hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Arthur Conan Doyle » Những Vụ Kỳ Án Của Sherlock Holmes[1195] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   5.0/7 - 1 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Arthur Conan Doyle

    Những Vụ Kỳ Án Của Sherlock Holmes



    MỤC LỤC 


     

    CÔ GÁI ĐI XE ĐẠP

    Vào chủ nhật, ngày 23 tháng 4, lần đầu tiên chúng tôi làm quen với cô Violet Smith. Chuyến viếng thăm của cô ấy hoàn toàn không được Holmes chào đón, vì lúc đó anh đang vướng vào một vấn đề phức tạp liên quan tới sự khủng bố kỳ lạ nhằm vào nhà triệu phú sản xuất thuốc lá nổi tiếng… Tuy nhiên Holmes đã không thể từ chối nghe câu chuyện của người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, cao ráo, duyên dáng và quý phái đó. Cô ấy xuất hiện ở phố Baker vào đêm khuya, van nài Holmes giúp đỡ. Quả là vô ích, vì Holmes rất bận. Nhưng người phụ nữ trẻ này tới đây, quyết kể lại câu chuyện của mình và không điều gì có thể buộc cô bước ra khỏi phòng. Với cử chỉ nhẫn nhịn và nụ cười đầy vẻ mệt mỏi, Holmes mời cô gái xinh đẹp ngồi xuống và kể cho chúng tôi nghe điều gì đang làm cô phiền lòng.

    Holmes nói, khi đôi mắt sắc sảo của anh quan sát người phụ nữ:

    - Ít nhất điều làm cô phiền muộn không phải là vấn đề sức khỏe. Một người đạp xe hăng hái như vậy, phải rất khỏe mạnh.

    Cô ấy sửng sốt nhìn xuống chân mình. Và tôi quan sát thấy những vết trầy xước nhẹ ở đế giày, do cọ xát với pêđan.

    - Vâng, tôi đi xe đạp rất nhiều, thưa ông Holmes. Và điều đó liên quan tới chuyến viếng thăm ông hôm nay của tôi.

    Bạn tôi nhẹ nhàng cầm bàn tay đã tháo găng của người phụ nữ và xem xét rất kỹ…

    - Tôi chắc là cô sẽ thứ lỗi cho tôi. Vì đây là yêu cầu công việc mà. - Holmes nói, khi anh buông tay cô ra - Tôi suýt nữa thì phạm sai lầm khi cho rằng cô… đánh máy. Ồ không, Watson, anh có nhận thấy các đầu ngón tay bẹp không; nó thật phù hợp với cả hai nghề đó. Tuy nhiên, có một vẻ gì đó rất thánh thiện trên khuôn mặt cô, - Holmes quan sát khuôn mặt cô gái xinh đẹp đó khi ánh sáng rọi vào mặt cô - mà những người đánh máy không thể có. Tiểu thư đây là một nhạc sĩ.

    - Vâng, thưa ông Holmes, tôi đang dạy nhạc.

    - Ở vùng nông thôn, phải không? Tôi đoán vậy khi thấy dáng điệu của cô.

    - Vâng, ở gần Farnham, trong vùng phụ cận của Surrey.

    - Một vùng tuyệt đẹp và cũng rất nhiều duyên nợ với anh đấy, Watson ạ! Nơi đây, chúng ta đã bắt giữ tên giả mạo Archie Stamford, anh có nhớ không? Nào, cô Violet, chuyện gì đã xảy ra vậy?

    Cô gái kể lại câu chuyện một cách rành mạch và điềm tĩnh:

    - Cha tôi đã mất, thưa ông Holmes, ông ấy là James Smith - nhạc trưởng của nhà hát Imperial cũ. Chú của tôi là Ralph Smith đã đến châu Phi hai mươi lăm năm trước, và từ đó chúng tôi không có tin tức gì về ông. Sau khi cha tôi mất, chúng tôi trở nên rất nghèo khó. Thế rồi một hôm, chúng tôi đọc được một lời nhắn đăng trên tờ "The Times", tìm địa chỉ của chúng tôi. Ông có tưởng tượng được chúng tôi đã vui như thế nào không, vì đó chính là cơ may hiếm có mà ai đó mang đến cho chúng tôi. Ngay lập tức, chúng tôi tìm đến văn phòng luật sư đã đăng trong lời nhắn. Ở đó, chúng tôi gặp hai người đàn ông - ông Carruthers và Woodley - những người vừa từ Nam Phi trở về. Họ cho biết, chú tôi là bạn của họ; ông ấy đã chết trong nghèo đói ở Johannesburg vài tháng trước đây. Trước khi mất, chú tôi đã nhờ họ tìm người thân và giúp đỡ khi họ gặp khó khăn. Đó là chuyện lạ lùng với chúng tôi, vì chú Ralph khi còn sống không hề biết gì đến họ hàng, chẳng lẽ lúc chết lại quan tâm đến chúng tôi sao? Ông Carruthers giải thích chuyện lạ đó bằng lý do là ông chú tôi chỉ mới hay tin cha tôi mất, và ông cảm thấy phải có trách nhiệm với chúng tôi.

    - Xin lỗi. - Holmes ngắt lời - Chuyện này xảy ra khi nào?

    - Tháng 12 năm ngoái, nghĩa là bốn tháng trước.

    - Cô kể tiếp đi!

    - Với tôi, ông Woodley là kẻ đáng ghét nhất. Ông ta không rời mắt khỏi tôi. Ông ta trẻ hơn Cyril nhưng có khuôn mặt ụ ị, thô tục, bộ ria mép màu đỏ quạch và mái tóc lơ thơ rủ xuống phía trước. Ông ta hoàn toàn đáng ghét, và tôi cũng chắc chắn là Cyril không muốn tôi quen biết với một người như vậy.

    - Ồ, Cyril là tên của… "anh ấy"! - Holmes mỉm cười. Cô gái trẻ đỏ mặt và khẽ bật cười.

    - Đúng vậy, thưa ông, Cyril là một kỹ sư điện trẻ và chúng tôi định sẽ làm lễ thành hôn vào cuối mùa hè. Trời đất! Sao tự nhiên tôi lại nhắc đến anh ấy nhỉ? Điều tôi muốn nói là, ông Woodley thực sự đáng ghét. Nhưng Carruthers, người đàn ông lớn tuổi, thì dễ chịu hơn. Ông ta là một người trầm tĩnh, khuôn mặt nhẵn nhụi, vàng vọt, có thái độ lịch sự và nụ cười dễ thương. Ông ta hỏi thăm về cuộc sống của chúng tôi, mời tôi dạy nhạc cho cô con gái của ông. Tôi trả lời không muốn phải xa mẹ. Ông ấy bảo tôi có thể trở về nhà vào cuối tuần. Ông đề nghị thù lao hàng năm là một trăm bảng. Tôi đồng ý ngay và tới nhà ông ta ở Chiltern Grange, cách Farnham chừng mười cây số.

    "Ông Carruthers góa vợ, nhưng có một bà quản gia luống tuổi là bà Dixon, trông coi công việc trong nhà. Ông rất yêu âm nhạc, còn cô con gái ông thật duyên dáng. Mỗi cuối tuần, tôi đều về thăm mẹ.

    "Nhưng rồi gã ria đỏ Woodley tới thăm ông khoảng một tuần. Tuần đó với tôi dài như ba tháng! Hắn tán tỉnh tôi, khoe khoang của cải, bảo rằng nếu tôi ưng lấy hắn, thì tôi sẽ có những viên kim cương đẹp nhất London. Sau cùng, khi tôi bảo không muốn có quan hệ gì với hắn, hắn đã ghì chặt lấy tôi, thề là sẽ không buông ra chừng nào tôi chưa hôn hắn. Đúng lúc ông chủ tôi vào phòng, ông giật tôi ra khỏi vòng tay con quỷ đó. Gã lưu manh quay lại xô ngã chủ nhà và đánh bị thương ông ấy. Ngày hôm sau, ông Carruthers tới ngỏ lời xin lỗi tôi, hứa rằng sẽ không bao giờ để xảy ra chuyện tương tự như vậy. Kể từ đó, tôi không còn gặp lại con quỷ ấy nữa.

    "Còn bây giờ, tôi muốn nói đến một sự việc đặc biệt, khiến tôi phải tới đây xin lời khuyên của ông hôm nay.

    "Thưa ông Holmes, tuần nào cũng vậy, cứ trưa thứ bảy tôi đạp xe tới ga Farnham để đáp chuyến tàu 12 giờ 22 phút đi London. Quãng đường đó vô cùng vắng vẻ, nhưng đoạn vắng nhất dài khoảng hơn một dặm, nằm giữa cánh rừng vây bọc nhà trọ Charlington và trảng cỏ Charlington. Trên đời, có lẽ chẳng có đoạn đường nào hoang vu hơn. Cách đây hai tuần, khi đi qua đó, tôi thấy có một người đạp xe cách sau tôi chừng 200m. Trước khi tới Farnham tôi nhìn lại phía sau, nhưng người đó đã biến mất. Nhưng thật ngạc nhiên, vào thứ hai, khi đi làm, tôi lại thấy người đó đạp xe cùng trên đoạn đường. Tuần vừa qua, sự ngạc nhiên càng tăng khi tôi lại thấy người đàn ông đó vào trưa thứ bảy và sáng thứ hai. Chắc chắn là ông ta luôn luôn đạp xe sau tôi một đoạn nhất định. Thật kỳ lạ! Tôi kể chuyện cho ông Carruthers nghe. Ông ấy tỏ ra quan tâm, rồi bảo tôi rằng ông đã đặt mua một con ngựa và một cỗ xe hạng nhẹ, để sau này tôi không còn phải một mình đạp xe trên con đường hoang vắng ấy.

    "Đã có ngựa và xe trong tuần này rồi nhưng không rõ lý do gì mà lại chưa đến tay tôi, và tôi vẫn phải đạp xe tới nhà ga. Sáng hôm nay, khi ngang qua trảng cỏ, người đạp xe đã có mặt! Ông ta ở cách tôi một khoảng khá xa, khiến tôi không thể nào nhận biết được mặt ông ta. Nhưng tôi tin chắc, đó là một người tôi không quen biết. Ông ta vận đồ đen, đội mũ cát két dạ. Thứ duy nhất mà tôi có thể nhìn thấy rõ là bộ râu đen của ông ta. Hôm nay, tôi không thấy sợ hãi, nhưng lại rất tò mò nên tôi đạp xe chậm hơn, ông ta cũng đạp chậm lại. Tôi ngừng lại, ông ta cũng ngừng lại.

    "Tôi đặt bẫy ông ta, lúc gần tới một khúc quành, tôi thình lình đạp hết tốc lực… Rồi vừa qua khúc đường quành, tôi đột ngột phanh gấp, sau đó xuống xe, đứng đợi. Nhưng ông ta không xuất hiện nữa. Tôi quay trở lại, ngó sang phía bên kia khúc quành. Trải dài trước mắt tôi, suốt cả một dặm đường chẳng thấy bóng dáng ông ta đâu. Kỳ lạ hơn hết là không hề có con đường phụ nào để cho ông ta lẩn trốn cả."

    Holmes cười khúc khích, xoa xoa hai bàn tay vào nhau:

    - Thú vị thật! Kể từ lúc đi tới khúc quành đến lúc cô đứng nhìn con đường hoang vắng là khoảng chừng mấy phút?

    - Hai hoặc ba phút gì đó.

    - Người đàn ông không thể lùi lại và cô cũng nói rằng không có con đường phụ và cũng không có chỗ rẽ nào chứ?

    - Chắc chắn là như thế!

    - Vậy thì ông ta đã rẽ xuống một lối mòn ở bên phải hoặc bên trái con đường.

    - Chắc chắn không ở bên phía trảng cỏ, vì nếu vậy ắt hẳn tôi đã phải trông thấy ông ta.

    - Vậy thì theo phép loại suy, chúng ta đi tới kết luận là ông ta đã đi về hướng nhà trọ Charlington, nằm trong khu đất biệt lập ở phía bên kia con đường. Không có gì khác nữa chứ?

    - Không, thưa ông, nhưng tôi cảm thấy rất bất an, nên đến tìm gặp ông và mong xin được lời khuyên của ông.

    Holmes im lặng trong chốc lát, cuối cùng anh hỏi:

    - Vị hôn phu của cô ở đâu?

    - Anh ấy làm việc tại công ty Midland Electric, ở Coventry.

    - Có lần nào bất ngờ anh ấy tới thăm cô không?

    - Ồ, nếu có thì tôi phải nhận ra anh ấy chứ!

    - Có nhiều người "thầm thương trộm nhớ" tới cô không?

    - Trước khi tôi quen với Cyril thì có vài người.

    - Và từ đó đến nay?

    - Chỉ mỗi cái gã thô bỉ râu đỏ quạch Woodley đó.

    - Không ai khác nữa sao?

    Cô gái lúng túng, khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng lên.

    - Là ai mà cô không tiện nói vậy? - Holmes hỏi dồn.

    - Ồ, có thể là tôi đã tưởng tượng ra những điều… không có thật chăng. Dường như là… ông chủ tôi. Ông ấy rất quan tâm tới tôi. Buổi tối, tôi thường chơi đàn cho ông ấy nghe. Ông ấy không bao giờ thổ lộ điều gì. Nhưng phụ nữ luôn đoán được...

    - A! - Holmes reo to, và vẻ mặt nghiêm trọng - Ông ta kiếm sống bằng nghề gì?

    - Ông ấy khá giàu có.

    - Nhưng ông ta đâu có ngựa xe?

    - Ít ra ông ấy cũng sống sung túc. Mỗi tuần, ông ấy đi London hai hoặc ba lần. Ông quan tâm tới nhiều những mỏ vàng ở Nam Phi.

    - Cô Smith, cô hãy cho tôi biết rõ tất cả những chi tiết mới trong vụ việc của cô! Lúc này tôi rất bận, nhưng vẫn sẽ cố gắng giúp cô. Trong khi chờ đợi, nếu muốn làm điều gì, cô cần báo cho tôi biết trước. Xin chào cô.

    Khi cô gái đi rồi, Holmes rít từng hơi thuốc dài… chìm đắm trong suy tư của mình.

    - Một cô gái xinh đẹp như vậy, tất phải có nhiều người theo đuổi. Nhưng, tại sao ông ta lại chỉ theo đuổi trên một đoạn đường hoang vắng? Đây hẳn là một mối tình thầm lặng, đáng ngờ đến khó hiểu.

    - Điều kỳ lạ chính là ở chỗ, kẻ si tình lại chỉ xuất hiện trên một đoạn đường duy nhất.

    - Chính thế. Chúng ta phải tìm hiểu xem, ai ở trong nhà trọ Charlington, quyền lợi nào liên kết Carruthers với Woodley, bởi vì hai người đó khác nhau như hai thái cực. Cũng cần khám phá xem vì sao họ tỏ ra quá quan tâm đến cô gái. Và còn điều này nữa: Làm sao người ta dám trả cho một cô giáo dạy nhạc gấp đôi mức thù lao bình thường, trong lúc người đó lại không có xe, cũng không có ngựa, mà nhà hắn cách nhà ga tới mười cây số. Kỳ cục! Rất kỳ cục đấy Watson ạ!

    - Anh định đi tới đó chăng?

    - Không phải tôi, mà là anh. Rất có thể đây là cái bẫy, mà tôi thì không thể làm hỏng các công việc điều tra quan trọng khác chỉ vì nó. Sáng sớm thứ hai, anh sẽ tới Farnham, nấp bên bãi đất trống ở Charlington; đích thân anh quan sát, phán đoán và cân nhắc mọi việc cho thật cẩn thận. Sau đó hãy điều tra tất cả những người sống trong nhà trọ rồi trở về nói cho tôi biết.

    Lúc nãy cô gái nói sáng thứ hai thì cô sẽ đến đó trên chuyến tàu rời ga Waterloo vào hồi 9 giờ 50. Vậy là tôi đáp chuyến tàu 9 giờ 13. Xuống ga Farnham, tôi tới khu đồng hoang Charlington không mấy khó khăn. Con đường ngoằn ngoèo giữa một bên là mảnh đất trống quang đãng, bên kia là một hàng cây thông chạy quanh khu công viên tuyệt đẹp. Một lối vào chính được rải đá bám đầy rong rêu, hai bên cổng treo các gia huy đã mốc meo. Ngoài cái cổng chính cho xe ra vào này, tôi quan sát thấy vài lối nhỏ xuyên qua những khoảng trống ở hàng rào, từ đó mở ra nhiều lối mòn. Từ đường nhìn vào, thật khó mà nhìn thấy ngôi nhà, nhưng từ quang cảnh xung quanh cũng đoán được sự ảm đạm và mục nát của nó.

    Trên bãi đất trống mọc đầy những bụi kim tước nở hoa rực rỡ dưới nắng mai. Tôi đứng sau một bụi cây, từ đó có thể quan sát thuận lợi cổng của căn nhà và một dải dài cả hai bên con đường hoang vắng. Một lát sau, tôi thấy một người đi xe đạp ngược với hướng mà tôi đã tới. Đó là một gã thanh niên trẻ tuổi mặc đồ đen. Khi tới đầu nhà Charlington thì gã nhảy xuống xe rồi dắt xe chui qua một khoảng trống ở hàng rào và biến mất trong chốc lát.

    Mười lăm phút trôi qua, một chiếc xe đạp khác xuất hiện. Cô gái trẻ chắc đến từ phía nhà ga. Khi tới gần hàng rào, cô ngó nghiêng quan sát xung quanh. Một lát sau, người đàn ông ló ra khỏi chỗ nấp, nhảy lên xe đạp bám theo cô gái. Giữa phong cảnh mênh mông, chỉ có hai người: Cô gái ngồi thẳng người trên xe, và gã đàn ông đằng sau, còng lưng trên ghi đông xe đạp, hành động lén lút rất khả nghi. Thình lình cô gái quay người lại, giảm tốc độ. Người đàn ông cũng đạp chậm. Cô gái dừng lại, hắn ta cũng dừng lại cách cô khoảng 200m. Vừa lúc đó, cô gái quay ngược lại và lao thẳng vào gã. Người đàn ông cũng nhanh chẳng kém, phóng xe hết tốc lực bỏ chạy. Rồi cô gái liền trở lại con đường, đầu ngẩng cao, chẳng còn bận tâm đến kẻ đang lén lút bám theo mình. Thực ra, hắn ta cũng đã quay trở lại, và vẫn giữ khoảng cách trước. Khúc quanh của con đường đã che khuất bóng hai người…

    Thật là may là tôi đã nán lại ở chỗ nấp. Lát sau, gã đàn ông lại hiện ra. Hắn ta đạp chầm chậm, đi ngang qua cái cổng, rồi nhảy xuống xe. Vài phút sau, tôi thấy gã đứng lẫn giữa những cái cây; bàn tay như đang nắn lại càvạt. Rồi gã lại leo lên xe và phóng đi theo ngả đường dẫn đến ngôi nhà. Tôi băng qua bên kia đường, nhìn theo gã qua những hàng cây. Xa xa, tôi lờ mờ thấy một ngôi nhà cổ xưa, xám xịt, tua tủa những ống khói cổ. Một lùm cây rậm rạp chắn khuất con đường, gã đàn ông đi xe đạp mất dạng hẳn.

    Tôi khoan khoái thả bộ về ga Farnham, lòng thanh thản. Nhân viên quản lý nhà đất ở địa phương không cung cấp được cho tôi thông tin gì về nhà trọ Charlington; ông ta gợi ý cho tôi tới một hãng rất nổi tiếng ở Pall Mall. Trước khi trở về, tôi ghé qua hãng đó và được người đại diện đón tiếp lịch sự. Họ nói, tôi tới quá muộn rồi, nhà trọ Charlington đã được ông Williamson thuê mướn từ một tháng nay. Người đại diện lấy làm tiếc khi không thể cho tôi biết được gì nhiều về thân chủ đáng kính đó bởi ông ta không thể đem những bí mật của khách hàng ra kể.

    Sherlock Holmes chăm chú nghe tôi kể lại, không nói dù chỉ là một lời khen nào. Trái lại, bộ mặt anh càng lúc càng tối sầm theo đà câu chuyện.

    - Watson thân mến, anh đã phạm phải một sai lầm rất lớn. Lẽ ra anh phải nấp sau hàng rào, như vậy mới quan sát rõ nhân vật đáng chú ý đó. Nhưng đằng này anh lại đứng cách xa gã đến mấy trăm thước; và anh cũng chẳng cho tôi biết gì hơn về cô Smith. Cô ấy nói rằng không biết gã thanh niên đó. Tôi tin rằng, cô ấy đã không nói dối. Nếu không, tại sao hắn ta lại cố ý không cho cô sáp lại gần? Hắn gò mình trên ghi đông là để không chường cái mặt mình ra! Watson, anh đã xoay xở thật là tồi. Lạ chưa! Hắn vào trong nhà trọ Charlington và rồi vì muốn biết hắn là ai, anh lại đi gặp một đại lý địa ốc tại London.

    - Đúng ra tôi phải làm gì? - Tôi bực bội to tiếng với Holmes.

    - Phải tới quán rượu gần nhất. Ở đó người ta ba hoa đủ thứ chuyện trên trời, và họ sẽ nói cho anh biết tất cả những cái tên, từ ông chủ cho tới cô đầy tớ rửa bát. Williamson! Cái tên ấy chẳng cho tôi biết gì hết. Nếu là một ông già thì ông ta chẳng thể phóng chạy khi bị một thiếu nữ rượt đuổi. Chuyến đi của anh chỉ là sự xác nhận những lời kể của cô gái. Rằng câu chuyện kể của cô gái là có thật. Rằng có mối quan hệ nào đó giữa gã đạp xe với nhà trọ Charlington. Tôi cũng không nghi ngờ điều đó. Còn nhà trọ được ông Williamson thuê. Này, này, đừng có giận dỗi như vậy chứ! Từ nay đến thứ bảy, chúng ta sẽ phải điều tra thêm, lần này đích thân tôi sẽ ra tay.

    Sáng hôm sau, chúng tôi nhận được thư của cô gái, cô kể vắn tắt những sự việc mà tôi đã chứng kiến. Nhưng điểm đáng chú ý của bức thư lại ở đoạn tái bút:

    "Thưa ông Holmes, ông chủ đã ngỏ lời cầu hôn với tôi. Ông ấy đã đón nhận lời từ chối của tôi theo cách đứng đắn và tử tế, dù vậy ông cũng hiểu rằng mọi việc đã trở nên căng thẳng".

    - Cô gái nhỏ bé của chúng ta gặp rắc rối lớn rồi. - Holmes bình thản nói. Rồi với vẻ suy ngẫm, anh quyết định một cách bất ngờ. - Vụ này có cơ tiến triển khác hẳn với dự đoán ban đầu của tôi. Tôi cần phải tới đó.

    Mãi khuya, Holmes mới trở về nhà với cặp môi bị giập và cục u thâm tím trên trán. Anh khoái chí với chuyến đi của mình, luôn tươi cười và vui vẻ kể lại:

    - Tôi đã tìm ra cái quán ăn đó và tới ngồi bên quầy rượu. Gã chủ quán bép xép đã cho tôi biết tất cả những tin tức cần có. Williamson là người có bộ râu trắng, sống độc thân với vài gia nhân trong nhà trọ Charlington. Người ta đồn rằng, ông ta đã từng hoặc đang là mục sư. Nhưng kể từ khi ông ta tới đó, đôi ba sự việc xảy ra đã khiến cho thiên hạ nghi ngờ phẩm chất thầy tu của ông. Tôi có dò hỏi thì được biết, đã có một người mang tên đó được thụ phong, nhưng đã bị "lột mũ áo" từ lâu rồi! Ngoài ra, chủ quán còn cho tôi biết, cứ cuối tuần, khách khứa lại kéo tới nhà ("Những kẻ ham mê, thưa ông"). Và đặc biệt, một ông có bộ ria đỏ tên là Woodley sống luôn ở đó. Chúng tôi đang nói tới đoạn thú vị của câu chuyện thì có người tới quầy rượu; đó chính là "gã ria đỏ". Hắn uống bia ở phòng trong và hắn đã nghe được toàn bộ câu chuyện chúng tôi đối thoại. "Anh là ai?", "Anh muốn gì?", "Tại sao anh lại đặt ra câu hỏi đó?" Gã có một lối nói nhanh, hơi văn vẻ, ngữ điệu quyết liệt. Gã kết thúc sự gây gổ… miệng bằng một cú đấm khiến tôi hứng đủ. Tiếp theo là những cú "quyền anh chính hiệu", tôi thấy tốt hơn hết là nên chuồn ngay để tránh xa tên côn đồ này ra. Và tôi đã thoát ra như anh thấy đó. Còn gã Woodley thì phải về nhà trên chiếc xe kéo.

    Tối thứ năm, chúng tôi lại nhận được một lá thư của cô Smith.

    "Thưa ông Holmes, chắc ông sẽ không ngạc nhiên khi biết tôi đã nghỉ dạy đàn ở nhà ông Carruthers. Khoản lương cao không xóa được nỗi bất an trong tôi! Thứ bảy này, tôi sẽ về London luôn. Sau cùng, ông Carruthers đã có chiếc xe ngựa, nhờ thế mà tôi sẽ bớt gặp nguy hiểm khi đi đường.

    Lý do đích thực khiến tôi thôi việc là sự xuất hiện trở lại của gã Woodley. Lão ta vẫn xấu xa đến gớm ghiếc, nhưng giờ đây còn khủng khiếp hơn nhiều. Thiên hạ đồn rằng lão ta đã gặp một tai nạn, mặt mày bị biến dạng. Tôi chỉ thoáng thấy lão ta qua cửa sổ, nhưng vui mừng vì không phải chạm mặt lão. Lão ta đã nói chuyện rất lâu với ông Carruthers và có vẻ như sắp xảy ra xung đột. Sau đó, tôi thấy ông chủ tôi có vẻ rất bồn chồn. Woodley ở đâu đó quanh quất trong vùng, bởi vì gã không ngủ ở đây. Ấy thế mà sáng nay, tôi nhìn thấy gã lẻn vào trong lùm cây. Đáng lẽ tôi nên sớm thả một con chó dữ ra để nó canh chừng quanh nhà. Tôi ghê tởm và kinh sợ lão. Tôi không hiểu vì sao mà một người như ông Carruthers lại có thể chịu đựng nổi lão một phút? Tóm lại, mọi nỗi phiền muộn của tôi sẽ chấm dứt vào thứ bảy này."

    - Tôi hy vọng được thế, anh Watson! - Holmes nói với vẻ nghiêm trọng - Đến đây thì tôi tin chắc rằng có một chiếc bẫy ma quái đang vây quanh cô gái đó. Chúng ta nhất định không được để cho ai làm hại cô ấy trong chuyến đi cuối cùng này. Anh Watson, chúng ta phải có mặt ở đó sáng thứ bảy để có thể kịp thời ra tay, không để câu chuyện đi đến một kết cục bi thảm.

    Cho tới lúc đó, tôi vẫn không coi vụ này nghiêm trọng đến thế. Đâu phải là lần đầu tiên một người đàn ông bám theo một cô gái. Và nếu người đó không đủ can đảm để ngỏ lời với cô gái, mà cũng chẳng dám xuất hiện trước cô ta, thì đó không phải là kẻ đáng sợ. Còn với tên côn đồ Woodley thì khác hẳn, nhưng hắn cũng chưa hề dùng bạo lực đối với cô gái; thậm chí hắn đã tới nhà Carruthers mà vẫn không chường mặt ra để làm phiền cô ta. Gã đàn ông đi xe đạp chắc chắn ở trong thành phần những khách khứa thường đến nhà trọ vào ngày cuối tuần như lời người chủ quán đã nói. Nhưng gã là ai? Hắn ta muốn gì? Vấn đề là ở đó.

    Tuy nhiên, sự nghiêm túc trong thái độ của Holmes cũng như việc anh nhét một khẩu súng vào trong túi trước khi đi Farnham, khiến cho tôi biết tình hình rất nghiêm trọng và chuyện tồi tệ có thể xảy ra.

    Đêm qua trời mưa, nên sớm nay bầu trời thật rực rỡ. Trảng cỏ trải dài ngút tầm mắt suốt một mé đường thật đẹp, với những bụi kim ngân đang rộ hoa. Holmes và tôi vừa đi vừa hít thật sâu làn không khí trong lành, tận hưởng hơi thở tươi mát của mùa xuân. Trên một sườn đồi cao, một căn nhà lờ mờ hiện ra giữa đám cây sồi cổ thụ. Holmes chỉ tay về phía con đường đất đỏ chạy ngoằn ngoèo giữa trảng cỏ và cánh rừng màu xanh nõn nà. Xa xa, như một chấm đen hiện ra, cỗ xe ngựa đang lao nhanh về hướng chúng tôi. Holmes thốt lên, lộ rõ sự sốt ruột:

    - Nếu đó là cỗ xe độc mã loại nhẹ, thì cô gái hẳn đã đáp chuyến tàu sớm hơn. Watson này, tôi e rằng cô ấy đã vượt qua góc quành nguy hiểm trước khi chúng ta gặp cô ấy.

    Trong lúc leo lên sườn dốc, chúng tôi không còn trông thấy cỗ xe ở mé dưới. Như có linh tính mách bảo, chúng tôi rảo bước rất nhanh. Tuy vậy, tôi vẫn bị Holmes cho rớt lại đằng sau. Anh bước đi thoăn thoắt và khi cách xa tôi khoảng 100m, anh chợt đứng sững lại, vung tay lên với một cử chỉ đau đớn và tuyệt vọng. Cùng lúc đó, một cỗ xe ngựa kéo trống không phi nước kiệu, với bộ dây cương kéo lê dưới đất, xuất hiện tại khúc quanh của con đường, phóng như bay về phía chúng tôi.

    - Muộn quá! Muộn mất rồi! - Holmes kêu lên khi tôi hổn hển bước tới bên anh! - Tôi đã thật ngốc nghếch khi không đi chuyến tàu trước. Đây là một vụ bắt cóc, một vụ giết người! Chặn xe, dừng ngựa lại! Được rồi, nhảy lên!

    Chúng tôi mau lẹ nhảy lên xe, Holmes cho ngựa quay đầu lại, quất nó một roi thật mạnh, và chúng tôi lao vút trên đường. Khi ra khỏi khúc quành, giữa căn nhà và trảng cỏ trước mặt, tôi nắm lấy cánh tay Holmes, la lớn:

    - Người đó kìa!

    Một người phóng xe đạp về hướng chúng tôi. Đầu cúi rạp trên ghi đông, vai nhô cao, ông ta cắm cúi như một tay đua. Bất chợt, người đó ngẩng bộ mặt đầy râu lên, và với cặp mắt long lanh, ông ta nhìn chúng tôi chằm chặp.

    - Dừng lại! - Gã ta gào lên khi dựng cái xe đạp chặn đường chúng tôi - Dừng lại! - Gã ta hét lên, và rút trong túi ra một khẩu súng lục - Dừng lại! Nếu không tôi sẽ bắn chết con ngựa!

    Holmes quăng dây cương cho tôi, nhảy phốc xuống xe, hỏi liền:

    - Tôi đang muốn gặp ông đây. Cô Violet Smith ở đâu? - Tôi cũng đang muốn hỏi ông đây! Ông đang ở trong cỗ xe của cô ấy. Ông hẳn đã biết cô ấy đang ở đâu chứ? - Người rậm râu vặn lại.

    - Chúng tôi thấy chiếc xe này trên đường đi. Không có ai ở trong đó cả… Chúng tôi quay xe lại để tìm cách giúp cô ấy.

    - Làm sao bây giờ? - Người kia kêu lên với vẻ tuyệt vọng - Chúng bắt cô ấy rồi, cái tên cướp Woodley khốn kiếp và cả lão mục sư đê tiện của hắn! Chúng ta sẽ đi cứu cô ấy, thậm chí nếu tôi có phải bỏ xác tại đây.

    Như một con thú hoảng hốt, ông ta lao tới một khoảng trống ở hàng rào. Holmes vọt theo ông ta, còn tôi sau khi bỏ lại con ngựa ở vệ đường thì cũng vội vã phóng theo Holmes.

    - Chúng đi xuyên qua lối này. - Ông ta nói và chỉ tay vào những dấu chân in trên con đường đất ẩm ướt - Ái chà! Hãy dừng lại! Ai trong bụi cây thế này?

    Một chàng trai trạc mười bảy tuổi, ăn vận như người chăn ngựa, với quần nhung kẻ và chân đi ghệt, nằm co gập lại, đầu có vết rách. Cậu ta bị ngất, nhưng còn sống. Thoáng nhìn qua vết thương, tôi biết cú chém chưa chạm tới xương.

    - Cậu ta là Peter, người đánh xe. Cậu ta đã đưa cô Violet ra ga. Những tên súc sinh đã chặn xe lại và đánh đập cậu ta dã man. Hãy để cậu ta nằm yên ở đây cũng không sao đâu. Cần phải nhanh chóng cứu cô ấy thoát khỏi số phận tồi tệ. - Người đàn ông râu đen hối hả giục.

    Chúng tôi lao xuống chạy theo con đường mòn ngoằn ngoèo giữa những thân cây. Khi tới lùm cây bao quanh ngôi nhà, Holmes ngăn chúng tôi lại:

    - Chúng không vào nhà đâu. Những dấu chân của chúng đã quay sang hướng trái… Đây, bên cạnh những cây nguyệt quế!

    Trong khi anh nói, tiếng kêu xé tai đầy khiếp đảm của một phụ nữ vọng ra từ khu rừng trước mặt. Đột nhiên tiếng thét bị chặn lại, một tiếng nấc rất to vang lên.

    - Qua ngả này! Qua ngả này! Bọn chúng đang ở trong sân. - Người lạ mặt hô to khi xông vào những lùm cây - Quân chó má! Bọn hèn mạt! Hãy theo tôi, các ông! Muộn mất rồi. Chúng ta muộn mất rồi.

    Chúng tôi bất ngờ đi vào một khoảng rừng trống tuyệt đẹp toàn những cây cổ thụ. Ở tít đầu kia, dưới một cây sồi già, ba người đang đứng đó. Một phụ nữ mặt tái mét, bị bịt miệng bằng khăn tay đang lả người gục xuống. Đó chính là thân chủ của chúng tôi, cô Smith. Trước mặt cô, gã côn đồ với hàm ria đỏ đứng xoạc chân, một tay chống nạnh, tay kia vung vẩy cái roi ngựa. Giữa hai người là một lão già râu đốm bạc choàng cái áo lễ thùng thình, chắc chắn là chúng vừa tiến hành xong nghi lễ kết hôn. Bởi khi chúng tôi tới, lão ta đang nhét cuốn Kinh Thánh vào trong túi và vỗ tay vài lần thật mạnh lên lưng chàng rể chúc mừng.

    - Họ đang tổ chức hôn lễ. - Tôi há hốc mồm kêu lên.

    - Lại đây! - Người dẫn đường cho chúng tôi gào lên - Các ông hãy lại đây!

    Ông ta lao qua khoảng rừng thưa, Holmes và tôi bám sát theo. Cô gái lảo đảo ngã vào thân cây, cố tìm chỗ dựa. Mục sư Williamson cúi chào chúng tôi với thái độ chế nhạo. Còn tên côn đồ Woodley vừa tiến lên phía trước, vừa hớn hở cười vang: - Mày có thể tháo bộ râu ra được rồi đấy Bob ạ! Tao quá biết mày rồi. Chà, mày và đám bạn của mày đến thật đúng lúc. Để tao giới thiệu với chúng mày phu nhân Woodley.

    Câu trả lời của người dẫn đường thật kỳ lạ. Ông gỡ bộ râu đen ra, ném xuống đất, chĩa súng lục vào tên vô lại trẻ tuổi đang vừa bước lại gần ông vừa vung vẩy cái roi ngựa.

    - Phải, tao chính là Bob Carruthers. Mày thừa biết là tao sẽ làm gì nếu mày xử tệ với cô ấy. Còn bây giờ thề có Chúa, tao sẽ làm đúng như thế.

    - Muộn mất rồi, Bob! Cô ta đã là vợ tao.

    - Không, cô ấy là vợ góa của mày!

    Ông ta nổ súng, tôi thấy máu phọt ra từ áo gilê của Woodley. Hắn xoay người, kêu lên một tiếng và ngã té ngửa ra sau, mặt xám ngoét. Còn lão già thì vẫn bùng nhùng trong chiếc áo tế, chửi rủa một tràng thô tục, rút khẩu súng ra. Nhưng họng súng của Holmes đã gí vào gáy lão ta trước đó một phần trăm giây.

    - Đủ rồi đấy! - Holmes nói giọng lạnh lùng - Hãy buông súng xuống! Phiền anh Watson lượm nó lên và gí sát đầu lão. Cám ơn! Ông Carruthers, đưa ngay súng cho tôi. Ồ, đưa đây nào! Chúng ta chấm dứt bạo lực thôi.

    - Ông là ai?

    - Tôi là Sherlock Holmes.

    - Ôi!

    - Tôi đại diện cho cảnh sát, cho tới lúc họ có mặt. Lại đây anh kia!… - Holmes quát một người giúp việc vừa ngơ ngác ló đầu ra bên khu rừng thưa - Hãy lại đây! Đánh xe chạy thật nhanh, đem tờ giấy này tới Farnham.

    Anh viết nguệch ngoạc vài chữ trên tờ giấy xé từ cuốn sổ tay ra.

    - Anh hãy đưa tờ giấy này cho ông cảnh sát trưởng ở Sở Cảnh sát! Còn tôi đành phải giữ vị khách quý này cho tới khi cảnh sát đến.

    Williamson và Carruthers khiêng lão Woddley bị thương vào trong nhà. Tôi đến đỡ cô gái vẫn đang kinh hoàng dậy, rồi lại khám cho tên ria đỏ khốn kiếp.

    - Y vẫn còn sống!

    - Sao! - Carruthers tức giận gào lên, nhảy ra khỏi ghế - Tôi phải lên lầu kết liễu đời hắn, để cô thiếu nữ này, thiên thần này, khỏi bị ràng buộc suốt đời với tên vô lại.

    - Không bao giờ cô ấy là vợ của Woodley. Trước hết, Williamson đã tiến hành một lễ cưới "không hợp lệ".

    - Tao đã được thụ phong! - Gã mục sư côn đồ la lối.

    - Nhưng sau đó, ông đã bị lột áo.

    - Một ngày làm mục sư, trọn đời là mục sư!

    - Không ai nghĩ thế. Còn giấy phép nữa?

    - Tao có giấy phép cho quyền tổ chức hôn lễ. Hiện nó đang ở trong túi tao…

    - Đó chỉ là một trò gian lận. Dầu sao đi nữa, một cuộc hôn nhân bị cưỡng ép thì không thể coi là hôn nhân. Đây là một hành vi phạm tội rất nghiêm trọng, rồi ông sẽ nhận ra. Ông sẽ có thời gian để suy nghĩ về việc đó trong mười năm, nếu như tôi nhớ đúng. Về phần ông, ông Carruthers, ông nên giữ yên khẩu súng ở trong túi!

    - Tôi bắt đầu tin như vậy, thưa ông Holmes! Nhưng tôi yêu cô ấy. Đây là lần đầu tiên mà cũng là lần cuối 416 Arthur Conan Doyle cùng tôi biết thế nào là tình yêu… Tôi phát điên lên trước ý nghĩ cô ấy bị rơi vào tay tên thú vật tàn ác nhất Nam Phi này. Kể từ khi cô gái này vào giúp việc cho tôi, tôi đã không dám để cô đi ngang qua ngôi nhà này, nơi tôi biết hai tên côn đồ trộm cướp luôn rình rập quanh đây đang trú ẩn. Tôi cưỡi xe đạp đi theo để bảo vệ cô, luôn giữ khoảng cách đủ xa, phải mang râu giả cho cô ấy không nhận được ra tôi. Vì nếu biết, cô ấy sẽ rời bỏ tôi ngay.

    - Nhưng sao ông không báo cho cô ấy biết trước mối nguy hiểm đang đe dọa cô ấy?

    - Tôi sợ cô ấy sẽ bỏ đi luôn, và tôi không chịu được điều đó. Dù cô ấy không yêu tôi, nhưng hàng ngày được nhìn thấy hình dáng thiên thần ấy ở trong nhà, được nghe giọng nói êm dịu của cô ấy, thì tôi cũng đã hạnh phúc lắm rồi.

    - Ông gọi thứ tình cảm đó là tình yêu à? Tôi thì cho đó là sự ích kỷ!

    - Có thể là cả hai, nhưng dù sao tôi cũng không thể để cho cô ấy bỏ đi. Mặt khác, với tụi vô lại đang săn đuổi quanh đây, cô ấy cần phải có một người bảo vệ trên đoạn đường vắng. Nhưng tới khi nhận được hai bức điện, thì tôi biết là tôi buộc phải làm một cái gì đó.

    - Bức điện gì?

    Carruthers rút từ trong túi ra một bức điện.

    - Là nó đây!

    Bức điện vừa ngắn vừa súc tích: "Lão già đã chết".

    - Hừm! - Holmes nói - Giờ thì tôi hiểu ra diễn biến toàn bộ sự việc, và vì sao bọn chúng buộc phải ra tay gấp, sau khi có bức điện này. Nhưng trong lúc đợi cảnh sát tới, ông có thể nói rõ thêm cho tôi biết chăng?

    Lão thầy tu hoàn tục, vẫn còn khoác áo lễ, la lối ầm ĩ:

    - Bob, mày mà tố giác, tao sẽ giết chết mày không thương tiếc! Nếu mày bán đứng bạn bè cho cái tên cớm mặc thường phục này, thì mày cứ đánh dấu ngày hôm nay bằng một chữ thập đen đi.

    - Đừng có nổi nóng, thưa ngài mục sư! - Holmes châm biếm ngắt lời hắn trong lúc mồi một điếu thuốc lá - Những điểm liên quan tới ngài đều đã sáng tỏ; tôi chỉ hỏi vài chi tiết để thỏa mãn óc tò mò mà thôi. Nhưng nếu ngài thấy khó nói, thì chính tôi sẽ kể lại câu chuyện vậy. Thoạt đầu, nhóm ba người là Williamson, Carruthers và Woodley từ Nam Phi về đây để chơi trò vừa rồi.

    - Hãy gạt tên tao ra! - Lão già tức tối gào lên - Tao chỉ quen biết hai người này từ hai tháng nay, và chưa bao giờ đặt chân tới Nam Phi cả. Hãy nhét cái đó vào trong ống tẩu và hút đi, tên rảnh việc kia!

    - Gã nói thật. - Carruthers xác nhận.

    - Ồ, nếu thế thì hai trong số các ông đã tới đây. Các ông đã quen biết ông Ralph Smith bên Nam Phi; và biết ông ta không còn sống được bao lâu nữa. Các ông đã tìm ra cô cháu gái ông ấy, là người sẽ được thừa hưởng gia tài… Đúng thế không?

    Carruthers gật đầu. Williamson chửi rủa.

    - Cô ấy là người họ hàng gần nhất của ông ta, và các ông biết là ông già đó không làm bản chúc thư nào cả.

    - Ông ấy không biết đọc mà cũng chẳng biết viết. - Carruthers lầm bầm.

    - Vì thế mà hai người các ông đi săn lùng cô gái thừa kế gia tài. Các ông định rằng một trong hai người sẽ thành hôn với cô gái đó và người kia cũng được chia phần. Tôi không hiểu, vì lý do gì mà Woodley lại được chỉ định làm… chồng?

    - Chúng tôi đã chơi bài đánh cá trong chuyến đi và hắn đã thắng. - Carruthers nhận.

    - Ông đã thuê cô gái về dạy học trong nhà, còn Woodley đóng vai trò người tìm hiểu, ve vãn cô gái. Nhưng cô gái rất ghét gã ta. Mặt khác, thỏa thuận của hai người lại càng bị lung lay thêm, do chính ông đã đem lòng si mê cô giáo. Ông không thể nào chịu đựng được ý nghĩ rằng tên côn đồ kia trở thành chồng cô ấy.

    - Đúng vậy!

    - Thế là xảy ra cãi vã giữa hai người. Woodley đã bỏ đi; và y dàn dựng kế hoạch riêng mà không cho ông biết.

    - Phải. Từ đó, hễ khi nào có hắn là có tôi. Hắn đã lôi kéo được cái tên thầy tu phá giới đây. Và tôi biết hai đứa đã thuê căn nhà này, bởi vì nó ở gần con đường cô gái phải đi qua để ra ga. Chính vì thế tôi phải canh chừng cô gái, vì tôi biết việc xấu xa nhất định sẽ xảy ra. Ngày hôm kia, Woodley tới gặp tôi với bức điện: Ralph Smith đã qua đời. Hắn hỏi tôi có còn ý định giữ nguyên bản giao kèo không. Tôi từ chối. Hắn đề nghị nếu tôi là người cưới cô gái thì phải chia cho hắn phần tài sản lấy được. Tôi nói là tôi rất sẵn lòng, nhưng chỉ sợ cô gái không đồng ý. Hắn bảo tôi: Trước hết, làm sao buộc cô ta kết hôn trước đã, rồi sẽ tính sau. Tôi nói rằng không ai được dùng bạo lực đối với cô gái. Hắn bỏ đi, miệng không ngớt chửi rủa độc địa và thề sẽ chiếm đoạt cô ấy. Tôi vội vàng cho xe ngựa để đưa cô ra ga, nhưng vẫn đạp xe bám theo sau để bảo vệ. Nhưng vì cô ấy đã đi rất sớm, nhanh hơn tôi nên sự bất hạnh đã xảy ra.

    Holmes đứng lên, ném tàn thuốc vào lò sưởi:

    - Anh Watson, tôi thật ngốc! Khi nói lại với tôi rằng anh đã trông thấy người đi xe đạp nắn lại cái càvạt trong lùm cây, thì lẽ ra tôi phải thấy vấn đề ngay tức khắc. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có quyền khen ngợi lẫn nhau, rằng mình đã đi đến kết quả cuối cùng của một vụ án kỳ thú và có đôi chút lạ lùng này. Kia, ba cảnh sát địa phương đi cùng chú bé đánh xe ngựa đã đến. Anh Watson, anh có thể khám sức khỏe cho cô Smith và bảo cô ấy rằng, chúng ta sẽ đưa cô ấy về nhà mẹ cô. Một bức điện gửi cho viên kỹ sư trẻ trong công ty Midland hẳn sẽ là phương thuốc rất hữu hiệu. Về phần Carruthers, ông đã làm những gì có thể làm để sửa chữa tội lỗi của mình trong mưu đồ xấu xa bỉ ổi này. Đây là danh thiếp của tôi, nếu như việc làm chứng của tôi có thể giúp ích cho ông được đôi phần trong phiên xét xử, thì tôi sẵn lòng tới đó.

    Cô Violet Smith đã được thừa kế một tài sản lớn, và giờ đây là bà Cyril Morton, phu nhân của người góp vốn thứ nhất trong công ty Morton và Kennedy. Sau phiên tòa, Williamson phải bóc "bảy cuốn lịch", còn Woodley lãnh mười… Trong nhà đá, chúng có đủ thời giờ để ngắm nhìn từng tờ lịch bị xé đi và suy ngẫm về những mưu đồ ghê tởm mà chúng đã làm.


     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Ngày Mới

    Thạch Lam

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646373]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502170]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639423]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4470996]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340382]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600266]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689429]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2490720]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300090]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010118]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972320]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548811]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469852]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445475]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204030]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150479]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078419]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062479]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028643]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026274]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959332]
    25.Quỷ Bảo [921587]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907458]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905247]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876850]
    29.Hắc Nho [852012]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842897]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [839983]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755905]
    33.Tru Tiên [747711]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [744902]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661859]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622349]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592472]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569273]
    39.Hoàn Hảo [557732]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536739]
    41.Tầm Tần Ký [511893]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [455924]
    43.Thiên Đường [452663]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450741]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439762]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433957]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427313]
    48.Cậu Chó [417102]
    49.If You Are Here [411806]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408041]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm