hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Arthur Conan Doyle » Những Vụ Kỳ Án Của Sherlock Holmes[1255] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   5.0/7 - 1 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Arthur Conan Doyle

    Những Vụ Kỳ Án Của Sherlock Holmes



    MỤC LỤC 


     

    VẾT MÁU THỨ HAI

    Một buổi sáng thứ ba mùa thu, có hai vị khách danh tiếng của châu Âu đã ghé thăm văn phòng đơn sơ của chúng tôi ở phố Baker. Một người là Huân tước Bellinger, đã hai lần làm thủ tướng nước Anh. Ông có cái nhìn bề trên, nghiêm khắc và kiêu kỳ. Một người là Trelawney Hope, Bộ trưởng chuyên phụ trách vấn đề châu Âu, chính trị gia có tiền đồ nhất nước Anh. Trái ngược với Bellinger, ông Trelawney có mái tóc đen, khuôn mặt khá cân đối, dáng người thanh lịch. Ở ông ta toát lên một vẻ lịch thiệp, trang nhã. Nhưng cả hai đang lo sợ điều gì đó. Từ vẻ mặt lo âu, sầu não của họ có thể đoán được câu chuyện sắp tới quan trọng thế nào. Vị Bộ trưởng phụ trách vấn đề châu Âu tỏ ra rất bồn chồn, lúc ông vê vê bộ râu của mình, lúc lại mân mê chiếc đồng hồ đeo tay.

    - Thưa ông Holmes, sáng nay tỉnh dậy, tôi phát hiện một tài liệu quan trọng đã biến mất. Tôi lập tức báo cáo với Thủ tướng. Theo ý của ngài Thủ tướng, chúng tôi vội vàng đến đây ngay.

    - Ngài đã báo cảnh sát chưa?

    Ngài Thủ tướng nói rất nhanh và quyết đoán:

    - Không! Chúng tôi không thể làm như vậy.

    - Vì sao, thưa ngài?

    - Tài liệu này quan trọng đến mức, nếu công bố nó thì sẽ dẫn đến một cuộc xung đột mang tính quốc tế. Có thể nói rằng, vấn đề chiến tranh và hòa bình phụ thuộc vào tài liệu này. Vì vậy, việc tìm lại nó phải được giữ bí mật tuyệt đối, bởi mục đích của vụ đánh cắp này chính là để công bố nội dung của tập tài liệu mật.

    - Tôi hiểu. Thưa ngài Trelawney, xin ngài hãy thuật lại một cách tỉ mỉ là tập tài liệu đã bị mất như thế nào.

    - Vâng, thưa ông Holmes. Sáu ngày trước, chúng tôi nhận được bức thư của quốc vương nước ngoài gửi đến. Bức thư có ý nghĩa hệ trọng đến nỗi tôi quyết định không cất nó vào chiếc két an toàn, mà mang về nhà. Tôi để nó vào trong một cái hộp đặc biệt chỉ riêng tôi biết, ở trong phòng ngủ. Tối hôm qua, chắc chắn nó vẫn còn ở đó, bởi khi thay quần áo xuống ăn tối, tôi đã mở hộp ra và thấy nó vẫn nguyên ở đó. Cái hộp được đặt trên bàn trang điểm, ngay cạnh giường của vợ chồng tôi. Tôi và vợ tôi vốn rất tỉnh ngủ, nên chúng tôi có thể chắc chắn rằng suốt đêm hôm đó không có ai vào phòng. Nhưng sáng hôm sau thì tập tài liệu đã biến mất một cách vô cùng kỳ lạ.

    - Trước khi đi ngủ, ngài đã làm những gì? - Holmes bình tĩnh hỏi tiếp.

    - Vợ tôi đi xem hát, còn tôi ngồi ở phòng ngoài chờ bà ấy suốt. Hơn 11 giờ 30 phút, chúng tôi mới vào ngủ.

    - Có nghĩa là cái hộp đựng tài liệu nằm đó không có ai coi giữ trong khoảng gần bốn tiếng đồng hồ?

    - Trừ người hầu của vợ tôi có thể vào phòng lúc sáng sớm, thì không ai được phép bước vào phòng tôi bất kỳ lúc nào. Tuy nhiên, những gia nhân nhà tôi đều rất đáng tin cậy và đã làm cho chúng tôi khá lâu. Hơn nữa, họ cũng không thể biết trong hộp đựng những thứ gì.

    - Những ai có thể biết về bức thư này?

    - Trong nhà tôi không một ai biết cả.

    - Nhưng phu nhân ngài chắc chắn phải biết chứ?

    - Không, thưa ông. Cho đến sáng nay, khi phát hiện là cái hộp bị mất, tôi vẫn không nói cho bà ấy biết.

    Ngài Thủ tướng ngồi bên cạnh cũng gật đầu tán đồng.

    - Thế trước đây có khi nào ngài bị mất tài liệu không?

    - Không, thưa ông.

    - Ở nước Anh này còn ai biết về bức thư đó nữa không? - Holmes hỏi kỹ, tựa chất vấn.

    - Hôm qua, chúng tôi đã thông báo nội dung bức thư đến các vị thành viên trong Nội các. Và trong bất kỳ cuộc họp nào, chúng tôi đều thống nhất phải giữ bí mật nội dung bức thư đó, đặc biệt trong cuộc họp hôm qua, Thủ tướng đã cảnh cáo rất nghiêm khắc. Lạy Chúa, thế mà ai ngờ được rằng, chỉ mấy tiếng sau tôi đã đánh mất nó.

    Sự tuyệt vọng làm cả khuôn mặt ông ta biến đổi. Vừa nói, ông ta vừa vò đầu đầy vẻ bất lực, hối lỗi. Tuy nhiên, ngay sau đó, khuôn mặt ông ta lại trở về vẻ cao quý vốn có.

    Với giọng điềm tĩnh, ông ta nói tiếp:

    - Ngoài các thành viên của Nội các, còn có hai hoặc ba quan chức chính phủ biết về lá thư này. Nhưng ngoài những người đó ra, tôi bảo đảm là không một ai biết cả.

    - Thế còn ở nước ngoài?

    - Tôi cũng tin là không ai biết cả, trừ tác giả của nó. Ngay cả bộ trưởng của quốc vương cũng không hay biết.

    Holmes ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

    - Thưa ngài, tôi mạn phép hỏi, nội dung của bức thư là như thế nào? Và tại sao việc mất nó lại có thể gây hậu quả nghiêm trọng vậy?

    Hai nhà chính trị nhìn nhau rất nhanh. Rồi Thủ tướng chau mày, nhăn mặt lại nói:

    - Phong thư vừa dài vừa mỏng, nằm trong phong bì màu xanh nhạt. Mặt trên bức thư gắn xi đỏ, phía trên đóng dấu hình con sư tử đang lao lên. Địa chỉ được viết rất to, bằng những nét cứng và đậm.

    Holmes đột ngột ngắt lời vị Thủ tướng:

    - Những chi tiết ngài nói đều rất thú vị và quan trọng. Nhưng để tiện cho công việc điều tra, xin ngài hãy nói cho tôi biết về nội dung của bức thư!

    - Đây là vấn đề bí mật quốc gia, nên tôi e không thể nói với ông được. Hơn nữa, tôi cũng chưa rõ điều ông hỏi cần thiết ở chỗ nào. Nếu bằng tài năng hiếm có của mình, ông có thể tìm lại chiếc phong bì cùng với bức thư ở trong đó, thì chúng tôi hứa sẽ trả công cho ông hậu hĩnh nhất trong khả năng có thể. Và Anh quốc cũng sẽ rất biết ơn ông!

    Holmes đứng dậy, mỉm cười và nói:

    - Các ngài là những người bận rộn nhất Anh quốc. Nhưng một thám tử tư nhỏ bé như tôi cũng rất bận rộn với khách hàng. Tôi rất tiếc là không thể giúp gì cho các ngài trong việc này. Vì vậy, nếu cứ nói tiếp thì thật lãng phí thời gian của cả đôi bên.

    Thủ tướng bật dậy. Trong con mắt kiêu kỳ của ông ta lóe lên ngọn lửa.

    - Tôi không quen… - Ông ta xúc động nói. Tuy nhiên, sau khi tự trấn tĩnh lại, ông ngồi xuống.

    Mấy phút liền, tất cả chúng tôi đều bất động, không ai nói gì. Rồi ngài Trelawney nhún vai nói:

    - Thưa ông Holmes, chúng tôi chấp nhận điều kiện của ông. Ông nói đúng, chỉ có hoàn toàn tin tưởng ông thì ông mới có thể làm việc được. Tôi tin tưởng vào ông cũng như cộng sự của ông, ông Watson, vì thế tôi sẽ nói cho các ông biết mọi chuyện. Bởi vì, một khi câu chuyện này bị lộ ra, đất nước chúng ta sẽ gặp phải những tai họa không lường hết được.

    - Ngài có thể hoàn toàn tin tưởng vào chúng tôi.

    Thủ tướng nhìn thẳng vào mắt Holmes, chậm rãi nói:

    - Chuyện là thế này, đó là một bức thư của một quốc vương. Ông ta tỏ ra lo ngại trước tình hình thuộc địa của Anh tăng lên nhanh chóng. Bức thư được viết vội vàng trong lúc vị quốc vương đó đang bực tức. Qua điều tra chúng tôi thấy, những quan chức của ông ta cũng không biết việc này. Lời lẽ trong thư rất gay gắt, có một số câu còn sặc mùi khiêu khích. Vì vậy, nếu bức thư được công bố, dư luận sẽ rất xôn xao. Tôi dám khẳng định rằng, nếu bức thư lộ ra thì nước Anh sẽ bị cuốn vào một cuộc chiến tranh lớn.

    - Ngài đã báo tin cho người viết bức thư chưa?

    - Báo rồi. Bức thư viết bằng mật mã và mới được chuyển đi.

    - Có lẽ người viết bức thư muốn công bố nó chăng?

    - Không! Chúng tôi có cơ sở để tin rằng người viết bức thư đã hiểu được sự thiếu thận trọng và đường đột của mình. Nếu bức thư được công bố thì có lẽ những gì mà đất nước ông ta phải gánh chịu còn nặng nề hơn chúng ta nhiều.

    - Vậy thì, nếu bức thư được công bố, sẽ có lợi cho ai? Người ta đánh cắp nó để làm gì?

    - Ông Holmes, việc này liên quan đến tình hình chính trị châu Âu vốn đã rất căng thẳng. Châu Âu có hai thế lực chính trị cân bằng về lực lượng đang đối lập nhau. Anh quốc hiện nay đang thi hành chính sách trung lập, và có thể coi là đang giữ thăng bằng cho cán cân ấy. Nếu chúng ta bị lôi kéo vào một cuộc chiến tranh với một liên minh, thì liên minh kia sẽ có ưu thế hơn cho dù họ có tham chiến hay không. Điều này chắc ông cũng hiểu.

    - Ngài nói rất rõ ràng! Như vậy thì cũng có nghĩa là kẻ thù của vị quốc vương rất quan tâm đến bức thư này phải không?

    - Đúng vậy.

    - Nếu thế thì ai là người có thể chuyển bức thư này đi?

    - Bất cứ chính phủ nào ở châu Âu. Rất có thể bây giờ bức thư đang được chuyển đi với một tốc độ khủng khiếp. - Ông Bộ trưởng nói xong thì cúi đầu xuống, tâm trạng vô cùng nặng nề.

    Thủ tướng nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông ta:

    - Đây thật sự là một nỗi bất hạnh, nhưng không ai có ý định kết tội ông đâu.

    - Chúng ta sẽ áp dụng mọi biện pháp để phòng ngừa… Bây giờ ông khuyên chúng tôi nên làm gì?

    - Ý ngài là nếu không tìm được bức thư thì chiến tranh sẽ xảy ra?

    - Tôi nghĩ hoàn toàn có thể.

    - Vậy thì thưa các ngài, các ngài hãy chuẩn bị cho cuộc chiến tranh ngay đi thôi!

    - Ông Holmes, ông không thấy đó là những lời quá tàn nhẫn sao? Lẽ nào ông không thể giúp chúng tôi?

    - Hãy suy nghĩ một cách thực tế, thưa ngài! Tôi không tin là bức thư bị mất sau 11 giờ 30 phút đêm đâu. Vì từ lúc ấy cho đến khi phát hiện ra việc bức thư bị mất, thì ngài Trelawney và phu nhân đều ở trong phòng ngủ. Có thể dự đoán rằng, bức thư đã bị mất vào khoảng từ 7 giờ 30 phút đến 11 giờ 30 phút. Có lẽ khoảng hơn 7 giờ 30 phút một chút. Bởi khi đã biết bức thư ở đâu, kẻ cắp sẽ cố gắng lấy nó càng sớm càng tốt. Đã vậy thì giờ này bức thư đang ở đâu? Kẻ cắp sẽ nhanh chóng chuyển nó đến tay người đang cần. Vậy thì chúng ta không còn có cơ hội nào để tìm lại bức thư, cũng như tóm cổ tên ăn cắp. Có thể nói, việc này đúng là vô vọng!

    Thủ tướng đứng dậy, rời khỏi ghế bành. Ông tán thành nhận định của Holmes:

    - Ông Holmes, những điều ông nói rất logic, tôi thấy chúng ta không còn cơ hội nào, và cũng không thể làm gì nữa.

    - Để giải quyết vấn đề này, hãy nghĩ đến giả thiết là bức thư do cô hầu phòng hoặc người hầu của ngài lấy đi…

    - Họ đều đã ở với chúng tôi rất lâu và rất đáng tin cậy. - Bộ trưởng vẫn giữ nguyên ý kiến của mình.

    - Tôi nhớ ngài đã nói, phòng ngủ của ngài trên tầng hai, mà ở đó lại không có cửa thông trực tiếp ra ngoài, vì thế nếu có người ngoài vào nhà thì mọi người sẽ phát hiện ra ngay. Từ đó có thể thấy, chỉ có người ở trong nhà ngài phạm tội mà thôi. Vấn đề là tên trộm đã giao tài liệu cho ai? Có lẽ hắn đã giao cho một tên gián điệp, hay đặc vụ quốc tế, mà những người này thì tôi biết khá rõ. Có ba người được coi là trùm sò trong số họ. Tôi sẽ tiến hành điều tra từng người một, xem họ có còn ở Anh nữa không. Nếu chỉ một người nào đó trong bọn họ rời khỏi thành phố, nhất là đi vào chiều hôm qua, thì chúng ta có thể biết được bức thư đã biến đi đâu.

    - Vì sao tên điệp viên phải đi? - Bộ trưởng thắc mắc - Hắn có thể mang thư đến một sứ quán nào đó.

    - Các điệp viên thường không có ý định trao những thành quả của họ cho sứ quán.

    Ngài Thủ tướng gật đầu tán thành ý kiến của Holmes:

    - Tôi nghĩ ông hoàn toàn có lý và tin tưởng vào những điều ông nói. Ông Trelawney, chúng ta cũng không nên vì việc này mà coi nhẹ việc khác. Hôm nay, nếu có bất kỳ tin tức gì, chúng tôi sẽ lập tức thông báo cho ông. Và cũng hy vọng ông kịp thời cho chúng tôi rõ về tình hình điều tra của mình.

    Nói rồi, hai vị khách cúi chào, cáo từ chúng tôi, ra về với vẻ rất trang nghiêm.

    Sau khi họ ra về, tôi giở các tờ báo buổi sáng ra, chăm chú đọc tin tức về vụ án mạng ghê sợ xảy ra vào tối hôm qua. Lúc ấy Holmes ngồi bên cạnh, im lặng, thở dài. Anh đang mê mải với những suy tưởng của mình. Đột nhiên anh đứng bật dậy, đặt tẩu thuốc lên bàn và reo lên:

    - Đúng! Tình thế rất căng, nhưng vẫn chưa hết hy vọng. Giờ nhiệm vụ của chúng ta là phải làm rõ ai đã lấy bức thư; có lẽ thư vẫn còn trong tay hắn. Suy cho cùng, chắc chúng chỉ quan tâm tới tiền mà thôi. Rất có thể bức thư còn trong tay bọn chúng, như vậy là tôi có thể dùng tiền của chính phủ để mua lại được. Chỉ có ba người mạo hiểm như vậy thôi, đó là Oberstein, La Rothière và Eduardo Lucas. Tôi sẽ phải tới thăm họ, từng người một.

    Tôi liếc nhìn lại tờ báo sáng:

    - Anh vừa nhắc đến Eduardo Lucas ở đường Godolphin phải không?

    - Đúng.

    - Anh sẽ không gặp được hắn ta nữa đâu!

    - Tại sao?

    - Tối qua hắn đã bị sát hại tại nhà.

    Holmes kinh ngạc nhìn tôi, rồi giơ tay ra giật lấy tờ báo, đọc ngấu nghiến toàn bộ nội dung như sau:

    Vụ mưu sát ở tu viện Westminster

    Buổi tối hôm qua, một vụ án mạng kỳ lạ đã xảy ra tại số nhà 16, đường Godolphin. Con đường yên tĩnh này nằm giữa sông Thames và tu viện Westminster. Bị che khuất bởi tu viện, hai bên đường là những căn nhà cũ kỹ được xây dựng từ thế kỷ XVIII. Ngôi nhà số 16 là một ngôi nhà cổ kính, xinh xắn và ngài Eduardo Lucas, một nhân vật nổi tiếng trong giới quý tộc, đã ở đó nhiều năm. Ngài là một người vui tính, dễ gần, là một trong những giọng ca nam cao được ưa chuộng nhất Anh quốc.

    Ngài Lucas năm nay 34 tuổi, chưa lập gia đình. Đầy tớ trong nhà có một nữ quản gia tên là Pringle và người hầu nam Mitton. Bà quản gia ngủ trên gác xép và đã lên phòng mình từ rất sớm; còn người hầu nam đêm đó không có nhà, anh ta đi thăm một người bạn.

    Sau 10 giờ đêm, chỉ còn một mình ngài Lucas trong nhà. Lúc đó đã xảy ra những gì, cho đến giờ, cảnh sát vẫn chưa điều tra được rõ. Đến 12 giờ kém 15, viên cảnh sát tuần tra qua nhà và thấy cửa chính hé mở. Anh ta bèn gõ cửa nhưng không thấy động tĩnh gì. Vì bên trong vẫn sáng đèn nên anh đi tiếp vào hành lang, rồi gõ cửa nhưng vẫn im lìm. Thấy vậy, anh đẩy cửa bước vào.

    Khung cảnh bên trong thật là khủng khiếp, đồ đạc bị dồn về một phía, giữa phòng chỉ có một chiếc ghế nằm chỏng chơ, và xác ngài Lucas ngay bên cạnh, một tay ngài nắm chặt chân ghế, chắc chắn đã chết ngay sau nhát dao chí mạng đâm vào tim. Hung khí là một con dao găm Ấn Độ trong bộ sưu tập vũ khí trang trí trên tường. Nó vốn là một vũ khí được chế tác theo kiểu phương Đông. Động cơ của vụ án, theo điều tra ban đầu, không nhằm mục đích ăn trộm, bởi những đồ vật quý giá trong nhà vẫn còn nguyên.

    Ngài Lucas vốn rất nổi tiếng và được mọi người yêu quý. Vì thế, bi kịch và cái chết bí ẩn của ngài đã khiến mọi người bàng hoàng thương tiếc.

    Một lúc sau, Holmes nói với tôi:

    - Anh Watson, anh nghĩ gì về chuyện này?

    - Một sự trùng hợp kỳ lạ!

    - Một trong số ba người có khả năng can dự vào việc lá thư bí mật bị lấy cắp đã chết. Quả là kỳ lạ! Hai câu chuyện này chắc chắn có liên quan đến nhau, nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra mối liên quan ấy.

    - Giờ thì chắc chắn cảnh sát đã biết mọi chuyện rồi!

    - Không, họ chỉ biết những gì họ nhìn thấy ở hiện trường mà thôi. Còn những việc xảy ra ở đường Whitehall và sau đó thì chắc chắn họ không hề hay biết… Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn nghi ngờ Lucas ở một điểm, đó là đường Godolphin chỉ cách Whitehall mấy phút đi bộ. Còn hai người khác mà tôi nhắc đến lại ở tận khu West End của London. Do vậy, Lucas sẽ dễ dàng trong việc bắt liên lạc và lấy tin tức từ tay chân của các vị quan chức Anh quốc. Cho dù đây chỉ là một chi tiết rất nhỏ, nhưng liên hệ đến vụ án mạng chỉ xảy ra trong mấy tiếng đồng hồ vừa rồi, thì thấy chi tiết này lại trở nên rất quan trọng. Ôi, ai đến thế nhỉ?

    Bà Hudson bước vào, trong tay cầm một chiếc khay có đựng danh thiếp của một phụ nữ. Holmes nhấc tấm danh thiếp lên và trên mặt anh lộ ra một thoáng hy vọng. Anh nói với bà Hudson:

    - Hãy mời phu nhân Hilda Trelawney Hope vào!

    Tôi từng nghe lời ca tụng phu nhân Hilda là người phụ nữ đẹp nhất London. Nhưng cho dù đã nghe qua hay nhìn ảnh, tôi vẫn không thể tưởng tượng được bà ấy lại lộng lẫy đến thế. Tuy nhiên, vào buổi sáng mùa thu hôm đó, ấn tượng đầu tiên về người phụ nữ ấy lại không phải là vẻ đẹp kiêu sa. Cho dù khuôn mặt của bà thật kiều diễm, nhưng vì quá kích động mà trở nên trắng bệch, đôi môi quyến rũ mím chặt lại. Vì thế, khi bà bước vào phòng, ấn tượng đầu tiên đập vào mắt tôi là bà ta đang vô cùng sợ hãi.

    - Thưa ông Holmes, chồng tôi có lẽ đã đến đây phải không?

    - Vâng, thưa bà.

    - Ông Holmes! Xin đừng nói với chồng tôi về việc tôi đến đây hôm nay.

    Holmes gật đầu một cách lạnh lùng:

    - Thưa bà, bà làm tôi thật khó nghĩ. Xin mời bà ngồi và nói cho tôi biết yêu cầu của bà. Song tôi e không thể đồng ý với đòi hỏi kỳ lạ của bà.

    Phu nhân Hilda đi về phía góc phòng, rồi ngồi quay lưng lại của sổ.

    - Ông Holmes! Tôi sẽ thẳng thắn với ông, vì vậy tôi hy vọng ông cũng thế. Tôi biết, tối qua ở nhà tôi đã mất một tài liệu gì đó. Nhưng vì đây là vấn đề chính trị, nên chồng tôi đã không nói gì với tôi. Ngoài một số chính trị gia ra, thì ông là người duy nhất biết mọi chuyện. Vậy xin ông hãy cho tôi biết những gì đã xảy ra và hậu quả của nó như thế nào. Ông đừng vì việc đó ảnh hưởng đến chồng tôi mà không nói với tôi.

    - Xin lỗi bà. Tôi không thể trả lời câu hỏi của bà được.

    Bà ta thở dài rồi đưa tay ôm mặt:

    - Nếu ông không muốn nói thì thôi. Nhưng mong ông vui lòng trả lời một câu hỏi khác.

    - Xin bà cứ nói. - Holmes trầm ngâm đáp.

    - Vụ việc này có làm ảnh hưởng đến sự nghiệp chính trị của chồng tôi không?

    - Thưa bà, nếu việc này không được giải quyết kịp thời thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

    - Lạy chúa! - Phu nhân Hilda rầu rĩ - Hậu quả sẽ ra sao?

    - Thưa bà, câu hỏi đó tôi không thể trả lời được.

    - Nếu thế, tôi cũng không làm mất thời gian của ông nữa. Ông Holmes, tôi không trách ông đã quá cẩn trọng, và tôi tin rằng ông cũng không nghĩ xấu về tôi. Bởi tôi chỉ mong được chia sẻ gánh nặng với chồng tôi mà thôi. Một lần nữa, xin ông đừng nói với ông ấy về cuộc nói chuyện hôm nay!

    Ra đến cửa, bà ta còn quay đầu lại nhìn chúng tôi một lần nữa, khuôn mặt đẹp đầy xúc động, đôi mắt mở to sợ sệt và đôi môi tái nhợt. Rồi bà ta biến mất rất nhanh.

    Suốt ba ngày sau đó, Holmes tỏ ra rất ít nói. Anh đi đi về về, hút thuốc liên tục, cầm cây đàn vĩ cầm lên kéo một chút rồi lại buông xuống. Anh chìm đắm vào những suy tưởng của mình mà chả thiết đến cơm nước, cũng như trả lời những câu hỏi vu vơ của tôi. Điều đó cho thấy công việc điều tra đang tiến hành không được thuận lợi cho lắm. Anh không nói nhiều về vụ án này. Tôi cũng chỉ biết được tin tức vụ án qua những mẩu tin chắp vá trên báo, như việc bắt giữ John Mitton, người hầu nam của nạn nhân quá cố. Nhưng sau đó anh ta cũng đã được thả. Người ta đã đưa ra phán đoán rằng đây là một vụ giết người có chủ đích, nhưng không thể làm rõ các tình tiết cũng như không bắt được thủ phạm. Động cơ giết người không rõ ràng. Các đồ đạc quý giá và tài liệu trong nhà đều không bị lấy đi. Sau khi nghiên cứu kỹ những thư từ của nạn nhân thì biết được ông ta là một người rất quan tâm đến những vấn đề chính trị quốc tế. Ông ta viết khá nhiều, thư từ trao đổi nhiều vô kể. Ông ta có quan hệ đặc biệt với một số nhà lãnh đạo danh tiếng của vài quốc gia. Còn về quan hệ nam nữ thì khá phức tạp, tuy nhiên, không có mối quan hệ nào lâu bền. Ông ta cũng không có lối sống quá đặc biệt. Cái chết của ông ta vẫn là một nghi vấn đầy bí ẩn. Và điều gì có liên quan đến anh hầu Mitton kia?

    Còn về vụ bắt Mitton, theo tôi, đó chỉ là một hành động đánh lừa để chúng ta biết việc điều tra vẫn đang tiếp tục. Tối hôm vụ án xảy ra, Mitton có đi thăm một người bạn, việc này đã được xác nhận chắc chắn. Anh ta thực sự xúc động trước tấn thảm kịch bất ngờ. Một vài vật dụng nhỏ như dao cạo râu được tìm thấy trong vali của Mitton. Nhưng anh ta cũng đã nói rõ đây là quà của ông chủ. Bà quản gia Pringle đã xác nhận điều này. Bà cũng cho biết, hôm đó bà đi ngủ và không hề nghe thấy bất kỳ tiếng động nào. Nếu có khách đến thì chắc chắn ông chủ sẽ đích thân ra mở cửa.

    Mãi đến buổi sáng ngày thứ tư, báo chí mới đăng tải một bức điện báo rất dài phát đi từ Paris, bức điện hầu như đã giải quyết mọi vấn đề. Nguyên văn của nó như sau:

    "Cảnh sát Paris dường như đã vén được bức màn bí mật về cái chết thảm thương của ngài Eduardo Lucas. - Tờ "Daily Telegraph" viết - Độc giả hẳn còn nhớ vụ án mạng thảm khốc xảy ra với ngài Lucas tại nhà riêng, trong tuần này. Người hầu phòng của ngài đã bị tình nghi, nhưng quá trình điều tra cho thấy, anh này vô tội.

    Hôm qua, một vài người hầu đã trình báo với cảnh sát Paris về những hành vi bất thường của phu nhân Henri Fournaye của họ. Bà ta đang sống ở một căn hộ nhỏ trên đường Austerlitz. Khám nghiệm của các nhân viên y tế cho thấy, bà Fournaye từ lâu đã mắc chứng nóng giận không kiềm chế được. Theo điều tra, bà Henri đã quay về Paris từ London vào thứ ba vừa rồi. Có nhiều cơ sở để chứng minh rằng, chuyến đi này của bà ta có liên quan mật thiết đến vụ án mạng tại Westminster. Đối chiếu và phân tích các bức ảnh cho thấy, trên thực tế Henri Fournaye và Eduardo Lucas là một. Không rõ vì lý do gì mà ông Lucas phải sống một cuộc sống hai mặt ở London và Paris. Bà Fournaye là người vùng Creole, mắc chứng động kinh, nên rất dễ bị kích động. Có lẽ vì quá ghen tuông mà bà ta trở nên điên loạn, và đó là nguyên nhân dẫn đến cái chết làm kinh động cả thành London. Trước mắt, hành vi của bà ta trong đêm thứ hai vẫn chưa được làm rõ. Tuy nhiên, vào sáng sớm thứ ba, có một người phụ nữ rất giống bà Fournaye đã xuất hiện trên sân ga Charing Cross với vẻ mặt rồ dại và những cử chỉ điên loạn, nên đã bị mọi người chú ý. Vì thế, rất có thể là bà đã giết ông Lucas trong trạng thái không tỉnh táo, hoặc do hành vi giết người này mà trở nên điên loạn. Hiện tại, bà vẫn chưa thể nhớ hết những việc xảy ra trong quá khứ; bác sĩ cũng nói điều này là không thể. Có người đã làm chứng, vào buổi tối thứ hai, một người phụ nữ nào đó đã đứng trên đường Godolphin mấy tiếng liền, và nhìn chăm chú vào nhà của ngài Lucas. Có lẽ người phụ nữ đó chính là bà Fournaye".

    Tôi đọc hết bài báo cho Holmes nghe, khi anh đã dùng xong bữa điểm tâm.

    - Anh nghĩ gì về bài báo này?

    Holmes đứng dậy đi đi lại lại trong phòng, trầm ngâm nói:

    - Thật ra, những tin tức đến từ Paris không có ích gì cho chúng ta cả!

    - Nhưng đã làm sáng tỏ được cái chết của ngài Lucas đấy chứ?

    - Cái chết của Lucas chỉ là một phần rất nhỏ so với nhiệm vụ của chúng ta. Mục đích của chúng ta là phải tìm ra bức thư để cứu cả châu Âu khỏi một cuộc chiến tranh. Trong ba ngày qua, chỉ có một việc đáng quan tâm nhất là chưa có việc gì xảy ra. Cả châu Âu vẫn chưa có dấu hiệu bất an. Lẽ nào bức thư đã bị thất lạc? Không, điều này là không thể. Vậy, nếu nó chưa mất, thì giờ đang ở đâu? Ai đang giữ bức thư? Và tại sao phải làm vậy? Cái chết của Lucas và việc bức thư bị mất có liên quan gì với nhau? Có phải Lucas bị giết đúng vào buổi tối bị mất lá thư? Ông ta đã nhận được bức thư chưa? Nếu đã nhận rồi thì sao lại không tìm thấy trong đống tài liệu ở nhà ấy? Phải chăng bà vợ điên khùng của ông ta đã lấy nó đi? Tôi có thể tìm thấy nó mà không làm cho cảnh sát Pháp nghi ngờ được chăng? Nếu tôi thành công trong vụ án này, thì sự nghiệp của tôi sẽ vô cùng hiển hách. À mà lại có tin tức mới rồi! - Anh bóc vội bức thư vừa nhận trên tay, rồi cười nói với tôi: - Hình như Lestrade đã tìm ra được điều gì đó thú vị thì phải. Watson, chúng ta hãy cùng đến tu viện Westminster nào!

    Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy hiện trường vụ án. Ngôi nhà khá cao và xây dựng rất kiên cố, hợp lý, thoáng đãng, nhưng không đẹp lắm. Một cảnh sát ra đón và mời chúng tôi vào phòng. Chúng tôi bước tới và thấy trong phòng ngoài vết máu hiện rõ trên tấm thảm ra thì không còn dấu vết nào khác. Tấm thảm làm bằng nỉ dày được trải ngay giữa phòng; nền nhà gỗ ghép được lau sáng bóng. Trên tường treo bộ sưu tập các loại vũ khí nổi tiếng của nạn nhân, con dao hung khí cũng là một trong số đó. Một chiếc bàn viết cổ rất đắt tiền đặt cạnh cửa sổ. Đồ đạc trang trí trong phòng như tranh sơn dầu, những tấm thảm nhỏ và các vật treo trên tường đều rất đẹp, trang nhã và đắt tiền. Lestrade hỏi Holmes:

    - Ông đã đọc được tin từ Paris chưa?

    Holmes gật đầu. Lestrade nói tiếp:

    - Những người bạn Pháp của chúng ta đã tìm được những tình tiết quý giá. Tôi thấy họ nói rất có lý. Đó là một vị khách ngoài ý muốn. Vì ông Lucas không thể để vợ đứng ở ngoài được, nên đành phải mời bà ta vào nhà. Bà Lucas chắc đã nói về những chuyện ong bướm của ông ta, và rồi không kìm nổi, đã xông tới xỉ vả chồng. Rồi vớ lấy con dao treo trên tường, bà ta xông vào đâm chồng. Tuy nhiên, không phải chỉ một nhát dao đã khiến nạn nhân mất mạng. Ông có thể nhìn thấy cái ghế đổ ở bên cạnh, một tay Lucas còn nắm chặt chân ghế. Ông ta muốn dùng cái ghế để ngăn bà Lucas lại.

    Holmes mở to mắt, nhướn cao hàng lông mày:

    - Vậy các ông còn cần đến tôi làm gì?

    - Bởi vì tôi phát hiện ra một chi tiết nữa rất khác thường. Sáng nay tôi đã cho tiến hành mai táng nạn nhân, vụ án cũng có thể khép lại. Vì thế chúng tôi chuẩn bị thu dọn hiện trường. Tấm thảm không dính chặt xuống nền nhà như thường thấy. Và khi nâng tấm thảm lên, chúng tôi thấy…

    - Thấy gì? Các ông thấy cái gì? - Holmes hỏi dồn dập, chứng tỏ anh rất quan tâm đến việc này.

    - Ông có thấy vết máu trên tấm thảm này không? Đáng lẽ phải có một lượng máu đáng kể thấm qua thảm chứ?

    - Đúng! Lẽ ra phải thế.

    - Nhưng trên sàn gỗ, ngay chỗ tấm thảm đè lên, lại không có vết máu nào. Ông không cảm thấy kỳ lạ sao? - Vừa nói Lestrade vừa lật tấm thảm cho chúng tôi xem - Đáng lẽ vết máu trên tấm thảm và trên sàn phải ở cùng một chỗ, chắc chắn phải để lại dấu vết chứ. Đúng là có hai vết máu, nhưng vị trí vết máu thứ hai không trùng với vết máu thứ nhất, ông có thể thấy rất rõ. - Nói rồi, Lestrade lại lật một mặt khác của tấm thảm lên, ngay lập tức chúng tôi nhìn thấy một vết máu nâu thẫm trên nền gỗ - Ông Holmes, ông nghĩ sao về chuyện này?

    - Rất đơn giản, hai vết máu vốn trùng nhau, nhưng đã có người thay đổi vị trí tấm thảm. Tấm thảm hình vuông, lại không cố định nên việc di chuyển rất dễ dàng.

    - Cảnh sát chúng tôi cũng tự biết những điều đó chứ, vấn đề là ai đã dịch chuyển và tại sao lại dịch chuyển nó? Tôi hiểu được vẻ mặt trầm ngâm của Holmes lúc này, nó cho thấy anh đang rất xúc động. Lát sau, Holmes mới hỏi:

    - Các ông luôn cho cảnh sát túc trực ở hiện trường phải không?

    - Vâng.

    - Hãy làm theo lời tôi, tra hỏi anh ta tới nơi tới chốn, có lẽ anh ta sẽ thú nhận thôi. Đừng hỏi anh ta có cho ai vào không, mà nói chúng ta biết có người đã vào phòng. Hãy ép anh ta nói ra và khẳng định chỉ có thành thật thì anh ta mới có hy vọng được tha thứ. Ông hãy làm đi, chúng tôi không chứng kiến việc đó đâu!

    - Tôi thề là sẽ bắt anh ta nói ra sự thật. - Ông ta chạy sang phòng bên cạnh. Và ngay sau đó, chúng tôi nghe thấy tiếng quát tháo ầm ĩ.

    Lestrade đi rồi, Holmes tỏ ra rất kích động, anh cuống quýt:

    - Watson, hãy xem này! - Anh nhanh chóng lật phăng tấm thảm lên, quỳ xuống gõ gõ lên sàn, dùng tay lần từng ô vuông gỗ lát sàn. Đột nhiên một miếng ván lát bật lên, để lộ ra một cái hộp bí mật. Holmes vội đưa tay vào tìm kiếm, thế nhưng sau khi lôi chiếc hộp ra, anh rên lên vì tức giận và thất vọng: Cái hộp bí mật trống không!

    - Nhanh lên Watson, phải đặt tấm thảm lại chỗ cũ!

    Khi chúng tôi vừa lắp xong tấm ván sàn, trải tấm thảm lên như cũ, thì cũng là lúc nghe thấy tiếng của Lestrade. Khi ông ta bước vào thì Holmes đã tựa vào lò sưởi với vẻ kiên nhẫn, cố ghìm những cái ngáp dài.

    - Xin lỗi để ông đợi lâu, ông Holmes. MacPherson! Vào đây! Và hãy nói rõ cho chúng tôi nghe cái việc ngu ngốc mà cậu đã làm.

    Chàng cảnh sát to cao chúng tôi gặp ngoài cửa vừa nãy lầm lũi bước vào, mặt đầy vẻ hối hận:

    - Thưa ngài, quả thật tôi không có ý làm việc gì xấu cả. Tối hôm qua có một phụ nữ trẻ rẽ vào đây. Bà ta nói mình tìm nhầm nhà. Chúng tôi có nói chuyện với nhau một lúc. Suốt ngày đứng một mình quả là khá buồn…

    - Được rồi. Còn sau đó thì sao?

    - Bà ta muốn ngó qua hiện trường vụ án một chút, vì bà ta bảo đã đọc về vụ án mà báo chí đã đưa tin và thấy rất tò mò. Đó là một phụ nữ vô cùng xinh đẹp và rất duyên dáng, nên tôi nghĩ, để cho bà ta ngó qua một chút chắc không có chuyện gì. Nào ngờ vừa nhìn thấy vết máu thì bà ta đã quỵ xuống, bất tỉnh. Tôi chạy vội vào bếp mang ra ít nước, nhưng bà ta vẫn không tỉnh lại. Tôi chạy ngay ra ngoài mua một chai rượu brandy. Nhưng lúc tôi quay lại thì bà ta đã biến mất rồi. Có lẽ bà ta thấy xấu hổ khi gặp lại tôi…

    - Thế không ai động đến tấm thảm chứ?

    - Lúc tôi quay lại, tấm thảm đã hơi bị xê dịch một chút. Tôi đoán có lẽ do bà ta đã ngã lên đó, mà tấm thảm lại không được cố định, nên mới vậy. Vì thế, tôi đã đặt nó ngay ngắn trở lại.

    Lestrade nói giọng đe dọa:

    - MacPherson, cậu tưởng hành vi bỏ bê vị trí canh gác của cậu có thể che mắt được mọi người sao? Vừa vào tôi đã nhận ra ngay có người đã vào phòng. Thật may là không mất gì. Nếu không thì coi như cậu toi đời rồi. Ông Holmes, rất tiếc là tôi đã gọi ông tới đây vì một việc không đâu này. Nhưng tôi cho rằng vết máu thứ hai, vết không trùng lên vết thứ nhất, sẽ khiến ông quan tâm.

    - Người phụ nữ đó chỉ đến đây một lần thôi sao? - Holmes hỏi lại lần nữa.

    - Vâng, đúng một lần.

    - Tên bà ta là gì?

    - Tôi không biết. Bà ta nói là đi tìm nhà nhưng vào nhầm. Bà ta rất nhã nhặn và lịch sự.

    - Bà ta rất xinh đẹp?

    - Vâng, bà ta quả là một phụ nữ vô cùng duyên dáng và quyến rũ.

    - Bà ta ăn mặc ra sao? Lúc đó là mấy giờ?

    - Bà ta ăn mặc rất lịch sự và trang nhã. Tôi còn nhớ đó là một bộ váy dài chấm đất. Khi tôi mua rượu trở lại thì đèn phố đã bật sáng.

    - Rất tốt. Watson, đi thôi! Chúng ta phải đến một nơi khác để giải quyết một việc rất quan trọng.

    Lúc chúng tôi ra đi, anh chàng cảnh sát hối hận chạy theo mở cửa cho chúng tôi. Holmes quay người lại, đưa một vật ra trước mặt viên cảnh sát. Chỉ thấy anh ta đứng sững lại, mắt mở to đầy vẻ kinh ngạc. Holmes ra hiệu cho anh ta không được nói gì, rồi cất món đồ vào túi áo ngực, đắc ý đi ra đường. Anh thốt lên sung sướng:

    - Thật là tuyệt vời, anh bạn ạ! Bức màn bí mật cuối cùng đã được vén lên rồi. Chỉ cần chút mẹo nhỏ thì sẽ không ai bị ảnh hưởng bởi sự cố kinh khủng này. Chiến tranh không thể xảy ra! Danh tiếng chói lọi của Thủ tướng sẽ không bị lu mờ. Quốc vương thiếu cẩn trọng sẽ được ngủ yên. Còn vị Bộ trưởng đáng thương cũng sẽ không phải tháo gỡ ngòi nổ của chiến tranh.

    - Anh đã làm rõ tất cả rồi sao? - Tôi kinh ngạc kêu lên, trong lòng vô cùng khâm phục Holmes.

    - Cũng chưa hoàn toàn như vậy. Watson, giờ chúng ta hãy đi thẳng đến phố Whitehall để làm nốt phần việc còn lại.

    Khi chúng tôi đến nhà Trelawney Hope, người mà Holmes muốn gặp lại là phu nhân Hilda. Thấy chúng tôi bước vào, phu nhân Hilda mặt đỏ bừng bừng, tức giận nói:

    - Ông Holmes, ông thật không cao thượng chút nào. Tôi đã giải thích rõ và hy vọng ông giữ bí mật việc tôi đến tìm ông để chồng tôi không nghi ngờ tôi can dự vào chuyện của ông ấy. Vậy mà giờ ông lại đến tận đây? Ông đã làm hại đến thanh danh của tôi!

    - Rất tiếc là tôi không có cách nào khác, thưa bà! Tôi đã hứa là sẽ tìm ra bức thư quan trọng đó. Vì vậy chỉ còn cách đến đề nghị bà giao nó lại cho tôi.

    Phu nhân Hilda đứng bật dậy, khuôn mặt xinh đẹp biến sắc, đến nỗi làm tôi có cảm giác bà sắp ngất xỉu. Nhưng không, bà ta có một nghị lực thật phi thường.

    - Ông Holmes, ông đang hạ nhục tôi! - Bà ta giận dữ thét lên, định bấm chuông gọi người hầu - Sẽ có người đến mời ông ra ngay lập tức.

    - Thưa bà, nếu bà ấn chuông thì mọi ý định chân thành của tôi sẽ đổ xuống sông xuống biển hết! Chỉ cần bà giao lại thư cho tôi thì mọi việc sẽ được giải quyết ổn thỏa. Còn nếu bà không nghe, buộc lòng tôi phải tố cáo bà. Tôi biết bà đã đến nhà ông Lucas, đưa bức thư cho ông ta. Tôi còn biết, tối hôm qua, bà đã "vô tình" ghé thăm lại nơi đó, và tôi cũng biết bà đã lấy bức thư từ nơi cất giấu bí mật dưới tấm thảm như thế nào.

    Mặt bà Hilda trở nên tái mét, không dám nhìn Holmes. Bà ta ngớ ra, không nói được câu nào.

    - Ông Holmes, ông điên rồi, điên thật rồi! - Cuối cùng bà ta cũng kêu lên, giọng đầy thất vọng.

    Holmes lấy trong túi áo ngực ra tấm ảnh nhỏ của phu nhân Hilda cắt từ trên báo và nói:

    - Lúc nào tôi cũng mang theo, vì nghĩ rằng nó sẽ có ích. Viên cảnh sát ở đó cũng đã nhận ra bà.

    Bà ta ngồi phịch xuống ghế, đầu ngả ra phía sau, bất lực.

    - Bà đang giữ bức thư! Tôi không muốn quấy rầy bà nữa. Mọi việc sẽ chấm dứt êm đẹp nếu bà giao bức thư cho tôi. Xin bà hãy làm theo lời tôi!

    Phu nhân Hilda quả là một phụ nữ rất ngoan cố, nhưng cũng đầy dũng khí. Sự việc đã đến nước này rồi, mà bà vẫn nhất quyết không nhận:

    - Ông Holmes, tôi phải nhắc lại với ông rằng tất cả những điều ông nói thật hoang đường.

    Holmes nhổm dậy khỏi ghế:

    - Phu nhân, tôi thật sự cảm thấy tiếc cho bà. Tôi đã làm tất cả những gì có thể để giúp bà, nhưng bà đã không đáp lại tấm thịnh tình của tôi. Vậy thì tùy bà!

    Nói rồi, anh ấn chuông. Viên quản gia bước vào, anh hỏi:

    - Ngài Hope có nhà không?

    - Thưa ngài, ông chủ sẽ về nhà lúc 1 giờ kém 15 phút.

    Holmes rút đồng hồ ra liếc nhanh:

    - Còn mười lăm phút nữa, tôi sẽ đợi ông ấy.

    Viên quản gia vừa bước ra khỏi phòng thì phu nhân Hilda đã sụp xuống dưới chân Holmes. Bà ngẩng nhìn Holmes, lệ ngấn đầy hai khoé mắt, khẩn cầu:

    - Ông Holmes, xin ông hãy thứ lỗi cho tôi! Hãy vì Chúa mà thứ lỗi cho tôi, xin đừng nói gì với ông ấy, kẻo ông ấy sẽ bị tổn thương nặng nề!

    Holmes đỡ phu nhân Hilda dậy.

    - Rất tốt, thưa bà. Cuối cùng thì bà cũng đã nghĩ lại. Vậy hiện giờ bức thư đang ở đâu? Chúng ta không nên để phí một giây nào nữa!

    Phu nhân Hilda vội vàng chạy lại chỗ bàn viết, mở ngăn tủ, lấy ra một bức thư có phong bì màu xanh da trời.

    - Thư đây, thưa ông. Tôi thề là tôi chưa hề mở nó ra xem.

    Holmes nói nhỏ với bà:

    - Làm thế nào để trả bức thư về chỗ cũ? Chúng ta phải nghĩ ra cách gì đó, phiền bà mang chiếc hộp đựng thư lại đây!

    Một phút sau, phu nhân Hilda quay lại với cái hộp nhỏ rất tinh xảo trên tay.

    - Chắc chắn bà có chìa khóa dự phòng. Vậy hãy mau mở hộp ra!

    Hilda lấy từ trong áo ra một chiếc chìa khóa, rồi nhanh chóng mở chiếc hộp. Trong đó có đầy giấy tờ, tài liệu. Holmes nhét phong thư vào giữa những tài liệu sát đáy hộp và kẹp nó vào giữa hai tờ giấy. Sau khi khóa lại, anh bảo phu nhân Hilda hãy khéo léo đặt nó về chỗ cũ. Xong việc, Holmes thở phào nhẹ nhõm:

    - Mọi việc coi như đã hoàn tất. Chỉ mười phút nữa chồng bà sẽ về. Tôi sẽ lo liệu phần còn lại, bảo đảm bí mật này cho bà. Còn giờ, bà hãy thẳng thắn nói cho tôi biết mục đích thật sự của bà khi lấy bức thư này là gì.

    - Tôi sẽ thú thật hết với ông, ông Holmes. Nhưng xin ông hãy giúp đỡ tôi. Khắp London, không có người đàn bà nào yêu chồng hơn tôi. Nhưng nếu ông ấy biết việc tôi phải làm, dù là bắt buộc đi chăng nữa, ông ấy sẽ vẫn không tha thứ cho tôi. - Phu nhân Hilda đau khổ rền rĩ.

    - Mời bà bắt đầu, vì thời gian không còn nhiều nữa.

    - Mọi việc bắt nguồn từ một bức thư tôi viết trước khi kết hôn, chỉ là những lời viết ra trong lúc tôi quá xúc động mà thôi. Đó là bức thư của một cô gái đa cảm đang yêu. Trong thư không có điều gì xấu xa cả, nhưng nếu chồng tôi biết, có lẽ ông ấy sẽ nghĩ đó là hành vi tội lỗi. Nếu chồng tôi đọc được lá thư đó, chắc chắn ông ấy sẽ không còn tin tôi nữa. Nhiều năm trôi qua, tôi dường như đã quên bẵng nó. Nhưng rồi Lucas xuất hiện, nói bức thư đang trong tay ông ta, và dọa là sẽ giao nó cho chồng tôi. Tôi van xin ông ta hãy buông tha cho tôi. Ông ta nói, chỉ khi tôi lấy tài liệu trong cái hộp của chồng tôi đưa cho ông ta, thì ông ta mới trả lại bức thư. Ông ta đảm bảo việc này sẽ không ảnh hưởng sự nghiệp cũng như danh dự của chồng tôi. Ông ta còn nói rõ cho tôi biết rằng, tài liệu đó được để trong hộp đựng tài liệu mật của chồng tôi. Một điệp viên nào đấy trong chính phủ đã thông báo cho ông ta biết việc này. Ông Holmes, ông thử nghĩ xem tôi nên làm thế nào?

    - Hãy thú nhận hết với chồng bà!

    - Ồ không, tôi không thể làm như vậy được, thưa ông Holmes. Tôi không hiểu tài liệu đó mà mất thì có ảnh hưởng to lớn như thế nào đến chính trị, nhưng niềm tin trong tình yêu thì tôi biết, đó là một điều vô cùng thiêng liêng. Ông Holmes, chính tôi đã lấy dấu chìa khóa và đưa nó cho Lucas, để ông ta làm chiếc thứ hai. Tôi mở được hộp một cách dễ dàng, lấy chiếc phong bì xanh như lời ông ta dặn, và mang nó đến nhà ông ta.

    - Khi bà đến đó, chuyện gì đã xảy ra?

    - Tôi đến vào đúng giờ ông ta đã hẹn, Lucas ra mở cửa. Tôi không dám đóng kín cửa chính vì sợ phải ở một mình với Lucas. Bây giờ tôi mới nhớ lại rằng, lúc tôi bước vào nhà, có một người đàn bà trông mặt rất hung dữ đang đứng ở ngoài đường. Chúng tôi trao đổi rất nhanh hai lá thư cho nhau. Đúng lúc ấy, có tiếng động mạnh ở gần và tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Lucas vội vàng lật tấm thảm lên, nhanh chóng giấu chiếc phong bì xuống dưới chỗ cất bí mật, rồi lại đặt tấm thảm lên như cũ. Những việc xảy ra sau đó thật giống như trong cơn ác mộng. Tôi thấy một người phụ nữ xông vào với bộ mặt xám đen ngây dại. Bà ta vô cùng tức giận, quát mắng Lucas bằng tiếng Pháp: "Sự chờ đợi của tao quả không vô ích, cuối cùng đã bắt được mày và tình nhân ở cùng nhau". Họ lao vào nhau vô cùng dữ tợn. Ông Lucas cầm một chiếc ghế, còn người phụ nữ nọ tay cầm con dao sáng loáng. Tôi hoảng sợ, lao ra khỏi đó, chạy thẳng một mạch về nhà. Hôm sau, đọc báo thì tôi mới biết tin ông Lucas đã bị giết chết. Tối hôm đó, tôi rất mừng vì đã đốt xong lá thư hồi xưa. Nhưng sáng hôm sau, có một tai họa khác lại sắp đổ xuống đầu tôi. Chồng tôi như phát điên lên khi biết lá thư đã không cánh mà bay. Khó khăn lắm tôi mới kiềm chế được mình để không quỳ xuống thú nhận tất cả với ông ấy. Sáng hôm đó, tôi lập tức đến văn phòng của ông và được biết mức độ nghiêm trọng của tội lỗi mà mình đã gây ra. Từ hôm ấy, tôi luôn nghĩ mình phải lấy lại bức thư. Nếu hôm đó Lucas không cất thư trước mặt tôi thì tôi cũng đã không thể biết được nó ở đâu. Phải bằng mọi cách vào được căn phòng đó! Mấy ngày liền tôi đều đến đó, nhưng cửa luôn khóa chặt. Tối hôm qua, tôi quyết định thử vận may lần cuối, mọi việc sau đó thế nào ngài đã biết cả rồi. Lấy lại được bức thư, tôi định hủy nó đi vì không biết phải trả lại như thế nào và cũng không muốn thú nhận với chồng tôi... Lạy Chúa, tôi đã nghe thấy tiếng bước chân của ông ấy ở cầu thang rồi!

    Đúng lúc ấy, ông Hope bước vào phòng với vẻ mặt đầy xúc động:

    - Ông Holmes, đã có tin tức gì rồi sao?

    - Vâng, đã có chút hy vọng.

    Nét mặt ngài Bộ trưởng lộ rõ vẻ vui sướng, trông rạng rỡ hẳn lên:

    - Lạy Chúa, thật tuyệt! Thủ tướng đang đến đây ăn trưa cùng tôi. Từ lúc tài liệu bị mất, hầu như ngài không ngủ được, mặc dù ngài nổi tiếng là người có thần kinh thép. - Rồi ông quay sang giục viên quản gia: - Hãy mau ra mời Thủ tướng lên đây.

    Ngài Thủ tướng vừa lên, lập tức quay sang nói với Holmes, vẻ mặt đầy hy vọng:

    - Ông Holmes, xin hãy cho chúng tôi biết tin mừng của ông!

    - Những chỗ bức thư có thể đến, tôi đã điều tra hết, nhưng đều không tìm được. Nhưng tôi có thể khẳng định với các ngài rằng sẽ không có bất cứ sự nguy hiểm nào cả!

    - Ông Holmes, dù vậy thì chúng tôi cũng không thể cứ ngồi trên đống lửa thế này được! Chúng tôi cần biết mọi việc thật rõ ràng.

    - Tôi hy vọng sẽ tìm ra bức thư, vì vậy mới đến đây. Càng nghĩ tôi càng thấy rằng bức thư không thể bị lấy ra khỏi nhà này.

    - Ông Holmes, ông có suy luận quá chủ quan không đấy?

    - Nếu bức thư bị lấy đi thì người ta đã sớm công bố nó rồi. Vì thế, tôi đoán chắc chắn rằng bức thư vẫn ở một góc nào đó trong hộp tài liệu bí mật của ngài Bộ trưởng đây thôi.

    - Ông Holmes, giờ không phải là lúc đùa cợt. Tôi cam đoan với ông là trong chiếc hộp không có bức thư đó.

    - Thì chúng ta cứ thử kiểm tra một lần nữa xem sao.

    - Điều đó là hoàn toàn vô nghĩa.

    - Có thể ngài đã không chú ý đến bức thư, vì nó quá nhỏ...?

    - Không bao giờ có chuyện thế cả. - Ngài Bộ trưởng bắt đầu nổi đóa.

    - Cũng không thể biết được! Những chuyện tương tự như thế vẫn thường xảy ra mà. Trong hộp có rất nhiều tài liệu khác nữa, biết đâu bức thư có thể lẫn với chúng.

    - Tôi đã tự tay đặt bức thư lên trên cùng. - Ngài Bộ trưởng vẫn khăng khăng bảo vệ ý kiến của mình.

    - Có thể ai đó đã xóc chiếc hộp lên, và bức thư đã bị chuyển dịch sang chỗ khác.

    - Không thể nào! Tôi đã lấy tất cả ra kiểm tra rất nhiều lần.

    - Tốt hơn hết là chúng ta kiểm tra lại một lần nữa xem sao! Ông Hope, ông hãy cho mang chiếc hộp ra đây. - Thủ tướng quyết định nhanh chóng và dứt khoát.

    Ngài Bộ trưởng ấn chuông, tuy có vẻ hơi miễn cưỡng.

    - Jacobs, hãy mang cái hộp đựng giấy tờ của tôi ra đây! Chúng ta sẽ phí thời gian thôi, nhưng nếu điều đó làm các ngài hài lòng thì tôi cũng sẵn sàng. Chúng ta sẽ kiểm tra lại thật kỹ một lần nữa. Nào, hãy đặt nó xuống đây! Chìa khóa tôi luôn mang bên mình. Xin mời các ngài xem. Đây là bức thư của Huân tước Merrow, báo cáo của ngài Hardy, các tài liệu về thuế lúa mì, bức thư từ Madrid… Trời ơi, cái gì thế này? - Ngài Bộ trưởng sửng sốt kêu lên.

    Ngài Thủ tướng nhanh nhẹn giật lấy chiếc phong bì màu xanh trong tay Bộ trưởng, sung sướng reo lên:

    - Nó đây, chính nó đây! Lạy Chúa, bức thư còn nguyên vẹn. Xin chúc mừng ông, ông Hope!

    Ngài Bộ trưởng lúc này không kiềm chế được tình cảm của mình nữa. Ông ta mừng đến phát cuồng, cứ cầm tay Holmes lắc mạnh và nói:

    - Cám ơn ông! Tôi xin cám ơn ông. Thế là tôi đã thoát được một gánh nặng khủng khiếp. ông thật là một phù thủy giỏi nhất Anh quốc… Thế nhưng tôi không thể hiểu, do đâu mà ông biết bức thư vẫn còn ở đây?

    Holmes mỉm cười vì thấy ngài Bộ trưởng và Thủ tướng vui mừng đến vậy:

    - Bởi tôi biết rằng lá thư không ở đâu tốt hơn là ở nhà ông.

    - Tôi không thể tin vào mắt mình được nữa. - Ngài Hope lao đến bên cửa kêu lên: - Phu nhân đâu rồi? Tôi phải nói với Hilda rằng mọi việc đã được giải quyết ổn thỏa.

    Ngài Thủ tướng nheo nheo đôi mắt một cách hóm hỉnh:

    - Nội tình việc này chắc chắn phải ẩn giấu một điều gì đó. Bức thư có thể trở lại trong hộp bằng cách nào vậy?

    Holmes mỉm cười như để tránh cái nhìn chăm chú của ngài Thủ tướng:

    - Thưa ngài, chúng tôi cũng có những bí mật ngoại giao riêng của mình chứ!

    Nói rồi, Holmes cầm mũ, cáo từ Thủ tướng và ra về.


     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Bóng Người Thiên Thu

    Nguyễn Thị Hoàng

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646632]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502535]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639712]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471306]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340861]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600520]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689833]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2493087]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300412]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010491]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972331]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548889]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470013]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445692]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204068]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150625]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078685]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062563]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028813]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026447]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959442]
    25.Quỷ Bảo [921707]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907573]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905326]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877023]
    29.Hắc Nho [852156]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843166]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840064]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756011]
    33.Tru Tiên [747769]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745198]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661907]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622425]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592489]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569360]
    39.Hoàn Hảo [557782]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536787]
    41.Tầm Tần Ký [511982]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456249]
    43.Thiên Đường [452698]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450854]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439786]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434015]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427370]
    48.Cậu Chó [417247]
    49.If You Are Here [411851]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408209]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm