-
Cô Gái Làng Sơn Hạ
Tập Truyện Truyện Hay Tiền Chiến
Ngọc Giao
TÂN DÂN xuất bản 1942CHAPTERS 12 VIEWS 5887
Trong đêm tối, một mình anh ta đi như thế mãi: đầu cúi thấp, chân bước nặng nề, guốc nghiến rào rạo những hòn than vụn ướt.
Mưa phùn dai dẳng từ mấy ngày nay vẫn chửa ngớt cơn. Từng vũng nước đục lấp lánh ánh sáng mấy cây đèn dầu trồng rải rác trên bến tầu vắng lạnh. Những con đường goòng chạy theo dọc bến tầu khuất sau những trái núi than lù lù trong bóng tối mênh mông. Từng chỗ, nhô lên trên mặt đất một tảng sắt hoặc một đoạn gỗ lim tròn, quấn chặt sợi xích lớn hay sợi thừng chắc khỏe của những chiếc tầu buôn ở các ngả sông xa vừa tới cắm neo.
Nước sông ngầu đỏ cuồn cuộn chẩy. Sóng âm ỷ vỗ mạn tầu, mạn thuyền, xô cọ vào nhau bật thành những tiếng kêu khô rắn. Gió rít mạnh, làm lảo đảo những cột buồm cao vút trên giời tối, và kéo căng những đầu dây neo trên bến.
Anh ta ngẩng đầu lên. Một rặng núi đen sì sừng sững đứng trên đường cao, và dưới chân núi có một vạch lửa vàng le lói. Đó là ngọn lửa ấm áp của gia đình anh. Tự nhiên, anh thở dài. Anh nghĩ đến người mẹ già, giữa lúc khuya khoắt này, đang ngồi co ro trong xó bếp, tay nhem nhuốc nắm những hòn than, nắm chất thành đống cao để sáng mai đội xuống tầu bán cho khách trú; và anh nghĩ đến người cha, có lẽ lúc này vẫn ngồi khoác chăn ngất ngưởng ôm chai rượu vào lòng. -
Quán Gió
Truyện Dài Truyện Hay Tiền Chiến
Ngọc Giao
HƯƠNG SƠN xuất bản 1951CHAPTERS 3 VIEWS 176
Chiếc thuyền nan ngược mưa gió trướn nặng nhọc trên con sông đồng lạnh màu phù sa đỏ quạch. Cánh đồng chiêm giải tắp đến chân trời nôi nênh đây đó vài ngọn đồi cỏ mở xa.
— Rét lắm giời ơi !
Hai người đàn hà rách rưới chùm chu'ng chiếc áo tơi lá rách, rùm vào nhau giữa lòng thuyền, ôm đứa trẻ bọc trong mảnh tã nâu. Đứa trẻ bé như con chuột, hở nửa mặt ra ngoài, da xanh nhợt và đôi mắt nhắm nghiền. Người đàn bà tóc bạc lập cập kéo vạt áo lau mặt cho đứa bẻ
— Khổ ơi là khổ, cháu ơi ! Loạn mãi đến bao giờ không biết. Mẹ mày ủ chặt con vào lòng cơ. Mưa rét nhiễm vào chết mất.















