hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Ngọa Long Sinh » Thất Tuyệt Ma Kiếm[1445928] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   3.6/7 - 34 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Thất Tuyệt Ma Kiếm

    Ngọa Long Sinh

    Thất Tuyệt Ma Kiếm



    MỤC LỤC 

    1. Người cuồng ngạo kiếm thuật ghê hồn
    2. Gái Tỳ nhi bản lảnh siêu quần
    3. Giả tỳ nữ mưu đồ bức họa
    4. Thiếu kinh nghiệm khôn phân thù bạn
    5. Hà Nhạc ngũ quái
    6. Lá thư bí mật
    7. Quyết chí rửa hờn cam chịu nhục
    8. Xe Bồng nào biết ai là Chủ Nhân
    9. Quan Thị Song Đao trúng độc té nhào
    10. Thoát khòi đầm rồng lại sa hang cọp
    11. Tử Thanh dùng mỹ sắc làm mồi
    12. Quân Trung Phụng bị ai ám toán?
    13. Giữa sảnh đường , Bạch y xuất hiện
    14. Thiết Quải xuất hiện quần hùng bở vía
    15. Huỳnh y nữ một gái phi thường
    16. Người áo trắng đã thương Huỳnh y nữ
    17. Mảnh hồn tàn dưới lưỡi gươm oan nghiệt
    18. Hiệp sĩ lại là quân trộm cướp
    19. Tại Kim Lăng chạm trán Thần thâu
    20. Lão áo xanh bị ai ám toán?
    21. Phải chăng Quán chủ thiếu công minh
    22. Trong tiểu miếu Lôi Phi khuyên bạn
    23. Vào hổ huyệt điều tra
    24. Vào Phương phủ , Hàn Thu mắc bẩy
    25. Hàn Thu đoạt kiếm gặp cường nhân
    26. Anh hùng luyến tài Hào kiệt
    27. Những cuộc mưu đồ của nữ lang
    28. Vào Kim Lăng lại gặp Lôi Phi
    29. Trong đường hẻm quan sát tình hình
    30. Giả bán mì dò la động tĩnh
    31. Hành tung bại lộ phải tìm đường
    32. Giả khách thăm hoa lên Ngọc Mỹ Phường
    33. Phí minh châu chuộc gái Yên Hoa
    34. Hai bên cùng nhau sắp đặt mưu sâu
    35. Quyên Nhi lại xuất hiện đưa tin
    36. Ngọc Chiêu Bày Kế Thoát vòng vây
    37. Cuộc mưu đồ tranh đoạt linh chi
    38. Hội Võ Quán Chủ lủng đoạn quần hùng
    39. Tam Hiệp truy tầm bọn Thất Tinh
    40. Sau mồ xanh lại gặp Quyên Nhi
    41. Cái chết kỳ lạ của hai người lạ mặt
    42. Vào rừng sâu lạc mất Lôi Phi
    43. Những điều kỳ bí trong mấy lớp nhà tranh
    44. Kém lực lượng đi tìm viện thủ
    45. Truy Phong Thủ hết đường theo dỏi
    46. Cứu Vô Lượng giả dạng Tử Vi Cung
    47. Khách băn khoăn chờ đợi chủ nhân
    48. Thoát hiểm nghèo hào kiệt kinh tâm
    49. Điền Thiết Khẩu đoán tướng Hàn lang
    50. Gặp Quyên Nhi nổi dạ hờn ghen
    51. Ngủ bảy ngày anh hùng thoát hiểm
    52. Quang cảnh hoa hội trên sông Tần Hoài
    53. Người áo đen ẩn hiện bất thường
    54. Lý Hàn Thu giả dạng Trương Tam
    55. Hai ả Xuân, Thu gặp như ý lang quân
    56. Gặp khách áo đen , Tử Lan thụ nhục
    57. Trong khách sạn Quyên Nhi sai kẻ đưa tin
    58. Trên hoa đài Bạch phát cợt Hồng nhan
    59. Gặp độc hỏa , Bạch nhiệm thất bại
    60. Phạm đài qui , hào kiệt phá vòng vây
    61. Ai đã cầm đầu gã Bộ Phong
    62. Gở thể diện , Tróc Ảnh liều mình
    63. Thương người đẹp Nhị lang bõ mình
    64. Minh Vi đả bại Hắc Sát Thần
    65. Giả Trương Tam bình tĩnh thắng giai nhân
    66. Bợm già mắc hợm , thổ lộ chân tình
    67. Giả tỳ nữ Quyên Nhi tống tin
    68. Tìm kế hoạch trở về Hoa hội
    69. Áp trại cô nương đả bại song hào kiệt
    70. Chung Khí Tử cố ý phạm đài qui
    71. Không qui thuận hào kiệt bị bao vây
    72. Đến tịnh xá Quyên Nhi phó ước
    73. Lão cô độc lưu khách dưới nhà hầm
    74. Những bí ẩn giữa Hắc Ma Nương và La Công Nhiên
    75. Lý Hàn Thu độc chiến quần hùng
    76. Một cổ xe hình thù cổ quái
    77. Trừ song hiệp Quyên Nhi hiến kế
    78. Có phải danh y mưu đồ chuyện bất lương
    79. Đàm Dược Sư cải dạng đoạt linh chi
    80. Uống linh chi mắc bệnh ly kỳ
    81. Con bệnh cũng có người đánh tráo
    82. Cuộc điều tra lai lịch bệnh nhân
    83. Trong bí động Quyên Nhi điều dưỡng
    84. Chờ địch nhân toàn bộ trá hình
    85. Vì sơ hở gian hùng mắc bẫy
    86. Yếu bị kiếm thương , mạnh thì trúng độc
    87. Tìm gia gia khám phá mật động
    88. Lục Chỉ Dật Số một nhân vật thần bí
    89. Du Bạch Phong thử tài hào kiệt
    90. Những chuyện khả nghi khủng khiếp
    91. Vẽ họa đồ Quyên Nhi tủi phận
    92. Tranh Bách Phật gây sóng gió
    93. Cuộc đấu trí giữa hai tay lão thành
    94. Tham họa đồ gian manh mắc bẫy
    95. Đàm Dược Sư trị thương mắc hợm
    96. Chung quanh cái chết của Điền Tú Trân
    97. Dời Thạch Thất Dược Sư bị kiềm chế
    98. Du Bạch Phong tìm nơi dưỡng bịnh
    99. Vụ Bắt Người Trong Hội Võ Quán
    100. Ai ngờ Đại Hán lại là Lôi Phi
    101. Giữa Canh Khuya Thị Nữ Đưa Tin
    102. Thành Kim Lăng Xảy Chuyện Động Trời
    103. Quần Hùng Nghĩ Kế Cứu Khâm Sai
    104. Lý Hàn Thu Đặt Bày Kế Hoạch
    105. Lẻn Vào Phương Viện Dò Tin Tức
    106. Ép Tần Nhi Uống Thuốc Mê Hồn
    107. Gái Ngoan Thà Chết Chẳng Nhơ Danh
    108. Quăng Trả người, Hàn Thu Đoạt Kiếm
    109. Cuộc Tỷ Đấu Dằng Co Trong Căn Phòng Chật Hẹp
    110. Lý Hàn Thu Ra Khỏi Hang Hầm
    111. Bởi Mến Tài Buông Tha Hào Kiệt
    112. Trong Rừng Lau Hào Kiệt Lánh Mình
    113. Tần Cô Nương Thổ Lộ Tâm Tình
    114. Ngờ Phu Nhân Tính Chuyện Đề Phòng
    115. Vương Phu Nhân Bố Trí Tróc Yêu
    116. Bị Uy Hiếp, Du Nhi Đành Nói Thực
    117. Giết Cường Địch Giải Vây Cho Vương Thị
    118. Cáo Già Dụ Dỗ Đứa Thơ Ngây
    119. Biển Báo Quân Tri Lại Xuất Hiện
    120. Lý Hàn Thu Đả Bại Thôi Thông
    121. Ngờ Vương Thị Đem Lòng Phản Trắc
    122. Ngăn Hào Kiệt Trở Lại Hang Hầm
    123. Lão Hắc Bào Phê Bình Kiếm Thuật
    124. Lý Hàn Thu Tái Ngộ Quân Trung Phụng
    125. Cuộc Chuẩn Bị Đương Đầu Đại Địch
    126. Vi Hoa Vâng Lệnh Bắt Tần Nhi
    127. Ai Ngờ Người Đó Lại là Phu Nhân
    128. Bởi Sơ Tâm Cáo Già Bị Bắt
    129. Hàn Sinh Diệu Kế Thua Vu Lão
    130. Lý Hàn Thu Ra Dạ Băn Khoăn
    131. Vu Trường Thanh Nghị Luận Hào Kiệt
    132. Người giật dây Phương Tú là ai ?
    133. Phải chăng Phương phủ nhiều nơi rùng rợn
    134. Bí ẩn của Quân Trung Phụng bị khám phá
    135. Vu Trường Thanh mở cuộc điều tra
    136. Quân Trung Phụng đốt bõ tà thư
    137. Liều thân gái giữa giòng sóng gió
    138. Thương hào kiệt Tần Nhi mạo hiểm
    139. Tần , Lý hai người đều bị bắt
    140. Lý Hàn Thu chạm trán oan gia
    141. Lý Hàn Thu đả bại Hàn công tử
    142. Quân Trung Phụng ước hẹn thời gian
    143. Chùa Thiếu Lâm hào kiệt đưa thơ
    144. Lý , Tần đại náo Thiếu Lâm tự
    145. Trước Cao tăng thuật rõ tình hình
    146. Ước hẹn ba năm Tần Nhi lo âu
    147. Bắt gian nhân Hàn Thu tính kế
    148. Trong khách điếm cừu gia xuất hiện
    149. Thất Tuyệt kiếm từ nay bị kiềm chế
    150. Quân Trung Phụng lại cứu Lý Hàn Thu
    151. Nữ hào kiệt đả thương đại hán
    152. Ngó tuyết phủ điều tra vết địch
    153. Tần Nhi đả bại Triệu Phi Bằng
    154. Quân Trung Phụng truyền thụ phép mầu
    155. Hán công tử trúng độc bị thương
    156. Bị trúng độc Hàn công tử phải đi theo
    157. Hai bên đều muốn bắt Hàn công tử
    158. Đến Kim Lăng , Kế Tín bàn mưu
    159. Quyên Nhi lại xuất hiện
    160. Cổ xe mui vào lọt Phương gia
    161. Chân tướng Giang Nam song hiệp bị bại lộ
    162. Đàm Dược Sư đến ngày mạt vận
    163. Lý Hàn Thu thoát khỏi lao lung
    164. Thử kiếm pháp Hàn Thu đả Phương Tú
    165. Du Tiểu quyên điều tra bí thất
    166. Thất tuyệt kiếm đả thương cường địch
    167. Lý Hàn Thu một mình xông trận
    168. Du Tiểu Quyên đại chiến Ma Quân
    169. Thương hào kiệt Quyên Nhi khuyên bạn
    170. Thuỷ Hoả tương tế tàn độc kinh người
    171. Hàn Kế Tín chỉ huy phóng độc
    172. Ám khí Thuỷ Hoả tương tế
    173. Quần hùng đả bại Trương Bách Tường
    174. Trên chiến trường Quái Xa xuất hiện
    175. Hàn công tử điều động quái xa
    176. Giừ lời hứa Quyên Nhi hạ chiến thư
    177. Giang Nam song hiệp bị bại lộ hành tung
    178. Trúng thuốc mê quần hùng bị bắt
    179. Nhờ độc vật hai cô thoát hiểm
    180. Hết oán thù biến thành giai ngẫu

     

    Dịch giả: Thương Lan



    Hồi 1

    Người cuồng ngạo kiếm thuật ghê hồn

    Cửa Tây thành Tương Dương có một tòa nhà đồ sộ chiếm đến mấy mẫu đất.

    Những bức tường vây cao đến trượng rưỡi bao quanh tòa lâu đài này.

    Hai cánh cổng sơn đen suốt ngày đóng im ỉm.

    Thỉnh thoảng điểm mấy tiếng chó sủa gâu gâu phía trong tường khiến cho tòa nhà đã thần bí càng tăng thêm vẻ thần bí!

    Chính giữa là một tòa đại viện cao lớn, chung quanh phòng ốc dầy như bát úp, nhưng những nhà hai bên rất ít kẻ đi lại giao thiệp với người trong viện.

    Trang viện tuy kiến trúc tại giữa khu náo nhiệt mà hiển nhiên ở vào thế cô lập.

    Một hôm đang lúc giữa trưa, một Toán mệnh tiên sinh (thầy tướng số) , tay trái cầm gậy trúc dài, tay phải cầm chiếc biển đề ba chữ "Báo Quân Tri".

    Toán mệnh tiên sinh nhắm mắt, chống gậy dò đường từ từ bước đi.



    Khí trời vào buổi tháng sáu đang mùa viêm nhiệt, lại gặp lúc giữa trưa nên trên đường ít người qua lại.

    Toán mệnh tiên sinh áo quần lam lũ kia một mình đi trên đường cái lát bằng những phiên đá lớn.

    Cây gậy trúc chống xuống mặt đường vang lên những tiếng lóc cóc nghe rất rõ.

    Toán mệnh tiên sinh đi tới trước cổng tòa đại viện đột nhiên dừng lại. Cặp mắt lão bỗng giương to lên, lòng trắng chuyển động để lộ đôi tròng đen láy. Người ta nhận ra tiên sinh không phải đui mù.

    Toán mệnh tiên sinh đưa nhanh cặp mắt lấp loáng ngó vào cánh cổng sơn đen, khẻ buông tiếng thở dài rồi tự nói một mình:

    - Lại một vụ thảm khốc sắp xảy ra.

    Mấy tiếng chó sủa gâu gâu từ trong viện vọng ra.

    Toán mệnh tiên sinh nhíu cặp lông mày giơ cái biển "Báo Quân Tri" rao ba tiếng, thanh âm choang choảng.

    Đoạn tiên sinh bước nhanh về phía trước, thoáng cái đã biến mất trong ngõ hẻm.

    Tiếng rao "Báo quân tri" của Toán mệnh tiên sinh hãy còn văng vẳng thì hai cánh cổng lớn sơn đen đột nhiên mở toang.

    Một đại hán trung niên vọt ra. Đại hán này thân hình cao lớn mình mặc áo màu lam. Má bên tả có một vết sẹo dao đâm. Tay dắt một con chó trắng lớn bằng con trâu nghé.

    Đại hán đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi từ từ đưa mắt nhìn lên cánh cổng thì thấy một thanh kiếm nhỏ ánh ngân quang rực rỡ cắm vào bạo cổng mé hữu. Chuôi kiếm buộc dây thao đỏ như máu rũ xuống.

    Đại hán áo lam thân thể to lớn giơ tay trái lên cầm lấy chuôi kiếm muốn rút ra, nhưng không hiểu tại sao hắn lại đổi chủ ý buông tay, lật đật chạy vào trong viện.

    Lát sau đại hán dẫn một người trung niên trại tuổi ngũ tuần, râu dài đến rốn hấp tấp đi ra ngoài cổng.

    Người này mình mặc áo dài bằng lụa xanh, ngoài khoác áo choàng bằng đoạn đen.

    Người râu dài lộ vẻ hoảng hốt đưa mắt nhìn lên thanh tiểu kiếm trên bạo cổng, bổng sắc mặt xám ngắt. Y giơ tay lên rút thanh tiểu kiếm sắc bén cầm tay chú ý ngắm nghía. Trên lưỡi kiếm có khắc tám chữ "Lưới trời lồng lộng thưa mà khó lọt".

    Phía dưới về mé tả tám chữ này là tấm Thái cực đồ nhỏ bé khắc vào chuôi kiếm.

    Đại hán áo lam mặt sẹo thấy lão già lộ vẻ hoảng hốt, liền khẽ nói:

    - Nơi đây nhiều người qua lại, xin Quản gia hãy về nhà đã.

    Lão già được kêu bằng Quản gia tay phải cầm thanh tiểu kiếm run bần bật không ngớt, dường như trong lòng lão có điều khủng khiếp khôn tả.

    Lão mơ màng như chưa nghe rõ câu nói của đại hán áo lam, miệng lẩm bẩm:

    - Đến rồi! Đến rồi! Quả nhiên y đến rồi!

    Đại hán áo lam hắng giọng mạnh hơn rồi nhắc lại:

    - Quản gia! Nơi đây nhiều người qua lại. Xin Quản gia về nhà rồi sẽ tính.

    Lão áo xanh từ từ quay đầu nhìn đại hán áo lam một cái rồi gượng cười hỏi:

    - Ngươi đã nghe thấy lời đồn đại về Thái Cực tiểu kiếm bao giờ chưa?

    Đại hán áo lam đáp:

    - Tiểu nhân cô lậu chưa được nghe qua.

    Lão áo xanh khẻ la lên:

    - Hỡi ôi! Thế thì không trách ngươi được!

    Đột nhiên dường như lão nhớ tới việc gì trọng yếu liền đổi giọng hỏi:

    - Có phải là ngươi nói là vừa nghe ba tiếng "Báo quân tri" ?

    Đại hán áo lam nghiêng mình đáp:

    - Đúng thế! Tiểu nhân bị ba tiếng "Báo quân tri" vang lên làm kinh động vội mở cổng coi, liền phát giác ra thanh tiểu kiếm này cấm trên bạo cổng.

    Lão áo xanh lại hỏi:

    - Mấy tiếng đó có chỗ nào đặt biệt?

    Đại hán áo lam đáp:

    - Thanh âm chói tai hiển nhiên do một người có võ công đã vận nội lực phát ra. Vì thanh âm chấn động chứ không phải tiếng nói người thường nên tiểu nhân sinh lòng nghi hoặc, mở cổng ra coi.

    Lão áo xanh thủng thẳng hỏi:

    - Ngươi đi kiếm người đó tới đây, ta muốn gặp y, xem y có phải là...

    Đột nhiên lão đổi giọng:

    - Thôi ngươi đi lẹ lên!

    Đại hán áo lam dạ một tiếng, khép cổng lại rồi đi liền.

    Lão áo xanh bước thong thả đi vào đại sảnh ngồi xuống một cái ghế gỗ, mắt đăm đăm ngó thanh tiểu kiếm trong tay, ngơ ngẩn xuất thần.



    Sau khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, đại hán mặt có vết sẹo lật đật chạy về đến trước sảnh đường nghiên mình nói:

    - Tiểu nhân đã dò hỏi những người phụ cận thì quả có một Toán mệnh tiên sinh tay cầm biểu "Báo Quân Tri" qua đây. Nhưng tiểu nhân rượt đến sáu bảy dặm đường mà vẫn chẳng thấy bóng người đó đâu.

    Lão áo xanh dường như đã dần dần trở lại trấn tĩnh gật đầu hỏi:

    - Ngươi vừa nghe tiếng "Báo quân tri", lập tức ra mở cổng coi ngay phải không?

    Đại hán áo lam đáp:

    - Đúng thế! Dư âm chưa dứt tiểu nhân đã vọt ra cổng thì không thấy người kia đâu nữa.

    Lão áo xanh nói:

    - Chắc là y rồi...

    Đoạn lão vẫy tay, tiếp:

    - Ngươi đi thông tri cho Trần bảo chủ ở Trần gia bảo và Tống trang chủ ở Bạch Dương trang, nói là ta có việc gấp cần thương nghị, mời hai vị tới ngay.

    Đại hán áo lam dạ một tiếng trở gót đi liền.



    o O o



    Cổng lớn đóng chặt. Đêm tối mà trong đại viện nhà họ Quân vẫn không thắp đèn lửa chi hết.

    Nhưng đêm nay bỗng khác hẳn.

    Từ ngoài cổng cho đến trong viện lạc chỗ nào cũng treo đèn lồng đầy tử khí chiếu sáng như ban ngày.

    Hai gã đại hán mình mặc võ phục lưng dắt đơn đao giữ ở trong cổng khép hờ.

    Bốn con chó lớn bằng con nghé chạy lui chạy tới xung quanh đình viện.

    Trên nhà đại sảnh, bốn cây hồng trúc lớn bằng cánh tay trẻ con thắp lên sáng rực.

    Một bàn cơm rượu đã bày sẵn sàng.

    Lão áo xanh cùng một mỹ phụ trung niên trạc ngoài tứ tuần ngồi vào chủ vị.

    Mé tả là một chàng thiếu niên vỏ phục chừng hai mươi tuổi, lưng cài trường kiếm và đeo chênh chếch một chiếc túi da hưu.

    Mé hữu là một vị cô nương chừng 15,16 tuổi.

    Dưới ánh sáng đen mớ tóc phủ trên đầu như làn mây biếc. Da mặt tươi thắm tựa bông hoa đào.

    Nàng đẹp lắm, có điều ánh mắt lộ vẻ đam chiêu.

    Cặp mày liễu hơi nhíu lại dường như có tâm sự lo âu vo hạn. Nàng ôm trong lòng một thanh đoản kiếm. Thêm vào đó, nàng mặc bộ võ phục màu tía, nên tuy nàng lo lắng mà không mất vẻ oai nghi.

    Gã đại hán mặt sẹo bây giờ đã thay đổi y trang, mặc bộ võ phục sắc đen. Lưng quàng một cây nhuyễn tiên đứng ngay trước cửa sảnh đường.

    Một tấm bình phong dựng giữa nhà đại sảnh che hết cảnh vật bên trong.

    Mỹ phụ trung niên bỗng buông tiếng thở dài hỏi:

    - Bây giờ là giờ gì?

    Lão áo xanh đáp:

    - Sắp sang canh ba.

    Thiếu niên võ phục ngồi mé tả cất tiếng hỏi:

    - Gia gia đã bảo người đó nhất định đến trước canh ba mà bây giờ sắp sang canh, sao chẳng thấy động tĩnh gì?

    Lão áo xanh thở dài đáp:

    - Hài tử! Ta chỉ mong hắn đừng đến nữa càng hay.



    Đêm đã khuya, đẩu chuyển sao dời, trống điểm canh ba.

    Cánh cổng gỗ khép hờ đột nhiên kẹt mở!

    Dưới ánh đèn sáng tỏ soi rõ người mới đến toàn thân mặt đồ trắng, lưng đeo trường kiếm, trạc tuổi mới 21,22 mà vẻ mặt lạnh lùng, cử động nghiêm trang, mặt đầy sát khí.

    Hai gã đại hán võ phục mình giắt đơn đao đồng thời lạng người ra đứng chắn lối, đồng thanh quát:

    - Bằng hữu! Giữa lúc thâm canh bán dạ đeo khí giới sấn vào nhà người ta nếu không phải để gian dâm tất là quân trộm cướp.

    Thiếu niên áo trắng thái độ cùng cử chỉ rất trầm tĩnh. Hắn đưa cặp mắt lạnh lùng nhìn đại hán, thủng thẳng cất tiếng hỏi:

    - Phải chăng đây là nhà Quân Thiên Phụng?

    Hai đại hán cầm đơn đao đồng thanh đáp:

    - Đây chính là nhà ở Quân lão gia.

    Thiếu niên áo trắng cười lạt nói:

    - Nếu vậy tại hạ đã tìm đúng rồi.

    Ngừng lại một chút, hắn hỏi tiếp:

    - Hai vị là người thế nào với Quân Thiên Phụng?

    Hai đại hán đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên rút đơn đao ra lớn tiếng đáp:

    - Chúng ta là hai tên vô danh tiểu tốt coi giữ trang viên cho Quân lão gia.

    Thiếu niên áo trắng đưa mục quang lạnh lẽo đảo mắt nhìn hai gã, đủng đỉnh nói:

    - Xin hai vị nhường lối cho tại hạ.

    Đại hán mé tả cười khanh khách hỏi:

    - Các hạ nói vậy không sợ cơn gió lớn quét đầu lưỡi đi ư?

    Thiếu niên áo trắng mắt chiếu ra những tia thần quang uy hiếp đáp:

    - Hai vị đã tự tìm lấy cái chết thì đừng trách tại hạ thủ đoạn độc ác.

    Đại hán mé tả cầm đao tức giận quát:

    - Thằng lõi miệng còn hôi sữa mà dám ăn nói vô lễ. Ta phải cho mi một bài học...

    Gã chưa dứt lời, đột nhiên ánh hàn quang lóe lên, tiếp theo là hai tiếng rú thê thảm hòa lẫn với tiếng khí giới rớt xuống đất.

    Ai chú ý nhìn lại sẽ thấy cặp đơn đao ở trong tay hai đại hán rơi xuống đất.

    Một tên ôm lấy cánh tay phải còn một tên hai tay đỡ cạnh sườn ngồi phệt xuống đất. Máu tươi ướt đẫm nửa người.

    Hiển nhiên hai người đã bị trọng thương.

    Thiếu niên áo trắng ngó lại hai đại hán một lần nữa rồi thủng thẳng tiến vào. Trên tay hắn cầm thanh trường kiếm có vết máu trát vào sau lưng đại hán mé tả rồi tra gươm vào vỏ.

    Cử chỉ của thiếu niên áo trắng rất thong dong tự tại. Hắn không hoang mang không luống cuống, nhưng vẫn một vẻ lạnh lẽo. Khí thế bá đạo trấn áp lòng người. Phía trong cổng còn cách nhà đại sảnh đến 6,7 trượng. Khu trung gian nầy là một cái sân lớn. Chính giữa sân có đường đi lát gạch đỏ. Còn hai bên đều gieo một thứ cỏ rất ngắn màu xanh biếc.

    Trong sân nguyên trước đã treo tám ngọn đèn lồng, ánh sáng tỏa ra khắp đình viên.

    Nhưng từ khi hai gã đại hán bị thương liệng đao đi rồi, tám ngọn đèn lồng đột nhiên tắt ngấm.

    Bây giờ trong sân tối mịt.

    Thiếu niên áo trắng dừng lại một chút rồi tiếp tục cất bước tiến về phía trước.

    Đột nhiên hai bóng đen nhanh như điện chớp nhảy vọt vào hai bên.

    Thiếu niên áo trắng cổ tay rung động, hàn quang lấp loáng.

    Hai tiếng chó gầm lên thê thảm.

    Nguyên hai bóng đen chia hai bên tấn công thiếu niên áo trắng chính là đôi mãnh khuyển.

    Kiếm pháp người áo trắng thật là ghê gớm!

    Một con chó bị chặt đứt làm hai đoạn còn con nữa bị lưỡi kiếm đâm xuyên qua đầu mà chết.

    Giữa lúc ấy, trong đình viên tối tăm đột nhiên có thanh âm cất lên hỏi:

    - Các hạ là ai? Đêm khuya chống kiếm xông vào nhà dân động thủ giết người, chẳng lẻ không sợ vương pháp ư?

    Mấy câu này có giọng quan cách và giống như tự miệng một nhân vật ở phủ nha thốt ra.

    Thiếu niên áo trắng đột nhiên dừng bước, ngần ngừ một chút rồi đáp:

    - Tại hạ đến kiếm già trẻ lớn bé nhà Quân Thiên Phụng. Nếu các vị không phải là con em họ Quân thì nên tránh khỏi chốn này hoặc đứng sang bên tự thủ bàng quan. Tại hạ quyết chẳng giết càn người vô tội. Ai mà can thiệp vào thì bất luận là hạng người nào, thanh kiếm của tại hạ cũng chẳng dung tình.

    Hắn nói xong lại cất bước tiến vào.

    Mấy câu này rõ ràng để cảnh cáo những người trong trường. Bất luận người ở địa vị nào cũng đừng hòng ỷ oai danh quyền thế mà can thiệp vào vụ nầy, phải trông vào bản lãnh chân thực mới xong.

    Người phát thoại trong bóng tối dường như đã nghe rõ giọng lưỡi kiên quyết của thiếu niên áo trắng và biết rằng chẳng tài nào đi tới chỗ thỏa hiệp được, nên cũng không nói nữa.



    Lúc này thiếu niên áo trắng đã đi vào tới gần nhà đại sảnh.

    Đèn lửa sáng trưng soi rõ mọi vật.

    Đột nhiên hai tiếng veo véo lướt trên không bay tới.

    Thiếu niên áo trắng đã cảnh giác đây là tiếng ám khí bé nhỏ. Lập tức hắn ngửa người lên cong đi theo thế "Thiết Bản Kiều", lưng dán xuống đất tràn mình đi một cái tránh xa ra bốn thước. Hắn toan đứng dậy thì hai luồng gió lại tập kích cấp bách.

    Bỗng thấy thiếu niên áo trắng hạ thấp người xuống, lưng sát mặt đất. Thanh trường kiếm múa lên vù vù.

    Hai tiếng chó gâu gâu lại vang lên. Hai con chó lớn lông trắng bị chặt thành bốn đoạn.

    Thiếu niên áo trắng đứng ngay người lên tiếp tục rảo bước tiến vào.

    Bỗng trong bóng tối có tiếng hô:

    - Đánh đi!

    Ba điểm bạch quang lướt qua không gian vọt tới.

    Thiếu niên áo trắng vung trường kiếm lên, kim khí chạm nhau bật ra những tiếng leng keng.

    Ba chấm hàn quang đều bị rớt xuống.

    Thiếu niên áo trắng múa kiếm hộ thân nhảy vọt đi như chim yến lướt sóng đến phía ngoài nhà đại sảnh.

    Thân pháp hắn mau lẹ tuyệt luân. Những hảo thủ mai phục trong bóng tối bắn ra rất nhiều ám khí mà đều bị đánh rớt.

    Thiếu niên áo trắng đã nhảy vào đến bên ngoài sảnh đường.

    Lúc này đại hán sẹo mặt đã cởi nhuyễn tiên cầm tay đứng chờ trước cửa. Gã rung tay một cái.

    Mười ba đốt ngân tiên đột nhiên dựng cả lên điểm tới.

    Thiếu niên áo trắng bật tiếng cười lạt, cầm trường kiếm đẩy về phía trước để uy hiếp cây nhuyễn tiên rồi nhảy xổ vào trước cửa sảnh đường lạnh lùng hỏi:

    - Ngươi là người thế nào với Quân Thiên Phụng?

    Đại hán mặt sẹo thấy thiếu niên áo trắng đi thẳng vào trong thì trong lòng kinh hãi, tự hỏi:

    - Thằng lõi này dùng kiếm pháp gì mà ghê gớm đến thế?

    Gã không trả lời thiếu niên áo trắng hất cổ tay muốn thu nhuyễn tiên về, đồng thời gã lùi lại phía sau.

    Thiếu niên áo trắng cười lạt hạ thấp trường kiếm xuống nói:

    - Ta chặt tay phải ngươi đây!

    Tiếng quát chưa dứt, thế kiếm đã đi nhanh như điện chớp.

    Ánh hàn quang lướt qua, cổ tay dùng cây ngân tiên đồng thời rớt xuống.

    Đại hán mặt sẹo rú lên một tiếng, vội lùi sang một bên.

    Thiếu niên áo trắng không vào nhà đại sảnh ngay, vừa đảo mắt nhìn quanh vừa lạnh lùng quát hỏi:

    - Vị nào là Quân Thiên Phụng?

    Lão áo xanh từ từ đứng lên đáp:

    - Chính là tại hạ.

    Thiếu niên áo trắng đưa chân ra, không ai nhìn thấy gã chuyển động thế nào mà đột nhiên tiến đến trước bàn tiệc.

    Hắn thủng thỉnh hỏi:

    - Quân Thiên Phụng! Ngồi trên bàn tiệc này toàn là gia nhân của các hạ?

    Quân Thiên Phụng trỏ tay vào mỹ phụ trung niên đáp:

    - Đây là chuyết kinh (vợ) của lão phu.

    Mỹ phụ đứng lên khẻ nghiêng mình rồi lại ngồi xuống.

    Quân Thiên Phụng ngó chàng thiếu niên võ phục mé tả nói:

    - Gã là khuyển tử Quân Trung Bình.

    Đoạn lảo đảo mắt nhìn thiếu nữ ngồi mé hữu nói tiếp:

    - Y là tiểu nữ Quân Trung Phụng.

    Thiếu niên áo trắng mặt lạnh như tiền tựa hồ bao phủ một làn sương băng, không lộ vẻ chi hết, thủng thẳng hỏi:

    - Thế toàn gia các hạ đều có mặt phải không?

    Quân Trung Phụng đáp:

    - Cả nhà lão phu bốn người đều ở đây hết.

    Thiếu niên áo trắng cười lạt nói:

    - Tại hạ chắc các vị có mời mấy tay trợ quyền nữa đến thì phải?

    Hắn ngoảnh đầu trông vào phía trong bình phong nói tiếp:

    - Thôi ra đi còn nấp nách làm chi nữa?

    Bỗng nghe hai tiếng hắng giọng, hai đại hán trung niên ở phía sau bình phong từ từ bước ra.

    Cả hai người đều vận võ phục, ngoài khoác áo choàng.

    Người mé tả đầu vai để lộ mũi đao thò ra.

    Còn người mé hữu tay cầm phán quan bút.

    Thiếu niên áo trắng ngó hai đại hán bằng cặp mắt lạnh lùng hỏi tiếp:

    - Còn ai nữa không?

    Đại hán cài đao sau lưng chắp tay tự giới thiệu:

    - Tại hạ là Trần Triệu Kỳ. Các bạn giang hồ quá yêu đặt cho ngoại hiệu là "Đao Lý Tàng Tiêu".

    Thiếu niên áo trắng hững hờ đáp:

    - Hay lắm! Để lát nữa tại hạ sẽ cho các hạ chết vì mũi tiêu của mình.

    Trần Triệu Kỳ chau mày muốn nổi dóa nhưng lại cố nhẫn nại.

    Thiếu niên áo trắng đưa mắt nhìn đại hán cầm phán quan bút hỏi:

    - Tôn giá tên họ gì?

    Giọng lưỡi ra chiều uy hiếp không giữ lịch sự chút nào.

    Đại hán cầm phán quan bút cười lạt đáp:

    - Tại hạ là Tống Hồng Bảo ở Bạch Dương trang.

    Thiếu niên áo trắng ngẩng đầu trông lên nóc nhà hỏi:

    - Hai vị đến đây phải chăng vì Quân Thiên Phụng?

    Tống Hồng Bảo đáp:

    - Bọn tại hạ muốn đứng giữa điều giải hai bên. Người có đạo thì mối oan gia nên cởi chứ không nên buộc. Các hạ rửa hận giết người...

    Thiếu niên áo trắng buông tiếng cười gằn ngắt lời:

    - Hai vị mà muốn đứng ra điều giải ư?

    Trần Triệu Kỳ tức giận nói:

    - Tại hạ qua lại giang hồ mấy chục năm mà chưa thấy nhân vật nào ngông cuồng như các hạ.

    Thiếu niên áo trắng nói:

    - Bữa nay tôn giá tới số rồi. Có chết cũng nhắm mắt được...

    Tống Hồng Bảo nói:

    - Bọn tại hạ không phải Quân Thiên Phụng mà xuất đầu. Chỉ muốn điều giải việc nầy.

    Thiếu niên áo trắng lạnh lùng quát lên:

    - Câm miệng đi! Ngày trước lúc gia phụ bị giết sao hai vị không đứng ra điều giải?

    Trần Triệu Kỳ chậm rãi hỏi:

    - Các hạ nói thế là không chịu nể lời bọn tại hạ rồi?

    Thiếu niên áo trắng đáp:

    - Đúng thế! Nếu các vị không phục, còn có ý bất bình thì cứ việc thay Quân Thiên Phụng đón tiếp mấy chiêu kiếm của tại hạ.

    Trần Triệu Kỳ với tay rút thanh Khai sơn đao ở sau lưng ra nói:

    - Trần Triệu Kỳ nầy đã chạm trán rất nhiều cao nhân nhưng chưa thấy ai nhỏ tuổi mà đã kiêu ngạo như các hạ. Chắc các hạ phải là một cao nhân mang tuyệt kỹ ghê gớm.

    Thiếu niên áo trắng đột nhiên rung tay veo véo đâm liền hai kiếm.

    Hai chiêu kiếm nầy rất là kỳ ảo bức bách Trần Triệu Kỳ phải lui liền ba bước mới tránh khỏi hai nhát kiếm. Trong tay y cầm thanh Khai sơn đao mà không tài nào thi triển được.

    Thiếu niên áo trắng lạnh lùng nói:

    - Nếu bên các vị còn người nào nữa thì ra hết đi để động thủ cùng một lúc. Như vậy để cho tại hạ khỏi mất thì giờ.

    Trong hai đại hán thì Tống Hồng Bảo dày công phu hàm dưỡng hơn, nhưng cũng bị thái độ ngạo mạn của thiếu niên áo trắng làm cho lửa giận bốc lên.

    Y hằn hộc nói:

    - Các hạ uy hiếp người như vậy là quá lắm.

    Thiếu niên áo trắng đáp:

    - Trước khi chưa động thủ, các vị còn có cơ hội trốn thoát.

    Tống Hồng Bảo hai tay cầm hai cây phán quan bút nói:

    - Xem chừng bữa nay không có cuộc chiến đấu không xong.

    Thiếu niên áo trắng vẫn một giọng khích bác:

    - Vụ nầy không liên quan gì đến hai vị mà hai vị cứ nằng nặc đòi động thủ. Thế là hai vị tự tìm lấy cái chết.

    Hắn chưa dứt lời đã vung trường kiếm.

    Ánh hàn quang lấp loáng chia ra đánh vào Tống Hồng Bảo và Trần Triệu Kỳ mỗi người một chiêu.

    Thế kiếm lẹ quá, Tống Hồng Bảo không kịp hất bút lên đỡ gạt, phải nhảy tạt ngang tránh ra năm thước.

    Trần Triệu Kỳ đã chuẩn bị từ trước, phóng thanh Khai sơn đao tống đẩy ra một chiêu "Cự Hổ Môn Ngoại" vạch thành một đường đao quang ngăn chặn thế kiếm. Thanh Khai sơn đao trên tay nặng tới 36 cân. Y hy vọng khí giới trầm trọng của mình hất bay được trường kiếm của thiếu niên áo trắng.

    Không ngờ kiếm pháp của thiếu niên áo trắng kỳ bí vô cùng. Hắn xoay chuyển thế kiếm một cách tuyệt diệu tránh khỏi lưỡi đao. Thanh kiếm của hắn có khác nào một con linh xà chồm xuống cắn cổ tay đối phương.

    Trần Triệu Kỳ giật mình kinh hãi. Y thấy thanh trường kiếm của đối phương chụp xuống nhanh như chớp, nếu không bỏ thanh Khai sơn đao ở trong tay đi để rụt về tránh kiếm thì tất bị thương. Nhưng nếu chịu nước lép bỏ khí giới thì oai danh mấy chục năm trên chốn giang hồ sẽ bị trôi theo dòng nước trong giây lát.

    Giữa lúc đang do dự chưa kịp quyết định thì thanh trường kiếm của thiếu niên áo trắng đã hớt trúng cổ tay y thành thương tích rồi.

    Trần Triệu Kỳ vội xòe năm ngón tay bỏ thanh Khai sơn đao để rụt tay về thì đã chậm mất rồi.

    Cổ tay mặt y bị thanh trường kiếm ác độc của thiếu niên áo trắng cắt đứt hai đường gân mạch.

    Máu tươi chảy ra như suối. Cổ tay mềm rũ xuống.

    Thế kiếm của thiếu niên áo trắng ác độc phi thường.

    Chỉ một nhát đã khiến cho Trần Triệu Kỳ nổi danh mấy chục năm phải bỏ đao và đứt gân mạch, vĩnh viễn thành người tàn phế.

    Thế là Đao Lý Tàng Tiêu Trần Triệu Kỳ bị thiếu niên áo trắng đã bại ngay hiệp đầu và từ nay trở đi y không cầm đao bằng tay phải được nữa. Vụ đấu tàn nhẫn nầy khiến cho người nghe phải biến sắc.

    Thiếu niên áo trắng thu trường kiếm về, đảo mắt nhìn thẳng vào mặt Bạch Dương trang chủ Tống Hồng Bảo, lạnh lùng nói:

    - Bây giờ đến lượt trang chủ.

    Tống Hồng Bảo qua lại giang hồ mấy chục năm chưa từng thấy thế kiếm nào kỳ bí và ác độc đến thế. Y thấy Trần Triệu Kỳ vĩnh viễn thành người tàn phế thì trong lòng kinh hãi vô cùng.

    Nhưng thiếu niên áo trắng chỉ mặt chỉ tên để khiêu chiến trước mắt bao nhiêu người, y chẳng thể giả câm giả điếc, đành đâm liều lên tiếng:

    - Kiếm chiêu của các hạ ác độc vô cùng!...

    Thiếu niên áo trắng cười lạt nói:

    - Bây giờ trang chủ chỉ có hai đường. Một là cầm khí giới tỷ đấu, hai là lập tức dời khỏi Quân trạch.

    Tống Hồng Bảo đứng ngẩn người ra. Y biết rằng đi đã không được mà đánh cũng không yên.

    Quân Thiên Phụng đột nhiên đứng dậy xua tay nói:

    - Tống huynh! Y vì tiểu đệ mà đến đây nên để cho một mình tiểu đệ đương đầu. Còn Tống huynh và Trần huynh đã không có cách nào điều giải được thì đành bỏ đi thôi.

    Lão ngừng lại một chút rồi chấp tay xá dài Trần Triệu Kỳ nói tiếp:

    - Tiểu đệ làm cho Trần huynh bị liên lụy, trong lòng rất đỗi không yên. Nghĩa cả và thịnh tình của Trần huynh tiểu đệ xin vĩnh viễn ghi vào tâm khảm. Nếu đêm nay mà tiểu đệ không chết thì sau nầy có ngày báo đáp.

    Bỗng nghe Trần Triệu Kỳ bật tiếng la hoảng:

    - Thất Tuyệt Ma Kiếm! Thất Tuyệt Ma Kiếm! Đúng là Thất Tuyệt Ma Kiếm chuyên dùng để tàn hại thân thể người khác, hay phế bỏ võ công.

    Mấy tiếng la hoảng khác nào vượn khóc lang gào. Khiến cho người nghe phải kinh tâm động phách hồn vía lên mây.

    Thiếu niên áo trắng vẻ mặt đang lạnh lẽo đột nhiên sát khí đằng đằng, hững hờ nói:

    - Phải rồi! Kiếm pháp mà tại hạ thi triển đây đúng là Thất Tuyệt Kiếm.

    Trần Triệu Kỳ nói:

    - Mấy chục năm nay, chưa một ai giữ được võ công dưới kiếm chiêu Thất Tuyệt Ma Kiếm.

    Đột nhiên y co giò chạy như điên ra ngoài sảnh đường.

    Thiếu niên áo trắng cũng không ngăn trở để mặc y chạy đi.

    Cặp nhãn thần lạnh lẽo chăm chú nhìn vào người Tống Hồng Bảo nói:

    - Bây giờ các hạ đánh hay chạy trốn thì quyết định mau đi!

    Tống Hồng Bảo trong lòng kinh hãi đến cực điểm, hai tay cầm hai cây phán quan bút, ngập ngừng hỏi:

    - Nghe nói người sử dụng Thất Tuyệt Ma Kiếm đều có một tay, một mắt mà sao các hạ...

    Thiếu niên áo trắng đột nhiên giơ tay kiếm lên, ánh hàn quang vừa lay động, cây phán quan bút trong tay trái Tống Hồng Bảo đã bay vọt ra rồi rơi xuống bàn tiệc đánh choang một tiếng làm bát đĩa vỡ tan tành, canh rau bắn tung lên.

    Thế kiếm này thần tốc phi thường.

    Tống Hồng Bảo giơ bút lên đỡ gạt thì đã không kịp nữa.

    Cây phán quan bút bên tay trái bay ra. Đồng thời bốn ngón tay cũng bị chặt đứt rớt xuống nền sảnh đường lát gạch xanh.

    Ánh đèn lửa sáng rực, trông rõ cả bốn ngón tay còn run bần bật vì da thịt co lại.

    Tống Hồng Bảo vừa kinh hãi vừa đau đớn, lật đật chạy vội ra ngoài sảnh đường chuồn đi.

    Thiếu niên áo trắng đảo mắt nhìn bốn phía rồi lạnh lùng nói:

    - Quân Thiên Phụng! Các hạ còn mời những ai trợ lực nữa thì gọi họ ra cả đây.

    Hiển nhiên thiếu niên áo trắng chẳng những kiếm thuật kỳ bí tàn độc mà nội công cũng rất thâm hậu.

    Quân Thiên Phụng mặt xám như tro tàn lắc đầu đáp:

    - Dù có còn ai thì cũng bị thương dưới lưỡi kiếm của các hạ.

    Thiếu niên áo trắng đột nhiên ngửa mặt lên trời cười ba tiếng lớn. Tiếng cười làm rung động cả gian sảnh đường, đèn lửa cũng phải lung lay.

    Thiếu niên áo trắng ngừng tiếng cười, nét mặt lạnh lùng thoáng hiện lên màu thảm đạm, lộ vẻ đau thương từ từ cất tiếng hỏi:

    - Quân Thiên Phụng! Các hạ có biết tại hạ là ai không?


     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Tam Hạp Bửu Kiếm

    Thanh Phong

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646836]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502828]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639956]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471680]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4341271]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600892]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2690029]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2496889]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300818]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010774]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972348]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1549019]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470202]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445929]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204100]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150757]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078878]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062620]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028952]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026558]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959505]
    25.Quỷ Bảo [921865]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907656]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905346]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877085]
    29.Hắc Nho [852220]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843269]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840122]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756104]
    33.Tru Tiên [747835]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745345]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661957]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622482]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592513]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569436]
    39.Hoàn Hảo [557803]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536838]
    41.Tầm Tần Ký [512087]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456434]
    43.Thiên Đường [452719]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450987]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439837]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434060]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427542]
    48.Cậu Chó [417317]
    49.If You Are Here [411882]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408303]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm