-
Cô Gái Áo Vàng
Kiếm Hiệp VH Miền Nam Trước 75
Gia Cát Thanh Vân - Từ Khánh Phụng dịch
SÔNG XANH xuất bản 1964CHAPTERS 38 VIEWS 57639
Một thư sinh áo xanh tuổi trạc đôi mươi, anh tuấn khôn tả. Thật là mày kiếm mắt sao, đang an nhàn ngồi trước cửa sổ, dưới ánh trăng, uống rượu ngâm nga. Lúc ấy, chỉ có một mình chàng, một lư hương để giết thì giờ đêm rằm cuối năm.
Hoàn cảnh của chàng ta rất phong nhã, nhưng lại rất u buồn, yên tỉnh mà lại cô độc. Chàng đặc cuốn sách xuống, bỏ ít trầm vào trong lư hương, rồi ngẩn mặt nhìn trăng trên trời, thở dài một tiếng, rồi lẩm bẩm tự nhủ :
- Thời gian trôi chảy quá nhanh, thấm thoát đã một năm qua. Giờ đây trên ngọn Quần Ngọc dãy núi Kỳ Liên Sơn, có lẽ tuyết đã phủ trắng xóa hết mà vẫn không biết ngươi nọ Ở đâu?
Chàng đang suy tư, thì có một tiếng sáo rất ai oán ở đằng xa vọng tới phá tan sự tỉnh mịch đêm trăng buồn tẻ nầy. Vừa nghe thấy tiếng sáo đó, thư sinh áo xanh đã bỗng sầm nét mặt, trong lòng hơi kinh hãi vội lấy ngay thanh trường kiếm treo trên vách xuống. -
Cô Gái Đồ Long
Kiếm Hiệp VH Miền Nam Trước 75
Kim Dung - Từ Khánh Phụng dịch
TÂN THẾ KỶ xuất bản 1964CHAPTERS 102 VIEWS 1357415
- Thế ra ngài cũng vị íồ Long íao tới đây phải không?
Trong bóng tối chỉ nghe tiếng cười khinh khỉnh của người có giọng khàn khàn, chớ không nghe y trả lời ra sao.
Tiếng cười của người nọ kỳ lạ vô cùng, ai nghe cũng thấy khó chịu. Chàng đang ẩn thân sau tảng đá bỗng đi vòng ra phía trước. một người bé nhỏ gầy gò đứng ngăn cản giữa đường, trong bóng tôi chàng không rõ mặt mày, chỉ thấy tay y cầm một cái quải, mình mặc áo cẩm bào lóng lánh. Chàng lại nghe tên thủ lãnh phái Hải Sa nói tiếp:
- Thanh íồ Long íao nguyên là bảo vật trấn phái của bổn phái, sau bị kẻ gian trộm mất chúng tôi phải đòi về cho được.
Người mặc áo gấm cười khì khì, vẫn nghênh ngang đứng cản lối đi. Người đứng sau tên dẫn đường quát to:
- Tránh ra, con chó kia! Có phải người muốn chết phải không?
Y chưa dứt lơi, bỗng kêu rú lên một tiếng thảm thiết, rồi ngã lăn ra đất chết liền. -
Võ Lâm Tam Tuyệt
Kiếm Hiệp VH Miền Nam Trước 75
Từ Khánh Phụng
CHAPTERS 69 VIEWS 29383
Mặt trời đã lặn, màu đen từ từ kéo phủ xuống, gió Tây bắc lạnh lùng đang thổi tới ào ào. Trong thâm sơn, trên mặt tuyết có một cái bóng đen đang bước đi, nhưng trông có vẻ rất mệt nhọc và khổ sở. Người đó là một thiếu niên tuổi trạc mười lăm, mười sáu. Vừa đi vừa lẩm bẩm nói :
- Giết người phải thường mạng, nợ tiền phải trả bằng tiền, nợ máu phải thường bằng tính mạng.
- Hừ, ai ai cũng nói như vậy, giết người phải thường mạng, nợ máu phải trả bằng máu. Hừ, thế nào ta cũng phải trả thù được. Nhưng...
Nói tới chỗ ấy bỗng ngẩn người ra suy nghĩ rồi lại rầu rĩ, cúi đầu xuống, y cảm thấy người y như đang đi lơ lửng trên mây vậy.
Trời càng ngày càng tối om...
- Ta có nên trả thù không? Trả thủ ai?...
Y liền nghĩ:
“Cha mẹ, anh chị, em trai, em gái những người đó là ai thế? Tên là chi? Kẻ thù của ta lại là ai? Còn ta nữa là ai? Tên là gì? Ta tên... tên là...”






