MỤC LỤC
- 1. Chốn phồn hoa bạo khách lần vào
- 2. Nghe tiếng khóc cường địch mắc mưu
- 3. Ba hảo hán đại chiến quan binh
- 4. Vi Tiểu Bảo dùng mưu khích tướng
- 5. Có bản lãnh mới là tay hào kiệt
- 6. Đồng Giác quá giang, hỏa tiễn xạ tượng
- 7. Trong tửu quán Vi, Mao bị bắt
- 8. Uống nhiều thuốc Hải Công hư mắt
- 9. Vi Tiểu Bảo lừng danh đánh bạc
- 10. Hết đánh bạc lại đánh đô vật
- 11. Hải Lão Công mưu đồ đánh cắp Ngự Thư
- 12. Vi Tiểu Bảo dò la Hải Lão
- 13. Tiểu hào kiệt thám thính thư phòng
- 14. Tiểu Huyền Tử bại lộ hành tung
- 15. Vua Khang Hy quyết chí trị quyền thần
- 16. Đại Từ Đại Bi Thiên Diệp Thủ
- 17. Tiểu anh hùng cứu Giá bắt cường thần
- 18. Phủ Thiếu Bảo điều tra Kinh Phật
- 19. Sách Ngạch Đồ bàn cách chia tiền
- 20. Sợ lộ tẩy Vi Tiểu Bảo kinh hồn
- 21. Người trên núi Ngũ Đài liên quan đến Thái Hậu
- 22. Âm mưu kỳ bí chốn Hoàng Cung
- 23. Cuộc đấu kinh hồn giữa kẻ mù người sáng
- 24. Vi Tiểu Bảo trổ tài ứng biến
- 25. Khang Thân Vương trao tặng thần câu
- 26. Trong nhà lao Ngạo Bái vong thân
- 27. Thanh Mộc Đường quần hùng tế điện
- 28. Hai phe Qua Lý tranh Hương Chủ
- 29. Vi Tiểu Bảo chơi Khâm Đại Hán
- 30. Vi Tiểu Bảo vào Thiên Địa Hội
- 31. Vi Tiểu Bảo nối ngôi Hương chủ
- 32. Trần Cận Nam dặn dò kế hoạch
- 33. Trong quán Trà Đồng Hội đưa tin
- 34. Tiểu Hương Chủ trá hình Hương Chủ
- 35. Xót huynh trưởng nhị hiệp khóc ròng
- 36. Bất đồng chính kiến, đang bạn ra thù
- 37. Hồi Xuân Đường phát sinh đại biến
- 38. Tiền Lão Bản bày mưu giấu Quận Chúa
- 39. Vi Tiểu Bảo lần mò huyệt đạo
- 40. Tấm dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường
- 41. Điểm đầu tóc để coi bản lãnh
- 42. Tề Nguyên Khải trổ tài thần võ
- 43. Bình tây Vương hiệu lệnh nghiêm minh
- 44. Trôm kinh rồi bị phỏng tay trên
- 45. Vi Tiểu Bảo giằng co Quận Chúa
- 46. Trong Hoàng Cung xảy biến lúc canh khuya
- 47. Tiểu Công Công giỡn cợt giai nhân
- 48. Vi Tiểu Bảo ba phen gặp nạn
- 49. Công Công chết vì tham bạc
- 50. Hóa cốt miên chưởng đã thương Tiểu Bảo
- 51. Tiểu Hoàng đế đoán việc như thần
- 52. Chẳng để ai mua chuột lòng người
- 53. Quế Công Công song thủ bảo giai nhân
- 54. Nghe trẻ ba hoa ông già ngơ ngác
- 55. Diệu kế bằng Gia Cát Lượng
- 56. Phải chăng hai vợ chồng nỗi cơn ghen
- 57. Kế chưa thành lại sinh biến cố
- 58. Trăm tội đỗ lên đầu Thái Giám
- 59. Người áo xanh thình lình xuất hiện
- 60. Thần Trảo giết người không dấu vết
- 61. Theo Đức Vua vào Cung Thái Hậu
- 62. Giết Liễu Yến mau chân lánh nạn
- 63. Cung Từ Ninh xảy cuộc phong ba
- 64. Tiểu Công Công thổ lộ chân tình
- 65. Vua Khang Hy mở cuộc điều tra
- 66. Từ Thiên Xuyên hộ tống hai cô
- 67. Bạch điếm bỗng thành ra Hắc điếm
- 68. Đào Hồng Anh hé màn bí mật
- 69. Pho Kinh Phật có gì bí ẩn
- 70. Lửa hờn ghen đốt cháy tâm can
- 71. Ngô Lập Thân thóa mạ Nhất Chu
- 72. Những chuyện hãi hùng trong quỹ cốc
- 73. Trong nhà ma gặp lũ hung tàn
- 74. Trong quỷ cốc quần hùng mất tích
- 75. Tưởng ma quỷ hóa ra người đẹp
- 76. Tam Thiếu Nhưng bản lãnh cao thâm
- 77. Song Nhi đã bại bọn Lạt Ma
- 78. Lũ hung tàn náo động thiền môn
- 79. Chùa Thanh Lương gặp hồi đại nạn
- 80. Chủ bộc lo mưu cứu Lão Hoàng Gia
- 81. Ai ai cũng vậy hà tất phải đi tu
- 82. Dời chùa Linh Cảnh gặp Đầu Đà
- 83. Ủy Tôn Giả chiếm đoạt kinh chương
- 84. Vì ăn phỉnh mắc mưu kẻ nít
- 85. Tiểu cô nương đốc chiến quần hùng
- 86. Cùng người đẹp viếng đảo Thần Tiên
- 87. Lục Tiên Sinh thử tài Vi Tiểu Bảo
- 88. Học khoa Đẩu Văn kêu Trời như bọng
- 89. Thần Long Giáo trừng trị nghịch đồ
- 90. Tiểu Bạch Long lên làm Bạch Long Sứ
- 91. Bạch Long Sứ chấp chưởng Ngũ Long lệnh
- 92. Vợ chồng Giáo Chủ truyền võ công
- 93. Vi Tiểu Bảo trở về Hoàng cung
- 94. Công nương đòi tỷ võ với Hoàng huynh
- 95. Bị đòn đau trả hận đánh Công nương
- 96. Tiểu thái giám đả thương Công chúa
- 97. Dùng Ngũ long lệnh hăm Thái hậu
- 98. Quân trướng biến thành sòng bạc lớn
- 99. Cờ gian bạc lận gieo mười tịt
- 100. Vi Tiểu Bảo phen này bị hố to
- 101. Nhà sư mê gái bị đòn đau
- 102. Biết mình biết người đánh đâu thắng đấy
- 103. Vi Tiểu Bảo học đòi làm trưởng giả
- 104. Tiểu sư thúc chỉ điểm trừng quan
- 105. Sư trừng quan truyền thụ phép niêm hoa
- 106. Đại từ bi điểm hóa người ngang ngược
- 107. Vì mỹ nhân rèn luyện võ công
- 108. Dương Dật Chi lên tiếng giải vây
- 109. Ngắm dương liễu nhớ nàng áo lục
- 110. Trong tiểu miếu quân tăng nghị luận
- 111. Dùng mưu cao giải cứu lão Hoàng gia
- 112. Ngoài hiên viện chúa tôi tâm sự
- 113. Thay Lạt Ma bảo vệ phụ hoàng
- 114. Bạch y ni thống khóc tiên quân
- 115. Ni cô hai đạo lén vào cung
- 116. Bạch Y Ni mở cuộc điều tra
- 117. Những điều bí ẩn từ từ ló dạng
- 118. Mê người đẹp hết lòng hầu hạ
- 119. Giết địch nhân cứu nguy sư thái
- 120. Trông người không khỏi tủi thân hèn
- 121. Tiểu Bảo giải cứu mỹ nhân
- 122. Tiểu Bảo dùng mưu giết Lạt Ma
- 123. Tiểu Bảo dùng mưu dối Lạt Ma
- 124. Hòe thụ bình quần hùng tụ hội
- 125. Quần hùng mở đại hội trừ gian
- 126. Vi Tiểu Bảo chơi khăm tình địch
- 127. Tiểu hoàng đế mở cuộc điều tra
- 128. Hạ tình địch mấy phen thi kế
- 129. Trong từ đường cử hành hôn lễ
- 130. Lũ man mọi đột kích quần hùng
- 131. Đôi bạn lòng buồn bã chia tay
- 132. Giả thái hậu bại lộ hành tung
- 133. Trịnh công tử kết án trần gia
- 134. Quan tài còn đó người đâu mất
- 135. Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả
- 136. Cuộc tứ hôn đưa đến Vân Nam
- 137. Tứ hôn sư mắc mưu công chúa
- 138. Tiểu thái giám thành giả phò mã
- 139. Vì kết bạn Dật Chi bị thảm hình
- 140. Bốn phe câu kết chia thiên hạ.
- 141. Vi Tiểu Bảo dò la động tĩnh
- 142. Vào Vương phủ đánh tráo kinh thư
- 143. Diệu toán còn hơn Gia Cát Lượng
- 144. Công chúa diễn kịch rất thần tình
- 145. A Kha hành thích Ngô Tam Quế
- 146. Mộc Kiếm Bình gieo vạ tổng binh
- 147. A Kha chẳng biết đi đâu mất
- 148. Viên Viên xuất thân ở chốn phong trần
- 149. Sờ mũi làm cho người phát sợ
- 150. Hào kiệt khôn qua ải má hồng
- 151. Ngô Tam Quế thất cơ đành chịu lún
- 152. Ngự tiền thị vệ bị hành hung
- 153. Lão hương nông bản lãnh kinh người
- 154. Trong sòng bạc chạm trán cừu nhân
- 155. Cao Tôn Giả phát chiêu kì quái
- 156. Bách thắng đao vương Hồ Dật Chi
- 157. Có lý đâu đường đột giai nhân
- 158. Ngô Lục Kỳ hát khúc trầm giang
- 159. Song Nhi xuất hiện giữa phong ba
- 160. Thần hành bách biến có một không hai
- 161. Vi Tiểu Bảo tâu trình sứ mạng
- 162. Núi Lộc Đỉnh bên dòng sông Hắc
- 163. Để phụ nhân xen vào quốc sự
- 164. Tiểu Hoàng đế mưu lược cao thâm
- 165. Cao tôn giả chết đi sống lại
- 166. Vi đô thống mở cuộc điều tra
- 167. Vì hiếu sắc sa vào cạm bẫy
- 168. Dở thói nịnh thần khoe bài trung nghĩa
- 169. Song Nhi giải cứu Vi đô thống
- 170. Núi Lộc Đỉnh cường nhân chiếm đóng
- 171. Những diễn biến cực kỳ đột nhột
- 172. Theo Tô Phi Á sang nước La Sát
- 173. Vi Tiểu Bảo bày mưu thoán Đế
- 174. Vương công La Sát cũng hai bè
- 175. Tam phiên dâng biểu thử lòng vua
- 176. Miệng nói huyênh hoang khéo đặt bày
- 177. Dựng miếu tuyên dương trung liệt sĩ
- 178. Triệu Lương Đống bày binh bố trận
- 179. Ngựa tốt vụng nuôi thành ngựa xấu
- 180. Lại dẫn tình nhân vào Tẩm Điện
- 181. Thấy ngựa chết kẻ mừng người tủi
- 182. Giết Tư Đồ lại gặp quan binh
- 183. Phái Vương ốc gia nhập thiên địa hội
- 184. Ngô Chí Vinh nịnh hót lầm đường
- 185. Tiểu Bảo trùng hồi viện Lệ Xuân
- 186. Mẹ ngủ say con dấu xiên y
- 187. Trên đời được mấy anh hùng chặt taỷ
- 188. Bịa chuyện hoang đường mong thoát chết
- 189. Trong kỷ viện cùng nhau kết nghĩa
- 190. Tam tiếu nhân duyên cửu mỹ hồ
- 191. Thiên hạ đại loạn, quần thư hỗn chiến
- 192. Mục võ quân thượng, đại nghịch bất đạo
- 193. Muốn làm nên sự nghiệp oai hùng
- 194. Di hoa tiếp mộc, nhất tiễn song điêu
- 195. Vi khâm sai từ biệt mẫu thân
- 196. Người mang bệnh hoạn đó là aỉ
- 197. Chơi địch nhân nhiều trò quái dị
- 198. Thấy thư giả cũng tin là thật
- 199. Trước linh sàng đại nhân đền tội
- 200. Tìm địch nhân theo dõi hành tung
- 201. Quả xứng danh hào kiệt đương thời
- 202. Quy Tân Thụ múa kiếm cắt bào
- 203. Lộ cơ mưu tìm lời gạt gẫm
- 204. Tiểu Hoàng đế chặt đầu phò mã
- 205. Đọc bản tâu Long Nhan hớn hở
- 206. Ba thích khách giết lầm gian tặc
- 207. Có bao giờ thầy lại giết trò?
- 208. Hỏa siêu đấu trường để dấu đưa tin
- 209. Cùng công chúa trốn khỏi hoàng cung
- 210. Lại dụng kế rùa đen thoát xác
- 211. Những bạn hữu đều người nghĩa khí
- 212. Bọn thiếu niên khẩu thị tâm phi
- 213. Bọn thuộc hạ quần công giáo chủ
- 214. Trên đảo thần long nhiều loài ác quỷ
- 215. Ngoài khơi thuyền lớn đuổi thuyền con
- 216. Kẻ vong ân ám hại Trần Công
- 217. Muốn giết người ngây ngô giả điếc
- 218. Vung khoái đao tàn sát sáu mạng người
- 219. Tìm đường nhớ tới chuyện dương châu
- 220. Tìm đường nhớ tới chuyện dương châu
- 221. Nghe hô hoán Tiểu Bảo kinh hồn
- 222. Thông Cật Đảo Quần Hào Đại Đổ
- 223. Hoạt Quốc Bảo Đi Đâu Mất Biến
- 224. Mắng Thi Lang là đứa Hán gian
- 225. Đánh người ngoại quốc
- 226. Muốn đến Đài Loan hạ thuyết từ
- 227. Đổi thông cật đảo thành điếu ngư đảo
- 228. Cuộc đông tiến của quân la sát
- 229. Tưởng hồn ma hóa ra người sống
- 230. Thống lãnh ba quân làm đại soái
- 231. Tướng la sát xua quân tiến đánh
- 232. Bạc thua cãi cối phải ăn đòn
- 233. Vi Tiểu Bảo niệu xạ Lộc Đỉnh Sơn
- 234. Hạ thành không mất một tên quân
- 235. Nịnh không phải đường bị quở trách
- 236. Trai la sát toàn là đồ bỏ
- 237. Lần đầu tiên nếm món Trung Hoa
- 238. Cuộc đàm phán phân chia cương giới
- 239. Triều đình đại kế chủ hòa bình
- 240. Phân cương giới Trung Hoa thắng lợi
- 241. Mao thập bát công khai thóa mạ
- 242. Phùng Tích Phạm hăm dâng cáo trạng
- 243. Giận lão phùng lo mưu tẩy oán
- 244. Những âm mưu đánh tráo phạm nhân
- 245. Nghe vua phán tiểu bảo kinh hồn
- 246. Đấng anh quân hiểu rõ gian mưu
- 247. Dựng cờ khởi nghĩa làm hoàng đế
- 248. Xuống giang nam ẩn tích mai danh
Chương 6
Càng ngày dân cư tại Thừa Đức càng tấp nập, cửa tiệm mở mang càng nhiều để đáp ứng cho nhu cầu đời sống kinh tế thường nhật. Ngay tại trung tâm khu phố Thừa Đức vừa mới khai trương thêm một tiệm bán đồ cổ quý giá, trưng bày mỹ thuật với cái tên kiêu sa: "Hoàng Ngọc Lâu", đã lôi cuốn những tay cự phách trong thương trường cũng như du khách từ xa ghé lại.
Các chùa chiền cổ miếu cũng được trùng tu và xấy cất thêm để đáp ứng đức tin của dân chúng mỗi ngày mỗi phát triển. Nên những ngày rằm và mồng một là dịp các đạo hữu Phật tử lui tới lễ bái, kéo nhau từng đoàn từ sáng sớm tạo nên khung cảnh nhộn nhịp như trẩy hội mùa xuân. Kinh nghiệm trong chuyến đi vừa rồi nên Tuyết Kha nhìn thẳng về phía trước giống như con ngựa bị bịt tai hai bên mắt chỉ có hướng tới, con đường duy nhất thẳng vào chính điện. Tuy nhiên trong chánh điện người ta đông đúc nên cũng phải chen vai để lấy hương cúng Phật. Sau khi khấn nguyện những điều an lành cho những người thân yêu của Tuyết Kha, nàng bước tới dìu La lão thái ra khỏi chánh điện lên đến chiếc xe đầu tiên mở cửa đỡ La lão thái lên xe. Tuyết Kha và Phỉ Thúy đi vòng lại chiếc xe sau, nhưng vừa xoay người lại có một người cũng vừa cưỡi xe đạp có thể vì đứt thắng nên đã đâm vào Phỉ Thúy.
Phỉ Thúy lạng người qua một bên, la lên:
- Úi da!
Người thanh niên rà chân sát đất để cố giữ cho chiếc xe đạp dừng lại vội chấp tay xá xá:
- Xin lỗi, xin lỗi cô...
Nhanh như chớp, thanh niên giúi mảnh giấy vào tay Phỉ Thúy và nói nhỏ: "Có chuyện quan trọng nhờ cô giúp đỡ, hãy đưa cho quận chúa. Đa tạ".
Nói xong, người thanh niên đạp xe lao vút như mũi tên.
Tuyết Kha chạy đến đỡ Phỉ Thúy:
- Phỉ Thúy! Em có sao không? Có đau hay bị thương chỗ nào không?
Phỉ Thúy vừa nói vừa đưa mắt nhìn người thanh nhiên đang mất hút ở cuối đường.
- Quận chúa à!
Phỉ Thúy cố nói rất nhỏ vừa đủ cho Tuyết Kha nghe thôi:
- Em đang có cái này bí mật để tặng cho chị đây.
Vừa nói vẻ mặt hóm hỉnh vui tươi của Phỉ Thúy cũng làm cho Tuyết Kha bật cười:
- Cái gì mà bí mật ghê gớm vậy?
Phỉ Thúy xòe bàn tay lộ mảnh giấy, nhưng vì Phỉ Thúy nắm chặt quá làm cho mảnh giấy nhàu nát hoen mờ đi những nét chữ chằng chịt.
Tuyết Kha hốt hoảng nhìn Phỉ Thúy:
- Ở đâu ra mảnh giấy này?
Phỉ Thúy ngó tới phía trước như canh chừng La lão thái rồi khẽ bảo:
- Cái anh chàng đi xe đạp tông vào em khi nãy đó. Và dặn em phải đưa tận tay cho quận chúa.
Tuyết Kha hồi hộp nhìn phía trước và nắm lấy tay Phỉ Thúy để lấy mảnh giấy nhỏ. Nhờ thói quen ngày xưa hay viết lén thư tình cho A Mông nên Tuyết Kha chỉ thoáng nhìn đã hiểu được ý nghĩa những dòng chữ đã ghi trên mảnh giấy. Chỉ vỏn vẹn câu: "Hoàng Ngọc Lâu, hẹn cùng em tái ngộ. Gần mười năm hy vọng còn nhìn ra... ". Không có tác giả đề tên và cũng không ký tên người gởi.
Tuyết Kha đăm chiêu suy nghĩ, khuôn mặt tái xanh vì lo sợ... chả lẽ A Mông đã trở về? Rồi Tuyết Kha nhìn ra xa mơ màng... những giấc mơ tuyệt đẹp đã dần dần hiện đến... những đóa hoa hồng dại, đồi cỏ xanh kéo tận ngút ngàn... tiếng chim hót trong khu rừng mùa xuân... tiếng suối róc rách, tiếng lá vàng khô dòn rụm dưới từng bước chân qua... Ôi tình yêu đẹp ngây ngất như bầu trời xanh thơ mộng...
Bỗng Tuyết Kha nắm chặt tay Phỉ Thúy, run rẩy nói:
- Chàng đã trở về... chàng đã trở về thực sự rồi em...
Đôi mắt Tuyết Kha sáng bừng lên như hai vì sao sáng long lanh:
- Chàng đã hẹn chị tại Hoàng Ngọc lâu, chàng đã có mặt tại Thừa Đức!
Càng nghĩ, Tuyết Kha càng xúc động, nhưng chạnh nhớ ra sự nghiêm ngặt của La gia trang, Tuyết Kha thở dài:
- Biết làm cách nào để thoát La gia đây? Em thử nghĩ cách giúp ta đi. Ta hoàn toàn không biết cách nào, ta u mê lắm. Phỉ Thúy, em hãy nghĩ một phương kế cho ta đi.
Phỉ Thúy từ bao nhiêu năm hầu hạ Tuyết Kha một dạ trung thành và yêu thương Tuyết Kha hết mực, nên trước sự cầu khẩn của Tuyết Kha làm cho Phỉ Thúy áy náy vô cùng, nàng cố gắng moi óc tìm cho được một diệu kế để giúp Tuyết Kha. Được vài giây, Phỉ Thúy bỗng mỉm cười đề nghị Tuyết Kha:
- Tại sao chị không xin La lão thái để đi mua chỉ, kim và đồ dùng...
Tuyết Kha lắc đầu:
- Hay là ta bảo bà Phùng sai Phỉ Thúy đi mua hộ ta những thứ cần dùng. Phỉ Thúy đi trước dọ thám giùm ta lần này, rồi khi tìm ra manh mối ta sẽ tìm cách tính sau. Như thế Phỉ Thúy thấy có ổn không nào?
Như kế hoạch đã định, Phỉ Thúy đã được thoát ra khỏi La gia trang liền đến thẳng Hoàng Ngọc Lâu. Người đón Phỉ Thúy chính là người thanh niên đi xe đạp đâm bổ vào người Phỉ Thúy hôm trước.
- Tôi là A Đức, cứ gọi tôi như thế đi. Thiếu gia tôi đang đợi Phỉ Thúy trên lầu phía bên phải.
Phỉ Thúy thoáng vẻ suy tư:
- Thiếu gia của anh à?
Phỉ Thúy lập lại như xác định có đúng như thế không? Chẳng lẽ A Mông bây giờ đã trở thành thiếu gia? Chắc có bí ẩn gì đây?
Phỉ Thúy lúc đầu hơi do dự, nhưng rồi cũng theo A Đức lên lầu. Vừa đi A Đức vừa nói:
- Phỉ Thúy chắc chắn sẽ ngạc nhiên vì gặp lại một người quen xa cách gần mười năm qua. Không biết Phỉ Thúy có còn nhớ không nhỉ?
o0o
Về đến nhà Phỉ Thúy đi nhanh vào đại sảnh gặp Tuyết Kha:
- Quận chúa! Em đã gặp ông cậu rồi. Ông từ Bắc Kinh đến nghỉ hè, vì ở sơn trang quá lâu, nhớ phố chợ, nên ông cậu nhờ em thưa lại với La lão thái có lời thăm hỏi và hứa sẽ có dịp đến thăm.
Tuyết Kha thưa lại với La lão thái, bà gật đầu:
- Ừ! Cái lão Cửu gia đó ngày xưa là bà con thân thích với vua, bây giờ đã lỗi thời rồi, không đáng một đồng xu với thời đại này. Gặp ai lão cũng khoe khoang cái dĩ vãng vàng ố ngày xưa... thật chán ngấy. - Nếu gặp con hãy chuyển lời với ông cậu, ta không có thì giờ xin miễn tới thăm ta.
- Dạ! Dạ!
Phỉ Thúy và Tuyết Kha đứng ngẩn người ra trong ý nghĩ mỗi người: "Lại gặp bà già đanh đá này mỉa mai chanh chua móc họng rồi". Tuy nghĩ thế nhưng Tuyết Kha giả vờ không biết.
- Thưa lão thái gia, như thế ngày mai con và Phỉ Thúy có thay lão thái gia để báo cho cậu biết là lão thái gia bận, cậu không đến thăm được.
La lão thái vừa phì phèo thuốc, vừa trả lời:
- Phải đó! Con và Phỉ Thúy đến bảo ta không có thì giờ... và Chí Cang cũng bận lắm.
- Dạ! Dạ, con hiểu.
Tuyết Kha hồi hộp một lúc mới thốt ra hai tiếng đó.
Phỉ Thúy liếc nhìn Tuyết Kha ra dấu để bảo Tuyết Kha hãy mau tìm cách tháo lui về phòng ngay.
Vừa đóng xong cửa phòng, Phỉ Thúy liền ôm lấy Tuyết Kha nói thật vội vàng:
- Em gặp cậu A Mông, cậu đã đổi tên khác rồi... là Cao Hàn và hiện là chủ nhân của Hoàng Ngọc lâu... Có lẽ vì quận chúa nên Cao Hàn mới mở tiệm này đấy. Từ khi A Mông trốn khỏi Tân Cương về đến Thiểm Tây gặp quý nhân là Cao lão gia từ Phước Kiến đến, thật là tiền định sau khi trao đổi tâm đầu ý hợp Cao lão gia đã chấp nhận A Mông làm dưỡng tử và đổi tên A Mông là Cao Hàn... Xong đưa nhau về Phước Kiến để mở tiệm buôn bán... Nhưng đến khi biết được quận chúa ở quận Thừa Đức này nên Cao Hàn đến đây mở tiệm chỉ mong được gặp lại quận chúa.
Trong lần gặp gỡ đầu tiên Cao Hàn đã nói với Phỉ Thúy:
- Mong được gặp lại Tuyết Kha một lần cho dù chết cũng thỏa nguyện.
Đêm đó Tuyết Kha cứ thao thức mãi, chỉ mong trời chóng sáng để gặp A Mông... Gần mười năm xa cách không biết A Mông ra sao? Có còn yêu thương? Có còn chung thủy như lời thề nguyền trước Phật đài trong ngôi chùa hoang vắng đó? Hằng trăm câu hỏi lần lượt hiện đến quay cuồng trong trí óc Tuyết Kha. Mãi cho đến lúc Tuyết Kha thiếp đi trong giấc mơ kỳ diệu...
Từ sáng sớm Cao Hàn đã sai A Đức đi mua thức ăn về để chuẩn bị tiếp đãi Tuyết Kha và Phỉ Thúy. Cao Hàn sửa soạn áo quần và hồi hộp chờ đợi Tuyết Kha. Những gì đến phải đến, khi mặt trời vừa đậu trên ngọn tre, Tuyết Kha và Phỉ Thúy đã đến cửa Hoàng Ngọc lâu. Bốn mắt nhìn nhau đắm đuối, cả không gian và thời gian như ngừng lại. Cao Hàn và Tuyết Kha bối rối không biết mở đầu ra sao. Giây phút thần tiên cứ chầm chậm trôi qua trong im lặng vì cả hai cứ như sợ khi cất tiếng nói lên, tất cả sẽ tan tành... Giấc mơ xinh đẹp sẽ sương khói mù sa. Tuyết Kha lấy khăn thấm những giọt lệ đang chảy dài trên đôi má vì mừng vui. Cao Hàn vẫn giữ đúng lễ nghi để tôn trọng người đã có chồng, nhưng chàng nghe tim đau nhói nên lúng túng khi nói nên lời. Mắt Cao Hàn cũng đỏ hoe... khi còn ở Tân Cương, dưới tội danh tù phạm, những trận roi nát thịt độc ác và suốt dọc đường gian khổ lưu lạc đói rách đi ăn xin... tất cả những nhọc nhằn đau đớn cùng tận đó cũng không làm cho Cao Hàn rơi lệ, nhưng thế mà khi đứng trước hoàn cảnh hội ngộ với tình xưa, Cao Hàn cảm thấy khổ sở vô cùng.
Tuyết Kha nhìn thấy đôi mắt Cao Hàn ngấn lệ, nàng cảm động quá chạy lại ôm chầm lấy Cao Hàn. Cả hai ôm xiết vào nhau như thế thật lâu không nói được lời nào.
Từ từ Tuyết Kha ngước lên nhìn Cao Hàn mỉm cười:
- Anh vẫn không thay đổi, cỏ vẻ tuấn tú hơn xưa.
Cao Hàn đặt nhẹ nụ hôn lên má Tuyết Kha mỉm cười:
- Em cũng thế, lại càng xinh đẹp não nùng hơn. Đúng là một mệnh phụ phu nhân.
Cao Hàn nắm bàn tay Tuyết Kha định đưa lên hôn, bỗng nhìn sững vào ngón tay út:
- Tại sao ngón tay em bị như thế này nhỉ?
Tuyết Kha chớp mắt cố ngăn giòng lệ:
- Em đã vì anh chặt mất nó đi, em đã nói dối chồng em...
Cao Hàn ôm xiết lấy Tuyết Kha, hôn như bão táp vào má, vào môi nàng ngây ngất:
- Anh đã biết tất cả qua lời của Phỉ Thúy... Anh không ngờ trong suốt thời gian những năm xa cách em đã đau khổ vì anh... anh không biết phải làm thế nào để đền bù cho xứng đáng với sự hy sinh của em... Trời ơi! Sao lại khắc khe với em như thế? Bao nhiêu người đã hành hạ em... cho đến bao giờ họ mới chịu buông tha. Mỗi lời nói của Phỉ Thúy là nỗi đớn đau không thể tả xiết. Trong những ngày tháng tủi nhục đau thương nhất anh lại khônng ở bên em để giải cứu em, bảo vệ em. Sự hy sinh của em, anh vô cùng xót xa ân hận... Không biết đến bây giờ anh có thể giúp được gì cho em không?
Đã hơn tám năm qua, Tuyết Kha mới nghe lại những lời ngọt ngào êm dịu nồng nàn tình yêu đến như vậy, Tuyết Kha ngả đầu vào ngực Cao Hàn như để hưởng lại những giây phút thần tiên thơ mộng của hạnh phúc thời xưa. Tuyết Kha liên tưởng đến những giọt nước mắt đã đổ ra đầy hờn tủi để có được ngày hôm nay, nàng cảm thấy mãn nguyện. Nước mắt lại chảy ra thấm ướt cả khuôn áo trước ngực Cao Hàn, Cao Hàn lấy khăn lau nước mắt Tuyết Kha và thỏ thẻ bên tai:
- Anh vẫn một lòng yêu em và chờ đợi em.
Tuyết Kha lại vòng cả hai tay ôm Cao Hàn, đôi mắt vẫn ngước lên say đắm với giọt lệ long lanh đẹp như sao trời.
Lộc íỉnh Ký #220
Việc đời thay đổi.
Hoa nở có mùa, trăng thường tròn khuyết.
Thế sự không chiều theo ý người mãi mãi. Hôm sau mặt trời lên cao ba ngũ, tám người mới tỉnh giấc.
Vi Tiểu Bảo dẫn quần nữ ra chôn táng thi thể của Trần Cận Nam. Gã trông nấm đất vàng vùi thây sư phụ, trong lòng đau xót không nhịn được lại khóc rống lên.
Quần nữ đều quỳ xuống trước phần mộ xì sụp hành lễ.
Công Chúa trong lòng không muốn hạ bái, nghĩ thầm: "Ta đường đường một vị Công Chúa nhà íại Thanh, sao lại quỳ lạy một tên phản tặc?"
Nhưng, trải qua bao ngày ở với Vi Tiểu Bảo, nàng đa õhiểu rõ tuy mình là hạng cành vàng lá ngọc, nhưng trong con mắt gã lại là người kém nhất, vì nàng đẹp không bằng A Kha, thân mật không bằng Song Nhi, võ công không bằng Tô Thuyên, cơ trí không bằng Phương Di, thành thật chất phác không bằng Mộc Kiếm Bình, ôn nhu văn nhã không bằng Tăng Nhu.
Nàng ở nơi cung cấm càng lớn lại càng ngang ngược tàn nhẫn, tính khí nonùg nảy hung hăng nên Vi Tiểu Bảo coi nàng không thân thiện bằng những người kia.
Công Chúa nghĩ lui nghĩ tới rồi tự nhủ: "Ta mà không lạy một lạy thì e rằng Vi Tiểu Bảo coi ta bất thân thiện rồi lúc gã gieo xúc sắc sẽ dở trò hý lộng quỷ thần để cho ta cuộc nào cũng đại thắng là ta phải chịu hiu quạnh suốt đời."
Nàng đành khuất tất quỳ xuống, khấn thầm trong bụng: "Phản tặc hỡi phản tặc! Ta là Công Chúa điện hạ lạy ngươi một lạy. Ngươi không đủ phước khí để tiêu thụ, ở dưới âm cung e rằng còn chịu nhiều điều cực khổ hơn."
Mọi người lạy xong đứng dậy, Phương Di đột nhiên la hoảng:
- Trời ơi! Thuyền đâu rồi? ... Read more
Lộc íỉnh Ký #220
Mộc Kiếm Bình nói:
- Chúng ta đều là người vong quốc, còn kể gì đến chuyện Quận chúa hay không Quận chúa?
Phương Di nói:
- Nếu thế thì Song Nhi muội tử cùng y bái Thiên íịa trước. Muội tử theo y lâu ngày, đã bao phen cùng nhau xuất sinh nhập tử, chia sẽ hoạn nạn nhiều hơn hết mọi người.
Song Nhi đỏ mặt lên đáp:
- Tỷ tỷ còn nói nữa là tiểu muội bỏ đi.
Thị nói rồi tiến ra cửa, nhưng bị Phương Di ôm chặt lấy.
Tô Thuyên nhìn Vi Tiểu Bảo cười hỏi:
- Tiểu Bảo! íệ đệ muốn cùng ai bái đường trước thì nói đi.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Việc bái Thiên íịa thủng thẳng rồi sẽ tính. Ngày mai chúng ta trước hết là phải an táng sư phụ cho xong đã.
Quần nữ nghe gã nói vậy đề lộ vẻ nghiêm trang. Không ngờ gã lại là người tôn sư trọng đạo như vậy.
Nhưng gã chưa quên tính chớt nhã, nói tiếp:
- Cả bảy vị đều là những cô vợ thân ái của ta, bất tất phải phân biệt trước sau, lớn nhỏ. Từ nay trở đi cứ mỗi tối lại gieo xúc sắc để đánh cuộc hơn thua. Vị nào được thì đêm hôm ấy bầu bạn với ta
Gã nói rồi móc trong bọc ra hai viên xúc sắc cầm trong lòng bàn tay hà hơi và thổi ra cho nó rớt xuống bàn xoay tít đi.
Công Chúa bĩu môi nói:
- Ngươi tưởng quý báu lắm hay sao? Ai thua thì mới phải bầu bạn với ngươi.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- íúng lắm! íúng lắm! Cũng như sai quyền hành lệnh, ai thua phải phạt một chung rượu.
Rồi gã nói:
- Ai muốn gieo trước đây?
íêm hôm ấy trong căn nhà hủ lậu trên hoang đảo xuân tình phơi phới. Mấy người gieo xúc sắc ai được ai thua, bất tất phải thuật kỹ cho rườm lời.
Từ đó trở đi trong Vi gia, quần nữ gieo xúc sắc thành lệ.
Vi Tiểu Bảo nguyên gieo xúc sắc cùng người đánh bạc bằng kim ngân tài bảo, trong lòng hồi hộp, mong được lo thua, xẩy ra những nguồn hứng thú khôn tả. Không ngờ nay gã đặt ra cuộc này để giam mình thành một vật để quần nữ đặt cuộc đánh với nhau. Còn chính gã chẳng thu ùgì trong vụ gieo xúc sắc. Tuy đã được hưởng phúc ôn nhu, nhưng chẳng thấy chút khoái lạc nào về cờ bạc.
... Read more
Lộc íỉnh Ký #220
Song Nhi nhảy vọt đi ẩn vào góc nhà, đáp:
- Không, không!
Vi Tiểu Bảo nhìn Phương Di cười hỏi:
- Di tỷ tỷ! Còn tỷ tỷ thì sao? íêm hôm ấy lúc tỷ tỷ đến Lệ Xuân Viện đã nhét gối đầu vào lòng trá hình bụng to, chắc là có tiên kiến sáng suốt.
Phương Di không nhịn được bật lên tiếng cười hích hích rồi bĩu môi đáp:
- Tử Thái giám! Ta... ta không có chuyện gì với ngươi... làm sao lại có...
Mộc Kiếm Bình nói:
- Phải rồi! Phương sư tỷ, Tăng thư thư, Song Nhi muội tử và muội muội bốn người chưa bái đường thành thân với ngươi thì làm sao lại mang thai được? Tiểu Bảo! Ngươi tồi bại muốn chết! Ngươi đã bái đường thành thân với Thuyên tỷ tỷ, với Công Chúa và A Kha tỷ tỷ mà không cho ta hay lại cũng chẳng mời ta uống rượu.
Mọi người nghe giọng cô chất phác ngây thơ đều phì cười.
Mộc Kiếm Bình nhỏ tuổi, đầu óc ngây thợ Cô nghĩ rằng người đời có bái thiên địa kết thành vợ chồng mới sinh con đẻ cái, nên cô nói vậy.
Phương Di vừa cười vừa giang tay ôm cô vào lòng nói:
- Tiểu sư muội. Nếu vậy đêm nay sư muội cùng y bái thiên địa kết thành chồng vợ đi.
Mộc Kiếm Bình đáp:
- Không được! Trên hoang đảo này không có kiệu hoa. Tiểu muội thấy người ta làm cô dâu đều mặc xiêm áo màu đại hồng, đầu đội mũ phượng quan thật bảnh. Chúng ta đều không có những thứ này.
Tô Thuyên cười nói:
- Cái đó cũng không cần, có thể châm chước được. Chúng ta đi hái hoa về kết thành mũ hoa. Hoa quan có thể thay thế cho phượng quan.
Vi Tiểu Bảo nghe các cô cười nói. Trong lòng rất đỗi hoài nghi, tự hỏi: "Còn một cô nữa là ai? Chẳng lẽ lại là A Kỳ? Ta còn nhớ ôm nàng chạy lui chạy tới, sau đặt nàng xuống ghế, chứ không đặt lên giường. Nhưng đêm hôm ấy nhiều cô quá mà ta thì đầu óc hồ đồ, không chừng có lúc ôm nàng lên giường rồi cũng nên. Nếu trong bụng nàng mà có đứa con của ta thì thằng nhóc đó sau này sẽ làm Vương tử 'cả một cái' xứ Mông Cổ."
Bỗng gã la thầm: "Trời ơi! Thôi chết rồi! Chẳng le õlại là mụ điếm già? Nếu là mụ thì bọn Quy Tân Thụ làm chết cả con mình rồi."
Bỗng nghe Mộc Kiếm Bình nói:
- Dù có bái thiên địa ở đây thì cũng phải để Phương sư tỷ bái trước.
Phương Di đáp:
- Không được! Sư muội là Quận chúa nương nương dĩ nhiên phải bái trước... Read more
Lộc íỉnh Ký chương 220 thiếu:
Công Chúa vẫn chẳng hiểu gì, hỏi lại:
-Má má gã ở kỹ viện làm chi? Nghe nói kỹ viện là nơi chơi đùa của đàn ông.
Phương Di cười đáp:
- Trước nay gã ưa thích nói nhăng nói càn. Muội muội chỉ tin gã nửa câu cũng đủ điên đầu rồi.
Bữa trước ở Lệ Xuân Viện, Vi Tiểu Bảo chui vào trong chăn lớn ngủ với bảy cô, ngoại trừ Công Chúa thay vào mụ điếm già Mao íông Châu, còn saú cô lúc đó đều hiện diện ở đây.
Công Chúa hung dữ chẳng kém gì Mao íông Châu, có điều nàng không thâm hiểm tàn độc bằng mụ mà nàng còn xinh đẹp và nhỏ tuổi hơn nhiều.
Gã tự nhủ: "Thật là may mắn cho mình được đổi mẹ ra con. Nếu lúc này người bầu bạn với mình chẳng phải Công Chúa mà là mẫu thân nàng thì chưa biết ra làm sao? Không chừng mình cũng đến phải theo gót lão Hoàng gia lên Ngũ íài Sơn xuất gia làm hòa thượng. Nhưng mình mà bắt buộc phải làm sư, nhất quyết đem theo cả bảy cô vợ này đi.
Gã thấy sáu cô đều lộ vẻ thẹn thùng thì biết là các cô nghĩ đến tình cảnh đêm hôm ấy. Bất giác gã lẩm bẩm:
- íêm hôm đó trong bóng tối đen ta sờ loạn lên, chẳng hiểu rõ đã cùng với những ai phượng đảo loan điên. A Kha cùng Thuyên tỷ tỷ trong bụng mang thai hài nhi của ta. Thế mới biết được hai người. Ta nhớ còn một cô nữa, nhưng không hiểu là ai? íể thủng thẳng hỏi cho ra mới được.
Gã liền cười hề hề hỏi:
- Dù chúng ta vĩnh viễn ở trên đảo Thông Cật này cũng không đến nỗi tịch mịch. Thuyên tỷ tỷ! Công Chúa! A Kha! Trong bụng ba vị đã có con của tiểu đệ rồi. Không hiểu còn một vị nào nữa đã mang thai?
Gã vừa hỏi câu này, bọn Phương Di bốn cô mặt càng đỏ ửng như gấc chín.
Mộc Kiếm Bình vội đáp:
- Tiểu muội không có! Tiểu muội không có!
Tăng Nhu thấy Vi Tiểu Bảo ngó mình bằng cặp mắt nghi ngờ, liền nguýt gã một cái, gắt lên:
- Không có!
Vi Tiểu Bảo lại hỏi:
- Hảo Song Nhi! Nhất định là chúng ta đã 'đại công cáo thành' rồi, phải không?... Read more