Chương 10
Qúa một tuần lễ mà Hải vẫn chưa về. Những chờ đợi nung nấu trong sáu ngày vò võ đợi mong làm Uyển nổ bùng cơn giận dỗi. Và buồn bã không cùng. Tại sao Hải không gởi cho Uyển vài hàng điện tín. Hải có biết Uyển trông, Uyển ngóng chàng đến mức độ nào không? Cơn hờn tủi mỗi phút một tăng, và HảI đã trể hẹn qua ngày thứ hai rồi đó. Buổi sáng thức dậy Uyển soi mình trong gương. Võ vàng nhan sắc, mỏi mê thân thể. Một chút quầng xanh trên mí mắt. Không chúc nào tươi mát của người con gái đôi mươi, dù chưa lên xe hoa ngày cưới. Chỉ còn mười ngày, một chớp mắt, một giấc chiêm bao. UyểN sẽ giã từ tất cả, từ thói quen, từ sinh hoạt hằng ngày để tập lấy những thói quen khác. Một chớp mă+''t thì quá ngắn, nhưng một ngày đợi mong thì quá dài. Dài lê thệ Vậy mà Uyển đã đợi mong bảy tám ngày và vẫn tiếp tục. Uyển bỗng thấy cơn tức giận nung nấu trong lòng vỡ tung. Uyển qua một buổi sáng bứt rứt như thế. Buổi trưa Uyển nằm đọc sách, cố dỗ mình vào giấc ngủ nhưng không được. Một nỗi gì nghèn nghẹn dâng lên ngang cổ làm Uyển thấy khó thở. Xoay trở thế nằm, Uyển vẫn không tài nào nhắm mắt. Uyển vùng dậy mang những vật dụng đã mua xắm cho ngày cưới ra ngắm. Chiếc vương niệm bạc, đoá hoa trắng cho cô dâu, chiếc voan choàng dài tha thướt. Tất cả cho bữa tiệc ăn của hai họ. Áo dài gấm đỏ thắm tươi Thượng Hải, khăn xếp vàng Hoàng Hậu, đôi hài thêu rồng phượng.... những thứ đó đánh dấu một đổi mới trong đời người con gái vu quỵ Loay hoay ngắm nghía Uyển quên được mấy tiếng đồng hồ quay quắt nhớ nhung. Nhưng khi nắng nhạt xuống, trời đất dịu dàng Uyển lại thấy lòng cồn lên nỗi buồn phiền khôn tả. Cố gắng chịu đựng cho đến lúc không chịu đựng nổi nữa, Uyển vùng dậy ra bàn trang điểm.
- Em giận anh rồi. Em đi lang thang đấy. Thay xong quần áo Uyển bước ra cửa. Mẹ đang nhặt lá rụng trong chậu Ngọc Lan hoa nở rộ, thơm ngát, Uyển nói:
- Con đi phố tí nhé mẹ.
Bà cụ ngẩn lên:
- Ừ. Về sớm nhé.
Uyển không trả lời, bước ra đường. Trời đẹp như một ngày Xuân. Vậy mà Uyển leo lên chuyến xe buýt đưa vào trung tâm thành phố. Đi dọc theo đường Le Lợi, Uyển thơ thẩn giữa đám đông. Một vài ánh mắt trông theo tán tỉnh. Một câu chọc ghẹo bâng quợ Bỗng dưng Uyển thấy lòng nôn nóng, thèm được sống lại những phút giây sôi nổi hôm xưa. Hôm xưa của những lần đàn đúm bạn bè lê la khắp phố. Đùa cợt vô tư và tình cảm vô tự Những tên bạn trai nhỏ dzễ thương, những đứa bạn gái xinh xinh ngộ nghĩnh. Cả bọn dúi vào nhau mà đùa vui trên đường phố, mặc kệ thiên hạ dòm ngó phẩm bình. Uyển bước vào Khai Trí, đứng trước kệ bày tiểu thuyết. Uyển chọn vài cuốn truyện dài mới ra của một nhà văn quen thuộc Những tác phẩm viết về tình yêu, tràn trề tiếng cười hay đầy nước mắt. Nhưng nhà văn có được thực trong cảnh huống ấy chưa? Một giọng nói quen thuộc cất lên bên cạnh:
- Gặp Uyển, mừng ghê.
Giật mình Uyển nhìn lên. Dũng nhìn Uyển mỉm cười trìu mến. Uyển cười thay chào.
- Kià Dũng, ở đâu ra thế?
- Trước mặt Uyển, dễ cũng hơn mười phút. Vậy mà Uyển không hay.
- Uyển còn mãi mê chọn sách, thấy gì ai. Uyển vui vẻ bất ngờ hơn mình tưởng.
- Dũng đi đâu đây?
- Bát phố, lăng nhăng. Ai đưa Uyển đi thế? Uyển nhún vai:
- Một mình.
Ánh mắt Dũng tỏ vẻ ngạc nhiên. Uyển tiếp:
- Thật đấy. Dũng mời Uyển đi phố cùng, Uyển nhận lời liền cho mà xem.
Dũng hân hoan:
- Dũng chỉ chờ có thế. Uyển đi chơi với anh nhé.
- Không có gì trở ngại Hai đứa cùng cười, thật tự nhiên, như ngày xưa, Dũng nắm mấy ngón tay Uyển trong tay mình, dắt đi trên hè phố. Và Uyển cũng không hề để ý đến việt đó, vì niềm vui chợt đến, vỡ oà. Dũng mời:
- Mình đi ăn kem nhé Uyển. Uyển gật đầu:
- Uyển đang khát.
Hai người vào một hiệu kem. Quán đông người, chỉ còn một bàn nhỏ gần góc ngoài. Dũng bước vội đến giữ chỗ, vì cùng lúc đó có vài cặp bước vào. Uyển thong thả ngồi xuống:
- Sài gòn bây giờ thiếu chỗ cho người ta giải trí nên cứ phải đâm đầu vào những chỗ này.
Dũng đồng ý :
- Nhiều khi chán mà cứ phải vào.
- Như một thói quen.
Gọi kem xong, Dũng châm một điếu thuốc:
- Sao hôm nay Uyển đi solo vậy?
- Như mọi lần.
- Chàng đâu?
- Chàng đi xa ít bữa.
Dũng dịu dàng :
- Lâu quá không gặp Uyển, anh tưởng không còn dịp nào gặp lại Uyển nữa.
Uyển thành thật :
- Uyển cũng nghĩ thế, và đã mong thế.
- Uyển ác.
Uyển cười buồn:
- Dũng không cho là nên như thế sao?
Ánh mắt Dũng nồng nàn:
- Uyển làm như quên chuyện chúng mình một thời gian trước.
Uyển rùng mình:
- Đừng nhắc nữa Dũng.
- Anh làm sao quên được.
- Cố quên đi chứ. Tất cả đã đổi khác.
Dũng cười nhẹ:
- Nhưng chúng mình không có gì thay đổi. Dũng không tìm ở Uyển một nét xa lạ nào. Đó mới là điều bất hạnh cho anh.
- Sao thế?
- Vì anh không thể tìm được một hình ảnh nào thay thế nổi Uyển trong anh.
Dũng tiếp:
- Và mỗi khi nhìn một hình ảnh nào, anh chỉ toàn thấy Uyển, hay chỉ thấy họ không thể là Uyển. Cả hai thái cực đó đều gieo cho anh niềm thất vọng cực cùng...
Uyển ngước nhìn Dũng. Một nỗi xúc động nhẹ nhàng len lỏi trong lòng, tự nhiên Uyển thấy thương Dũng lạ lùng. Uyển đặt nhẹ tay lên tay Dũng để trên mặt bàn, an ủi:
- Đừng làm Uyển cảm động.
- Thực tình anh mong anh có Uyển. Anh hối tiếc đã không giữ được Uyển cho anh.
Uyển nhăn nhó khổ sở:
- Thôi mà.
- Sao Uyển tệ thế. Nghe anh nói một lần đã Uyển có khi nào nghĩ rằng khi quay lưng, Uyển đã bỏ lại nhiều đổ vỡ cho kẻ khác?
Uyển lắc đầu, cười gượng:
- Hôm nay Dũng có vẻ lạ lạ thế nào?
Dũng nhìn sâu trong mắt Uyển, trầm giọng:
- Uyển, thực sự trong lòng Uyển còn chút nào lòng yêu dấu anh không?
Uyển chớp chớp mat cúi xuống. Nói sao bây giờ. Trước đây, trong một khoảng thời gian nào đó Uyển đã thấy yêu Dũng, dù lúc đó có Hải. Uyển đã gần kề bên Dũng, và thầm nghĩ rằng mình đang chọn lựa và có quyền chọn lựa như thế. Nhưng cuối cùng không phải là chọn lựa Hải đã kéo nàng ra khỏi tình trạng đó, bằng những săn sóc, bẵng những gần gũi thường xuyên. Uyển không còn thì giờ để gần kề bên Dũng. Như thế giữa hai người đã cớ sự chia xạ Tiếng cười Dũng bỗng vỡ tan ồn ào:
- Thôi, bỏ đi. Khỏi phải hỏi lại lòng mình.
- Anh ác.
- Uyển còn ác hơn anh.
Dũng trả tiền và cùng Uyển ra ngoài. Nắng đã tàn, buổi chiều dần quạ Hai đứa đi dọc theo hè phố nhìn ngắm vu vợ Uyển nói:
- Uyển cứ nghĩ mình đang sống như những ngày xưa cũ.
Dũng nhìn Uyển :
- Thì Uyển vẫn sống như thế từ trước đến nay đó thôi.
- Không phải. Uyển đã từ bỏ, đã đánh mất tự lâu rồi. Bây giờ sống lại vài giờ mà thôi
- Sao thế?
- Uyển sắp lấy chồng!
- À. Anh quên mất.
Dũng gợi chuyện:
- Nhưng đúng ra, Uyển vẫn tiếp tục thói quen như cũ, vì Uyển đã mất đâu?
- Vậy mà Uyển có cảm tưởng đã đánh mất tự bao giờ.
- Chưa có gì thay đổi cả. Và chắc vẫn không có gì thay đổi, sau đó.
Uyển nhìn Dũng, không đáp. Thật sự như thế được không? Có còn như cũ, một hôm nào khi Uyển đã thành vợ Hải? Đó là niềm băn khoăn từng ám ảnh Uyển bao ngày. Đang như nhịp bán xe quay, tất cả bỗng dừng lại và đổi chiều vào một hôm nào đó không còn xa xôi nữa. Vậy là đã thay đổi rồi, làm sao mà duy trì đươc. nếp xưa?
Uyển lắc đầu:
- Uyển nghĩ khác. Tất cả phải thay đổi.