CLOSE
Add to Favotite List

vmBOARDS

  • halflife 15 years ago

    Cái này là Bầu thiêt ăn giông như Bầu thường a..không phải để chơi Bầu Cua Tôm Cá đâu

    0
  • mailfish 15 years ago

    wow bầu đẹp wá, so symetrical, HL trồng ngoài vườn đó hả ?

    0
  • halflife 15 years ago

    Yah..trồng sau nhà đó ...cái này kêu là Bầu có eo. Còn người có bầu thì hỏng mất cái eo haha

    0
  • mailfish 15 years ago

    eh HL, ăn được thiệt hả man ?

    0
  • bichngan 15 years ago

    Đâu có nhìn ra đ.c trái bầu nào đâu, đã bầu rồi mà còn có eo vậy hỗng sợ bị có bầu nua

    0
Reply
  • ngovuong 16 years ago


    Thiết kế dành riêng cho nàng

    0
  • ngovuong 16 years ago


    Sáng hừng đông đi cày bừa

    0
  • mailfish 16 years ago

    coi chừng rớt xuống ao bơi lên hông kịp á hihihi

    0
  • ngovuong 15 years ago


    Chúc Mừng Năm Mới !!!

    0
  • ngovuong 15 years ago


    0
  • ngovuong 15 years ago


    Năm mới ai đi du lịch với tớ khg nào ????!!!Hehehehe

    0
  • ThườngSơn 15 years ago


    Thở dữ dội sao tìm được bản đồ !?

    0
  • ThườngSơn 15 years ago


    Cái gì đây ?

    0
  • mailfish 15 years ago

    welcome back Thường Sơn lâu ngày hông xuống núi á ... hay bị tiên nử nào bắt cóc rùi hihihi

    0
  • ThườngSơn 15 years ago

    Cám ơn fish, chẳng ai thèm bắt cóc TS đâu, tại mình co 2 cái nhà phải lo, nên hơi bận tí vậy mà, mời Fish chừng nào có rảnh ghé chơi

    0
  • mailfish 15 years ago

    Thường Sơn tậu nhà 2 lúc nào sao không báo anh em biết ... ngoài http://thuongson.com còn nhà nào nửa post đây cho bà con dô phá hihihi

    0
  • ThườngSơn 15 years ago

    Cám ơn Fish nha,
    http://www.thuongson.net , http://www.thuongson.com , http://thuongson.16.forumer.com/

    0
  • mailfish 15 years ago

    chà Thường Sơn làm ăm khá giả hén, tậu 2 nhà và 1 biệt thự nghỉ mát hả ? hihi

    0
  • ThườngSơn 15 years ago


    Bửa nào Fish rảnh mời ghé chơi
    Tiện đây tặng Fish tấm hình mà TS chụp fish hồi còn nhỏ nè

    0
  • mailfish 15 years ago

    heh heh Thường Sơn, thấy nó nhúc nhíc thưởng có gì ăn được heheheh

    0
  • mailfish 15 years ago


    Thường Sơn nè, sao nhà không có restroom cho con gái, bắt mí em sài chung tội nghiệp dị heh heh

    0
  • ThườngSơn 15 years ago


    Tại có chuyện đặc biệt nên phải vậy mà

    0
  • mailfish 15 years ago

    heh heh Thường Sơn, fish chịu thua

    0
  • ThườngSơn 15 years ago

    Fish ui,
    Images does not work

    0
  • mailfish 15 years ago

    Thường Sơn làm như fish chỉ trong email chưa ? sao fish chưa thấy change gì hết ?

    change rồi upload cho fish coi

    0
  • ThườngSơn 15 years ago

    Đã changed, but nothing

    0
  • mailfish 15 years ago

    Thường Sơn, in the last email fish chỉ Thường Sơn change this line : images/'+img_array[r_num]+'

    fish đâu có thấy change gì đâu

    check your email anh make the change

    0
  • ThườngSơn 15 years ago

    Mình làm, rồi preview trong frontPage thấy nó không work nên không có upload

    0
  • mailfish 15 years ago

    Thường Sơn không upload sao fish thấy lổi mà xửa ? If you don't show the errors how can I show you how to fix it ?

    0
  • ThườngSơn 15 years ago

    Hi Fish,
    TS làm thử hai hình, upload rồi, nhưng mà nothing work

    0
  • mailfish 15 years ago

    Thường Sơn didn't do it right man heh heh . Thường Sơn check email đi, fish gởi file A24.htm . Replace yours with mine. Thương Sơn có thể nhìn source sẻ thấy fish change như thế nào .

    0
  • ThườngSơn 15 years ago

    Hi Fish, thank you so much, let check it out : http://www.thuongson.com

    0
  • mailfish 15 years ago

    heh heh hoan hô Thường Sơn, tưởng phải cuốn gói lên núi tu với Thường Sơn luôn chứ

    0
  • ThườngSơn 15 years ago

    Lâu rồi Fish không ghé chùa của TS chơi đó nhe

    0
  • ngovuong 15 years ago

    Nhân tiện có 2 huynh đây, xin vui lòng chỉ NV cách post nhiều hình trong một post messagẻ
    Thanks

    0
  • mailfish 15 years ago

    hello ngovuong, trong vm chỉ post được 1 image/message thôi

    0
  • ngovuong 15 years ago


    Làm một pô macro coi nào

    0
  • ngovuong 15 years ago


    Cấm sờ vào hiện vật

    0
  • ThườngSơn 15 years ago


    Làm cái gì kỳ vậy ??

    0
  • mailfish 15 years ago

    á hahah Thường Sơn hái trộm cherry hahah fá wá

    0
  • ThườngSơn 15 years ago

    Không phải TS đâu, Thường Sơn ốm như con tép á Fish
    Còn anh này thì mập mà

    0
  • mailfish 15 years ago

    ok ok không phải Thường Sơn (nhớ để dành fish 1 bịch cherries nhé hihihihi)

    0
  • ThườngSơn 15 years ago


    Không có cherries, raisin nhe fish

    0
  • ThườngSơn 15 years ago


    Love-Potatoessm
    Fish thấy sao ?

    0
  • mailfish 15 years ago

    nhìn như wái thai á Thường Sơn

    0
  • ThườngSơn 9 months ago

    Chào Fish, Fish khỏe không?
    Chúc vô lượng an lạc nha

    0
Reply
  • ThườngSơn 18 years ago

    Trên đường đi chợ, một phụ nữ bắt gặp đám tang kỳ lạ .
    Một chiếc xe chở quan tài dài màu đen đi trước, phía sau chừng 20 bước là một chiếc xe tương tự, kế đó là một quả phụ mặc đồ tang dắt theo một con chó ngao, theo sau bà là một hàng dài khoảng 200 phụ nữ khác .
    Không nén nổi tò mò, người phụ nữ lại gần bà quả phụ hỏi :
    - Tôi xin được chia buồn với mất mát của bà . Tôi biết bây giờ không phải lúc làm phiền nhưng tôi chưa từng thấy đám tang nào như thế này cả . Đây là đám ma của ....?
    Bà quả phụ trả lời :
    - Trong chiếc quan tài đầu tiên là của chồng tôi .
    - Chuyện gì xảy ra với ông ấy ?
    - Con chó của tôi cắn chết ông ấy . Bà góa đáp .
    Người phụ nữ hỏi tiếp :
    - Còn trong chiếc quan tài thứ hai ?
    Bà quả phụ trả lời :
    - Mẹ chồng tôi. Bà tìm cách gở con chó khỏi chồng tôi và nó quay sang cắn chết bà ấy luôn.
    Sau một thoáng im lặng và trầm tư, người phụ nữ hỏi tiếp:
    - Bà cho tôi thuê con chó nhé !
    - Vào xếp hàng đi !

    (Lượm trên báo)

    0
  • 18 years ago

    hahahahha hahahha hahaha trùi đúng là đàn bà con gái

    0
  • 18 years ago

    0
  • 18 years ago

    hihi nốt nhạc cười sao đây hả ? cười đồng ý hay cười phản đối

    0
  • ThườngSơn 18 years ago

    Haahah Ω hỏi ♫ khó trả lời phải không ♫ ?

    0
  • 18 years ago

    Ohm và ThuongSon ơi , NN cười đây là vì NN cười cảm thông cho chú chó kia . Thật là tội nghiệp ; công việc trước mắt ... thảm quá đi thôi

    0
  • DaLanHuong 18 years ago

    Thiệt là khổ thân chú chó... Biết thế nầy thì chắc chú chó kia chẳng thèm cắn chết ông chồng với bà má chồng của bà quả phụ kia rồi.... Hi...hi...

    À quên nữa hổng biết trên núi của TS có nuôi con chó nào như vậy không nhỉ...???

    0
  • ThườngSơn 18 years ago


    Trên núi TS có nuôi con chó nầy hiền lắm, tối ngày tập bay lên núi rồi bay xuống núi thôi, chứ hổng có cắn chết ....., như chó của DLH nuôi đâu

    0
  • DaLanHuong 18 years ago


    Chó của DLH nuoi hiền lắm mà, nó chỉ thích vui dùa với bươm bướm thôi chứ có dám cắn ai bao giời đâu?

    0
  • ThườngSơn 18 years ago

    Con chó của DLH có chút xíu mà đã bày đặt ong bướm rồi ....

    0
  • DaLanHuong 18 years ago

    Thì nó giống chủ của nó mà. Còn trẻ mà đã thích ong bướm rồi....
    Nhưng ong bướm nào lại gần là bị DHL bẻ ngòi, bứt râu hết trơn hà.... Hi...hi...hi...

    0
  • ThườngSơn 18 years ago

    DLH ui, ong bướm lại gần thì bị bẻ v.v..., còn thanh niên chắc hổng sao hả ?

    0
  • maythu03 18 years ago

    Hihihih.. Không hẳn vậy đâu TS , Nếu thanh niên lại gần coi chừng bị bẻ ngòi ....thuốc nổ đó nhe

    0
  • DaLanHuong 18 years ago

    Maythu ơi, cái ngòi thuốc nổ nào mà ngằn ngủn thì mình lấy dao phai ra chặt cho nó cụt luôn,... còn cái ngòi nào dài dài thì mình móc vào lưỡi câu để câu cá sấu vậy... Hi...hi...
    Chỉ có mấy ông sồn sồn cở như TS thì mình để dành... thui...

    0
  • maythu03 18 years ago

    Tai sao lai đem ....thui dzây DLH ??????

    0
  • DaLanHuong 18 years ago


    Mây Thu ơi,

    Em muốn biết thì phải hỏi dai ca TS mới được.

    0
  • ThườngSơn 18 years ago

    hihhi muốn hỏi TS điều gì vậy ?

    0
  • spiderman311067 15 years ago

    ha ha ha ....... !!!!!!

    0
Reply
  • bichngan 15 years ago

    Dad tôi thường bảo rằng dad không muốn nhìn mấy cô con gái của dad khóc khi còn ở với gia đình, hãy để dành những giọt nước mắt đó để khóc khi vào đời, cuộc đời bao giờ cũng đầy những thử thách mà con người muốn thành công phải trải qua, ngày nào còn sống với gia đình, thì hãy cươi. Vì vậy mà tôi rất hay cười, tất nhiên vui thi phải cười, nhưng cả khi buồn tôi vẫn cười, bạn bè bảo rằng chẳng bao giờ biết tôi buồn cả, lúc nào cũng thấy nó cượi . Nếu ai đó có nhiều bạn bè mỗi khi buồn nhất định sẽ gọi những người bạn mình cho là thân nhất để kể lễ để than vãn, nhất là phe con gái . Nhưng tôi thì không, tôi sẽ ra hồ, có lẽ bạn sẽ cười nếu tôi nói ra vì sao tôi thích ra hồ mỗi khi buồn . Không biết có phải là trong thơ hay không, hay là ai đó đã nói người buồn thì cảnh có đẹp bao giờ . Nhưng đối với tôi thì lại hoàn toàn ngược lại . Chiều nay lại ra hồ, trời đã vào xuân rồi, buổi chiều bên bờ hồ lại càng đẹp hơn .
    . Muốn chụp hình cho mọi người coi nhưng chỉ có thể send qua cell thôi .

    0
  • 15 years ago

    BN email đi rồi post lên

    0
  • halflife 15 years ago

    Lạ nhỉ, Mõi lần có chuyện buồn N hay đi nhẩy Hồ hay tắm Hồ vậy, có mặc Bikini không? chắc sexy lám há hihi Post cho HL coi ké với

    0
  • bichngan 15 years ago

    Ở hồ có cả duckie family, water hỗng có bảo đảm clean mà mặc bikini gì đạica .

    0
Reply
  • Halflife 15 years ago

    Vào một buổi sáng đẹp trời, chú lợn con chạy đến bên mẹ và hỏi: - Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu? Mẹ cún con mỉm cười đáp: - Hạnh phúc nằm ở chiếc đuôi xinh xắn của con đó! Lợn con thích lắm, ngày nào chú cũng ngắm nghía chiếc đuôi của mình, vừa nhảy vừa vẫy vẫy chiếc đuôi! Nhưng rồi bỗng một hôm, chú lợn con buồn bã chạy đến bên mẹ: - Mẹ ơi, tại sao con chẳng bao giờ nắm giữ được hạnh phúc vậy? Mẹ khẽ vuốt ve lợn con và đáp: - Chỉ cần con tự tin bước về phía trước, hạnh phúc sẽ tự đi theo con thôi!!! Chúc cho những người bạn của tôi đón năm mới, năm Đinh Hợi an lành và luôn tự tin bước về phía trước

    0
  • mailfish 15 years ago

    Chúc Mừng Năm Mới HL Chúc Mừng Năm Mới everyone

    0
  • bichngan 15 years ago

    Ída , sao N quên, hỗng vào đây sớm sớm bửa tết để đòi lì xì của Dl với ser há, giờ đòi bù đ.c hông ?

    0
Reply
  • ngovuong 15 years ago

    Cô em diễn viên HK này đang tham dự một buổi lễ quảng cáo phim...Bị "tai nạn" nhưng cô em vẫn cười tươi như hoa?!
    Chắc cô em muốn khoe hàng herhrhrhr

    0
Reply
  • ngovuong 15 years ago


    EM XINH EM ĐỨNG MỘT MÌNH ...CHẾT MEN!!!!

    0
  • ngovuong 15 years ago


    Em đi lấy chồng anh ở dzí ai???

    0
Reply
  • ngovuong 15 years ago


    Xin giới thiệu món thứ nhất :
    Mainboard siêu cấp

    0
  • ngovuong 15 years ago


    Món thứ hai:
    SUPER DDRAM

    0
  • ngovuong 15 years ago


    Món thứ ba:
    DVD SIÊU HẠNG

    0
Reply
  • ngovuong 15 years ago


    Có ai biết cô diễn viên này không???

    0
  • ngovuong 15 years ago


    0
Reply
  • ngovuong 16 years ago


    ùa sao up duoc có 1 xái vậy???

    0
  • ngovuong 15 years ago


    0
Reply
  • Ooh-Snap 16 years ago


    hi everyone.
    i'm new here.. i'm 18 .. ten la Trinh. from Canada. hope to meet some new friends... chuc chac ban vui ve. take care. buh byee

    0
  • 16 years ago

    Welcome to vmessenger Trinh. Enjoy your stay

    0
  • ThườngSơn 16 years ago

    Chào Trinh, ở lại chùa VM nầy chơi vui vẻ nha, Thường Sơn phải về núi tu hành rồi

    0
  • dontuan 16 years ago


    hi, i am new here too!

    0
  • mailfish 16 years ago

    welcome to vm tự dontuan, dang you look like that vandam guy

    0
  • ThườngSơn 16 years ago

    Ở giữ chùa nghe dontuan
    Welcome to VM

    0
  • DaLanHuong 16 years ago

    Hi... Chào ông Thầy bói.

    0
  • tuancom 16 years ago

    Hi all,
    Tui là lính mới, thấy trong này zui zẻ ghé lại chơi

    0
  • ngovuong 16 years ago

    Hello all, đi lang thang lạc dzô đậy...xin ở nhờ qua đêm

    0
  • ngovuong 16 years ago

    Ủa, hình như đây là chùa hoang ?! Hổng có con ma nào hết !!!

    0
  • 16 years ago

    heh heh ngovuong đi lạc vào chùa rùi, đây là chổ tu hành
    welcome to vm tự há

    0
Reply
  • ngovuong 16 years ago

    Xin vui lòng hướng dẫn cách up nhiều hình lên forums, vì bấm browse chỉ up được 1 hình thui
    Ah, thêm nữam dzô roomchat khg thấy gì hết chỉ có một màu xanh xanh đặc trưng của diễn đàn >>??Không biết type chat vô đâu ???

    0
Reply
  • Ðại Tiểu Thơ 16 years ago

    Có một hôm nọ, có 1 người tình cờ làm quen với tôi . Chúng tôi bắt đầu 1 tình bạn mới rất vui vẻ & thú vị . Lần đầu tiên gặp người đó, tôi có cảm giác là ...ái chà, ông này thật giống ông cụ non quá đi thôi . Anh ấy hình như người rất thích nắm bắt lấy control ngay từ ngày đầu ấy và hình như chuyện gì cũng tự quyết định dùm cho tôi . Có lẽ, cũng vì ngày gặp mặt là khi chúng tôi hẹn mà tôi lại lạc đường cả tiếng giờ . Anh ấy gặp tôi mà hình như cảm giác rằng cô bạn này quá trẻ & chắc không biết gì đây . Từ món ăn đến thức uống, anh ấy đều muốn quyết định dùm tôi hết . Hihihihi ...tôi mắc cười & cũng lấy làm thích thú với tình bạn mới kì lạ này vì có lẽ ...đây là lần đầu tiên có người muốn quyết định dùm mình tất cả ..................có phải anh ta muốn cho tôi biết, anh ta quan tâm chăm sóc hay là anh ta muốn cho tôi biết bản lãnh con trai chăng ??????????????????????????????

    Tôi đã thắc mắc nhiều về chuyện này & nghĩ rằng chắc đây là lần cuối cùng quen biết người này . Nhưng rồi, anh ta lại hẹn tôi 1 lần nữa ...lần này, anh ấy cho tôi chọn & quyết định những gì tôi muốn . Anh ấy thật dễ thương quá khi cho tôi cảm giác cần thiết khi anh ta rất mệt sau giờ làm việc mà vẫn đi chơi với tôi . Sau lần đó, tôi bắt đầu thích thú với người con trai này nhiều hơn . Anh ấy rất biết tiếp chuyện với người nhà của tôi . Anh ấy lại cũng có thể vui & hồn nhiên với tôi cười, giỡn, & múa với điệu nhạc sống trên đường phố ... Và tôi đã nghĩ, anh ấy không biết có phải người tôi đang đợi hay không ?

    Mỗi khi làm đêm về, tôi thật mệt lắm ...mệt vô cùng ...& có lẽ không thiết tưởng đến chuyện chi cả ...nhưng thật xúc động khi điện thoại reo & có anh đã hỏi thăm tôi sau đêm dài mệt mõi ...anh thật làm tôi có cảm giác như mình được người ta để ý đến ...hihihi ...đây không phải là lần đầu tôi quen bạn trai ...nhưng có trời biết, anh ấy lại cho tôi 1 cảm giác thân ái lạ lùng vậy .....................

    Sau 2 tuần như vậy, tôi lại mong gặp anh vô cùng & cuối cùng tôi đã mời anh dự 1 ngày nhóm bạn của chu'ng tôi ở 1 nhà nghĩ mát trên biển. Tôi bối rối lắm và không biết anh sẽ đến không vì sau giờ làm mệt, lái xe xa chắc hẳn sẽ không giúp gì thêm sự thanh thản . Nhưng anh đã đến ...và anh làm cho tôi cảm mến thêm khi thấy anh rất hoà nhã & rất biết cách tiếp chuyện với mọi người chung quanh ...Tôi đã vui ...và có lẽ, không biết vì trong sự cô đơn một mình bấy lâu, tôi cảm thấy như mình tìm thấy 1 niềm vui lạ lắm trong người bạn chưa quen thật thân này ...và tôi ước gì chúng tôi sẽ thân hơn nữa ................

    Tôi đi dự đám cưới 1 người bạn xa tuần sau đó, và không hiểu sao ...trong đám vui của bạn mình cũng có gì đó rất vui ...và hình như nụ cười & ánh mắt của anh hiện lẩn quẩn trong tâm trí tôi vậy đó ...Nhìn bao người bạn của mình đã lập gia đình & ôm con & người bạn co^ dâu đang nắm tay hạnh phúc với chồng mới mà tôi lại ...thắc mắc ...và có lẽ thầm hỏi ...anh ấy ...không biết và tôi có duyên hay không nhỉ .............................................

    Tôi rất sợ chữ lầm trong duyên phận . Thật có nhiều người trong thời nay ly dị & thật lắm ư tai tiếng bay bướm trong tình trường . Anh cho tôi 1 cảm giác rất an toàn & có lẽ rất ổn định về đời sống . Nhưng ....Một người có học thức, chậm rãi, vui vẻ, hoà nhã đó ...lại không biết chứa đựng 1 suy nghĩ khó hiểu như thế nào . Tôi đã thử hỏi dò vài câu về suy tưởng của anh & hình như anh ...thật sự không biết là người thích cô đơn riêng biệt hay là cá tánh rất một mình độc đoán chăng ? Nhưng anh không có vẻ gì thích 1 mái ấm gia đình hay thích 1 phong tục vn như tôi ao ước ...và rồi tôi rất buồn lắm ...và không biết thật sự ...anh là người như thế nào ...

    Tôi có lẽ là 1 người rất thích mạo hiểm ...và tôi đã mạo hiểm đem 1 ý nghĩ kì lạ là tôi sẽ cùng người đó đi tìm hạnh phúc nếu anh ấy là người cô đơn ...bởi vì có lẽ, tôi cũng lắm lúc cảm sự cô đơn này nên ...tôi sẽ quan tâm & thương anh ấy để anh ấy thấy được sự quan tâm ngoài cô đơn 1 mình ...

    Khi anh ấy hẹn tôi 1 lần nữa ...đi ăn, đi dạo, đi xem phim vui ...tôi đã vui & vui vui lắm ...cười ...giỡn ...và chia buồn cùng sự mất mát tinh thần của anh ấy khi người cô anh ấy thương qua đời ...Anh thật ...cho tôi 1 cảm giác của 1 người trống vắng & rất trống vắng lắm ...và sau ngày đó, tôi muốn biết anh ấy có cùng suy tưởng để tôi & anh ấy quen dài lâu hơn không ...để có lẽ tôi sẽ đặt lòng tin mà mở lòng mình ra cũng như đón nhận lòng tin của anh ấy để tìm hiểu nhau ...nhưng ...lời văn của tôi đã không đủ diễn tả ...và tình cảm của tôi vẫn chưa sâu để mở đường nên ...anh ấy đã không cùng tôi tìm nhau trên con đường mạo hiểu vào tình yêu này ..........................................

    Tôi ...buồn ư ...phải ........................buồn lắm ....hình như có lẽ ...buồn không phải chỉ là 1 lời giải thích mà còn là lời diễn tả sự nản lòng trong tình yêu ... Tôi & anh rồi cũng không nói chuyện hay gặp gỡ nữa ...và tôi đã vùi mình vào công việc học đầy thử thách & bận rộn ...anh ...chắc hẳn cũng đem công việc để thử thách thời gian ....

    Nếu thật sự, tôi có 1 can đảm hơn ...tôi có lẽ sẽ hỏi anh ấy .........................................anh sợ gì vậy ........mất đi các cơ hội khác ...hay là ........................................anh không mở lòng mình ra được ...........................???????

    Lắm lúc tôi cảm thấy câu thời gian mầu nhiệm lắm đúng thật ...tôi sẽ vui với thời gian ...anh ấy sẽ cùng đi với thời gian .........tôi sẽ chắc khó mở lòng mình ra nữa và có lẽ sẽ không để lòng mình xao xuyến dễ dàng trong lần sau ....nhưng mong anh sẽ tìm được một mầu nhiệm cho anh thấy được cuộc sống đầy tình yêu & vui vẻ đơn thuần không suy tư quá ...để anh không mang khuôn mặt lạnh lùng & trống vắng ấy mà luôn với nụ cười vui hoài nhé ...

    Viết trang nhật ký chắc 1 ngày hôm nay tự dưng nhớ người mà suy tưởng ...và anh ...chắc hẳn đã quên tôi rồi ...cũng không sao ...thời gian sẽ đi với thời gian ...và tôi sẽ cũng bận cùng thời gian ........................................

    0
Reply
  • G
    giacmo 16 years ago



    Join Date: Apr 2005
    Posts: 344


    Bên lề hội nghị APEC

    --------------------------------------------------------------------------------

    thật là vui và 1 tý tự hào khi nghe nói hội nghị Apec được tổ chức ở VN đã thành công tốt đẹp.Nhưng ,vô tình được 1 người bạn giới thiệu cho 1 cái blog .mà sau khi đọc xong làm mình phải suy nghĩ lại,nay xin cop lại cho anh xem qua .Bài viết đã nêu quá đầy đủ suy nghĩ của mình ,nên không dám bình luận gì thêm

    Một số bức xúc của các tình nguyện viên phục vụ Apec
    Các bài viết của các TNV này là tiếng nói cá nhân của họ, nhưng họ có quyền nói, và những người có trách nhiệm hãy nghe họ để sửa chữa rút kinh nghiệm, tôi và các bạn khác luôn mong muốn đất nước mình phát triển, chúng ta sẽ cố gắng và cố gắng hết sức.


    Bi hài TNV (tâm sự của Đào Hà)

    Thực sự 20 năm sống ở trên đời có lẽ chưa bao giờ chúng tôi bị đối xử như vậy. Tôi sẽ kể những chuyện tiêu biểu thôi

    - Supporter: nhóm quan trọng nhất & cũng toàn những sinh viên tài năng. Vật vờ ở sân bay & NCC, ko ăn ko uống (bảo tự túc thì ở NCC làm gì có cái gì mà mua). Thế sao ko tự chuẩn bị thức ăn ở nhà đi? Vâng ạ, khách đi dự tiệc 8h vào tiệc, sups set up xong 8h30, 9h kém đã có khách ra, ăn vào đâu? Khách có gì bực bội họ đổ hết lên đầu sups, & có lẽ chưa ai dám xúc phạm họ như vậy. Trang phục: đại diện cho nước chủ nhà có trang phục hỗ trợ từ ban tổ chức là 1 cái áo gió (đã được mỹ miều hoá gọi là "jacket''). Khi đoàn sups xuất hiện ở NCC đã phải có người thốt lên là ''Ô đoàn thể thao ở đâu thế này" 7h sáng đến 6h chiều, dha sẽ ko nói họ nhận được bao nhiêu tiền 1 buổi như vậy, vì từ khi tập huấn đến giờ thông báo về trợ cấp của họ đã bị sửa nhiều lần, mỗi lần lại giảm đi 1 cách khó hiểu, & rất mập mờ...1 bạn supporter của Dha đã nói thế này: "ko biết mình làm supporter hay porter nữa!'


    - TNV tiệc: nếu có thằng phóng viên nước ngoài nào thông minh ra khỏi cái khách sạn 5 sao để quay cảnh những nam thanh nữ tú áo dài áo ngắn đứng ở vỉa hè ăn xôi thì thật Việt Nam ta muối mặt. Các bác lái xe nhìn thương lắm, nhưng nhìn bọn sups cái cảnh này thường xuyên rồi, âu cũng quen. Mà ít ra TNV tiệc cũng còn được ăn, nhỉ! 3h chiều đến 10h đêm, 1 cái bánh mỳ bé xíu & 1 chai nước. Nhưng đến khi phát hiện ra các nghệ nhân được thuê vào "làm cảnh" cũng chưa được ăn gì & họ ko có tiêu chuẩn, chúng tôi ko thể làm ngơ, nhường phần ăn của mình cho những người lớn tuồi, nhưng rồi họ cũng chẳng ăn được. Ừ, ăn sao nổi "cái dép cao su đấy!" Ăn ngoài đường, uống ngoài đường, thay quần áo cũng ngoài zời luôn! Thật cái mặt mình đã dày như cái mo cau!

    - TNV khách sạn: có thể cho là sướng nhất vì ít ra có phần ăn. Nhưng rồi bận tối mắt tối mũi, họ cũng chẳng có thời gian mà enjoy bữa ăn. Họ cũng là những người đau đầu nhất, vì hứng chịu đủ mọi phàn nàn của khách, bằng đủ các loại ngôn ngữ. Không hiểu thế nào mà bao nhiêu khách VIP thiếu thẻ an ninh, & ta cứ khất lần mãi, khách họ chờ lâu, bực mình, khó chịu, họ phàn nàn, họ chửi, TNV ta lãnh đủ. Các kì APEC trước tổ chức ở nước bạn trực khách sạn toàn là những người biết 3 ngoại ngữ để tránh bất đồng ngôn ngữ, còn Việt Nam chúng ta mặc định đã là đại biểu APEC thì phải biết tiếng Anh. Cho nên nếu ko tình cờ tìm được 1 chị biết tiếng Trung thì 2 bạn TNV ko biết làm thế nào để thông báo cho 1/2 số khách chỉ biết nói tiếng Trung.



    Bản sắc dân tộc ???

    Dha thuyết minh ở làng nghề nên cái vụ này Dha bức xúc lắm. Ko phải chê ban tổ chức kém, mà là 1 tổng-thể-ko-thể-hiểu-được. Đây là chỗ mang tiếng phải nói nhiều nhất, vì thế cho nên ngay từ rất sớm chúng tôi đã được chuẩn bị học thuộc bài present để thuyết minh cho bạn bè quốc tế nghe. Nhưng thực tế, khách họ từ NCC về, mệt mỏi, ai mà muốn đứng lại nghe 1 con dở hơi quang quác, tay cầm tờ rơi như kiểu đang mời chào nó mua??? Khách nào có lòng (hoặc tò mò) thì đứng lại hỏi mấy câu vớ vẩn, tóm lại là ko theo kịch bản. Lại cái vụ mặc định đã là đại biểu APEC thì phải biết nói tiếng Anh, Dha thề là đã ko dưới 3 lần phải lôi cái vốn tiếng Trung còm cõi ra để nói với họ. Nói thì gân cổ lên vì có 1 cái loa rất to đằng sau liên tục phát nhạc nhức hết cả đầu mà các nghệ nhân nhận xét là "như nhạc hiếu". Sau khi tua đi tua lại 1 câu "Welcome to..." ko ai đứng lại nghe, đến khi có 1 ông Tây tò mò đứng lại nghe thì tôi phát hoảng, nói ba lăng nhăng, sai cả ngữ pháp, ngượng chín mặt! & tôi tin là ko phải 1 mình tôi như vậy, vì tự nhiên mọc ra 1 số cái làng nghề mà chúng tôi chưa chuẩn bị trước, bắt buộc phải adopt thôi. Phát tờ quảng cáo cho khách, khách tưởng mình là "cò", nói "You may have better luck with the next customer". Ngượng mặt ko đỏ kịp!



    Cũng may, các nghệ nhân đều là người tốt, nếu như ko muốn dùng từ chính xác là RẤT YÊU NƯỚC. Dha chỉ loanh quanh cái làng hoa lụa của mình, làng gốm sứ Bát Tràng đối diện của chị Thuỷ & làng tò he của con Diệp. Toàn những chuyện tức đến phát ứa nước mắt!

    Nghệ nhân hoa lụa

    Cô Mai Hạnh nổi tiếng trong ngoài nước. Nếu ko có Dha tự nhiên thừa ra sau khi phát hiện cái làng thêu ren may quá tự chuẩn bị phiên dịch rồi thì ko biết họ phải làm sao với khách nước ngoài. Ko được thông báo trước là chuẩn bị quà tặng khách, cuối cùng cô biểu diễn cắt lá lụa ngay tại chỗ & tặng cho khách, buồn vì cái nghệ thuật mà phải làm hàng loạt. Bố trí bàn thấp tè, cắt lá xong muốn tặng khách cô phải vươn mình qua cái bụi cây (ko được phép nhổ đi) để trao cho họ. 7h, 7h30, 8h, ko thấy ai nhắc đến thức ăn, Dha thấy mình đói, nghĩ là cô chắc cũng đói rồi, chạy đi hỏi xem đã có đồ ăn chưa. Đau lòng phát hiện ra là ko có đồ ăn cho nghệ nhân, còn tình nguyện viên mỗi đứa được 1 cái bánh mỳ bé xíu. Ngại ngùng, Dha mang 1 cái ra mời cô, cô ngạc nhiên


    "ô có mỗi 1 cái thôi à"


    "dạ cô thông cảm, cô với chị chia nhau vậy"


    "thế chúng mày ăn chưa?"


    "dạ bọn con ăn sau cũng được"


    "khổ! Ừ cô cám ơn"

    Rồi cuối cùng cô cũng chẳng ăn nổi, nhường bánh cho 1 chú ở cái làng nghề xui xẻo ko có cả tình nguyện viên.

    Cụ tò he

    Thực sự đây là 1 chuyện ko kể ko được! 82 tuổi, râu tóc bạc phơ, vừa bị ngã xe, đứt gân, vẫn bị lôi đi quảng bá cho cái truyền thống mốc meo của ta. Lúc bọn Dha đến là 3h15, đã thấy cụ ở đấy tự bao giờ. & tính cho tròn từ 3h chiều đến 10h đêm cụ có 1 chai nước lọc & cái bánh mỳ ko mang ở nhà đi. Liên tục nặn tò he vì gian này ko có quà tặng khách, ban tổ chức hồn nhiên "Bảo cụ ý nặn nhiều vào, từ giờ đến khi tiệc tàn chắc là kịp tặng khách đấy!" Dha là người lạnh lùng nhưng nhìn cái cảnh cụ ngồi gặm bánh móm mém cũng ko sao bình tĩnh được. Tuấn Anh bảo hay là đi mua sữa cho cụ, nhưng đảm bảo trong bán kính 500m ko có chỗ nào còn bán nữa, & chúng tôi ko được phép ra khỏi vị trí. Vả lại, có mua về được chắc cũng sẽ bị check bom, mìn, phóng xạ chán chê rồi mới được vào như cái thùng xôi hôm trước đấy của chúng tôi. Dha & con Diệp đi ra chỗ nhà mình đang túm tụm ăn cái phần bánh bé xíu đấy để kiếm cho cụ 1 cái, phát hiện ra hình như cả lũ đói quá ko suy nghĩ nổi hay sao mà ko mời các nghệ nhân đang ngồi ngay trước mũi nổi 1 cái bánh. Lại còn nói thế này: "Nhà mình còn chưa đủ ăn, mày lo cho họ làm gì! Họ là người lớn, họ ko chịu được 1 tí à!" Lúc đây mà con Diệp ko kịp ngăn lại chắc Dha đã chửi um lên rồi! & tất nhiên cô Mai Hạnh ko nuốt nổi thì cụ tò he chịu rồi, cụ lại cho cái bánh đấy cho bác con trai, còn cụ tiếp tục nặn tò he.




    Lúc diễn tập đã có tình huống như thế này: nếu tự nhiên có người khuyết tật thì phải làm thế nào để đưa họ ra vào? Diễn tập chỉ mỹ miều & giản dị là diễn tập, còn đến thực tế thì đấy, cụ ý bị đứt gân, ko đi nổi, ai đưa ra đưa vào? May có Tuấn Anh cõng cụ ý ra tận ngã 4 (cấm đường) nếu ko chẳng biết làm thế nào. 2 người 1 già 1 trẻ, 1 thằng áo trắng cà vạt đeo thẻ APEC lủng lẳng cõng 1 cụ già râu tóc bạc phơ mặc áo mừng thọ, cả đường quay lại nhìn, thật khóc ra cười, cười ra khóc. Cụ ý nói thế này: "Cậu à, tôi mệt & đói lắm, nhưng vì Tổ quốc tôi cố gắng hết sức". 357 mình, mình có khóc cũng phải thôi, bọn tôi tự hào vì mình!




    & các nghệ nhân ấy, cuối cùng lại hoá ra là người xếp quà để chúng tôi tặng khách. Buồn cười quá hoa lụa tặng khăn, gốm sứ tặng cà vạt. Họ, đói meo, vẫn nhanh nhẹn xếp quà vào các túi nilông để chuyển cho chúng tôi tặng khách. & số tiền kiếm được từ buổi "khổ sai" này cuối cùng thì cũng về hiệp hội, chưa chắc họ đã nhận được. Quà tặng hết cho khách, thương & quý tình nguyện viên chúng tôi, họ tự lấy đồ trưng bày ra tặng chúng tôi, & cái quý nhất Dha giữ được từ buổi tiệc ấy là những cái lá lụa xinh xinh từ cô Mai Hạnh. Xin thay mặt tổ quốc, cảm ơn những con người ấy!




    Dha đi tình nguyện, còn mọi người ở nhà thì xem TV. Liên tục các chương trình ca nhạc mang đậm bản sắc dân tộc, trực tiếp lên truyền hình. Ngày hôm sau xem thời sự tường thuật lại, con em kể "Hôm qua xem có đoạn quay xuống khán giả thấy bao nhiêu ông ngồi ngáp" Công nhận, ko ngáp mới là lạ! Cái bản sắc của ta đáng buồn thế sao???




    Việt Nam - "thân thiện & hiếu khách"



    Không chỉ các nguyên thủ, mà ngay cả các phu nhân cũng lãnh đủ cái sự "thân thiện & hiếu khách" của ta. Cái chuyện thẻ an ninh là cái bất cập duy nhất đang được nói đến mấy ngày hôm nay. An ninh là số 1, nên ai ko có thẻ thì nội bất xuất ngoại bất nhập. Thật tức cười đại biểu có thẻ, phu nhân & 2 đứa con thì ko có, vậy phải làm thế nào? Chờ! Ko quan tâm anh là ai, chờ hết! Ko cho bảo lãnh, nhỡ thành phần xấu đặt bom thì sao? Ừ, thời đại khủng bố, phu nhân đại biểu APEC cũng có thể là kẻ đánh bom cảm tử lắm chứ! Tại sao lại thiếu thẻ nhiều thế? Có trời mới biết. Mà tại sao ta cứ đúng nguyên tắc mà làm? Để cho 1 ông cảnh vệ chặn cửa tất cả những người sắp vào & kiểm tra xem có giấy mời hay ko? 1 đoàn Đài Loan, ko thẻ. Sau khi đợi chờ giải quyết, xuất hiện 1 số thẻ tạm thời, các bác Đài cầm thẻ đi vào, bị phát hiện ko phải thẻ chính thức, toán loạn hết cả, các bác Đài chạy mất dép, biến mất rất nhanh, ko ai hiểu là đã đi đâu. Âu cũng là kinh nghiệm chạy loạn từ thời Tưởng truyền lại! Rồi còn nhân viên có thẻ, lãnh đạo thì chưa, mà chưa có thẻ thì ko được vào khách sạn, bất kể là anh đã đăng kí chưa. Thật khôi hài. Mà nói thật, nếu khủng bố nó muốn vào, nó làm giả cái thẻ an ninh này dễ ko, vì chung quy cũng chỉ là 1 cái thẻ cứng, còn các địa điểm ko hề có máy quét từ, tất cả đều là manual checking, tức... dùng con mắt của bảo vệ để kiểm tra. Đeo thẻ to đi trên đường được cái nổi, oai như ngoé, nhưng thằng xe đạp cũng thẻ mà thằng Mondeo cũng thẻ, thì thật là loạn! Thiếu thẻ, ko bít làm thế nào cho khách vào, BTC đành...mượn tạm thẻ ra vào trong ngày của nhân viên phục vụ cho khách vào. Đại biểu APEC = nhân viên??? Lúc Dha đứng ở làng nghề trong Văn Miếu nghe thấy 1 vị gọi điện thoại nói cái gì đó mà "They've got a security gate, you know, and blah blah blah..." Ko nghe rõ nhưng chắc phải là cái gì đặc sắc lắm thì ông ý mới kể. Đại biểu có thẻ, nhưng lái xe taxi của đại biểu thì ko, ai bảo đại biểu dại dột đi taxi ra NCC? Thế là bắt buộc phải dừng lại từ Big C, đại biểu đi bộ 2km ra NCC. Crazy!!!




    Gom khách từ NCC ra tiệc. Tất cả mọi người đều ra đấy, thôi thì cứ thấy xe là lên. Vào ăn tiệc thì họ để lại tài liệu trên xe, chứ mang vào làm gì! Khổ nỗi lúc ra về xe nào lại về khách sạn đấy. Thế là loạn. Tài liệu của khách làm thế nào trả lại được đây? Sau 1 hồi tranh cãi, solution mà BTC đưa ra là...sẽ có solution sau, khách cứ về khách sạn. Thật ko còn từ nào khác để miêu tả ngoài...bó tay.




    Tiếp về cái nỗi khổ của phu nhân. Các vị lãnh đạo đi họp thì phu nhân làm gì? Câu trả lời là đi tour. Trong khách sạn đã có bàn đăng kí để các bà ý đặt tour. Lúc đăng kí là $30, đến khi trả tiền nó biến thành $55, sau đó là $40 & giá tour bên ngoài là $19. Chúng ta hiếu khách như vậy, các phu nhân cũng chạy mất dép. Tình nguyện viên muối mặt, vì họ trực tiếp làm việc với các bà ý mà!




    Tiệc, cơ hội để doanh nhân Việt Nam tiếp xúc với nước ngoài. Thế nhưng nếu cứ cái kiểu doanh nhân Việt Nam thế này thì khách sẽ ra về & mang cơ hội hợp tác theo 1 đi ko trở lại. Ko hợp! Thế là Tây cứ thế trao đổi card, Tàu cứ thế đưa kả, còn Việt Nam đưa các vi zit cho nhau. Có thể đấy chỉ là những gì Dha chứng kiến, nhưng quả là họ ko thể giao lưu nổi. Tại làm sao những đại diện cho Việt Nam mà lại thế? Nói đơn cử 1 chuyện như thế này. Tiệc ở Văn Miếu có chuẩn bị quà cho khách, & mỗi khách chỉ được 1 quà mà thôi. Nhưng chứng kiến cảnh khách nước ngoài nhận quà & khách Việt Nam "gom quà" thì thật chỉ biết nói 1 câu "Tham quá!" Có lẽ họ đã bỏ ra quá nhiều tiền để được tham dự 1 cái gala dinner nên có gì là phải mang về hết! Việt Nam tham lam lấy nhiều quà, hết cả phần cho khách nước ngoài, TNV bọn tôi ái ngại nhìn các ladies ra về ko có đồ lưu niệm. TNV chúng tôi được chỉ là "nếu thấy trên tay khách có quà rồi thì ko đưa thêm", nhưng cuối cùng thì chẳng đưa họ cũng lấy, nếu ko muốn nói là đòi. Lần ASEM trước đã có đại biểu Việt nam xin 1 cái nón ở làng nón rồi dùng cái nón đấy để... gom quà ở các gian khác. Lần này ko có nón, nhưng tình trạng cũng tương tự. Chắc mọi người đọc blog trước có nhớ cô Mai Hạnh cắt cái lá lụa tặng cho khách. Nhận được cái thứ bé xíu như vậy mà họ cũng rất vui (hoặc họ lịch sự giả vờ vui cũng được) ''Thank you" hay thậm chí "cám ơn" liên hồi. Riêng khách Việt Nam : ''chị cho tôi xin bông hoa được ko ạ?" Trơ! Cuối cùng đến màn tặng quà Dha đã ko thể chịu được & đã lôi cái thói chua ngoa ra mà đối thoại với 1 lão, vâng, phải dùng từ lão, như thế này:

    - Cái gì đó em? - hất hàm về phía đống quà

    - Dạ quà này chỉ dành cho nữ thôi ạ

    - Cái gì thế? (người ta đã nói thế mà vẫn đòi)

    - Dạ khăn lụa ạ

    - ờ thế xin về cho bạn gái ko được à? (thà ông cứ nói vợ hay mẹ tôi còn cho, nói bạn gái mà đầu 2 thứ tóc, nghe ghê!)

    - Dạ anh thông cảm, bên trong còn rất nhiều quý bà nước ngoài chưa có quà.

    Thế là đi thẳng, ko nói gì thêm, khinh người thế! Đến đây dàn nghệ nhân sau lưng Dha vỗ tay rào rào cho màn trình diễn đanh đá của gái răng khểnh. Nghĩ lại thật xấu hổ.




    Chúng tôi cúi đầu chào khách, khách mỉm cười lại, "goodnight", thậm chí có cô dễ thương còn bảo "lovely lady". Riêng Việt Nam ta đi thẳng, coi cái lũ này là khoai tây mọc mầm hết, chỉ có mấy chú an ủi "các cháu vất vả nhỉ, thôi cố lên nhé" Nếu cứ cái thái độ như vậy ở tiệc thì bạn bè gần xa sẽ đánh giá người Việt ta như thế nào? Thật buồn!

    Cô Mai Hạnh đã bảo thế này: "Đấy chúng mày xem đấy rồi rút kinh nghiệm, sau này lãnh đạo đất nước cho tốt vào, đừng có để như thế!" Hi vọng thời bọn con sẽ thay đổi được 1 cái gì đó, cô à...


    (cập nhật thêm từ blog một bạn phục vụ ở Văn Miếu)



    Mấy ông bà supervisor lúc nào cũng dặn fải smile với khách. Thế mà quát bọn mình thì cứ loạn lên, như là bố tướng ấy. Phân công công việc thì lúc đầu mình sắp dao, dĩa, thìa. Sau đó thành li, cốc. Rồi cuối cùng thì a lô xô tất cả cùng làm. Chẳng thèm phân công j nữa.
    Xong đến cover ghế. Mỗi ghế có 1 bộ áo ghế và 1 cái nơ thắt. Cái nhóm mình nó cũng có số long đong giống mình mới chết chứ. Nguyên chuyện đổi khăn trải bàn và cover ghế đã là 3 lần rồi, lại còn bị chửi mới điên chứ. Lúc thì bảo là ghế đẹp ko cần cover, nơ thì cứ 1 dãy vàng, lại đến 1 dãy đỏ. Xong rồi thì lại bảo nhóm này ko fải VIP, cover xấu xấu bẩn bẩn trời tối ko ai để ý. Xong lại đến nghe chửi:"Anh chị cover thế này hoá ra VIP cũng chẳng khác j khách thường à?" Ối giời ơi lúc ấy cáu và mệt rồi thì VIP cũng vứt hết nhé! Nói thế thôi chứ lại lủi thủi mấy đứa đi làm.
    Xong rồi đến chuyện kê bàn ghế nè. Lúc đầu hình như dự kiến nhóm mình phụ trách có 23 bàn thôi. Đùng cái phát sinh thêm 100 khách thế là thêm 3 bàn nữa. Rồi bàn 8 thành bàn 10, bàn 10 thành bàn 12. Thế là bàn ko đủ, đồ để set up cũng ko đủ, thành ra có mấy bàn trông rất kệch cỡm và lệch lạc vì là đồ thừa chắp vá. Làm ăn bôi bác đến thế là cùng.
    Xong rồi đến chuyện để thìa nhé. Trình tự nó lằng nhằng thế này nè. Lần 1: 1 thìa sứ hoa đặt ở bên trên đĩa, dưới menu. Lần 2: thìa hoa bên cạnh đũa, thìa trắng trên đĩa, dưới menu. Lần 3: thìa trắng trên menu. Lần 4: bỏ thìa trắng, đổi lại thìa hoa trên đĩa, dưới menu. Lần 5: thìa hoa trên đĩa, trên menu. Hix! Có mỗi chuyện thay đổi vị trí và số lượng thìa thôi mà đi đến mỏi nhừ cả chân, bỏ cả dép ra để chạy chân đất cho dễ.
    Xong đến chuyện để nước nhé. Lúc đầu thì để chai to 1,5l cãi nhau xem mỗi bàn 2 hay 3 chai. Đùng 1 cái đổi thành mỗi khách sẽ có 1 chai 0,5l để trước mặt. Xong rồi sát đến giờ khách đến, 1 nửa số bàn lại bị đổi lại thành để chai to. Pó tay!
    Để nước rồi đến rót nước nhé! Người thì bảo là rót nước trước 20 fút khách đến. Người thì lại cấm, lúc nào khách ổn định chỗ ngồi mới rót. Chẳng hiểu phải theo ai cả.
    Rót nước xong đến phục vụ nhé! Lúc đầu là số lẻ kiêm food runner cho mình, số chẵn đứng yên có food runner khác mang đến. Sau đổi lại thành số lẻ đứng yên, số chẵn chạy. Sau rồi thì là tất cả cùng đứng yên. Có food runner riêng cho từng người.
    Mà sao mình ki bo thế ko biết được nữa. Thức ăn thì mỗi người chỉ được 1 miếng bé tí xíu. Ít đến nỗi chia nhầm mà ko đủ là khách fải nhịn. Khách chắc chỉ đủ cho vào mồm liếm qua 1 cái cho biết mặn hay nhạt rồi là hết luôn. Nước và rượu thì chỉ cho đúng chằn chặn từng ấy. Khách uống thiếu kệ khách. Lúc đầu là quán triệt thế, nhưng về sau cho linh động là thêm nước và thêm rượu. Nhưng vẫn thiếu. Bôi bác hơn là chai nước nào thừa in ít thì đổ dồn lại thành chai thừa nhiều nhiều hoặc chai mới, lại dùng lại như đúng rồi. Bàn nào dùng chai to thì hết, khách ngồi nhìn chai ko. Bàn nào dùng chai nhỏ thì lúc xong tiệc vứt đi cả chai gần như còn nguyên. Lãng sờ phí quá!
    Mình phục vụ ở 1 bàn có 7 người Việt, 2 người Nhật, 3 ông nước nào ngồi xa quá nên đứng ko nghe lỏm được. Trùi ui mà sao mấy ông bà nước khác thì lịch thiệp hết mức. Phục vụ họ cái j họ cũng Thank U rồi Smile với mình. Mấy ông bà người Việt thì đến ngượng mặt vì họ. Có 1 chị người Việt xinh tươi trẻ đẹp lắm , giọng miền Nam dễ xương hết chỗ nói. Mỗi tội "duyên dáng" quá cơ! Mình vừa để đĩa thức ăn vào, cầm 1 đĩa lên share cho 1 bà lớn tuổi hơn trước rồi mới đến chị xinh tươi này. Bà chị nhà mình đã kịp tự serve mà mình ko để ý. Thế là vẫn share cho bà ý thêm lần nữa. Share thức ăn thì lady first rồi cứ theo chiều kim đồng hồ mà phục vụ. Thế là cứ đến cái ông người Nhật ngồi cạnh bà chị duyên dáng là hết thức ăn. Ôi giời ơi, thề có bà chị duyên dáng là mặt mình chưa bao giờ đỏ như thế. May mà ông ấy cũng ko để ý lắm. Xuề xoà cho qua. Lúc mình rót rượu tay run còn bảo mình bình tĩnh, ko việc j fải run thế. Được thêm ông anh đi cùng bà chị duyên dáng ko ăn được hải sản. Mà thực đơn hôm ấy ngoài món chè và phở gà còn đâu toàn tôm, cua,... Thế là ông anh ăn phở nằng nặc đòi mình cho thêm mấy bát. Rồi đòi gặp sếp để bảo fải fục vụ 1 menu riêng. Lại còn nói mỉa là: "Em ơi rót nhiều nước vào, em đưa anh cả chai luôn cũng được. Nước là thức ăn chính hôm nay của anh mà."
    Con bé cùng nhóm phục vụ còn được 1 anh người Việt boa cho 150k mới bùn cười và hay ho làm sao chứ.




    security pass (bài viết của một tình nguyện viên - blog's pittypat)

    Chưa bao giờ tôi thấy nhục thế này.

    Tối qua tôi trực ca đêm từ 22h-6h sáng. Nhưng đấy không phải là vấn đề. Vấn đề nằm ở chỗ chúng tôi, 6 người - 3 từ bộ phận phát thẻ, 3 làm lễ tân - cuống quýt lo chuyện phát security pass cho khách. APEC VN 2006 khởi động từ rất lâu, mà cho tới giờ phút này, khi khách đến nhận phòng ngày một đông, VCCI vẫn còn chuẩn bị thiếu thẻ an ninh cho 28 vị khách quý (mà trong số đó có không ít các vị đại diện cho những tập đoàn lớn của Mỹ và các nước). Suốt ngày hôm trước, chúng tôi đã phải xin lỗi lên xuống người ta, hứa hẹn sẽ giao thẻ sớm nhất có thể. Những vị khách ấy cũng vì thế mà phải quanh quẩn trong khách sạn, bỏ lỡ những cuộc hẹn với người quen và đối tác tại Việt Nam. Ban đầu, bộ phận làm thẻ của VCCI báo sẽ giao trong ngày; sau đó, khi các khách sạn dồn dập hỏi thẻ, họ lại sửa thành 2h đêm 16/11sẽ chuyển tới từng khách sạn. Chúng tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải thông báo sẽ giao thẻ cho khách vào 6h sáng 16/11, đảm bảo khách kịp có thẻ để tham dự bữa sáng tại NCC cũng như diện kiến thủ tướng của chúng ta.

    2h đêm, VCCI báo lại: sẽ xong thẻ vào lúc 4h và khoảng 5h sẽ chuyển tới các khách sạn.

    5h15': tiếng chị T - điều hành bên VCCI trên bộ đàm:

    -Bộ phận phát thẻ đã chuẩn bị xong chưa ạ?

    - Thẻ thì xong rồi. Bên em cử xe đến đón đi.

    - Anh ơi, bây giờ điều hành xe họ ngủ hết cả rồi. Anh chịu khó bắt taxi đi để kịp giao thẻ cho khách.

    - Ở bên này ra tới chỗ có taxi rất xa. Phải chờ thôi.

    - Anh ơi, nếu thế thì đến 8h tối thẻ mới về được khách sạn mất!

    - 8h tối cũng phải chờ!!!

    Chờ thế nào được?! Theo lịch trình, 6h15' đoàn khách Mỹ sẽ có mặt tại đại sảnh để 6h30' bắt đầu lên xe bus đến NCC. Trong số họ, có rất nhiều người chưa có thẻ an ninh, mà theo quy định, khách không có thẻ an ninh sẽ không được ra khỏi khách sạn, không được vào NCC, không được diện kiến thủ tướng.

    Họ nổi khùng với chúng tôi. Những vị khách phương xa mang cơ hội đầu tư đến Việt Nam ấy. Họ nói chúng tôi cứ khất lần, cứ dựng chuyện chứ thực ra là chưa làm thẻ cho họ. Họ đã quay đi quay lại chỗ bàn của chúng tôi 6-7 lần rồi, và lần nào cũng hứa, hứa và hứa. Họ không còn tin chúng tôi tí nào nữa. Họ cần tên người phụ trách chúng tôi. Họ cần biết thẻ của họ ở đâu và họ sẵn sàng trả tiền bắt taxi đến lấy thẻ của họ. Họ bảo nếu không tham dự bữa sáng này, không gặp được thủ tướng, họ sẽ không đại diện được cho công ty của họ. Họ còn nói nếu trong vòng nửa tiếng không có thẻ, họ sẽ rời khỏi khách sạn ngay lập tức và sẽ không bao giờ trở lại cái 'goddamn country' này nữa.

    Chúng tôi chỉ còn biết câm lặng nín nhịn. Suýt chút nữa thì òa khóc. Chúng tôi biết cái khó của họ, chúng tôi quá rõ cái cung cách làm ăn quan liêu, dốt nát, cửa quyền của đất nước này. Nhưng chúng tôi bất lực.

    Vâng, hàng ngày bạn sẽ nghe ra rả trên đài, TV những câu khen ngợi trích từ đâu đó về 'công tác tổ chức tuyệt vời của chúng ta'. Trên báo, bạn cũng sẽ chỉ thấy rặt những bài viết ca tụng, ca tụng và ca tụng. Trong khi đó, chúng tôi, những tình nguyện viên tham gia tuần lễ APEC này, hàng ngày, hàng giờ phải chứng kiến và hứng chịu những hậu quả từ cái gọi là 'công tác tổ chức tuyệt vời' đấy. Chúng tôi biết, chúng tôi thương cho khách, thương cho cái cơ hội và tương lai của đất nước mình đã bị hủy hoại dưới bàn tay của một vài cá nhân thiển cận. Làm sao Việt Nam phát triển và thu hút đầu tư hơn khi mà chúng ta đang từng ngày từng giờ đuổi khách của chính mình?! Sáng nay, khi một vị khách Mỹ do uất ức quá không chịu được đã mắng sa sả chúng tôi giữa sảnh, tôi biết rằng rất nhiều trong số những doanh nhân tên tuổi trong đoàn khách đó rồi sẽ một đi không trở lại thôi.
    ...

    (phần tiếp trong comment)

    Chán quá các bác ạ. Từ lúc em tiếp nhận ca 2 (1h chiều) đến tận 10h tối hôm nay, câu chuyện security pass vẫn chưa có hồi kết thúc. Thậm chí ông trưởng đòan Mỹ ở khách sạn khác cũng không có thẻ an ninh. Tình trạng càng trở nên trầm trọng hơn kể từ khi toàn quyền HK đến khách sạn em. Bên an ninh không cho khách thiếu thẻ lên phòng, kể cả khách đã check-in và cầm trong tay chìa khóa phòng. Có một bà là phu nhân của một ông đoàn HK-TQ nằm trong số những người xui xẻo đó. Bà ấy phải ngồi suốt dưới sảnh trong tâm trạng bực bội, bên bọn em tìm mọi cách để bảo lãnh cũng không được. Mãi đến gần tối mới lấy được thẻ về cho bà ấy - bà ta mới được lên phòng nghỉ ngơi đấy ạ.

    Nói chung mấy chuyện tương tự thì nhiều cực kỳ luôn. Ngày mai các vị khách có một cuộc họp rất quan trọng trên NCC; thế mà tính tới thời điểm em giao ca ở khách sạn thì riêng Plaza vẫn còn thiếu 18 thẻ. Qua bộ đàm thì thấy tình trạng này là phổ biến, 'nỗi đau không của riêng ai'.

    Nhiều lúc nghĩ cũng bực mình, người ta làm ăn cứng nhắc quá! Tất cả những người tham dự APEC lần này đều là những nhân vật rất quan trong ở khắp nơi trên thế giới. Mình xử lý mọi chuyện phải linh hoạt, tìm cách làm cho họ hài lòng. Đằng này, cứ nguyên tắc mà theo, làm bọn em đến muối mặt với khách. Theo như lịch, sáng mai 8h họ phải đón xe bus lên NCC dự hội nghị. Nhưng có một vị do có cuộc họp đột xuất, 8h30' mới xuất phát được. Họ muốn hỏi có thể tìm cho họ một chiếc xe biển APEC có thể đưa họ đi lúc 8h30' cho kịp cuộc họp lúc 9h không. Thế mà bên điều hành xe nhất quyết từ chối yêu cầu nhỏ đấy. Nếu bắt khách phải đi taxi - đến đoạn đường cấm, họ buộc phải xuống xe đi bộ vào NCC. Mọi người cứ tưởng tượng cả quãng đường Trần Duy Hưng như thế mà đi bộ thì... Sáng mai em không biết phải nói gì với khách nữa đây.

    Chúng ta cứ đầu tư chăm chút cho nào lá cờ khổng lồ, nào quần áo của các vị nguyên thủ, nào trung tâm hội nghị quốc gia... Tất cả những thứ đó chỉ là cái mẽ ngòai phù phiếm. Ấn tượng đầu tiên và cuối cùng đọng lại trong lòng khách phương xa chính là việc tiếp đón của chúng ta dành cho họ có chu đáo, có trọng thị hay không. Thế nhưng, như chúng ta đã biết, tất cả mọi thứ đều lộn xộn, lung tung hết cả lên. Chính em bây giờ cũng chẳng hiểu câu chuyện thẻ an ninh bao giờ mới có hồi kết. Và liệu đó có phải cái kết có hậu hay không?!


    (cập nhật thêm từ blog của pittypat)


    Mấy hôm nay, tình nguyện viên ở cái bàn Information desk của bọn tớ vẫn nói với nhau: thật tiếc cho bao công sức của những người đã mang APEC và kêu gọi đầu tư vào Việt Nam. Chỉ vì những trục trặc tưởng như rất nhỏ, mọi thứ có nguy cơ đổ bể hết.

    Tối hôm nay chỗ khách sạn tớ lại xảy ra vấn đề về chuyện điều phối xe chở khách. Nhưng hình như các vị khách của chúng ta đã bắt đầu quen với việc gặp rắc rối và thời gian cao su, nên họ không còn thắc mắc và nóng nảy nhiều như trước. Giờ nếu không có xe của ban tổ chức đến đón, họ sẽ chịu khó gọi taxi và tự trả tiền để đến được nơi cần đến. Nếu đó là đường cấm thì họ cũng đành đi bộ vào. Bọn tớ rất áy náy nhưng không thể làm gì hơn. Gọi sang điều hành xe để lấy xe đến đưa khách đi thì họ bảo không có lệnh, không lấy được. Mọi việc đều nằm ngoài quyền hạn của bọn tớ, nên dù có muốn cố, cũng đành phải đầu hàng.

    Nhưng rất may, trong số những vị khách quý ở khách sạn của tớ, có khá nhiều người tỏ ra thông cảm. Như ông Ruehlman, ban đầu cũng bực bội vì chuyện security pass, về sau thấy lũ sinh viên vô dụng bọn tớ bị mắng té tát giữa sảnh, rồi suốt ngày chay đôn chạy đáo, gọi bộ đàm liên tục, mặt mũi xớn xác, chắc cũng thương. Chính ông sau này lại an ủi bọn tớ khi thấy chúng tớ mếu mếu máo máo xin lỗi vì phải giao thẻ chậm cho ông: 'It's okay. It's not your fault anyway'. Tối nay, chúng tớ cũng suýt khóc vì ông Roberto de Andraca người Chile bỗng nhiên ra bắt tay từng đứa một, nói lời tạm biệt vì mai ông sẽ bay sớm về nước. Ông ấy khen là chúng tớ làm việc rất tốt, rằng chúng tớ phải lấy làm tự hào vì được đại diện cho đất nước và hoàn thành được nhiệm vụ của mình. Bọn tớ không ngờ sau tất cả những trục trặc rắc rối trong suốt mấy ngày qua, lại có một vị khách cảm thông và chia sẻ đến thế. Ông cũng chính là một trong những người vẫn thường ra bàn bọn tớ hỏi thăm, trò chuyện và động viên. Những tình cảm đó khiến chúng tớ càng thêm xấu hổ vì mình không thể giúp được gì nhiều hơn cho họ. Đồng thời cũng ngạc nhiên: không ngờ những người gần gũi như thế lại là những vị lãnh đạo của các tập đòan lớn trên thế giới.

    Tớ kể chuyện này để các bạn thấy yên lòng. Dù sao APEC cũng không chỉ có tức giận, chửi thề và ức chế. Còn rất nhiều những điều nhỏ nhỏ nhưng tốt đẹp và ấm áp. Và cho dù CEO summit trong mắt những đứa TNV như chúng tớ có nhốn nháo, lộn xộn và chồng chéo thế nào, chỉ cần những câu nói động viên, những nụ cười tình cảm và những ánh mắt ấm áp như thế là đã quá đủ để bù đắp cả một tuần dài bù đầu bù óc rồi.

    PS: Cám ơn mọi người đã đồng cảm và động viên. Tớ mệt quá nên cũng không thể trả lời hết msg cũng như comment của mọi người được. Thông cảm cho tớ nhé!


    Grao`....! (một bài viết khác)




    Đã định chờ đến hết Apec mới viết thế nhưng hôm nay thấy anh em TNV đã viết hết cả rùi nên quyết định phải góp sức cho mọi người biết cái bộ mặt lố lăng của Apec Vietnam.

    Ngay từ khi đi tập huấn mình đã nhân rõ cái gọi là công tác tổ chức cho hội nghị cấp cao Apec rùi nhưng không ngờ mọi thứ lại thảm đến thế này. Không nhắc đến những cái trước đó nữa, bây giờ chỉ nói về cái tuần lễ cấp cao thui.



    Mình ở nhóm Báo chí thuộc BNG quản lí, theo dự kiến ban đầu mình sẽ làm việc tại NCC. Thế mà đùng một cái hôm thứ năm tuần trước khi Apec mình và một vài bạn khác trong nhóm "được" chuyển sang bên khách sạn của các phóng viên nhà báo. Không hề được tập huấn một chút j, tất cả những gì mình có là một quyển nói về Apec rất chung chung, một cái schedule shuttle bus và một cái chặn bàn ghi Apec Information Desk. Đã trót thì đành phải trét vậy vì dù ý chí đã mất nhưng tinh thần trách nhiệm còn cao lắm.



    Nhiệm vụ của hai TNV tại khách sạn là cung cấp thông tin cho khách mặc dù TNV cũng chả có thông tin dek gì. Hôm đầu tiên vào khách sạn thấy một đoàn phóng viên Nhật, hai đứa đang vui mừng vì ít ra cũng có việc mà làm. Thê nhưng khi niềm nở ra hỏi có cần xe đưa đi không thì họ xua tay rối rít và chỉ ra một cái xe khác ở ngoài. Đến 90% chắc chắn họ nghĩ chúng mình là cò xe mặc dù hai đứa đeo hai cái thẻ Apec to đùng đoàng trước ngực. Tức phát điên lên được! Dù sao cũng thấy người Nhật thông minh thật vì đã tự di thuê xe chứ không phải dính dáng đến mấy cái dịch vụ dở hơi của ban tổ chức Apec.

    Thế là từ đó đến cuối ngày, hai đứa ngồi đuổi ruồi trong khách sạn với những ánh mắt khó chịu của các nhân viên, chắc họ nghĩ hai con bé dở hơi làm cái qué j ở đây thế này. Đến trưa bụng đói meo vì sáng nay 5h đã phải dậy để đi cho kịp.Trước đó máy người trên Vụ Báo chí bảo buổi trưa nếu khách sạn cho ăn thì ăn không thì phải tự túc. Thế đấy. Khách sạn không cho ăn, mà tự túc cũng không xong vì xung quanh đó vắng teo, hàng ăn gần nhất theo mình quan sát cũng cách đó 2,3 km. Còn thì toàn quán cafe, giải khát thui. Thế là hai đứa lê lết ra hàng kem cách đấy 500m ăn kem trừ bữa. Đau đớn wa.


    May mà có bác phụ trách xe tốt bụng đã xin phiếu ăn cho hai đứa ở NCC. Thế nhưng mỗi lần đến đấy uống lại có một số người không hiểu vì tò mò hay "hữu ý" hỏi đi hỏi lại đến đây làm j. Cùng là TNV như nhau, đã không thông cảm thì thôi lại còn muốn ganh đua làm j.Đời!


    Đến ngày hôm qua mới thực sự có việc nhưng mọi thứ rối tung hết cả. Cái shuttle bus theo lịch trình phải đi lại như con thoi giữa NC và khách sạn đề đón khách đi và đưa về. Thê nhưng ba người lái xe đâu có chịu chấp hành. Họ cứ ngồi đấy hút thuốc chán chê, chờ khách, no khói rồi lại về phòng ngủ, mỗi khi có khách lại phải gọi đi động cho họ vì hai đứa đâu được phát bộ đàm. Mà nhắc nhở thì đâu dám vì hai đứa không có quyền quản lí họ, chỉ có một bác nhưng bác đấy cũng đâu có mặt ở đấy! Trời ơi!




    Hôm qua lại có một số đồng chí là lãnh đạo các tỉnh trong Nam ra nói là có giấy mời đến dự Apec và hỏi han một số chuyện.Hai đứa thấy lạ nên check lại. Đúng là họ có giấy mời dự Apec thât và đúng là họ là các vị chủ tịch tỉnh. Vì không được tập huấn trước lại không có thông tin nên hai đứa phải hỏi lại quản lí cấp trên xem thê nào và sau đây là những chỉ đạo của anh:

    TNV: Alô, dạ chúng em là TNV Apec làm ở khách sạn XYZ ạ

    Trưởng ban chỉ đạo (TBCĐ): Alô, alố, nói to lên.

    TNV: Dạ, chúng em là TNV Apec làm ở khách sạn XYZ ạ. Chúng em cần hỏi một việc ạ

    TBCĐ: Ừ, có việc gì thế?

    TNV: Dạ ở đây có mấy bác chủ tịch tỉnh có giấy mời đi dự Apec ạ. blah blah blah

    TBCĐ: ơ, lạ nhỉ, sao chủ tịch tỉnh lại đi Apec, (anh hỏi em thì em biết hỏi ai)

    TNV: dạ các bác ấy đều có giấy mời cả và sáng mai sẽ đến dự một hội nghị trên NCC nên muốn hỏi ....

    TBCĐ: (vẫn chưa hết bàng hoàng) ơ, sao lại thế nhỉ, Apec thì làm gì có chủ tịch tỉnh

    TNV: Dạ chúng em kiểm tra thì đúng là họ có giấy mời thật ạ. Họ muốn ...

    TBCĐ: Sao lại thế nhỉ, chủ tịch tỉnh làm gì được dự Apec đâu. (Ối giời ơi, thế ông là ông nào thế, chúng tôi tổ chức hay ông tổ chức)

    TNV: Dạ, thế cuối cùng phải giải quyết thế nào ạ?

    TBCĐ: Ôi, thế này thì anh cũng không biết đâu, em phải hỏi chỗ này chỗ kia. Rụp!

    Đấy, cái đấy người ta gọi là sự chỉ đạo ... của ban tổ chức đấy, sướng chưa!


    Crazy (cập nhật thêm từ blog Thủy Anh)


    Cuộc sống trong tuần lễ APEC thật nhìu câu chuyện vui và buồn. Vui là vì mình được tham gia vào một hội nghị lớn nhất từ trước đến nay, được quen nhiều người bạn mới zui tính và nhí nhảnh. Hi hi. Nhưng xen lẫn niềm vui này là sự tức giận vì trình độ tổ chức lởm của người Việt Nam. Công việc của mình chỉ là Lễ Tân Khách Sạn và theo như lệnh thì mình chỉ hỗ trợ phần nào đó bên phát thẻ. Nhưng công việc cứ rối mù lên. Chuyện thiếu Security Pass ở khách sạn nào cũng xảy ra và trong đó có Horison. Mệt nhất đây lại là việc thiếu thẻ của đoàn người TQ. Đoàn TQ này gồm 7 người và đều là những doanh nhân lớn ở TQ nhưng không hiểu sao chỉ có 4 người được thẻ mà 3 người lại ko có. Mà ở Horison, ko có thẻ là ko thể vào dù khách sạn có bảo lãnh. Ngay từ hôm trước khi đoàn sang, người đại diện của họ đã đến và hỏi về chuyện thẻ. Họ đã giục là phải làm thật nhanh vì ko thể để 3 nhân vật quan trọng của họ đêm đến lại ko được vào khách sạn để nghỉ ngơi. Ấy thế mà hẹn đi hẹn lại, đều không thấy thẻ đâu. Họ tức tối vì họ đã đặt trước hàng tháng trời và cũng trả tiền đầy đủ đúng hẹn mà sao phía VCCI lại ko làm đủ thẻ cho họ, rồi cứ khất lần mà ko đưa cho họ một câu trả lời rõ ràng. Bên KS cũng sang thúc giục vì đó là những khách rất VIP của họ. Người đại diện phía TQ bực mình và bắt đầu kêu ca, chửi rủa (mặc dù họ nói tiếng TQ ko hỉu j nhưng hành động và nét mặt cũng đủ hỉu). Họ quyết định ko thể trông cậy vào bên VCCI được nữa, họ tự động làm việc với Bộ Công An. Và 30 phút sau, họ đã có một cái thẻ tạm thời để đưa đoàn của họ vào Khách sạn. Sao họ chỉ mất 30 phút mà mình thì mất đến cả ngày cũng ko thể đưa ra cho họ một phương án giải quyết??? Họ gia hạn 7h sáng hôm sau phải có thẻ chính thức cho họ và bên mình cũng hứa. Thế nhưng 7h chả thấy thẻ đâu. Họ xuống và bực mình. 2 người bên phát thẻ thì chỉ có một bạn học khoa Anh trường mình là nói TA còn ok chứ anh chàng còn lại thì ... Damn, anh chàng mở miệng cười duyên còn nói thì như đánh vần từng chữ. Nghe anh nói mà đến mình cũng thấy sốt hết cả ruột chứ đừng nói là khách. Có lẽ vì thế mà khách cứ nhìn bên Lễ tân mình mà hỏi chuyện của bên phát thẻ chứ chả hề hỏi anh chàng kia. Tiếp tục vụ thẻ thiếu, anh chàng lại hẹn họ 12h trưa. Thật may là cô bạn còn lại cũng kịp mang thẻ về cho khách.

    Nhưng câu chuyện dở khóc dở cười với đoàn khách này vẫn chưa kết thúc. Thật tình cờ và thật bất ngờ là cả đoàn 7 người ko một ai biết TA còn 2 người đại diện thì họ ko còn ở KS nữa vì chắc họ cho rằng đã có mình rồi. Đến lúc gom khách đi họp vào buổi sáng. Mình và một chàng bên khoa QTDL đều chết nấc vì lúc đó mới phát hiện ra họ chỉ nói được tiếng TQ. 2 đứa muốn gọi

    0
Reply
  • halflife 16 years ago


    Have you ever hear about Cung Lê a famous spinning scissor kick ass Vietnamese Fighter? Check out his recent fights http://youtube.com/results?search_query=cung+le and new UPCOMING FIGHT DECEMBER 8TH

    0
  • 16 years ago

    damn the dude is buff, it doesn't say where the fight will be though

    0
  • Halflife 16 years ago

    It will be in San Jose California..check his site for more info @ cungle.com Nghe nói lái máy bay từ LA tới đó khoảng vài tiếng đồng hồ keke

    0
Reply
  • 16 years ago

    BANGKOK (Reuters) - A Thai Buddhist monk cut off his penis with a machete because he had an erection during meditation and declined to have it reattached, saying he had renounced all earthly cares, a doctor and a newspaper said on Wednesday.

    The 35-year-old monk, whose name was withheld for privacy reasons, allowed medical staff at Maharaj hospital, 780 km (480 miles) south of Bangkok to dress his wound, but refused reattachment, hospital chief Prawing Euanontouch said.

    "We cleaned up the wound, gave him some stitches, but he declined to have it reattached because he said had abandoned everything," Prawing told Reuters by telephone.

    Prawing declined to comment on the monk's erection, which Bangkok-based Kom Chad Luk tabloid reported on its Web site.

    0
  • halflife 16 years ago

    Are you serious! No kiđing right. It is not realy help if just detaching the boy... He should chop off both nuts and bolt to be come a super Monk...Oop this way he will be come Nicô haha

    0
  • mailfish 16 years ago

    hahahah you are right he still gets horny with his ball sack intack and has to pee like a girl now

    0
Reply
  • 16 years ago

    HANOI, Vietnam - Instead of stuffing themselves with turkey and all the fixins', Brad Pitt andAngelina Jolie spent Thanksgiving cruising around Ho Chi Minh City on a motorbike.

    Pitt was spotted driving the motorbike through the city center with Jolie perched on the seat behind him Thursday in a country where virtually everyone travels on the two-wheeled machines. The couple later dined at a popular Vietnamese restaurant converted from an old temple.

    Pitt and Jolie arrived unannounced in Vietnam after an earlier surprise visit this week to Cambodia where on Wednesday they toured a former
    Khmer Rouge death camp, which is now a genocide museum.

    The 31-year-old actress, who has an adopted son from Cambodia, also met with officials to discuss a forest conservation project in the country's northwest near Pailin, a former Khmer Rouge stronghold. She has pledged up to $1.3 million over five years for the program.

    Jolie's Cambodian son, Maddox, is 5 years old. She and Pitt also have a 1-year-old daughter, Zahara, who was adopted from Ethiopia. Jolie gave birth to the couple's daughter, Shiloh, in Namibia in May.

    0
Reply
  • bichngan 16 years ago

    Không ai viết gì hết , N viết nếu có đọc thì đọc thôi nhen , chê dở là viết tiếp .

    Không biết thất tình là bệnh gì mà người gặp phải thường chán bỏ ăn bỏ uống, người hóc hác, gòm nhom, người thì ăn thiê.tnhiều . Bình thường ăn ít như mèo, mà khi thất tình một thời gian thì nhận không ra vì mập quá . Cũng có một số thông mình hơn, biết suy nghĩ nên thất tình mà lại đẹp ra, vì không cặp kè nữa có thời gian chăm sóc bản thận . Nó không biết nó được xếp vào lại nào, nó chỉ ăn khi nào bao tử của nó lên tiếng báo động, nó mới miễn cưỡng ăn một trái apple hay banana, hay một cup sữa nhưng nó vẫn còn biết là phải giữ gìn dung nhan của nó, phải đẹp ra để tìm một người xứng đáng hơn . Hai muơi bốn tuổi nó bị thất tình lần nữa, nhưng lần này là nó bỏ ngta .

    Bí rùi mai mốt viết tiếp

    0
  • 16 years ago

    thất tình tốt nhất là ngũ, ngũ dậy ăn, ăn xong ngũ , bệnh này tự nhiên nó hết không cần chửa ...

    còn đẹp thì ... you know your ex girlfriend always looks the hotest when she's ... your ex, especially if she's with some other guy ... ông trời ổng chơi đó mà

    0
  • bichngan 16 years ago

    Lâu rồi mà có thấy hết gì đâu ser , bịnh thêm thì có . Có phải mắt N lên độ không hay là ser tô vẽ gì thêm mà con bee của N nhìn lạ lạ gì ?

    0
  • halflife 16 years ago

    Huh..nhìn đi nhìn lại đâu thấy gì lạ ....vẫn là con Ong đưa cái mỏ nạo Dừa ra đó mà bộ Ong cũng muốn đeo khính cận sao á....Hmm Ser nói cái gì vậy, ăn xong rùi ngủ hèn gì con Ong mâp như con Heo hihi...ủa thất tình là cái wái gì vậy ?? sao mí người đòi ăn đòi ngủ sao hỏng đòi nhâu cho zui..hay là chơi game cũng đỡ buồn há keke http://www.winterrowd.com/maze/

    0
  • 16 years ago

    ohhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh shitttttttttttttttttttttttttt!!! damn that was scary ... HL man trying to kill me man ... I'm home alone man ... hahhaah

    0
  • halflife 16 years ago

    Hahaha zui wá zui wá ....Ghossyou 2 point 2-0 kè kè

    0
  • bichngan 16 years ago

    Đạica , vậy mình mở tiệc nhậu đi, đaica uống còn N ăn, ai xỉn trước người đó thua

    0
Reply
  • Thanh-Thanh 16 years ago

    CHÀO VĨNH BIỆT TWIN-TOWERS
    (gởi về New York với tất cả tiếc thương)


    Lửa cao ngất lưng trời, ôi lửa đỏ
    Khói điên cuồng mù mịt, khói đen mây
    Những tan nát sau kinh hoàng tiếng nổ
    Bao ngàn người trong biển lửa vùi thây

    Rằng phim ảnh hay là đây, sự thật
    Mà hãi hùng hơn sức tưởng, hơn mơ?
    Khi hoảng loạn, tiếng muôn người khóc ngất
    Khi lệ rơi, mà trí vẫn còn ngờ!

    Hỡi Thượng Ðế, dương trần hay hoả ngục
    Mà cuồng điên qủy dữ nướng thiêu người!
    Mà khoảnh khắc ngàn sinh linh ngã gục
    Mà đắm chìm trong biển lửa đầy vơi!!!

    Khắp thế giới đang bàng hoàng rúng động
    Giận cho loài uống máu chẳng hề tanh
    Thì bóng tối, có tiếng cười ác độc
    Vỗ tay reo trên xương thịt tan tành!

    Hỡi ác qủy, bàn tay mi hiếu sát
    Bao ngàn người vô tội chết tang thương
    Niềm hạnh phúc, mộng tương lai xanh ngát
    Bỗng vì mi mà tức tưởi đau buồn!

    Ta đứng đó, bên bờ sông, mắt ướt
    Nhìn khói bay, lửa rực giữa hung tàn
    Ôi, giá phải, thân ta tan thành nước
    Trả ơn người, và níu lại kỳ quan

    Ôi danh tích của một thời hoa lệ
    Ðang vặn mình trong ngọn lửa phi nhân
    Ðang nhắc nhở người năm châu bốn bể
    Cảnh giác cao, loài khát máu, hung thần

    Chào vĩnh biệt... nghe đau hồn lữ thứ
    Twin - Towers hình ảnh đã thân thương
    Trong tình cảm của ta, người viễn xứ
    Ðến nơi này nương náu, nhận Quê Hương!

    NGÔ MINH HẰNG
    11.9.2001


    FAREWELL FOR EVER, TWIN TOWERS!
    To New York with all my regret


    The flames are blazing up in mid-air, oh flare-ups!
    The obscure, furious smokes are blackening the clouds.
    The ruins left after the dreadful explosions:
    Thousands of bodies buried in the fire that enshrouds.

    Is this a fiction movie or the very truth that has been
    More terrible than in one’s imagination or dream?
    In panic the crowds are weeping, crying, screaming;
    Tears have fallen but minds still doubt the scheme.

    Oh God! Is this mankind’s globe or hell
    Where ferocious fiends are fiercely roasting souls,
    And in an instant thousands of humans slumped down
    And sank into such a full sea of live coals!

    The whole world is astounded by the horrid cruelty,
    Boiling mad at the blood-thirsty bands,
    While in the dark, beyond the burnt flesh and bones,
    The wicked wildly cheer and clap their hands!

    Devils! With your mass destruction instruments
    Thousands of people have lost thousands of their kin!
    Their happiness, their aspiration for a fulgent future
    Suddenly have got into pangs because of your sin!

    There I stand, on the riverside, with wet eyes
    Looking at the seething inferno of smoke-and-flame:
    Oh, how I wish, even though smashed to smithereens,
    I could show gratitude, save the wonder and its fame!

    Oh, the splendid symbol of prosperity in a bright time
    Is writhing and collapsing in the inhuman conflagration
    And reminding all citizens all over the planet
    To be always on guard against any evil machination.

    Farewell for ever! I feel pain in my exile pneuma;
    Twin Towers, the so much dear and beloved sign,
    Will remain in my sentiments -- Since an immigrant
    From afar, I have embraced this new Country as mine.

    Translation by THANH-THANH
    (in “Poems by Selected Vietnamese”)

    0
Reply
  • Thanh-Thanh 16 years ago

    LỬA CHÁY NIỀM ÐAU


    khói và lửa, máu và nước mắt
    chảy tràn lan trên mặt kính tivi
    tháng chín, ngày mười một ở Cali
    tôi mở máy truyền hình, nhìn rồi tôi bật khóc!

    trời New York, trời ơi đang đổ sập
    Washington, kìa đất cũng rung rinh...
    những tiếng hô: khủng bố! chiến tranh!
    tôi nghe rõ như chưa từng nghe rõ!

    nước Mỹ thanh bình lâu ngay bỏ ngõ
    quân tham tàn đã có cớ xâm lăng
    chúng cướp máy bay, chúng lái, chúng đâm
    chúng liều mệnh kéo theo ngàn sinh mệnh

    Twin Tower chìm trong khói quyện
    Ngũ Giác Ðài thép đá tan hoang...
    ôi chao ôi cả nước Mỹ kinh hoàng
    cả thế giới cũng giật mình kinh tởm
    quân khủng bố thấy máu người không gớm
    nhìn cảnh này chúng sướng, có điên thêm?
    chúng là ai mà lại ghét ấm êm?
    chúng là ai mà chỉ thèm phá hoại?
    nước Mỹ có thế nào thì cũng không ai chết đói
    nhưng sẽ chết vì buồn khi nhân loại thê lương
    nước Mỹ đây dù chẳng phải thiên đường
    nhưng sứt mẻ thì còn chi thế giới?
    quân khủng bố thật tình làm bối rối
    chẳng riêng Hoa Kỳ mà tất cả Năm Châu
    nhưng bậc hiền nhân rồi sẽ bưng đầu
    cân nhắc kỹ chuyện tầm thù, báo oán...

    bạn ơi bạn! lòng tôi đau buổi sáng
    tới bây giờ, trọn tháng vẫn còn đau
    tôi ngẩn ngơ tôi tự hỏi vì sao:
    “quân khủng bố không tình yêu mà lớn mạnh?”

    triệu cánh tay giơ cao lên đòi đánh!
    triệu lời kinh thì hạ xuống xin tha!
    tôi thấy thương Tổng Thống Bush chi là
    ông ứa lệ nói những lời Lịch Sử...
    những lá cờ được treo lên trước cửa
    trong đau buồn nước Mỹ vẫn hiên ngang!

    NGỌC-THUỶ

    THE FLAMES FLARED MY PAIN


    Smokes and flames, blood and tears
    on the television screen spread dyeing.
    On September the 11th in California
    I tuned in, watched and burst out crying.

    Oh, my God! I saw New York tumble,
    Washington DC’s heaven and earth quake.
    Terrorism! War! yells and shouts resounded
    clearer than ever before to make me shake.

    The States had been in peace and left open,
    the barbarous profited from this to violate;
    they hijacked the planes, piloted, crashed
    casting their trunks thousands’ fates to waste.

    The Twin Towers submerged in the smokes,
    the Pentagon’s steel and stones fell into ruin.
    Alas! the whole America got in panic,
    the whole world started, disgusted at the sin.

    The heartless terrorists, seeing human blood
    were they satisfied, madder in this condition?
    what species are they that hate coziness?
    who are they that only thirst for demolition?

    Whatever happened nobody’d starve in the US
    but would die of pangs if humans pain;
    though the States is not a paradise,
    were it chipped, what’d of the world remain?

    The terrorists did really embarrass
    not only this country but the world affiliation;
    the élite will make up their minds
    considering measures in revenge, retaliation.

    Oh, friends! my heart ached all that morning
    and has so far suffered such sadness sable;
    I have been astonished and wondered why:
    though pitiless the terrorists are still able?

    Million hands were raised demanding to fight!
    million prayers were said asking to excuse!
    I felt so compassionate for President Bush:
    he was moved the historical course to choose.

    Flags and flags are hung, door to door expand;
    in melancholy the States is still forever grand.

    Translation by THANH-THANH
    (PEN USA)

    0
Reply
TO TOP
SEARCH