hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Arthur Conan Doyle » Những Vụ Kỳ Án Của Sherlock Holmes[1200] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   5.0/7 - 1 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Arthur Conan Doyle

    Những Vụ Kỳ Án Của Sherlock Holmes



    MỤC LỤC 


     

    CON QUỶ HÚT MÁU Ở VÙNG SUSSEX

    Sherlock Holmes đang chăm chú đọc một lá thư vừa nhận được, đột nhiên cười không thành tiếng, đưa bức thư lại cho tôi với lời bình luận hóm hỉnh:

    - Watson, đây là chuyện pha trộn giữa hiện đại và trung cổ, giữa thực tế và ảo tưởng. Anh nhìn nhận nó sao đây?

    Tôi chăm chú đọc bức thư:

    "Ngày 19 tháng 11. Số nhà 46 đường Jewry.

    Về việc liên quan tới con quỷ hút máu.

    Thưa ông!

    Khách hàng của chúng tôi, ngài Robert Ferguson, thuộc công ty kinh doanh chè Ferguson và Muirhead tại Mincing Lane, hôm nay có gửi thư đến hỏi về chuyện con quỷ hút máu. Vì công ty tôi chuyên về nghiệp vụ định giá máy móc, việc này không thuộc phạm vi kinh doanh của chúng tôi, nên tôi xin chuyển theo đây lá thư của Robert cho ông và nhờ ông giúp đỡ. Chúng tôi biết rằng ông là thám tử nổi tiếng đã phá thành công vụ án Matilda Briggs, nên xin giới thiệu ông với ngài Robert.

    Trân trọng kính chào ông!

    Công ty Morrison và Dodd

    Người thực hiện E. J. C"

    - Matilda không phải là tên phụ nữ. - Holmes trầm tư nhớ lại - Đó là một con tàu liên quan tới những con chuột nước cỡ bự mà ai cũng kinh sợ. Nhưng chúng ta thì có quan hệ gì với con quỷ hút máu? Chúng ta biết gì về con ma cà rồng đó? Lần này thì ta lạc vào kho tàng truyện cổ tích rồi. Watson, anh tra phần chữ V xem họ nói gì về những con ma đó.

    Tôi quay người lại, lấy cuốn sách tra cứu dày cộp xuống đưa cho Holmes. Anh đặt cuốn sách lên đùi, từ từ đọc danh sách những vụ điều tra trước đây:

    - Cuộc hành trình của con tàu Gloria Scott. - Anh đọc to - Tôi nhớ, anh đã ghi lại. Kẻ làm tiền giả Victor Lynch. Thằn lằn độc, đây là vụ án rất hay! Vittoria - nữ diễn viên xiếc ngựa, Vanderbilt và tên trộm, Rắn độc, Vigor - người thợ kỳ dị. Ồ, toàn những vụ cũ kỹ cả rồi. Nhưng Watson này, anh nghe nhé. "Quỷ hút máu người ở Hungary. Vụ án ma cà rồng ở Transylvania!"

    Anh giở nhanh các trang sách đọc một hồi lâu, rồi thất vọng quẳng cuốn sách lên bàn:

    - Watson này! Toàn chuyện điên rồ. Cái kiểu phải dùng cọc gỗ đóng đinh lên mộ mới không làm xác chết sống lại thì có liên quan gì đến chúng ta?

    - Nhưng, - Tôi nói - quỷ hút máu không nhất thiết là người chết, người sống cũng có thói quen hút máu. Tôi có đọc được trong sách viết về quái vật chỉ hút máu trẻ em để trường sinh bất tử.

    - Anh nói đúng lắm. Nhưng liệu chúng ta có tin được chuyện đó không? Thế giới này đã quá rộng lớn rồi, chả cần phải đi vào lãnh địa của ma quỷ nữa. Theo tôi thì chẳng nên tin lời của Ferguson. Bức thư đây có thể là do anh ta viết, cũng phần nào nói rõ rốt cuộc thì vấn đề gì khiến anh ta đau khổ.

    Nói đoạn, anh lấy ra một bức thư khác ở trên bàn, chưa được anh chú ý tới khi anh đang nghiên cứu bức thư thứ nhất. Anh mỉm cười khi bắt đầu đọc bức thư này. Nhưng rồi nụ cười thích thú ban đầu dần chuyển thành nét trầm tư, chăm chú.

    - Điền trang Cheeseman ở Lamberley. Watson này, Lamberley là nơi nào?

    - Thuộc Sussex, phía nam Horsham.

    - Không quá xa đâu. Còn Cheeseman?

    - Tôi tương đối quen thuộc vùng quê đó. Ở đó có nhiều ngôi nhà cổ mang tên những dòng họ. Từ nhiều thế kỷ trước, những dòng họ được dùng để đặt tên các điền trang, ví dụ như điền trang Odley, điền trang Harvey… Những dòng họ ấy đã bị lãng quên lâu rồi, nhưng tên thì vẫn còn được lưu giữ như vậy.

    - Đúng thế. - Holmes lạnh lùng nói - Tôi cảm thấy, không lâu nữa chúng ta sẽ cần tìm hiểu trang viên Cheeseman nhiều hơn đấy. Bức thư này do chính Ferguson viết, hoàn toàn đúng như dự tính của tôi. Mà đúng rồi, ông ta còn tự nhận là có quen biết anh đấy.

    - Cái gì? Quen biết tôi ư?

    Holmes đưa bức thư cho tôi, trên đầu bức thư có ghi địa chỉ mà ban nãy anh đã nhắc tới.

    "Thưa ngài Sherlock Holmes!

    Luật sư của tôi khuyên tôi liên lạc với ngài. Nhưng thực ra vấn đề của tôi rất nhạy cảm, không biết nên bắt đầu từ đâu. Tôi thay mặt một người bạn để nói về chuyện của anh ấy. Vị thân sĩ này đã kết hôn với một tiểu thư người Peru năm năm trước. Cô ấy là con một thương gia giàu có, bạn tôi quen biết cô ấy trong khi làm công việc nhập khẩu axit clohydric. Cô ấy rất xinh đẹp, nhưng do quốc tịch và tôn giáo khác nhau, nên giữa họ đã nảy sinh khoảng cách trong tình cảm. Sau một thời gian, khi tình cảm dành cho cô ấy đã nhạt, anh ấy cho rằng cuộc hôn nhân này là một sai lầm. Anh ấy cảm thấy, tính cách của cô ấy có cái gì đó quá khó hiểu. Đó quả là điều bất hạnh, bởi cô ấy là một người vợ đáng yêu mà bất kỳ người đàn ông nào cũng mong muốn. Cô ấy luôn luôn hết lòng vì chồng.

    Bây giờ tôi xin nói vào vấn đề chính. Chi tiết thì phải gặp ngài mới nói rõ được. Bức thư này chỉ viết sơ qua những điều cơ bản thôi, để ngài xác định xem liệu có nhận vụ này được không. Cách đây ít lâu, vợ anh ấy đã bắt đầu xuất hiện một căn bệnh lạ khiến cô ấy thay đổi, không còn bản tính dịu dàng và khả ái. Bạn tôi có hai đời vợ, đã có một cậu con trai với người vợ trước. Cậu bé này mười lăm tuổi, là đứa trẻ rất được mọi người yêu mến và nó cũng rất trọng tình cảm. Chỉ đáng tiếc là từ nhỏ cậu bé đã bị tàn tật do tai nạn. Đã hai lần, có người phát hiện bà mẹ kế trẻ đẹp vô cớ đánh đập cậu bé đáng yêu đó. Có lần cô ta đánh nó bằng cây ba toong, để lại một vết thâm tím lớn trên cánh tay cậu bé.

    Nhưng điều đó cũng chưa đáng kể gì. Hành vi đối với đứa con chưa đầy một tuổi do chính cô ta đẻ ra càng nghiêm trọng hơn. Khoảng một tháng trước, một lần, người bảo mẫu rời đứa trẻ chỉ vài phút để làm một việc gì đó, thấy đột nhiên đứa trẻ khóc ré lên. Bà ta vội vàng quay lại, đi vào thì nhìn thấy bà chủ đang cúi xuống như định cắn cổ đứa bé vậy. Trên cổ cháu bé vẫn còn vết thương nhỏ, máu đang rỉ ra. Bà bảo mẫu sợ quá đi gọi ngay ông chủ, nhưng bà chủ yêu cầu không được đi, còn cho bà bảo mẫu năm bảng để giữ bí mật chuyện này.

    Việc đó đã để lại cảm giác kinh sợ cho bà bảo mẫu. Từ đó bà ta rất chú ý tới mọi hành vi của bà chủ, và càng chú ý bảo vệ đứa trẻ hơn, vì bà thực sự rất yêu nó. Bà ngày đêm luôn luôn túc trực bên cạnh để bảo vệ nó. Còn bà mẹ trẻ lại cũng ngày đêm lặng lẽ bám sát nó như chó sói bám riết lấy cừu non vậy. Đây có lẽ là việc khiến ngài khó tin, nhưng tôi mong ngài nhìn nhận nghiêm túc những gì tôi kể, bởi nó liên quan tới sự sống chết của một đứa trẻ và cuộc sống gia đình của một người đàn ông nữa.

    Cuối cùng, cái ngày khủng khiếp cũng đến. Thần kinh bà bảo mẫu không chịu đựng hơn được nữa, bà đã thẳng thắn nói tất cả sự thật cho ông chủ biết. Đối với ông, chuyện này thật kinh hoàng, có thể cũng giống như cảm giác hiện giờ của ngài. Ngài cần biết rằng, vợ anh ấy rất yêu anh ấy, và ngoài lần đánh đập dã man cậu bé đã nói trên ra, cô ta cũng rất yêu con chồng. Do đó anh ấy không tin, còn nói cô ấy làm sao lại sát hại đứa con đẻ của mình được. Cho nên anh ấy cho lời nói của bà bảo mẫu chỉ là hoang tưởng, một sự đa nghi không bình thường. Khi họ đang nói chuyện với nhau thì lại nghe thấy tiếng đứa trẻ khóc thét lên. Hai người vội chạy vào, thấy người mẹ trẻ vừa từ bên cạnh cái nôi đứng dậy. Cổ đứa trẻ đang chảy máu, mảnh vải ga cũng đầy máu. Ngài có thể tưởng tượng nổi cảm giác của anh ấy khi anh ấy xoay mặt vợ mình ra chỗ sáng thì phát hiện xung quanh mồm cô ta toàn là máu. Anh hoảng quá, la lên… Cô vợ trẻ đã hút máu đứa con nhỏ đáng thương!

    Cô ta giờ tự nhốt mình trong phòng, không gặp ai, mà cũng chẳng giải thích gì cả. Anh chồng như phát điên, nhưng cũng như tôi, anh ta chỉ nghe nói tới "quỷ hút máu" mà chẳng biết gì về nó cả. Chúng tôi vốn cho đó chỉ là chuyện kỳ quái ở nước ngoài, ai ngờ ngay tại Sussex nước Anh cũng có chuyện đó. Ngài có thể tiếp tôi được không? Ngài có thể dùng tài năng siêu việt của mình để giúp một người đang trong trạng thái tinh thần bất ổn được không? Nếu ngài đồng ý, xin gửi điện báo cho tôi theo địa chỉ Ferguson, điền trang Cheeseman, Lamberley. Khoảng 10 giờ sáng tôi sẽ đến chỗ ngài.

    Trân trọng kính chào!

    Robert Ferguson

    Tái bút: Tôi nhớ Watson, bạn của ngài, đã từng là thành viên của đội bóng bầu dục Blackheath, còn tôi hồi ấy là một trung vệ của đội Richmond. Về quan hệ cá nhân, tôi chỉ có thể tự giới thiệu được như vậy thôi".

    Tôi nhớ ra con người này, đặt bức thư xuống và nói:

    - Một Robert cao to, trung vệ giỏi nhất của đội bóng chày, là người vui vẻ, đứng đắn. Nay anh ta lại còn quan tâm cả tới việc của bạn mình, anh ta thật là một người nhiệt tình.

    Holmes nhìn tôi lắc đầu:

    - Được rồi! Watson, tôi không bao giờ thấy được hết khả năng của anh. Anh hãy gửi bức điện với nội dung là: "Chúng tôi đồng ý tiếp nhận vụ việc của ngài" cho ông ta đi!

    - Sao lại là "vụ việc của ngài"?

    - Anh cứ gửi đi! Sáng mai sẽ rõ.

    Khoảng 10 giờ sáng hôm sau, Ferguson sải chân bước vào nhà chúng tôi. Trong ký ức của tôi, anh ta là người gầy, cao lêu nghêu, dẻo dai và chạy nhanh như gió. Nhưng giờ đây, xương cốt của Ferguson đã rệu rã, hai vai thõng xuống, tóc ngả màu vàng nhạt và cũng chỉ còn lơ thơ.

    - Ồ… Watson, xin chào! - Giọng nói của ông ta vẫn trầm và nhiệt tình - Tôi bây giờ đã không còn được như xưa nữa rồi, mấy ngày gần đây, tôi thấy mình già đi nhanh quá. Ngài Sherlock Holmes, qua bức điện, tôi có thể thấy là không thể giả vờ làm đại diện cho người khác được nữa.

    - Lời nói thật bao giờ cũng có lợi cho công việc hơn. - Holmes đế vào.

    - Đương nhiên là như vậy. Nhưng ngài thử nghĩ xem, nói về người phụ nữ mà tôi rất yêu mến và cần phải bảo vệ, thật khó biết bao. Tôi biết làm sao đây? Làm sao tôi có thể báo với cảnh sát đây? Mà tôi lại cần phải bảo vệ an toàn cho cả hai đứa con trai nữa. Xin ngài cho tôi biết, đó có phải là bệnh tâm thần không? Là bệnh di truyền theo huyết thống chăng? Mong ngài giúp đỡ tôi!

    - Điều đó có thể hiểu được, thưa ngài Ferguson. Tôi có thể bảo đảm với ngài, tôi tin là mình có thể phá án. Trước tiên, ngài hãy cho tôi biết, ngài đã dùng cách gì rồi? Ngài có còn cho phu nhân tiếp xúc với con ngài nữa không?

    - Tôi đã cãi nhau một trận nảy lửa với cô ấy, thưa ngài. Cô ấy vốn rất nhu mì, nặng tình và thực sự hết lòng yêu tôi. Thấy tôi phát hiện ra bí mật của mình, cô ấy vô cùng đau khổ. Cô ấy chẳng nói gì, chỉ nhìn tôi với vẻ hoảng hốt tuyệt vọng rồi quay người bỏ chạy về phòng mình, khóa chặt cửa lại. Từ đó trở đi, cô ấy không chịu gặp tôi nữa. Cô ấy có một cô hầu riêng, tên là Dolores, cơm nước đều do cô hầu mang cho. Bà bảo mẫu đã thề ngày đêm không rời đứa trẻ. Nhưng còn với thằng Jack, cháu lớn của tôi, thì tôi cũng chưa thật yên tâm lắm, bởi cháu đã hai lần bị cô ấy tấn công rồi.

    - Nó có bị thương không?

    - Không. Nhưng nàng đã đánh đập nó một cách tàn bạo. Việc này thật tệ hại vì nó là đứa trẻ tàn tật, không thể tự bảo vệ mình. Cháu rất đáng thương, ai nhìn cũng phải mềm lòng. Nhưng tâm hồn của cháu thì rất đáng yêu, đáng quý.

    - Thưa ngài, trong nhà ngài còn có ai nữa không?

    - Còn có hai người nô bộc vừa đến chưa lâu. Một người đánh xe ngựa tên là Michael, cùng hai vợ chồng tôi, thằng Jack con trai tôi, đứa trẻ, Dolores và bà Mason.

    - Có vẻ khi kết hôn, ngài chưa tìm hiểu kỹ vợ ngài?

    - Lúc ấy, tôi mới chỉ biết cô ấy được vài tuần lễ thôi.

    - Người hầu của bà ấy ở với bà ấy lâu chưa?

    - Vài năm rồi.

    - Như vậy, biết đâu cô ấy hiểu vợ ngài hơn ngài?

    - Đúng. Có thể nói như vậy.

    Holmes ghi lại tất cả, rồi bảo:

    - Tôi cảm thấy vụ này phải đích thân điều tra.

    Ferguson thở phào nhẹ nhõm:

    - Thưa ngài, đó chính là mong muốn của tôi. Nếu ngài có thể tới thì 2 giờ có chuyến tàu đi từ ga Victoria đấy.

    - Tất nhiên là tôi đến. Nhưng trước khi tới, còn một vài vấn đề tôi cần làm rõ. Theo tôi hiểu, bà chủ bất hạnh này đã dùng vũ lực đối với cả hai đứa con, con riêng của ngài và con chung của hai người, đúng không?

    - Đúng vậy!

    - Nhưng cách dùng vũ lực lại khác nhau. Bà ấy dùng gậy đánh con riêng của ngài?

    - Một lần dùng cây gậy ba toong, lần sau đánh bằng tay rất tàn tệ.

    - Bà ấy không giải thích hành vi của mình sao?

    - Không, chỉ nói là hận nó thôi, và còn nhắc đi nhắc lại rất nhiều.

    - Đó cũng là chuyện thường tình với một người mẹ kế. Có thể nói đó là sự ghen ghét đối với người quá cố. Bà ấy vốn có hay ghen không?

    - Có, cô ấy rất hay ghen, ghen bằng tất cả sự nông nổi của dòng máu Mỹ La tinh.

    - Con riêng của ngài đã mười lăm tuổi, rất hiểu biết, lẽ nào cháu không giải thích với ngài nguyên nhân bị đánh ư?

    - Không. Cháu luôn nói là cháu chẳng làm gì nên tội cả.

    - Trước đây, quan hệ giữa cháu và mẹ kế có tốt không?

    - Giữa họ chưa bao giờ có tình yêu thương dành cho nhau.

    - Nhưng ngài nói cháu là đứa trẻ rất thương yêu người khác, rất tình cảm cơ mà.

    - Trên đời này chẳng có đứa trẻ nào yêu bố như Jack cả! Tôi là sinh mệnh của cháu, cháu quan tâm đến mỗi lời nói, mỗi hành vi của tôi.

    Holmes tiếp tục ghi chép:

    - Trước khi tái hôn, ngài khẳng định là luôn ở bên cháu?

    - Cả ngày cả đêm!

    - Một đứa trẻ rất trọng tình nghĩa như vậy, chắc chắn là rất yêu quý người mẹ đã mất của mình?

    - Rất yêu quý, đúng vậy.

    - Còn một vấn đề liên quan đến vụ bạo hành kia. Việc đánh con riêng của ngài có phải xảy ra đồng thời với hành vi tấn công đứa bé không?

    - Lần thứ nhất thì như vậy, cứ như là cô ấy bị điên vậy, trút giận lên đầu cả hai đứa trẻ. Lần thứ hai chỉ có Jack bị đánh, còn bà bảo mẫu nhận thấy không có chuyện gì xảy ra với đứa con nhỏ cả.

    - Điều này hơi phức tạp đấy.

    - Thưa ngài, tôi không hiểu ý của ngài lắm.

    - Là tôi đưa ra các giả thiết, có cái phải chờ thời gian hoặc những cứ liệu mới để lần lượt loại bỏ. Nhưng trước mắt, tôi chỉ có thể nói với ngài rằng, vụ này không khó giải quyết. Hai giờ nữa, nhất định tôi sẽ đến ga Victoria.

    Đó là một đêm tháng 11, trời tối đen, đầy sương mù âm u. Chúng tôi để hành lý ở nhà trọ Chequers, Lamberley, rồi lên xe đi tới điền trang cổ xưa, hoang vu của Ferguson. Đó là một khu nhà to lớn thênh thang nối tiếp nhau, khu trung tâm rất cổ kính, nhưng hai bên lại khá hiện đại với những ống khói cao kiểu Gothic và những viên ngói bằng đá đầy rêu. Trần nhà được đỡ bằng những cây cột lớn, sàn nhà không phẳng, có những chỗ trũng sâu, cả ngôi nhà toát ra một vẻ xấu xí và cũ kỹ.

    Ferguson đưa chúng tôi vào một gian phòng ở giữa, rất rộng, có một cái lò sưởi kiểu cũ rất lớn ở sát tường, bên ngoài bọc sắt, trên có khắc hàng số 1670, trong lò đang được đốt bằng loại gỗ thượng hạng, lửa cháy rừng rực.

    Tôi nhìn xung quanh, chỉ thấy ngôi nhà này là một mớ hổ lốn về mọi mặt. Tường ốp gỗ có thể là do ông chủ cũ làm từ thế kỷ XVII, phần dưới treo một loạt các bức tranh màu nước hiện đại rất giàu thẩm mỹ. Trên cao lại treo toàn những thứ đồ dùng và vũ khí Nam Mỹ mà chắc chắn là do cô vợ mang từ Peru tới. Holmes đứng dậy, nghiên cứu tỉ mỉ những thứ ấy. Sau khi xem xong, anh ngồi xuống, vẻ trầm tư, rồi đột nhiên đứng dậy, thốt lên:

    - Ồ! Anh xem này!

    Một con chó xù tai quặp vốn đang nằm trong ổ ở góc nhà, lúc đó đang từ từ bò đến với ông chủ một cách rất khó nhọc. Nó kéo lết chân sau cũng như cái đuôi trên mặt đất vô cùng chậm chạp.

    - Chú chó này mắc bệnh gì vậy? - Holmes hỏi.

    - Một loại bệnh bại liệt. Bác sĩ thú y nói, có thể là do viêm màng não gây ra. Hiện bệnh đang có chiều hướng thuyên giảm, ít lâu nữa sẽ khỏi thôi… Phải vậy không Carlo?

    Đuôi con chó rung lên nhè nhẹ, đôi mắt u sầu hết nhìn người này lại nhìn người kia.

    - Bệnh này phát ra đột ngột phải không?

    - Chỉ sau một đêm thôi.

    - Cách đây lâu chưa?

    - Khoảng bốn tháng rồi.

    - Thật kỳ lạ! Nhưng nó đã cho tôi những gợi ý tốt.

    - Ngài cảm thấy điều gì chăng, ngài Sherlock Holmes?

    - Nó chứng thực cho một giả thiết của tôi.

    - Vì Chúa, ngài nói sao? Việc này đối với ngài có thể chỉ là trò chơi giải câu đố, nhưng với tôi lại là chuyện sinh tử đấy. Vợ tôi có thể là kẻ sát nhân, con tôi luôn trong tình trạng nguy hiểm. Thưa ngài, ngài đừng bao giờ đùa kiểu như vậy!

    Holmes đặt tay lên vai ông ta, an ủi:

    - Tôi e rằng dù kết cục thế nào thì ngài cũng đều đau khổ cả. Tôi nhất định sẽ làm giảm nhẹ đau khổ cho ngài. Hiện giờ tôi chưa thể nói gì được, nhưng trước khi rời khỏi đây, có thể tôi sẽ đưa ra đáp án chính xác cho ngài.

    - Tôi cũng muốn vậy! Xin hai ngài thứ lỗi, tôi phải lên lầu xem vợ tôi có thay đổi gì không.

    Sau vài phút, ông ta quay lại với nét mặt bơ phờ, dẫn theo người hầu gái dáng cao ráo, mảnh dẻ.

    - Dolores, trà đã pha xong rồi. - Ferguson nói - Cô hãy lấy thứ mà bà chủ cần, chăm sóc bà thật chu đáo.

    - Bà chủ bệnh rất nặng. - Người hầu gái nói to, mắt nhìn ông chủ vẻ căm giận - Bà chủ không muốn ăn, mà muốn mời bác sĩ. Không có bác sĩ, ở một mình với bà ấy tôi sợ lắm!

    - Bà chủ có muốn gặp bác sĩ Watson không? - Holmes hỏi.

    - Tôi dẫn ông đi, tôi không cần phải đợi sự đồng ý của ai. Bà ấy cần bác sĩ mà.

    - Vậy, tôi sẽ cùng đi với cô. - Tôi nói.

    Tôi cùng cô ta lên lầu, bước trên một cầu thang dẫn tới đầu kia với một cánh cửa gỗ sồi rất lớn với khóa sắt. Cô người hầu rút trong túi ra chùm chìa khóa. Cánh cửa nặng nề kêu răng rắc xoay trên các bản lề rồi mở ra. Tôi bước vào, cô ta lập tức vào cùng và đóng ngay cửa lại.

    Một phụ nữ nằm trên giường, đang sốt cao, nửa tỉnh nửa mê, nhưng chợt thấy tôi vào, cô ta đưa đôi mắt đẹp nhưng rất hoảng hốt nhìn tôi vẻ sợ hãi. Nhận ra tôi là người lạ, cô ta thở hắt ra và yên tâm gục đầu xuống gối. Tôi lại gần an ủi cô ta vài câu. Cô ta đã yên tâm để cho tôi bắt mạch và cặp nhiệt độ. Mạch rất nhanh, thân nhiệt cũng khá cao, nhưng ấn tượng lâm sàng là tình trạng này do tâm thần kích động chứ không phải viêm nhiễm.

    - Nằm suốt ngày thế này, tôi e rằng ấy sẽ chết mất! - Cô người hầu lo lắng nói.

    Bà chủ quay sang nhìn tôi với bộ mặt xinh đẹp đỏ hồng, hỏi:

    - Chồng tôi đang ở đâu?

    - Ở dưới nhà, ông ấy muốn vào thăm bà.

    - Tôi không muốn gặp ông ấy! Không muốn gặp ông ấy!

    Sau đó, có vẻ như thần trí cô ta không còn tỉnh táo nữa:

    - Một con quỷ! Con quỷ! Tôi phải làm gì với con quỷ độc ác đó đây?

    - Tôi có thể làm gì để giúp được bà?

    - Hết rồi! Hết cách rồi! Dù tôi làm gì thì cũng chẳng thay đổi được nữa rồi.

    Cô ta hẳn là đang nói lảm nhảm. Tôi thật sự không hiểu, Ferguson tốt bụng và thành thực như vậy, làm sao lại thành kẻ độc ác hoặc con ác quỷ được. Tôi nói:

    - Thưa bà Ferguson, chồng bà rất yêu bà. Ông ấy rất khổ tâm vì chuyện này đấy.

    Một lần nữa cô ta lại nhìn tôi bằng đôi mắt đẹp tuyệt trần và nói:

    - Ông ấy yêu tôi, đúng! Nhưng lẽ nào tôi không yêu ông ấy? Lẽ nào tôi không yêu ông ấy đến mức nguyện hy sinh cả bản thân, chứ không muốn làm tổn thương ông ấy? Vậy mà ông ấy lại nghĩ về tôi như thế, nói tôi như thế đấy!

    - Ông ấy rất đau khổ nhưng không làm sao lý giải được.

    - Làm sao ông ấy hiểu nổi, nhưng ông ấy cần phải tin tôi chứ!

    - Bà có muốn gặp ông ấy không?

    - Không, không! Tôi không thể quên những lời khủng khiếp mà ông ấy nói, cũng không quên nét mặt của ông ấy. Xin ông đi cho, ông không giúp tôi được đâu. Nhờ ông nói với ông ấy là hãy trả con cho tôi. Đó là câu duy nhất mà tôi cần nói với ông ấy.

    Cô ta lại quay khuôn mặt xinh đẹp vào tường, chẳng nói gì nữa.

    Tôi xuống nhà, Ferguson lo lắng nghe tôi kể lại mọi chuyện.

    - Làm sao tôi dám giao đứa con nhỏ cho cô ta? - Ông ta tỏ vẻ cương quyết - Làm sao tôi quên nổi cảnh cô ta đứng cạnh đứa con tôi mà mồm thì đầy máu me của đứa trẻ được?

    Ferguson rùng mình lắc đầu, mặt tái dại đi. Trong lúc cô giúp việc rót trà ra thì cửa bật mở. Một cậu thiếu niên bước vào. Cậu là đứa trẻ đặc biệt khiến người khác phải chú ý: mặt tái mét, da trắng, tóc hung, đôi mắt xanh có vẻ dễ bị kích động. Vừa nhìn thấy cha, mắt cậu ta đã lóe lên tia sáng vui mừng nhưng rất xúc động. Cậu xông đến, hai tay ôm lấy cổ người cha, giống như các bé gái hay ôm cổ bố vậy.

    - Cha ơi! - Cậu ta thốt lên - Con không biết cha đã về, nếu biết thì con đã đến đây chờ từ lâu rồi. Con nhớ cha quá!

    - Con ngoan, - Ferguson vừa vuốt nhẹ mái tóc hung của nó vừa nói - cha về sớm vì bạn của cha là ngài Sherlock Holmes và ngài Watson đều đồng ý cùng về ngay vào buổi tối với cha.

    - Đó có phải là thám tử Sherlock Holmes nổi tiếng không cha?

    - Đúng đấy.

    Đứa trẻ hướng cặp mắt đầy thăm dò nhìn chúng tôi, nhưng xem ra không có vẻ gì thân thiện cả.

    - Ngài Ferguson, đứa con nhỏ của ngài ở đâu? - Holmes hỏi - Chúng tôi có thể nhìn cháu một lát không?

    - Con bảo bà Mason bế em bé đến! - Ferguson nói.

    Cậu thiếu niên ấy bước những bước quái dị, loạng choạng đi ra… Một thoáng sau, cậu quay lại, đi theo là một người đàn bà vừa cao vừa gầy, bế một đứa trẻ rất xinh đẹp, mắt đen láy, tóc hung hung. Ferguson hiển nhiên rất yêu nó, vừa thấy đã vội ôm nó vào lòng vỗ về.

    - Thật không thể hiểu nổi lại có người nhẫn tâm muốn hại nó! - Ông ta vừa lẩm bẩm vừa cúi xuống nhìn vết sẹo nhỏ màu hồng trên cổ thiên sứ bé bỏng của mình.

    Chính trong giây phút đó, ánh mắt tôi vừa may đã nhắm đúng vào một góc xa của căn phòng. Tôi phát hiện ra, Holmes cũng đang đặc biệt chăm chú nhìn vào cái góc đó. Theo cái nhìn của anh, tôi chắc Holmes đang tập trung vào chiếc cửa sổ bị che lấp. Sau khi ngó nhìn người cha và cậu thiếu niên, anh liền mỉm cười, quay sang đứa trẻ. Trên cổ đứa trẻ còn có một vết thương nhỏ. Anh không nói một lời, chỉ nhìn chăm chăm vào vết thương đó. Cuối cùng, anh nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nó đang huơ huơ trong không khí.

    - Tạm biệt bé ngoan! Khởi đầu cuộc sống của cháu thật kỳ lạ… - Rồi Holmes kéo bà vú ra một góc, sốt sắng hỏi chuyện.

    Tôi chỉ nghe được câu cuối cùng:

    - Những lo lắng của bà sẽ lập tức được xóa bỏ ngay thôi!

    Bà bảo mẫu bướng bỉnh, lầm lì bế đứa nhỏ đi ra.

    - Bà Mason là người thế nào? - Holmes hỏi Ferguson.

    - Tuy bề ngoài hơi thô nhưng bà ấy có một trái tim nhân hậu và rất yêu đứa bé.

    - Jack, cháu có thích bà bảo mẫu không?

    Đột ngột Holmes quay sang hỏi Jack. Mắt nó vốn lanh lợi, linh hoạt bỗng sa sầm xuống, nó lắc đầu.

    Ferguson ôm lấy nó:

    - May mà tôi lại là người cháu thích nhất.

    Jack vùi đầu vào lòng cha, Ferguson nhẹ nhàng kéo nó ra:

    - Con ngoan, đi chơi đi! - Ông ta giục, nhìn nó đi ra bằng ánh mắt yêu thương, rồi tiếp tục nói với Holmes: - Thưa ngài, nhìn từ góc độ của ngài, đây nhất định là một vụ đặc biệt phức tạp và mẫn cảm?

    - Thì đúng là mẫn cảm thật. - Holmes có vẻ hơi buồn cười, nói - Nhưng tôi thấy chẳng mấy phức tạp. Vì nó chỉ là một vụ cần một quá trình suy luận đơn thuần. Khi những suy luận này được xác nhận từng điểm một bởi một loạt những sự cố độc lập thì ta có thể kết luận, nhận định chủ quan là hoàn toàn đúng đắn. Và tôi có thể tự tin mà nói rằng, chúng ta đã đạt được mục đích rồi! Kỳ thực, trước khi rời phố Baker, tôi đã có kết luận rồi, phần còn lại chỉ là để quan sát và kiểm chứng nữa thôi.

    Đặt bàn tay to tướng lên cái trán đầy nếp nhăn, Ferguson hồi hộp, luống cuống đến mức líu cả lưỡi:

    - Trước Thượng đế, thưa ngài, nếu ngài đã nhận ra chân tướng sự việc, xin chớ làm tôi hồi hộp thêm nữa! Tôi làm sao mà chịu nổi được. Tình cảnh của tôi ra sao? Tôi phải làm gì?

    - Đương nhiên tôi phải giải thích cho ngài, tôi sẽ nói rõ ngay đây. Nhưng, ngài có cho phép tôi xử lý vấn đề theo cách của mình? Watson, với sức khỏe của bà chủ, liệu bà ấy có thể gặp chúng ta được không?

    - Bệnh của bà ấy rất nặng, nhưng hoàn toàn tỉnh táo.

    - Vậy thì tốt. Chỉ có trước mặt bà ấy chúng tôi mới làm rõ mọi việc được. Chúng ta lên lầu gặp bà ấy đi.

    - Nhưng nàng đâu có muốn gặp tôi. - Ferguson cao giọng la lên.

    - Ồ, có chứ. Bà ấy sẽ đồng ý. - Holmes nói, và vội viết mấy hàng chữ ra một tờ giấy - Watson, phiền anh đưa mảnh giấy này cho bà ấy!

    Tôi lên lầu, người hầu cảnh giác mở cửa cho tôi vào. Tôi đưa mảnh giấy cho cô vợ. Một phút sau, tôi nghe thấy tiếng hét to trong phòng, tiếng hét vừa ngạc nhiên vừa vô cùng vui sướng. Cô hầu bước ra, nói:

    - Bà chủ sẵn sàng gặp các ngài, bà ấy rất muốn nghe…

    Tôi gọi Holmes và Ferguson lên lầu. Vừa bước vào phòng, Ferguson vội tới ngay tới đầu giường, nhưng cô vợ đã nhổm dậy, dùng tay chặn ông ta lại. Holmes cúi người chào, rồi ngồi cạnh ông ta. Bà chủ mở to đôi mắt ngạc nhiên nhìn ông.

    - Được rồi, thưa ngài Ferguson, - Holmes nói - tôi bận quá nhiều việc nên phương thức của tôi là ngắn gọn và đi vào vấn đề chính, mổ xẻ càng nhanh thì càng ít đau đớn. Trước tiên tôi cần nói để ngài yên tâm, vợ ngài là một con người thánh thiện, rất yêu ngài, nhưng lại phải chịu nỗi oan quá lớn.

    Ferguson reo lên mừng rỡ:

    - Thưa ngài Sherlock Holmes, chỉ cần ngài chứng thực điều này, thì cả đời tôi sẽ vô cùng cảm kích ngài!

    - Nhưng làm thế này, e rằng sẽ làm thương tổn ngài ở mặt khác đấy.

    - Chỉ cần ngài rửa sạch nỗi oan cho vợ tôi, mọi cái khác tôi không cần để ý tới.

    - Vậy tôi sẽ nói cho ngài nghe những giả thiết logic của tôi. Cách nói "quỷ hút máu" theo tôi là rất hoang đường; nhưng quan sát của ngài lại chính xác. Ngài nhìn thấy vợ ngài từ bên giường đứa con đứng lên miệng đầy máu…

    - Tôi nhìn thấy rõ mà…

    - Nhưng lẽ nào ngài không nghĩ rằng, vợ ngài hút máu con chưa chắc là lấy máu, mà là để chữa lành vết thương cho nó? Trong lịch sử Anh quốc, chẳng phải đã có chuyện một nữ hoàng hút máu vết thương để lấy chất độc ra đó sao?

    - Chất độc ư?

    - Một chất độc có nguồn gốc từ Nam Mỹ. Trước khi tôi tận mắt nhìn thấy những binh khí treo trên tường nhà của ngài thì tôi nghĩ tới chất độc khác, nhưng sau tôi cho rằng đó chính là loại tên độc của Nam Mỹ. Lúc nhìn thấy hộp đựng tên rỗng treo cạnh cây cung nhỏ kia, tôi cho rằng điều tôi nghi ngờ là đúng. Đó chính là thứ mà tôi mong nhìn thấy. Nếu đứa trẻ bị mũi tên độc ngâm hạt mã tiền đâm phải mà không lập tức hút độc ra thì chỉ có nước chết! Còn con chó kia, nếu có kẻ quyết tâm dùng thuốc độc để hãm hại đứa bé, hắn nhất định phải thử để xem nó có tác dụng thế nào. Tình trạng của con chó này hoàn toàn phù hợp với những suy luận của tôi.

    "Bây giờ ngài hiểu rồi chứ? Vợ ngài sợ kiểu hãm hại như thế. Bà ấy đã tận mắt chứng kiến cảnh đó, và bằng mọi cách cố cứu được đứa con, nhưng lại không muốn nói rõ cho ngài biết vì sợ ngài đau lòng."

    - Nguyên nhân là Jack ư?

    - Vừa nãy, khi ngài chơi đùa với đứa con nhỏ, tôi đã quan sát kỹ Jack. Sắc mặt cậu đã phản chiếu rõ lên tấm kính cửa sổ, bởi bên ngoài đã có lớp cửa chớp làm nền. Tôi nhìn thấy sự ghen ghét mãnh liệt với một vẻ thù hận lạnh lùng đến tàn nhẫn trên khuôn mặt cậu bé. Đó là điều rất hiếm thấy!

    - Jack yêu quý của tôi ư?

    - Ngài cần nhìn thẳng vào sự thật, thưa ngài Ferguson! Đó là nỗi đau đặc biệt bởi nó sinh ra từ tình yêu bị bóp méo, một thứ tình yêu bệnh hoạn đối với ngài và có cả tình yêu đối với người mẹ đã mất của Jack. Chính thứ tình yêu đó đã tạo ra những hành động rồ dại của cậu bé. Toàn bộ tâm tưởng của cậu ta đầy ắp lòng hận thù đối với đứa em nhỏ cùng cha khác mẹ, những nét đẹp thánh thiện của đứa em càng làm nổi bật những khiếm khuyết và bệnh tật của cậu ta.

    - Trời ơi! Không thể như vậy được!

    - Thưa bà, tôi nói có đúng không?

    Bà chủ đang khóc nức nở, mặt vùi trong gối bỗng ngẩng đầu lên, nhìn chồng:

    - Lúc ấy, em làm sao mà có thể nói cho anh biết được? Em có thể cảm nhận được rằng, anh sẽ bị một cú sốc tinh thần làm cho ngã gục. Vậy chẳng thà em hãy cố chờ, rồi sẽ có người sẽ nói ra điều đó cho anh nghe. Khi ngài đây viết trong mảnh giấy cho em, rằng ngài ấy đã biết tất cả sự thật, em mừng lắm. Ngài ấy quả là có tài năng phi phàm...

    - Tôi cho rằng nên để Jack đi nghỉ một năm bên bờ biển, như vậy sẽ rất có lợi cho sức khỏe của cậu bé. Đó chính là cách xử lý của tôi. - Holmes đứng dậy, kết luận một cách thẳng thắn.

    - Tôi nghĩ chuyện đã tới hồi kết rồi, Watson ạ! - Anh nói nhỏ vào tai tôi câu này - Hãy để cho vợ chồng họ tự giải quyết những vấn đề còn lại thôi!

    Lúc ấy, Ferguson đã đứng trước đầu giường, hai bàn tay run rẩy ôm lấy mặt, ông ta khóc không thành tiếng.

    Holmes cũng không quên trả lời bức thư ban đầu.

    "Phố Baker

    Ngày 21 tháng 11

    Gửi ngài E. J. C

    Theo như lá thư gửi ngày 19, tôi xin thông báo, tôi đã điều tra trường hợp của ông Robert Ferguson của Công ty Ferguson và Muirhead, nhà môi giới chè. Cuộc điều tra đã mang lại kết thúc tốt đẹp.

    Cám ơn sự giới thiệu của ngài.

    Sherlock Homes"


     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Ngày Mới

    Thạch Lam

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646383]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502204]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639436]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471018]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340386]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600274]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689471]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2490786]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300095]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010176]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972321]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548811]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469892]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445481]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204030]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150518]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078425]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062489]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028648]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026281]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959337]
    25.Quỷ Bảo [921590]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907464]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905247]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876860]
    29.Hắc Nho [852024]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842901]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [839986]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755920]
    33.Tru Tiên [747711]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [744904]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661859]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622350]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592472]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569275]
    39.Hoàn Hảo [557732]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536741]
    41.Tầm Tần Ký [511894]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [455931]
    43.Thiên Đường [452663]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450743]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439763]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433959]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427313]
    48.Cậu Chó [417105]
    49.If You Are Here [411807]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408042]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm