hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Tập Truyện » Nhật Tiến & Nhật Tuấn » Quê Nhà Quê Người (Còn tiếp)[3365] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   7.0/7 - 1 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Nhật Tiến & Nhật Tuấn

    Quê Nhà Quê Người



    MỤC LỤC 


     

    Cái Thuở Ban Đầu

    Cái diện H.O. của gia đình ông  Bửu có hai điều tốt đẹp hơn những người khác. Một là  ông có người em đã đi Mỹ  từ năm 1975, hiện ở vùng California, thủ phủ của dân tỵ nạn. Qua thư từ trao đổi, ông Bửu thấy cô chú đã ăn nên làm ra và có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho cả  gia đình nhà ông Bửu. Còn điều tốt đẹp thứ  hai, hai ông bà  có hai đứa con, một  trai, một gái, chưa đứa  nào lập gia đình và  đều dưới mười tám tuổi.  Thế là cả gia đình  được đi hết, không  còn phải băn khoăn  bịn rịn vì ai.  Một hoàn cảnh như thế, ai mà không  mơ ước. Hôm cả nhà ra sân  bay, rất đông bạn bè đi tiễn. Ông Bửu  hân hoan tươi cười giơ tay vẫy  chào với tất cả niềm sung sướng trọn vẹn. Bước chân của ông nhẹ tênh. Ánh mắt của ông sáng rực.  Nụ cười của ông rạng  rỡ. Ông có cảm giác  như mỗi bước chân trèo  lên một bậc thang phi  cơ là một bước đi  vào một vùng hào quang  chói lọi mà ông đã  hằng mơ ước từ bao  nhiêu năm nay. Bây giờ ước mơ đã thành  sự thực. Cũng bõ với biết bao nhiêu là ngày tháng đắng cay, tủi nhục mà ông đã từng trải qua.

    Hôm đến Mỹ,  cả gia đình chú Tài  kéo nhau ra đón người  mới tới, đông đúc  một bầy đàn dễ  đến chín mười người.  Chú trông vẫn trẻ trung, nhưng đã có  dáng bệ vệ. Chú mập hơn xưa  rất nhiều. Da dẻ hồng hào,  căng bóng. Mái tóc  chải chuốt kỹ lưỡng,  đen láng như chưa hề có một  sợi tóc bạc. Chỉ có đôi mắt  tươi cười của chú là không thay đổi. Nó biểu lộ ở  nơi chú một con người lạc quan, yêu đời. Đối với chú, ở đời chẳng có sự việc gì khó khăn mà không thể giải quyết được. Hoàn cảnh nào cũng có lối thoát của nó, dĩ nhiên nhiều khi  nó chẳng như ý  mình mong muốn nhưng  có điều kiện khả thi, tức là không thể không thực  hiện được. Và chú chấp nhận cái lối thoát khả thi đó, rồi không  thắc mắc gì thêm nữa. Có lẽ quan niệm sống như  vậy đã làm cho chú  trẻ lâu. Chú không bao  giờ tự tàn phá  thân xác mình bằng  những đêm trằn trọc,  thao thức, mất ngủ. Ngày xưa,  ông Bửu vẫn nhận xét rằng  cái thằng Tài phổi bò, đặt lưng xuống là ngáy khò chẳng biết lo toan là cái gì hết.

    Vậy mà, bây giờ, ở đây, nơi cái xã hội văn minh vật chất khổng lồ này, chỉ cần phóng tầm nhìn ra  mọi sinh hoạt ở chung quanh là đã thấy chóng mặt vì cái tốc độ vận chuyển của nó, thì chú Tài đã có một đời  sống vững vàng,  sung túc,  chỉ  cần nhìn cái  cử chỉ an nhiên, tự tại, và vẻ mặt sung mãn của chú là cũng đủ thấy.

    Nhưng chính cũng  vì cái vẻ sung mãn  này mà ông Bửu trở  nên rụt rè. Lúc phi cơ sắp sửa đáp  xuống phi trường, ông đã hình dung racảnh hai  anh em ôm  ghì lấy nhau,  nước mắt ràn  rụa, những giọt nước mắt thương nhớ tích tụ từ hơn mười lăm năm xa cách. Ông tiến lại phía  người em và mở  rộng hai vòng tay.  Trong thâm tâm, ông chờ đợi chú Tài sẽ nhẩy bổ đến  ôm chầm lấy ông. Bề gì, cử chỉ đó cũng là một cái thước đo tình cảm mà ông cần biết trong hoàn cảnh này. Nhưng sự chờ đợi của ông  đã không tới. Chú Tài chỉ chộp lấy hai bàn tay của  ông rồi lắc lấy lắc để. Trong  lòng, ông Bửu hơi thoáng một nét buồn,  nhưng ông tự cho là mình vô  lý. Nếu chú ấy không quan  tâm đến mình  thì đâu có  kéo cả một  bầu đoàn thê tử đông đúc thế kia  ra đón. Bây giờ ông Bửu mới  chú ý đến người em dâu và lũ cháu đông đảo trước mặt. Ông thấy vợ của mình cũng đang tần ngần trao đổi điều gì đó với thím ấy. Còn lũ cháu thì đều trố hết cả mắt ra nhìn.  Ông Bửu không  còn nhận ra  đứa nào với đứa nào. Chúng nó  đã lớn hết cả rồi.  Có đứa đã lập gia  đình và hôm nay cũng đang tay bồng tay mang. Một vài đứa sinh ra và lớn lên ởđây. Dĩ nhiên là chúng nó phải  nhìn ông bằng cặp mắt xa lạ, cũng như chính  ông, ông không  hoặc chưa tìm  thấy một tình  cảm ràng buộc thân thiết nào đối với chúng nó cả.

    Cả đoàn người kéo nhau lên chật bốn cái xe hơi. Ngồi cạnh bên tay lái của chú Tài, ông Bửu nghe chú ấy nói:
    - Bây giờ anh chị và hai cháu hãy về qua đằng em. Hôm nay, nhà em nấu phở cho cả nhà. Sau đó, chúng em sẽ đưa anh chị về chỗ ở mới.
    Ông Bửu ngạc nhiên:
    - Ô! Thế chúng tôi không ở chung với cô chú à?
    Chú Tài mỉm cười:
    - Rồi anh sẽ thấy, mọi cung cách  ăn, ở sinh hoạt ở đây hoàn toàn khác biệt với những  điều mà anh vẫn hình dung ra  khi ở nhà. Đâu còn có cái  cảnh mấy anh em chui  rúc trong cùng một phòng kê ba bốn cái đi-văng  hay giường nằm. Ở đây, sự  riêng tư là một quyền tuyệt đối không thể  bị xâm phạm, ngay cả bố mẹ  đối với con cái. Cho nên, ai cũng phải có  phòng riêng, anh chị  đừng hiểu lầm là chúng em không quan tâm đến anh chị.

    Đến buổi  chiều, sau một bữa  ăn ồn ào (sự  ồn ào gây nên  bởi lũ trẻ, hầu hết  là xì xồ toàn tiếng  Mỹ), chú Tài đưa gia  đình ông Bửu đến một  khu chung cư hẻo lánh.  Nhà cửa ở đây, cái  nào cũng giống cái  nào, trừ những  con số  gắn  trên cánh cửa  mà mầu sơn trắng đã cáu  đen đến gần trở thành  mầu sơn nâu của gỗ  cửa. Căn nhà có  hai phòng ngủ,  một phòng khách,  bếp liền với  phòng ăn, cộng với hai phòng tắm riêng  biệt. Thảm trải từ ngoài vào trong, tuy cũ kỹ nhưng so với căn nhà  của ông Bửu hồi còn ở Sài Gòn thì cũng đã một  trời một vực. Chú Tài  vừa dẫn mọi người đi  coi mọi chỗ vừa giải thích:
    - Đồ đạc tuy còn thiếu nhiều nhưng  rồi từ từ đâu sẽ vào đấy. Một vài người  bạn của em  hứa đem lại  cái bàn ăn,  bộ salon, cái tủ đựng quần áo, chắc họ chưa có thì  giờ chở tới. Để em sẽ nhắc họ. Anh chị thì  ngủ trong căn phòng có buồng  tắm riêng biệt này. Mỹ nó gọi là  master bedroom. Còn cháu Trang thì  giữ căn phòng bên. Cháu Toản  ngủ tạm ngoài phòng  khách, là con trai  cũng không hề gì.
    Trang nhanh nhảu:
    - Cháu chia chung phòng với em cháu được rồi.
    Chú Tài chặn ngay:
    - Không được. Ở Mỹ, con trai, con  gái lớn dù là anh em ruột cũng không thể ở  chung phòng. Ấy, cái xứ  này nó kỳ cục như  vậy đấy, nhưng nhập gia tùy tục cháu à.

    Lục đục kê dọn đến chiều tối thì  mọi sự kể như đã yên ổn, mặc dù nhà cửa trông vẫn còn tuênh  toang. Phòng khách trống trơn khôngcó lấy một cái  ghế ngồi. Bữa cơm chiều, mấy bố  mẹ con trải giấy xuống thảm, ngồi xổm ăn uống với  nhau. Được cái nồi niêu bát đĩa thì khá đầy đủ.  Điều quan trọng nhất là vấn đề  tiền bạc thì chú Tài đã nói rành rẽ:
    - Gia  đình anh  chị được  trợ cấp  trong vòng  8 tháng. Trừ tiền thuê nhà, còn dư được sáu trăm. Nhà  em sẽ giữ lại ba trăm để mỗi tuần đưa chị đi chợ một lần. Còn  ba trăm là tiền cả nhà chi dụng trong mỗi tháng,  bao gồm tiền tiêu vặt, tiền  xe buýt di chuyển, tiền sách vở của các cháu và tiền điện thoại tối thiểu.
    Bà Bửu nghe thấy đã kêu lên:
    - Thôi, xài điện thoại làm chi cho tốn tiền.
    Chú Tài đã giải thích:
    - Rồi chị sẽ thấy ở đây mà  không có điện thoại thì sẽ chẳng khác gì giam  mình trong ốc  đảo. Ngay  như  chúng em là  chỗ thân cận nhất, nhà  lại ở xa  đây, đâu có  thể mỗi chốc  chạy qua hỏi thăm nhau được.  Do đó, cần  có cái  điện  thoại để liên  lạc. Mà cũng không tốn kém gì  ghê gớm lắm đâu, vài chục bạc  là cùng, miễn là anh chị  đừng gọi điện  thoại viễn liên.  Tuyệt đối dặn các cháu cũng đừng  gọi đi xa.  Thời gian đầu  ở Mỹ, phải  hết sức dè  dặt trong vấn đề chi tiêu mới được. Rồi chú ấy còn dặn thêm, mặc dù đã nói nhiều lần:
    - Anh chị và các cháu có tám tháng lo sắp xếp, ổn định để tự túc. Cho nên phải  cấp tốc học Anh văn  và nhận lãnh bất cứ  công việc gì, với  bất cứ giá nào.  Việc chọn lựa những  cái mình thích hãy gác qua một bên để chờ sau này ổn định vững chắc cái đã.
    Ông Bửu cố nén băn khoăn, lo lắng, chỉ thở dài:
    - Thôi thì lúc đầu, mọi sự trông cậy vào chú tất cả...
    Nói xong ông thấy chua xót trong  lòng. Ông tự hỏi tại sao ông đã phải dùng lời  lẽ khách sáo đó với chính  thằng em ruột của mình. Điều gì đã xẩy ra trong một  ngày ngắn ngủi thúc đẩy ông làm việc đó? Ông  không thể trả  lời một cách  rõ rệt, nhưng  sự băn khoăn hiện ra trên nét mặt của ông đã bị bà Bửu bắt gặp. Bà khẽ nắm lấy tay ông rồi  xiết chặt. Vậy là bà  cũng cùng chia xẻ với ông cái tâm trạng bất  ổn mà ông vừa trải  qua. Đó là cái nhậy cảm tuyệt vời của người bạn đường đã cùng ông trải qua biết bao nhiêu là cơn sóng gió của đời sống.

    Tối hôm  đó, lần đầu  tiên hai ông  bà ngủ qua đêm trên đất  Mỹ, trong căn phòng mà chú Tài gọi là master bedroom, với hai cái túi ngủ do  thím Tài cho mượn. Trong bóng tối mênh  mông, cả hai đều thao thức  nhưng chẳng ai  nói với  ai  một câu nào.  Ở phòng bên cạnh,  cái Trang  còn thức  hay ngủ,  còn thằng  Toản đang làm gì ngoài phòng khách cũng chẳng thể  ai biết. Căn nhà tuy chẳng rộng rãi gì nhưng sao khoảng cách giữa người này với người kia hầu như quá lớn, quá sự tưởng tượng mà  ông Bửu có thể hình dung ra được. Hồi còn ở nhà, đang trong giai  đoạn sửa soạn ra đi, chú Tài luôn luôn viết thư về nhắc nhở:
    - Đừng có ảo tưởng gì hết nhớ! Anh chị cứ nên nhớ rằng đời sống ở Mỹ cũng đầy rẫy những khó khăn.
    Sự cẩn thận của chú chỉ khiến cho ông Bửu bật cười:
    - Có ai mang ảo  tưởng gì đâu mà chú ấy khéo  lo. Còn sự khó khăn thì có  nơi nào khó  khăn bằng hoàn  cảnh mà mình  hiện đang sống đâu.
    Bây giờ thì ông Bửu bắt đầu thấm thía về những lời dặn dò của chú. Sự khó khăn mà ông nhận diện được lần đầu tiên, ở đây, không phải vì  nhà cửa tuênh toang,  đồ đạc còn trống  vắng, cũng không phải vì ông đã loay hoay xoay  trở nhiều lần trong cái túi ngủ mà vẫn còn  thao thức, nhưng chính  là ở cái khoảng  cách giữa người này với người kia, giữa ông với chú Tài, giữa ông với hai đứa con ruột thịt mà  hình ảnh của chúng đang chập  chờn lẩn khuất đâu đó trong bóng tối mênh mông của đêm dài đầu tiên trên đất Mỹ.

    ° ° °

    Những ngày hôm  sau, chú Tài vẫn lui tới  một cách sốt sắng. Điều này khiến ông Bửu cảm thấy vui  vẻ hơn mặc dầu trong lòng ông còn đôi chút lấn cấn vì thiếu sự vồn vã của người em dâu. Cả gia đình ông đã theo chú đi làm các thủ tục giấy tờ, đi khám sức khoẻ tổng quát và thăm thú một vài khu chợ Việt Nam đông đúc, phồn thịnh.
    Một hôm cuối tuần, chú Tài nói nho nhỏ, riêng với ông Bửu:
    - Em sẽ đưa  anh chị và các cháu  tới một ngôi nhà thờ Tin Lành.
    Ông mục sư  ở đây hứa tặng gia  đình anh chị quần áo  mùa đông và các đồ đạc gia dụng khác. Vậy ông nói gì mặc ổng, miễn mình có đồ xài. Ông Bửu nghe rồi, hơi nhăn mặt lại:
    - Mà ông ấy sẽ nói gì chứ?
    Chú Tài cười xuề xòa:
    - Ồ! Truyền đạo vớ vỉn thôi. Ăn thua ở mình, mình không tin thì thôi chứ ai bắt buộc. Xứ này là xứ tự do mà.
    Ông Bửu miễn cưỡng nhận lời, không phải vì những bộ quần áo mùa đông được hứa hẹn nhưng nể lời đề nghị của chú ấy. Từ chối sợ làm
    chú phật lòng.

    Cuộc gặp gỡ đã diễn ra không có gì lấy làm ngột ngạt cho lắm. Cũng là bởi ông mục sư Thành là người sốt sắng, vồn vã,  và có lòng chân tình muốn trợ giúp cho những gia  đình mới tới. Tuy nhiên, ông ta cũng không thể bỏ qua nhiệm vụ chính yếu của mình. Sau khi thuyết giảng rất lâu về vấn đề tôn giáo,  ông đã ấn vào tay của Trang và Toản một chồng lẫn lộn cả sách kinh lẫn tài liệu. Rồi ông nói:
    - Các cháu  đem về đọc kỹ đi để  biết thêm về cuộc đời của Chúa Cứu Thế và công việc cứu chuộc của ngài. Nhờ ngài mà chúng ta mới
    được cứu rỗi. Kỳ sau gặp nhau ta sẽ trao đổi thêm về đức tin Thiên Chúa.
    Trong lúc thằng Toản còn ngần  ngừ thì Trang đã  rụt tay lại, và nói:
    - Thưa mục sư, gia đình cháu theo đạo Phật.
    Ông mục sư hơi khựng lại,  mặt ông thoáng một  vẻ bối rối, nhưng ông trấn tĩnh được rất nhanh. Ông nở một nụ cười đầy vẻ thân ái:
    - Thì đâu có sao. Đây là vấn đề tìm hiểu mà.
    Bầu không khí đột nhiên có vẻ bắt đầu găng lên, và điều này đã khiến  chú Tài phải chen  vào cuộc.  Chú tưởng  rằng chỉ cần dặn riêng ông anh là đủ, nhưng chú  không ngờ phản ứng ương ngạnh của đứa cháu gái mà  trước đây, chú vẫn mang định kiến  là nó còn nhỏ nhít, không cần đếm xỉa đến làm gì. Chú đã vội đưa tay ra đón lấy chồng sách của mục sư Thành  và nói lấp liếm:
    - Mục sư nói phải đấy cháu ạ.  Đã sang đến đây thì chuyện gì cũng phải tìm hiểu,  chuyện gì cũng phải mở mắt,  vểnh tai lên. Có thế thì mới hội nhập vào cái xứ này được.
    Tất cả  mọi người đều không  ngờ được rằng, cái  Trang đã trả lời chú một cách rất đĩnh đạc, cái giọng rành rọt, sắc sảo của nó như
    đượm một vẻ gì khinh miệt ông chú mà nó tích lũy từ bao lâu, bây giờ mới có dịp phát ra:
    - Thưa chú hội  nhập không có nghĩa là phải  đổi đạo, là bán linh hồn. Nếu chú nghĩ rằng có  thể mua được linh  hồn của chúng cháu,  có thể bắt chúng cháu phải bỏ đạo bằng mấy thứ quần áo cũ này thì thật là một giá quá rẻ.
    Mặt chú Tài sạm đi thấy rõ. Chú  nhìn con bé một cách sững sờ như không thể  tưởng tượng rằng  nó đang là  đứa cháu ruột  của mình. Phải lặng đi rất lâu rồi chú mới buông được một câu:
    - Con bé này ăn phải đũa Việt Cộng mất rồi.

    Trên đường  về, chú Tài không  che dấu cơn giận  dữ của mình. Chú vùng vằng  trong lúc lái xe,  mặt chú đỏ gay lên không thấy giảm xuống chút  nào, còn đôi  mắt của chú  thì long lanh  một cách dữ tợn. Qua  kính chiếu hậu,  chú nhìn một  cách căm ghét khuôn mặt chai lì, lạnh lẽo của con bé mười sáu tuổi đang ngồi ngậm câm bên cạnh khuôn mặt đầy ẩn nhẫn chịu  đựng của ông bố. Suốt từ lúc xẩy ra câu chuyện, ông Bửu chưa lên tiếng một lời nào.  Điều này cũng  khiến cho chú  Tài bực bội  thêm. Chú tự nghĩ con cái thì  phải dậy dỗ chúng nó chứ, đâu  có thể để cho tự do ngang ngược, luông tuồng như vậy được.

    Chiều hôm ấy, lúc chú Tài đã ra về rồi, ông Bửu thấy  cái Trang đang ngồi khóc ở trên một cái ghế  gỗ kê bên cạnh cửa sổ. Ông xót xa cảm thông những  ý nghĩ tức tưởi của nó sau câu chuyện đã xẩy ra. Ông tiến lại, khẽ vuốt tóc nó và thầm thì:
    - Thôi đừng buồn. Bố hiểu, nhưng nhập gia phải tùy tục con ạ.
    Cái Trang  không đáp lại lời ông, nhưng có vẻ nó cố nén lại để khỏi khóc to  hơn. Có lẽ đây là  lần đầu tiên kể từ  khi đặt chân lên xứ Mỹ, ông Bửu cảm thấy quyết định ra đi của mình là sai lầm. Phải chi như ngày xưa, khi còn tuổi  trẻ và sức lực, thì sự sai lầm nào cũng có thể sửa chữa được.  Nhưng giờ đây nơi xứ sở xa lạ đầy bất trắc này,  ông thấy rõ bất lực yếu kém  của mình. Ông chỉ còn tự  an ủi mình  bằng một câu,  thôi thì định  mệnh đã an bài, biết làm sao.

    Một lát sau, cái Trang đã nín  khóc. Nó vừa vuốt lại mái tóc, vừa ngồi lên ngay  ngắn. Rồi  nó cất  tiếng, cái  giọng nghe vừa quả quyết, vừa đĩnh đạc như thể nó  tin tưởng tuyệt đối vào những lời lẽ nó đang nói ra:
    - Bố ạ, bằng  mọi cách mình phải thoát ra  khỏi chỗ này thôi. Con không còn thể  chịu đựng được hơn nữa  những thái độ của  chú Tài. Qua cái nhìn của chú ấy  mà con thấy ở trong kính xe,  con thấy rõ chú ấy đã nghĩ gì.
    Ông Bửu cố tìm lời an ủi:
    - Cũng phải từ từ  con ạ. Mình mới tới, chú ấy lại hết lòng giúp đỡ mình, bỏ đi ngay sao tiện.
    Giọng cái Trang đột nhiên gầm lên:
    - Chú ấy hết lòng ở chỗ nào? Bố  thử nghĩ coi, bố có thể đón tiếp một người thân ruột thịt bằng những ngày  đầu tiên nằm  lăn lóc trên mặt thảm mà không có tấm ván kê lưng không. Một cái bàn ngồi ăn cơm không có.  Nhìn bố mẹ ngồi xổm xuống đất bưng bát cơm lên ăn, con chịu không nổi. Mỗi đêm trằn trọc trong túi ngủ, nghĩ đến bố mẹ cũng cùng một cái cảnh ấy,  con thấy rõ chú ấy hết lòng với gia đình  mình tới mức  độ nào.  Rồi  bố sẽ thấy,  trong vòng tám tháng nữa  khi hết tiền  trợ cấp, chú  thím ấy sẽ  có thái độ thế nào.

    Ông Bửu  cau mặt lại. Ông  cảm thấy tình ruột  thịt bị thương tổn mặc dù nhận xét của con bé không sai. Ông cố vớt vát:
    - Thì chú  thím ấy cũng lo cho tương  lai của mình  đấy chứ. Mấy tuần  nay, lúc  nào chú  ấy chẳng  đôn đáo  đi lo  cho mình  công việc...
    Cái Trang mỉm một nụ cười chua chát:
    - Điều đó  dĩ nhiên. Để cho mình khỏi phiền lụy khi hết còn trợ cấp. Mà bố có thấy không, ngoài việc đi xin chỗ này chỗ kia đồ đạc vật dụng dư thừa, chú ấy có chi một đồng xu teng nào cho mình ngoài số tiền chính phủ trợ cấp đâu.
    Ông Bửu đuối lý nhưng cố gạt đi:
    - Thôi đừng có suy diễn, nghĩ ngợi xa xôi làm phụ lòng chú thím ấy đi.

    Nói rồi ông định đứng dậy bỏ  đi. Lúc ông ngẩng đầu lên, ông chợt bắt gặp đôi mắt  buồn bã của bà Bửu đang nhìn  ông thăm thẳm. Ông bối rối  quay đi. Lòng ông  trĩu nặng những tâm  tình ngổn ngang. Vừa buồn vừa lo.  Ông thấy rõ cái thời hạn tám  tháng trợ cấp nhưmột bức tường thành sừng sững trước  mặt. Làm sao ông có thể vượt qua... Ông không thấy một tia sáng  hy vọng nào khi đối chiếu với hoàn cảnh hiện tại của mình. Như một con thú bị dồn tới chỗ đường cùng, mọi khả năng vùng vẫy của ông hầu như bị tê liệt.

    Ngày hôm sau, chú Tài trở lại với nụ cười hớn hở trên môi. Chú ấy nói ngay từ khi mới bước vào nhà:
    - Có việc cho lũ nhỏ rồi đây.
    Ông bà Bửu cùng mừng rỡ:
    - Ô! Thế à! Trời ơi, may mắn quá.
    Như sợ sự vui mừng của anh chị  mình bừng lên quá lố, chú Tài vội nói thêm:
    - Việc tạm thời thôi, chứ không lâu dài gì, nhưng rất nhẹ nhàng, đủ kiếm thêm tiền mua sách vở.
    Rồi chú ấy giải thích rằng có một cơ sở mà chú ấy quen biết, trong vài  ngày nữa, sẽ  tưng bừng khai  trương. Thằng Toản,  cái Trang chỉ việc bận  một bộ đồ đặc biệt, một đứa  làm gấu, một đứa làm thỏ  đứng ở ngay  trước cửa công ty, giơ cao  tấm biển: NGÀY KHAI TRƯƠNG, thế  là có bốn đô la  cho mỗi đứa một giờ.  Đứng tám giờ kiếm được hơn ba chục đồng. Không phải là ít!
    Vẻ mặt  đang tươi rói  của ông Bửu  bỗng nhiên sịu đi. Ông mường tượng ngay ra  cái tình thế khó khăn  khi cả hai đứa con  của ông không chịu nhận  cái loại công việc hết sức  kỳ cục đối với chúng nó như thế. Tuy nhiên, để khỏi  phụ lòng chú em của mình, ông vội vã chặn ngay, không để cho chú ấy tiếp xúc trực tiếp với hai đứa.
    Ông nói:
    - Vậy thì tốt quá. Chú để tôi nói  lại với chúng nó. Mà  bao giờ thì làm, ở đâu.
    Chú Tài vui vẻ:
    - Rất gần chỗ này thôi. Chỉ một chặng xe buýt là tới. Đây này, em đã viết  sẵn thư giới thiệu và ghi  rõ địa chỉ,  ngày giờ cần có mặt. Các  cháu chỉ nói tên chú Tài giới thiệu là ở đó họ biết ngay.
    Chú Tài lấy trong túi ra một bao thư trao cho anh mình rồi vội vã đi ngay. Chú nói còn rất nhiều công việc phải giải quyết.

    Khi chú đi khỏi rồi, thằng Toản, cái Trang ở trong phòng bước ra, mặt nhăn  nhó, như chúng  đã nghe thấy  toàn bộ câu  chuyện. Toản nói:- Bốn đồng chứ bốn mươi đồng con cũng không làm đâu. Công việc gì kỳ cục như một thằng hề.
    Ông Bửu cãi lại:
    - Mày đâu có phải chường mặt ra mà sợ. Cả cái bộ đồ thú chùm kín mít từ đầu đến chân rồi còn gì.
    Toản phụng phịu:
    - Nhưng vẫn là xấu hổ. Xấu hổ với chính mình.
    Ông Bửu  quay sang nhìn cái Trang. Vẻ mặt lạnh lùng, trơ như đá của nó làm ông thất vọng. Ông  biết là mình không thể thuyết phục được gì ở nơi chúng nó. Ông thở dài, nhún vai:
    - Thôi được. Không muốn làm thì thôi, mình đâu đã chết đói mà sợ.

    Tối hôm đó, nằm  trong hai cái túi ngủ đặt sát  cạnh nhau, ông bà Bửu đã sầm sì trao đổi. Cả hai đi đến quyết định là cùng thay thế hai đứa nhỏ  để vẫn giữ được công việc do chú Tài giới thiệu. Ở đời, chỉ có người xấu chứ không có nghề xấu. Đồng tiền kiếm ra từ sự lương thiện đều là quý giá cả. Nghĩ đến cái giây phút người vợ nhỏ bé của  mình phải chui vào bộ  đồ thú hình con thỏ,  lòng ôngBửu đau như xát muối. Ông thò tay  qua nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bà, nước mắt tự  nhiên trào ra. Bà cũng nắm chặt  lấy tay ông như một sự chia xẻ như suốt bao  nhiêu năm ròng rã trong cuộc đời nổi trôi bà  cũng đã từng chia xẻ với  ông mọi nỗi  thăng trầm trong bất cứ hoàn cảnh nào. Giọng của ông như nghẹn lại. Ông thì thào:
    - Anh cám  ơn em. Có  em, anh sẽ  vượt qua được  mọi thứ khó khăn trên đời này.
    Bàn tay của bà  nắm lấy tay ông chặt hơn. Điều  này rất mau chóng đem lại cho ông sự bình an trong tâm hồn. Đêm hôm ấy, ông đã trải
    qua một giấc ngủ dài, bình an, không mộng mị.

    ° ° °

    Cái ngày  khai trương ấy, nơi  cửa xí nghiệp buôn  bán đồ gỗ Đông Phương mà hầu hết là nhập cảng  từ Hồng Kông hay Đài Loan, có haicon thú  nhởn nhơ qua lại,  trên tay cầm tấm  bảng một tiếng Anh, một tiếng Việt:  GRAND OPENING, ĐẠI KHAI TRƯƠNG.  Một con là thỏ. Một con là gấu. Con thỏ cố làm  ra vẻ nhanh nhẹn của dáng thỏ. Nó nhẩy tới, nhẩy  lui. Tạt sang trái. Tạt sang  phải. Có lúc nó sánlại gần con gấu,  cái đầu gật gù thân thiện. Con  gấu có vóc dáng nặng nề, chậm chạp hơn. Nó không phản ứng gì khi thấy con thỏ dụi cái đầu  vào vai nó. Cái  miệng nó trễ xuống.  Hai hàm răng trắng nhởn nhe ra như đang cười. Nhưng ở  đằng sau cái vỏ lông lá sù sì ấy, là  cả khuôn mặt  của ông  Bửu  đang ròng ròng  nước mắt. Ông thương người vợ thân yêu của ông  đến cùng độ. Cái dáng nhẩy chân sáo của người làm thỏ gợi cho ông hình ảnh nhanh nhẹn, vui vẻ của bà hồi hai  người chưa cưới nhau. Rồi  ông đã đưa bà đi  qua khắp mọi hoàn  cảnh nổi trôi  trong đời sống.  Chưa bao giờ  bà có lại dáng  điệu nhanh  nhẹn, tươi  vui như  đôi chân  nhẩy nhót của bà bây giờ. Đôi chân bờm sờm những  đám lông dựng lên, và xỏ vào đôi giầy có mũi dài quá khổ ở đầu mút có những cái móng cong lên, sơn đỏ loét.

    Những giờ dài dằng dặc qua  đi trong đám đông người tấp nập lui tới. Cả hai ông  bà cùng thấy rõ từng vẻ mặt,  từng ánh mắt, từngnụ cười của mỗi con người qua lại. Tuy nhiên, ở phía thật xa, núp sau một lùm cây  tỏa bóng um tùm, ông bà không  thể nhìn thấy đứa con gái của mình đang ngồi gục  xuống nệm cỏ, khóc nức nở, có lúc ngất đi từng cơn.

    Chiều tối hôm ấy,  lúc trở về nhà, cái Trang đã  chạy đến ôm chầm lấy bố mẹ, quỳ xuống chân và nói tức tưởi:
    - Con xin lỗi bố mẹ...

    Cô bé định nói gì thêm nữa nhưng tiếng nấc nghẹn không cất được lên thành lời. Ông  Bửu vội vàng nâng  con gái dậy, giơ bàn tay khẳng khiu lên vuốt những sợi tóc ướt mèm nước mắt của nó và nói giọng đầy cảm xúc:
    - Không có gì đâu... Không có gì đâu... Công việc... nhàn mà!
    Bà Bửu cũng chen vào đôi lời an ủi:
    - Nghĩ cho cùng thì để bố mẹ đi thay cho các con là phải. Ở tuổi các con, bố mẹ không muốn làm các  con nẩy nở lòng tự ti mặc cảm. Các con sẽ tìm được những công việc xứng đáng hơn nhiều.

    Cái Trang xà sang phía mẹ, ôm chặt  lấy bà và nói qua đôi vai còm cõi của bà:
    - Không đâu mẹ  ạ. Bố mẹ đã dậy  cho con một bài học rất sâu xa. Bây giờ thì  con nhận ra rằng dù  ở bất cứ hoàn cảnh nào, dù đen tối đến  đâu thì mình cũng  phải biết đứng dậy. Lạc quan mà đứng dậy.
    Vẻ mặt của bà Bửu rạng rỡ hẳn  lên. Lòng bà tự nhiên nhẹ tênh như trong khoảnh khắc, mọi nỗi u ám  nặng nề đang đè chĩu lên lòng bàtan biến đi rất nhanh. Chưa bao  giờ bà thấy được một sự trả công cho tám giờ lao động chân tay lại quý giá và lớn lao như lần này. Bà quay  sang phía chồng  và nhìn ông  với ánh mắt  như muốn được chia xẻ  nỗi vui mừng.  Ông Bửu cảm  nhận được ngay  những ý nghĩ trong đầu của bà. Ông nói:
    - Vậy là  con đã biết  suy nghĩ rồi  đấy. Bố mẹ  tin rằng với cái quan niệm mà con vừa nói ra đó,  con sẽ đứng dậy vững vàng ở vùng đất xa lạ này.
    Rồi bỗng ông chợt hỏi:
    - Thế còn thằng Toản đâu?
    Trang đáp:
    - Chắc nó đang ở trong phòng. Sáng  nay, nó bị chú Tài mắng mỏ dữ dội.
    Ông Bửu nhăn mặt:
    - Chú ấy mắng nó làm gì. Nó  còn con nít, không muốn đi thì thôi, bố mẹ làm thay cũng được rồi.
    Trang tiếp:
    - Không chỉ riêng chuyện đó đâu, bố  ạ. Chú ấy tức giận vì nó lại từ chối chú ấy một công việc khác.
    Ông Bửu ngạc nhiên:
    - Ủa! Còn việc gì nữa đây.
    Trang giải thích:
    - Tại vì chủ nhật này, cộng đồng Việt Nam ở đây tổ chức biểu tình chống việc bỏ  cấm vận. Chú ấy bảo  nó đi cầm biểu ngữ,  tham gia biểu tình cho nó đông đảo.
    Mặt ông Bửu tự nhiên biến sắc ngay đi, ông nói giọng như quát:
    - Cái nhà chú này như thế là quá quắt lắm rồi. Tại sao lại lôi kéo con nít vào những chuyện như thế.
    Bà Bửu cũng xen vào, giọng bất mãn:
    - Để  rồi phải  giải thích  cho chú ấy hiểu. Nhà mình tuyệt đối không nhồi nhét cho bọn trẻ  những tư tưởng chính  trị. Chúng nó chẳng có lý do gì phải chia  xẻ những cái mất mát, thua thiệt của thế hệ đi trước.  Với lại, chú ấy đâu có hiểu  rằng chống việc bỏ cấm vận là ngược với ý muốn của mọi người ở nhà.

    Nói rồi bà buồn bã ra ngồi  phệt xuống một góc phòng. Sau một hồi lâu, suy nghĩ rất lung, bà đứng dậy, nói với mọi người:
    - Thôi để tôi sẽ  đi cầm biển cho cuộc biểu tình.  Kẻo chú ấy lại nói, cứ có tiền thì mới thò  mặt vô, còn những việc đấu tranh, tự nguyện thì cả nhà đều trốn tránh. Bất tiện!
    Vừa nghe dứt lời, ông Bửu quay phắt ngay lại, ngó bà chăm chăm:
    - Bà có cái ý kiến kiểu gì mà kỳ cục như thế. Bộ cứ sợ làm chú ấy mất lòng là mình  phải làm tất cả mọi điều chiều  theo chú ấy hay sao.
    Ông chợt nhớ  tới lời cái Trang đã  nói chú trước mặt ông  mục sư Thành hôm nào:
    - Nếu chú nghĩ rằng có thể mua  được linh hồn của chúng cháu bằng mấy thứ quần áo cũ này thì thật là một giá quá rẻ.
    Trong  thâm tâm,  ông vẫn thầm kiêu  hãnh về sự suy nghĩ trưởng thành của đứa  con gái của mình, nhưng ông  không khỏi bận tâm về
    lời nói sau đó của chú Tài để  trả lời cho cái luận điệu cứng đầu của nó:
    - Con bé này ăn phải đũa Việt Cộng mất rồi.

    Ông chợt  nhớ tới hoàn cảnh  sinh hoạt chính trị  của những người Việt ở hải ngoại mà ông đã loáng thoáng nghe được ngay từ hồi cònở quê nhà. Hầu như ai cũng cho  là mình đang ôm được chính nghĩa, và người ta sẵn sàng chụp lên đầu  kẻ khác cái mũ cộng sản nếu cả gan nói  lên những điều khác  biệt với chính kiến  của mình. Phản ứng mau  chóng của chú  Tài hôm ấy  là một chứng  minh cụ thể cho những điều  mà trước đây ông  chỉ được nghe kể  lại. Bất giác ông bật lên  cười khi nghĩ rằng  ngay cả ông, người  đã lăn lộn trong nhà tù cải tạo suốt bao nhiêu năm  trời có thể cũng dám bị chú ấy cho là ăn phải  đũa cộng sản khi từ chối đi  biểu tình chống việc bỏ cấm vận. Tiếng  cười cùng cục, khô khan của ông  bật ra một âm ngắn gọn  rồi tắt ngóm  trong sự ngơ  ngác của mọi  người. Bà Bửu nhìn ông như dò hỏi. Ông phải nói lảng đi:
    - Tôi bật cười khi nghĩ đến hình  ảnh của bà tay cầm cái biểu ngữ đi tới đi lui hò hét trong đám đông người...
    Bà Bửu như vui lây cái vui của chồng, trong lòng bà nhen nhúm một sự vui mừng khi nghĩ tới cơn căng thẳng trong gia đình đã bắt đầu trôi qua. Bà cũng mỉm cười đáp lại:
    - Nhưng đâu có  tức cười bằng cái hình ảnh tôi bận bộ đồ thú đi tới đi lui nhẩy nhót suốt một ngày, trước mọi người qua lại.
    Ông Bửu lắc đầu:
    - Cái hình ảnh  đó chỉ chua xót thôi  mà không ai có thể  cất lên tiếng cười. Còn  đằng này, trong suốt cuộc đời  của bà, bà chưa bao giờ quan tâm  hay dính líu tới chuyện chính  trị, thế mà nay phải chường mặt ra, hò hét với cái biểu ngữ trên tay. Bà không thấy đó là chuyện đáng tức cười hay sao.

    Rồi ông đổi sang giọng quả quyết:
    - Để rồi  tôi sẽ nói  với chú  ấy.  Mình dứt khoát không thể làm những chuyện ruồi bu, trái với  nguyện vọng của bà  con, bạn bè, đồng bào mà mình đã thấy rõ khi còn ở quê nhà.
    Cái Trang hôm nọ đã nói đúng, mình đâu có phải là loại người chịu bán rẻ linh hồn chỉ vì miếng cơm, manh áo.

    Buổi tối hôm sau, quả  nhiên có một  cuộc cãi vã tay đôi xẩy ra giữa hai anh em xoay quanh đề tài bỏ hay không bỏ chuyện cấm vận.Mặt chú Tài cứ mỗi lúc một đỏ gay lên. Vào cái lúc cả hai gần như đã trình bầy hết nhẽ của mình, chú đã phải thốt lên một câu:
    - Em lấy làm lạ là anh chị đã  chấp nhận Cộng Sản đến thế sao còn sang đây làm gì.
    Ông Bửu không nén được cơn giận, đã quát lên:
    - Tôi cấm chú  được nói với tôi những  lời lẽ như thế. Chú  đã bỏ chạy ngay từ năm bẩy lăm, cuộc  đời của chú sau đó không kinh qua lấy một ngày được nhìn vào thực trạng của quê hương, không có lấy một phút chia xẻ với những  nỗi khó khăn, nhục  nhằn của bà con, anh em,  bạn bè nơi  quê nhà, do  đó chú không có quyền phán xét người khác.

    Lần đầu tiên chú Tài đứng dậy bỏ ra về mà  không có một lời chào từ biệt. Vấn đề chính kiến quả là một chuyện nguy hiểm. Nó có thểlà mầm  mống chia rẽ,  ngăn cách ngay  cả đối với  những người có cùng máu mủ ruột  thịt. Căn bệnh này hẳn sẽ còn  tác hại rất lâu, ít ra là một thế hệ nữa. Bọn trẻ sau này lớn lên, không phải chịu áp lực nặng nề  nào của quá khứ, hy vọng sẽ  nhìn nhau bằng những cặp mắt cảm thông và cởi mở một cách dễ dàng hơn.

    Một tuần  lễ sau, chú Tài  cũng không thấy quay  trở lại. Vào một buổi sáng, như thường lệ trong lúc cả nhà quây quần quanh nồi cơmnếp do  bà Bửu nấu  thay cho bữa  sáng, ông Bửu  vừa bưng bát cơm lên, vừa tần ngần:
    - Rồi đây, mình sẽ chẳng trông được vào ai đâu. Hết hạn tám tháng trợ cấp là phải tự lực cánh sinh đấy.

    Cái Trang nhìn cái dáng gầy gò  của bố ngồi xổm trên thảm tay cầm bát cơm nếp mà  lòng đầy thương cảm xót xa. Sự  xót xa không phảivì hoàn cảnh thiếu thốn bây giờ  mà ông đang phải trải qua, nhưng mà ở cái vẻ  ẩn nhẫn, kiên trì biểu hiện trên  từng nếp nhăn trên vầng trán  hay những cái chớp  chớp liên tục trên  đôi mắt đã ngả màu đục lờ của  ông. Tự dưng Trang nghẹn ngào muốn  rơi lệ. Cô bé nhìn ông qua ánh mắt nhạt nhòa, rồi chợt lên tiếng hỏi:
    - Bố ơi...  bố có lấy làm  tiếc rằng mình đã  quyết định nhận lời chú Tài bảo lãnh qua đây không?
    Ông Bửu đang nhai nhỏ nhẹ miếng xôi trong miệng, bỗng ngừng lại. Ông quay sang nhìn  đứa con gái với một vẻ hơi  sửng sốt, rồi nhưnhận ra được tầm mức đáng kể trong  câu hỏi mà nó vừa đặt ra, ông vội buông cái  bát xuống mặt thảm và đổi  lại thế ngồi. Trầm ngâm một giây lâu sau, ông mới chậm rãi:
    - Các con ạ.... Rời bỏ quê hương mà đi là chuyện đau lòng. Đâu có phải chỉ  là chuyện ham hố  trong một chuyến đi  du lịch hào hứngnhất  thời. Đối  với hoàn  cảnh của  bố, đó  là chuyện chẳng đặng đừng. Bố đã chọn lựa và bố không bao giờ hối tiếc riêng cho mình. Nhưng điều  quan trọng là bố  đã lôi các con  vào trong công cuộc giải quyết cuộc đời của bố. Đây mới là điều trọng đại cần nói ra. Xứ sở này đầy dẫy những cám dỗ rất dễ làm cho tuổi trẻ sơ sẩy. Bố sẽ vô cùng  hối tiếc nếu các con  tự ý xô đẩy mình  rơi vào những cái sơ sẩy  đó. Nhà trường của Mỹ  đã có vô số tuổi  trẻ Việt Nam tốt nghiệp,  nhưng trong nhà tù  Mỹ cũng có không  thiếu tuổi trẻ Việt Nam.  Cho nên câu  trả lời là  tùy thuộc ở  chính các con mà thôi.

    Nói xong ông từ từ đứng dậy. Ông  chậm rãi tiến ra phía cửa sổ và đứng lặng rất  lâu nhìn ra bầu trời trong  xanh, quang đãng trước mặt. Ông  chợt nhớ đến  khoảng trời xanh  mà ông đã  nhìn thấy nó xuyên qua những  vòng rào kẽm gai. Trước đây,  ông mơ ước nó. Bây giờ ông có cảm giác như đã hòa  được ở trong nó. Cuộc đời ông quả là đã trải  qua biết bao nhiêu tang thương,  biến đổi, và cho đến bây giờ,  gần cuối cuộc đời,  ông cũng vẫn chưa  tìm được một chỗ trú chân ổn định.  Những ý nghĩ đó khiến cho ông  như già thêm đi trong bóng  dáng nhỏ bé,  còm cõi của  ông in rõ  trên khung trời xanh thẳm ngoài cửa sổ. Cái Trang  như cảm nhận được hết nỗi lòng của ông và nó chợt thấy mình dâng lên một niềm xót xa khôn tả. Nó cũng đứng  dậy, tiến lại  phía sau  ông,  giơ cả hai  cánh tay ôm choàng lấy thân hình nhỏ bé của ông. Rồi nó thì thào:- Bố cứ yên tâm về phía chúng  con. Chúng con sẽ cố gắng để không bao giờ làm cho bố bị hối tiếc cả. Chỉ riêng có điều vì hoàn cảnhcủa mình hiện tại nó khó khăn  cực nhọc quá nên con băn khoăn cho bố thôi.

    Ông Bửu giơ bàn tay khẳng khiu ra vuốt nhè nhẹ lên mái tóc óng ả, mượt mà của con gái. Rồi ông nói:
    - Đấy là con đường mà ai cũng  phải đi qua, một cái giá tối thiểu mà mình phải trả cho sự đã chọn lựa. Bố thấy được như vầy cũng là may mắn lắm rồi. Còn sự đứng  vững được hay không là hoàn toàn là tùy thuộc ở chính nơi mình, con ạ.
    Trang ghì chặt lấy bố lòng tràn đầy một sự cảm thông và cất giọng quả quyết:
    - Bố đừng có  lo. Cả nhà mình cứ  lăn lưng ra làm thì  đâu có sợ. Bữa hôm trước, bố mẹ đội lốt thú ra đứng đầu đường đã dậy cho con thấy  từ nay  chẳng việc  gì lương thiện mà  con không làm được cả....

    Ông Bửu chợt  rơm rớm nước mắt, ông  nắm lấy hai bàn tay của con gái rồi nghẹn ngào:
    - Các con  nhận ra được điều đó thì thật theo bố nghĩ chẳng có cái thù lao nào mà lại quý giá đến thế so với công việc nhỏ mọn mà bố mẹ đã làm.
    Thấy bố con  bịn rịn lo lắng về  vấn đề công ăn việc làm, bà Bửu cũng cất lời an ủi:
    - Trời sinh voi sinh cỏ mà ông. Hồi mấy  năm trước, chật vật vất vả còn gấp trăm lần thế mà rồi nhà mình cũng qua được nữa là. Dạo ấy, tôi  với chị Ba nhiều lúc quẫn quá tưởng đã phải buông xuôi rồi, vậy mà cũng qua.

    Tần ngần giây lát, bà nói tiếp:
    - Ờ, nhân nhắc đến chị Ba, tôi nhớ tháng này là tháng chị ấy sinh nở đây này.  Tội nghiệp,  chẳng biết chị ấy sẽ xoay sở ra sao trong lúc nách lại  một đàn con nhỏ thế này. Cho nên tôi đề nghị với ông món tiền mấy chục kiếm được bữa nọ, ta mua gói quà gửi về cho chị ấy bù đắp thêm vào chi phí sinh nở, ông nghĩ sao.
    Ông Bửu gật đầu:
    - Bà tính thế cũng phải. Tôi chỉ e gửi về ít ỏi quá, ở nhà lại dè bỉu, chê  trách là đã đi Mỹ mà bần tiện  gửi về cho có vài chục bạc.
    Bà Bửu gạt đi:
    - Ôi, ai nói gì thì nói, ăn thua  gì, miễn ở tấm lòng của mình ấy chứ.
    Riêng cái Trang thì bật lên cười:
    - Con nghĩ  món quà của  mẹ rồi sẽ  bị chê, nhưng  ai có thể hiểu rằng  nó được kiếm ra từ  những giờ phút do chính mẹ đã mặc bộ đồ thú đi nhảy nhót giữa đám đông người.....

    Nhật Tiến
    Garden Grove, 4/94


     
     
     
    nguồn: nhavannhattien.wordpress.com

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Y Sĩ Tiền Tuyến

    Trang Châu

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646836]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502830]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639957]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471681]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4341272]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600893]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2690032]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2496896]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300818]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010775]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972348]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1549020]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470202]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445930]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204100]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150757]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078878]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062620]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028952]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026558]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959505]
    25.Quỷ Bảo [921865]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907656]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905346]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877085]
    29.Hắc Nho [852220]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843269]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840122]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756104]
    33.Tru Tiên [747836]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745345]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661957]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622482]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592513]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569436]
    39.Hoàn Hảo [557803]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536838]
    41.Tầm Tần Ký [512087]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456434]
    43.Thiên Đường [452719]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450987]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439837]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434060]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427542]
    48.Cậu Chó [417317]
    49.If You Are Here [411882]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408303]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm