hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Arthur Conan Doyle » Những Vụ Kỳ Án Của Sherlock Holmes[1212] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   5.0/7 - 1 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Arthur Conan Doyle

    Những Vụ Kỳ Án Của Sherlock Holmes



    MỤC LỤC 


     

    BÍ ẨN TRÊN CẦU THOR

    Đó là buổi sáng sớm một ngày tháng 10, những cơn gió rít thổi liên hồi. Khi xuống lầu ăn sáng, tôi nghĩ tới anh bạn đang phải cố kìm nén nỗi buồn bực của mình bởi những ngày ảm đạm này, giống như các nghệ sĩ thực thụ thường hay bị ngoại cảnh chi phối. Nào ngờ, anh ấy đã ăn sáng gần xong rồi, đang rất vui tươi, nhưng có chút gì đó hơi khó hiểu.

    - Có vụ án mới rồi sao, anh Holmes? - Tôi hỏi, giọng không khỏi ngạc nhiên.

    - Phép suy luận đúng là có tính truyền nhiễm thật. - Holmes đáp - Anh đã đoán ra bí mật của tôi rồi! Đúng vậy! Có vụ án đấy. Anh đã nghe nói tới ông vua vàng Neil Gibson chưa?

    - Có phải ông nghị sĩ Mỹ ấy không?

    - Đúng! Ông ta đã từng là nghị sĩ của một bang miền Tây, nhưng người ta biết đến ông ta nhiều hơn trong vai trò chủ mỏ vàng khổng lồ của thế giới.

    - Chẳng phải ông ta đã ở Anh khá lâu rồi ư? Ai mà chẳng biết ông ta.

    - Đúng vậy! Năm năm trước, ông ta mua một khu đất bao la ở vùng Hampshire. Anh đã biết gì về cái chết thảm thương của vợ ông ta chưa?

    - Tôi nhớ rồi. Đó chính là lý do khiến ông ta được đưa lên báo chí, nhưng tôi không biết chi tiết…

    - Thực ra thì, tuy vụ án ầm ĩ một dạo, nhưng tình tiết lại rất đơn giản, rõ ràng. Đây là quan điểm của bồi thẩm đoàn, cả quan tòa và cảnh sát nữa. Vụ án nay đã được chuyển giao để tòa xét xử. Tôi sợ làm vụ này chỉ uổng công. Vì tôi có thể tìm ra sự thật, nhưng không thể thay đổi được nó trừ khi tìm ra được cứ liệu mới hoàn toàn bất ngờ, nếu không thân chủ của tôi sẽ chẳng có hy vọng gì.

    - Thân chủ của anh là ai vậy?

    - Ồ, tôi quên không nói cho anh biết, Watson, anh hãy xem bức thư này trước đi!

    Holmes đưa cho tôi một bức thư, nét chữ của một kẻ cương nghị và có tính kẻ cả, thư viết rằng:

    "Khách sạn Claridge ngày 3 tháng 10

    Thưa ông Sherlock Holmes!

    Tôi không thể chứng kiến người phụ nữ lương thiện nhất đời mình bị xử tội chết mà không gắng hết sức minh oan. Tôi không thể giải thích mặc dù tôi dám chắc tiểu thư Dunbar vô tội. Chắc ông đã biết về các vụ kiện đó. Khắp nước đều biết, ai ai cũng bàn tán, thế mà chẳng ai dám lên tiếng bênh vực cô ấy! Thật bất công, đến mức tôi sắp phát điên. Cô ấy nhân hậu đến độ không nỡ giết chết dù chỉ một con ruồi. 11 giờ trưa mai, tôi sẽ tới xem các ông có đem lại cho vụ này tia sáng nào không. Hoặc, ít ra tôi hy vọng sẽ nhận được một lời chỉ dẫn. Dẫu thế nào thì tất cả những điều tôi biết, những gì tôi có, cũng như toàn bộ sinh lực của tôi, đều có thể phục vụ ông. Mong các ông hết lòng cứu cô ấy!

    Trân trọng

    J. Neil Gibson"

    - Anh xem, chính bức thư này đây. - Holmes lên tiếng - Tôi đang đợi người đó đến. Còn về tình tiết, tôi nói ngắn gọn cho anh hay: Con người này, theo tôi biết, là một trong số những vị có thế lực nhất về tài chính trên thế giới, nhưng cũng là kẻ bạo ngược khiến người ta kinh hãi nhất đấy. Ông ta lấy vợ - chính là người vừa chết, theo chỗ tôi biết, quý bà này đã qua tuổi thanh xuân. Trong nhà còn có một cô gia sư trẻ đẹp đầy quyến rũ, dạy dỗ hai đứa con họ. Sắc đẹp của cô giáo đã gây bất lợi cho bà chủ. Ba người này sắm vai chính và sân khấu là một lâu đài cổ kính giữa lãnh địa xưa thuộc quyền sở hữu của một vương tôn công tử Anh quốc. Quá trình của tấn bi kịch là người ta phát hiện bà chủ bị một viên đạn súng ngắn bắn vào sọ, trong khu vườn cách nhà gần nửa dặm, quãng gần nửa đêm. Khi ấy bà ta đang mặc áo váy dạ hội, choàng chiếc khăn sang trọng. Chẳng hề thấy cạnh đó có thứ vũ khí nào, hiện trường cũng không có dấu vết kẻ mưu sát. Điểm này rất đáng chú ý. Có lẽ thời gian mưu sát là vào đêm khuya, thi thể được người gác rừng phát hiện lúc 2 giờ sáng. Trước khi cho khiêng về nhà, cảnh sát và bác sĩ đã khám nghiệm thi thể rất kỹ lưỡng. Nói ngắn gọn vậy, anh có nắm rõ không?

    - Tình huống thì rõ rồi. Nhưng sao lại nghi ngờ cô gia sư kia?

    - Trước tiên, có một chứng cứ trực tiếp. Dưới gầm tủ của cô ta, người ta tìm thấy một khẩu súng có vết đạn bắn, đường kính đầu đạn trên xác chết phù hợp với đường kính nòng súng này. - Holmes dừng lại giây lát rồi tiếp - Watson à, phát hiện ra súng là có thể định tội được rồi. Ngoài ra, trên người nạn nhân còn có một mảnh giấy hẹn gặp ở đầu cầu có chữ ký của cô gia sư. Còn đây là động cơ: Nghị sĩ Gibson, chồng bà ta, là người đàn ông rất hấp dẫn. Nếu bà vợ chết, thì người đầu tiên lọt vào mắt xanh của ông chủ phải là cô gia sư kia chứ còn ai vào đấy được nữa? Tình yêu, tài sản, địa vị… tất cả được quyết định bởi cái chết của người phụ nữ trung niên ấy! Độc ác! Ôi! Thật độc ác, anh cũng thấy thế chứ?

    - Đúng vậy.

    - Ngoài ra, cô ta còn không đưa ra được chứng cứ ngoại phạm. Ngược lại, cô ta phải thừa nhận, trước khi vụ việc xảy ra không lâu, cô ta đã tới cầu Thor - nơi xảy ra bi kịch. Cô ta không thể nào phủ nhận được, vì có người làng đi ngang qua nhìn thấy cô ta ở đó.

    - Vậy xem ra có thể kết án được rồi!

    - Nhưng, Watson này, đây lại là một cây cầu chỉ có duy nhất một nhịp đá, với lan can đá, bắc ngang qua chỗ hẹp nhất của một vùng nước vừa dài lại vừa sâu, hai phía cầu kín đầy lau sậy, mà dân địa phương gọi là đầm Thor. Xác chết nằm ở đầu cầu. Nhưng thôi, khách hàng của chúng ta đến rồi, ông ta đến sớm hơn giờ hẹn nhiều.

    Billy ra mở cửa, nhưng vào báo tên khách lại là Marlow Bates, cả hai bên chẳng hề quen biết nhau. Ông ta lùn và gầy, cử chỉ vừa rất nôn nóng lại vừa do dự, giống như người đang bị khủng hoảng tinh thần vậy.

    - Thưa ông, ông đang bị kích động mạnh. - Sherlock Holmes nói - Mời ông ngồi! Tôi chỉ có thể tiếp chuyện ông ít phút thôi, vì tôi có hẹn lúc 11 giờ.

    - Tôi biết. - Người khách hổn hển nói - Ông Gibson sắp tới, ông ta là ông chủ của tôi, còn tôi là là người quản lý đất đai của ông ta. Ông ta quả là nham hiểm, cực kỳ nham hiểm.

    - Có lẽ ông hơi quá lời chăng?

    - Tôi phải nhấn mạnh thế, vì thì giờ eo hẹp. Không thể để cho ông ta phát hiện tôi ở đây. Ông ta sắp tới rồi, mà tôi thì không thể tới sớm hơn.

    - Ông là quản lý của ông ấy?

    - Tôi đã xin nghỉ việc rồi, chỉ hai tuần nữa là tôi thoát khỏi ách nô dịch của ông ta. Ông ta là kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn với tất cả mọi người. Ông ta dùng tiền làm từ thiện để che giấu ý đồ tội lỗi của mình. Ông ta rất tàn khốc với vợ, coi bà ấy như đồ bỏ vậy. Bà ấy chết thế nào tôi không rõ, nhưng tôi dám chắc là ông ta đã đẩy bà ấy vào cuộc sống bi thảm tuyệt vọng. Bà ấy là người xứ nhiệt đới, sinh tại Brazil, chắc ông đã biết?

    - Tôi chưa nghe thấy điều này.

    - Sinh ở vùng nhiệt đới nên bà ấy có tính cách cũng rất nhiệt đới, là người nóng tính, dễ bị kích động. Bà ấy yêu ông ta với tất cả tình yêu của một người phụ nữ. Trước kia, bà ấy là một phụ nữ đẹp mê hồn, nhưng khi sắc đẹp ấy phôi pha theo thời gian thì bà ấy chẳng thể níu kéo nổi ông ta nữa, sau khi sức hấp dẫn sút giảm, bà đã không còn được ông ta yêu chiều nữa. Chúng tôi đều quý mến bà ấy, đồng tình với bà ấy, căm giận thái độ độc ác của ông ta. Nhưng ông ta lại rất biết ăn nói, rất giảo hoạt. Xin ngài chớ nghe những lời đường mật của ông ta, đừng tin cái mẽ ngoài hào nhoáng, vì bụng ông ta là cả một bồ dao găm! Thôi tôi đi đây. Ông ta sắp tới rồi.

    Vị khách hoảng hốt nhìn đồng hồ, vọt ra khỏi cửa và mất hút.

    - Này Watson, xem ra ông Gibson này có những nhân viên trung thành khác thường. Nhưng lời cảnh cáo đó không thừa, ta hãy đợi nhân vật chính đến.

    Đúng 11 giờ, chúng tôi nghe bước chân nặng nề trên cầu thang. Nhà triệu phú tiếng tăm một thời vào phòng. Chỉ thoạt nhìn, tôi chẳng những thấu hiểu được nỗi khiếp sợ và căm ghét của người quản lý trước ông ta, mà còn hiểu rõ cả những lời nguyền rủa từ các đối thủ cạnh tranh của ông ta nữa. Nếu tôi là nhà điêu khắc muốn đắp một bức tượng ông chủ doanh nghiệp thành công điển hình, người có ý chí sắt thép và trái tim lạnh lùng, chắc chắn tôi sẽ chọn ông ta làm người mẫu. Người ông ta to, cao, gầy khiến người khác có cảm giác rằng đó là kẻ tham lam. Mặt ông ta vuông, như được tạc từ đá, nhưng không nhẵn, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm với rất nhiều nếp nhăn và vết sẹo hằn sâu. Đôi mắt xám lạnh lùng, tinh tế, nằm ẩn dưới đôi lông mày rậm. Sau khi Holmes giới thiệu tên tôi, ông ta hơi cúi người, rồi trịnh trọng kéo ghế ngồi xuống, sát với Holmes, gần như kề vai.

    - Thưa ông Holmes, cho phép tôi nói thẳng. - Ông ta bắt đầu mở miệng - Với vụ này, chuyện tiền nong không cần phải so kè. Nếu ông muốn soi sáng cho chân lý thì có thể lấy ngân phiếu thắp làm đuốc cũng được. Cô gái đó vô tội và cần được minh oan, còn bằng cách nào thì tùy ông. Vậy, ông hãy đặt giá đi!

    - Mức thù lao của tôi luôn được định theo biểu giá cụ thể. - Holmes lạnh lùng trả lời - Tôi không bao giờ thay đổi, trừ những lúc làm miễn phí cho vài thân chủ.

    - Vâng, nếu ông chẳng coi tiền bạc là gì, thì xin ông hãy nghĩ đến danh tiếng bản thân. Ông mà làm được vụ này, báo chí Anh và Mỹ sẽ đưa ông lên tận mây xanh, ông sẽ thành nhân vật mới ở cả hai châu lục.

    - Xin đa tạ ngài, nhưng tôi luôn chỉ muốn cứ âm thầm làm việc. Điều khiến tôi hứng thú chỉ là bản thân vấn đề của vụ án. Thôi, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, xin ngài hãy vào đề đi.

    - Theo tôi, các điểm chính báo chí đã nêu cả rồi, e rằng tôi cũng chẳng có gì mới hơn khả dĩ giúp được ông. Nhưng điều gì ông cần biết rõ, tôi sẵn sàng trả lời.

    - Vậy thì, chỉ có một điểm duy nhất thôi.

    - Là gì vậy?

    - Quan hệ thực tế giữa ngài và cô Dunbar là thế nào?

    Ông ta giật mình nhổm hẳn người trên ghế, rồi mau chóng lấy lại bình tĩnh:

    - Tôi nghĩ vấn đề ông hỏi thuộc quyền của ông, thậm chí đó là chức trách của ông, phải không, thưa ông?

    - Tôi đồng ý với cách nghĩ của ngài.

    - Vậy tôi có thể đảm bảo với ông rằng, quan hệ của chúng tôi hoàn toàn là quan hệ giữa một ông chủ với một cô gia sư trẻ của các con tôi mà thôi…

    Holmes đứng dậy, nói:

    - Tôi rất bận, thưa ngài, tôi không có thời gian và cũng chẳng hứng thú gì khi nói những chuyện vô bổ. Xin tạm biệt ngài.

    Vị khách cũng đứng lên, thân thể đồ sộ của ông ta như đe dọa Holmes. Dưới đôi lông mày rậm lóe lên tia sáng giận dữ, đôi gò má xám chợt ửng đỏ:

    - Quái quỷ gì vậy, ông Holmes? Ông từ chối vụ án của tôi chăng?

    - Ít nhất là tôi từ chối bản thân ngài. Tôi cho rằng điều tôi nói đã rất rõ ràng.

    - Rõ ư? Nhưng ẩn ý đằng sau lời từ chối đó là gì vậy? Phải chăng là để nâng giá hay đành chịu bó tay, hoặc còn gì khác? Tôi có quyền đòi hỏi lời giải thích…

    - Có thể là ngài có quyền đó. Tôi có thể giải thích. Vụ này đã quá phức tạp rồi, nên không thể để mắc thêm sai lầm nữa.

    - Ý ông là tôi nói dối ư?

    - Tôi đã cố gắng thật tế nhị. Nhưng nếu ngài cứ muốn nói như vậy, thì tôi cũng không phản đối đâu.

    Tôi lập tức bật dậy, bởi trên mặt ông ta lộ rõ vẻ hung hãn, và ông ta đang chực giơ nắm đấm ra. Nhưng Holmes lại mỉm cười, cầm lấy cái tẩu thuốc:

    - Thưa ngài, xin ngài chớ to tiếng. Tôi nghĩ ngài nên ra ngoài đi dạo một lát, bình tĩnh suy nghĩ lại sẽ có lợi cho ngài đấy!

    Ông ta phải cố gắng lắm mới kìm nén được cơn giận dữ của mình. Tôi rất khâm phục sự tự kiềm chế của ông ta. Chỉ một thoáng ông ta đã chuyển sang thái độ lạnh lùng, điềm đạm, pha chút khinh khỉnh.

    - Được thôi! Tùy ông… Tôi biết ông sẽ có cách xử lý, tôi không thể ép ông làm vụ này. Nhưng việc làm hôm nay của ông là tự chuốc họa vào thân… Tôi đã từng đánh đổ khối kẻ còn mạnh hơn ông nhiều. Chẳng kẻ nào dám đối đầu với tôi, chẳng kẻ nào dám cản đường tôi!

    - Tôi đã nghe nhiều người nói vậy rồi, vậy mà tôi vẫn còn ngồi đây. - Holmes mỉm cười - Thôi, tạm biệt ngài, còn nhiều thứ ngài cần phải lĩnh hội đấy.

    Vị khách hầm hầm đi ra, còn Holmes thì bình thản hút thuốc, mắt nhìn mơ màng lên trần nhà.

    - Anh có ý kiến gì không Watson? - Cuối cùng thì một lúc sau anh ấy cũng hỏi tôi.

    - Nói thật, tôi nghĩ, ông ta là kẻ rất vô tình, sẵn sàng gạt bỏ tất cả những ai cản đường mình. Vợ ông ta chính là người cản đường mà ông ta không ưa gì, quả đúng như lời Marlow nói lúc trước.

    - Đúng! Tôi cũng nghĩ vậy!

    - Nhưng còn quan hệ giữa ông ta với cô gia sư là thế nào nhỉ, anh làm sao mà nhận ra được?

    - Chỉ cần chọc ông ta một chút là biết ngay. Tôi cho rằng giọng điệu trong bức thư của ông ta rất căng, không bình thường, không giống với thái độ biết tự kiềm chế của ông ta hôm nay. Rõ ràng là ông ta có tình cảm mạnh mẽ, nhưng là với bị cáo, chứ không phải với nạn nhân. Muốn hiểu cặn kẽ thì phải làm rõ mối quan hệ giữa ba người họ. Anh thấy vừa rồi tôi dùng cách tấn công trực diện mà ông ta rất lì lợm nghênh chiến. Rồi tiếp đó, tôi cố gây cho ông ta ấn tượng rằng hình như tôi đã biết cả rồi. Nhưng thực tình, tôi chỉ rất nghi ngờ vậy thôi!

    - Vậy ông ta sẽ quay lại đây nữa chứ?

    - Chắc chắn! Ông ta không bỏ cuộc đâu. Đấy, chuông cửa đã lại reo rồi. Ồ, thưa ngài, tôi vừa nói với bác sĩ Watson là ngài sẽ quay lại.

    Lúc này, có vẻ ông ta đã trầm tĩnh hơn lúc đi ra nhiều, dù rằng trong mắt ông ta vẫn còn vương chút kiêu ngạo của kẻ bị tổn thương. Nhưng hình như lý trí mách bảo ông ta, muốn đạt được mục đích thì cần phải nhượng bộ.

    - Thưa ông Holmes, tôi đã suy nghĩ lại, tôi thật lỗ mãng khi hiểu sai ý ông. Ông có lý do để tìm hiểu chân tướng sự thật, tôi càng thêm tôn trọng ông. Nhưng tôi xin nói thật, quan hệ giữa tôi và cô Dunbar chẳng có liên quan gì tới vụ này cả.

    - Điều này phải do tôi quyết định chứ, đúng không?

    - Đúng, tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng ông phải thừa nhận, rất nhiều người khi bị hỏi thẳng quan hệ của họ với một phụ nữ nào đó thì họ luôn cảnh giác đề phòng, nhất là khi có tình cảm thầm kín… Ai cũng có quyền giữ kín những nỗi niềm riêng tư ở nơi sâu thẳm trong tâm hồn mình, không muốn người khác đụng chạm vào. Thế mà ông lại đột ngột... Nhưng ông có chủ đích tốt, tôi có thể thông cảm được: đó là vì ông muốn cứu cô ấy! Ông còn muốn hỏi gì nữa không?

    - Tôi muốn… sự thật.

    Ông ta hơi chần chừ, khuôn mặt lạnh lùng đầy nếp nhăn sa sầm, nghiêm nghị.

    - Tôi sẽ nói ngắn gọn cho ông hay. - Cuối cùng thì ông ta cũng phải hé răng - Có một số việc rất khó nói và nói ra cũng rất khổ tâm. Tôi gặp nhà tôi ở mỏ vàng, khi tôi đi đào vàng ở Brazil. Maria Pinto là con gái của một quan chức chính phủ ở Manaos. Cô ấy vô cùng xinh đẹp, tính tình sôi nổi, nồng nhiệt, đam mê hết mình, nhưng rất dễ xúc động, đầy khí chất của người xứ nhiệt đới, hoàn toàn khác với phụ nữ Mỹ. Thế là tôi yêu và lấy cô ấy làm vợ. Tới khi tình yêu lãng mạn qua đi - phải mất vài năm - tôi mới nhận ra là giữa chúng tôi không có điểm chung gì cả, hoàn toàn không; tình yêu đã nguội lạnh. Nếu cô ấy cũng vậy thì chuyện dễ xử lý rồi. Nhưng chắc ông cũng biết, dù tôi có nói gì cũng chẳng ảnh hưởng tới tình cảm của cô ấy. Sở dĩ tôi lạnh lùng, thậm chí có người bảo là tàn nhẫn nữa, vì tôi biết nếu có thể phá vỡ tình yêu đó, hoặc biến nó thành hận thù, thì đều có lợi cho cả hai. Nhưng chẳng có cách nào! Cô ấy vẫn yêu tôi, vẫn sùng bái tôi.

    "Giữa lúc đó thì cô Dunbar tới theo lời rao trên báo, và trở thành gia sư trong gia đình tôi. Mọi người đều công nhận cô ấy vô cùng xinh đẹp. Tôi không muốn mình giả vờ cao thượng, tôi thừa nhận cùng sống với một cô gái trẻ đẹp, lại thường xuyên tiếp xúc thì không thể không nảy sinh những tình cảm thân mật mãnh liệt. Ông có trách tôi không, thưa ông?"

    - Tôi không trách ngài. Nhưng nếu ngài đã thổ lộ như vậy thì ngài lại đáng trách, bởi có thể nói, ngài phải có trách nhiệm bảo vệ cô gái đó.

    - Có lẽ là như vậy. - Ông ta nói - Tôi e rằng, suốt cả cuộc đời tôi chưa hề khao khát thứ gì hơn là tình yêu và chiếm được cô ấy. Tôi có nói với cô ấy điều đó.

    - Ồ, ngài đã nói như thế rồi sao?

    Một khi tình cảm của Holmes lay động, trông anh ấy thật ghê gớm.

    - Tôi nói với cô ấy, nếu được, tôi nhất định sẽ cưới cô ấy; nhưng điều đó lại không do tôi quyết định. Tôi nói, tôi không tiếc tiền, chỉ cần việc gì làm cho cô ấy hạnh phúc, tôi đều sẵn sàng.

    - Thật khảng khái! - Holmes giọng đầy mỉa mai bình luận.

    - Xem ông kìa! Tôi tìm đến ông là để nhờ ông chứng minh cô ấy vô tội, chứ không phải để nghe ông thuyết giảng về đạo đức.

    - Tôi chỉ nghĩ tới thân phận cô gái ấy, nên mới quan tâm đến vụ án này. - Holmes nghiêm giọng - Tôi cho rằng tội trạng mà cô ta bị gán cho còn tồi tệ hơn cái việc ngài vừa thừa nhận. Ngài mắc tội hủy hoại một người con gái yếu ớt đang sống dưới mái nhà của mình. Những người lắm tiền như ngài đáng phải nhận lấy bài học này, không phải tất cả đều có thể mua bằng tiền.

    Tôi không ngờ là ông vua vàng lại thành thực tiếp nhận lời chỉ trích đó.

    - Nay thì tôi đã cảm thấy như vậy rồi. Cảm ơn Chúa, tôi đã không được toại nguyện. Cô ấy kiên quyết không nghe, muốn ngay lập tức thôi việc để về nhà.

    - Vì sao cô ấy chưa đi?

    - Cái đó, trước tiên là do còn có người phải sống nhờ vào cô ấy, nếu bỏ việc thì với cả cô ấy lẫn người kia, đều chẳng khác gì một tai họa. Do tôi hết lời thề thốt sẽ không quấy nhiễu sự bình an của cô ấy, nên cô ấy đã đồng ý ở lại. Còn một lý do nữa, là cô ấy biết ảnh hưởng của mình đối với tôi, và ảnh hưởng đó mạnh hơn bất kỳ ảnh hưởng nào khác. Cô ấy muốn dùng ảnh hưởng đó để làm việc tốt.

    - Làm gì vậy?

    - Cô ấy biết một số việc làm ăn của tôi, cơ nghiệp của tôi rất to lớn, lớn đến mức người khác khó tưởng tượng nổi. Tôi có thể xây dựng nó và cũng có thể phá hủy nó; mà tôi thì luôn hủy hoại, chẳng những hủy hoại cá nhân mà còn hủy hoại cả cộng đồng, cả thành phố, thậm chí cả một quốc gia nữa. Kinh doanh là một cuộc đấu tranh tàn khốc, kẻ yếu sẽ thất bại. Tôi dốc toàn lực vào đó mà không hề ngó ngàng tới những lời than khóc khổ đau của người khác. Nhưng cô ấy lại có cách nhìn khác, cô ấy tin rằng, sự giàu có vược bậc của người này không nên được xây dựng trên cơ sở sự phá sản và đói khổ của hàng nghìn người khác. Cô ấy cho rằng tôi chịu nghe lời cô ấy, cũng như tin rằng bằng nguyên tắc hành xử của mình, có thể làm được chút gì tốt lành cho công chúng. Vì vậy mà cô ấy ở lại, không bỏ đi nữa. Sau đó mới xảy ra bi kịch…

    - Ngài có thể làm sáng tỏ được điều gì không?

    Ông ta im lặng, suy nghĩ mấy phút:

    - Tôi không phủ nhận điều này rất không có lợi cho cô ấy. Phụ nữ cũng có cuộc sống nội tâm của họ mà đàn ông không hiểu. Lúc đầu khi sự việc vừa xảy ra, tôi rất ngạc nhiên, cho rằng có thể do cô ấy quá bị kích động nên đã đi ngược bản tính của mình. Tôi có một cách giải thích sẽ nói cho ông ngay bây giờ, bất chấp nó là thực hay giả. Hiển nhiên vợ tôi là người cực kỳ ghen tuông, ghen tuông cả trong tâm tưởng và tinh thần, còn đáng sợ hơn cả sự ghen tị về thể xác. Mặc dù vợ tôi chẳng có lý do gì để ghen tuông với cô gia sư kia, tôi thấy cô ấy cũng rất biết điều. Cô ấy thực sự cảm nhận được ảnh hưởng về tư tưởng và hành vi của cô gái người Anh kia đối với tôi, điều mà cô ấy không có được. Dẫu đó là ảnh hưởng tốt thì cũng thế thôi. Cô ấy tự hận mình đến phát điên lên, cô ấy luôn mang dòng máu của người xứ nhiệt đới. Có thể cô ấy mưu toan giết Dunbar, hoặc có ý định dùng súng để uy hiếp, buộc cô ấy phải rời xa chúng tôi… Nhưng có lẽ súng… cướp cò, khiến chính người cầm súng bị thiệt mạng.

    - Ồ! Có lẽ đây là giả thuyết duy nhất có thể giải thoát cô gái khỏi tội giết người.

    - Phủ nhận chưa phải là điều tồi tệ nhất, đúng không? Người ta có thể hiểu được, một cô gái rơi vào hoàn cảnh hãi hùng đó có thể hốt hoảng trở về nhà với khẩu súng trong tay, thậm chí có thể vứt nó vào tủ quần áo hay vào một chỗ nào đó, mà rồi chính mình cũng không biết gì. Khi khẩu súng bị phát hiện thì cô ấy lại phủ nhận tất cả, bởi giải thích thế nào cũng không thể nói rõ được. Chẳng có gì đánh đổ được giả thiết đó cả.

    - Chỉ bản thân cô Dunbar là biết rõ điều đó thôi.

    - Cũng có thể…

    Sherlock Holmes nhìn đồng hồ:

    - Tôi tin rằng sáng hôm nay chúng tôi sẽ nhận được giấy phép cần thiết, và có thể tới Winchester bằng chuyến tàu buổi chiều. Khi tôi gặp được cô gái trẻ đó, rất có thể tôi sẽ làm sáng tỏ được nhiều điều. Nhưng tôi không thể đảm bảo đạt được kết quả như ngài mong muốn.

    Do việc lấy giấy phép từ nhà chức trách bị trục trặc khiến ngay hôm đó không thể xuất phát được, chúng tôi đành đi tới cầu Thor ở khu lãnh địa của ông ta. Ông ta không đi cùng chúng tôi, nhưng cho chúng tôi địa chỉ của thượng sĩ Coventry - viên cảnh sát sở tại. Đây chính là viên cảnh sát đến hiện trường điều tra đầu tiên. Anh ta cao gầy, da trắng, trông bộ dạng hơi bí hiểm, dễ gây cho người ta cảm giác anh ta biết nhiều điều nhưng không dám nói ra. Anh ta còn có một thói quen là hay đột ngột hạ thấp giọng ra vẻ như chuyện rất quan trọng, kỳ thực lại chẳng có gì cả. Nhưng đằng sau những điều đó, anh ta lại là một người thành thực, đúng mực, không kiêu ngạo tới mức không dám thừa nhận năng lực mình có hạn, cần được người khác giúp đỡ.

    - Dù sao thì tôi cũng muốn ngài đến chứ không muốn những người ở Scotland Yard đến, thưa ngài Holmes. - Anh ta thật thà thừa nhận. - Cảnh sát cấp trên nhúng tay vào thì dù có thành công, cảnh sát địa phương cũng chẳng vinh dự gì, mà thất bại thì lại bị đem ra làm vật hy sinh. Còn ngài, tôi nghe tiếng ngài chơi đẹp hơn. Có thể khẳng định là ngài rất có nghĩa khí. Ông bạn Watson của ngài hẳn cũng như vậy. Vậy thì thưa ngài, chúng ta có thể cùng ra hiện trường. Tôi xin nêu ra một vấn đề chỉ riêng với ngài thôi. - Anh ta ngó xung quanh vẻ sợ sệt - Ngài không cho rằng trong vụ này, Neil Gibson chính là thủ phạm sao?

    - Tôi cũng đang suy xét điều đó.

    - Chắc ngài chưa gặp tiểu thư Dunbar, cô ấy là người tuyệt vời về mọi mặt. Chắc chắn là ông ta không muốn cô vợ gây khó cho mình. Mà người Mỹ lại dùng súng dễ dàng hơn người Anh chúng ta nhiều. Đó chính là khẩu súng của ông ấy đấy.

    - Điều này đã được chứng thực chưa?

    - Rồi. Đó là một khẩu trong bộ đôi súng của ông ta.

    - Một khẩu trong bộ đôi ư? Còn khẩu kia đâu?

    - Ông ta có rất nhiều loại vũ khí. Chúng tôi chưa tìm thấy khẩu súng thứ hai, nhưng bao súng đúng là bao đôi.

    - Nếu đúng vậy thì phải tìm bằng được khẩu súng kia nữa.

    - Chúng tôi đã gom tất vào góc nhà ông ấy, ngài có thể đến xem.

    - Để sau! Bây giờ chúng ta tới hiện trường đã.

    Đoạn đối thoại trên diễn ra trong căn phòng nhỏ của viên cảnh sát, nơi đã biến thành trạm cảnh sát địa phương. Từ đây đi nửa dặm, xuyên qua cánh đồng hoang lộng gió phủ đầy lá vàng của cây dương xỉ, chúng tôi đến cổng phụ của lãnh địa Thor của nhà triệu phú Mỹ. Đi dọc con đường nhỏ trong khu vực bảo tồn chim trĩ, từ giữa vùng đất hoang mênh mông, chúng tôi nhìn thấy một ngôi nhà nửa làm bằng gỗ, theo hai lối kiến trúc cổ khác nhau đứng chênh vênh trên đỉnh đồi. Bên cạnh đó, có một hồ nhỏ dài, mọc đầy cỏ lau, quãng giữa hẹp nhất có một cây cầu đá. Dừng ở đầu cầu, viên cảnh sát chỉ tay xuống mặt đất, nói:

    - Đây chính là nơi thi thể nạn nhân nằm. Tôi đã đặt hòn đá này làm dấu.

    - Anh đến trước khi thi thể bị chuyển đi chứ?

    - Đúng vậy! Họ lập tức tìm gọi tôi đến đây.

    - Ai tới tìm anh?

    - Chính ông Gibson. Khi có người báo, ông ta và một số người khác cùng từ trong nhà chạy ra. Ông ta kiên quyết không cho ai di chuyển thi thể nạn nhân cũng như mọi thứ, trước khi cảnh sát tới.

    - Thật sáng suốt. Tôi đọc trên báo, biết rằng hung thủ bắn ở cự ly không xa?

    - Quả vậy, rất gần là đằng khác.

    - Viên đạn xuyên qua thái dương bên phải, đúng không?

    - Sát gần chỗ đó, thưa ngài.

    - Thi thể nằm ở tư thế nào?

    - Nằm sấp. Không có dấu vết vật lộn. Không một dấu vân tay. Không thấy có vũ khí. Tay trái của bà ta giữ chặt mẩu giấy do Dunbar viết.

    - Anh vừa bảo là nắm chặt ư?

    - Đúng như vậy! Chúng tôi phải rất vất vả mới mở các ngón tay ra được.

    - Điều này vô cùng quan trọng, vì nó loại bỏ được giả thiết là mảnh giấy bị nhét vào tay khi nạn nhân đã chết, nhằm tạo chứng cứ giả. À, tôi nhớ rồi, trên mảnh giấy viết: "Tôi sẽ đến cầu Thor lúc 9 giờ tối. G. Dunbar", đúng không?

    - Đúng, đúng vậy!

    - Cô Dunbar đã thừa nhận mình viết mảnh giấy đó?

    - Thưa vâng.

    - Cô ta giải thích ra sao?

    - Cô ấy chuẩn bị biện hộ cho mình tại tòa nên chẳng nói gì cả.

    - Quả là bài toán hóc búa đây. Về mảnh giấy, xem ra còn rất mù mờ.

    - Nhưng, - Anh chàng cảnh sát chen vào - theo thiển ý của tôi, trong toàn bộ vụ này, mẩu giấy là điểm sáng tỏ duy nhất đấy.

    Sherlock Holmes lắc đầu:

    - Bây giờ cứ giả thiết mảnh giấy đó là do bị cáo viết thật, thì bà ta đã phải nhận được trước đó một vài giờ. Vậy vì sao người chết vẫn nắm chặt nó trong tay? Khi gặp nhau, họ đâu cần tới mảnh giấy đó nữa? Điều đó chẳng phải rất lạ sao?

    - Nghe ngài nói vậy, tôi cũng thấy kỳ lạ thật.

    - Tôi muốn ngồi yên đây suy nghĩ một lát.

    Holmes vừa nói vừa ngồi lên thành cầu bằng đá. Tôi thấy anh đưa mắt săm soi tìm kiếm. Đột nhiên anh vụt đứng dậy, chạy tới thành cầu bên kia, rút kính lúp ra quan sát tỉ mỉ từng phiến đá.

    - Có chuyện kỳ lạ này! - Holmes nói.

    - Đúng, chúng tôi cũng đã nhìn thấy vết sứt trên thành cầu. Nhưng tôi lại nghĩ rằng là do người qua đường vô tình gây ra.

    Đá màu xám, nhưng vết sứt lại sáng màu, to bằng đồng tiền xu. Nhìn kỹ, có thể thấy vết sứt đó phải do một lực rất mạnh tác động vào.

    - Phải cần cú đập thật mạnh mới để lại dấu vết như vậy. - Anh ấy lấy cây gậy gõ thật mạnh mấy cái vào thành cầu đá mà chẳng thấy có vết gì cả - Rõ ràng là rất mạnh, mà lại ở một vị trí rất bất bình thường thế này: ở mép dưới của thành cầu.

    - Nhưng chỗ này còn cách thi thể ít ra là năm thước cơ mà.

    - Không sai, đúng là năm thước. Có thể điều này chẳng liên quan gì tới vụ án cũng nên, nhưng vẫn rất đáng lưu ý. Được rồi, ở đây chẳng có gì để tìm kiếm nữa. Có phải anh nói, ở quanh đây không có dấu chân phải không?

    - Thưa, mặt đất cứng như sắt, tuyệt nhiên chẳng có dấu chân nào!

    - Vậy chúng ta đi thôi! Có thể vào trong nhà xem trước mớ vũ khí mà anh nói, sau đó chúng tôi sẽ đi Winchester. Tôi muốn gặp cô Dunbar trước khi tiếp tục điều tra.

    Ông Gibson vẫn chưa về. Chúng tôi gặp lại Bates, người hơi có vẻ hoảng loạn mà hồi sáng đã ghé qua văn phòng chúng tôi. Ông ta dẫn chúng tôi đi xem số vũ khí của ông chủ với vẻ mặt rất đau khổ. Chúng tôi thấy các loại vũ khí xếp thành một mớ, nghĩ rằng đây có lẽ là những thứ mà cả đời chủ nhân của chúng mạo hiểm mới có được. Ông Bates nói:

    - Ông chủ có không ít kẻ thù, phàm những ai biết tính cách và tác phong của ông ta đều chẳng lấy gì làm lạ. Hàng ngày, khi đi ngủ, ông ta luôn để súng với đạn đã lên nòng ở ngay đầu giường và trong ngăn kéo. Ông ta là con người đầy bạo lực, nhiều lúc chúng tôi rất sợ hãi. Bà vợ đã quá cố của ông ta cũng nhiều phen phải hết hồn, bị khủng hoảng…

    - Ông đã nhìn thấy ông ấy đánh đập bà ấy bao giờ chưa?

    - Việc này thì tôi đâu dám nói. Nhưng tôi có nghe được những lời nhục mạ rợn đến tận xương tủy của ông ta với bà vợ, thậm chí ngay trước mặt gia nhân.

    - Ông vua vàng này, cuộc sống riêng tư cũng chẳng sáng chói cho lắm. - Khi chúng tôi lên xe, Holmes thốt lên - Watson này, chúng ta nắm được không ít dữ liệu, có một số hoàn toàn mới, nhưng tôi e để có thể kết luận được thì còn xa vời đấy. Mặc dù ông Bates rõ ràng không ưa gì ông chủ của mình, nhưng tôi được biết rằng: Khi phát hiện sự việc xảy ra, rõ ràng là ông chủ vẫn ở trong thư viện tại nhà. Bữa tối phải 8 giờ 30 phút mới được dọn ra, tới lúc đó mọi việc vẫn bình thường. Đúng là nhận được tin báo lúc khuya khoắt, nhưng thảm kịch lại xảy ra vào thời gian như ghi trên mảnh giấy. Không có bằng chứng nào để khẳng định là ông chủ từ 5 giờ chiều, sau khi từ thành phố về, đã ra ngoài. Ngược lại, cô Dunbar đã thừa nhận việc hẹn gặp bà chủ ở cầu Thor. Tôi có mấy việc tối quan trọng cần hỏi cô ấy. Chỉ có gặp được chính cô ấy, tôi mới yên tâm. Tôi phải thừa nhận, vụ án này hết sức bất lợi với cô ấy… Chỉ trừ một điều…

    - Điều gì vậy?

    - Chính là việc phát hiện ra khẩu súng trong tủ quần áo của cô ấy.

    - Cái gì? - Tôi ngạc nhiên hỏi - Tôi cứ nghĩ, đó là chứng cứ thuyết phục nhất chứ?

    - Không đúng. Lần đầu tiên nghe chi tiết này, tôi đã thấy rất đáng ngờ rồi. Bây giờ, sau khi biết được ít nhiều, tôi lại cho rằng đó chính là chứng cứ duy nhất có thể tin cậy được để mà hy vọng. Chúng ta cần phải biết nghi ngờ rằng đây là một màn dàn dựng lừa bịp có chủ ý.

    - Tôi chẳng hiểu gì cả.

    - Vậy thì, Watson này, giả sử anh là một cô gái định loại bỏ tình địch của mình. Lạnh lùng và tỉnh táo, anh đã sắp đặt âm mưu xong xuôi: Viết một mảnh giấy hẹn. Đối phương đã tới. Anh cầm súng theo, rồi gây án… Tất cả đều êm xuôi. Lẽ nào sau khi thực hiện xong, anh lại làm một việc rất ngu xuẩn, chẳng giống tí gì phong thái của một sát thủ lừng danh là không ném súng xuống đầm nước sâu dày đặc lau sậy ngay đấy để vĩnh viễn phi tang, mà lại mang về, cẩn thận giấu trong tủ quần áo, mặc dù biết rõ đó là nơi cảnh sát lục tìm đầu tiên? Watson này, nếu là anh, chắc chắn anh cũng không làm cái việc quá ư là ngu ngốc đó chứ?

    - Nhưng biết đâu là do quá hoảng hốt.

    - Không thể! Tôi không tin khả năng đó. Nếu vụ án mạng đã được tính toán âm mưu từ trước, thì nó dứt khoát cũng phải được tỉnh táo che đậy. Cầu mong rằng tất cả đều đang vướng vào một sự nhầm lẫn to lớn!

    - Nhưng quan điểm này của anh lại đòi phải giải quyết nhiều vấn đề khác nữa.

    - Đúng, phải giải quyết chúng. Một khi quan điểm đã chuyển biến, những chứng cứ vốn bất lợi trước đây lại trở thành bằng chứng của chính sự thật. Ví dụ như khẩu súng, Dunbar nói cô không hề biết gì về nó cả. Theo giả thiết mới của chúng ta thì cô ấy đã nói thật; cho nên súng là do ai đó cố ý bỏ vào tủ của cô ấy. Vậy là ai đây? Ai muốn đổ tội cho cô ấy? Kẻ đó có phải chính là tên tội phạm? Anh thấy không: chúng ta đã có hướng điều tra mới rồi đó.

    Tối hôm ấy, chúng tôi buộc phải qua đêm ở Winchester vì chưa xong thủ tục. Sáng hôm sau, luật sư biện hộ, tên là Joyce Cummings, đã cùng chúng tôi tới phòng giam cô Dunbar. Từ cô toát lên một thần thái đầy sức mạnh, hoàn toàn có thể cảm hóa và điều khiển người khác. Cô ấy là người mạnh mẽ, khuôn mặt đầy mẫn cảm, khiến bạn cảm thấy cho dù cô ấy có thể làm việc gì đó bồng bột nhất thời, về bản chất, cô ấy vẫn rất cao quý, luôn lương thiện với mọi người. Cô có mái tóc nâu, người cao dong dỏng, đoan trang, đặc biệt là đôi mắt đầy biểu cảm. Nhưng trong đôi mắt nâu kia vẫn ẩn chứa nỗi tuyệt vọng, âm thầm mà thấm thía, giống như con thỏ nhỏ đáng thương đã sập bẫy mà thấy chẳng có lối nào thoát thân! Khi cô ấy biết người tới thăm và giúp cô là Sherlock Holmes nổi tiếng, thì hai gò má tái nhợt có đôi chút ửng hồng, cô gái nhìn chúng tôi với ánh mắt đã lóe lên chút hy vọng.

    - Có lẽ ông chủ đã nói tình hình giữa chúng tôi? - Giọng cô khe khẽ.

    - Phải! - Holmes đáp - Cô không cần phải kể những chuyện lấn cấn đó nữa. Gặp cô, tôi tin lời ông ta nói là thật, bất kể đó là về ảnh hưởng của cô đối với ông ta, hay mối quan hệ trong sáng giữa hai người. Nhưng sao những chi tiết đó cô lại không cho các nhà điều tra biết?

    - Tôi vẫn nghĩ, sẽ chẳng có kiện cáo gì chỉ vì những điều chả ai tin được đó. Chỉ cần chúng tôi nhẫn nại chờ đợi, tất cả rồi sẽ sáng tỏ, chả cần chúng tôi phải đào bới những chuyện đau lòng về đời tư của gia đình ấy. Nhưng nay tôi mới biết, chẳng những không sáng tỏ mà ngược lại, mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn.

    - Tiểu thư này, - Holmes cất lời an ủi - tôi mong cô đừng bao giờ ảo tưởng rằng sự thật sẽ tự sáng tỏ. Luật sư Cummings có thể nói rõ với cô, tình hình rất bất lợi cho chúng ta, phải cố gắng hết sức mới có cơ may thắng cuộc được. Mong cô cũng gắng sức giúp chúng tôi làm sáng tỏ vụ việc.

    - Tôi sẽ không giấu giếm điều gì cả.

    - Vậy cô hãy nói về quan hệ với bà chủ!

    - Bà ta rất hận tôi, hận đến điên cuồng, theo đúng tính cách của con người xứ nhiệt đới. Bà ta là người làm gì cũng làm đến cùng, yêu chồng bao nhiêu thì hận tôi bấy nhiêu. Tôi không muốn nói những lời bất công với bà ta, nhưng tôi cho rằng bà ta đã yêu chồng một cách mù quáng nên không hiểu được mối liên hệ giữa chồng bà và tôi. Bà ta cũng không hiểu được rằng, sở dĩ tôi còn nấn ná là bởi tôi còn muốn tác động tốt tới ông chủ. Nay tôi đã nhận ra sai lầm của mình, tôi không có tư cách gì trở lại đó, mặc dù có thể khẳng định rằng những bất hạnh lớn trong ngôi nhà đó, mà sự có mặt của tôi bị coi là căn nguyên, thì dù tôi có rời đi, đại họa không chóng thì chày vẫn cứ xảy ra.

    - Bây giờ, cô hãy kể lại quá trình sự việc hôm đó một cách tỉ mỉ và chính xác cho chúng tôi nghe!

    - Tôi sẽ nói thật hết những điều tôi biết với ngài, là tôi kể sự thật chứ không phải cố minh oan. Ngoài ra, còn có một số tình tiết, mà đó lại là những tình tiết quan trọng nhất, thì tôi lại không thể giải thích và cũng không nghĩ ra được cách gì để giải oan cho mình.

    - Chỉ cần cô nói rõ sự thật, có lẽ người ngoài sẽ có cách giải oan cho cô.

    - Về việc tối hôm đó tôi đã có mặt tại cầu Thor, đó là do buổi sáng tôi nhận được mảnh giấy do bà chủ viết. Mảnh giấy ấy đặt trên bàn, trong phòng học của bọn trẻ; có thể do bà ta tự đem đến đặt ở đó. Trên mảnh giấy, bà ta yêu cầu tôi sau bữa tối ra đầu cầu chờ bà ta, bà có việc quan trọng muốn nói và bảo tôi hãy viết giấy trả lời, rồi đặt tại chỗ đồng hồ mặt trời trong vườn, vì bà ta không muốn ai biết chuyện này. Tôi không hiểu vì sao lại phải bí mật như vậy, nhưng cũng làm theo yêu cầu của bà ta, nhận lời hẹn gặp. Bà ta còn bảo tôi xem xong mảnh giấy bà ta gửi thì đốt đi, tôi đã ném nó vào lò sưởi ở lớp học rồi. Bà ta rất sợ chồng, vì vậy tôi cho là bà ta làm vậy vì muốn giấu chồng mà thôi.

    - Nhưng sao bà ta vẫn giữ lại mảnh giấy của cô cẩn thận như vậy?

    - Vâng. Tôi rất ngạc nhiên khi nghe nói lúc chết, tay bà ta còn nắm chặt mảnh giấy do tôi viết.

    - Chuyện tiếp theo thế nào?

    - Đúng giờ hẹn, tôi tới cầu. Khi tôi tới thì đã thấy bà ta đứng đợi ở đó rồi. Đến giờ phút ấy tôi mới biết người đàn bà này căm hận tôi vô cùng. Bà ta như phát điên lên. Mà không, bà ta điên thật. Tôi không muốn nhắc lại, nhưng quả là bà ta đã dùng những lời lẽ ghê sợ nhất, điên rồ nhất để trút hết nỗi căm giận điên cuồng của mình ra. Tôi không nói lời nào, mà cũng chẳng thể nói được. Tôi bịt chặt hai tai, rồi quay người bỏ chạy. Còn bà ta vẫn đứng đó, ở ngay đầu cầu, điên cuồng chửi rủa tôi.

    - Chỗ mà sau đó phát hiện ra thi thể bà ta phải không?

    - Chỉ cách đó vài mét thôi.

    - Nhưng, giả sử sau khi cô bỏ đi không lâu thì bà ta chết, cô không nghe thấy tiếng súng nổ ư?

    - Không. Bị bà ta chửi bới cho rối loạn tinh thần nên tôi cố chạy vội về phòng, không còn hồn vía đâu mà để ý đến các chuyện khác nữa.

    - Cô nói quay về phòng. Vậy từ lúc ấy cho đến sáng hôm sau, cô có rời phòng lần nào không?

    - Chỉ sau khi tin tức về vụ việc đó truyền về, tôi với những người khác mới chạy ra xem thôi.

    - Thế lúc đó cô có nhìn thấy ông chủ không?

    - Có. Tôi nhìn thấy ông ấy vừa từ cầu trở về. Ông ấy cho gọi cảnh sát và bác sĩ.

    - Cô có cảm thấy ông ta bị chấn động tinh thần không?

    - Là người rất hiểu ông ấy, tôi nhận thấy ông ấy rất xúc động, cho dù ông ấy là người sắt đá, ít để lộ ra ngoài điều gì.

    - Bây giờ nói tới điểm thiết yếu nhất: khẩu súng được phát hiện trong buồng cô. Trước đó, cô đã nhìn thấy nó lần nào chưa?

    - Tôi thề là chưa hề nhìn thấy bao giờ!

    - Vậy, người ta phát hiện ra nó khi nào?

    - Sáng sớm hôm sau, khi cảnh sát tới lục soát.

    - Ở ngay trong đống quần áo của cô ư?

    - Đúng, ở dưới chồng váy, trong ngăn tủ của tôi.

    - Cô không đoán được nó đã được để vào đó lúc nào ư?

    - Sáng sớm hôm đó nó còn chưa có ở đấy.

    - Sao cô biết?

    - Vì buổi sáng đó tôi còn sắp xếp lại quần áo trong tủ mà.

    - Như vậy là đã rõ, có người đã lẻn vào phòng cô và đặt súng ở đó, nhằm vu tội cho cô.

    - Hẳn đúng như vậy.

    - Nhưng, họ làm vào lúc nào được?

    - Chỉ có thể vào lúc ăn tối, không thì vào lúc tôi đang dạy tụi trẻ học.

    - Hay là lúc cô nhận được mảnh giấy?

    - Buổi sáng hôm đó, cũng có thể.

    - Cám ơn cô Dunbar! Cô xem còn tình tiết nào có thể giúp chúng tôi điều tra nữa không?

    - Tôi nghĩ không ra nữa.

    - Trên thành cầu có một vết sứt do va chạm rất mạnh, còn mới, ở ngay chỗ đối diện với tử thi. Cô có ý kiến giải thích nào không?

    - Tôi cho rằng chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi.

    - Quá lạ lùng. Làm sao lại xuất hiện vết sứt ấy đúng lúc xảy ra thảm kịch, và chính tại chỗ đó?

    - Làm sao có thể tạo ra được vết sứt đó? Phải dùng một cú đập cực kỳ mạnh mới được.

    Holmes không nói gì, trên khuôn mặt anh hiện rõ nét căng thẳng, mắt nhìn xa xăm. Kinh nghiệm mách bảo tôi rằng, đó chính là thời khắc bộ óc thiên tài của anh tập trung tinh lực. Tất cả ba người, luật sư, cô gái bị giam và cả tôi, đều ngồi lặng lẽ và hồi hộp theo dõi anh. Chẳng ai dám nói gì cả. Đột nhiên anh bật người dậy khỏi ghế, giục cuống lên:

    - Đi! Watson, đi ngay nào!

    - Có việc gì vậy hả Holmes? - Tôi hỏi gấp.

    - Xin tiểu thư chớ lo lắng! Ông luật sư Cummings xin chờ tin tức của chúng tôi! Mai sẽ có tin, chờ nhé! Chúng tôi đảm bảo rằng ánh sáng chân lý sẽ xua tan mây mù.

    Đường từ Winchester tới Thor không xa, nhưng vì chúng tôi quá sốt ruột nên cứ thấy dài dằng dặc, nhất là đối với Holmes. Anh đứng ngồi không yên, cứ đi tới đi lui trong toa xe, hoặc liên hồi gõ ngón tay xuống đệm ghế. Đột nhiên, khi sắp tới nơi, anh ngồi xuống trước mặt tôi, hai tay đặt lên hai đầu gối tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi với ánh mắt rất tinh nghịch rồi nói:

    - Watson à, tôi nhớ ra rồi! Mọi khi, các chuyến đi thế này hình như anh đều mang theo súng. Hôm nay anh có mang theo không?

    Tôi rút khẩu súng ngắn trong túi ra, lưu ý anh ấy rằng đó là thứ vũ khí rất nhỏ gọn nhưng đắc dụng. Anh cầm lấy khẩu súng, mở chốt an toàn, rồi tháo băng đạn ra, xem xét rất kỹ càng.

    - Nặng, khá nặng… - Anh lẩm nhẩm.

    - Đúng vậy, đó là khẩu súng rất chắc chắn. - Tôi tán thành.

    Anh cầm khẩu súng, nghĩ ngợi, rồi bảo:

    - Watson này, anh biết không, tôi tin, khẩu súng của anh có mối liên hệ chặt chẽ tới vụ án mà chúng ta đang điều tra đấy.

    - Anh còn đùa nữa à?

    - Không, tôi nói nghiêm túc đấy. Chúng ta cần phải kiểm nghiệm đã. Nếu giả thiết của chúng ta là đúng và được thử nghiệm thành công, thì chân tướng sự việc sẽ sáng tỏ ngay. Hãy cất một viên đạn đi, lắp năm viên kia vào súng và khóa chốt an toàn! Ổn rồi, bây giờ thì súng đã đủ nặng.

    Tôi không hiểu anh ấy đang nghĩ gì, anh cũng chẳng giải thích rõ cho tôi biết, cứ ngồi lặng thinh. Khi xuống ga, chúng tôi thuê một chiếc xe ngựa, ngót mười lăm phút sau đã có mặt ở nhà viên cảnh sát Coventry.

    - Có manh mối gì rồi ư, thưa ngài Holmes?

    - Anh Coventry, anh có thể kiếm cho tôi 10m dây thừng không?

    Viên cảnh sát mua ngay một cuộn thừng rất chắc mang về.

    - Từng này đủ dùng rồi. - Holmes gật đầu - Nếu giờ anh thấy không phiền, thì chúng ta cùng đi tới chặng cuối của cuộc hành trình điều tra nhé!

    Mặt trời xế bóng, ánh nắng chiều lan tỏa khắp vùng Hampshire, tạo ra một quang cảnh mùa thu kỳ diệu. Anh bạn cảnh sát tỏ ra thiếu tin tưởng vào khả năng phá án của Holmes. Tới gần hiện trường, tôi thấy Holmes tuy tỏ vẻ rất bình tĩnh, nhưng thực ra lại đang bị xúc động ghê gớm.

    - Đúng đấy Watson ạ! - Holmes đáp lại sự nghi hoặc của tôi - Trước đây, anh đã thấy tôi thất bại rồi. Cho dù tôi có bản năng rất tinh nhạy về chuyện này, nhưng cũng đã có lúc bị bản năng đánh lừa. Lúc còn ở chỗ nhà giam, ý nghĩ này chợt lóe lên trong óc và tôi tin là mình đã xác định được. Bộ óc lanh lợi và năng động không phải lúc nào cũng giúp tôi tính hết được mọi khả năng có thể xảy ra. Nhưng, cứ để chúng ta kiểm nghiệm sẽ biết ngay thôi.

    Vừa đi Holmes vừa buộc chặt khẩu súng của tôi vào một đầu dây thừng, rồi thẳng bước ra hiện trường vụ án. Với sự giúp đỡ của viên cảnh sát, anh đã tính toán cẩn thận, tìm đúng chỗ mà xác nạn nhân nằm, sau đó kiếm trong các bụi dương xỉ quanh đó được một hòn đá khá to và nặng. Anh buộc một đầu dây thừng vào hòn đá, rồi đứng bên thành cầu, từ từ thả hòn đá xuống dưới, hòn đá treo lơ lửng trên mặt nước. Sau đó, anh đứng ở chỗ xảy ra vụ việc, tay giơ súng lên; đoạn dây thừng giữa hòn đá nặng và khẩu súng thẳng căng.

    - Bây giờ bắt đầu! - Anh hô lớn.

    Nói rồi, anh giơ khẩu súng lên đến ngang đầu, rồi thả tay ra. Khẩu súng bị sức nặng của hòn đá kéo văng ra "cạch" một cái - đập vào thành cầu, rồi bị kéo chìm xuống dưới nước. Anh vội ngồi thụp xuống thành cầu đá, rồi hét toáng lên. Điều đó đồng nghĩa với việc anh đã tìm thấy thứ mà mình mong đợi.

    - Còn gì có thể chứng minh xác đáng hơn được nữa? Watson, mau lại đây! Khẩu súng của anh đã giải quyết được bài toán hóc búa. - Vừa nói, anh chỉ vào vết sứt mới, giống hệt vết sứt cũ trên thành cầu.

    - Tối nay, chúng ta nghỉ lại quán trọ. - Holmes đứng dậy, nói với viên cảnh sát đang ngớ người ra vì kinh ngạc - Anh có thể dễ dàng lấy một cái móc vớt khẩu súng của bạn tôi lên, tiện ngay đó, vớt luôn cả khẩu súng, đoạn dây và hòn đá mà người đàn bà báo thù đã dùng để che đậy việc tự sát của mình và vu tội giết người cho cô gái bất hạnh. Xin anh báo cho ông Gibson rằng sáng mai tôi sẽ đến gặp ông ta sau khi hoàn tất những dữ liệu cần thiết nhằm minh oan cho cô Dunbar.

    Đêm khuya, khi chúng tôi đang ngồi hút thuốc ở một nhà trọ trong thôn đó, Sherlock Holmes tóm lược toàn bộ quá trình điều tra vụ án.

    - Watson này! E rằng vụ cầu Thor này chẳng làm tăng thêm danh tiếng cho tôi. Thú thực, lần này đầu óc tôi hơi chậm chạp, thiếu năng lực để tổng hợp trí tưởng tượng và mẫn cảm thực tiễn lại… Sự tổng hợp này chính là một lợi thế vốn dĩ của tôi. Phải thừa nhận, vết sứt trên thành cầu đá là bằng cứ đủ để giải được bài toán này rồi. Vậy mà tôi lại không sớm nhận biết điều đó. Thật đáng trách!

    "Chúng ta phải thừa nhận rằng, năng lực dàn dựng của người đàn bà xấu số đó quả rất sâu sắc và tinh vi, nên việc khám phá tâm địa của bà ta quả không dễ dàng gì. Vụ án này cho thấy, tình yêu lầm lạc gây hậu quả ghê gớm chưa từng thấy! Ngay cả khi cô Dunbar quả có là tình địch đã chiếm chỗ trong trái tim ông chồng, thì bà ta cũng không thể được tha thứ. Bà ta quyết đổ mọi tội lỗi cho cô gái. Giải pháp ưu tiên bà ta chọn là tự sát; nhưng phải bằng cách nào đó để buộc kẻ tình địch kia vào một số mệnh còn tồi tệ hơn cả cái chết của bà ta.

    "Ta có thể thấy rõ, bà ta thực hiện vô cùng tinh tế từng bước, từng bước một. Bà ta rất khôn khéo để có được mảnh giấy hẹn của Dunbar, khiến mọi người lầm tưởng cứ như cô gái mới là kẻ lựa chọn địa điểm phạm tội. Cũng vì muốn người ta nhanh chóng tìm ra mảnh giấy nên bà ta đã quá lộ liễu - đến lúc chết mà tay vẫn lăm lăm mảnh giấy. Riêng điểm này đáng lẽ đã khiến tôi sớm nghi ngờ mới phải.

    "Rồi bà ta lấy một khẩu súng của chồng - trong nhà có cả một kho đầy các loại súng ống - để tự mình sử dụng, sau còn mang một khẩu giống hệt ra bắn một viên đạn, xong mới nhét vào tủ quần áo của cô Dunbar. Chuyện bắn súng ở trong rừng, đâu có ai để ý làm gì. Rồi sau đó, bà ta tới đầu cầu, dàn dựng cách vứt bỏ vũ khí vô cùng tinh vi. Khi cô Dunbar tới, bà ta liền mang hết sức lực cuối cùng trút hận lên đối phương. Rồi chờ cho Dunbar bỏ đi xa, bà ta đã hoàn thành nốt phần việc ghê sợ của mình.

    "Nay thì mọi việc đều rõ ràng cả rồi, sự kiện đã được xâu chuỗi hoàn hảo. Có thể báo chí sẽ chất vấn phía cảnh sát, sao ngay lúc đầu không tiến hành mò vớt ở dưới hồ? Nhưng khôn sau thì làm gì mà chẳng dễ! Thêm nữa, cả vạt đầm toàn lau sậy này rộng mênh mông, biết mò vớt thế nào đây, khi anh chưa biết chắc chắn là cần cái gì, và ở đâu.

    "Watson này, coi như chúng ta đã giải thoát cho cô gái rất đáng trọng và một quý ông có máu mặt trong giới doanh thương. Nếu sau này họ kết hợp lại với nhau, điều này xem ra rất có khả năng, lúc ấy thị trường tài chính tiền tệ hẳn phải ngạc nhiên về một ông chủ Neil Gibson hoàn toàn mới, từ sau bài học ghê gớm này trên trường đời."


     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Tam Hạp Bửu Kiếm

    Thanh Phong

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646494]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502402]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639511]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471154]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340448]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600350]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689601]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2491455]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300142]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010271]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972325]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548828]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469932]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445578]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204040]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150542]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078548]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062533]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028695]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026322]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959393]
    25.Quỷ Bảo [921649]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907490]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905256]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876882]
    29.Hắc Nho [852071]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842991]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840009]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755939]
    33.Tru Tiên [747724]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745012]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661871]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622361]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592474]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569309]
    39.Hoàn Hảo [557741]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536754]
    41.Tầm Tần Ký [511901]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456103]
    43.Thiên Đường [452675]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450776]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439773]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433980]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427327]
    48.Cậu Chó [417118]
    49.If You Are Here [411818]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408134]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm