MỤC LỤC
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
Lò mò
Có người kia vợ nằm bếp mà không có mướn người nuôi: con em vợ thấy chị mình không có ai giùm giúp ấu nướng xông hơ, mới qua nhà chị mà nuôi giùm.
Ở trong nhà thì chật để được có hai cái chõng mà thôi. Anh ta có ý muốn em vợ, mới lần mò bò vô, rồi nghĩ biết mình làm chuyện quấy, thụt trở ra, bò tới, bò lui đôi ba bận.
Con em vợ nó thấy mà không nói, để coi thử anh và làm cái gì, con mẻ ngó thấy, ngắt thằng nhỏ khóc lên, rồi ru như vầy: “Ôi, ôi! Con ôi nín bú cho no: hối người quân tử, chớ bò đi đâu?”
Con em vợ thấy chị mình ru như vậy, lại biểu chị mình đưa cháu cho tôi ru cho, rồi ru như vầy:
“Cháu ôi! Hãy ngủ cho ngon; của dì dì giữ ai bò mặc ai?”
Anh ta ở ngoài nghe, một ý ứng tiếng lên, hát khan như vầy:
"Đêm khuya gà gáy ó o, tao ngủ không đặng, tao bò tao chơi!!!”