MỤC LỤC
- 1. Chốn phồn hoa bạo khách lần vào
- 2. Nghe tiếng khóc cường địch mắc mưu
- 3. Ba hảo hán đại chiến quan binh
- 4. Vi Tiểu Bảo dùng mưu khích tướng
- 5. Có bản lãnh mới là tay hào kiệt
- 6. Đồng Giác quá giang, hỏa tiễn xạ tượng
- 7. Trong tửu quán Vi, Mao bị bắt
- 8. Uống nhiều thuốc Hải Công hư mắt
- 9. Vi Tiểu Bảo lừng danh đánh bạc
- 10. Hết đánh bạc lại đánh đô vật
- 11. Hải Lão Công mưu đồ đánh cắp Ngự Thư
- 12. Vi Tiểu Bảo dò la Hải Lão
- 13. Tiểu hào kiệt thám thính thư phòng
- 14. Tiểu Huyền Tử bại lộ hành tung
- 15. Vua Khang Hy quyết chí trị quyền thần
- 16. Đại Từ Đại Bi Thiên Diệp Thủ
- 17. Tiểu anh hùng cứu Giá bắt cường thần
- 18. Phủ Thiếu Bảo điều tra Kinh Phật
- 19. Sách Ngạch Đồ bàn cách chia tiền
- 20. Sợ lộ tẩy Vi Tiểu Bảo kinh hồn
- 21. Người trên núi Ngũ Đài liên quan đến Thái Hậu
- 22. Âm mưu kỳ bí chốn Hoàng Cung
- 23. Cuộc đấu kinh hồn giữa kẻ mù người sáng
- 24. Vi Tiểu Bảo trổ tài ứng biến
- 25. Khang Thân Vương trao tặng thần câu
- 26. Trong nhà lao Ngạo Bái vong thân
- 27. Thanh Mộc Đường quần hùng tế điện
- 28. Hai phe Qua Lý tranh Hương Chủ
- 29. Vi Tiểu Bảo chơi Khâm Đại Hán
- 30. Vi Tiểu Bảo vào Thiên Địa Hội
- 31. Vi Tiểu Bảo nối ngôi Hương chủ
- 32. Trần Cận Nam dặn dò kế hoạch
- 33. Trong quán Trà Đồng Hội đưa tin
- 34. Tiểu Hương Chủ trá hình Hương Chủ
- 35. Xót huynh trưởng nhị hiệp khóc ròng
- 36. Bất đồng chính kiến, đang bạn ra thù
- 37. Hồi Xuân Đường phát sinh đại biến
- 38. Tiền Lão Bản bày mưu giấu Quận Chúa
- 39. Vi Tiểu Bảo lần mò huyệt đạo
- 40. Tấm dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường
- 41. Điểm đầu tóc để coi bản lãnh
- 42. Tề Nguyên Khải trổ tài thần võ
- 43. Bình tây Vương hiệu lệnh nghiêm minh
- 44. Trôm kinh rồi bị phỏng tay trên
- 45. Vi Tiểu Bảo giằng co Quận Chúa
- 46. Trong Hoàng Cung xảy biến lúc canh khuya
- 47. Tiểu Công Công giỡn cợt giai nhân
- 48. Vi Tiểu Bảo ba phen gặp nạn
- 49. Công Công chết vì tham bạc
- 50. Hóa cốt miên chưởng đã thương Tiểu Bảo
- 51. Tiểu Hoàng đế đoán việc như thần
- 52. Chẳng để ai mua chuột lòng người
- 53. Quế Công Công song thủ bảo giai nhân
- 54. Nghe trẻ ba hoa ông già ngơ ngác
- 55. Diệu kế bằng Gia Cát Lượng
- 56. Phải chăng hai vợ chồng nỗi cơn ghen
- 57. Kế chưa thành lại sinh biến cố
- 58. Trăm tội đỗ lên đầu Thái Giám
- 59. Người áo xanh thình lình xuất hiện
- 60. Thần Trảo giết người không dấu vết
- 61. Theo Đức Vua vào Cung Thái Hậu
- 62. Giết Liễu Yến mau chân lánh nạn
- 63. Cung Từ Ninh xảy cuộc phong ba
- 64. Tiểu Công Công thổ lộ chân tình
- 65. Vua Khang Hy mở cuộc điều tra
- 66. Từ Thiên Xuyên hộ tống hai cô
- 67. Bạch điếm bỗng thành ra Hắc điếm
- 68. Đào Hồng Anh hé màn bí mật
- 69. Pho Kinh Phật có gì bí ẩn
- 70. Lửa hờn ghen đốt cháy tâm can
- 71. Ngô Lập Thân thóa mạ Nhất Chu
- 72. Những chuyện hãi hùng trong quỹ cốc
- 73. Trong nhà ma gặp lũ hung tàn
- 74. Trong quỷ cốc quần hùng mất tích
- 75. Tưởng ma quỷ hóa ra người đẹp
- 76. Tam Thiếu Nhưng bản lãnh cao thâm
- 77. Song Nhi đã bại bọn Lạt Ma
- 78. Lũ hung tàn náo động thiền môn
- 79. Chùa Thanh Lương gặp hồi đại nạn
- 80. Chủ bộc lo mưu cứu Lão Hoàng Gia
- 81. Ai ai cũng vậy hà tất phải đi tu
- 82. Dời chùa Linh Cảnh gặp Đầu Đà
- 83. Ủy Tôn Giả chiếm đoạt kinh chương
- 84. Vì ăn phỉnh mắc mưu kẻ nít
- 85. Tiểu cô nương đốc chiến quần hùng
- 86. Cùng người đẹp viếng đảo Thần Tiên
- 87. Lục Tiên Sinh thử tài Vi Tiểu Bảo
- 88. Học khoa Đẩu Văn kêu Trời như bọng
- 89. Thần Long Giáo trừng trị nghịch đồ
- 90. Tiểu Bạch Long lên làm Bạch Long Sứ
- 91. Bạch Long Sứ chấp chưởng Ngũ Long lệnh
- 92. Vợ chồng Giáo Chủ truyền võ công
- 93. Vi Tiểu Bảo trở về Hoàng cung
- 94. Công nương đòi tỷ võ với Hoàng huynh
- 95. Bị đòn đau trả hận đánh Công nương
- 96. Tiểu thái giám đả thương Công chúa
- 97. Dùng Ngũ long lệnh hăm Thái hậu
- 98. Quân trướng biến thành sòng bạc lớn
- 99. Cờ gian bạc lận gieo mười tịt
- 100. Vi Tiểu Bảo phen này bị hố to
- 101. Nhà sư mê gái bị đòn đau
- 102. Biết mình biết người đánh đâu thắng đấy
- 103. Vi Tiểu Bảo học đòi làm trưởng giả
- 104. Tiểu sư thúc chỉ điểm trừng quan
- 105. Sư trừng quan truyền thụ phép niêm hoa
- 106. Đại từ bi điểm hóa người ngang ngược
- 107. Vì mỹ nhân rèn luyện võ công
- 108. Dương Dật Chi lên tiếng giải vây
- 109. Ngắm dương liễu nhớ nàng áo lục
- 110. Trong tiểu miếu quân tăng nghị luận
- 111. Dùng mưu cao giải cứu lão Hoàng gia
- 112. Ngoài hiên viện chúa tôi tâm sự
- 113. Thay Lạt Ma bảo vệ phụ hoàng
- 114. Bạch y ni thống khóc tiên quân
- 115. Ni cô hai đạo lén vào cung
- 116. Bạch Y Ni mở cuộc điều tra
- 117. Những điều bí ẩn từ từ ló dạng
- 118. Mê người đẹp hết lòng hầu hạ
- 119. Giết địch nhân cứu nguy sư thái
- 120. Trông người không khỏi tủi thân hèn
- 121. Tiểu Bảo giải cứu mỹ nhân
- 122. Tiểu Bảo dùng mưu giết Lạt Ma
- 123. Tiểu Bảo dùng mưu dối Lạt Ma
- 124. Hòe thụ bình quần hùng tụ hội
- 125. Quần hùng mở đại hội trừ gian
- 126. Vi Tiểu Bảo chơi khăm tình địch
- 127. Tiểu hoàng đế mở cuộc điều tra
- 128. Hạ tình địch mấy phen thi kế
- 129. Trong từ đường cử hành hôn lễ
- 130. Lũ man mọi đột kích quần hùng
- 131. Đôi bạn lòng buồn bã chia tay
- 132. Giả thái hậu bại lộ hành tung
- 133. Trịnh công tử kết án trần gia
- 134. Quan tài còn đó người đâu mất
- 135. Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả
- 136. Cuộc tứ hôn đưa đến Vân Nam
- 137. Tứ hôn sư mắc mưu công chúa
- 138. Tiểu thái giám thành giả phò mã
- 139. Vì kết bạn Dật Chi bị thảm hình
- 140. Bốn phe câu kết chia thiên hạ.
- 141. Vi Tiểu Bảo dò la động tĩnh
- 142. Vào Vương phủ đánh tráo kinh thư
- 143. Diệu toán còn hơn Gia Cát Lượng
- 144. Công chúa diễn kịch rất thần tình
- 145. A Kha hành thích Ngô Tam Quế
- 146. Mộc Kiếm Bình gieo vạ tổng binh
- 147. A Kha chẳng biết đi đâu mất
- 148. Viên Viên xuất thân ở chốn phong trần
- 149. Sờ mũi làm cho người phát sợ
- 150. Hào kiệt khôn qua ải má hồng
- 151. Ngô Tam Quế thất cơ đành chịu lún
- 152. Ngự tiền thị vệ bị hành hung
- 153. Lão hương nông bản lãnh kinh người
- 154. Trong sòng bạc chạm trán cừu nhân
- 155. Cao Tôn Giả phát chiêu kì quái
- 156. Bách thắng đao vương Hồ Dật Chi
- 157. Có lý đâu đường đột giai nhân
- 158. Ngô Lục Kỳ hát khúc trầm giang
- 159. Song Nhi xuất hiện giữa phong ba
- 160. Thần hành bách biến có một không hai
- 161. Vi Tiểu Bảo tâu trình sứ mạng
- 162. Núi Lộc Đỉnh bên dòng sông Hắc
- 163. Để phụ nhân xen vào quốc sự
- 164. Tiểu Hoàng đế mưu lược cao thâm
- 165. Cao tôn giả chết đi sống lại
- 166. Vi đô thống mở cuộc điều tra
- 167. Vì hiếu sắc sa vào cạm bẫy
- 168. Dở thói nịnh thần khoe bài trung nghĩa
- 169. Song Nhi giải cứu Vi đô thống
- 170. Núi Lộc Đỉnh cường nhân chiếm đóng
- 171. Những diễn biến cực kỳ đột nhột
- 172. Theo Tô Phi Á sang nước La Sát
- 173. Vi Tiểu Bảo bày mưu thoán Đế
- 174. Vương công La Sát cũng hai bè
- 175. Tam phiên dâng biểu thử lòng vua
- 176. Miệng nói huyênh hoang khéo đặt bày
- 177. Dựng miếu tuyên dương trung liệt sĩ
- 178. Triệu Lương Đống bày binh bố trận
- 179. Ngựa tốt vụng nuôi thành ngựa xấu
- 180. Lại dẫn tình nhân vào Tẩm Điện
- 181. Thấy ngựa chết kẻ mừng người tủi
- 182. Giết Tư Đồ lại gặp quan binh
- 183. Phái Vương ốc gia nhập thiên địa hội
- 184. Ngô Chí Vinh nịnh hót lầm đường
- 185. Tiểu Bảo trùng hồi viện Lệ Xuân
- 186. Mẹ ngủ say con dấu xiên y
- 187. Trên đời được mấy anh hùng chặt taỷ
- 188. Bịa chuyện hoang đường mong thoát chết
- 189. Trong kỷ viện cùng nhau kết nghĩa
- 190. Tam tiếu nhân duyên cửu mỹ hồ
- 191. Thiên hạ đại loạn, quần thư hỗn chiến
- 192. Mục võ quân thượng, đại nghịch bất đạo
- 193. Muốn làm nên sự nghiệp oai hùng
- 194. Di hoa tiếp mộc, nhất tiễn song điêu
- 195. Vi khâm sai từ biệt mẫu thân
- 196. Người mang bệnh hoạn đó là aỉ
- 197. Chơi địch nhân nhiều trò quái dị
- 198. Thấy thư giả cũng tin là thật
- 199. Trước linh sàng đại nhân đền tội
- 200. Tìm địch nhân theo dõi hành tung
- 201. Quả xứng danh hào kiệt đương thời
- 202. Quy Tân Thụ múa kiếm cắt bào
- 203. Lộ cơ mưu tìm lời gạt gẫm
- 204. Tiểu Hoàng đế chặt đầu phò mã
- 205. Đọc bản tâu Long Nhan hớn hở
- 206. Ba thích khách giết lầm gian tặc
- 207. Có bao giờ thầy lại giết trò?
- 208. Hỏa siêu đấu trường để dấu đưa tin
- 209. Cùng công chúa trốn khỏi hoàng cung
- 210. Lại dụng kế rùa đen thoát xác
- 211. Những bạn hữu đều người nghĩa khí
- 212. Bọn thiếu niên khẩu thị tâm phi
- 213. Bọn thuộc hạ quần công giáo chủ
- 214. Trên đảo thần long nhiều loài ác quỷ
- 215. Ngoài khơi thuyền lớn đuổi thuyền con
- 216. Kẻ vong ân ám hại Trần Công
- 217. Muốn giết người ngây ngô giả điếc
- 218. Vung khoái đao tàn sát sáu mạng người
- 219. Tìm đường nhớ tới chuyện dương châu
- 220. Tìm đường nhớ tới chuyện dương châu
- 221. Nghe hô hoán Tiểu Bảo kinh hồn
- 222. Thông Cật Đảo Quần Hào Đại Đổ
- 223. Hoạt Quốc Bảo Đi Đâu Mất Biến
- 224. Mắng Thi Lang là đứa Hán gian
- 225. Đánh người ngoại quốc
- 226. Muốn đến Đài Loan hạ thuyết từ
- 227. Đổi thông cật đảo thành điếu ngư đảo
- 228. Cuộc đông tiến của quân la sát
- 229. Tưởng hồn ma hóa ra người sống
- 230. Thống lãnh ba quân làm đại soái
- 231. Tướng la sát xua quân tiến đánh
- 232. Bạc thua cãi cối phải ăn đòn
- 233. Vi Tiểu Bảo niệu xạ Lộc Đỉnh Sơn
- 234. Hạ thành không mất một tên quân
- 235. Nịnh không phải đường bị quở trách
- 236. Trai la sát toàn là đồ bỏ
- 237. Lần đầu tiên nếm món Trung Hoa
- 238. Cuộc đàm phán phân chia cương giới
- 239. Triều đình đại kế chủ hòa bình
- 240. Phân cương giới Trung Hoa thắng lợi
- 241. Mao thập bát công khai thóa mạ
- 242. Phùng Tích Phạm hăm dâng cáo trạng
- 243. Giận lão phùng lo mưu tẩy oán
- 244. Những âm mưu đánh tráo phạm nhân
- 245. Nghe vua phán tiểu bảo kinh hồn
- 246. Đấng anh quân hiểu rõ gian mưu
- 247. Dựng cờ khởi nghĩa làm hoàng đế
- 248. Xuống giang nam ẩn tích mai danh
Hồi 15
Vua Khang Hy quyết chí trị quyền thần
Từ đó Khang Hy võ công mỗi ngày một tiến , Vi Tiểu Bảo vẫn đấu với nhà vua hàng ngày.
Hai người đấu tới đấu lui vẫn ở tình thế tương đương , có khi Vi Tiểu Bảo lại sút kém một chút. Như vậy vua Khang Hy lại cần gắng sức luyện công mới không đến nổi thất bại.
Nhà vua cũng là một tay thích tranh cường háo thắng , luyện công càng tiến bộ lại càng vui thú. Do đó mối hão cảm của ngài đối với Vi Tiểu Bảo cũng tăng lên nhiều.
Hôm ấy Ngao Bái đến ngự thư phòng khải tấu vua về việc xử tử Tô Khắc Tất Cáp. Nhà vua biết Ngao Báivì chuyện tương tranh giữa hai đội Hoàng kỳ và Bạchkỳ mà gây nên cừu hận với Tô Khắc Tất Cáp. Bửa nay hắn muốn giết Tô Khắc Tất Cáp chỉ vì mối thùriêng , nên nhà vua ngần ngừ không chịu chuẩn tấu.
Dè đâu Ngao Bái nổi cơn thịnh nộ , dở thói võ biền , xắn tay vén áo , thái độ hung hăng tựa hồ muốn xông vào động thủ.
Ngao Bái thân thể to lớn , bản lãnh cao cường. Vua Khang Hy thấy hắn hùng hổ xông vào thì không khỏi giật mình kinh hãi. Bọn thị vệ lại ở cả ngoài thư phòng , có hô hoán cũng không kịp. Huống chi bọn chúng lại đều là tâm phúc của Ngao Bái , nhàvua khó mà trông cậy đưọc.
Khang Hy đang lúc hoang mang thì thấy Vi Tiểu Bảo nhãy vọt ra , nhà vua cả mừng nghĩ thầm :
- Trẫm cùng Tiểu Quế Tử hợp lực thì còn có thể cầm cự được với Ngao Bái một lúc.
Nhà vua đang ngẫm nghĩ thì thấy Ngao Bái lùilại mới hơi yên dạ.
Còn Vi Tiểu Bảo không nhịn được bất giác la hoảng đểbại lộ hành tung , gã đành đánh bạo xôngra quát tháo Ngao Bái.
Không ngờ gã vừa quát mấy tiếng thấy Ngao Báiđã vội lùi lại , gã khoan khoái vô cùng, lại lớn tiếng :
- Xử tử Tô Khắc Tất Cáp hay không là do Chúa thượng định đoạt. Ngươi đã vô lễ với Chúa thượng còn toan vung quyền đánh ngài , thì ra ngươi không sợ toàn gia tru lục ư ?
Vi Tiểu Bảo nói câu này đúng như ý nghĩ của Ngao Bái , hắn sợ quá xương sống toát mồ hôi lạnh ngắt. Hắn biết hành động của mình thật quá lổmãng , liền ngững đầu tâu với Khang Hy :
- Chúa thượng không nên nghe tiểu thái giám hồ ngôn loạn ngữ. Nô tài bao giờ cũng vẹn hai chữ trung trinh.
Vua Khang Hy mới lên ngôi chấp chính , vẫn có lòng úy kỵ Ngao Bái. Bây giờ thấy hắn có ýnhượng bộ , thì nghĩ thầm :
- Lúc này trẫm không nên làm cho hắn mấtmặt. Hãy từ từ tìm cách thâu phục hắn.
Ngao Thiếu Bảo ! Trẫm biết khanh là một đại trung thần. Thái độ của khanh sở dĩ có điều đường đột là vì xung phong đánh trận đã quen , không thể giử gìn ung dung văn nhả như người đọc sách , trẫm cũng không trách khanh về điều đó làm chi.
Ngao Bái cả mừng tâu :
Đạ ! Dạ ! Thần hạ đa tạ thánh chúa.
Vua Khang Hy lại nói :
- Về việc Tô Khắc Tất Cáp , trẫm sẽ cho ban hành như lời khanh. Khanh là đại trung thần , hắn là đại gian thần. Dĩ nhiên là trẫm khen thưởng tôi trung , trừng phạt giannịnh.
Ngao Bái mừng quá lại tâu :
- Chúa thượng thật là một vị thánh minh. Từ nay tiểu thần nguyện càng ra sức chó ngựa để báo đáp hồng ân.
Vua Khang Hy nói :
- Hay lắm ! Hay lắm ! Để trẫm tâu lên Hoàng thái hậu , ngày mai vào triều trẫm sẽ ban thưởng cho.
Ngao Bái quỳ xuống tâu :
- Đa tạ chúa thượng.
Vua Khang Hy hỏi :
- Còn việc gì nữa không ?
Ngao Bái tâu :
- Không còn việc gì nữa. Hạ thần xin cáo lui.
Vua Khang Hy gật đầu. Ngao Bái tươi cười lui ra.
Nhà vua chờ Ngao Bái ra khỏi phòng rồi , liền từ trên ghế nhãy xuống cười nói :
- Tiểu Quế Tử ! Điều bí mật của trẫm bị ngươi phát giác mất rồi.
Vi Tiểu Bảo tâu :
- Bẩm chúa thượng ! Tiểu tử tội thật đáng chết. Trước nay vì không biết Chúa thượng là hoàng đế cứ cùng Ngài động thủ , động cước , thật là lớn mật !
Vua Khang Hy thở dài đáp :
- Hởi ơi ! Ngươi biết chuyện này rồi , từ nay không dám đấu thực sự với trẫm nữa thì còn chi là thú vị ?
Vi Tiểu Bảo cười đáp :
- Chỉ cốt là Chúa thượng đừng quở phạt thì tiểu tử vẫn tỹ đấu chân thực với chúa thượng cũng chẳng hề chi.
Vua Khang Hy cả mừng nói :
- Hay lắm ! Một lời đã quyết mà không tỹ đấu thực sự thì không phải là anh hùng hảo hán.
Nhá vua nói rồi giơ tay ra.
Vi Tiểu Bảo một là không hiễu lề luật chốn hoàng cung , hai là chẳng biết sợ trời sợ đất , cũng đưa tay ra nắm lấy tay vua cười nói :
- Từ nay nếu không tỹ đấu thực sự thì không phải là hảo hán.
Rồi hai người cùng nổi lên tràng cười ha hả.
Vua Khang Hy thường khi đi với mẫu thân hay ở trước quần thần đều phải giử mực thước , ra bộ là một người thiếu niên già dặn.
Khang Hy thấy bọn cung nữ thái giám kề cận luôn bên mình nên lúc nào cũng phải giử vẽ nghiêm trang , không dám cử động tùy tiện theo ý mình. Suốt đời không mấy khi đưọc cười lớn hay cử động phóng túng. Nhưng bản tính của thiếu niên là hay ưa vui nhộn.Nên từ đức Hoàng đế đến bọn ăn xin cũng đều thế cả.
Vua Khang Hy chỉ có lúc đụng đầu với Vi Tiểu bảo làkhông bị câu thúc , cười nói tự nhiên. Ngàicho đó là một sự vui thú nhất đời.
Hoàng thái tử từ lúc ra khỏi bào thai đã chứa sẳn thành đức hoàng đế tương lai , nên cách nuôi dạy từ thưở nhỏ cũng khác hẳn người thường. Từ tiếng khóc tiếng cười đến một cái cất chân nhấc tay cũng đều ở dưới mắt giám thị của nhiều người. Thật là mất hết tự dọ Tên tù phạm trong ngục còn có lúc được nói lớn hay hành động tùy ý , mà hoàng thái tử phải chịu câu thúc gấp trăm lần một tên tù phạm.
Vị sư phó phụ trách việc dạy học cho Thái tử khắp mọi trường hợp chỉ sợ cử chỉ của thái tử đi ra ngoài lề luật.Suốt ngày bọn chúng sợ sệt như sắp rớt xuống vực sâuhay bước trên đất tuyết.
Nói năng và hành động của Thái tử hễ hơi lệch lạc một chút là sư phó lại ôn tồn khuyến cáo. Thái tử mặc ít một tấm áo là vạ lớn trút lên đầu bọn cung nữ , thái giám.
Con người từ nhỏ đến lớn , ngày nào cũng như ngày ấy , đêm nào cũng như đêm ấy , đều bị cai quản một cách nghiêm khắc thì thật thiếu hẳn lạc thú của đời người.
Trải qua bao nhiêu triều đại , thiếu gì hôn quân bạo chúa là bởi nguyên nhân sau khi Hoàng đế được tự do không bị cai quản nữa , liền phóng túng làm càn để phát tiết những mối u uất chất chứa trong lòng đã lâu năm , rồi xãy ra những hành động khiến người ta không thể tưởng tượng được. Đó chẳng qua là vì Hoàng đế đã phát tiết một cách quá trớn. Vua Khang Hy bị cai quản nghiêm khắc từ thưở nhỏ. Đến khi chấp chính , thỉnh thoảng lại được lìa xa bọncung nữ thái giám , không cho theo sát bênmình. Do đó ngài được hưởng lạc thú tự do cùngVi Tiểu Bảo.
Trong nhà bách tính , bất cứ đứa nhỏ nào cũng được chơi đùa nhãy nhót la hét hay đánh đấm náo loạn. Vị Hoàng đế thiếu niên này mà được thế là có phúc phận.
Nhá vua nắm tay Vi Tiểu bảo dặn :
- Khi có người thì ngươi hãy kêu ta bằng Hoàng thượng , còn lúc vắng thì chúng ta cứ tự do như trước.
Vi Tiểu Bảo cười đáp :
- Thế thì còn gì hay bằng ? Tiểu tử không bao giờ ngờ đến ngài là Hoàng đế , vẫn yên tríhoàng đế phải là một ông già râu tócbạc phơ.
Vua Khang Hy nghĩ thầm :
- Ngay cả đức Tiên đế lúc còn tại thời cũng chưa phảilà ông già đầu râu tóc bạc. Sao thằng nhỏnày lại không biết ?
Ngài liền hỏi :
- Chẳng lẽ Hải lão công chẳng nói chuyện gì vềtrẫm với ngươi ư ?
Vi Tiểu Bảo lắc đầu đáp :
- Không có đâu. Lão chỉ dạy tiểu tử luyện võ. Hoàng thượng ! Ai dạy võ công cho Hoàng thượng ?
Vua Khang Hy cười hỏi lại :
- Ta đã bảo lúc vắng người thì cứ như trước , sao còn kêu bằng hoàng thượng ?
Vi Tiểu Bảo cười đáp :
- Phải rồi ! Trong lòng tiểu tử còn có chổ hoang mang.
Vua Khang Hy thở dài nói :
- Ta đã liệu trước sau gì khi ngưoi biết được ta là Hoàng đế là không dám tỹ võ tự nhiên như trước nữa.
Vi Tiểu Bảo nói :
- Tiểu tử xin cố gắng , nhưng e rằng không phải chuyện dễ. Này ! Tiểu Huyền Tử ! Võ công ngươi đã được ai truyền thụ ?
Vua Khang Hy đáp :
- Ta không thể nói được , ngươi hỏi cái đó làm chi?
Vi Tiểu Bảo nói :
- Ngao Bái tự cho mình là võ công ghê gớm , hắn dơ tay xắn áo với ngươi khác nào muốn xông vào đánh. Ta nghĩ rằng võ công của sư phụ ngươi rất cao thâm thì ngươi mời sư phụ ngươi đối phó với hắn vậy.
Vua Khang Hy tủm tĩm cười nói :
- Không được ! Sư phụ ta có lý nào hànhđộng như vậy?
Vi Tiểu Bảo nói :
- Đáng tiếc sư phụ ta là Hải lão công đã đui mắt mất rồi , không thì để mời lão lại đánh với Ngao Bái , chắc là lão có thể thắng hắn. à phải rồi !
Sáng mai chúng ta hai người liên thủ đấu với hắn mộtkeo , ngươi tính có được không ?
Ngao Bái tuy nói là đệ nhất dũng sĩ ở Mãn Châu , nhưng hai ngườichúng ta hiệp lực tỹ đấu , chưa chắc đã chịu thua hắn.
Vua Khang Hy cả mừng reo lên :
- Tuyệt diệu ! Tuyệt diệu !
Nhưng nhà vua lại nghĩ đến việc này quyết không thể thực hành được liền lắc đầu thở dài nói :
- Hoàng đế mà đi đánh nhau với đại thần thì còn chi thể thống gì nữa?
Vi Tiểu Bảo nói :
- Vậy ngươi đừng làm Hoàng đế nữa được không ?
Vua Khang Hy gật đầu khen thầm :
- Tên tiểu thái giám Vi Tiểu Bảo này muốn làm sao là làm như vậy. Tuy gã ở trong hoàng cung mà vẫn tiêu dao tự tại.
Nhắc tới Ngao Bái , nhà vua nghĩ đến lúc nảy hắn dương mày trợn mắt , cử chỉ hung hăng sùng sục tiến vào nên nhà vua hãy còn sợ hải , nghĩ bụng :
- Thằng cha này vô lễ với tạ Hắn muốn giết ai là phải giết ngay , chẳng coi ta vào đâu. Nếu vậy hắn là Hoàng đế chứ không phải tạ Nhưng trong triều bây giờ khôngcó ai coi quản bọn thị vệ đều do hắn thống lãnh. Cả cáckỳ đội cũng do hắn điều động , ta chưa thể xuống chỉ giết hắn được.
Nhà vua bèn tự nhủ :
- Muốn cho Ngao Bái khỏi làm loạn và giết được ta thì trước hết ta hãy thay đổi người khác làm thị vệ thống lãnh , rồi tước binh quyền trong tay hắn. Sau cùng cất chức phụ chính đại thần , sai đem ra ngoài cửa ngọ môn chém đầu mới hả được mối giận này.
Nhưng rồi nhà vua lại nghĩ :
- Kế này cũng không ổn. Khi ta vừa đổi người thị vệ thống lãnh. Ngao Bái biết ngay là ta có ý trừng trị hắn. Trong tay hắn nắm binh quyền rất lớn vậy ta phải tiên hạ thủ vi cường , nếu chần chờ sẽ gặp tai họa. Bây giờ ta hãy kín chuyện không để lộ ra ngoài mặt mà cần nghĩ biện pháp hoàn thiện rồi hãy đối phó với hắn. Cả đối với Tiểu Quế Tử này ta vẫn phải tỏ ra không có quyết định gì.
Nhá vua nghĩ vậy liền nói :
- Ngươi về bảo với Hải lão công cố luyện võ nữa đi. Sáng mai chúng ta lại đến chổ cũ tỹ thí.
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Dạ !
Vua Khang Hy lại dặn :
- Câu chuyện giữa ta và Ngao Bái ngươi đừng nói với ai.
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Được rồi ! Hiện giờ không có ai , ta muốn đi làđi không cúi đầu thỉnh an với ngươi nữa.
Vua Khang Hy cười khanh khách nói :
- Không cần phải thế.
Vi Tiểu Bảo tuy chưa đánh cắp được pho Tứ Thập Nhị chân kinh nhưng phát giác ra người cùng mình tỹ võ hàng ngày chính là đức Hoàng thượng hiện nay , trong lòng phấn khởi vô cùng.
May mà Hải lão công cặp mắt đui mù nên không nhìn rõ nét mặt gã hớn hở khác mọi ngáy. Lão chỉ biết bửa nay gã nói nhiều mà không hiễu gã đã gặp điều chi sung sướng. Lão hỏi dò mấy câu , nhưng gã cảnh giác dị thường , khôngnói lộ điều chi hết.
Hôm sau Vi Tiểu Bảo lại tỹ võ cùng vua Khang Hỵ Gã đã định bụng là cứ tỹ đấu như ngày thường , nhưng khi gã nhớ đến ngài là Hoàng đế nên lúc phòng vệ thì hắn giử mình rất nghiêm mật , còn lúc ra chiêu phản kích thì bất giác biến thành vô lực.
Vua Khang Hy hiễu rõ tâm lý gã , nên cũng không vận toàn lực để tấn công vì ngài nghĩ rằng :
- Đối phương đã có lòng úy kỵ mà mình tấn công mãnh liệt thì có thắng cũng là bất võ.
Hai người đánh nhau một lúc , Vi Tiểu Bảo đã thua hai keo.
Nhá vua liền thở dài nói :
- Tiểu Quế Tử ! Hôm qua ngươi vào ngự thư phòng làm chi vậy?
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Hôm qua Ôn Hữu Đạo bị cảm nóng lạnh , không dậy được , anh em gã nhờ ta vào ngự thư phòng để giúp chúng lau chùi quét dọn , nhưng ta làm không quen thành thử chậm trể một chút mà đưọc gặp ngươi.
Gã vốn sở trường về nghề nói dối nên ăn nói trôi chảy mà sắc mặt vẫn không thay đổi , cơ hồ chính gã cũng tin như vậy.
Vua Khang Hy nói :
- Ngươi biết ta là Hoàng đế thành ra bửa nay cuộc tỹđấu không thể chân thật được nữa.
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Ta cũng thấy bửa nay ta ra chiêu không có kình lực.
Vua Khang Hy nói :
Ta muốn nghĩ đánh ở tại đây. Chúng ta không tỹ đấu được một cách chân thực thì ta đành coi ngươi đánh với kẽ khác cũng thú. Ngươi hãy đi theo để ta thay áo rồi cùng đến "Bố khố".
Vi Tiểu Bảo hỏi :
- Phòng "Bố khố" ở đâu? Phải chăng là kho chứa vải?
Vua Khang Hy cười đáp :
- Không phải đâu. Phòng Bố khố là nơi bọn võ sĩ luyện võ công , luyện đô vật.
Vi Tiểu Bảo vổ tay cười nói :
- Nếu thế thì thật là hay !
Nguyên hàng ngày vua Khang Hy đi tỹ võ với ViTiểu Bảo lại mặc quần áo khác để khỏi lộ chân tướng.
Bây giờ ngài về phòng thay áo. Vi Tiểu Bảo cũng theo sau.
Vua Khang Hy mặc áo bào rối , mười sáu tên thái giám đi theo tiền hô hậu ủng. Khi người tới phòng Bố khố coi bọn võ sĩ luyện đô vật , ngài giử vẽ trang nghiêm không còn cười đùa giởn với Vi Tiểu bảo nữa.
Bọn võ sĩ thấy vua Khang Hy ngự giá tới nơi , chúngliền hết sức tỹ đấu.
Nhà vua lại kêu một võ sĩ to béo đến phán bảo :
Tên tiểu thái giám này kề cận bên mình trẫm cũng học được một chút nghề đô vật. Vậy ngươi hãy dạy gã mấy thủ thức xem sao.
Nhà vua quay lại bảo Vi Tiểu Bảo :
- Ngươi học võ đi.
Nhà vua vừa nói vừa nháy mắt.
Cả vua Khang Hy lẫn Vi Tiểu bảo đều ngó thấy tên võ sĩ kia tuy thân thể to lớn nhưng tay chân vụng về , khôngphải là đối thủ của Vi Tiẻu Bảo.
Hai gã vào trường đấu mới xoay sở mấy chiêu , Vi Tiểu Bảo liền ra đòn "Thuận thủy thôi chu" mượn sức người đánh lại người , đẩy tên võ sĩ té xuống như kiểu chó ăn phân.
Bọn võ sĩ cùng các thái giám đều lớn tiếng reo hò.
Vua Khang Hy cũng thích chí sai tên thái giám hầu cận lấy một lượng bạc thưởng cho Tiểu Bảo , Ngài nghĩ thầm :
- Võ công của Tiểu Quế Tử hãy còn kém ta mà gã vật được tên võ sĩ to lớn thì dĩnhiên ta cũng vật ngã được hắn.
Tuy ngài trong lòng ngứa ngáy rạo rực muốn tỹ đấu nhưng nghĩ mình là bậc chí tôn , chẳng thể xuống trường động thủ , đành bóp bụng thở dài , nhìn tên thái giám hầu cận nói :
- Ngươi hãy đi lựa lấy ba chục tên tiểu thái giám cở 14 , 15 tuổi và bảo chúng hàng ngày luyệnvõ công. Tên nào tiến bộ mau lẹ như Tiểu Tiểu Tử , trẫm sẽ ban thưởng cho.
Tên thái giám vâng lời nhưng nghĩ bụng :
- Hoàng đế hãy còn tính trẻ con mới nghĩ ra trò chơi mới mẻ này.
Vi Tiểu Bảo vừa vào nhà , Hải lão công hỏi ngay đến chuyện tỹ võ giữa gã và Tiểu Huyền Tử. Gã nói ba hoa tựa hồ như trải qua một trận đại chiến , cả hai bên cùng phấn khởi phi thường. Nhưng Hải lão công diều tra cặn kẻ liền phát giác ra chổ sơ hở. Lảo sa sầm nétmặt , xẳng giọng :
- Tiểu Huyền Tử làm sao? Hôm nay gã mắc bệnh ư ?
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Không phải đâu. Bất quá tinh thần không được thoãi mái mà thôi.
Hải lão công hừ một tiếng rồi nói :
- Ngươi hãy kễ tường tận từng chiêu thức từ đầu chí cuối cho ta nghe.
Vi Tiểu Bảo biết rằng không thể giấu diếm được nữa , liền đem hết tình hình tỹ võ thuật lại một lượt.
Hải lão công ngững đầu chậm rãi nói :
- Về chiêu này hiển nhiên là ngươi có thể dùng thủ pháp Khổ ải hồi đầu chụp đầu gã đè sang bên trái , thì ngươi lại ra chiêu Hiệp sơn khởi hải định ôm người gã đưa lên nên mới thất bại ,phải chăng ngươi có ý nhượng bộ hắn hay vì lýdo nào khác ?
Vi Tiểu Bảo cười đáp :
- Không phải tiểu tử cố ý nhượng bộ , nhưng thấy gã tỹ đấu một cách rất lịch sự nên tiểu tử ra tay cũng có ý khoan dung một chút. Tiểu tử đã là bạn thân với gã dĩ nhiên là không thể cạn tàu ráo máng.
Gã nghĩ tới mình được làm bạn thân với Hoàng đế thì trong lòng rất lấy làm đắc ý.
Hải lão công hỏi :
- Ngươi là bạn thân với gã ư ? Chà ! Chẳng phải là ngươi không cạn tàu ráo máng đánh gã mà thực ra ngươi không dám đụng đến mình gã. Chắc ngươi ngươi...biết rồi chứ gì ?
Vi Tiểu Bảo xiết đổi kinh nghi , hỏi :
- Biết điều chi?
Hải lão công hỏi lại :
- Chính gã tự nói hay là ngươi tự mìnhphát giác ?
Vi Tiểu Bảo lại hỏi :
- Công công nói sao tiểu tử không hiểu.
Hải lão công lớn tiếng :
- Tại sao ngươi biết chân tướng của Tiểu Huyền Tử ?
Lão vừa nói vừa vươn tay ra chụp cổ tay trái gã.
Vi Tiểu Bảo bị đau đớn tới xương tủy , cổ tay gã bật lên tiếng lách cách tựa hồ gảy xương. Gã vội la lớn :
- Đầu hàng. Tiểu tử xin đầu hàng !
Hải lão công nằng nặc hỏi :
- Sao ngươi lại biết ?
Đồng thời lão gia tăng kình lực bóp cổ tay Vi Tiểu Bảo.
Vi Tiểu Bảo tiếp tục la :
- Tiểu tử đã xin đầu hàng , sao công công còn chưa buông tay?
Hải lão công nói :
- Ta hỏi ngươi điều đó , ngươi phải trả lời cho thành thực đã.
Vi Tiểu Bảo nói :
- Được rồi. Công công có biết Tiểu Huyền Tử là ai thì tiểu tử mới nói rõ nguyên nhân ,bằng không thì dù công công có bóp chết tiểu tử cũng không nói đâu.
Hải lão công đáp :
- Cái đó có chi kỳ lạ. Tiểu huyền Tử là đức Hoàng thượng đương kim. Ngay từ buổi đầu dạy võ công cho ngươi ,ta đã biết rồi.
Vi Tiểu Bảo cả mừng nói :
- Té ra công công đã biết từ trước mà còn dấu diếm tiểu tử mới khổ chứ. Bây giờ tiểu tử có nói ra cũng không ngại gì nữa.
Gã liền đem vụ Ngao Bái hung hăng với vua Khang Hy hôm trước ở trong ngự thư phòng kễ lại. Gã thuật luôn cả bửa nay tại phòng Bố khố gã đánh ngã một tên võ sĩ to béo và gã ra chiều hớn hở.
Hải lão công chú ý lắng tai nghe không ngớt hỏi xen vào :
- Vi Tiểu Bảo kễ xong chuyện nói :
- Hoàng thượng đã dặn tiểu tử không được đem chuyện này nói với ai. Nếu công công tiết lộ là cả hai ta cùng mất đầu đó.
Hải lão công nói :
- Hoàng thượng đã là bạn thân với ngươi tất không giết ngươi mà chỉ giết ta.
Vi Tiểu Bảo nhơn nhơn đắc ý đáp :
- Công công biết vậy là hay.
Hải lão công trầm ngâm một chút rồi hỏi :
- Hoàng thượng muốn lựa ba chục tên tiểu thái giám cho luyện võ nghệ để làm gì vậy? Chắc là ngài ngứa nghề , ngài không tỹ đấu với ngươi được sẽ cùngbọn chúng tỹ đấu.
Lão đứng dậy đi vòng quanh trong nhà hơn mười vòng rồi hỏi :
- Tiểu Quế Tử ! Ngươi có muốn thân thiện với Hoàng thượng không ?
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Hoàng thượng là bạn thân với tiểu tử , để làm vui cho ngài đã là bạn thân rồi.
Hải lão công lớn tiếng :
Ta dặng ngươi câu này ngươi phải ghi vào lòng. Từ nay Hoàng thượng có nói gì đến chuyện thân tình với ngươi thì bất luận tường hợp nào ngươi cũng đừng thừa nhận. Ngươi phải tự lượng mình đã là cái cóc gì mà làm bạn thân thực sự với Hoàng thượng được ? Hiện nay ngài còn là một đứa nhỏ , cao hứng thì nói vậy mà thôi , chứ đâu phảichuyện thật ? Ngươi mà còn nói nhăng nói cànthì hãy coi chừng cái đầu trên cổ đó.
Vi Tiểu Bảo là một đứa nhỏ rất thông minh. Gã cũng biết không thể bạ đâu nói đó. Bây giờ Hải lão công dùng lời nghiêm nghị cảnh tỉnh , gã thè lưỡi ra đáp :
- Từ nay dù có bị chặc đầu , tiểu tử cũng không dám nói. Có điều đầu bị chặc rớt xuống rồi còn nói được hay không thì lại là một vấn đề cần phải nghiên cứu lại.
Hải lão công đằng hắng một tiếng rồi hỏi :
- Ngươi có muốn học môn võ công thượng thừa haykhông ?
Lộc íỉnh Ký #220
Việc đời thay đổi.
Hoa nở có mùa, trăng thường tròn khuyết.
Thế sự không chiều theo ý người mãi mãi. Hôm sau mặt trời lên cao ba ngũ, tám người mới tỉnh giấc.
Vi Tiểu Bảo dẫn quần nữ ra chôn táng thi thể của Trần Cận Nam. Gã trông nấm đất vàng vùi thây sư phụ, trong lòng đau xót không nhịn được lại khóc rống lên.
Quần nữ đều quỳ xuống trước phần mộ xì sụp hành lễ.
Công Chúa trong lòng không muốn hạ bái, nghĩ thầm: "Ta đường đường một vị Công Chúa nhà íại Thanh, sao lại quỳ lạy một tên phản tặc?"
Nhưng, trải qua bao ngày ở với Vi Tiểu Bảo, nàng đa õhiểu rõ tuy mình là hạng cành vàng lá ngọc, nhưng trong con mắt gã lại là người kém nhất, vì nàng đẹp không bằng A Kha, thân mật không bằng Song Nhi, võ công không bằng Tô Thuyên, cơ trí không bằng Phương Di, thành thật chất phác không bằng Mộc Kiếm Bình, ôn nhu văn nhã không bằng Tăng Nhu.
Nàng ở nơi cung cấm càng lớn lại càng ngang ngược tàn nhẫn, tính khí nonùg nảy hung hăng nên Vi Tiểu Bảo coi nàng không thân thiện bằng những người kia.
Công Chúa nghĩ lui nghĩ tới rồi tự nhủ: "Ta mà không lạy một lạy thì e rằng Vi Tiểu Bảo coi ta bất thân thiện rồi lúc gã gieo xúc sắc sẽ dở trò hý lộng quỷ thần để cho ta cuộc nào cũng đại thắng là ta phải chịu hiu quạnh suốt đời."
Nàng đành khuất tất quỳ xuống, khấn thầm trong bụng: "Phản tặc hỡi phản tặc! Ta là Công Chúa điện hạ lạy ngươi một lạy. Ngươi không đủ phước khí để tiêu thụ, ở dưới âm cung e rằng còn chịu nhiều điều cực khổ hơn."
Mọi người lạy xong đứng dậy, Phương Di đột nhiên la hoảng:
- Trời ơi! Thuyền đâu rồi? ... Read more
Lộc íỉnh Ký #220
Mộc Kiếm Bình nói:
- Chúng ta đều là người vong quốc, còn kể gì đến chuyện Quận chúa hay không Quận chúa?
Phương Di nói:
- Nếu thế thì Song Nhi muội tử cùng y bái Thiên íịa trước. Muội tử theo y lâu ngày, đã bao phen cùng nhau xuất sinh nhập tử, chia sẽ hoạn nạn nhiều hơn hết mọi người.
Song Nhi đỏ mặt lên đáp:
- Tỷ tỷ còn nói nữa là tiểu muội bỏ đi.
Thị nói rồi tiến ra cửa, nhưng bị Phương Di ôm chặt lấy.
Tô Thuyên nhìn Vi Tiểu Bảo cười hỏi:
- Tiểu Bảo! íệ đệ muốn cùng ai bái đường trước thì nói đi.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Việc bái Thiên íịa thủng thẳng rồi sẽ tính. Ngày mai chúng ta trước hết là phải an táng sư phụ cho xong đã.
Quần nữ nghe gã nói vậy đề lộ vẻ nghiêm trang. Không ngờ gã lại là người tôn sư trọng đạo như vậy.
Nhưng gã chưa quên tính chớt nhã, nói tiếp:
- Cả bảy vị đều là những cô vợ thân ái của ta, bất tất phải phân biệt trước sau, lớn nhỏ. Từ nay trở đi cứ mỗi tối lại gieo xúc sắc để đánh cuộc hơn thua. Vị nào được thì đêm hôm ấy bầu bạn với ta
Gã nói rồi móc trong bọc ra hai viên xúc sắc cầm trong lòng bàn tay hà hơi và thổi ra cho nó rớt xuống bàn xoay tít đi.
Công Chúa bĩu môi nói:
- Ngươi tưởng quý báu lắm hay sao? Ai thua thì mới phải bầu bạn với ngươi.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- íúng lắm! íúng lắm! Cũng như sai quyền hành lệnh, ai thua phải phạt một chung rượu.
Rồi gã nói:
- Ai muốn gieo trước đây?
íêm hôm ấy trong căn nhà hủ lậu trên hoang đảo xuân tình phơi phới. Mấy người gieo xúc sắc ai được ai thua, bất tất phải thuật kỹ cho rườm lời.
Từ đó trở đi trong Vi gia, quần nữ gieo xúc sắc thành lệ.
Vi Tiểu Bảo nguyên gieo xúc sắc cùng người đánh bạc bằng kim ngân tài bảo, trong lòng hồi hộp, mong được lo thua, xẩy ra những nguồn hứng thú khôn tả. Không ngờ nay gã đặt ra cuộc này để giam mình thành một vật để quần nữ đặt cuộc đánh với nhau. Còn chính gã chẳng thu ùgì trong vụ gieo xúc sắc. Tuy đã được hưởng phúc ôn nhu, nhưng chẳng thấy chút khoái lạc nào về cờ bạc.
... Read more
Lộc íỉnh Ký #220
Song Nhi nhảy vọt đi ẩn vào góc nhà, đáp:
- Không, không!
Vi Tiểu Bảo nhìn Phương Di cười hỏi:
- Di tỷ tỷ! Còn tỷ tỷ thì sao? íêm hôm ấy lúc tỷ tỷ đến Lệ Xuân Viện đã nhét gối đầu vào lòng trá hình bụng to, chắc là có tiên kiến sáng suốt.
Phương Di không nhịn được bật lên tiếng cười hích hích rồi bĩu môi đáp:
- Tử Thái giám! Ta... ta không có chuyện gì với ngươi... làm sao lại có...
Mộc Kiếm Bình nói:
- Phải rồi! Phương sư tỷ, Tăng thư thư, Song Nhi muội tử và muội muội bốn người chưa bái đường thành thân với ngươi thì làm sao lại mang thai được? Tiểu Bảo! Ngươi tồi bại muốn chết! Ngươi đã bái đường thành thân với Thuyên tỷ tỷ, với Công Chúa và A Kha tỷ tỷ mà không cho ta hay lại cũng chẳng mời ta uống rượu.
Mọi người nghe giọng cô chất phác ngây thơ đều phì cười.
Mộc Kiếm Bình nhỏ tuổi, đầu óc ngây thợ Cô nghĩ rằng người đời có bái thiên địa kết thành vợ chồng mới sinh con đẻ cái, nên cô nói vậy.
Phương Di vừa cười vừa giang tay ôm cô vào lòng nói:
- Tiểu sư muội. Nếu vậy đêm nay sư muội cùng y bái thiên địa kết thành chồng vợ đi.
Mộc Kiếm Bình đáp:
- Không được! Trên hoang đảo này không có kiệu hoa. Tiểu muội thấy người ta làm cô dâu đều mặc xiêm áo màu đại hồng, đầu đội mũ phượng quan thật bảnh. Chúng ta đều không có những thứ này.
Tô Thuyên cười nói:
- Cái đó cũng không cần, có thể châm chước được. Chúng ta đi hái hoa về kết thành mũ hoa. Hoa quan có thể thay thế cho phượng quan.
Vi Tiểu Bảo nghe các cô cười nói. Trong lòng rất đỗi hoài nghi, tự hỏi: "Còn một cô nữa là ai? Chẳng lẽ lại là A Kỳ? Ta còn nhớ ôm nàng chạy lui chạy tới, sau đặt nàng xuống ghế, chứ không đặt lên giường. Nhưng đêm hôm ấy nhiều cô quá mà ta thì đầu óc hồ đồ, không chừng có lúc ôm nàng lên giường rồi cũng nên. Nếu trong bụng nàng mà có đứa con của ta thì thằng nhóc đó sau này sẽ làm Vương tử 'cả một cái' xứ Mông Cổ."
Bỗng gã la thầm: "Trời ơi! Thôi chết rồi! Chẳng le õlại là mụ điếm già? Nếu là mụ thì bọn Quy Tân Thụ làm chết cả con mình rồi."
Bỗng nghe Mộc Kiếm Bình nói:
- Dù có bái thiên địa ở đây thì cũng phải để Phương sư tỷ bái trước.
Phương Di đáp:
- Không được! Sư muội là Quận chúa nương nương dĩ nhiên phải bái trước... Read more
Lộc íỉnh Ký chương 220 thiếu:
Công Chúa vẫn chẳng hiểu gì, hỏi lại:
-Má má gã ở kỹ viện làm chi? Nghe nói kỹ viện là nơi chơi đùa của đàn ông.
Phương Di cười đáp:
- Trước nay gã ưa thích nói nhăng nói càn. Muội muội chỉ tin gã nửa câu cũng đủ điên đầu rồi.
Bữa trước ở Lệ Xuân Viện, Vi Tiểu Bảo chui vào trong chăn lớn ngủ với bảy cô, ngoại trừ Công Chúa thay vào mụ điếm già Mao íông Châu, còn saú cô lúc đó đều hiện diện ở đây.
Công Chúa hung dữ chẳng kém gì Mao íông Châu, có điều nàng không thâm hiểm tàn độc bằng mụ mà nàng còn xinh đẹp và nhỏ tuổi hơn nhiều.
Gã tự nhủ: "Thật là may mắn cho mình được đổi mẹ ra con. Nếu lúc này người bầu bạn với mình chẳng phải Công Chúa mà là mẫu thân nàng thì chưa biết ra làm sao? Không chừng mình cũng đến phải theo gót lão Hoàng gia lên Ngũ íài Sơn xuất gia làm hòa thượng. Nhưng mình mà bắt buộc phải làm sư, nhất quyết đem theo cả bảy cô vợ này đi.
Gã thấy sáu cô đều lộ vẻ thẹn thùng thì biết là các cô nghĩ đến tình cảnh đêm hôm ấy. Bất giác gã lẩm bẩm:
- íêm hôm đó trong bóng tối đen ta sờ loạn lên, chẳng hiểu rõ đã cùng với những ai phượng đảo loan điên. A Kha cùng Thuyên tỷ tỷ trong bụng mang thai hài nhi của ta. Thế mới biết được hai người. Ta nhớ còn một cô nữa, nhưng không hiểu là ai? íể thủng thẳng hỏi cho ra mới được.
Gã liền cười hề hề hỏi:
- Dù chúng ta vĩnh viễn ở trên đảo Thông Cật này cũng không đến nỗi tịch mịch. Thuyên tỷ tỷ! Công Chúa! A Kha! Trong bụng ba vị đã có con của tiểu đệ rồi. Không hiểu còn một vị nào nữa đã mang thai?
Gã vừa hỏi câu này, bọn Phương Di bốn cô mặt càng đỏ ửng như gấc chín.
Mộc Kiếm Bình vội đáp:
- Tiểu muội không có! Tiểu muội không có!
Tăng Nhu thấy Vi Tiểu Bảo ngó mình bằng cặp mắt nghi ngờ, liền nguýt gã một cái, gắt lên:
- Không có!
Vi Tiểu Bảo lại hỏi:
- Hảo Song Nhi! Nhất định là chúng ta đã 'đại công cáo thành' rồi, phải không?... Read more