hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Christian Bernadac » Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến[941] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   6.5/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Christian Bernadac

    Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến



    MỤC LỤC 


     

    8

    CÁC NHÀ SƯU TẬP SỌ, DA… NGƯỜI

    Tướng Leclerc đến gần bên các sĩ quan thuộc Bộ tham mưu của ông:

    - Chúng ta sẽ tái phát khởi kế hoạch "Giải phóng Ba Lê". Một cánh quân trên mỗi đường phố. Tất cả đều như vậy, càng nhanh cành tốt. Các tù binh sẽ bị tước khí giới và cho gởi về phía Tây. Không có cuộc chạm trán nào quan trọng. Chúng ta sẽ bao vây các điểm kháng cự… Tất cả mọi người sẽ lại tái họp ở cầu Kehl.

    Cuộc tiến quân vào thành phố Strasbourg, khởi đầu lúc 7 giờ 3 phút ngày 23-11 nầy. Hai giờ sau, cánh quân Rouvillois tiến xuyên qua thành phố mà không gặp sự kháng cự nào. Mọi người đều lấy làm kinh ngạc. Quân đồn trú Đức đã không được đặt ngay cả trong tình trạng báo động. Các sĩ quan lột bỏ khí giới của họ trên các thiết giáp xa của Sư đoàn 2 thiết giáp. Các người khác chỉ nghĩ đến sự đào tẩu và tráo đổi quân phục của họ với quần áo dân sự mà họ đã hết sức trịnh trọng giấu cất từ nhiều tuần qua. Và có điều chắc chắn là vị giáo sư đại học August Hirt là một trong những người lo bôn tẩu trước tiên. Ông ta đã chẳng từng lập đi lập lại nhiều lần với các vị phụ tá:

    - Chúng sẽ không bao giờ bắt sống tôi được.

     

    Hirt là dân kỳ cựu của thành phố Strasbourg. Ông đã bước chân vào Viện Giải phẫu học với vũ khí và các chiếc dao mổ, trong những ngày đầu của năm 1941. Ông là một đoàn viên SS và là phần tử rất uy thế của nhóm Ahnenerbe. Do đó mọi cánh cửa đều rộng mở trước mọi ước muốn của ông ta. Bên cạnh các cuộc nghiên cứu lưu truyền về hệ thống thần kinh giao cảm và các tế bào sống, liền ngay khi đến nơi Hirt muốn biến Strasbourg, một trường Đại học Đức (Rciehsuniversitat) nhưng nhứt là trường Đại học SS, thành một trung tâm sưu khảo tài liệu vĩ đại của thế giới về các giống dân hạ đẳng… Một bảo tàng của giống người hạ đẳng, để chính nơi đó, người ta sẽ thu nhặt các bằng chứng về sự thoái hóa, và tính thú vật của giống người Do-thái. Một viện bảo tàng mà người ta phải đương nhiên trang bị, vì tất cả giống người Do-thái sẽ biến mất trong một ngày gần đây trên quả đất nầy. Các bộ xương của họ sẽ rất hiếm và quí hơn xương của một con "diplodocus" chẳng hạn. 1

    Hirt đệ trình sáng kiến của ông ta lên cho Himmler:

    - Đã có nhiều sưu tập quan trọng về sọ của hầu hết các chủng loại của mọi dân tộc. Tuy nhiên, các mẫu sọ của giống dân Do-thái cho phép thực hiện một cuộc nghiên cứu sâu rộng và đi đến các kết luận chính xác thì hiện có rất ít. Cuộc chiến tranh ở phương Đông sẽ cho ta một dịp để cứu vãn chỗ khiếm khuyết kia. Chúng ta có thể có được những bằng chứng khoa học xác thực khi tìm được các chiếc sọ của các Ủy viên Cộng sản Bôn sơ vích gốc Do-thái, tượng trưng cho một loại người hạ đẳng ghê tởm nhưng có nhiều đặc trưng.

    Và như vậy là thế nào! Có nghĩa là người Do-thái không phải kém, nhưng Do-thái Bôn sơ vích… lại là chất kem của các thứ kem. Hirt dường như để tự bào chữa về sự quá quan tâm của mình đến các con người đáng ghê tởm kia, nói tiếp:

    - Cách hay nhất để có được bộ sưu tập nầy thật nhanh, và không mất nhiều khó khăn là ban chỉ thị cho quân đội, từ rày về sau, phải giao sống tất cả các Ủy viên Bôn sơ vích gốc Do-thái, cho quân cảnh bị ở tiền đồn. Quân cảnh sẽ giữ họ cho đến khi nào có một đặc phái viên được gởi tới (có thể là một y sĩ trẻ hoặc là một sinh viên y khoa). Người nầy, có nhiệm vụ tom góp món vật liệu, người kia phải chụp một loạt hình với các ghi chú về nhân chủng học; hắn ta còn phải điều tra cho thật chính xác về nguyên gốc, về ngày sinh tháng đẻ… của các tù nhân. Sau cái chết của các tên Do-thái đó, mà người ta phải gìn giữ kỹ lưỡng phần chiếc đầu, hắn ta sẽ đoạn lìa chiếc đầu lâu rời khỏi cổ và cho ngâm vào một dung dịch bảo toàn, đoạn gởi về cho chúng ta.

    Bộ máy hành chánh nặng nề của SS đã chịu chuyển động vì Himmler lưu tâm một cách "kỳ lạ" đến đề nghị rất hữu ích của người "bạn thiết" của ông ta. Sievers, vị quân sư ẩn diện của tổ chức "tìm lại kho tàng Tổ tiên" đến viếng Hirt. Cả hai đều cho rằng giản tiện hơn là nên cho chở sống các ủy viên Bôn sơ vích gốc Do-thái về Strasbourg. Rồi sẽ giết họ trong trại Natzweiler, nằm sát cận bên thành phố. Tất cả các cơ quan "trong vòng bí mật" đều tán thành sư giản tiện hóa ấy. Các ủy viên gốc Do-thái kia sẽ được giữ ở trại Auschwitz cho đến khi nào số người lên đến khoảng 150 tên thì sẽ được đưa về Strasbourg.

    Natzweiler là trại tận diệt duy nhất được xây cất trên phần lãnh thổ nước Pháp. Các dãy trại của nó được xây cất trên một cao độ khoảng chừng 800 thước, bao quanh bởi cảnh sắc khá hùng vĩ, mặt xoay về hướng núi Donon (một trong các ngọn núi của dãy Vosges). Về sau trại nầy sẽ được biết dưới tên là Struthof. Trưởng trại là một tên thô bỉ như súc vật: Josef Kramer. 2

    - Vào tháng 8 năm 1943, tôi được lệnh của bộ chỉ huy tối cao SS tại Bá linh phải tiếp nhận 80 tù nhân từ trại Auschwitz. Tôi đã phải liên lạc với giáo sư Hirt.

    Hirt tiếp Kramer ở Viện Giải phẫu và yêu cầu ông ta cho vào phòng hơi ngạt cả chuyến áp tải nầy. Các tử thi sẽ được mang đến cho ông ta bằng từng toán nhỏ. Hirt đã chuẩn bị sẵn trong một chiếc lọ, các tinh thể thuốc độc cần thiết cho việc bỏ hơi ngạt các ủy viên kia.

    - Tôi nhận được 80 tù nhân, vào một buổi chiều khoảng 9 giờ. Tôi dẫn 15 người đàn bà đến phòng hơi ngạt và bảo với họ: "Các người được đi tẩy độc". Vài tên SS giúp tôi lột hẳn quần áo của họ ra và đẩy họ vào phòng hơi ngạt. Khi tôi đóng chiếc cửa lại, họ bắt đầu kêu thét lên. Tôi bỏ một chút lượng diêm loại vào cái phễu đặt trên chiếc cửa sổ quan sát. Bằng chiếc cửa nhỏ trổ trên mái nhà đó, tôi đã thấy rõ những gì đã xảy ra ở bên trong. Các người đàn bà kia tiếp tục thở trong khoảng nửa phút rồi té xỉu trên sàn nhà. Sau khi cho điều hành sự thông khí, tôi mở cửa ra, thấy họ nằm sóng sượt dưới đất, tắt thở và đầy dẫy chất bài tiết. Tôi bảo các người y tá SS mang các xác ấy lên chiếc xe vận tải nhẹ và cho chở đến Viện Giải phẫu vào lúc 5 giờ 30 sáng hôm sau.

    Trong những ngày kế tiếp, Kramer thanh toán thêm bốn toán mới nữa. Trong từng giây một, hắn sẽ theo dõi phút lâm chung của 30 người đàn bà và 57 người đàn ông.

    - Tôi không cảm thấy một chút xúc động nào khi hoàn thành các hành động ấy vì tôi đã nhận được lệnh hành quyết 80 tội nhân theo cách thức như tôi vừa trình bày với quí ông. Vả lại tôi cũng đã được đào tạo như thế.

     

    Chiếc vận tải nhẹ của trại Natzweiler ngừng trước cổng Viện. Hai cộng tác viên của giáo sư Hirt là Otto Bong và Henri Henrypierre, từ đêm trước đã đổ đầy các chậu rượu pha 55°, chạy ra phụ giúp người tài xế và hai tên SS, mang các xác của chuyến áp tải đầu tiên nầy.

    - Các xác hãy còn ấm. 3 Mắt trợn trừng và hãy còn long lanh. Dường như bị tụ huyết và thâm đỏ. Các tròng mắt gần như lọt hẳn ra ngoài. Có nhiều vết máu ở khoang mũi và miệng. Ở đây không thấy có sự cứng đờ của xác chết. Tôi nghĩ rằng các nạn nhân đã bị đầu độc hoặc bị hơi ngạt.

    Ngày hôm sau, Henrypierre gặp Hirt trên dãy hành lang, Giáo sư dừng lại và bảo lớn:

    - Nếu anh không giữ kín những gì đã thấy thì anh cũng sẽ chịu cùng một số phận như họ.

    Rồi chiếc xe vận tải lại ngừng nữa trước cổng Viện. Giáo sư Hirt, chẳng bao giờ còn quan tâm đến bộ "sưu tập" nầy nữa. Đã hơn một năm rồi, thỉnh thoảng, các cộng tác viên phụ tá chỉ cần thêm rượu vào các chậu ngâm. Trước cuộc tiến quân của Đồng minh, nhóm Ahnenerbe đã giao cho Hirt phụ trách công cuộc nghiên cứu gấp rút về hơi khí độc dùng nơi trận mạc. Nhóm nầy đang lo ngại về sự "hiện diện" của các ủy viên đầy tai họa nầy. Viên giám đốc nhóm Ahnenerbe viết cho vị chúa trùm của các y sĩ Quốc xã là Rudolf Brandt như sau:

    - Vì lý do phải thực hiện các công trình khoa học cần kíp nên việc luyện chế các bộ xương vẫn chưa được hoàn tất. Hirt yêu cầu cho biết sẽ phải làm sao đối với "bộ sưu tập" trong trường hợp Strasbourg bị lâm nguy. Hắn có thể dầm bấy các xác ấy và làm thế nào để không còn nhận ra được. Nhưng làm như thế thì hóa ra một phần của cả công trình sẽ trở nên vô ích sao? Và như vậy sẽ là một mất mát khoa học khá lớn đối với bộ sưu tập độc nhất vô nhị nầy, bởi vì các khuôn mẫu sẽ không còn có thể thực hiện được nữa. Riêng bộ sưu tập như đang có hiện nay không lôi cuốn được sự quan tâm nào. Và người ta còn có thể nói rằng đấy là phần còn lại của các xác chết lấy được ở Viện Giải Phẫu, mà người Pháp đã bỏ lại và người ta lại đốt đi.

    Giáo sư Hirt ra lệnh cho các cộng tác viên phòng thí nghiệm của ông chặt khúc các thây ma và đem đốt trong lò thiêu xác của thành phố. Nhưng quân của tướng Leclerc đã đến nhanh hơn là Hirt đã mong muốn. Thế nên hãy còn khoảng 15 xác của các ủy viên Bôn sơ vích gốc Do-thái, nằm dưới đáy các chậu to ngâm chất rượu.

     

    Với viễn tượng cho ra mắt "bảo tàng viện về các giống người hạ đẳng", điều mà Hirt đã ước mơ từ buổi đầu cuộc thế chiến, nhưng đã phải bị bao nhiêu là phiền phức về thủ tục hành chánh, rồi lại thêm bao nhiêu thí nghiệm về hơi độc, đã liên tiếp làm chậm trễ đi. Nhóm Ahnenerbe kêu gọi tất cả các phần tử trung kiên, đang tại chức trong các trại tập trung hãy để riêng ra các bộ phận của thân thể "đáng chú ý và tiêu biểu đặc biệt". Các chiếc bình rộng miệng được chất đầy dẫy dưới các căn hầm của nhóm Ahnenerbe.

    Tại Oranienburg-Sachsenhausen, y sĩ SS Baumkotter muốn chứng minh rằng các con người hạ đẳng có một ngọc hành… kém. Tay nầy cầm chiếc dao mổ, tay kia hũ "Formol" ông ta đi dọc theo các hành lang nhà xác (thường trực có hằng ngàn thây ma) và cắt "cái bộ phận" mà ông ta cho là cần phải bảo tàng. Nhưng ông ta còn đi xa hơn nữa. Người ta thấy ông rất hăng say theo dõi các cuộc thăm bệnh tại các bệnh xá. Edouard Calic, người đã khám phá được chiếc "violin d’Ingres" 4 của Baumkotter, đã viết trong quyển sách của ông nhan đề là "Himmler et son Empire", có đoạn như sau:

    "Bây giờ tôi xin giải thích tại sao khi người ta xin ghi bệnh, thì các y sĩ SS lại bắt đầu bằng ra lệnh cho cởi bỏ chiếc quần ra và tiếp đó với chiếc mũi giày, họ hất tung áo của chúng tôi lên. Trước hết là để xem coi có phải là người Do-thái không nhưng cũng để khám phá các quái trạng hoặc những dị kỳ đặc biệt. Một tù nhân chính trị tên Walter Claux, có số hiệu 40,603, sau chiến tranh, cũng đã quả quyết trên giấy trắng mực đen rằng có lần Baumkotter đã dừng lại trước tù nhân Rudolf Schultze và nói lớn các y sĩ đi theo ông ta:

    "Tụi bây hãy nhìn cái cục đá kia! Thằng nầy đúng là con ngựa giống! Dương vật của hắn giống như chiếc chân con ngựa bị chặt ngang. Cái đó đúng là cái mà chúng ta hằng quan tâm"

    Và Calic kết luận:

    "Tôi không rõ là "cái đó" có được đặt vào chỗ giữa các hũ đựng đầy "Formol" chất trong chiếc tủ được đặt dưới hầm bí mật ở Sachsenhausen không, trái lại, trong thời gian ở trại tập trung, chính tôi đã có thể để ý thấy là một số tù nhân có tầm vóc khác thường đã bị người ta đem vài điếu thuốc lá nhử làm người tình nguyện trong việc thí nghiệm một thứ thuốc nào đó đã không còn thấy trở lại nữa.

     

    Nguyên cả 1 quyển sách cũng sẽ không đủ để kể lại những "tội ác cuồng bạo" của Ilse Koch vợ của viên trưởng trại Buchenwald. Bà trưởng trại đã cho xây cất một trường tập ngựa và vì bà ta cần làm gấp để tập con ngựa cái tơ mà vài tên trong số các nhân tình của bà đã tặng cho như là quà nhập hội (trong số nầy đặc biệt nhất có bác sĩ Hoven mà chúng ta sẽ có dịp đề cập đến trong chương nói về bệnh đậu lào) mà hằng trăm tù nhân phải làm việc đến kiệt lực ngày đêm, để xây cất cái công trường dài tới 100 thước đó, 30 người trong số đó đã gục chết dưới chân tường, bên các miếng ván bọc quanh và bên lớp kiếng lọng của trường tập ngựa. Mỗi buổi sáng bà trưởng trại cỡi ngựa mười phút. Rồi đoàn ca hội của bọn SS phải hòa hát đệm theo màn thao diễn ngựa của bà ta. Sau đó bà đi tắm; thường bồn tắm được chứa đầy sữa tươi hoặc rượu ngọt hảo hạng Madère. 5 Và đôi khi bà ta còn giao trọn chiếc thân của mình cho đôi bàn tay điêu luyện của một tên đấm bóp. Tên nầy đã chế tạo cho bà ta một chế hóa, lấy chanh Nam Mỹ làm gốc. Nhưng bà cựu thư ký đánh máy của một hãng chế tạo thuốc điếu lại say mê các hình xăm trên da người, và các nam y tá phải cho bà ta biết ngay mọi người tù nào có thân mình xăm các bức chân dung, các chữ khắc hoặc các "hoạt cảnh nghệ thuật".

    Bà chỉ huy trưởng quan sát kỹ lưỡng hình xăm. Nếu bà ta thấy rằng hình xăm ấy cần phải có mặt trong bộ sưu tập của mình, thì bà giao người tù cho tên "kapo" 6 thân tín tên là Karl Beigs. Tên trung thành Karl nầy liền hạ ngay "bức tranh sống". Các tù nhân đang phục vụ trong ban bệnh lý giải phẫu học trích lấy mảnh da có hình xăm đem thuộc và dâng lên bà trưởng trại. Có một y sĩ SS tên là Muller đã mớm ý cho bác sĩ trẻ Wagner hãy soạn một luận án về các hình xăm trên da người. Wagner không tìm hiểu xem các miếng da từ đâu mà ra, ông ta bắt tay vào việc ngay. Và "y sĩ giám đốc" các trại là Đại tá SS Lolling, lại khuyến khích các việc làm của cái ông y sĩ trẻ kia, và yêu cầu ông ta khảo sát các mụt nhỏ trên da, bề dầy của lớp da. Ông ta thường hay đòi hỏi các mảnh da mẫu để lòe nhát bạn bè. Trở lại việc của bà Trưởng trại. Bà ta cho "thuộc" một mảnh da lớn để trang trí chiếc chụp đèn trên bàn làm việc của chồng bà. Cái chưn chịu là một chiếc ống xương đùi. Bà Koch nhà ta còn có 3 đôi găng tay bằng da người có hình xăm… Cuộc sưu tập đã trở thành một kỹ nghệ. Người ta chế thành các bìa bọc sách, các chiếc bao đựng dao con, và bọc các hộp phấn trang điểm.

    Quân Mỹ khi tiến vào giải phóng cho trại nầy, vào tháng 4-1945 đã khám phá được thêm một bộ sưu tập khác nữa, đó là các chiếc đầu lâu được làm cho teo nhỏ lại theo kiểu dân mọi Jivaro (Jivaro là thổ dân tại vùng Amazonie, vùng đồng bằng trên sông Amazone ở Nam Mỹ, được biết như là dân bị rút đầu). Các chiếc đầu kia chỉ thấy to bằng nắm tay với hàm râu mép và bộ tóc dài. Hai chiếc đầu lâu "thành công nhứt" được chưng bày trên chiếc ghế gỗ mun là đầu của hai người Ba lan đã có những mối liên lạc mật thiết "đê tiện" với các nữ công dân Đức. Các tên chuyên cắt đầu người ở trại Buchenwald làm rút nhỏ lại và chế biến cho được hoàn hảo hằng chục "mẫu khác nhau".

    Thật đúng là công trình của các phù thủy xứ Amazonie ở Nam Mỹ. "Phương pháp" kỹ thuật áp dụng trong công việc nầy đã được các chuyên viên của nhóm Ahnenerbe truyền đạt cho theo lời yêu cầu của y sĩ đại tá S.S Lolling.

    --------------------------------
    1Giống đại khủng long, dài 25 thước ở Châu Mỹ, là một loại bò sát, sống nửa trên bờ nửa dưới nước.
    2Về sau bị kết án tử hình và bị hành quyết.
    3Theo lời chứng của Henri Henrypierre trước tòa án Nuremberg.
    4Violon d’ Ingres: nghề phụ nhưng người ta chuyên môn hơn cả nghề chánh.
    5Madère – tên gọi một thứ rượu trứ danh của đảo Madère, Madère là một hòn đảo của Bồ đào Nha nằm trong Đại tây Dương ở phía Tây nước Maroc – 740 cây số vuông, dân số 282.000 người, kinh đô là Funchal – nguồn lợi: nho, mía, trái cây, du lịch.
    6Kapo: cũng là tội nhân nhưng được tin cẩn và cho làm cai tù.

     
     
     
    nguồn: tve-4u.org

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Vào Nơi Gió Cát

    Nguyễn Thị Hoàng

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646645]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502538]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639721]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471310]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340904]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600529]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689839]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2493172]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300425]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010492]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972332]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548895]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470025]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445699]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204068]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150627]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078691]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062563]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028825]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026450]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959443]
    25.Quỷ Bảo [921714]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907577]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905326]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877025]
    29.Hắc Nho [852162]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843170]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840067]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756015]
    33.Tru Tiên [747770]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745203]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661909]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622427]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592491]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569362]
    39.Hoàn Hảo [557782]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536789]
    41.Tầm Tần Ký [511987]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456250]
    43.Thiên Đường [452700]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450857]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439787]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434015]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427377]
    48.Cậu Chó [417250]
    49.If You Are Here [411854]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408215]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm