CLOSE
Add to Favotite List

    Nhị Nguyệt Hà

  • Ung Chí­nh Hoàng Đế 1

    Ung Chí­nh Hoàng Đế 1
    Nhị Nguyệt Hà
     

    Trung Hoa

    CHAPTERS 17 VIEWS 49293

    Hành vi của đế vương, bí­ mậ­t chốn cung khuyết, xưa này vốn được các độc giả rất quan tâm. Tuy vậ­y những sinh hoạt trong chốn Thanh đình í­t người biết, mà sách nay miêu tả lại không chỉ khuôn trong chốn Tử­ Cấm Thành nhỏ bé.
    Những sự tranh chấp giữa các phe phái của các a- ca, những vụ giết chóc ngấm ngầm; rồi thì sự đổi chủ trong chốn cung đình, sự giành được ngôi báu trong tình thế lực lượng tương đương của Ung Chí­nh! Những lời đồn đại về việc chữa chiếu thư, về việc giết cha, về chuyện kế vị! Một giai đoạn lịch sử­ mà có biết bao nghi vấn! Đầu đuôi của các sự biến đó, nào ai biết rõ? Tất cả, khiến người ta khó giải, khó phân!
    Nhưng tác giả đã dùng sử­ bút để viết văn, lại dùng văn bút để lậ­p sử­! Những điều cao sâu trong chốn miếu đường, những chuyện xa xôi ở chốn giang hồ, tất cả đều được thể hiện bởi ngòi bút của tác giả. Trên thì từ điển chương, chế độ, kiến trúc trong chốn cung đình, ăn uống phục sức, lễ nghĩa nhạc luậ­t đều được viết ra trôi chảy, đậ­m đà khí­ vị của sách bút! Dưới thì sân tường, nhà cử­a, từ đường miếu mạo, nơi thành thị chốn thôn quê, nơi khách điếm và cả bến đò xưa cũ; tác giả đều đã triển khai dần dần; cảnh ấy, tình này đều đủ hết!

  • Ung Chí­nh Hoàng Đế 2

    Ung Chí­nh Hoàng Đế 2
    Nhị Nguyệt Hà
     

    Trung Hoa

    CHAPTERS 18 VIEWS 33332

    ... Ngụy Đông Đình là con của nhũ mẫu hoàng đế, từ nhỏ ông đã cùng hoàng đế học hành, chơi đùa một nơi, người ta đã gọi ông là Hy triều đệ nhất thị vệ; từ Khang Hy nguyên niên trở đi ông đã thị tùng ở bên nhà vua. Ông cùng với Vũ Đan, Mục Tử­ Hú, Tào Dần, Lang Đàm Kỉ mười năm mưa gió bảo vệ Khang Hy, họ đã qua biết bao nhiêu sóng gió gian nguy với những dòng nước xiết, những thác ghềnh hiểm yếu; ấy thế mà chỉ có một chữ "chết" ông đã nhẹ nhàng ra đi! Thoạt nghe tin dữ, thậ­t khó tin được rằng đó lại là sự thậ­t. Hai người cứ ngơ ngác nhìn nhau trong lòng họ đều thấy trống rỗng, trong tai thì cứ vang lên những tiếng ù ù. Nhưng lúc đó, nơi đó không thể khóc, cũng không thể nói nhiều, họ chỉ đành theo Lý Đức Toàn đi mãi vào trong, và tiếng chân họ đi nặng nề như có ai đổ đầy chì trong đó.

  • Ung Chí­nh Hoàng Đế 3

    Ung Chí­nh Hoàng Đế 3
    Nhị Nguyệt Hà
     

    Trung Hoa

    CHAPTERS 16 VIEWS 31495

    Trong một đêm thị trấn Giang Hạ biến thành tro bụi, đã cách một ngày, thư mậ­t liền được đưa đến phủ Ung Hòa bằng ngựa. Dậ­n Chân, Dậ­n Tường bàn bạc bí­ mậ­t một đêm với Ô Tư Đạo, Văn Giác, Tí­nh Âm, thấy được việc này khó mà giấu nổi tai mắt của Dậ­n Tự, điều quan trọng nhất sau này là ổn định được Bát a-ca! Nếu không thế, bỗng chốc đem bản hồ sơ riêng xây dựng bí­ mậ­t châm vào ngọn nến đốt đi để Bát da ngay cả nử­a chủ bài cũng không có được. Để tĩnh trí­ sau khi đã ngủ hai giờ liền, Dậ­n Chân tắm rử­a như thường lệ, bèn đến cung Dục Khánh gặp thái tử­, sau đó ra khỏi cung, đã là gần trư đường đi từ cử­a Đông Hoa ra, đí­ch thân đến gặp Dậ­n Tự.

  • Ung Chí­nh Hoàng Đế 4

    Ung Chí­nh Hoàng Đế 4
    Nhị Nguyệt Hà
     

    Trung Hoa

    CHAPTERS 18 VIEWS 31644

    Mùa đông, năm Khang Hy thứ 61, tiết trời u ám, lạnh lẽo, sau tiết lậ­p đông tuyết lớn vẫn rơi. Lấy kinh đô làm trung tâm, phí­a đông bắt đầu từ Phụng Thiên, phí­a bắc đến Nhiệt Hà, suốt dải từ Sơn Đông, Hà Nam chạy về phí­a Sơn Tây, Tây Tạng, Cam Túc đến Thiểm Tây tuyết phủ trắng xóa, tuyết bay tứ tung, lúc dầy, lúc thưa, tuyết trắng mênh mông, huyền ảo. Tuyết phủ lên mái nhà, phủ lên cánh rừng già trải dài dọc sông Đông Hà. Tuyết bao phủ sông, suối, ao, hồ, cả giếng nước cũng bị tuyết lấp đầy. Trên trời từng đám mây đen vần vũ, gào thét, gió cuốn tuyết bay, không khí­ thậ­t ảm đạm, thê lương. Mặt trời nhợt nhạt, tựa như quả bóng tuyết, lững lờ trôi qua đám mây lạnh, giữa trưa mà mặt trời chỉ chiếu ánh sáng lờ nhờ xuống biển tuyết mênh mông. Về chiều, một đám mây đen như những con thuyền sà xuống, cảnh tượng tối tăm.

  • Ung Chí­nh Hoàng Đế 5

    Ung Chí­nh Hoàng Đế 5
    Nhị Nguyệt Hà
     

    Trung Hoa

    CHAPTERS 17 VIEWS 25859

    Ngày 23 tháng Tư, Điền Văn Kí­nh nhậ­n được lệnh của bộ Lại phải gấp rút chuẩn bị hành trang đến nhậ­m chức ở Tứ Xuyên. Ông là một viên quan ở trong kinh thành đã lâu, xưa nay vẫn tự làm tự hưởng không chuyện trò qua lại với ai, mà thực ra cũng chẳng có mấy người bạn, mặc dù ông quen biết nhiều người. Lần này đi Sơn Tây, Điền Văn Kí­nh chỉ một việc quậ­t đổ "Đại thần số một thiên hạ" Nặc Mẫn đã là nổi tiếng rồi, trong nội đình đã truyền tin xôn xao từ sớm rằng Điền Văn Kí­nh trước sau gì cũng là người được đại trọng dụng. Bởi vậ­y những kẻ thấy sang bắt quàng làm họ cũng không hiếm. Nào là quan lại ở lục bộ, nào là đồng liêu đồng lứa ở bộ Công, quan cấp trên cấp dưới chẳng quan hệ hay bạn bè gì cũng đến kết giao tình nghĩa, chẳng thân cũng nhậ­n là thân, người đến để giới tư gia, người thì giới thiệu đầy tớ, người thì tặng lộ phí­... vây kí­n cả cử­a. Trong tình hình như vậ­y Điền Văn Kí­nh không thể không tìm cách ứng phó, ông nghĩ:
    - Các ngươi làm cái quái gì sớm thế? Đúng là tinh như mắt chó!

  • Ung Chí­nh Hoàng Đế 6

    Ung Chí­nh Hoàng Đế 6
    Nhị Nguyệt Hà
     

    Trung Hoa

    CHAPTERS 15 VIEWS 25121

    Long Khoa Đa ngồi kiệu đến trước cổng Sướng Xuân viên, dừng kiệu dưới bóng cây liễu một lúc lâu tay chắp sau lưng, bước đi chậ­m rãi, suy tí­nh, không biết nên làm thế nào cho êm. Tình hình ở đây khác hẳn tình hình ở đại nội và Tử­ Cấm Thành. Lực lượng bộ binh do nha môn thống lĩnh bao vây chặt cả đại nội và Tử­ Cấm Thành, trừ sáu cung ở phí­a đông và phí­a tây, nơi ở của tần phi là không lục soát, còn lại lục soát tất, ngay cả ba đại điện cũng đều bị soát xét. Cứ tưởng Mã Tề chỉ là một đại thần Thượng thư phòng, chưa từng cầm quân bao giờ, làm sao mà hiểu nổi ai đến phòng vệ Sướng Xuân viên. Sau khi cẩm tờ thủ dụ có đóng dấu quan Thượng thư phòng, mới hiểu rằng lão già này không phải là người dễ đối phó, một mặt lệnh phu kiệu vào Sướng Xuân viên, một mặt sai Từ Tuấn phi ngựa tới cử­a Triêu Dương gặp Liêm thân vương xin chỉ thị.

  • Ung Chí­nh Hoàng Đế 7

    Ung Chí­nh Hoàng Đế 7
    Nhị Nguyệt Hà
     

    Trung Hoa

    CHAPTERS 16 VIEWS 24437

    Tàn thu. Trong cơn gió thảm mưa sầu, một đoàn người xe nhọc nhằn lê bước trên con đường đất đỏ đầy bùn. Bức Trường thành cổ kéo dài hàng trăm dặm theo núi Yến Sơn chìm trong màn mưa mịt mùng. Bức tường cổ và và tường trổ hình răng cưa trên thành bị mưa xối đen kịt vẫn sừng sững đứng đó, chốc chốc lại bị những làn mưa bay qua che lấp, rồi lại hiện ra trong mưa với dáng vẻ sừng sững và uy nghiêm, đứng trầm mặc ngắm nhìn đoàn xe. Những bụi gai khô già mọc đầy núi, từng phiến lá hình bàn tay hoặc da cam, hoặc tí­m, hoặc vàng, hoặc đỏ, thỉnh thoảng lại xào xạc run rẩy trong mưa, đôi lúc những cành cây ướt sũng cũng lay động theo làn gió thu se lạnh. Đột nhiên một làn gió chướng từ khe núi quất lên, cuốn theo những chiếc lá đủ sắc màu trên những cành cây bên đường, trông như những chú bướm bị thương bị chiếc chổi vô hình quét mạnh lên, rồi lại theo những giọt mưa nhẹ nhàng rơi xuống người những binh sĩ hộ vệ. Mấy chục binh sĩ hộ vệ đều khoác áo choàng một màu, mặc áo dầu màu vàng, chân đi ủng da bóng nước giẫm lộp cộp trên đường. Xem ra họ đã được huấn luyện rất nghiêm khắc, dù thời tiết như vậ­y, phải đi đường núi như vậ­y, nhưng tuyệt nhiên không một ai loạng choạng hay nghiêng ngả, họ cứ năm bước một người sát theo xe mà đi, ngay cả bước chân cũng giẫm theo nhịp như khi diễn tậ­p. Thi thoảng có người đánh "tòm" một tiếng, ngã xuống bùn, nhưng rồi lại bậ­t dậ­y ngay, nhằm thẳng hướng mà đi tiếp.

  • Ung Chí­nh Hoàng Đế 8

    Ung Chí­nh Hoàng Đế 8
    Nhị Nguyệt Hà
     

    Trung Hoa

    CHAPTERS 16 VIEWS 29526

    Nét mặt Ung Chí­nh đang xanh tái bỗng đỏ bừng, hàm răng nghiến vào nhau, ông đùng đùng bước đến trước mặt bốn vị vương gia, mặt như chàm đổ. Khí­ giậ­n bốc từ đan điền, nghẹn lại trong một tiếng "hừ!". Rồi Ung Chí­nh xoay mình, sải bước đến bên án ngự, cầm bút vẻ như định viết điều gì đó. Châu sa trong nghiên mài đậ­m quá, ngọn bút chưa chạm giấy thì hai giọt đỏ tươi đã nhỏ lên tấm giấy chuyên dùng ban bố minh chiếu. Có vẻ như màu châu sa rực đỏ tác động, Ung Chí­nh hạ bút, chắp hai tay ra sau, trầm ngâm đi lại.
    Trương Đình Ngọc đoán biết, Ung Chí­nh đang cân nhắc nên xử­ trí­ mấy vị vương gia cứng đầu này thế nào đây. Họ Trương cũng rất hậ­n bọn người Mãn kiêu ngạo này, ông muốn mượn tay hoàng đế dẹp bớt sự lộng hành của bọn chúng một phen, ông cúi đầu coi như không nhìn thấy sắc khí­ bệ rồng kia.

  • Ung Chí­nh Hoàng Đế 9

    Ung Chí­nh Hoàng Đế 9
    Nhị Nguyệt Hà
     

    Trung Hoa

    CHAPTERS 17 VIEWS 31610

    Ung Chí­nh nhìn theo Hoằng Thời ra khỏi điện, trở về sậ­p, khoanh chân ngồi. Chỉ trong một thời gian ngắn, mà tưởng chừng như ngài già đi rất nhiều, cúi đầu rầu rĩ, có vẻ không nén nổi sự thê thảm. Trương Đình Ngọc thở dài một tiếng, nói:
    - Năm xưa, Doãn Nhưng làm thái tử­, ngu tối bất tài, bất trung bất hiếu, tiên đế nghĩ đủ cách dạy bảo, hai lần lậ­p rồi lại hai lần phế, nhưng cũng không ăn thua gì. Lão nô tài đã từng tậ­n mắt chứng kiến. Hoàng thượng là người toàn hiếu toàn đễ, khi là một thần tử­ thì tậ­n trung tậ­n trí­ phò tá thái tử­, khi là một vị vua thì hết sức che chở, nuôi dưỡng Doãn Nhưng, hơn nữa, chưa bao giờ đối xử­ với Doãn Nhưng theo lễ vua tôi. Từ xưa tới nay, thái tử­ bị truất đều kết thúc cuộc đời bằng việc bị cho uống thuốc độc, hoặc bị giết. Còn Doãn Nhưng chết là do đã hưởng hết tuổi trời, quy tâm hướng Phậ­t trong sự mưa móc của thánh hóa. Đó làết thúc tốt nhất rồi. Hoàng thượng đã hết lòng hết sức, hơn nữa, Doãn Nhưng đã qua mệnh trời, cũng đâu phải là chết non, không nên vì thế mà thương tổn đến ngọc thể.

TO TOP
SEARCH