Chương 10
Nga lái xe trước cổng bệnh viện, thì tôi cũng vừa được cô y tá đẩy chiếc xe lăng ra ngoài. Nga bước ra mở cửa xe và dìu nhẹ tôi bước vào ngồi trong xe.
Tôi chưa bao giờ cảm giác cái khó khăn đi đứng của mình như lúc này. Cả thân người mệt mỏi và không còn một chút sức lực. Tôi xúc động nói với Nga:
- Cám ơn mày thật nhiều Nga à. Nếu không có mày, tao không biết sẽ ra sao nữa.
Nga mỉm cười vui vẻ đáp:
- Ân với nghĩa hoài. Mai sau tao có gì thì mày lo lại, vậy là huề nhau. Bạn bè lâu năm nay, mà sao mày lẩm cẩm như con già thế hả?
Tôi cười nhẹ:
- Có lẽ tao thật đã già rồi?
Nga xua tay nhăn mặt:
- Mày chưa chồng, chưa con mà già cái nổi gì? Dẹp đi mày, suy nghĩ vớ vẫn.
Hai chúng tôi đồng cùng nhìn nhau cười. Sau cùng chúng tôi vẫy tay chào cô ý tá, rồi Nga nhìn ra đường cho xe chạy đi. Lái xe chạy một lát Nga đề nghị:
- Tao chở mày về nhà tao nghỉ và ở luôn cho tối chiều Chủ Nhật hay nếu mày khỏe hẳn thì về nhà. Chứ giờ này mày về nhà, chắc sẽ có người nghi ngờ.
Nhất là dì Tuyết.
Tôi ngạc nhiên không kém, khi Nga rất tỷ mĩ những chuyện này. Hình như tôi quá mệt mỏi nên không còn đầu óc nào để suy nghĩ về gia đình của tôi. Tôi thầm nghĩ:
"Nga nói cũng phải, mình bước về nhà như thế này, chắc gì mọi người cũng sẽ hỏi han, nhất là mình không thể nào đi đứng bình thường như mọi khi được.".
Tôi nhìn Nga nói:
- Mày thật là có ý hay đó. Tao cả nguyên ngày bị cái chuyện này luẩn quẩn nên không suy nghĩ đến việc phải đối phó với gia đình tao. Nhưng lỡ như anh Đại hỏi thì phải nói làm sao?
Nga cười và trấn an tôi:
- Mày để tao gọi cho Đại nói chuyện. Tao bảo là tao mượn mày cuối tuần này. Tao nghĩ Đại không có thắc mắc đâu. Lâu lâu tao cũng hay rủ mày tới nhà tao ở đó mà.
Tôi thắc mắc hỏi:
- Những lần trước dù tao ở cuối tuần với mày, nhưng anh Đại vẫn đến nhà mày chơi cho tới tối khuya đó mà.
- Tao sẽ biết cách đối phó. Tin tao đi.
Tôi nhìn Nga lo lắng, rồi nói thêm:
- Còn ba tao và dì Tuyết thì sao?
- Mày quên là mày lớn rồi, ba mày có bao giờ cấm mày đi đâu hay ở đâu.
Huống gì mày tới nhà tao, thì họ càng yên tâm hơn.
Nga đưa tay vỗ nhẹ trên tay tôi, vỗ về trấn an:
- Đừng có lo. Có tao đây mà.
Tôi vẫn chưa hết lo, lại hỏi tiếp:
- Còn má mày và anh Tính?
Nga ngước mặt nhìn phía trước và hắn giọng:
- Chuyện nhỏ, mày lo lộn xộn quá.
Tuy nói vậy, nhưng tôi nhìn thấy Nga cũng đang bối rối. Chúng tôi cũng biết khó mà qua mắt được má của Nga. Đàn bà rất tinh tế những chuyện cỏn con như thế này lắm. Huống gì tôi lại không đi đứng dễ dàng. Bổng tôi nói:
- Hay mày chở tao tới hotel nào đó thì tiện cho mày và cho tao hơn.
Nga khoát tay không đồng ý bảo:
- Không được. Mày đi đứng và ăn uống cần phải có người săn sóc. Mày ở một mình trong hotel, lở có chuyện gì tao không yên tâm, Tao bảo được là được mà. Mày khỏi nói nhiều nữa.
Tôi đưa lên ngáp dài. Nhìn tôi mệt mỏi, Nga bảo:
- Thôi mày nhắm mắt nghỉ ngơi đi. Muốn nói chuyện gì thì chờ về nhà nói.
Chắc giờ này bắt đầu kẹt xe, mày ngủ cho khỏe.
Tôi gật đầu đồng ý, rồi một lát sau tôi đã ngủ say lúc nào không hay.
o0o o0o o0o Tôi đang ngủ ngon thì có bàn tay lay vai tôi:
- Hà, tới nhà rồi. Dậy đi vào nhà.
Tôi đưa tay dụi mắt và ngẩn ngơ nhìn nói:
- Tới nhà rồi à?
- Ừa, tới rồi. Đưa tay cho tao nắm rồi gượng đứng dậy.
Nga vừa nói xong, rồi mở cửa rộng ra và dìu tôi đi vào. Tôi níu nắm cứng tay Nga và bước từng bước nhẹ đi theo Nga. Vào trong nhà không thấy một bóng người, Nga reo lên như mừng rỡ:
- Thiệt là hên. Má tao dẫn thằng cu đi ra ngoài park chơi, vậy bả không thấy cái tướng của mày.
Tôi nghe Nga nói vừa mắc cười, vừa khó chịu. Nga hình như hiểu được liền nói ngay:
- Tao đùa thôi. Mày đừng có để trong bụng. Ngày tao đẻ về còn đi đứng mạnh hơn mày đó. Mày thiệt là yếu đó nghen. Nếu mày sanh một đứa con thôi, chắc sẽ hết hơi để nữa.
Tôi khẽ nhẹ tay Nga:
- Con quỷ. Chọc tao quài à. Để xem chuyến này mày sanh xong, rồi cái tướng mày còn tệ hơn tao nhiều.
- Ừa, thì hai con rồi khỏe với ai mày.
Cuối cùng tôi cũng bước lên tới phòng. Nga chọn cái phòng gần chỗ đi tiểu tiện, để tôi khỏi phải đi nhiều và nằm kế cạnh ngay bên phòng ngủ của vợ chồng Nga. Nga đặt tôi ngồi xuống cái ghế và dặn dò bảo:
- Để tao lấy thay bao gối mới và trải tấm ra cho mày, rồi nằm xuống nghỉ cho khỏe. Tao sẽ xuống bếp nấu cháo gà cho mày ăn để lấy lại sức.
Tôi cảm động không ngăn được dòng nước mắt liền nắm tay Nga nói:
- Mày làm cho tao cảm động quá đi Nga ạ. Tao chưa từng bao giờ lâm vào trong cái cảnh này. Giờ tao mới tin có hoạn nạn mới thấy chân tình.
Nga cũng cảm động không kém, ngồi xuống bên thành ghế ngậm ngùi nói:
- Tao biết mày suy nghĩ gì, nhưng trên đời mình ở hiền thì gặp lành. Tại mày tốt số nên giờ mày gặp được tao.
Tôi thở dài:
- Cũng tại tao vụng tu nên mới lâm vào cảnh này.
Nga nói lảng:
- Mày làm như lâu nay tao đối xử tệ với mày không bằng. Mày ráng ăn uống cho khỏe đi, rồi tới phiên tao đì mày.
Tôi nghe Nga nói liền bật cười lớn, nhưng sau đó tôi nhăn mặt la làng:
- Ái da, đau quá đi. Mày thiệt là khỉ. Ai ra đường nhìn thấy được mày hai con thì cũng giỏi lắm đó.
Nga đứng dậy lấy bao gối và ra trải giường, vừa làm việc, Nga vừa tâm tình:
- Tao thấy có con thiệt là người mau già đó mày biết không? Loay quay hết ngày, nhiều khi tao muốn làm gì cũng không được cả. Thời gian cho con, rồi tới chồng. Đôi khi tao khùng muốn hét lớn lên là tao muốn độc thân.
Hai chúng tôi cùng cười. Tôi ngây ngô hỏi:
- Thời gian cho chồng thì mày phải làm gì?
Nga la lên:
- Mày hỏi gì kỳ quá à. Mày lấy chồng đi thì biết chứ gì. Vậy chứ mày bồ bịch với Đại, mày phải làm gì?
- Tụi tao khác với mày chứ. Vợ chồng thì nhiều chuyện để cùng làm với nhau, còn bồ bịch thì nhiều khi cũng có sự tự do rất nhiều.
Nga tò mò hỏi:
- Thật ra mày có yêu Đại không?
Tôi lúng túng trả lời:
- Ngày trước thì có, còn bây giờ thì không.
- Nếu ví dụ, Đại cầu hôn với mày, mày có chịu lấy Đại không?
Tôi suy nghĩ một lát sau rồi nói:
- Có lẽ là tao sẽ đồng ý.
- Mày không yêu mà sao lại lấy Đại. Mày không thấy như vậy sẽ không công bằng với Đại và cả Khải nữa.
Nhắc đến Khải, Nga biết đã lỡ lời nên nói vội:
- Thôi, không bàn chuyện này với mày nữa. Xong rồi, mày qua nằm ngủ đi.
Lát nữa nói chuyện tiếp. Cả sáng chưa thấy thằng con, nhớ nó quá.
- Dễ sợ chưa! Sáng giờ mới nhớ. Vậy có nhớ chồng không?
- Quỷ nè.
Nga dìu tôi bước qua giường rồi nhỏ nhẹ bảo:
- Đừng có suy nghĩ nhiều. Ngủ một giấc đi sẽ có cháo gà mang tận giường.
Nga nói xong, liền đi ra khỏi phòng, đóng nhẹ cửa lại. Còn lại mình tôi nằm trên giường, một mớ hỗn độn đã thay đổi đời tôi sau ngày hôm nay. Thân thể của tôi vẫn còn đau âm ỉ, nhưng cảm giác trong lòng như đã bị chết từ đây. Tôi cảm thấy mình lạnh lùng làm sao ấy.
Tôi không muốn suy nghĩ thêm gì nữa, cả Đại lẫn Khải, nhưng tôi không thể nào quên được lời nói của Nga. Có lẽ tôi đã quá lãng mạn cho nên giờ này tôi đã tự chuốt khổ cho mình. Có thể nào yêu một người mà phải chịu khổ đến như thế này?
Nếu thật Đại hỏi tôi là vợ, tôi có nên bằng lòng không? Tôi có nên nói chuyện này với Khải không? Tại sao Khải yêu tôi mà không chịu nói gì về chuyện hai đứa lấy nhau nhỉ? Có phải Khải đã có gia đình? Hay Khải ngại không thể nào bắt tôi bỏ Đại, bởi Khải vẫn là người đến sau?
Tôi thật là bối rối. Tôi vẫn biết tôi hoang đàng lắm. Tôi đã dám yêu một người đàn ông mà không bao giờ hiểu biết vì về đời tư của anh. Tôi chỉ biết tôi đã yêu Khải say đắm như thế. Giữa Đại và Khải, hai người đều tốt đối với tôi.
Ai cũng là người đàn ông đáng mến, đáng kính. Nhưng tình yêu chỉ có với một người mà thôi.
Tôi phải chọn ai bây giờ? Tôi yêu Khải, nhưng có tình nghĩa với Đại. Có thể nào tình yêu mới đem cho nhau hạnh phúc? Có thể nào tình nghĩa sẽ đem cho nhau hạnh phúc lâu dài? Ước gì ai có thể trả lời cho tôi và quyết định cho tôi.
Tôi không muốn làm chủ mình nữa.
Dẫu sao tôi đã có lỗi với Đại, cho dù tôi có lấy Đại và thương yêu chiều chuộng Đại cũng không thể nào trả hết được cái nợ này? Thế còn Khải, tôi có nợ nần gì không? Loay quay suy nghĩ và tôi đã rơi vào giấc ngủ suy tư.