hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
message boards - diễn đàn » CATEGORIES » DEAR DIARY
 TOPIC: *Tạp bút[TO BOTTOM] 
 


Rainman
date: 09-27-02
time: 23:53:41
total posts: 253




Dọn dẹp phòng, sắp xếp lại kệ sách. Vài tập giấy viết thư rơi ra từ quyển Great Expectations. Đủ kiểu dáng, bông hoa có, hình cún, hình mèo…v.v… Ngày trước có thói quen dạo nhà sách, thấy giấy viết thư nào "dễ thương" đều mua về để dành viết thư. Nói là "để dành" bởi cũng chẳng mấy khi viết. Nhưng cũng "may" là mỗi lần viết thì rất hao giấy, hầu như thư cho 1 người là hết 1 tập giấy khoảng 16-20 tờ. Không phải văn hay chữ tốt đến như thế, mà do chữ quá … "đẹp"! "đẹp" đến nỗi cứ phải viết đi viết lại mấy lần mới tạm chấp nhận, và con người hơi bị "cầu toàn" chút xíu, cứ viết đến khi nào cảm thấy đẹp mới chịu gửi cho bạn.

Đã hơn 6 năm, không gửi cho ai lá thư nào cả. Sao thế nhỉ??? Lười đến thế chăng? Ồ không, 1 phần có lẽ do "lỗi" của cuộc sống….. đã dần làm mất đi thói quen (cho dù không thường xuyên lắm). Bạn bè ở gần, điện thoại đi há! Nhanh & tiện, có thể "tám" tùy thích. Bạn bè ở xa, "mail" nha! Nhanh, tiện, rẻ! Những cuộc chuyện trò qua điện thoại "bay" đi đâu rồi nhỉ, tổng đài có lưu lại hay chăng? Khùng, làm gì có!!! Mails, giữ được bao nhiêu? Không biết, hôm nay chưa "check", của hôm qua thì đã "delete" hết rồi! Bạn bè nghe được chắc buồn, không mail nữa!?!? Mà có lẽ không, biết đâu bọn nó cũng có tính xấu y như mình!?!?

Tập giấy viết thư có đường viền hoa Tulip, nền cũng được in chìm hoa Tulip. Ngày trước rất chuộng mẫu giấy này, và đã mua rất nhiều, do "tình iu" với "nàng" Tulip. Bây giờ bỗng thèm viết thư cho người bạn nào đó, viết bằng chính mẫu giấy Tulip. Buồn cười thật! Viết cho ai bây giờ??? Không khéo cái tên nhận được thư nó lăn đùng ra xỉu vì bất ngờ mất thôi! Bởi lâu rồi, cũng có nhận được thư của tên nào đâu. Lạ thật, có lẽ là…. "bệnh truyền nhiễm"!! Nhưng nếu tìm ra người để gửi, sẽ viết những gì nhỉ??? Không nặn ra câu chuyện nào ư? Nếu có, liệu có viết nổi hay không? Không chừng cần dùng đến 2 tập giấy viết thư mới xong được 1 lá!? Và liệu có cảm thấy ….. mỏi tay giữa chừng không!? Lâu rồi, không cầm bút viết những gì nhiều đại khái như viết thư…. Ngẫm đi ngẫm lại, cảm thấy gõ bàn phím có vẻ nhẹ nhàng & nhanh hơn nhiều nhỉ, & chắc rằng không mỏi tay….. Nhưng mà đã bảo là "viết thư" cơ mà, làm sao mà đánh máy rồi in ra cơ chứ!?!?… Đắn đo ghê nhỉ…. Thôi thế thì…. Great Expectations lúc nãy nằm ở đâu rồi ta?… Làm ơn cho tớ gửi mấy tập giấy này vào lòng cậu nhé!

view Rainman's profileview Rainman's postsview Rainman's photo
 


Rainman
date: 10-03-02
time: 14:44:59
total posts: 253

Lâu rồi, bỗng có một đêm mưa thấy mình ở góc giường đèn ngủ ấm với cuốn sách…

Lâu rồi mới bỗng thấy lại cái thú đọc sách đêm mưa… Đọc sách – có gì vất vả lắm đâu mà sao lâu rồi… Cuộc sống cuốn đi phăng phăng, công việc, họp hành, ngồi máy computer… fax, mail, video, phim ảnh…kẹt xe….bụi bặm….stress… ôi thôi đủ thứ. Văn minh đô thị, công việc đô thị cũng tốt thôi, nhưng mà đã lâu quá mới nghe lại tiếng mưa đêm bình yên, buồn buồn trên mái, rả rích ngoài sân…. Nghe tiếng sột soạt của trang sách lật, đọc chậm rãi câu truyện này, mảnh đời nọ… nhẹ nhàng quá, mà cũng lâu ngày quá.

Ngẫm lại suốt ngày ngồi trước máy vi tính, gõ bài, gửi mail, vào net, mọi thứ đều nhanh chóng, hiệu quả, tiện lợi nhưng bỗng thấy cũng mỏi mắt nặng đầu thật. Có khi gặm bánh mì gõ bài cho xong, cho kịp, có khi tợp vội một tách café nguội cho tỉnh táo để tiếp tục công việc, café có ngon không? Không cần biết. Mình gần như máy rồi sao?

Đêm nay bỗng thấy mình như thuở thư sinh áo vải chong đèn đọc sách, thấy mọi thứ chầm chậm lại, thấy mình “người” lại, như không còn ốc, vít, lò xo, vi mạch trong đầu…. Cho đến khi mí mắt nhẹ nhàng sụp xuống…. mơ hồ vẫn nghe tiếng mưa rơi thật đều, thật nhẹ…

view Rainman's profileview Rainman's postsview Rainman's photo
 
 
 




Please make a
donation to help us
pay for hosting cost
and keep this
website free

  Copyright © 2002-2020 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm