MỤC LỤC
- Ông Khổng Lồ đúc chuông
- Cây mắc cỡ
- Người chồng bất nghĩa
- Con trâu bay
- Ông địa làng Bình Sùng
- Người vợ bé tài đức
- Săn chuột
- Núi Thị Vãi
- Vì con gà mà giết mẹ
- Ma Thần Vòng
- Con ong và con tu hú
- Người chết trả nợ cũ
- Cọp thổi sừng trâu
- Chùa Thầy Thiếm ở Núi Sập
- Thương nước thương dân
- Lộc Giác Chơn Nhơn
- Tham thì thâm
- Bà Kiêm Giao
- Cây Kỳ Nam
- Nhân tài của làng Ông Văn
- Cụ Đồ Chiểu giả điếc
- Ông Tăng Chủ nuôi cọp bạch
- Tích Bà Đen ở núi Tây Ninh
- Con gián, con nhền nhện
- Con vạc ăn đêm
- Theo thơ vận từ thứ
- Công chúa Mai Châu
- Hoàng hậu Tàu ở Việt Nam
- Xã Định kiện Bà Cố
- Ma rừng
- Bài thơ Chợ Quán
- Truyện Nghĩa Hổ
- Người rừng
- Đứa con thần
- Lọt sổ Diêm đình
- Người chết trả ơn
- Vợ khôn chồng dại
- Chồng giết vợ
- Con dơi
- Bộ râu còi
- Ông vua heo
- Thằng làm biếng gặp thời
- Thần linh phò hộ
- Con ngỗng có mồng trắng
- Sao Hôm Sao Mai
- La Sơn Phu Tử
- Bão lụt năm Thìn
- Cô hồn đền ơn
- Bông Thủy Tiên
- Ông Thần xã Đình Lập
- Con thỏ, con chim nắc nước, con muỗi
- Rụng lông vịt
- Hai ông quan thanh liêm
- Ăn mày xin vàng
- Anh bán vải
- Tích con chim Hít Cô
- Tích chùa Long Giáng
- Ông Vu Công trừ tà
- Con cọp và cậu học trò
- Tên trộm vịt
- Chuyện Thầy Thím
- Nữ anh hùng Bùi Thị Xuân
- Ăn trầu ngắt đuôi
- Kép Hứa Văn Hát Bội
- Thần Phạm Nhĩ hóa ra cọp
- Tích cây nhơn sâm
- Rắn già rắn lột
- Ông Huỳnh Mẫn Đạt
- Con cá nược
- Sự tích cá he hay cá nược
- Chó mực, ngựa ô
- Vần thơ yêu nước
- Núi Yên Tử ở Hải Dương
- Ông Nguyễn Mại xử án
- Thần đồng đầu thai
- Ông tiên sư làm nghề lọng
- Tích về cái yên ngựa
- Vương Thập xuống âm phủ
- Anh em họ Trương
- Thằng Cuội, Cây Đa
- Cá hóa long
- Tích con rệp
- Cái chuông, cái trống, cái mõ
- Kiếm Bạc Kiên Giang
- Thập Bát La Hán
- Sự tích Vũng Tàu
- Hổ huyệt
- Đứa con ăn mày
- Chợ Mảnh Ma Nam Định
- Bà Châu Thị Phú
- Giai ngẫu tự nhiên thành
- Ác báo
- Con rắn thần
- Ma chó
- Ông thầy tiên tri
- Tiên hóa thành … trâu
- Đôi sam
- Cọp được phong thần
- Loài khỉ chai đít
- Con kiến vàng
- Cô gái nhà giàu hóa thành con muỗi
- Rắn và rùa
- Tại sao nước biển mặn
- Mẹ gà con vịt
- Hầm vàng, hầm bạc
- Kiếp con tằm
- Sự tích trái thơm
- Tại sao con voi có vòi
- Cái bình voi
- Thần chết và thần sống đánh cờ
- Ông trạng lấy rùa
- Nàng chuột trinh tiết
- Gió biết tương tư
- Ba anh dốt làm thơ
- Con chó đá
- Giết chó khuyên chồng
- Người con chí hiếu
- Sinh con rồi mới sinh cha
- Anh khờ đi buôn
- Ba phần gia tài
- Chim bắt cô trói cột
- Cứu vật - vật trả ơn, cứu nhân - nhân trả oán
- Cái chân vịt
- Tích chim đa đa
- Cua, rùa, cá đuối
- Tích trái sầu riêng
- Ông tiến sĩ mọc lông dê
- Con mèo của Cống Quỳnh
- Chữ Đồng Tử
- Bầy thiêu thân
- Trái dưa hấu
- Chuyện quạ sói đầu
- Ông trạng mười hai tuổi
- Chim chèo bẻo
- Trạng Trình
- Cây khế bằng vàng
- Sự tích chùa Một Cột
- Thằng Lía
- Sự tích Hòn Vọng Phu
- Người thiếu phụ Nam Xương
- Cây đa bến cũ
- Truyện người lấy cóc
- Cái cân và cục máu
- Thần núi Tản Viên
- Kẻ trộm thành Phật
- Con rùa vàng
- Tích cái ống nhổ
- Bà Huyện Thủy Đường
- Cây tre trăm mắt
- Ông quan tuổi tý và con chuột bằng vàng
- Truyện con chó đá
- Tại sao cọp ghét mèo
- Sóng thần ở Phá Tam Giang
- Anh đánh cá và công chúa Thủy Tề
- Nhà sư và con cá kình
- Chuyện cá trê và con cóc
- Từ Thức gặp tiên
- Tích Nguyệt Lão tơ hồng
- Sự tích Tháp Bà
- Chuyện Thương Công Lê Văn Duyệt chém Lãnh Tạo
- Chuyện ông Cống Quỳnh
- Tích cây mía và lễ chiêu hồn
- Viên ngọc quạ
- Cọp hút á phiện
- Anh cả và anh hai
- Ông Cọp đình Tân Kiểng
- Ông Nguyễn Chất
- Bãi Ông Nam ở Cà Mau
- Sự tích Bà Mã Châu
- Đức hạnh của bà Thái Hậu Từ Dũ
- Chàng rễ khờ
- Cọp không biết trèo cây
- Mãng xà vương ở Tân Bằng
- Tiếng hát của Hà Ô Lôi
- Mạnh mẫu dạy con
- Truyện Phù Đổng Thiên Vương
- Thầy pháp sợ ma
- Dốt đặc hơn chữ lỏng
- Muôn sự của chung
- Con bạch trĩ
- Sự tích cây phướng
- Quẻ tử vi tốt xấu
- Lý Ông Trọng đánh giặc Hung Nô
- Người bán dầu
- Tích ông Bổn
- Ông Thổ địa Đằng Châu
- Truyện Phạm Tử Hư
- Sự Tích Mả Ngụy
- Truyện Ngọc Vân công chúa
- Người cõi trần xuống thăm địa ngục
- Hoàng đế bán hành
- Ông tổ nghề in là ai?
- Trạng Bùng, ông tổ nghề dệt Việt Nam
- Chuyện Phật Thích Ca và sự tích cây Nêu
- Ông Hoàng Tử Cam
- Huyền Trân công chúa và hai châu Ô, Lý
- Sự tích cây pháo
- Sự tích bông thủy tiên
- Truyện hai con ngỗng chung tình
- Hồn Trương Hoa, ma hàng thịt
- Ông Cống Quỳnh tiếp vua và sứ Tàu
- Người ăn khỏe nhất nước Nam
- Con thằng mõ làm quan trạng
- Cao nhân tất hữu cao nhân trị
- Truyện công chúa Liễu Hạnh
- Truyện thằng trời đánh
- Vì cười mà chết
- Sự tích chùa Thủ Huồn
- Ông tổ làm da ở Việt Nam
- Truyện kho vàng ở tỉnh Sơn Tây
- Người hóa thành chim
- Chuyện ni cô Tuệ Không
- Mài dao dạy vợ
- Núi Hàm Rồng ở Thanh Hóa
- Voi tập trận
- Đầm Tôm ở Thanh Hóa
- Hiền Vương giết người đẹp
- Con Trĩ, loài chim quý của Việt Nam
- Con tôm đền ơn
- Người khuất mặt ở rừng U Minh
- Gương vỡ lại lành
- Người đàn bà ghen tuông
- Đạo sĩ núi Na
- Cá thần và cá ma
- Con ranh, con lộn
- Quỷ thần bất trắc
Chương 13
Ngồi xem lại những tấm hình mà mình đã chụp, những tư liệu mà mình đã thu được Ái Khuê cảm thấy rùng mình. Từ lâu nàng đã đến những nơi cực khổ hơn, heo hút hơn nhưng chưa bao giờ nàng đến nơi nào khắc nghiệt như thế. Bù Đăng, Bù Đốp, hai địa danh chẳng xa lạ gì thế mà chúng là một miền đất lạ.
Những người di dân tự do đến với biên giới rừng, làm thành một nơi đất lành chim đậu. Ở đây nạn mại dâm chẳng ai quản lý hoặc bắt bớ cả. Chúng tồn tại thành một nghề và cư dân ở đó mặc nhiên chấp nhận. Sự mặc nhiên đó làm Ái Khuê sợ hãi. Rồi lớp trẻ ở đây sẽ đi về đâu ?
Nhẫn và Tuyết Lan đến đây cũng vì điều đó. Nhẫn là người bản lĩnh, tinh tế. Càng gần gũi với chàng Ái Khuê càng thấy mình kính phúc chàng hơn. Nhẫn vẫn lo lắng và chăm sóc cho Ái Khuê từng tí 1. Những ngày đi công tác với chàng là những ngày khó quên.
Tuyết Lan bảo sao nhỉ:
"Cô em gái ơi, anh Nhẫn luôn nhắc đến tên Ái Khuê với một giọng nói rất đặc biệt mà chẳng cô nào trong cơ quan được dành cho cả. Đôi khi Tuyết Lan nghi ngờ chúng ta có nên đổi cách gọi cho nhau không nhỉ ?"
Ái Khuê chỉ phá ra cười vì ngỡ rằng Tuyết Lan đùa nghịch. Nhưng bây giờ nghĩ lại, cô nàng tóc tém đó chẳng đùa nghịch chút nào cả. Có một chút gì đó sáng lên trong đầu Ái Khuê.
Nàng điểm lại từ lúc gặp gỡ nhau trong toà soạn báo, nói chuyện đôi câu cho đến khi Nhẫn trở thành một người quen biết. Nhẫn rất kiên nhẫn giống như cái tên của chàng. Khuôn mặt xấu xí của chàng không làm người ta để ý n gay lần đầu.
Nhưng rồi dần dà Ái Khuê quên mất điều đó và Nhẫn đã trở thành một người bạn thân.
Giờ đây nhìn lại mới thấy Nhẫn đã dành cho Ái Khuê thật nhiều điều dù không nói ra. Có lẽ chàng nghĩ rằng Ái Khuê sẽ nhận ra những điều không tiện nói. Thế nhưng Ái Khuê vẫn ngu ngốc không nhận thấy cho đến chuyến đi này.
"Em ngủ chưa Ái Khuê ?"
Căn phòng trọ dành cho cả 3 người. Đây là trụ sở công an nhưng lại đơn sơ. Tuyết Lan đã quen với những chuyện công tác triền miên nên đã ngủ từ lúc nào. Ái Khuê vẫn chưa ngủ được, Nhẫn bước lại chèn mùng rồi nhắc nhở:
"Ở đây muỗi nhiều lắm em biết không ? Ngủ đi em, ngày mai còn nhiều chuyện cần làm lắm"
Ái Khuê mỉm cười, từ ngày đi học ở SG nàng đã sống một mình. Tự chăm sóc cho mình, giờ đây được Nhẫn quan tâm lo lắng nàng cảm thấy mình như bé lại. Ngoan ngoãn nàng vâng lời.
"Dạ, em sẽ ngủ"
Thế nhưng nàng không thể ngủ, một miền đất lạ, nơi núi rừng là chính, nơi cuộc sống văn minh không đến được.
Ái Khuê mong những bài viết của mình từ thực tế này sẽ làm dư luận quan tâm hơn.
"Em vẫn chưa ngủ hả Ái Khuê"
Định giả vờ ngủ nhưng Ái Khuê nhớ ra rằng Nhẫn rất tinh ý nên thôi. Nàng ngồi dậy:
"Em khó ngủ quá"
Nhẫn cũng vnes mùng chui ra. Ái Khuê vuốt lại những sợi tóc rối của mình rồi cũng chui ra ngoài. Nhẫn cũng ra theo nhưng không quên cầm theo chiếc áo khoác. Ái Khuê bó gối ngồi đó nhìn ra màn đêm mênh mông. Nhẫn khoác chiếc áo lên vai Ái Khuê rồi nói:
"Làm phóng viên mà khó thích nghi với cuộc sống như em thì chỉ có chết. Những lúc đi làm phóng sự em đều khó ngủ như vậy sao ?"
Ái Khuê mỉm cười hiền lành:
"Nhưng sau đó em lại ngủ bù mà"
Nhẫn vẫn ưu tư:
"Anh chẳng muốn thấy em phí sức như thế. Hoặc là em phải tập thích nghi với hoàn cảnh hoặc là em phải đổi công việc"
Ái Khuê ngồi thừ người. Đã nhiều lần nàng nghĩ về chuyện này, đi là một nỗi đam mêm khó có thể nói hết được nhưng vai trò của 1người phụ nữ thì không thể làm ngơ được. Nàng nói nhỏ:
"Có lẽ khi lập gia đình em sẽ thay đổi cách sống bởi người phụ nữ luôn là người giữ ngọn lửa trong gia đình phỉa không anh"
Nhẫn gật đầu, đôi mắt chàng sáng lên. Ái Khuê nhìn chàng, một người đàn ông mạnh mẽ, vạm vỡ và đôn hậu. Nàng chợt thấy rùng mình, đó là một bản năng tự nhiên và nàng vội vàng đuổi nó đi. ‘Không, đừng như thế Ái Khuê. Hãy xem anh ấy như là một người anh trai vậy’. Dù nàng tự nhủ mình như thế nhưng trong sâu thẳm trái tim nàng vẫn nghĩ khác, vẫn muốn thay đổi.
"Em biết ko, một người phụ nữ hay là họ biết thu xếp giữa công việc và gia đình. Thực sự ra, người chồng họ bám víu vào người vợ nhiều lắm. Họ mang tiếng là mạnh mẽ nhưng thực ra họ vô cùng yếu đuối khi không có sự nâng đỡ của vợ mình. Đôi khi anh thấy em sống khá nhẹ nhàng cho sự cô đơn của chính em. Người đàn ông thì không như thế, họ phỉa chiến đấu từng ngày để chống lại những cám dỗ ở xung quanh mình"
Ái Khuê ngồi im lắng nghe. Thế giới đàn ông là một vấn đề lạ lẫm đối với Ái Khuê. Ngồi nghe Nhẫn nói nàng nhận ra thật nhiều điều.
"Thôi, đi ngủ đi em. Có một điều mà anh muốn nói với em. Em là một cô gái thông minh nhưng lại là một phụ nữ ngốc nghếch. Em không biết có một trái tim luôn dành cho em ở bên cạnh em. Chúc em ngủ ngon"
Nói xong Nhẫn trở về chỗ ngủ của chàng. Ái Khuê cũng chui vô mùng và nằm nghĩ lung tung…
Ngồi một mình, lần giở kí ức, lần giở hiện vật Ái Khuê mới nhận ra rằng Nhẫn rất yêu nàng. Nàng giật mình vì ý tưởng đó. ‘Không thể, với ta anh ấy chỉ là một người bạn lớn thôi mà’. Thế nhưng có một tiếng nói khác mạnh hơn rất nhiều cất tiếng: ‘Không, đừng tự lừa dối mình. Nhẫn yêu Ái Khuê đấy và trong tim nàn Nhẫn cũng rất đáng yêu’
Khi nghĩ tới điều này nàng lại chợt nhớ đến Duy Huy, nhưng nàng không cảm thấy đau nữa. Nàng chỉ cảm thấy buồn nhẹ nhàng.
Thế đấy, mối tình đầu đã phai nhạt theo thời gian, theo sự lơ đễnh không chăm sóc của hai người. Nếu Duy Huy có tin về cuộc tình đó sẽ kéo dài mãi mãi. Còn bây giờ chấp nhận như thế mà thôi.
‘Nhẫn ! Anh là một người đàn ông rất chân thành. Chính điều đó đã làm cho Ái Khuê cảm kích. Anh chiếm trái tim em chậm chạp nhưng vô cùng chắc chắn. Đến một lúc, anh gõ cửa, cửa sẽ mở mà thôi’
Ái Khuê mỉm cười với ý nghĩ đó và bỗng thấy trái tim mình ấm áp.
Chuông điện thoại đổ dồn, Ái Khuê nhấc máy và lòng thầm nghĩ: ‘Có lẽ là nhỏ Yến Nhi, ta sẽ nói cho nhỏ nghe những cảm nhận trong lòng ta và có lẽ nhỏ sẽ chúc mừng ta’
"Alô, Ái Khuê đây, Yến Nhi đó hả ?"
"Không, không phải Yến Nhi"
Trái tim Ái Khuê dường như ngừng đập 1lát, nàng lắp bắp:
"Xin lỗi…"
"Anh đây"
Sau tiếng nói ấy, Ái Khuê thốt lên:
"Duy Huy"
"Đúng vậy, Duy Huy đây. Anh cứ ngỡ em sẽ không còn nhận ra tiếng anh nữa"