CLOSE
Add to Favotite List

    Phượng Trì

  • Âm Thanh Kiếm

    Âm Thanh Kiếm
    Điệp Hùng
    MAI LĨNH xuất bản 1922

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 17 VIEWS 941

    Ngọn núi Thiết Đầu sơn thực là một ngọn núi hiểm trở muôn phần, những cây cỏ đều một màu đỏ khoé. Nhất là nhừng buổi chiều vàng, ảnh tà dương tia những ánh cuối cùng lại càng làm cho vạn vật cỏ cây ruộm một mầu ghê gớm, Thực vậy, đã trên ba mươi năm nay, ngọn núi Thiết Đầu vẫn nổi tiếng là một ngọn núi hãi hùng, kẻ nào bạo gan mà lên hái củi hoặc săn bắn cũng đều có đi mà không thấy về. Một hôm có ba người giang hồ mãi võ nghe nói ngọn núi này là một nơi ghê gớm thì cùng nhau mạo hiểm lên xem để khám phá cái cớ làm sao mà ngọn núi này lại rùng rợn như vậy.

  • Anh Bảy Gò Công

    Anh Bảy Gò Công
    Phượng Trì
    TAM KỲ THƯ XẢ xuất bản 1944

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 12 VIEWS 474

    Thủng thỉnh, Tâm đi một cách nhàn hạ từ phố Tràng Tiền vòng về phía bờ hồ. Men theo bờ cỏ sanh non, chàng thở mạnh bầu không khí mát dịu của buổi chiều thu, láng qua mặt nước Iăng tăng và làm loăn soăn những chiếc lá liễu dài mượt.
    Chàng vui vẻ lầm bầm :
    — Thế là từ nay ta đã có một việc làm ở một sở lớn, không còn phải sợ nỗi bấp bênh nay rãn người, mai rút lương nữa.
    Tâm vừa mới xin được việc ở một sở chế tạo những dụng cụ cơ khí.

  • Ba Viên Ngọc Bích

    Ba Viên Ngọc Bích
    Phạm Cao Củng
     

    Truyện Ngắn Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    VIEWS 161

    Ký Phát cười mà bảo tôi:
    — Anh đánh cờ mà không chịu nghĩ như thế cả đời thua, mà thứ nhứt là không bao giờ cao được.
    Tôi cũng cười, bầy ván cờ khác, rồi trả lời:
    — Tôi chịu, không làm sao được, vì tôi đâu có muốn nghĩ cũng không ra.
    Phát cau mặt:
    — Sao lại không ra, chỉ có một đều là anh không chịu nghĩ.
    — Khổ, oan cho tôi quá, nhưng tôi nghĩ mà không ra, thì anh bảo tôi làm sao được? Anh đánh một nước thì tính luôn theo mấy nước sau, tôi thì chịu.
    Phát vẫn không chịu :
    — Nghĩa là anh lười nghĩ.
    Tôi cười:
    — Anh cứ kêu tôi lười hoài, nhưng tôi hãy hỏi anh: vì dụ như vụ án mạng ở trong Thanh mà người ta đã nói dạo trước, việc tìm ra cái kho tàng nhà họ Đặng, cái bí mật ở trong chiếc tất nhuộm bùn, dễ thường anh cũng bảo rằng ai cùng cỏ thể khám phá ra được cả?

  • Bí­ch Liêm Giáo Chủ

    Bí­ch Liêm Giáo Chủ
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 9 VIEWS 951

    Huyện Khánh Sơn về cuối hè, tuy hoa cỏ, có phần xuân sắc, nhưng vẫn đượm vẻ u tịch của một miền thôn dã êm đềm. Dưới chân núi Phi bảo sơn, con sông Linh giang vẫn lừ đử­ cùng giòng nước trong vắt, phản ánh trăng xanh mát, trênh vênh ở trên chiếc phông giời sáng sủa. Ngôi nhà của hai vợ chồng Vân Toàn vẫn hình như không có một chút gì là thay đổi, từ khi Mãnh bưu, người con cả đã sang Hàng Châu thăm Phi báo cùng dự tiệc mừng ngày sinh nhậ­t của chú mình.
    Nhưng thực ra thì có một sự thay đổi lớn : Vân Toàn đương nghĩ ngợi tới cách rèn luyện võ nghệ cho các con mình.
    Thực vậ­y, từ khi bọn Trịnh Iuân, Phượng siêu con Phi báo cùng Mãnh Bưa đã gây ra cuộc hiềm khí­ch ở Hàng Châu, và tiếp đó Bí­ch Liên nhậ­n lời phá lôi đài thì việc thứ nhất của Phi Báo cùng Vân toàn là nghĩ đến tương lai của bọn con cháu. Có lẽ các bạn độc giả đều tưởng rẳng những tay giang hồ lão luyện trong phái Mạc phong như Vân Toàn, Hoàng Hoa, Tân Lan , Phi Báo thì tất nhiên con những người ấy đều phải có những bản lĩnh phi thường.

  • Bọn Người Vô Vọng

    Bọn Người Vô Vọng
    Phạm Cao Củng
    ĐỜI MỚI xuất bản 1943

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 12 VIEWS 197

    Người ta chỉ thấy những đêm như vậy ở Thượng Hải.
    Trời mát rợi, nhưng không khí khô ráo như đượm một hương thơm dịu, làm cho lòng người dễ thấy ngây ngất, mơ màng... Những ánh đèn điện hàng trăm nến, những ánh sáng quắc của những đèn thắp bằng hơi thủy ngân chiếu lên những tòa nhà hàng mấy chục từng làm cho khách du có cảm. tưởng như sống ở những kinh- thành hoa lệ châu Âu, ở Ba Lê hoặc Luân Đôn vậy.

  • Bông Hoa Thần

    Bông Hoa Thần
    Phạm Cao Củng
    ĐỜI MỚI xuất bản 1943

    Truyện Ngắn Tuổi Trẻ / Học Trò Truyện Hay Tiền Chiến

    VIEWS 102

    Ăn cơm sáng xong, cậu chẳng kịp tráng miệng nữa, lập tức mặc quần áo để đi ngay. Cậu vừa xỏ giầy, vừa bảo mợ :
    - Chợ Tết chắc tan sớm, mình mà không đi ngay, thì chốc nữa không khéo ra chỉ quét chợ.
    Mợ dặn :
    - Vào chợ xong, cậu nhớ qua Hàng Đường mua cho tôi mấy cân mứt và các thứ đồ nấu như trong giấy tôi kê hôm qua cho cậu xem nhé !
    Cận mĩm cười, gật đầu :
    - Được rồi, nhưng thế nào tôi cũng lùng tìm đến được một củ thủy tiên thực đẹp, rồi muốn mua sắm gì hãy hay ! Tôi còn ngại ra bây giờ đã khí muộn, không khéo mà có cú nào trông được là đã bị họ mua trước mất rồi !

  • Bóng Người Áo Tím

    Bóng Người Áo Tím
    Phạm Cao Củng
    MAI LĨNH xuất bản 1942

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 11 VIEWS 417

    Dựa lưng vào sườn đồi, một ngôi nhà hai tầng, « biệt thự », dựng ngay giữa một vườn hoa rộng rãi. Đó là nhà của... ông chủ, theo như lời bọn tá điền trại Cúc lâm nói thế, khi ta hỏi họ. Nhưng sự thực, ông chủ của họ đã mắc bệnh từ gần ngoại 10 năm nay, bà chủ sau đó mấy năm hi1nh như cũng đã gập một tai nạn mà mất đi. Nay khu đồn điền này thuộc về người con trai chưa đến 20 tuổi.

  • Chiếc Gối Đẫm Máu

    Chiếc Gối Đẫm Máu
    Phạm Cao Củng
    HƯƠNG SƠN xuất bản 1951

    Tập Truyện Trinh Thám

    CHAPTERS 2 VIEWS 246

    Trời về chiều !
    Trong trại Hoang Hoa lúc này đã vắng hảt tiếng người vì những bọn thợ đập lúa đã trở về nghỉ từ lầu rồi. Ánh chiều vang chiếu xuống làm cho những bông cúc trong vườn thêm sẫm màu, từ Hoàng cúc đã ghé sang giống Kim-bàn-mà-não !
    Trên không, tiếng sáo diều vi vu càng làm cho cảnh đồng quê thêm vẽ tĩnh mịnh thanh nhàn ! Nhưng từ phía xa, có một chàng thanh niên cắm đầu đạp xe phóng tới, có vẻ vội vàng hấp tấp lắm. Tới trước trại Hoàng Hoa, chàng hãm xe nhày xuống, rút đòng hồ tay xem, rồi lẩm bẩm :
    - Trời cũng chưa muộn lắm, may ra điều đình xong xuôi, ta về ngay tỉnh, còn kịp chán !

  • Chu Long Kiếm

    Chu Long Kiếm
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 30 VIEWS 2132

    Sáng sớm hôm đó, trên võ trường thành Kim Lang, nhân dân đứng xem đông như nêm cối, ai nấy đều chăm chăm chú chú như đợi xem lúc thi võ của chúng anh hùng. Nguyên lệ thường ở thành Kim Lăng, cứ mười năm lại có một lần thi võ để tuyển anh tài, người giỏi thì làm tổng binh, đề hạt, người khá thì làm giáo đầu, binh quản, kẻ kém biết chút í­t võ nghệ cũng được làm cai, làm đội, hoặc cùng lắm thì sung vào đội binh trong thành. Hồi bấy giờ, đất Trung Hoa chí­nh là nơi dụng võ, bốn phương náo động, anh hùng hiệp khách nhau nhan chẳng thiếu gì, lại thêm những bậ­c đạo sỹ kiếm tiên, nghệ thuậ­t phi thường, lậ­p ra nhiêu môn phái, mà đồ đệ ở phái nào cũng là những tay xuất chúng.
    Võ trường chiếm hẳn một khu đất lộng, phí­a bên phải là nơi quần ngựa bắn tên, phí­a bên trái là chỗ bài binh bố trậ­n, ở dữa là khán đài, hàng năm có quan cử­u môn đề đốc đến duyệt binh một lần.

  • Con Ruồi Cánh Gấm

    Con Ruồi Cánh Gấm
    Phạm Cao Củng
    ĐỜI MỚI xuất bản 1944

    Truyện Ngắn Tuổi Trẻ / Học Trò Truyện Hay Tiền Chiến

    VIEWS 76

    Dũng gắng nức nở thếm lên vài tiếng nửa. Rồi, mặt vẫn úp chặt trên gối.Dũng yên lặng nghe ngóng qua tiếng mưa rào mau hạt, Dũng nhận được rõ ràng tiếng anb xe gài chiếc áo tơi cánb gà sột sọat. rồi tiếng cậu mắng :
    - Trời mưa như trút nước thế nằy, sao mày không chịu khó mở hòm lấy cái áo tơi mà mặc ? Nước mưa ngấm vào người, lại ốm cho mà xem . Chỉ được cái lười !

  • Công Chúa Như Ý

    Công Chúa Như Ý
    Phạm Cao Củng
     

    Tập Truyện Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 2 VIEWS 156

    Ngày xưa, có một ông vua và một bà Hoàng hậu, sống với nhau rất hà tương đắc, không hề có sẩy ra chuyện gì sích mích bao giờ. Bọn quần thần chẳng những kinh sợ, lại còn yêu mến hai ngài như cha vậy, vì là từ xưa đến nay, chắc chắn chưa có vì vua chúa nào lại nhân hậu công bình đến như vậy.
    Nhưng hai ngài vẫn còn có một chỗ chưa được hài lòng : đó là vì vẫn thiếu người nối ngôi. Hoàng hậu tin chắc rằng nếu mình có con, thì nhà vua còn yêu mình hơn nữa, nên mùa Xuân năm ấy, nhất định đến cầu tự tại một ngôi đền có tiếng là linh thiêng nhất trong xứ. Mà chẳng những riêng bọn người ở quanh đấy đến cầu xin mọi việc đến các người nơi khác, hàng năm cũng đều đến để cầu ước việc này việc khác và ai ai cũng nói ràng ở đây sự gì cũng cầu được, ước thấy vậy.

  • Dạ Quang Bát Hiệp

    Dạ Quang Bát Hiệp
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 8 VIEWS 899

    Lúc đó vào khoảng canh hai. Trong sảnh đường dinh quan Ngự sử­ Diêm thái Thạch, yến tiệc tung bừng, đèn nến sáng choang, tiếng cười nói ồn ào vui vẻ. Mấy cây hồng lạp phô ánh đỏ hồng, như khoe vẻ với mấy ngọn đèn lưu ly trong sáng. Ở dữa sảnh, một bàn tiệc chạy giài, trên bày đủ thử­c cao- ương mỹ vị, quý vậ­t kỳ trân, rượu rót đầy hồ, binh tiên tử­u luôn luôn hâm nóng lại. Quan khách thì đủ một những người danh vọng ở triều đình: kìa quan Tử­ chụ Thái lộ Vương, kìa quan Phụ chí­nh Vu huyền Tắc, hàng văn quan thì các quan Hàn lâm, quan Thiếu khanh, phàm những người có tiếng tăm ở chốn kinh thành đều ở đó.
    Nguyên đêm hôm ấy, quan Ngự sử­ Diêm thái Thạch mới sinh hạ được một vị công tử­, bởi vậ­y người mở tiệc ăn mừng, bốn chữ lao bạng sinh châu, ai cũng phải thầm thì khen ngợi.

  • Dạ Quang Kiếm Hội

    Dạ Quang Kiếm Hội
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    VIEWS 527

    Thời vua Ung Chí­nh. Lúc đó vào quãng canh hai. Trong một nếp nhà nhỏ ba gian, lẩn sau mấy bụi anh đào tươi tốt, một ngọn đèn nhỏ tỏa ra những tia sáng yếu đuối vàng nhờ, hình như trong tiết trời đồng ánh lử­a cung phải co ro e ngại.
    Trời rét như cắt, tuy trong nhà cử­a phên đóng kí­n mit mà khí­ giới cũng còn lạnh tựa băng. Nhưng ở trên một chiếc giường kê ở góc nhà, một người soay trần ra uống riệu hình như không biết cảnh ngày đông tháng giá là gì. Hắn chạc 20, 27 tuổi, đầu chí­t chiếc khăn võ sinh mầu huyền, mặc chiếc quần lụa đào, mình để trần, phô ra chiếc ngực nở, cánh tay to, bắp thịt nổi lên cuồn cuộn. Cạnh mâm riệu, một thanh kiếm giài, vỏ đồng đen nhảnh càng làm tôn đường chỉ bạc chạy chung quanh.
    Bỗng thiếu niên lên tiếng gọi :
    - Bây đâu ?
    - Dạ!
    Một tên tiểu đồng 11, 12 tuổi mặc bộ áo sanh, chân dậ­n hài võ đứng ở góc nhà vội chạy ra chắp tay đợi lệnh.
    - Đi hâm lại bình riệu, con !

  • Đảng Mắt Điện

    Đảng Mắt Điện
    Văn Tuyển
     

    Truyện Dài Trinh Thám

    CHAPTERS 6 VIEWS 1099

    Thám tử­ Linh Quarg rất băn khoăn khi được nhân viên về báo :
    - Đảng cướp Mắt Điện đã mấy lần viết thư đến dọa nạt nhà phú thương Nguyên Triệu Hồng đòi một số tiền cung phụng năm vạn đồng, nếu không thì chúng sẽ đặt trái nổ, phá nhà ông.
    Tin cuối cùng cho biết cỏ lẽ chỉ chậ­p tối hôm nay, đô đảng Mắt Điện sẽ đến thu tiền, bằng một cách ổn hòa hay vũ lực, đó là tùy theo truờng hợp.
    Thám tử­ Linh Quang cũng không lo gì những nhà giàu thường hay nhút nhát, nên không bảo trước cho Triệu Hồng biết cuộc mưu tí­nh vây bắt Mắt Điện, vì ngại phú thương sợ sự trả thù lại lộ tin ra thì hỏng việc.

  • Đầu Xanh Gió Bụi - Tập I

    Đầu Xanh Gió Bụi - Tập I
    Phạm Cao Củng
    HUYÊN NGA xuất bản 1951

    Truyện Dài Phiêu Lưu

    CHAPTERS 4 VIEWS 44

    Ngay đầu làng Đệ nhất thuộc huyện Mỹ Lộc dưới một gốc đa lớn, cành lá lòa sòa, một túp lều nhỏ thường dùng làm chỗ nghỉ chân cho họn người làng đi chợ qua đấy dừng bước, uống bát nước chè tươi nóng.
    Túp lều tuy nhỏ mà cũng chia ra làm hai gian, một gian dùng làm chỗ kê bàn thờ và để bộ bàn ghế bằng tre phòng khi tiếp khách. Gian bên cạnh rộng hơn chút nữa thì vừa kê một cái giường tre, vừa dùng làm chỗ đun bếp. Đồ đạc ngoài ra còn một chiếc chõng tre trên bầy một hàng bát uống nước, và những thứ quà vạt như chuối, bánh gai mía... và chiếc ghế dài để cho khách ngồi.

  • Đầu Xanh Gió Bụi - Tập II

    Đầu Xanh Gió Bụi - Tập II
    Phạm Cao Củng
    HUYÊN NGA xuất bản 1951

    Truyện Dài Phiêu Lưu

    CHAPTERS 2 VIEWS 23

    Cu Thể tin cậy ở tương lai và tin ở trời và theo như lời Phương và u già nói thi mỗi khi có một đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi khóc thì Bụt hiện lên mà hỏi han, yên ủi giúp đỡ.
    Có lẽ vi quá nửa đêm rồi nên phố xá vắng tanh không còn ai qua lại nữa.
    Tuy vậy mà mưa chưa ướt hẳn đường nên ánh điện cũng chưa phản chiếu rõ hẳn lên trên tấm gương đen lớn ấy, Cu Thể hơi rùng mình vì lạnh.

  • Đoạn Phim Cuối Cùng

    Đoạn Phim Cuối Cùng
    Phạm Cao Củng
    QUỐC GIA xuất bản 1943

    Truyện Ngắn Tuổi Trẻ / Học Trò Truyện Hay Tiền Chiến

    VIEWS 11

    Thành phố Ba Lê hôm nay như một cô con gái sắm sửa đi xem hội : qua bao ngày ủ-dột, vừa gió, vừa tuyết, trời lại bỗng hầng nắng, như nhuộm vào muôn cảnh vật một màu vui...
    Nhưng trong một phố nhỏ thuộc hộ thứ chín dù trời có nắng mà phố xá vẫn vắng như thường. Đó chỉ là vì dân trong phố này hầu hết là những người nghèo, họ không có đủ quần áo ấm để xồng pha ngoai trời gió lạnh, nên dù ở trong nhà mả lò sưởi chẳng có than chỉ đóng cửa kính lại, cho được đỡ buốt, rét thôi.

  • Đôi Hoa Tai Của Bà Chúa

    Đôi Hoa Tai Của Bà Chúa
    Phạm Cao Củng
    MAI LĨNH xuất bản 1942

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 12 VIEWS 100

    Tỉnh Kiến-an hôm nay rộn rịp lạ. Đó chỉ là vì theo lệnh các nhà đương chức thi hành công cuộc phòng thủ, nhiều tốp phu đã bắt đầu mang xẻng cuốc đến những bãi đất trống để đào hầm trú ẩn. Là một tỉnh nhỏ vẻn vẹn có mấy phố ngắn, Kiến-an không đến nỗi buồn tẻ quả là nhờ ở những chuyến xe ô-tô Haiphong - Namđịnh, hàng ngày liên tiếp nhau đến đỗ ở phố Chợ đê đón khách. Nhưng quang cảnh tỉnh c rộnrịp cũng chỉ rộn rịp được trong chốc lát mà thôi, vì một khi những chuyến xe đi rồi, để lại bên vệ đường những vết do than còn nóng, những hàng quà giong đã lẻ tẻ trở vào quán chợ, theo sau một lũ ăn mày, thì tỉnh Kiến-an lại trở lại cảnh lặng lẽ âm thầm.

  • Động Rừng

    Động Rừng
    Phạm Cao Củng
    QUỐC GIA xuất bản 1943

    Truyện Ngắn Tuổi Trẻ / Học Trò Truyện Hay Tiền Chiến

    VIEWS 9

    Chiều hôm ấy hạt Bản Tí một làn mây sám đặc, sương mù mịt... Dôug về...
    Từ mấy hôm nay những cây chò, cây nghiến dẻ, soan, đã buông theo chiều gió heo may những lá vàng hoe hay đỏ tía. Những cây cổ thụ ấy đã từng chịu phong sưong bao độ tỏ vẽ mệt mỏi dưới sức mạnh vô biên của thời gian, các bực lão tướng của rừng xanh núi đỏ ỷ chừng thấy làn gió thu mát lạnh lướt qua cạnh sườn lần cuối cùng nên rùng mình e sợ ngọn Bắc phong sẽ làm cho cành rơi lá chút, trơ bộ xương khô. Vậy ta chẳng thấy ngạc nhiên nửa khi thấy các thứ gà gô, gà tiền, chim gì chim gáy tấp nập lẩn lút trong các vòm cây.

  • Giang Đông Tam Hiệp

    Giang Đông Tam Hiệp
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 3 VIEWS 762

    Về cuối đời nhà Minh, vua Hiến Tôn nhu nhược bốn phương loạn lạc lung tung, trong triều thì gian thần quyền lộng hại kẻ trung tướng, bên ngoài thì Tây Di ngấp nghé, chỉ toan xâm lấn cõi bờ. Về phí­a nam tỉnh Chiết Giang phủ Liên Tường là một nơi đồ hội ? Quan phủ ở đó tên là Quý Kiệt nguyên là chân nho, lại xuât thân chỉ cốt vơ vét cho đầy túi tham nhân, dân ca thán khôn cùng. Vì thế mà cường hào Lý Bạch Vạn và Lưu Thế Xương tha hồ mà tung hành cướp của hiếp người không coi luậ­t trời phép nước vào đâu cả.
    Nói riêng về Lưu Thế- Xương hắn nhờ được tiền của ông cha để lại, nên đứng vào bậ­c giàu có thứ nhì sau Lý Bách Vạn; tuổi ngoại ngũ tuần, Thế Xương có một vợ và bốn nàng hầu, vợ cả thì chỉ sinh được một trai, đặt tên là Lưu Thế Phong, năm ấy vừa chẳn hai mươi tuổi. Ba người thiếp trên thì đều hiếm hoi cả, trừ ra người thiếp thứ tư sinh được một gái tên là Bạch-Cúc, năm mười tuổi đã giỏi nghề thơ phú, trong gia đình rất mực kí­nh nhường, thực trái hẳn vởi anh là Thế Phong ngỗ ngược đã quen chỉ thí­ch giông giài lêu lổng.

  • Hai Món Nợ Máu

    Hai Món Nợ Máu
    Văn Tuyền
     

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 6 VIEWS 869

    Sư già ngồi trong phòng gam, tham thiền nhậ­p định, hầu như quên lãng hẳn mọi sự vậ­t bên ngoài.
    Trời hoàng hôn hôm ray vàng kệch, báo một cơn phong ba bảo táp sắp tới gần. Không trung hình như ngừng hẳn gió. Phòng giam, lờ mờ tối, thỉnh thỏang nhờ có làn chớp loé qua chiếc cử­a sổ vuông, sin sí­t chấn song sắt, chúng ta mới thấy được bên trong, chi có mỗi một chiếc bục gỗ, dẹp và dài, hai đầu vuông vẳn. Chiếc bục này đối vởi kẻ bị giam giữ đầy đũ được hai nhiệm vụ : khi còn sống thì nằm trên mạt, mà khi thấy sắp chết thì tự mở nắp và chui vào trong, chiếc bục trước là cải phản nằm, mà sau là cái quan tài vậ­y.
    Những người xấu số bị giam ở đảo hoang này, có thể tin rằng sẽ bị giam giữ như thế suốt đời. Đọ bị lao từ trên cử­a sổ vuông xuống, rồi những chấn song sắt được xây kí­n lại. Hàng tuần, họ được lương khô và trắng sanh, nước da của những người cớm nắng, hàng năm không được tắm ánh nắng măt trời.

  • Hàm Răng Mài Nhọn

    Hàm Răng Mài Nhọn
    Phạm Cao Củng
    KHUÊ VĂN xuất bản 1942

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 10 VIEWS 63

    Mới dữa thu, nhưng trời hôm nay bỗng hơi lành lạnh. Có lẽ một phần là vì suốt từ đêm qua, trời mưa rả rích cho đến suốt ngày hôm nay không một lúc nào tạnh hẳn.
    Chính bởi vậy mà đường phố mới vào khoảng tám giỏ tối đã thấy vắng người. Các cửa hiệu đã nhiều nhà đóng cửa, chắc ai ai cũng nghĩ : "Đèn phố thắp lối phòng thủ tối mò mò thế này lại mưa ẩm ướt, còn có ai phải vạ đi chơi khuya hoặc đi sắm sửa gì nữa !"

  • Hang Gió

    Hang Gió
    Văn Tuyền - Trang Kiều
     

    Tậ­p Truyện Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 19 VIEWS 3521

    Trời Sẩm tối.
    Trên con đường đất nhỏ vắng tanh vắng ngắt, chỉ còn thấy một người thiếu niên lững thững...
    Tay phải để lên mũi, tay trái khoanh trước ngực để lấy khử­u cánh tay kia.
    Người thiếu niên ấy khổ người tầm thước, hai mắt sâu... lúc thì long lanh quắc sáng lộ ra vỗ tinh anh, lúc thì mơ màng lộ ra vẻ nghĩ ngợi âu sầu.
    Khuôn mặt tròn phủ lằn da trắng, thiếu niên vẫn một mình đi bách bộ... hai tay chắp lại sau lưng, đôi mắt đăm đăm nhìn thẳng, thiếu niên vẫn bưởc một mà đi...
    Ngưởi thiếu niên ấy đi đâu ?
    Chiều nào cũng như chiều nào, người ta thường gặp thiếu niên ấy lững thững ra đến HANG GIí“ đứng lặng yên hoặc đi lần thần độ mấy tiếng đồng hồ lại giở về.. .

  • Hoàng Tử Đầu Chim

    Hoàng Tử Đầu Chim
    Phạm Cao Củng
    ĐỜI MỚI xuất bản 1942

    Truyện Ngắn Tuổi Trẻ / Học Trò Truyện Hay Tiền Chiến

    VIEWS 7

    Ngày xưa, có một ông vua, giàu lắm, đất đai cũng nhiều mà vàng bạc đai cũng lắm.
    Câu này kể chẳng phải là thừa vì cũng có những vì vua chúa nghèo rớt mồng tơi và nợ... như Chúa Trổm. Nhưng nhà Vua chẳng phải vì thế mà sung sưóng. Câu ngạn ngữ : tiền bạc không làm ra hạnh-phúc, một lần nữa, lại thấy đúng.
    Nhà vua buồn bã lắm, nhất là vì hoàng hậu vừa mới mất. Đã tám ngày liền, Vua nhất định không ra khỏi phòng, oán trời, trách đất, vò đầu, vò tai, có lúc lại đập cả đầu vào tường nữa. Quần thần sợ rằng vì thế mà nhà Vua bị trọng thương chăng, nên đã ngầm sai trong lúc Vua ngủ, căng những tấm nhung dầy lên tường, lên bậu cửa và cả khắp mặt đất nữa.

  • Kho Vàng Dưới Đất

    Kho Vàng Dưới Đất
    Phạm Cao Củng
    ĐỜI MỚI xuất bản 1942

    Truyện Ngắn Tuổi Trẻ / Học Trò Truyện Hay Tiền Chiến

    VIEWS 8

    Tối hôm đó là tối ba mươi Tết. Nhà ông chánh Văn đã sửa soạn trang hoàng xong cả để đón chờ năm mới. Nói là đã sửa soạn xong cả, nhưng thực ra đã có ai chịu ngồi yên mà nghỉ ngơi đâu!...
    Ông chánh chạy di chạy lại ngắm nghía bàn thờ, bầy lại mấy dĩa mứt, dịch cái đĩnh đồng sang bên phải một chút, nhích lui khay nước vào phía trong; hi hoay ở bàn thờ chán, ông lại ngắm các bức tường và treo lại mấy bức tranh.

  • Kinh Hoàng

    Kinh Hoàng
    Phạm Cao Củng
    HUYÊN NGA xuất bản 1951

    Truyện Dài Trinh Thám

    CHAPTERS 14 VIEWS 128

    Sợ hãi mà không biết rõ nỗi hiểm nguy, hoảng hốt và chỉ đoán chừng sẽ có tai nạn sắp tời, thứ nhất là không sao tìm được ra một cách để trốn chạy, người mù khốn nạn ấy đã sống những phút KlNH HOÀNG !
    Trong những trang sau đây, Tác giả cố gắng để các bạn đọc đứng sát một cảnh kinh hoàng, cũng nghe rõ được những tiếng đập rồn rập của trái tim người trong cuộc, chẳng biết rằng cái cao vọng ấy có đạt được hay không ?

  • Lão Tướng Cướp

    Lão Tướng Cướp
    Phạm Cao Củng
    ĐỜI MỚI xuất bản 1943

    Truyện Ngắn Tuổi Trẻ / Học Trò Truyện Hay Tiền Chiến

    VIEWS 4

    Lúc ấy, đã quá nửa đêm. Đi qua cầu Ông Tào, dọc theo bờ ao nhà bà Trùm Khế đến chỗ song song có hai cây gạo thẳng tắp ở hai bên đường đá, người ta có cảm tưởng như đã đi hểt địa phận xã Lương Quang rồi. Vì nếu dừng bước lại đó giữa lúc đêm khuya canh vắng, người ta sẽ thấy phía bên trong, dù lúc này dân làng đều đã ngủ im lìm, cũng vẫn còn có vẻ «sống», vì hãy còn thỉnh tboảng một tiếng chó sủa, tiếng trẻ khóc, tiếng kĩu kịt chiếc võng đưa ru, hoặc tiếng ho thúng thắng của ông già .. Trái lại, phía bên ngoài, mọi cảnh vật đều như «chết» cả.

  • Lục Kiếm Đồng

    Lục Kiếm Đồng
    Văn Tuyền
    MAI LĨNH xuất bản 1935

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 36 VIEWS 4648

    Về cuối đời nhà Minh, theo lệ thường tỉnh Hàng Châu cứ đến dằm tháng tám thì mở hội hoa đang rất là vui vẻ. Nhân dân trong thành lũ lượt đi xem, thực là ngựa xe như nước áo quần như nêm ; thôi thì trai thanh gái lịch,công tử­ vương tôn, không thiếu một hạng người nào là không có mặt ở trong đám hội.
    Về phí­a bắc thành Hàng Chàu, có một ngôi chùa cổ rất rộng rãi tên gọi Quang Liên Tự. Ở đấy, nhân ngày hội, cũng có lậ­p đàn cúng phậ­t nên thiện nam tí­n nữ đến dự lễ rất đông. Người ta thường nói: hễ ở đâu có hoa là ở đấy có bướm thì người ta cũng nhậ­n ra rằng hễ đám hội nào có con gái đẹp là chẵng thiếu bọn trai trẻ tìm xuân. Cũng vì thế mà ở Quang Liên Tư. ngay ở trước đàn, người đứng chen chân không lọt. Ngoài sân chùa lại không thiếu gì các thứ trò vui lạ chỗ này là bọn làm trò ảo thuậ­t nuốt lử­a rồi phun ra rắn rết, chỗ kia là bọn mãi võ Giang Đông khoe nghề kiếm lợi; những người đứng xem hễ mỗi khi hứng thú lại vổ lay reo hét vang rầm...

  • Máu Đỏ Lòng Son

    Máu Đỏ Lòng Son
    Phượng Trì
    MAI LĨNH xuất bản 1937

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 13 VIEWS 370

    Trời hừng sáng. Những áng mây hồng lả lướt bay ngang qua vùng thái dương chói lọi trông như những tấm lụa mỏng che mặt một thiếu nữ mới về nhà chồng, gò má còn ửng đỏ. Một vài con chim non dời tổ bay đi, tiếng kêu ríu rít, nhắc cho người ta nhớ đến cái tuổi trẻ, vui vẻ và trẻ trung.
    Tỉnh Haiphong lúc này đã giậy hẳn rồi, khác hẳn với nhiều tỉnh khác vào lúc bốn giờ sáng như một đêm giá rét thế này vẫn còn ngại ngùng trong bức màn xương cũng như nhân dân trong tỉnh còn ngái ngủ ở trong chăn êm đầm ấm vậy.

  • Một Cái Tết Rùng Rợn Của Kỳ Phát

    Một Cái Tết Rùng Rợn Của Kỳ Phát
    Phạm Cao Củng
    KHUÊ VĂN xuất bản 1945

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 15 VIEWS 123

    Tôi đương nhìn Kỳ Phát lúi húi dở xem những vở lịch trên tường bỗng phải mỉm cười.. Thực vậy từ xưa tới nay, tôi có thấy chàng trẻ tuổi trinh thám của chúng ta Iưu tâm đến ngày tháng bao giờ đầu ! Luôn luôn mỗi khi thấy tôi bóc lịch hay coi ngày, Ký Phát vẫn thường nhún vai hỏi :
    - Anh làm như ngày tháng của anh quan trọng lắm. Việc gì mà anh phải bận tâm đến những con số buồn tẻ kia, khi mà lúc hết tháng, dù anh có quên, tự khắc ông quản lý tờ báo của anh viết cũng báo người tùy phái mời anh vào két lĩnh lương cơ mà !

  • Ngân Tu Hiệp Sử - tậ­p 1

    Ngân Tu Hiệp Sử - tậ­p 1
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 4 VIEWS 548

    Một buổi sáng mùa đông ... Trời lạnh lẽo, thỉnh thoảng một cơn gió bấc thổi lại đánn rơi những bông tuyết nhỏ nhọ bay như những cánh boa hồng bạch, hoặc những con bướm trắng phấp phới trên đám cỏ non. Trời lạnh, những ông cụ già mũ ni che kin tới mang tai, theo sau mấy thằng nho nhỏ, bước lên những bậ­c gạch, theo xườn nủi dẫn tớỉ những đình Tỵ Hàn sây cheo veo ở trên đỉnh núi.
    Trong mấy qnán rượu, người ta đã thấy hâm nghi ngút những ấm rượu lớn, mùi thơm đưa ra ngào ngạt. Uống rượu để trống lại với gió, người ta xưa nay vẫn nhậ­n thấy thế bởi vậ­y cho nên trong lúc mùa đông tháng giá này, hễ người ta có thì giờ, và mấy lạng bạc vụn là người ta ra Iuôn quán rượu để thưởng thức hơi men.
    Bỗng từ phí­a xa đưa lại nhiều tiếng lọc sọc của chiếc xe hai mui, bốn ngựa kéo, đương vượt tuyết mà đi lại. Bánh xe lằn vết trên đường, đào đắm tuyết dày lên hai bén, rồi lả tả rơi xuống trông thực là đẹp mắt. Chiếc xe tới trước quán rượu thì dừng lại. Bác chủ quán vội vàng chạy ra những mong vớ được món khách hời. Ba người khách bước xuống, đều đi cả về phí­a tây. Bác chủ quán thấy vậ­y, buồn thiu toan trở vào trong qua;n, nhưng trên xe bỗng bước xuống một người khoác chiếc áo lông cừu mũ ni che kí­n xuống tậ­n mang tai. Trước chủ quán còn tưởng rằng đó là một người lái buôn to vì rằng bên tay trái người đó có mang một chiếc bọc lớn. Nhưng nhìn kỹ thì không phải là một bọc hàng, mà là một đứa bé con bọc trong chiếc mền giạ.

  • Người Đàn Bà Không Tên

    Người Đàn Bà Không Tên
    Phạm Cao Củng
    KHUÊ VĂN xuất bản 1945

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 12 VIEWS 94

    Từ con đường Cửa Bắc, chàng phóng viên trinh thám họ Lê hăm hở đạp xe đạp cố về thực nhanh tòa soạn. Vì chàng muốn rằng mốt lần nữa, ông chỏủ nhiệm phải khâm phục cái tài săn tin nhanh nhẹn của mình, chẳng hổ người khi tự phụ là Rouletabille nước Việt. Kể về hình thức, thì chàng Lê cũng đã rập được đúng kiểu vị anh hùng của nhà văn Gaston Leroux, vì chàng lúc nào trong túi cũng có một chiếc kính hiển vi, ngang lưng đeo khẩu súng lục và qua vai quàng một chiếc máy ảnh có mắt kính thực sáng.

  • Người Một Mắt

    Người Một Mắt
    Phạm Cao Củng
    MAI LĨNH xuất bản 1940

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 12 VIEWS 89

    Tại Hanoi, khỏng mộl ai là không biết cái tên Tuyết Kbanh, một gái mới đã sinh đẹp lại con nhà giầu. Nhà Khanh là một nhà rộng lớn giữa phố Quan Thánh, nhưng Khanh ở riêng một cái gác sinh sắn, có bao lơn nhìn ra khu vườn rộng cây cối um tùm. Kẻ tò mò biết chắc thế là vì nhiều buổi chiều vàng, người ta vẫn thấy Khanh tựa bên cửa sổ lơ đãng nhìn xuống dưới đường, hoặc thấy bóng nàng, ngồi trên chiếc phong cầm dạo những bản đờn êm ải.
    Nhưng sáng hôm nay, mấy cánh cửa sổ xanh đóng kín, khác hẳn ngày thường. Mà mới bẩy giờ sảng, Khanh đã viết giấy cho mời khách lại. Rồi nàng đi đi lại lại trong phòng, như nóng nẩy...

  • Nhỡn Kiếm Đạo

    Nhỡn Kiếm Đạo
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 22 VIEWS 2465

    Mặt trời đã sế non đoài... Xa xa những ánh mây hồng, trậ­p trờn lẫn vào những vệt mây trắng dịu. Làn gió thổi nhẹ nhàng.
    Nhìn về phí­a bắc, thành Giang Lăng khoe hai chiếc tháp cỏ chót vót cao. Trên con đường quan lộ, một khách bộ hành đương giảo bước đi từ phí­a Giang Lăng tiến lại. Khách đi đi mãi, qua một khu rừng nhỏ thoăn thóat bước nhanh thẳng lối tới núi Vũ Trang. Lúc đó vào tiết trời đông, lại ở vào chổ rừng núi, nên rất là lạnh lẻo. Thế mà khách bộ hành vẫn lủi thủi đi một mình hình như trong trí­ đã có mục đí­ch, thứ nhất là không hề sợ hải chút gì. Khách trên vai đeo một bọc hành lý nhỏ, người trông tám thước, giáng đi mềm mại, vậ­n bộ quần áo võ mầu hồng nhạt, khoác ngoài một mảnh da thú mầu vàng. Khách tiến thẳng đến chân núi Vũ Trang rồi dừng bước, kiếm một í­t lá khô vun lại thành đống rởi đánh lử­a châm mồi.
    Giữa khoảng núi cây rậ­m rạp, ngọn lử­a bốc lên chiếu ra một ánh sáng rậ­p rờn đỏ ối. Nhờ có ngọn lử­a chúng ta lúc đó mới nhậ­n ra người khách lạ lùng bí­ mậ­t đó là một nàng thiếu nữ mặt hoa da ngọc, mắt phượng mày ngài. Chiếc miệng tươi như hoa nở, thỉnh thoảng đã lộ ra hai hàng răng trắng nuột ngọc ngà. Khuôn mặt trái soan, hơi giài nếu không có làn tóc mây cợp lối hải ba, rủ xuống che gần ở trán. Cặp mắt thì tuyệt đẹp, nếu tả theo dọng văn cỏ tất nhiên đã phải nói đẹp như mây mùa thu, trong như mây buổi sáng, vì trước cặp mắt ấy ta nhậ­n thấy cái đẹp nhưng khó mà tả lại hoặc mưỡng tưởng ra được.

  • Pháp Hoa Sư Trưởng

    Pháp Hoa Sư Trưởng
    Văn Tuyền
     

    Truyện Dài Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 6 VIEWS 742

    Châu Tà Lùng là một châu thuộc tỉnh Lạng Sơn, ở ngay sát biên giới Hoa - Việt. Ngoài con đườg xe hơi chạy thẳng từ Lạng Sơn qua Nam ninh thuộc tỉnh Quảng Tây, qua ải Nam Quan, lại còn nhiều con đường nhỏ nử­a, xuyên qua nhiều rừng núi, cũng có thể nối liên được hai biên cảnh Vệt Nam và Trung Hoa. Chí­nh những con đường nhỏ này là lốí­ thông thương thường dùng của những kẻ buôn thuốc phiện, hoặc khí­ giới lậ­u. Đây cũng lại là đườbg qua lại của những người Cách mệnh của hai nước, muốn ra sứ ngoài liên lạc, cần lẩn tránh con mắt kiểm soát của những nhà chuyên trách.
    Những người này - buôn lậ­u thuê hoặc làm chí­nh trị đi bao giờ cũng có bọn từng ba người trở lên, vì họ cần phải có người dẫn đường, hoặc khi cần đến thì còn phải cỏ đủ sức để tự vệ... Trái hẳn với lệ thường ấy, sáng sớm hôm nay trời vừa sáng rõ, những giọt sương đêm còn đang lóng lánh trên cành lá, đã có một người rảo bước từ Bản Khai đi. Đó là một thanh niên, tuổi chừng hay mươi nhăm trở lai, vậ­n bộ quần áo mầu chàm của dân thiểu số, có vẻ lúng túnn, chưa quen. Chàng có đeo một khăn gói quần áo trên vai, và một chiếc giao quai đi rừng ở ngang lưng, tay chống một chiếc gậ­y tre, đầu vót nhọn.

  • Phi Hành Đại Đao

    Phi Hành Đại Đao
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 16 VIEWS 888

    Tết Nguyên Đán vừa qua, phủ Tiên Châu còn như đượm màu xuân sác. Trong vườn, ngành đào lả ngọn, khoe những bông tươi thắm cuối cùng, mà bên hàng dậ­u lưa thưa một vài khóm cúc vẫn tự kiêu ráng mình chưa tàn tạ. Trậ­n gió xuân nhẹ thổi, không lạnh mà ấm người. Ánh thiều quang rực rở, điểm thêm cho vạn vậ­t lắm nét dịu dáng...
    Nhưng ở trong phủ đường thì quang cảnh lại khác. Một bầu không khí­ nặng nề, nghiêm khắc, làm cho người ta nhớ lại ở đời chẳng phải chi toàn những sự vui sướng mà thôi. Trên công đường, trước mặt là ân tí­n, gươm lệnh, phủ quan ngôi bệ vệ, oai nghiêm, trạc tuổi ngoài bốn mươi, một hàng râu mép lưa thưa, phủ quan có một cặp mặt thực là đặc biệt. Cặp mắt sáng choang, lanh lợi ấy đã tỏ rõ cho ta biết chủ nhân nó là một người thông minh, nhưng sảo trá muôn phần. Có một điều lạ là vụ sử­ án này sao mà có vẻ quan trọng như vậ­y, hai hàng lí­nh tráng, gươm túôt sáng trần, ấy là chưa kể ở ngoài cổng phủ, hơn ba chục lí­nh kỵ mả yên cương tề chỉnh chỉ đợi lệnh là ra roi. Người ta đoán chắc phạm nhân trong vụ án này, í­t nhất cũng phải có một cái thân hình to lớn như Hạng Võ, kèm theo một cái sức mạnh vô biên như Nguyên Bá đời Đường...

  • Phi Hùng Kiếm

    Phi Hùng Kiếm
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 20 VIEWS 1163

    Niên hiệu vua Thiên Khẳi nhà Minh,Thành Giang Lăng với bốn ngôi chùa cổ có danh tiếng nhất nước Trung Hoa là Mộc cổ Tự, Đá1i bí­ Tự, Hồng loan Tự, Minh thiên Tự cũng êm đềm mà qua ngay tháng thái bình. Buổi chiều hồm đó, vồào khcoảng giờ dậ­u, trên con đường Mai Thôn ta thấy có một chàng công tử­ vậ­n áo bào xanh chân dậ­n văn hài, dđu đội mũ tư sĩ, răng ngọc, môi hồng, thực là một tay phong lưu công tử­. Chàng cưỡi trên mình một con ngựa bạch, lỏng buông tay khấu, đi có vẻ ung dung nhàn nhã lắm.
    Cứ trông dáng mạo nho nhã ấy cái miệng tươi đẹp ấy thì ta đã đoán chừng là một tay công tử­ nhà giầu náo, hoặc cậ­u ấm con quan, nhân ngày xuân, thong dong dạo cảnh. Nhưng trông điệu bộ nhanh nhẹn, đôi đùi cặp mình ngựa cứng cáp vô cùng, nhất lá than bảo kiếm đeo ở bên sườn thì ai có thề ngờ rằng đó là một vị thanh niên văn chương lỗi Iạc nhưng võ nghệ cũng tinh thông.
    Theo sau chàng là hai tên tiểu đồng, cũng cưỡi một đôi ngựa bạch, kí­nh cẩn dong cương đi cách xa chủ nhân chừng ba bước.

  • Quế Phượng Kỳ Duyên - tậ­p 1

    Quế Phượng Kỳ Duyên - tậ­p 1
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 5 VIEWS 610

    Tiếng bông tuyết lào sào rơi xuống mái hiên hình như có ý làm lấp tiêng rên rỉ nho nhỏ của người bị bệnh. Người đó là ai, quê quán ở đâu, thân thí­ch những gì mà sao trong lúc năm tậ­n tháng cùng
    này lại một thân mang bệnh nằm tiều tụy ở đây ? Người đó bỗng thở giài rồi tung chăn chống tay toan ngồi dậ­y. Yếu quá, chàng không đủ lực mà nhấc nổi thân mình. Mặc một bộ quần áo võ trang đen đã rách gần hết và hình như rộng quá tầm người, người đó làm cho ta ngơ rằng đó chỉ là một tên ăn mày nào xin được bộ quần áo cũ nằm chơ vơ ở đó. Nhưng không một thanh bảo kiếm gối ở ngang đầu đã tỏ rõ ràng chủ nhân nó không đến nổi một người hèn kém. Thấy vậ­y ta bât giác cũng tò mò mà muốn biết mặt con người lâm cơ nhỡ bước là ai.
    Thì người đó vừa quay đầu lại.
    Người đó là một chàng trẻ tuổi.
    Người đó là Phan Quế Phượng !
    Các bạn độc giả hết ngạc nhiên chưa ? Phải đó chí­nh là chàng Phan Quế Phượng, nhưng than ôi nào có phải là chàng họ Phan oai hùng uy dũng khi xưa đâu, nào có phải là chàng Hắc Y Đạo đã từng làm cho các bạn phải yêu mến phải kí­nh phục buổi trước kia. Bây giờ chỉ còn một chàng Quế Phượng đáng thương mà thôi.

  • Quế Phượng Kỳ Duyên - tậ­p 2

    Quế Phượng Kỳ Duyên - tậ­p 2
    Văn Tuyền
     

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 8 VIEWS 497

    Vó câu rồn rậ­p... Ngọc Liên Nương ngồi trên mình ngựa ra doi, theo một mối tình khe khắt éo le, xa sôi ngàn dậ­m. Bên tai, gió thổi ào ào. Tiếng cành lá đậ­p vào nhau sào sạc, tiếng suối chẩy rốc rách âm thầm, đều là những tiếug nảo lòng người đa cảm.
    Phải vượt núi qua đèo, chẳng qua Ngọc Liên Nương vì
    Phan Quế Phượng. Nàng yêu chàng Phan, một con người tài nghệ cao siêu, thừ nhất lá tâm tí­nh cao thượng, cái đó đã là lẽ cố nhiên, nhưng bên cái yêu đó còn cái thương nử­a. Thực vậ­y, chúng ta muốn hỏi, Phan Quế Phượng mắc tiếng oan, Ngọc Liên Nương nghi ngờ hắt hủi, có phải vì thế mà sau khi thủ phạm tra ra, Quế Phượng buồn rầu nhất quyết bỏ đi, định vùi sâu một đời oanh liệt vào trong gió bụi trời mây. Lỗi đó, Ngọc Liên Nương chắc không sao trámh được.
    Nhưng còn mội điều mà Ngọc Liên Nương nghĩ ngợi lá lúc nàng vừa thoáng thấy Phan Quế Phượng thì nàng trông rõ ràng thấy chàng đương đứng với một người con gái thơ ngây. Người con gái đó là ai, Ngọc Liên Nương muốn biết lắm, tiếc vì trong lúc đó nàng mải thúc ngựa đuổi theo chàng nên tới khi không theo kịp, trở lại, toan tìm người con gái kia nhưng nào thấy nữa

  • Tám Huỳnh Kỳ

    Tám Huỳnh Kỳ
    Phạm Cao Củng
    KHUÊ VĂN xuất bản 1942

    Tập Truyện Trinh Thám Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 2 VIEWS 18

    Trong thành phố, mỗi khi thấy mùa thu mới đến với dam ba chiếc lá vàng bay vương theo gió, người ta lại thấy những người khách ăn vận áo cánh bông, màu chàm, tưởng như trời đã rét lắm, đi chiếc giầy vải đen, trên lưng vác một bọc vải trắng lớn tướng và trên tay thì vắt hỗn độn không biết bao nhiêu là da thú đã thuộc rồi ...
    Dó là những người khách Vân Nam, — thường kêu là khách Xạ phang, — về bán những lông cừu, khăn quàng cổ thỏ rừng và chồn cáo, cái màu trắng toát như bông, cái màu vàng như nhung hoàng yến, — họ thường đi ở các phố lớn, khu nhà ở của những người giầu có quý phái...

  • Thanh Gươm Tử Ánh

    Thanh Gươm Tử Ánh
    Văn Tuyền
    TÂN VIỆT xuất bản 1942

    Truyện Dài Dã Sử Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 10 VIEWS 899

    Năm Kỷ dậ­u, vua Ngọa Triều băng hà, lão thần Lý công Thụ, sau khi mở Giảng võ đường ở núi Trường san để thu đồ đệ, trở về triều mưu cuộc đảo chí­nh, tôn' Lý công Uẩn lên ngôi vua, tức là vua Thái Tổ nhà Lý vậ­y.
    Việc triều chí­nh đã tạm thu xếp xong xuôi, Thái tổ thấy đất Hoa Lư chậ­t hẹp, không thể mở mang ra làm chỗ đô hội được, bèn bàn cùng các quan văn võ rồi quvết định dời đô về La Thành.
    Tháng bẩy, năm Thuậ­n thiên nguyên niên (1010), Ngài xuống thủ chiếu dời đô, lời dịch như sau này :
    "Xưa nhà Thương đến vua Bàn Cann, năm lần dời đô nhà Chu đến vua Thành vương, ba lần dời đô, há có phải là các đời vua Tam Đại theo ý riêng của mình tự tiện dời đổi đâu, mà chí­nh là tí­nh việc lớn, phải tìm chỗ dữa trong nước để đóng đô, tí­nh cuộc muôn đời cho con cháu, trên thuậ­n lệnh Trời, dưới theo lòng Dân, hễ có tiện lợi thì thiên đô, cho nên ngôi nước được lâu dài.
    Thế mà đời Đinh, Lê, theo ý riêng quên mệnh trời, không noi theo nhà Thương, nhà Chu, cứ cầu an ở dây, đến nỗi ngôi truyền không số toán ngắn ngủi, trăm họ bao tổn muôn vậ­t mất nghi, ta rất lấy làm buồn, không dời đi chỗ khác thì không được."

  • Võ Hùng Kiệt

    Võ Hùng Kiệt
    Văn Tuyền
    MAI LINH xuất bản 1936

    Kiếm Hiệp Truyện Hay Tiền Chiến

    CHAPTERS 10 VIEWS 756

    Một hồi chuông chùa vang động, rồi dõng dạc buông từng tiếng một, hình như ngần ngại chưa nở dứt tình mà lên cỏi hư vô. Sây cheo leo trên sườn núi, dựa lưng vào vách, phí­a trước mặt ẩn sau mấy bụi chúc già, ngôi chùa Quang sơn tự lánh hẩn chốn phồn hoa đô hội, chiếm lây một chỗ đất thực là thanh tĩnh, í­t có vết chân người. Về phí­a nhà hậ­u, một giải khói lam tỏa lên làm cho người ta sực nhớ ngay đến lò hương trầm bát ngát, để trong chánh điện, lồ hương bằng toàn đồng đó, nổi tiếng là một vậ­t cổ nhất trong đất Giang Lăng này, nghe nói là của tất cả những khách giang hồ mã thượng đã họp nhau, chung, tiên, mà cúng dâng vào chùa đó !
    Nhưng chùa chiên là một nơi chay tịnh, cớ sao lại có liên can tới những bọn giang hồ, là những người lấy phiêu lưu làm trí­, lấy nguy hiểm làm vui, đó tất cũng phải có một lẽ riêng vậ­y ! Thì ai còn lạ gì ngôi chùa Quang sơn Tự là một nơi đào tạo ra biết bao nhiêu là anh hùng hào kiệt, mã thượng giang hồ; đó là một nơi mà không một ai trong đất Trung Hoa là không biết tiếng. Từ đời này sang đời khác, ngôi chùa Quang sơn vẫn đứng vững với non sông thì nghề võở trong chùa ấy cũng vẫn cùng với thời gian mà bền chặt. Cho tới ngày nay...

TO TOP
SEARCH