hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Nhật Tiến » Hành Trình Chữ Nghĩa Tập 2 - Sự Thật Không Thể Bị Chôn Vùi[2336] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   7.0/7 - 1 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Nhật Tiến

    Hành Trình Chữ Nghĩa Tập 2


    Sự Thật Không Thể Bị Chôn Vùi



    MỤC LỤC 


    Phần Thứ Nhất - Về Cuốn Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương
      1.Cái Nhìn Của Một Người Trong Cuộc Về Cuốn Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương
      2. Cảm Nghĩ Của Giới Văn Học Nghệ Thuật Trong Nước Trước Chủ Trương “Đổi Mới”
      3. Dư Luận Văn Giới Hải Ngoại Về Phong Trào Văn Chương Phản Kháng Ở Trong Nước
      4. Việc Ấn Hành Cuốn "Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương" Ở Hải Ngoại
      5. Nội Dung Cuốn Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương
      6. Dư Luận Về Cuốn Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương
      7. Nhật Tiến Viết VềNhà Văn Nguyên Ngọc
      8. Thơ Văn Thời Văn Chương Phản Kháng
      9. Đỗ Quyên Phỏng Vấn Nhật Tiến Về Cuốn Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương

    Phần Thứ Hai - Hành Trình Chữ Nghĩa "Qua Những Chặng Đường Nhận Thức"
      1. Một Suy Nghĩ Của Người Cầm Bút Lưu Vong
      2. Nguyên Văn Bản Tuyên Ngôn Của Nhóm Văn Nghệ "Chân Đất"
      3. Phỏng Vấn Của Hoa Thịnh Đốn Việt Báo
      4. Phát Biểu Trong Buổi Ra Mắt Tác Phẩm Của Nguyễn Vạn Hùng
      5. Tác Phẩm Gây Tranh Cãi Quanh Truyện Dài "Mồ Hôi Của Đá"
      6. Thụy Khuê Đọc Mồ Hôi Của Đá
      7. Mồ Hôi Của Đá Lời Nhà Xuất Bản
      8. Mồ Hôi Của Đá Lời Tác Giả
      9. Trích Một Chương Trong Mồ Hôi Của Đá
      10. Truyện Ngắn Chuyển Hướng Viết: Người Tù Cuối Năm
      11. Tác Phẩm Gây Tranh Cãi: Truyện Ngắn Cánh Cửa
      12. Tác Phẩm Gây Tranh Cãi: Truyện Ngắn Gặp Gỡ Ngày Cuối Năm

    Phần Thứ Ba - Hãy Làm Sạch Môi Trường Chữ Nghĩa Hải Ngoại
      1. Nguyễn Hữu Nghĩa
      2. Nguyễn Hữu Nhật
      3. Nguyễn Thiếu Nhẫn
      4. Hoàng Hải Thủy

     

    Chương 2

    NGUYỄN HỮU NHẬT

    (Còn có bút hiệu SẮC KHÔNG, phụ trách  mục Chém Đá trên tờ Làng Văn của Nguyễn Hữu Nghĩa,
    sau gom một số bài in thành 2 cuốn:

    CHÉM ĐÁ, ĐÁ ĐỔ MỒ HÔI do Làng Văn xuất bản.)

     

    Tôi (Nhật Tiến) và ông Nguyễn Hữu Nhật không hề có chuyện giao du, thân thiết để sinh lòng yêu mến hay thù oán, ganh ghét nhau. Giữa hai người chỉ có một sợi dây ràng buộc duy nhất: Nguyễn Hữu Nhật là chồng sau của nhà văn Nguyễn thị Vinh, mà gia đình chúng tôi trước đó hàng mấy chục năm thì đã coi bà Nguyễn thị Vinh như một người thân thiết, các con tôi thường gọi bà Vinh là "me Vinh".

    Nếu Nguyễn Hữu Nghĩa không post lại trên internet một đoạn của cuốn Chém Đá sau khi cuốn Hành Trình Chữ Nghĩa của tôi vừa được phát hành, thì tôi vẫn hoàn toàn không hay biết gì về việc Nguyễn Hữu Nhật đã từng liên tục bôi nhọ tên tuổi của tôi trên báo Làng Văn từ hơn 10 năm trước đó, rồi sau lại còn cho in thành sách nữa !

    Nội dung đoạn Nguyễn Hữu Nghĩa đã post lên Net trong tháng 3 -2012 vừa qua như sau :

    Giới thiệu sách: CHÉM ĐÁ -Tác giả: Sắc Không -Nhà xuất bản: Làng Văn

    Số trang: 224-Giá : 12 mỹ kim (kể cả cước phí đường bộ trong Canada và Mỹ)-Trả bằng Paypal cho: langvan@langvan.net- Hoặc gửi chi phiếu về:Làng Văn -250 N. Service Rd. Grimsby, Ontario L3M-4E8 Canada

    Mời đọc một đoạn:

    CHIM HÓT TRONG LỒNG

    Mỗi người Việt là một nhà thơ, trừ Sắc Không, một kẻ gần thành... nhà thơ, bởi "sở trường gồm rất nhiều sở đoản và sở đoản là chẳng có sở trường nào cả". Ngay cái tên Sắc Không, nằm trong câu hỏi - dao chém đá có sắc không- cũng đủ sặc mùi quê rồi. Nào có biết chi về "sắc tức thị không, không tức thị sắc" trong Tâm Kinh nhà Phật, xin quí bạn đọc đừng hỏi gì cao xa thêm nữa.

    Trong số những người cật vấn Sắc Không, hân hạnh thay có cả nhà văn Nhật Tiến, tác giả tập Chim hót trong lồng (có giê), hôm qua đã gay gắt hỏi Sắc Không:

    - Này! Anh thấy tôi và Nguyễn Chí Thiện khác nhau ở chỗ nào?

    -  ……....

    - Cứ nói! Giữa hai lằn đạn bắn ra. Một mình đi tới mà ta chẳng sờn. Huống hồ...

    - Khác ở chỗ này: Bùi Nhật Tiến là nhân vật cai ngục trong thơ Nguyễn Chí Thiện và Nguyễn Chí Thiện là nhân vật bà sơ trong truyện của Bùi Nhật Tiến!

    Chưa hết, nhà văn Nhật Tiến còn cố hỏi thêm:

    - Người ta bảo ở hải ngoại này có "tam Bùi qui độc". Hai người kia là Bùi Duy Tâm và Bùi Tín. Lạ thật, tên ba anh em chúng tôi, cùng khác cha mẹ, đều vần T. Nhưng anh thấy ai đáng mặt "đệ nhất độc"?

    - Không dám. Nhưng nhà thơ Mậu Binh Hà Huyền Chi có một bài thơ nói về việc ấy. Ông có thể nghe...?

    - Được!

    - Tôi xin đọc:

    Chó săn thua đứt chim mồi,

    những tên cầm-bút-làm-bồi, gáy vang

    Sông Đà bọt nổi sớm tan

    giả làm Mặt Thật càng tàn rụi nhanh

    Quê Người hết em lại anh

    ra công giấu vuốt, che nanh Quê Nhà

    Sự thật sao không nói ra:

    Bởi đâu con trẻ, người già đói ăn?

    ° ° °

    Ngay sau khi đoạn văn kể trên được đưa lên net, một độc giả tên Hà Xuân Thắng đã gửi email chất vấn Nguyễn Hữu Nhật như sau :

    From: "Thang Ha" <haxuanthang1@yahoo.com>

    Chào ông Nguyễn Hữu Nhật,

    Tôi có 2 câu hỏi mong ông lấy danh dự của kẻ làm người trả lời:

    1 - Có phải bút hiệu Sắc Không chính là ông?

    2 – Đoạn đối thọai giữa ông và ông Nhật Tiến bên dưới là do ông sáng tác, đúng không?

    Ngoài ra, ông Hà Xuân Thắng cũng post lên net lá thư gửi cho tôi như sau:

    From: This sender is DomainKeys verified"Thang Ha" <haxuanthang1@yahoo.com>

    Kính gửi nhà văn Nhật Tiến,

    Mấy ngày gần đây, trên nhiều  mạng lưới toàn cầu đã có sự xôn xao về những chuyện đã từng xẩy ra trong quá khứ liên hệ tới nhà văn, nhân cuốn Hành Trình Chữ Nghĩa của ông được nhà xuất bản Huyền Trân ấn hành.

    Vốn là một độc giả của ông từ lâu năm, chính nhờ cuốn Hành Trình Chữ Nghĩa này, mà một số chuyện đồn đại cũng đã được ông làm sáng tỏ. Tuy nhiên, riêng câu chuyện đối thoại giữa nhà văn Nhật Tiến và tác giả Sắc Không (nghe đâu là do ông Nguyễn Hữu Nhật ở Na Uy đội lốt) mà tôi gửi đính kèm, tôi xin được hỏi :

    1) Có đúng là đã có một cuộc đối thoại như thế xẩy ra giữa nhà văn Nhật Tiến và tác giả Sắc Không hay không ? Nếu đúng, thì Sắc Không là một người khác hay chính là ông Nguyễn Hữu Nhật, người chủ trương tủ sách Anh Em và tạp chí Hương Xa ở Na Uy?

    2) Nội dung cuộc đối thoại ấy có đúng như ông Sắc Không đã viết lại hay là nó đã bị thêm bớt hay xuyên tạc đi, vì tôi thấy ngôn ngữ sử dụng cũng như ý tưởng của Nhật Tiến trong cuộc đối thoại này quá thấp kém, không phù hợp với những gì mà tôi đã từng biết về ông.

    Kính mong ông làm sáng tỏ cũng như đã làm sáng tỏ chuyện "sau 1975, đeo băng đỏ hướng dẫn công an đi bắt văn nghệ sĩ "(do Nguyễn Thiếu Nhẫn vu cáo) hay chuyện "nhà văn đi quyên góp 18.000 đô la đem về VN nộp cho CS để xin in Tuyển tập Văn chương Hải ngoại" " (như Nguyễn Hữu Nghĩa đã bịa đặt trên báo Làng Văn).

    Xin cám ơn ông  rất nhiều.

    HÀ XUÂN THẮNG

     

    Tôi đã  trả lời lá thư kể trên với nội dung như sau:

    "Kính gửi ông Hà Xuân Thắng,

    Xin cám ơn nhã ý của ông đã theo dõi những chuyện thị phi xoay quanh quãng đời cầm bút của tôi trong vài chục năm vừa qua. Cũng may nhờ nhà Huyền Trân phát hành cuốn Hành Trình Chữ Nghĩa mà một vài chuyện thị phi đã được làm cho sáng tỏ. Riêng câu chuyện đối thoại giữa tôi và ông Sắc Không mà ông có gửi kèm theo 2 câu hỏi, thì tôi xin được trả lời như sau :

    1) Đây lại là một thứ chuyện bịa đặt một cách trắng trợn nhằm bôi nhọ tư cách của tôi do tên Sắc Không nào đó viết ra. Thật tình, tôi không hề có bất cứ một sự liên hệ nào với ngòi bút mang bút danh Sắc Không dù qua hình thức thư từ, điện thoại hay email  chứ đừng nói là đã đối diện nhau để có cuộc đàm thoại mà trong đó tôi đặt ra những câu hỏi hết sức thấp kém như thế.

    Còn chuyện ngòi bút Sắc Không có phải là Nguyễn Hữu Nhật hay không thì tôi cũng không thể trả lời. Bởi vì tuy tôi có biết ông Nguyễn Hữu Nhật từ thời còn ở Sài Gòn trước 1975, nhưng khi ra tới hải ngoại, tôi không hề có sự liên lạc nào với ông ta, ngoại trừ có lần ông ấy từ Na Uy ghé Nam Cali để nói chuyện ở trụ sở báo Người Việt thì tôi cũng ghé qua chào hỏi theo tính cách xã giao nhân danh tôi còn làm việc ở tòa soạn báo Việt Tide có trụ sở ngay gần đó.

    Thế thôi !

    2) Tuy nhiên tôi lại được đọc một đoạn như sau trong cuốn "Trận Giặc Văn Bút" do tác giả Đặng văn Nhâm viết, tôi thấy có hé lộ vài chi tiết liên hệ giữa tác giả Nguyễn Hữu Nhật và bút danh Sắc Không. Tôi xin trích lại để giúp ông tìm hiểu thêm, mặc dù tôi không thể kiểm chứng được những gì mà ông Đặng văn Nhâm đã viết ra về 2 nhân vật này. Xin ông hãy chỉ coi đoạn trích dưới đây như một thứ tài liệu để tham khảo thôi:

    " Hơn thế nữa, NG.H. Nhật ….đã viết trên tờ Làng Văn, số 157, trang 98, núp dưới bút hiệu "Sắc Không" nồng nặc sặc sụa mùi Thiền , bịa chuyện để  nhục mạ bà Thụy (tức nhà văn Trương Anh Thụy), …..bằng những lời đểu cáng, cực kỳ tục tĩu chưa từng thấy  trong lịch sử  văn, báo giới VN…"

    (Trận Giặc Văn Bút, trang 187  do

    Việt Nam Văn Hiến ấn hành năm 2000 tại Cali)

    Sau cùng, xin một lần nữa rất cám ơn ông trong những nỗ lực mà  ông đã bỏ ra để đi tìm sự thật cho sinh hoạt chữ nghĩa cũng như trả lại sự công bằng cho những người công chính.

    NHẬT TIẾN

    ° ° °

    Rồi lại thêm một chuyện động trời nữa xuất hiện trên net : Nhà thơ Hà Huyền Chi hiện cư ngụ ở Portland đã lên tiếng rằng bài thơ trích trong đoạn "Chim Hót Trong Lồng" mà Nguyễn Hữu Nghĩa "mời đọc một đoạn" để giới thiệu cuốn Chém Đá (như đã nêu ở trên) tuy nói ông là tác giả nhưng thực sự là ông không hề sáng tác bài thơ này.

    Email của Hà Huyền Chi viết như sau :

    " Hhc, Maubinh  không phải là tác giả của bài thơ này :

    Chó săn thua đứt chim mồi,

    những tên cầm-bút-làm-bồi, gáy vang

    Sông Đà bọt nổi sớm tan

    giả làm Mặt Thật càng tàn rụi nhanh

    Quê Người hết em lại anh

    ra công giấu vuốt, che nanh Quê Nhà

    Sự thật sao không nói ra:

    Bởi đâu con trẻ, người già đói ăn?

    Trước đây NHNghiã từng mạo danh HHC trong 1 bài đánh Viên Linh, in trong sách. (HHC đã chính thức trả lời NHNghĩa trên tờ VanNgheTienPhong và còn giữ bản lưu)"

    HHC

    ° ° °

    Mà không phải Nguyễn Hữu Nhật chỉ "làm thơ" giấu mặt dưới bút hiệu Sắc Không để nhục mạ tôi có một lần.

    Do Nguyễn Hữu Nghĩa mới đây nhẩy vào quảng cáo cuốn Chém Đá để kiếm thêm ít tiền lẻ, nên tôi mới có dịp tìm đọc cuốn sách này,  và thấy Nghĩa đã vô tình để lộ bộ mặt tráo trở, hèn hạ của Nguyễn Hữu Nhật.

    Thật vậy, trong suốt chiều dài 2 cuốn sách của Nguyễn Hữu Nhật (cuốn Chém đá và cuốn Đá Đổ Mồ Hôi) nội dung đã phơi bầy biết bao nhiêu nạn nhân bị nhục mạ , kể cả tôi cũng bị mang ra bêu riếu nhiều lần (mà hẳn Nguyễn Hữu Nhật muốn giấu kỹ từ khi qua San Jose tính chuyện phát triển công cuộc làm ăn ngành xuất bản báo chí tại địa bàn có đông người Việt định cư, nhưng việc không thành).

    Sau đây là một bài thơ khác mà trong cuốn Chém Đá (trang 151), Nguyễn Hữu Nhật bịa đặt ghi là của Mậu Binh  (một bút hiệu khác của nhà thơ Hà Huyền Chi) :

    DA NGÀ, BIA NGOẠI

    (Thơ Mậu Binh)

    Lòng bát úp lật ngửa trôn

    Viết văn, đánh-đĩ-tâm hồn, từng câu

    Ta về chẳng biết đi đâu

    Tìm nguồn cảm hứng cho sầu bớt dâng

    Lồng to, chim bé bâng khuâng

    hót bao nhiêu tiếng cũng không nghĩa gì

    Da ngà bọt trắng mép ly

    Bia ôm Cửa Mở, mặt lỳ Thềm Hoang

    Hồn Người Áo Trắng lang thang

    Bến Ninh Kiều *, gậm Cầu hàng * , nay đâu?

    Ta, Người Thổi Kèn, bấy lâu

    ống đu đủ toác, miệng ngầu máu me…

    Quê Nhà trên búa dưới đe

    Lại khen đổi mới còn khoe Quê người

     

    Lập thân khốn nạn nhất đời

    hợp tung văn nghệ tùy thời lưu manh?

     

    * Đất tung hoành của bọn nhà "đất"

    Nội dung bài thơ nhắc đến tên vài tác phẩm của tôi: Chim hót trong lồng, Thềm Hoang, Những người áo trắng,  Cánh cửa, Tiếng kèn, Quê nhà Quê người.

    Cung cách dùng chữ nghĩa và khẩu khí trong bài thơ kể trên với những câu như đánh-đĩ-tâm hồn, Lồng to, chim bé, mặt lỳ Thềm Hoang, Lập thân khốn nạn , văn nghệ tùy thời lưu manh?..Đất tung hoành của bọn nhà "Đất", (Nguyễn Hữu Nhật muốn ngụ ý "nhà thổ")  v..v…nói lên sự  phóng bút một cách vô tội vạ, vô lương tâm và  bất cận nhân tình ra sao chỉ cần đọc sơ qua một lần ai cũng thấy.

    Dy có điều cần nói rõ ra là: tôi đã nhờ cô Hoàng Vân, một người quen  với  nhà thơ Mậu Binh (tức Hà Huyền Chi ) hỏi xem ông có làm bài thơ này để in trong cuốn Chém Đá của Nguyễn Hữu Nhật không, thì nhà thơ đã trả lời như sau:

    "Hi Hoa`ng Va^n,

    Ba`i tho* Che’m DDa’ du*o*’i dda^y kho^ng pha?i cu?a Ma^.u Binh dda^u em. Te^n kho^’n na`o cho^m bu’t bie^.u cu?a anh ddo’ em.

    MauBinh

    Vâng, cái "te^n kho^’n na`o cho^m bu’t bie^.u"  Mậu Binh đó,  còn ai khác ngoài Nguyễn Hữu Nhật nữa !

    Trước sự thật đã quá rõ ràng này, Nguyễn Hữu Nhật không chối cãi được sự lươn lẹo của mình, đã thế, ông ta còn bịa đặt thêm một câu chuyện khác nữa qua một email gửi cho Michael Bùi (nhờ Diễn đàn Chính nghĩa chuyển) mà nội dung có những đoạn như sau :

    Anh Em Xuất Bản /USA 1990.

    AE__3/19/2012__Kg DienDanChinhNghia__Kg OngMichael Bui

    Na Uy, Oslo ngày 19 tháng 3 năm 2012

    Kính gửi Diễn đàn ChinhNghiaViet@yahoogroups.com

    Xin diễn đàn giúp chuyển vi thư. Đa tạ.

    Kính.

    Nguyễn Hữu Nhật.

    ° ° °

    Kính gửi ông Michael Bùi

    (trích)

    Tôi (tức Nguyễn Hữu Nhật) chỉ kể lại sự thật những gì đã xảy ra:

    A_Không ai có thể ‘’hạ nhục nhục tư cách’’ của ai. VGCS đã và đang ‘’hạ nhục tư cách’’ của bao nhiêu người Quốc gia Dân tộc mà có được đâu. Ông Nhật Tiến chủ trương ‘’giao lưu, hòa hợp’’, tôi chống lại, thuộc vấn đề chính trị, như đảng Cộng Hòa, đảng Dân chủ ở Mỹ chống lại nhau về đường lối chính trị, không ai đặt vấn đề ‘’tư cách’’ trong việc đó. Chẳng qua loại ‘’biếm văn’’ có nhiều cách viết. Nó thường được "hư cấu’’ như tranh hí họa (cartoon). Biếm họa thường cay độc hơn biếm văn nhiều. Tôi thành thật xin lỗi ông nếu ông cho rằng cuộc "phỏng vấn’’ phải phải có thật.

    B_Năm 2005, tôi qua Mỹ để ra mắt sách tại Phòng Sinh Họat của Nhật báo Người Việt. RMS (Ra Mắt Sách) khó có thể là ‘’bành trướng sự nghiệp’’? Ông bà Nhật Tiến có tới dự. Buổi ra mắt sách được gia đình ông Nhật Tiến tặng cho chiếc bánh lớn đãi quan khách. Tôi nghĩ là "anh em’’ có dấu hiệu ‘’cảm thông’’ vì sách CĐ do nxb Làng Văn in năm 1997, sau 8 năm mọi chuyện đã khác, kể cả quan điểm chính trị của ông Nhật Tiến, sau vụ Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương thất bại. Cho tới giờ, năm 2012, hỏi hoa vàng nào còn nở nữa không? Trói, cởi trói, rồi trói lại. CS giờ đây vẫn chơi trò ‘’trăm hoa đua nở’’ của Mao?

    C_Sau buổi sinh hoạt, chúng tôi đến thăm tư gia ông Nhật Tiến, hình như hôm đó có cả ông Michael Bùi. Chúng tôi nói chuyện văn chương, chữ nghĩa, bình thường. Ông Nhật Tiến còn bảo ‘’có gì’’ thì gửi cho báo Việt Tide. Và báo Việt Tide của ông Nhật Tiến còn đăng phóng sự, hình ảnh buổi ra mắt sách của tôi, tôi còn lưu giữ số báo đó. Thăm xong, chúng tôi về nơi ở của mình.

    D_Hai năm sau, sinh hoạt ra mắt sách tại San Jose, chúng tôi từ nơi ở riêng, được mời tới thăm nhà ông anh của ông. Ông nói đúng ‘’ở vài ngày’’. Nay trở thành vì miếng ăn, nơi ở. Nơi chúng tôi ở, nhiều bà con, bạn văn nghệ, bạn đọc dễ đến thăm chúng tôi hơn là ở nhờ riêng một tư gia nào, dù không ít tư gia bạn bè có nhã ý cho tá túc. Đó là sự thật.

    E_Bút danh SK chỉ là muốn ‘’chơi chữ’’, hỏi dao có sắc/bén  không, như đã in ở trang đầu sách CĐ. Làng Văn 1997, để tránh sự hiểu lầm. Nó không dính dáng gì tới hai chữ ‘’sắc không’’ mà nhà Phật thường dùng. Một vài ‘’nickname’’ đã lạc đề.

    F_Xin nhắc lại, ông viết: ‘’…Nhưng nói gì thì nói, dù sao me Vinh vẫn là me của chúng tôi muôn đời muôn thuở, và cũng vì cái chữ tình, tôi sẵn sàng gom góp để lo cho ông ở Motel 6 nếu thật sự ông cần đến nó, ông nhớ chưa?..’’ Xin cảm ơn ông, nhờ mère / me / mẹ Vinh, mà ông chỉ ‘’cấm cửa’’ tôi, nhưng vẫn có ‘’nhã ý’’ cho tôi ở ‘’motel 6’’.

    6/ Cũng ‘’vì cái chữ tình’’, tôi xin kể thêm đôi chút:

    a- Khoảng ngày 27, 28 tháng 4 năm 1975, Sài  Gòn hỗn loạn lắm rồi. Ông Nhật Tiến và tôi  đến văn phòng Trung tâm Văn bút Việt nam, đường Đoàn Thị Điểm, lên lầu thấy cửa khóa. Tôi phải để ông Nhật Tiến tháo giày, đứng lên vai tôi, cố gỡ tấm lưới thông gió. Chúng tôi muốn lấy con dấu của Văn Bút để lập danh sách văn nghệ sĩ nào cần di tản. Tiếc thay Chủ tịch Lm. Thanh Lãng đã mang đi hết rồi. Ông Thanh Lãng chủ trương ở lại. Lúc đó hình như, tôi không nhớ, Phó chủ tịch Văn Bút là ông Nhật Tiến.

    b- Hành động ‘’khuất tất’’ trên nói lên điều gì? Ông Nhật Tiến và tôi không là CS! Cũng như phần đông người vượt biển đều chống Cộng. Chỉ cách chống Cộng khác nhau thôi.

    c- Năm 1989, tôi ra ngoài này, giữa lúc Liên Sô và Đông Âu tan rã, CS Việt chới với. Tôi không hiểu tại sao khá đông văn nghệ sĩ tỵ nạn CS, lại lại xuất bản và tham dự Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương? Sau 2 lần, 11 năm tù qua các trại tập trung, 4 năm quản chế, tất nhiên tôi chống mọi khuynh hướng ‘’giao lưu, hòa hợp’’ với CS. Tự nhiên nó như thế. Trước và sau năm 1975, hàng triệu gia đình người miền Nam đã tan cửa, nát nhà, tù đầy, vượt biển, chết chóc, bị làm nhục, sự không may mắn của đời riêng tôi nào nghĩa lý gì? Khi mối nhục chung của đồng bào ta, là quốc nhục, cũng là nỗi nhục của riêng tôi.

    d- Cái khó khăn cho tôi là tôi đã bất đồng chính kiến với một vài người trong họ, với cả đôi người thân quen, dù họ từng là bạn học, bạn lính, bạn tù, bạn văn… Để chống lại sự độc tôn, độc đảng, độc tài, tôi chấp nhận bị đối phương xuyên tạc, đả kích, mạ lỵ…

    7/ Thưa ông Michael Bùi, về văn học, tác giả Thềm Hoang là một nhà văn có tài, nhân bản, cùng với các sáng tác khác trước 1975. Sau 1975, nội dung sách in đã khác. Tôi mong rằng sau lá thư này, tôi nên giữ im lặng. Vì tôi chỉ có một, duy nhất, đối tượng cần phải viết, nói đến nhiều hơn nữa là Việt gian CS. Phần khác, tôi cũng không để CS khai thác mâu thuẫn, của người tỵ nạn CS, ở ngoài này, nếu có.

    Tôi không nghĩ ông gây khó xử cho tôi. Nhất là khi chính ông Nhật Tiến cũng không muốn lên tiếng. Tôi im lặng cũng kỳ. Trả lời thì dễ rơi vào cảnh ‘’tiếng bấc đi, tiếng chì lại’’ như nhiều chuyện trong ‘’thiên hạ’’? Tôi thiết nghĩ chúng ta nên ngừng ở đây. Một lần nữa, tôi vẫn muốn xin lỗi ông và đặc biệt xin lỗi quý vị trên các diễn đàn ngày đêm đang lo cho vận nước, trong khi nghe chuyện của tôi, chỉ thêm rác tai quý vị.

    Nước ta giờ đang mất dần, không phải chỉ Miền Nam năm 1975 đã mất. Ngày 1 tháng 5 năm 1975, tôi còn nhớ trong sân nhà của ông bà Nhật Tiến, hình như đường Thiệu Trị, Phú Nhuận, bà PK, thân mẫu của ông, ngồi xé từng cuốn sách để đun nước, pha trà, không chịu nộp cho CS. Sài Gòn thất thủ. NTV và tôi đã khóc cùng ông bà Nhật Tiến. Làm gì có chuyện ông Nhật Tiến ‘’đeo băng đỏ, dẫn công an, đi bắt anh em’’! Cơn ác mộng chưa qua. Sách CĐ viết và in cách nay 15 năm. Một lần nữa tôi xin lỗi đã làm ông phải bận tâm. Tôi vẫn biết ‘’hãy nói về hoa hồng, để mình được thơm lây.’’

    Nhưng nếu gõ về VGCS và bọn ‘’tay sai, cò mồi, bồi bút’’ lúc này, bàn phím của tôi trước sau như một, vẫn:

    ‘’Nếu không cho lửa vào thơ được,
    tôi sẽ cho thơ vào lửa ngay!’’

    Trân trọng.

    Nguyễn Hữu Nhật.

     

           Nhật Tiến Trả Lời

     

    Tôi  xin có mấy điều nói về nội dung lá thư trên của Nguyễn Hữu Nhật:

    1) Ông Nhật viết : "Năm 2005, tôi qua Mỹ để ra mắt sách tại Phòng Sinh Họat của Nhật báo Người Việt. RMS khó có thể là ‘’bành trướng sự nghiệp’’? Ông bà Nhật Tiến có tới dự. Buổi ra mắt sách được gia đình ông Nhật Tiến tặng cho chiếc bánh lớn đãi quan khách. Tôi nghĩ là ‘’anh em’’ có dấu hiệu ‘’cảm thông’’ vì sách CĐ do nxb Làng Văn in năm 1997, sau 8 năm mọi chuyện đã khác, kể cả quan điểm chính trị của ông Nhật Tiến, sau vụ Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương thất bại."

    Xin nói ngay rằng vào thời điểm đó (2005) khi ông Nguyễn Hữu Nhật ra mắt sách tại tòa soạn báo Người Việt, tôi không hề hay biết gì về chuyện ông ta đã nhục mạ tôi trong cuốn Chém Đá bằng cách bịa đặt một cuộc đối thoại giữa tôi và ông ta và cài vào miệng tôi những câu hỏi nghe rất hạ cấp.  Rồi lại còn bài thơ ông ta mạo danh Mậu Binh cũng in trong cuốn sách ấy của ông với đầy dẫy những lời nhục mạ tôi  như đánh-đĩ-tâm hồn, Lồng to, chim bé, mặt lỳ Thềm Hoang, ống đu đủ toác, miệng ngầu máu me…Lập thân khốn nạn , văn nghệ tùy thời lưu manh.

    Nói trắng ra, nếu tôi biết được Nguyễn Hữu Nhật đã làm những câu thơ này đem đăng báo Làng Văn rồi lại còn in thành sách thì hồi đó không bao giờ tôi lại ghé qua báo Người Việt để chào xã giao ông ta vào cái hôm ông ra mắt sách dù trong lòng tôi vẫn rất muốn gặp nhà văn Nguyễn thị Vinh có ông Nhật đi theo vì ông là chồng sau của bà Vinh.

    Và nhất là nếu biết được sự thể ông là tác giả những câu thơ hạ cấp kiểu "Xốc quần quần tụt tụt quần. Xốc sao cho bọn cù lần mỏi tay" đặt trong bài nói về bà Khúc Minh Thơ như thế  thì tôi cũng đã không ngỏ lời mời ông ta  "có gì’ thì gửi cho báo Việt Tide"  bởi vì thứ chữ nghĩa  bệnh hoạn như thế sẽ chỉ làm bẩn mắt độc giả , không đời nào tôi lại chứa chấp trong nội dung của tờ Việt Tide.

    Tôi thực tình không hiểu tâm địa của ông thế nào mà sau khi đã làm tất cả những chuyện  như thế mà cho đến bây giờ vẫn còn đi khoe : "Và báo Việt Tide của ông Nhật Tiến còn đăng phóng sự, hình ảnh buổi ra mắt sách của tôi, tôi còn lưu giữ số báo đó...".

    Vâng, đúng là Việt Tide đã có bài tường thuật buổi ra mắt sách của ông Nguyễn Hữu Nhật.

    Nhưng cái sự khoe khoang này chỉ nói lên một điều rằng:  hồi đó, cũng như bao giờ,  tôi vẫn luôn trân trọng đối với các sinh hoạt chữ nghĩa. Một khi ông mang sách từ Na Uy qua Nam Cali để ra mắt , thì đang còn làm việc ở báo Việt Tide, tất tôi phải phụ với tòa soạn viết bài tường thuật buổi ra mắt sách của ông chứ. Trừ phi tôi biết ông còn có bút hiệu Sắc Không, phụ trách mục Chém Đá trên báo Làng Văn của Nguyễn Hữu Nghĩa thì tôi sẽ không đối xử trân trọng với ông như thế. Bởi những gì ông đã viết ra chứng tỏ ông không phải là con người tôn trọng chữ nghĩa.

    Và bây giờ thì tôi lại có thể nói rõ thêm ra rằng ông đã chỉ  lợi dụng chữ nghĩa bằng cái tài láu cá vặt của ông để quấy hôi bôi nhọ và làm nhem nhuốc khuôn mặt chống Cộng chân chính của người Việt  và gây chia rẽ trong hàng ngũ văn nghệ sĩ hải ngoại mà thôi.

    Nếu tôi có phải mất công in thêm cuốn Hành Trình Chữ Nghĩa tập 2, tức Sự Thật Không Thể Bị Chôn Vùi này thì cũng chỉ là vì muốn cho toàn thể cộng đồng người Việt hải ngoại khỏi bị những con người như Nguyễn Hữu Nhật, Nguyễn Hữu Nghĩa lừa bịp, dối trá, luôn luôn dùng báo chí, sách vở để trấn áp và triệt hạ những người công chính theo những ý đồ gian manh mà rất nhiều người trong văn giới, báo giới đều biết rõ nhưng hầu như ai cũng không muốn dây với những kẻ xứng đáng được gọi là "lũ đầu gấu trong sinh hoạt văn học, nghệ thuật "

    Còn chuyện gia đình tôi tặng một chiếc bánh lớn đãi quan khách, lý do không phải vì cuốn sách của ông Nhật mà vì lý do chúng tôi chào mừng sự hiện diện của nhà văn Nguyễn thị Vinh từ Na Uy xa xôi qua Nam Cali, vì bà cũng hiện diện trong buổi ra mắt sách đó của ông ta vậy.

    2) Ông Nhật cho đến bây giờ (tháng 3-2012) còn kể lại một chuyện như đã nêu ở trên như sau : "Khoảng ngày 27, 28 tháng 4 năm 1975, Sài  Gòn hỗn loạn lắm rồi. Ông Nhật Tiến và tôi  đến văn phòng Trung tâm Văn bút Việt nam, đường Đoàn Thị Điểm, lên lầu thấy cửa khóa. Tôi phải để ông Nhật Tiến tháo giày, đứng lên vai tôi, cố gỡ tấm lưới thông gió. Chúng tôi muốn lấy con dấu của Văn Bút để lập danh sách văn nghệ sĩ nào cần di tản. Tiếc thay Chủ tịch Lm. Thanh Lãng đã mang đi hết rồi. Ông Thanh Lãng chủ trương ở lại. Lúc đó hình như, tôi không nhớ, Phó chủ tịch Văn Bút là ông Nhật Tiến."

    Ghê gớm thay cho sự trắng trợn khi con người ta quen thói bịa đặt. Tôi có thể nói một cách minh bạch và rõ ràng rằng câu chuyện tôi tháo giầy đứng lên vai ông Nhật để cậy gỡ tấm lưới thông gió của trụ sở Văn Bút  vào một ngày cuối tháng 4-1975 là hoàn toàn bịa đặt.

    Tôi đã trả lời ông Nhật về chuyện này trong một bài phổ biến công khai trên internet như sau :

    Lại thêm chuyện bịa đặt của  Nguyễn Hữu Nhật liên quan đến
    Nhật Tiến và Nguyễn Hữu Nhật :

    Thật sự khi phải trần tình hay đôi co với một người vốn không bao giờ tôi có sẵn đôi chút kính trọng nào, nhất là mới đây, sau khi phát giác ông ta là tác giả cuốn Chém Đá, sử dụng tài vặt để về hùa cùng với Nguyễn Hữu Nghĩa của báo Làng Văn quấy hôi bôi nhọ hàng ngũ văn nghệ sĩ hải ngoại, và hạ nhục riêng tôi, thực tình tôi không còn muốn hạ bút viết một dòng nào nữa về cái bút danh Nguyễn Hữu Nhật này.

    Tuy nhiên, trong một lá thư mới đây ông ta gửi cho con trai tôi (Michael Bùi), Nguyễn Hữu Nhật  lại bịa đặt thêm nữa liên quan đến chuyện Văn Bút ngày xưa còn ở VN. Không muốn để cho người đọc bị lầm lẫn vì những chuyện bịa đặt như thế, tôi đành một lần nữa phải nói rõ về chuyện Văn Bút này.

    Lời ông Nguyễn Hữu Nhật :

    "Khoảng ngày 27, 28 tháng 4 năm 1975, Sài  Gòn hỗn loạn lắm rồi. Ông Nhật Tiến và tôi  đến văn phòng Trung tâm Văn bút Việt nam, đường Đoàn Thị Điểm, lên lầu thấy cửa khóa. Tôi phải để ông Nhật Tiến tháo giày, đứng lên vai tôi, cố gỡ tấm lưới thông gió. Chúng tôi muốn lấy con dấu của Văn Bút để lập danh sách văn nghệ sĩ nào cần di tản. Tiếc thay Chủ tịch Lm. Thanh Lãng đã mang đi hết rồi. Ông Thanh Lãng chủ trương ở lại. Lúc đó hình như, tôi không nhớ, Phó chủ tịch Văn Bút là ông Nhật Tiến."

    Sự Thật là :

    "Cái chuyện nhiều văn hữu lui tới trụ sở Văn Bút ở đường Đoàn thị Điểm vào thời điểm cuối tháng 4-1975, trong đó có ông Nguyễn Hữu Nhật hay không thì tôi không nhớ. Nhưng cái chuyện tôi phải tháo giầy đứng lên vai ông ta để gỡ tấm lưới thông gió nhằm vào văn phòng tìm con dấu của Văn Bút, nhưng rồi con dấu bị Chủ Tịch Thanh Lãng mang đi mất rồi là chuyện hoàn toàn sáng tác của Nguyễn Hữu Nhật.

    Lý do :

    1) Việc đóng, mở cửa văn phòng của Trung Tâm Văn Bút là do Cụ thư ký già Nguyễn văn Hinh phụ trách. Cụ Hinh cùng toàn thể gia đình bao gồm vợ con, dâu rể, và đàn cháu lại cư ngụ ngay ở tầng dưới của trụ sở, vì thế bất cứ lúc nào ban Thường Vụ cần  vô văn phòng để tìm hồ sơ, giấy tờ đều có chìa khóa để mở, can cớ gì phải làm cái chuyện trèo tường, phá lưới thông gió như Nguyễn Hữu Nhật kể lại. Về nhân vật Cụ Hinh trông nom trụ sở Văn Bút như thế nào tôi cũng đã viết rõ trong một bài in trên báo Việt Tide trước đây để bổ túc những chỗ thiếu sót của nhà thơ Du Tử Lê khi ông cũng viết về Văn Bút nhân có tin nhà báo Phạm Việt Tuyền, nguyên Tổng Thư Ký Văn Bút từ trần ở Pháp.

    2) Rồi Nguyễn Hữu Nhật lại kể rằng "Chúng tôi muốn lấy con dấu của Văn Bút để lập danh sách văn nghệ sĩ nào cần di tản. Tiếc thay Chủ tịch Lm. Thanh Lãng đã mang đi hết rồi".

    "Con dấu bị mang đi hết rồi" sao lại còn có chuyện nhà thơ Nguyễn Đức Sơn đến trụ sở Văn Bút vào ngày cuối cùng để xin giấy chứng nhận có đóng dấu mà tôi đã viết lại và đã đăng tải trên báo Việt Tide từ mấy năm trước như sau:

    NGUYỄN ĐỨC SƠN,

    MỘT HỒN THƠ LẠC LÕNG GIỮA CHỢ ĐỜI

    Tại trụ sở Trung Tâm Văn Bút Việt Nam ở số 107 Đoàn thị Điểm Sài Gòn, nếu là ở thời kỳ sinh hoạt bình thường thì ngôi biệt thự đồ sộ ấy chỉ nhộn nhịp vào những ngày Thứ Bẩy hay Chủ Nhật là những ngày có các buổi hội thảo về văn chương hay những buổi ra mắt sách. Riêng mỗi thứ  Tư hàng tuần thì có buổi họp của ban Thường Vụ nên đèn đóm cũng bật sáng và có xe cộ ra vào. Nhưng khi tình hình chiến sự đã thay đổi, số hội viên lui tới trụ sở này thường xuyên hơn  trước và bất kể giờ giấc.  Mọi người lui tới để trao đổi tin tức, để bàn luận riêng về những chuyến đi, và đặc biệt hơn cả là thúc đẩy Ban Thường vụ sử dụng cương vị của mình để vận động những chuyến ra đi tập thể dành cho anh chị em văn nghệ sĩ. Nhưng tất cả những nỗ lực ấy không đem lại một kết quả nào. Không một hội viên nào được cung cấp phương tiện ra đi,  nhân danh Trung Tâm Văn Bút Việt Nam. Rồi thì cơn sụp đổ toàn diện đã tới. !

    Vào buổi trưa ngày 1 tháng 5-1975,  khi Ban Thường Vụ đang lo dọn dẹp hồ sơ, giấy tờ thì thi sĩ Nguyễn Đức Sơn đạp xe tới. Ông nói :

    - Tôi chẳng có bất cứ một thứ giấy tờ nào để tuỳ thân. Văn Bút cấp cho tôi một cái !

    Ông Tổng  Thư ký chép miệng :

    - Cậu đùa sao ? Miền Nam mất rồi, Văn Bút còn tư cách gì để cấp giấy chứng nhận cho ai.

    Nguyễn Đức Sơn cười ngỏn ngoẻn :

    - Cứ đề mẹ nó là Văn Bút Giải Phóng, tôi đem về  tỉnh, có thằng ma nào biết ai vào với ai.

    Trước tình cảnh liên hệ tới sự sống còn của anh em văn nghệ, và lại ở vào những giây phút cực kỳ rối bời và hấp hối  ấy, Ban Thường Vụ tự thấy nếu  có thể làm được bất cứ điều gì giúp được hội viên thì cứ vượt qua nguyên tắc mà làm. Cho nên một cái giấy chứng nhận đã được đánh máy, như sau :

    GIẤY CHỨNG NHẬN

    Nay chứng nhận : Ông Nguyễn Đức Sơn

    Sinh năm :  ....

    là :    Hội viên của Hội Văn Bút Giải Phóng.

    Giấy này được cấp cho ông Nguyễn Đức Sơn để tiện việc di chuyển.

    Làm tại Sài Gòn ngày 1-5-1975

    1. ban Chấp hành

    ( ký tên không rõ)

    Bên lề tấm giấy còn có  dán ảnh của Nguyễn Đức Sơn  trên ảnh có đóng triện son đỏ chói.

    Có tấm giấy trong tay, Nguyễn Đức Sơn quơ tay chào mọi người rồi biến nhanh xuống cầu thang. Ông cũng không nói cho anh em có mặt lúc đó là sẽ đi đâu, làm gì.

    Mãi bốn năm sau, vào khoảng giữa năm 1979, một hôm Nguyễn Đức Sơn đột ngột xuất hiện ở cửa nhà tôi ở đường Bùi Viện Sài Gòn. Quần áo của ông rách rưới, ông  ngồi trên chiếc xe đạp mà  từ tay lái tới khung xe, tới cái porte- bagages phía đàng sau, lủng lẳng, treo buộc hộp không, chai lọ và đủ thứ đồ. Có túm thì đựng măng khô, có túm thì củ mài, có những bọc lá thuốc không biết là để chữa bệnh gì, duy có một bọc được gói ghém cẩn thận mà ông đã giơ lên khoe :

    - Trà Blao đây ! Tớ đạp xe 3 ngày từ Blao xuống . Mấy cái gói kia thì nhặt nhạnh ở dọc đường. Nhưng cái món trà này thì đích thị là quà biếu thổ sản đấy.

    Tôi thực sự vui mừng chỉ thiếu điều ôm lấy ông vì thấy ông vẫn bình an, mạnh khoẻ, cất cho tôi cái điều băn khoăn vẫn canh cánh bên lòng là ông có được an toàn không, khi ông mang cái giấy chứng nhận dỏm kia trong người. Nhắc lại chuyện đó, ông cười ha hả :

    - Ôi giời ơi ! Cứu tinh của tớ đấy. Ngay sau hôm đó, tớ chuồn tuốt lên Bảo Lộc và nhờ có cái giấy thổ tả này, tớ đi đâu cũng lọt. Nhưng tớ đã dẫn tuốt vợ con vô rừng,  kiếm củi trồng khoai mà sống với nhau. Không có đứa nào làm phiền hết !!

    (ngưng trích)

    ° ° °

    Chuyện xẩy ra như thế, và nhà thơ Nguyễn Đức Sơn hiện hãy còn sống sờ sờ, ai muốn tìm hiểu thì vẫn có thể thấy rõ sự thật, vậy mà lại có câu chuyện hoang đường  "tôi với Nguyễn Hữu Nhật tháo gỡ tấm lưới thông gió của trụ sở Văn Bút để tìm con dấu nhưng chủ tịch Thanh Lãng mang đi mất rồi " được sao ???

    NHẬT TIẾN

    ° ° °

    Trong lá thư gửi Michael Bùi kể trên, Ông Nguyễn Hữu Nhật có kết luận rằng :

    " tôi (tức Nguyễn Hữu Nhật) trước sau như một, vẫn:

    "Nếu không cho lửa vào thơ được,
       tôi sẽ cho thơ vào lửa ngay!’’

    Tôi chưa thấy ông Nhật "cho thơ vào lửa" bao giờ, nhưng ông "gắp lửa bỏ vào tay người" thì đã quá rõ, xin nhắc lại câu đối thoại  mà ông đã bịa đặt ra trong mục Chém Đá đăng trên báo Làng Văn của Nguyễn Hữu Nghĩa :

    " Chưa hết, nhà văn Nhật Tiến còn cố hỏi thêm:

    - Người ta bảo ở hải ngoại này có "tam Bùi qui độc". Hai người kia là Bùi Duy Tâm và Bùi Tín. Lạ thật, tên ba anh em chúng tôi, cùng khác cha mẹ, đều vần T. Nhưng anh thấy ai đáng mặt "đệ nhất độc"?"

    Vậy xin nhắn ông Nguyễn Hữu Nhật một lần cuối cùng:

    - Nếu ông chưa có dịp bỏ Thơ của ông vào lửa thì ông hãy can đảm bỏ ngay hai tập Chém Đá và Đá Đổ Mồ Hôi tồi tệ do ông là tác giả kia vào lửa, và đừng bao giờ để cho Nguyễn Hữu Nghĩa còn có dịp lừa đánh lừa độc giả bằng cách quảng cáo trên NET một cuốn sách dựng chuyện vu cáo người khác, và  " bán với giá 12 mỹ kim (kể cả cước phí đường bộ trong Canada và Mỹ) Trả bằng Paypal cho: langvan@langvan.net- ".

    Kiếm tiền bằng cách này cũng là một thứ làm ăn bất chính đấy, thưa ông.


     
     
     
    nguồn: nhavannhattien.wordpress.com

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Vào Vùng Giông Bảo

    Nguyễn Đình Thiều

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646374]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502171]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639423]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4470998]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340382]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600266]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689429]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2490724]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300092]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010118]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972320]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548811]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469858]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445476]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204030]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150479]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078419]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062479]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028645]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026274]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959332]
    25.Quỷ Bảo [921587]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907459]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905247]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876850]
    29.Hắc Nho [852012]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842898]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [839983]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755905]
    33.Tru Tiên [747711]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [744902]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661859]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622349]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592472]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569273]
    39.Hoàn Hảo [557732]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536740]
    41.Tầm Tần Ký [511893]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [455925]
    43.Thiên Đường [452663]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450741]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439762]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433957]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427313]
    48.Cậu Chó [417102]
    49.If You Are Here [411806]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408041]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm