hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Christian Bernadac » Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến[940] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   6.5/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Christian Bernadac

    Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến



    MỤC LỤC 


     

    7

    CÁC TRẺ SINH ĐÔI CỦA MENGELLE

    Vào một ngày mưa, có thể là vào buổi chiều mưa hôm ấy, ông ta cảm thấy trong lòng thắt thỏm nỗi hoài nghi và lo sợ. Ông ta xuất hiện trong vòng đai các lò sát sinh, bước lê nặng trĩu, với vẽ mặt xanh tái, đôi mắt đăm đăm, vành môi mím chặt. Việc gì đã xảy ra cho ông ta, một hung thần nắm trong tay số phận của hằng triệu con người. Việc gì đã xảy ra cho ông ta, ở cái ông y sĩ tài ba lỗi lạc nầy?

    Joseph Mengele, Obersturmfuhrer là y sĩ trưởng của trại tận diệt Auschwitz phải chăng cũng chỉ là một con người tầm thường như con số A.8450, số hiệu của một pháp y sĩ 1 tầm thường, người Hung gia lợi, mà ông ta đến đây để lấy một bản phúc trình về cuộc khám nghiệm tử thi.

    - Herr Obersturmfuhrer, xin ngài trao cho tôi mang chiếc áo choàng và chiếc mũ képi của ngài vào gian phòng lò thiêu, chỉ trong vòng năm phút thôi, đồ nầy sẽ khô cả.

    - Hãy để đó, nước bao giờ lại thấm được tới da tôi.

    Miklos Nyiszli trình bản báo cáo cho Mengele, ông ta xem qua các hàng chữ đầu…

    - Tôi mệt lắm. Anh hãy đọc cho tôi nghe.

    Người tù cộng sự viên, đọc lai đoạn từ đầu bản báo cáo.

    - Thôi bỏ đi, không cần thiết lắm.

    Bây giờ đến phiên Nyiszli, hắn ta lấy làm kinh ngạc về sự can đảm của mình, đã dám hỏi:

    - Thưa trung úy, các cuộc tận diệt nầy sẽ kéo dài cho đến bao lâu? Mengele đáp:

    - Ông bạn của tôi ơi! Sẽ mãi mãi như thế nầy, và mãi mãi như vậy.

    Rồi ông ta chụp lấy chiếc cặp da thoát ra khỏi phòng thí nghiệm, còn buông lại sau lưng câu:

    - Trong những ngày tới, anh sẽ có công tác quan trọng.

    Đoạn trên đây, được trích từ quyển nhật ký của Miklos Nyiszli (bác sĩ tù nhân ở Auschwitz) và chấm dứt qua ý nghĩ như sau:

    - Công tác quan trọng kia chỉ là cái chết của toán người mới nữa, là cái chết của các trẻ song sinh vậy.

    Mengele quyết và phải khám phá cho được cái bí mật về các đặc tính song sinh. Để giải tỏa bớt những nỗi thắc mắc, ông ta thu nhặt các quan sát về bọn người khổng lồ, bọn người lùn, về các người gù lưng và các hình tượng mẫu "thoái hóa" khác nữa, của giống dân Do-thái. Nước Đức toàn thắng, phải loại bỏ các chủng loại hạ đẳng, và nước Đức sắp sửa đưa các người tiên phuông của nó, vào các vườn cây trái hoang sơ ở Trung-Âu. Chính phủ Đức đã không ngừng lập đi lập lại với các bà mẹ yêu nước: "Hãy trao cho chúng tôi những đứa con, những hiệp sĩ con giòng có tóc vàng. Vả lại, nào có quan hệ gì nếu chúng không có cha, Hitler và Himmler sẽ thừa nhận và nuôi dưỡng chúng. Hãy sinh sản và gia tăng sinh sản nhiều lên…" Thế nên, trong bộ óc đầy giao động của người y sĩ vô danh kia tại Viện Nghiên cứu Dahlem 2 lại nẩy sinh ra một suy tính khá điên rồ: các bà mẹ "aryenne" phải sinh ra toàn các trẻ song sinh. Còn chiến thắng nào hơn cho nòi giống! Về sự kiện nầy thì Mengele hiểu lắm! Ai là người nắm giữ được bí mật ấy, sẽ là vị cứu tinh của cái "Đế quốc Ngàn năm" nầy, và lại còn lợi được biết bao nhiêu là thì giờ. Việc gặm nhắm dần dà và việc chiếm đóng các vùng đất mới sẽ được nhanh hơn gấp hai lần bởi vì trong cùng thời gian, có hai lần số trẻ được chào đời. Và bây giờ thì trên giấy trắng mực đen, điều ước mơ đang trở thành thực tế: một nhà thống kê của nhóm Ahnenerbe viết cho một trong các người bạn của ông ta:

    - Việc thai nghén trung bình được thu lại khoảng 135 ngày…

    Và như vậy, đã hẳn nhiên rồi! Chín tháng chia cho hai! Chính Trời còn chưa nghĩ ra được điều nầy.

    Mengele đã xả thân vào "công trình vĩ đại" của ông ta. Ông cũng không cần phải tự đặt câu hỏi:

    - Làm sao tìm được các đứa trẻ song sinh kia?

    Một dòng sông người bất tận cuồn cuộn chảy ngang đài chọn lựa do chính ông đích thân điều khiển.

    - Bên phải.

    Một tiếng gậy khỏ vào mũi giày ống.

    - Bên trái.

    Một tiếng gậy khỏ vào mũi giày ống.

    - Hai đứa kia, hai đứa song sinh kia lại đây, đứng bên ta.

    Một tiếng gậy khỏ vào mũi giày.

    Rồi bên phải, rồi bên trái…

    Bên phải là toán người bệu thịt sẽ vào lò hỏa thiêu, và bên trái là các người lực lưỡng sẽ là toán tù phục dịch. Người ta còn thấy ông ta đứng thẳng người, tươi cười, nhã nhặn, thong dong, tay phải trong chiếc áo nẹp đồng phục sĩ quan có dáng điệu "uy nghi của Hoàng đế Nã phá Luân". Hơn nữa, ông còn tự xưng là dòng dõi của ông hoàng Rodolphe Áo quốc.

    "Ông còn huýt sáo bản Tosca và mỗi lần thổi bản nầy lên, còn đồng nghĩa với cái chết của hằng trăm, hoặc hằng ngàn tù nhân. Mengele luôn luông huýt sáo bản Tosca khi ông vui, khi ông ta phải làm các cuộc tuyển chọn quan trọng."

    Tiếng gậy khỏ cuối cùng vang lên trên mũi chiếc giày ống. Quanh ông ta, các "con vật kỳ dị" có vẻ như khù khờ, sợ hãi, khác thường hoặc dị tướng trong "gánh xiếc Mengele", danh từ mà bọn SS đã dùng để gọi các nhóm người tù nhân ấy.

    Ngay từ khi đến trại, các trẻ song sinh đã hiểu được mối quan tâm đặc biệt mà người "y sĩ quan tòa" đã dành cho chúng. Từ khi chúng sinh ra, đã có hằng chục vị y sĩ thính chẩn chúng và còn khảo sát nữa. Chúng sẽ lại được chăm sóc ân cần nữa. Các đứa nhỏ bị các bà mẹ bỏ rơi: các bà cũng hiểu rằng khoa học rất ưa thích những hiện tượng bất thường.

    Nhóm mập thịt và nhóm vạm vỡ theo về với số phận của họ, còn các người song sinh thì về hướng đỉnh danh vọng của Mengele. Giai đoạn đầu tiên thật là nhiệt thành và niềm nở. Gần như là một thiên đàng giữa lòng Địa ngục. Khu trại 14 nằm trong căn trại F. Nào cháo, nào thịt, nào khoai tây, còn có những bó bông, các bộ thường phục mới; có thợ hớt tóc mặc áo choàng trắng, chiếc lược đồi mồi bỏ túi. Và các nụ cười. Tôi quên nói là nhà cầu còn có giấy vệ sinh. Chúng chờ đợi, từ cặp nầy sau cặp kia, từ ngày nầy qua ngày khác, chúng biến mất trong khu trại người Tzigane. Và rồi những nỗi nhục nhã và đau đớn với đội quân nghiên cứu khoa học: từ thước đo tầm vóc đến các chiếc ảnh thuộc nhân trắc pháp (phép đo thể cách của con người), rồi qua sự tiêm chích, trích lấy máu thử, trao đổi đứa anh qua đứa em và ngược lại, rồi phân lượng, khảo sát, đến những lúc ngồi làm mẫu trước những giá vẽ và các bút chì than của của Dina, một nữ tù nhân mà ngày trước đã từng triển lãm họa phẩm ở Prague. Nhưng những việc thiết lập hồ sơ dài dòng ấy không thể mang lại một khám phá quan trọng nào. Hằng ngàn y sĩ cũng đã thiết lập các hồ sơ tương tự trước chiến tranh. Chiến tranh đã là một cơ hội may mắn cho việc sưu tầm. Các chức quyền cao cấp của quốc gia đã "dành cho" các nhà thí nghiệm dồi dào phương tiện. Thế nên họ phải tiến đến vùng đất hãy còn chưa ai biết đến. Chưa bao giờ, dưới chiếc dao mổ nhà nghề, một nhà sưu tầm có được hai cơ thể hoàn toàn giống nhau. Họa may chỉ có xác chết và chiếc bóng của nó. Hiển nhiên là các trẻ song sinh đã từng được cho giải phẫu để quan sát, nhưng đứa nầy chết sau đứa kia, và cái chết thứ hai đôi khi cách cái chết của đứa trước hằng năm trời.

    - Nhưng ở đây, lại xảy ra một việc độc nhất trên thế gian, trong lịch sử của ngành Y khoa: hai anh em trẻ song sinh chết chung và cùng lúc với nhau, và người ta được cơ hội phẫu nghiệm tử thi của chúng cùng một lúc.

    Chúng bị chết đi cùng lúc, chỉ vì Mengele đã giết chúng.

    - Nạn nhân được đặt trong chiếc ghế bành loại ghế của nha sĩ, hai tù nhân giữ hai tay nạn nhân, trong khi người thứ ba bịt mắt lại và giữ bất động chiếc đầu. Bây giờ, y sĩ nhà ta tiến lại và cắm sâu cây kim vào ngực nạn nhân. Kẻ vô phúc không bị chết liền, mà trước mặt hắn ta tất cả đều tối sầm lại. Các tù nhân khác chứng kiến việc đâm kim nầy, dìu nạn nhân, trong cơn nửa mê nửa tỉnh, sang qua phòng bên cạnh và bỏ nạn nhân nằm dưới đất. Rồi thí vật bị chết trong vòng khoảng nửa phút sau. 3

    Mengele đã khám phá ra được "chiếc dao mổ" của ông ta tại đài tuyển lựa ở Auschwitz.

    - Các y sĩ hãy ra khỏi hàng.

    Và có khoảng 50 y sĩ tiến ra.

    - Tôi muốn tìm một y sĩ nào đã từng theo học tại một trường Đại học Đức, và rành về khoa bệnh thể giải phẫu học và pháp-y học…

    Cả một sự yên lặng, sự do dự ngập ngừng, rồi tiếp theo đó:

    - Hãy để ý kỹ nhé, bởi vì các ông phải đủ tư cách làm tròn phận sự, nếu không thì….

    Miklos Nyiszli hiểu rõ các chữ "nếu không thì…" của Mengele. Và ông ta bước ra khỏi hàng.

    Tôi tưởng tượng được dễ dàng ý nghĩa ánh mắt nhìn nhau giữa hai người. Đó là một sự giao ước về một nơi xa lạ được ký kết bởi một bước chân về phía trước một cái chớp động đôi mi suy tính, một quyết định cho phép kéo dài thêm sự sống của người y sĩ Do-thái vậy.

    - Anh cũng biết chứ, Mengele nói vừa biểu ông bước lên xe của ông ta, tôi không đưa anh tới một nơi dưỡng sức nhưng anh sẽ được sống trong những điều kiện không đến nỗi tệ lắm.

    Chiếc cửa sắt nặng nề dùng để khép kín khuông vi lò hỏa thiêu, được hé mở. Người ta thường chỉ đưa tới đây, các tội nhân bị án tử. Và ai cũng đều biết như vậy. Những người của đội "Sonder Kommando", những "người chết còn sống" nầy chỉ còn được tồn tại trung bình khoảng 100 ngày. Bọn họ chỉ là chiếc rìu và giàn củi để thiêu tội nhân. Họ chuẩn bị sẵn các vòi nước ria; khi các hạt tinh thể li ti màu xanh lơ của chất "Cyclon B" bốc hơi trong các đường ống dẫn và khi chất hơi đã ngấm mòn đến hơi thở sau cùng, thì họ xịt nước rửa ráy cái núi xác người ấy; các người thiêu xác chỉ cần chất đầy lên các miệng rộng của lò thiêu, ống khói chỉ cần phun ra khói dầu cuộn cuộn, và căn trại chỉ cần quên đi một vừng khói mới bay loãng ra giữa khoảng trời. Lúc bấy giờ và chỉ có lúc bấy giờ thôi, đội Sonder Kommando (đám người hành sự bất đắc dĩ) mới có thể buông mình vào trong cuộc sống phù phiếm và rượu mạnh. Cả bọn có dáng vẻ như đang sống trong các lâu đài Trianons. Mặc tình với vải vóc và đồ sứ, tha hồ với thức ăn lựa chọn và tự do xem những sách cấm… Để quên đi sự chết của bao nhiêu kẻ khác, và cũng để quên đi ngày tàn đời của chính họ được ghi bằng một chữ thập đen trên quyển lịch của tên trưởng trại. Người ta thanh toán các phu đào huyệt để họ không tiết lộ được gì, ngay cả đến các tên gác dan SS cũng không thoát khỏi âm mưu giữ hoàn toàn bí mật nầy. Cần gì nếu bọn quỷ quái ấy tỏ ra vênh váo hoặc thừa cơ hội hôi của các nạn nhân, họ có bao giờ hiện hữu đâu. Và hôm nay thì trong phòng thí nghiệm về khoa giải phẫu sinh thể, Miklos Nyiszli là người anh em của bọn họ trước khi trở thành bàn tay của Mengele.

     

    - Anh có một món hàng ở trước cổng lò thiêu xác kìa.

    Đây là công việc "thú vị" mà Mengele đã hứa hẹn với ông ta hôm trước! Tên SS theo coi toán tù tạp dịch, lo việc chuyên chở nầy, trao cho ông ta các hồ sơ y bạ. Nyiszli giở tấm chăn phủ trên chiếc cáng. Hai xác chết nhỏ xíu nằm co rút, da dẻ thật mịn màng. Chúng khoảng 2 tuổi. Và lát nữa đây, trong phòng thí nghiệm, người y sĩ sẽ khám phá ra, với sự khiếp đảm, nguyên nhân của cái chết.

    - Hai đứa trẻ nầy bị bơm chất thuốc mê (chloroforme) bằng một mũi kim đâm thấu vào tim, để cho máu, khi kết đặc lại, sẽ đóng lấp trên các mạch "van" và đưa ngay đến cái chết vì tim ngưng đập.

    - Anh có một món hàng ở trước cổng lò thiêu xác kìa.

    Lại các đứa trẻ, bốn cặp tất cả. Cặp lớn nhất chưa quá 10 tuổi.

    Cưa cắt, mổ banh ra, cân, phân tích và sau hết là bỏ vào trong các bình rượu, các bộ phận "hữu ích cho việc khám phá các bí mật". Các hồ sơ bằng chai ngâm rượu nầy và tất cả những khảo sát được bao lại kỹ lưỡng để gởi về Viện Nghiên cứu Dahlem. Giữa các sợi dây cột tréo và các tấm nhãn đôi, có ấn dấu mực to lớn được in đậm các chữ "khẩn cấp – tài liệu chiến tranh".

    - Anh có một món hàng ở trước cổng lò thiêu xác kìa.

    Những đứa trẻ song sinh, những đứa lùn, những đứa khổng lồ. Mengele chỉ tham dự vào giai đoạn sau cùng của các công tác nghiên cứu nầy.

    - Chúng tôi lật xem các tài liệu đã được thiếp lập về các trẻ song sinh, khi ông nhận thấy trên tấm bìa xanh của một tập tài liệu có dính một dấu mỡ đã phai mờ. Số là, đang, khi giải phẫu, tôi thường hay sử dụng các tài liệu, thế nên tôi dã làm lấm lên đó. Bác sĩ Mengele liền phóng nhìn tôi bằng đôi mắt bất bình và nói với tôi bằng cái giọng nghiêm trang trọng đại: "Anh lại có thề hành động một cách vô tâm như vậy được sao đối với các tài liệu mà tôi đã sưu tập với tất cả ngập tràn niềm thương mến!" Chính cái chữ: "thương mến" vừa thoát ra khỏi miệng của bác sĩ Mengele đã làm cho tôi tôi kinh dị, đến nỗi không còn có thể nói gì được nữa.

     

    Thật vậy, Mengele có một sự say mê về các cuộc khảo cứu điên rồ ấy, nhưng chẳng bao giờ đi đến đâu cả. Rất nhiều nhà thí nghiệm đồng nghiệp của ông ta, bày đặt ra lắm đề án, và khai triển các công trình vô nghĩa, mà mục đích tối hậu của họ là để được khỏi phải ra trận mạc và tránh được sự chết chóc. Nhưng Mengele không cần phải tỏ ra mình là một người rất cần thiết đến như vậy: thực sự ông ta là người rất cần thiết. Không có ai điều khiển công việc tuyển chọn bằng ông. Khi ông ta vắng mặt… thì việc tuyển chọn gần như đã trở thành hỗn loạn. Và cũng với lòng thương mến nói trên, ông biết chọn lựa những ai có thể làm chói rạng được các thuyết tôn chủng của dân tộc Đức, Bọn Do-thái là những kẻ thấp hèn và thoái hóa, bôi xóa bọn họ trên quả địa cầu nầy là giúp ích cho những người còn sống sót. Một ngày nọ, trại tập trung thanh toán những người cuối cùng đến từ Ghetto 4 Litzmannstadt. Mengele trong khi đang bị khích động cực điểm, đã khám phá thấy trong các dãy hàng tù nhân hai cha con một người: Người cha, gù lưng, con đứa con thì thọt chân. Mengele viết nguệch ngoạc trên một mẩu giấy con chỉ thị cho Miklos Nyiszli.

    - Khảo sát hai người nầy về phương diện bệnh nghiệm bọc. Làm trắc lượng rõ ràng về người cha và đứa con. Thành lập hồ sơ bệnh nghiệm gồm tất cả các dữ kiện quan trọng và đặc biệt hơn nữa là các dữ kiện liên hệ đến các nguyên nhân đã gây nên các khuyết điểm về cơ thể.

    Cả hai người đều có ở đây, họ đang ở từ trong cái tận cùng của sự đau khổ, họ vẫn còn tin tưởng ở lòng nhân ái của kẻ đồng loại đối với họ. Nyiszli đang ở trên bờ tuyệt vọng. Có thể nào chịu đựng được công cuộc thí nghiệm tội lỗi không khoa học chút nào nầy chăng? Ông ta lự nguyện tìm mọi cách để thoát khỏi lò hỏa thiêu để sau nầy có thề làm nhân chứng về những tội ác ghê rợn ấy, và sự hy sinh của ông ta đã không cứu vớt được ai.

    Về người cha, ông nầy mắc một bệnh nan y về giác mô, nên cả hai cha con đã từng khám bệnh với các y sĩ nổi danh người Áo và cả người Đức nữa.

    Bọn "Sonder Komrnando" đem cho hai cha con món thịt bò chiên xúc lên mì ống. Họ được nghỉ ngơi thoải mái. Đoạn, toán phục dịch của Mengele với tên đầu xỏ của bọn đồ tể là Trung sĩ nhứt Mussfeld, tiến qua chiếc phòng hội của các phòng thí nghiệm, cả hai cha con đều bị giết trong phòng thiêu xác.

    Chiều đến, Mengele đòi bản phúc trình hồ sơ…

    - Thân xác họ không nên đem hỏa thiêu, mà phải được sửa soạn và các bộ xương của họ sẽ được gởi về Viện Bảo tàng Nhân chủng ở Bá linh. Anh biết những phương pháp nào về việc rửa thật sạch sẽ các bộ xương?

    Miklos Nyiszli đưa ra hai phương pháp chính yếu: cách ngâm chất "clorua vôi" (trong vòng 2 tuần, thịt sẽ tan rã hết) và cách nung chín. Mengele cắt ngang:

    - Mau nhất là cách nung chín!

    Sau năm giờ đốt lửa phừng phực dưới hai thùng "fut" sắt to lớn, lò bị nghẹt hơi. Sát bên đó một nhóm thợ tù nhân Balan đang sửa chữa một ống khói của lò thiêu xác, họ bị lôi cuốn bởi các chiếc thùng vĩ đại kia. Cơn đói của họ lại hoành hành rất dữ dội… Đúng rồi, đúng là thịt nấu chín đây rồi…

    Một viên phụ tá phòng thí nghiệm nắm tay Miklos Nyiszli:

    - Bác sĩ, bác sĩ, các người thợ Ba lan đang ăn thịt nấu trong thùng!

    Bác sĩ Hirsch 5 biết rằng ông sắp chết. Bệnh đậu lào chỉ còn để cho ông kéo thêm cuộc sống được vài ngày nữa thôi. Các tù nhân khác đã đem ông lên chiếc xe vận tải… và thình lình ông ngất đi liền sau đó. Khi tỉnh dậy, ông thấy mình nằm tại một bệnh xá. Do sự nhiệm mầu nào đấy.

    - Các y sĩ tù nhân đã lượm tôi lại. Mengele tìm một y sĩ chuyên môn và quang tuyến, biết nói tiếng Đức. Không thuốc thang gì cả bởi một sự nhiệm mầu khác, tôi đã có thể bình phục nhanh chóng.

    Hirsch phải chú giải cho Mengele về những phim rọi các trẻ song sinh nhận từ trại đàn bà. Ngày nọ, có hai cặp trẻ con được đem đến "trạm thí nghiệm". Cặp trẻ nhất 5 tuổi và cặp kia thì độ 7 tuổi. Tất cả bốn đứa đều có vết đỏ quanh các khớp xương. Các y sĩ tù nhân lắng nghe Mengele giảng giải:

    - Người ta thấy rõ ràng là chúng mắc bệnh lao.

    Tiếp theo đó các y sĩ chẩn bệnh: chứng Erythème 6 noueux",

    Slengele sùng lên, dậm chân:

    - Đúng là phá hoại! Đấy là triệu chứng của bệnh lao.

    Nếu như tình thế không quá căng thẳng như vậy. Bác sĩ Hirsch có lẽ đã phá lên cười trước bằng chứng về sự "quá kém" nầy của "ông chủ" ông ta.

    - Còn anh, y sĩ chuyên môn về quang tuyến? Anh không tìm thấy gì à?

    - Thưa không,

    - "Hình chụp" đâu?

    - Thưa không có gì cả! Nhưng nếu ngài muốn tôi ghi chú lên phiếu là "bệnh lao", tôi sẽ ghi ngay.

    Mengele quay lại các đứa trẻ.

    - Hãy theo ta.

    Bác sĩ Hirsch thấy các đứa trẻ leo lên xe của Mengele. Chiếc xe thay vì theo hướng mặt để về trại, lại quẹo qua hướng trái, theo con đường dẫn đến lò thiêu xác.

    Miklos Nyiszli mổ banh các cơ thể kia dưới mắt của Mengele. Bốn con người bị sát hại để chứng tỏ rằng ông ta, bác sĩ Mengele, không thể lầm lẫn được.

    Khi ông ta trở lại bên các y sĩ tù nhân đang chờ đợi, ông nói với họ một cách giản dị:

    - Đúng rồi, khá khen cho lần nầy. Nhưng nếu tôi khám phá được có một sự phá hoại, chỉ một chút phá hoại thôi, thì chính các người sẽ lên đường đến lò thiêu xác.

     

    …Tháng 5 năm 1965, xứ Saint Domingue 7 đang có cuộc nổi loạn. Tôi bị kẹt trong căn hầm của Đại tá Caamano. Khoảng gần non một tiếng đồng hồ, quân Mỹ khóa chặt hai con lộ song song với mặt trận phía biển, rồi pháo đài Fort Chabrol của phe Lập hiến sẽ trải qua thêm một đêm yên lặng của cuộc vây hãm đương nhiên. Các lực lượng ở cánh phải tuân hành cuộc hưu chiến trong đêm. Chém giết nhau đồng ý… nhưng không khi nào ngoài giờ làm việc. Thình lình cả một khối tòa nhà rực cháy, tiếng nổ liên hồi ở Saint-Jean át cả tiếng lệnh chiến đấu của viên chỉ huy quân cách mạng. Tôi chạy về phía hắn ta.

    - Đó là do doanh trại bắn qua.

    Tôi có biết hắn ta. Hắn ta là người Haiti, thành viên của đội cảm tử Rivière, tôi đã gặp hắn nhiều lần trong cấm thành ở Saint Domingue.

    - Hãy nằm trú tại đây, chúng đang "quét" khu nầy. Ở đây chúng ta không phải sợ gì cả.

    Rồi chúng tôi chuyện trò. Hắn hy vọng sự toàn thắng của cuộc cách mạng, vì hắn còn giữ được vũ khí và cùng với các đồng chí Haiti khác có thể lật đổ được Hoàng đế Duvalier. Hắn ta đã bị lưu đày từ một năm qua:

    - Tôi làm đủ cả mọi nghề, ngay đến cả nghề ký giả nữa.

    Tôi mỉm cười.

    - Phải rồi. Về một người Ba tây. Ông ta theo dõi vết chân của một y sĩ Đức tên là Mengele.

    Tôi phải thú nhận rằng, tôi không chú ý mấy đến câu chuyện của người Haiti đã kể. Tiếng vang động của bom đạn và trái phá đã bóp chết ở tôi mọi tính tò mò. Ngày nay, tôi đã phải ân hận biết bao nhiêu về điều ấy. Trong suốt câu chuyện kể dài dòng của hắn ta, tôi chỉ còn nhớ mang máng như sau:

    - Có người nhà báo Ba tây đã tìm cách theo dõi một người tuổi khoảng từ 55 đến 60, và cao độ 1 thước 75, thường được gọi tên là José Mengele. Ở Saint Domingue ông ta có liên hệ và được bảo trợ bởi một viên chức của Viện "Instituos de Formacion Integral" (Viện Phục Hồi).

    - Người Haiti nói trên phải tìm lại cho được vết tích của ông ta trong các khu đoàn người bị phát lưu.

    - Qua ba ngày, ông nhà báo Ba Tây ngưng công việc điều tra của ông ta. Vì Mengele đã lại đi sang xứ Paraguay.

    Với tư cách một nhà báo tôi không bao giờ phát động một cuộc truy lùng các tên phù thủy quốc xã da trắng kia. Đã có nhiều tay "khoác lác" chuyên gây chuyên chấn động như là đã thêu dệt các huyền thoại quanh cái chết của Hitler hay của Bormann. Mengele hãy còn sống, hay đúng hơn ông ta vẫn còn sống vào ngày 30-10-1959, khi sở cảnh sát tại thủ đô Asuncion xứ Paraguay, lập thẻ căn cước cho ông ta, mang số 28.240 với một chứng chỉ hạnh kiềm tốt. Và ít nhất cũng có mười nhà báo Nam Mỹ đã có trong tay họ các chứng từ nói trên.

    Cuộc điều tra tỉ mỉ nhất được thực hiện do Victor Ribeiro, đặc phái viên của tờ Jornal Do Brasil. Nhà phóng viên nầy đã tìm kiếm trong các sổ dân di trú và ông đã tìm được trang đăng ký như dưới đây (sổ tổng kê của sở Du lịch. Phần chữ M, số đăng bạ 3098) dưới con mắt đầy ngạc nhiên của ông Giám đốc Nha Cải cách Điền địa. 8

    - José Mengele, giấy thông hành Đức, số 3.415.574.

    - Đến từ Buenos Aires (thủ đô xứ Ba Tây)

    - Ngày nhập cảnh: 02-10-1958

    - Cư trú: khách sạn Colonial.

    Nhưng chưa hết. Ribeiro còn tìm đến các học phiếu của sở Cảnh sát đô thành, ông tìm được nhiều biên bản cung thẩm. Mengele đã thay họ Joseph của ông ta thành José cho có vẻ tên người Paraguay hơn. Ông ta sinh ngày 16-3-1911 tại Gunzburg (vùng núi Bavière Đức), có vợ là bà Martha Maria Weil. Cựu đại úy y sĩ, bây giờ là thương gia, có đạo thiên chúa. Thẻ hình mạo ghi các chi tiết như sau: cao 1 thước 74, tóc hung xám, mắt sáng màu nâu, lông mầy cong, miệng trung bình không rộng không hẹp, dấu lăn lay V.1344 V 4444. Dấu vết đặc biệt: không có.

    Nếu các tài liệu nầy vẫn còn nằm yên trong các cơ quan công quyền của xứ Paraguay, nơi mà ngày nay người ta có thể đến để tham khảo, thì dấu vết của Mengele lại đã mất hút tại thủ đô Asuncion (Paraguay). Việc khám phá của tôi ở xứ Domingue không đủ vững để đáng được lưu ý. Vị bác sĩ tài ba kia đang trốn ở đâu? Ông ta đã chết rồi chăng? Ông ta đã đền xong tội ác rồi chăng?

    Bao nhiêu là câu hỏi được đặt ra mà không có giải đáp. Nhưng ở Nam Mỹ, có những người của toán cảm tử giống như toán đã bắt Eichmann, 9 họ đã không nản chí theo dõi đấu vết của nhà "ẩn sĩ hiền hòa" ấy, người mà ngày xưa đã huýt sáo thật hay bài hát La Tosca quỷ quái; một trong những tên "tội phạm lớn" cuối cùng của Đệ nhị Thế chiến, đứng vào hàng thứ 5 trên danh sách tại Trung tâm sưu tập tài liệu của Simon Wiesenthal. Số 1 là Eichmann, Trung tâm đã tìm được hắn và đã bắt hắn về xử tội. Số 2 là Bormann; số 3 là Muller, một trong các tên đầu sỏ của sở mật thám Gestapo. Số 4 là Franz Stangl, cựu trưởng trại tận diệt Treblinka, lưu trốn ở xứ Ba tây dưới tên Stengler, là công nhân gương mẫu của sở bảo trì tại cơ xưởng xe hơi Wolkswagen ở Sao Bernado do Campo, mỗi buổi chiều, sau giờ làm việc ông ta lại sống đời an nhàn trong cảnh gia đình sum họp với vợ và ba đứa con gái trong một ngôi nhà mà sân thượng trồng đầy những kỳ hoa dị thảo. Các cơ quan của Wiesenthal đã dò được dấu vết ông ta vào năm 1964. Trong suốt hai năm trời họ bỏ công thu thập mọi bằng chứng và cuối cùng vào tháng 3-1967, họ đệ trình tài liệu nầy lên bàn việc của viên Toàn quyền xứ Ba tây. Tiếp theo đó mọi việc đã được giải quyết hết sức nhanh chóng: Cảnh sát đón bắt ông ta, khi vừa mới ra khỏi cơ xưởng và ngay chiều hôm đó, chính phủ Áo đã lên tiếng đòi được dẫn độ ông ta. Stangl bây giờ đã 60. Cựu giới chức cảnh sát SS nầy tất nhiên sẽ đem lại nhiều xác chứng về các tội phạm y học của bọn quốc xã Đức. Trước khi điều khiển bộ máy giết người ở trại Trebinlka, ông trông coi về công tác Etuhanasile, công tác đem cái chết nhẹ nhàng bằng tiêm thuốc mê, nhằm giúp ích cho bọn SS giết người bằng một cái chết êm mơ tại nhiều dưỡng trí viện. Rồi nhà cầm quyền cho thu lại các chiếc giường của các người bị bệnh nan y ấy để lại dành cho binh lính của chế độ.

    Simon Wiesetnhal đã thay tấm hình Stangl bằng tấm hình của Mengele trên bàn làm việc của ông. Và ông thường bảo:

    - Tôi chưa có gì phải gấp rút. 10

    --------------------------------
    1Médecin législe = thầy thuốc ở tòa án.
    2Berlin-Dahlem: Trung tâm mà Mengele phải gởi về các bản phúc trình về công cuộc khảo sát của ông ta.
    3Theo sách: Tội ác của Đức tại Ba lan, quyển I.
    4Xóm dành riêng cho dân Do-thái ở các nước Âu Châu.
    5Y sĩ người Pháp, Tài liệu nầy nhận được tháng 2-1957.
    6Erythème – chứng hồng chẫn (Sần đỏ cả người) – chứng tụ máu ở ngoài da, hình thức thông thường nhứt là làn da bị đỏ sần, nếu lấy ngón tay ấn mạnh vào dấu đỏ thì nó sẽ tan đi và lại nổi lên sau đó. Chứng nổi mầy đay là một chứng Erythème. Cây tầm ma đâm cũng là một chứng Erythème. (cây tầm ma = Ortie là một loại cây bao phủ những lông và có một chất nhựa độc, chỉ cần lông cây quẹt vào da là chất nhựa độc thấu nhập vào dưới da và làm cho da bị sần đỏ.).
    7Saint Dominque: Tên cũ của quần đảo Haiti ở Thái Bình Dương.
    8Ở xứ Paraguay, Bộ canh nông phụ trách luôn cả hồ sơ lưu trú!
    9Đọc: "Cuộc truy nã tên đồ tể Do-thái Adolf Eichmanm. Sông Kiên xuất bản.
    10Vì ngày 25-3-1965. Nghị viện Liên bang Đức đã thông qua một điều luật cho dời lại sự mãn hạn của một hạn kỳ thời hiệu được ấn định vào ngày 1-1-1970. Đến tháng 4, Hội Đồng Quốc gia, trong một phiên họp, đã chấp thuận điều luật ấy (chỉ có một thăm không bỏ; La Sarre). Từ năm 1945, các nước Đồng minh đã thiết lập một danh sách các tội phạm chiến tranh mang gần một triệu tên. Ngày nay, có 60.000 tên đã được phán xử… và rất nhiều được miễn nghị (xử trắng án) trong số có hết 113 thuộc xứ Cộng Hòa liên bang Đức.

     
     
     
    nguồn: tve-4u.org

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Tam Hạp Bửu Kiếm

    Thanh Phong

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646644]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502538]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639721]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471310]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340904]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600529]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689839]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2493171]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300425]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010492]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972332]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548895]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470024]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445699]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204068]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150626]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078691]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062563]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028825]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026450]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959443]
    25.Quỷ Bảo [921714]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907577]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905326]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877025]
    29.Hắc Nho [852162]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843170]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840067]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756015]
    33.Tru Tiên [747770]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745203]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661909]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622427]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592491]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569362]
    39.Hoàn Hảo [557782]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536789]
    41.Tầm Tần Ký [511987]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456250]
    43.Thiên Đường [452700]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450857]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439787]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434015]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427377]
    48.Cậu Chó [417250]
    49.If You Are Here [411854]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408215]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm