh cho ý thức này trong sinh học. Cái từ “con cái” đánh thức dậy một loạt hình ảnh: một cái noãn (ovule) tròn to tướng đớp lấy và ngấu nghiến con tinh trùng nhanh nhạy; con mối chúa gớm guốc và no ứ trị vì những con đực bị bắt làm tôi tớ; con bọ ngựa, con nhện cái no nê tình ái nghiến nát và ăn sống nuốt tươi con đực; con chó cái động đực chạy khắp các con hẻm, để lại phía sau một luồng xú khí; con khỉ cái phô mình ra một cách trơ trẽn và lẩn tránh với một lối đỏm dáng giả trá; và những con thú huy hoàng nhất, hổ cái, sư tử cái, beo cái, nằm một cách đê hèn dưới sức mạnh ôm ấp vương giả của con đực. Đàn ông gán cùng một lúc cho đàn bà tính cách của tất cá các con cái: lì lợm, nóng nảy, xảo trá, đần độn, vô cảm, dâm đãng, tàn bạo, tự ti. Và như vậy vì là một con cái. Nhưng hễ không muốn tư duy bằng sáo ngữ, thì ngay lập tức hai câu hỏi được đặt ra: con cái trong giới động vật đại diện cho cái gì? và loại con cái đặc biệt gì thể hiện ở người phụ nữ?
-
Giới Nữ - Tập 2
Truyện Dịch
Simone de Beauvoir
CHAPTERS 10 VIEWS 2386
Số phận được xã hội dành cho phụ nữ theo truyền thống là hôn nhân. Cho đến cả ngày nay nữa, phần lớn phụ nữ đều có chồng, đã từng có chồng, chuẩn bị lấy chồng hay đau khổ vì không có chồng. Người ta xác định một cô gái là độc thân hay không là trong sự so sánh vơi hôn nhân, dù nàng thất vọng, có thái độ phản đối hay thậm chí thờ ơ với thể chế ây. Vì vậy, chúng tôi phải tiếp tục công trình nghiên cứu này qua việc phân tích hôn nhân. Quá trình chuyển biến thân phận phụ nữ về kinh tế đang làm đảo lộn cơ chế hôn nhân: hôn nhân trở thành một sự liên kết được hai cá thể độc lập công nhận một cách tự nguyện; và những sự y ước của hai vợ chồng mang tính chất cá nhân và tương hỗ. Ngoại tình là nguyên cớ hủy bỏ hợp đồng đối với cả hai phía. Cả hai phía có thể yêu cầu ly hôn với những điều kiện giống nhau. Phụ nữ không còn bị bó hẹp trong chức năng sinh đẻ; chức năng này đã mất đi phần lớn tính chất nô dịch tự nhiên của nó và được xem như một trách nhiệm được đảm nhận một cách tự nguyện, được đồng hoá với lao động sản xuất vì trong nhiều trường hợp. Nhà nước hay người chủ phải trả lương hay tiền công cho người mẹ trong thời gian mang thai, nghỉ việc. Ở Liên Xô (cũ), trong một số năm, hôn nhân được coi như một hợp đồng giữa các cá nhân và chỉ hoàn toàn dựa trên quyền tự do của hai vợ chồng. Ngày nay, hình như nó là một thứ dịch vụ Nhà nước áp đặt cho cả hai phía. Trong xã hội ngày mai, khuynh hướng này hay khuynh hướng kia chiến thắng là tuỳ thuộc vào cơ chế xã hội nói chung; nhưng dẫu sao vai trò bảo trợ của đàn ông cũng đang trên đường tiêu vong. Tuy nhiên, theo quan điểm nữ quyền, thời kỳ chúng ta đang sống vẫn là một thời kỳ quá độ.
-
Người Đàn Bà Bị Hủy Diệt
Truyện Dịch
Simone de Beauvoir
CHAPTERS 3 VIEWS 1879
Phải chăng đồng hồ của tôi đã chết? Không. Nhưng dường như những chiếc kim của nó không còn chuyển động nữa. Hãy đừng để ý đến chúng. Hãy nghĩ về những chuyện khác – bất kỳ cái gì đó khác hơn; về ngày hôm qua chẳng hạn, một ngày yên ổn, dễ dàng, dù có sự căng thẳng vì chờ đợi.
Sự dịu dàng thức tỉnh. André nằm trong một tư thế kỳ quặc trên giường, người cuộn tròn, mắt bịt dải băng, một tay tỳ vào tường tựa như đứa trẻ. Giấc ngủ có hỗn độn và mệt mỏi, anh cần phải vượt qua nó để chứng tỏ sự bền vững của thế giới. Tôi ngồi xuống bên mép giường, đặt tay lên vai anh.
- Tám giờ rồi.
Tôi mang bữa sáng vào phòng sách, lấy ra cuốn đang đọc dở hôm trước, đã được một nửa. Thật buồn tẻ, tất cả là do thiếu giao tiếp. Nếu bạn thực sự muốn có sự giao tiếp, bạn phải hành động, không cách này thì cách khác. Tất nhiên không phải gặp gỡ với tất cả mọi người nhưng ít nhất cũng là hai hoặc ba người. Đôi khi tôi không cho André biết về tâm trạng, sự buồn rầu, những lo lắng vu vơ của tôi, anh cũng không nghi ngờ về những bí mật nho nhỏ đó, nhưng nhìn chung chúng tôi biết tất cả mọi chuyện của nhau. Tôi rót trà ra chén, trà Trung Quốc trong bình nóng và rất đặc. Chúng tôi uống trà và nhìn nhau xa xăm, mặt trời tháng Bảy tràn ngập căn phòng. Không biết đã bao lần chúng tôi cùng nhau ngồi bên chiếc bàn này, đối diện, cũng với bình và những tách trà nóng, rất đặc, đặt trước mặt? Và có lẽ chúng tôi sẽ còn ngồi với nhau như vậy vào ngày mai, suốt năm, và cả chục năm nữa… Vào thời điểm đó, không khí dịu dàng ngọt ngào của kỷ niệm và niềm vui của một lời hứa hẹn nào đó luôn ngự trị. Chúng tôi ba mươi hay đã sáu mươi tuổi? -
Tuổi Già
Truyện Dịch
Simone de Beauvoir
CHAPTERS 10 VIEWS 3876
Khi còn là thái tử Siddharta, bị vua cha nhốt trong một tòa lâu đài tráng lệ, nhiều lần Thích Ca trốn đi dạo chơi bằng xe ngựa trong vùng. Trong lần dạo chơi đầu tiên, thái tử gặp một người tàn tật, tóc bạc, răng rụng, da nhăn nheo, cúi gập người trên một cây gậy, miệng lập cập, hai tay run rẩy. Chàng lấy làm ngạc nhiên và người xà ích giải thích đó là một ông già. Thái tử liền thốt: “Những kẻ hèn yếu và dốt nát, chuếnh choáng vì niềm kiêu hãnh của tuổi trẻ, không thấy được tuổi già. Khốn khổ biết chừng nào! Hãy trở nhanh về nhà thôi. Các trò chơi và niềm vui mà làm gì, vì ta là nơi ẩn náu của tuổi già mai sau”.
-
Một Cái Chết Rất Dịu Dàng
Truyện Dịch VH Miền Nam Trước 75
Simone de Beauvoir
VĂN xuất bản 1966CHAPTERS 8 VIEWS 2205
Ngày thứ năm, 24, tháng Mười, 1963, lúc bốn giờ chiều, tôi ở Rome, trong một phòng khách sạn Minerva; ngày hôm sau tôi phải đáp máy bay về, tôi đang xếp gọn giấy má thì chuông điện thoại kêu vang. Bost ở Ba-lê gọi sang: “Cụ nhà mắc tai nạn”, anh nói. Tôi nghĩ: chắc bị xe hơi đụng, má tôi lập cập chống gậy bước từ mặt đường lên lề nên bị xe đụng phải. Bost nói rằng: “Cụ nhà bị té trong phòng tắm, gẫy đầu xương đùi”. Anh cùng ở ngôi nhà với má tôi. Tối hôm qua, vào khoảng mười giờ đêm, anh lên cầu thang với Olga thì thấy ba người đi trước: một bà và hai người cảnh sát. Bà này nói: “Ở quá tầng lầu hai”. Có xảy ra cái gì cho bà de Beauvoir chăng? Có. Bà bị té. Bà đã bò lê trên sàn trong hai giờ để đến chỗ máy điện thoại; bà đã gọi một người bạn, bà Tardieu, bảo phá cửa vào. Bost và Olga đã đưa mấy người đến nơi. Họ thấy má tôi mình mặc áo trong nhà bằng nhung đỏ có sọc nổi. Bà bác sĩ Lacroix cùng thuê nhà ấy cho là gẫy đầu xương đùi; đưa ra ban cấp cứu nhà thương Boucicaut, mẹ tôi đã ngủ một đêm trong phòng chung. Bost nói với tôi: “Nhưng tôi đưa cụ đến bệnh viện C, ở đây có những bác sĩ giải phẫu về xương giỏi nhất. Có bác sĩ B. Cụ không muốn đến sợ phí tổn quá. Nhưng tôi đã thuyết phục được cụ rồi.”
-
Cô Gái Thành Rome
Truyện Dịch
Alberto Moravia
CHAPTERS 20 VIEWS 2933
Alberto Moravia viết cuốn Cô gái thành Rome ở tuổi bốn mươi. Cuốn truyện là lời kể mộc mạc của nhân vật chính về cuộc đời mình. Ngôn ngữ, suy nghĩ, lập luận của tác giả đều bị nhân vật quy định. Chỉ bằng từ vựng ít ỏi vả khả năng quan sát khiêm tốn của Adriana, Moravia vẫn đủ sức làm cho làm sáng rõ những biến động tâm lý, những thay đổi tính cách trong nhiều nhân vật. Bằng những hiện tượng dễ thấy, Moravia bộc lộ được bản chất sâu kín nhất của xã hôi ông đang sống. Ông cắt nghĩa sự sa đọa của một tâm hồn trong sáng và lý giải sự sáng trong của những cuộc đời sa đọa một cách chân thực đến kinh ngạc. Chất liệu trong cuốn tiểu thuyết này đều không có chỗ nào là cường điệu hay cố ý. Mọi sự đều diễn ra tự nhiên, hợp lý và rất đời thường. Ấy thế mà một cô gái trong trắng, thùy mị như Adriana bị đẩy vào trụy lạc. Ngay chính nhân vật cũng bàng hoàng trước sự sa đọa khủng khiếp của đời mình khi mọi sự lại vẫn cứ như không có gì xảy ra: cô vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn xinh tươi, nắng vẫn chiếu trên vỉa hè. Có lúc cô phải kêu lên: "Mình là một con đĩ", để thấy cái tác động của những đổi thay đó đến lòng mình. Tài năng của Moravia là dựng lại được cái vẻ đời thường đó của tội ác. Ông cảnh tỉnh xã hội và cảnh tỉnh mỗi con người: trong đời thường cái ranh giới xấu tốt, thiện ác có khi chỉ là một sợi tóc, mong manh đến nỗi ngỡ như không có và chúng ta cũng như toàn xã hội đi qua nó lúc nào không biết.
-
Chữ A Màu Đỏ
Truyện Dịch
Nathaniel Hawthorne
CHAPTERS 24 VIEWS 13374
Chữ A Màu Đỏ, tiểu thuyết của Nathaniel Hawthorne, xuất bản năm 1850, đã được nhiều nhà phê bình đánh giá là một trong những tác phẩm hay nhất của nền văn học thế giới.
Câu chuyện xảy ra ở Boston, thủ phủ ban Massachusettes (thuộc New England vùng đông bắc nước Mỹ) trong những năm 1640, vào một thời mà xã hội vùng này bị giam hãm trong vòng luật lệ và giáo lý nghiệt ngã của nhà thờ Thanh giáo.
Một người phụ nữ tên là Hester Prynne, vì một đứa con hoang, đã bị kết án bêu trên bục tội nhân ba tiếng đồng hồ trước công chúng và chịu hình phạt mang một chữ A màu đỏ cài trên ngực cho đến hết đời. Chữ A màu đỏ là dấu sỉ nhục về tội ngoại tình (chữ A là chữ đầu của từ Adultery: tội ngoại tình).
Không ai ngờ được rằng, người bố của đứa con hoang ấy lại là người đảm nhiệm phần hồn của Hester Prynne, mục sư Arthur Dimmesdale, một giáo sĩ trẻ đầy tài năng, được con chiên ngưỡng mộ như một vị thiên thần. -
Hãy Đi Đặt Người Canh Gác
Truyện Dịch
Harper Lee
CHAPTERS 19 VIEWS 2870
Nước Mỹ những năm 1950. Làn sóng đòi quyền bình đẳng cho người da đen đang dâng trào cả nước; trong vài tiểu bang miền Nam, người da trắng tập hợp để bảo vệ cái mà họ coi là bản sắc bị tước đoạt của mình… Trở về thăm nhà như lệ thường, Jean Louise không ngờ mình sắp bước chân vào giữa cuộc chiến tư tưởng của thập kỷ. Cô sẽ ngỡ ngàng thấy người cha Atticus, vị anh hùng vì lẽ công bình của cô thuở bé, dường như đã đổi màu niềm tin; người thân, bạn bè lâu năm bỗng dưng xa lạ; thị trấn Maycomb quê hương và chính cô không còn nhận ra nhau. Công lý ở đâu, đúng sai là gì? Khi thành trì lương tâm tuổi thơ cô đã vụn vỡ từng viên đá một, Jean Louise bắt đầu đi tìm một sự thật của riêng mình.
Câu chuyện cổ tích trong "Giết con chim nhại" đã nhuốm một màu sắc khác khi nhân vật đột ngột thức tỉnh trong thế-giới-nơi-ta-là-người-lớn. Trưởng thành hơn, day dứt hơn, tuy vẫn với chất uy-mua hồn hậu ấy, Hãy đi đặt người canh gác càng thêm sắc bén với những người đọc thế kỷ 21, khi đang khẩn thiết đặt ra hơn bao giờ hết câu hỏi về khác biệt và khoan dung giữa người với người. -
Bà Lớn Về Thăm
Truyện Dịch Truyện Kịch
Friedrich Dürrenmatt - Phạm Thị Hoài dịch
CHAPTERS 3 VIEWS 2941
Nhà văn, nhà báo, nhà viết kịch, đạo diễn và họa sĩ Thụy Sĩ Friedrich Dí¼rrenmatt, là một trong những tác giả viết tiếng Đức quan trọng nhất nửa cuối thế kỉ 20. Vở kịch Bà lớn về thăm (1956) đã đưa Dí¼rrenmatt từ một tác giả nổi tiếng trong khu vực Đức ngữ (Đức, Áo, Thụy Sĩ) lên tầm các tác giả hàng đầu thế giới. Từ đó đến nay, nó được diễn hàng ngàn lần ở 50 quốc gia và nhiều lần dựng phim, trong đó The Visit của đạo diễn Bernhard Wicki với Ingrid Bergmann và Anthony Quinn (1971) được coi là thành công nhất. Toàn tập tác phẩm của ông do Arche và Diogenes xuất bản năm 1980 gồm 29 tập.
-
Chiếc Chìa Khóa
Truyện Dịch
Junichiro Tanizaki - Phạm Thị Hoài dịch
CHAPTERS 8 VIEWS 3187
Hai cuốn nhật ký, một của người chồng một của người vợ, đan cài, bổ sung lẫn cho nhau để đẩy tấn bi kịch gia đình từ một xung đột tay đôi, lên một tam giác tình yêu.
Tác giả JUNICHIRO TANIZAKI là một trong vài nhà văn hiện đại lớn nhất cùa Nhật Bản, đã từng được đề cử để xét tặng giải Nobel về văn chương.
CHIẾC CHÌA KHí“A đã được dựng thành phim và dịch ra 24 thứ tiếng. -
Reacher Báo Thù
Truyện Dịch Trinh Thám
Lee Child
CHAPTERS 34 VIEWS 9215
Tôi bị bắt ở tiệm ăn Eno. Lúc mười hai giờ. Khi đang dùng món trứng và uống cà phê. Là bữa sáng muộn, không phải bữa trưa. Lúc ấy tôi ướt sũng và mệt mỏi sau cuốc đi bộ dài dưới trời mưa nặng hạt. Suốt quãng đường từ xa lộ tới rìa thị trấn.
Tiệm ăn nhỏ nhưng sáng sủa và sạch sẽ. Mới tinh, xây dựng giống như một toa tàu được hoán cải. Hẹp, một phía có quầy dài cho khách ăn trưa còn bếp bị đẩy thụt về phía sau. Ghế ngồi cho khách xếp dọc bức tường đối diện. Cửa nằm ở nơi lẽ ra là chỗ cho chiếc ghế trung tâm.
Tôi ngồi ở một ghế cạnh cửa sổ, đọc tờ báo ai đó bỏ lại nói về chiến dịch tranh cử của một tay tổng thống mà lần trước không được tôi bỏ phiếu ủng hộ (và lần này cũng sẽ thế). Bên ngoài mưa đã tạnh nhưng cửa kính vẫn bám đầy những giọt nước lớn óng ánh. Tôi thấy hai chiếc xe tuần tra của cảnh sát chạy vào bãi đỗ rải sỏi. Chúng chạy nhanh, bánh nghiến xuống đường và rít lên khi xe phanh lại. Nháy đèn và hú còi. Những vệt sáng xanh đỏ hắt lên những giọt nước mưa ở ô cửa sổ tôi ngồi. Cửa xe bật mở. Những viên cảnh sát lao ra. Mỗi xe hai người, vũ khí sẵn sàng. Hai súng lục, hai súng trường. Vụ này nghiêm trọng đây. Một súng lục và một súng trường chạy vòng về phía sau. Hai người còn lại lao vào cửa. -
Kẻ Thù
Truyện Dịch Trinh Thám
Lee Child
CHAPTERS 25 VIEWS 10175
Năm 1990, thế giới đang rục rịch chuyển mình. Nhưng ngay trong ngày đầu tiên của năm mới, xác Thiếu tướng Thiết giáp Ken Kramer được phát hiện trong một nhà trọ tồi tàn bên đường cao tốc, cách Thủ đô Washington gần ba trăm dặm. Cặp táp của ông ta bị mất. Không ai biết bên trong có gì. Jack Reacher ngay lập tức nhận lệnh phải kiểm soát tình hình.
Nhưng tình hình không thể kiểm soát. Chỉ trong vài giờ, vợ thiếu tướng bị giết. Tiếp đó, hai quân nhân Delta lần lượt bị sát hại. Còn các sĩ quan chỉ huy thì bị chuyển từ nơi này sang nơi khác. Và giữa pháo đài khổng lồ mang tên Lục quân Hoa Kỳ, Jack Reacher nhận ra mình chỉ là một con cờ, bị điều khiển bởi những kẻ thù giấu mặt trong trò chơi quyền lực lớn lao.
Kẻ thù là phần tiền truyện trong series về Jack Reacher, kể lại quãng thời gian anh còn phục vụ trong quân đội, trước khi trở thành người hùng lang bạt, ngang tàng, nhân hậu, bất khả chiến bại mà rất đông người đọc yêu thích. -
Kẻ Lãng Du
Truyện Dịch
Alain-Fournier
CHAPTERS 46 VIEWS 12985
"Kẻ Lãng Du" là câu chuyện kể mang đầy tính chất ngậm ngùi hoài niệm, qua đó khắc họa chân dung Augustin Meaulnes - kẻ vừa mang hình dáng của một chàng Peter Pan tỉnh lẻ nước Pháp chối từ sự trở thành người lớn và của một Parsifal chạy đuổi theo tình yêu đến trọn cuộc đời. Thoạt đầu khi mới đến Sainte-Agathe, Meaulnes đã làm mê mẩn tất cả các bạn đồng học của mình bởi cái vẻ bề ngoài mạnh mẽ, can cường và hào hiệp. Nhưng kể từ khi tham dự vào một lễ hội lạ lùng tại lãnh địa bí mật có cô gái xinh đẹp hiện diện thì chàng thay đổi hoàn toàn từ đây.
Đứng ở vị thế cân bằng giữa lòng hâm mộ thuở thiếu thời với tâm trạng khước từ của lúc đã chín muồi cuộc đời, Franí§ois Seurel, người kể chuyện đã đưa dắt độc giả vào một mê lộ cuốn hút suốt qua bức chân dung không phai nhòa của một tình bạn đã bị chia lìa và một tuổi thanh xuân đã vĩnh viễn trôi qua. -
Người Thứ Mười
Truyện Dịch
Graham Greene
CHAPTERS 4 VIEWS 1890
Thời khắc của một ngày trong trại được xác định chủ yếu dựa vào thời gian người ta mang đồ ăn đến, mặc dù thực ra tù nhân được ăn vào những giờ không cố định, mỗi ngày một khác, họ giết thì giờ bằng những trò chơi nhảm nhí và khi hoàng hôn buông xuống thì tuân theo một qui định ngầm là cùng đi nằm, họ ngủ không thèm quan tâm xem lúc ấy là đúng mấy giờ vì đằng nào cũng chẳng có ai biết được chính xác, thực ra mỗi người có cách tính giờ riêng của mình. Ban đầu, lúc họ mới bị bắt trong ba mươi hai người có ba cái đồng hồ chạy tốt và một cái báo thức cũ, đã được sửa chữa nhiều lần và theo ý kiến của những người có đồng hồ khác thì đã hỏng, hoàn toàn chẳng được tích sự gì. Hai đồng hồ đeo tay biến mất trước tiên : một hôm vào lúc bảy giờ, đồng hồ báo thức chỉ bảy giờ mười, chủ nhân của chúng bị đưa ra khỏi trại. Mấy ngày sao người ta lại thấy những cái đồng hồ ấy lủng lẳng trên thắt lưng hai tên lính gác.
Như vậy trong trại chỉ còn lại một cái đồng hồ báo thức và một cái đồng hồ quả quít khá to, mạ bạc với sợi dây chuyền lúc nào cũng nằm trong túi áo gilê của ông thị trưởng thành phố Buốcgia. Chủ nhân của cái đồng hồ báo thức là tay thợ máy tàu hỏa tên là Pie. Hai người này suốt ngày cãi nhau xem đồng hồ của ai đúng. Cả hai đều coi thời gian là thuộc về họ, còn hai mươi tám tù nhân khác thì chẳng có thời gian gì ráo. Nhưng thời gian thì lại có những hai và mỗi người đều nhất quyết cho rằng thời gian của mình là đúng. Sự kiên quyết đã tách họ khỏi những người khác, cho nên lúc nào người ta cũng thấy hai người đó ngồi sát nhau trong góc trại, nghĩa là trong một cái sân tráng xi măng rộng, ngay cả lúc ăn họ cũng ngồi cạnh nhau. -
Vinh Quang và Quyền Năng
Truyện Dịch
Graham Greene
CHAPTERS 13 VIEWS 2200
Vinh quang và quyền năng của Chúa Cha tỏa rạng nơi bản thân một linh mục Mexico nghiện rượu và đã có con với một nữ giáo dân của mình. Mô típ lố bịch, tầm thường và tội trọng của ông chỉ làm cho người ta cười nhạo hay nhún vai và ông linh mục tội lỗi nhận biết điều đó. Cái mà cuốn sách này muốn chứng minh cho chúng ta là, nếu tôi nói không quá, là việc thánh hoá tội lỗi nhờ ân sủng. Vị linh mục phản động, bị chính quyền kết án tử hình, đầu ông bị treo giá (cuốn truyện mượn khung cảnh một nước Mexico bị thao túng bởi những người cầm đầu chống đạo) đã tìm cách đi trốn, như những linh mục khác đã làm, ngay cả những vị thánh thiện nhất. Ông chạy trốn, đã vượt được qua biên giới, nhưng lại quay về khi có người hấp hối cần đến ông hay cả khi ông biết sự hiện diện của ông không mang lại gì hay cả khi ông biết đó là một cái bẫy, rằng người đến kêu cứu ông là người chỉ điểm. Vị linh mục nghiện rượu, tội lỗi, run sợ trước cái chết, đã hiến dâng mạng sống mình nhưng không bao giờ quên cái cảm giác hèn hạ, nhục nhã của mình. Ông ta sẽ cho là chuyện tiếu lâm nếu ai đó nói ông là Thánh. Ông được bảo vệ cách lạ lùng chống lại thói kiêu ngạo, sự tự mãn. Ông đi tử đạo nhưng luôn mang trong mình ý thức về sự sa đoạ, phạm thánh của một linh mục đang trong tình trạng tội trọng, đến nỗi ông hy sinh thân mình nhưng qui chiếu tất cả cho Thiên Chúa, cho quyền lực và vinh quang của Ngài nơi con người khốn nạn nhất trong những con người: chính bản thân ông ta.