hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Christian Bernadac » Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến[875] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   6.5/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Christian Bernadac

    Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến



    MỤC LỤC 


     

    6

    NHỮNG CON THỎ NHỎ Ở RAVENSBRUCK

    Tên tài xế mới đang đứng thẳng người chờ đợi. Được Gespapo chọn, nội điều đó cũng đủ bảo đảm hắn là người đáng tin cậy.

    Obergruppenfuhrer 1 SS Reinhardt Heydrich, 2 phụ tá của Himmler, chỉ huy trưởng cơ quan An ninh Đức quốc xã, Thống đốc bảo hộ xứ Tiệp khắc, không đòi hỏi gì hơn nữa. Thoáng nhìn tên tài xế, nhưng không buồn đáp lại cái chào của hắn, ông ta ngồi ngay vào băng trước của chiếc Mercédès. Bầu trời hôm ngày 27 tháng năm ấy thật cao và trong xanh có vẻ như đã vào tháng bảy.

    Danh vọng của Heydrich lên như diều gặp gió. Đến Himmler và Bormann cũng phải e dè với ông ta. Thật vậy, Heydrich đã trở nên nguy hiểm từ khi Fuhrer hứa hẹn chiếc ghế Tổng trưởng Nội vụ nhân ngày sinh nhật thứ 38 của ông ta.

    Himmler là người đã dẫn lối, đưa đường cho ông ta.

    - Tôi đã đưa anh ra, trao chuốt cho anh, gầy dựng cho anh và đẩy anh tới…

    Trước đó, Heydrich đã bị đuổi ra khỏi Hải quân vì một vấn đề hạnh kiểm. Bạn hãy tưởng tượng một Hải quân trung úy mà lại không bằng lòng suông ở việc tán tỉnh ái nữ của một vị sĩ quan thượng cấp đã cưỡng bức và "mượn đỡ" tiền của cô nàng… Tứ cố vô thân, ông ta chọn con đường cứu rỗi bằng cách gia nhập vào "Đảng".

    Chính ở nơi đây ông ta đã leo lên những nấc thang danh vọng một cách nhanh chóng. Thông minh, tuấn tú – với dáng người hùng dũng và mái tóc vàng óng – yêu chuộng âm nhạc và các buổi tiếp tân sang trọng. Quyến rũ đối với phụ nữ, tận tụy với các bậc đàn anh, mỗi ngày ông ta đều phát minh ra được một phương pháp hành động mới để chinh phục mọi người. Có một điều làm cho ông ta khổ tâm vô cùng, đó là cái giọng nói của ông ta. Nó eo éo như giọng đàn bà và đôi khi còn trở nên the thé. Đó là âm thanh của một giọng kim quá cao. Vậy mà chính những trò hề cùng sự khéo léo trong các đình đám đã bảo đảm cho ông ta một tương lai đầy hứa hẹn.

    Chiếc xe Mercédès vĩ đại mang hiệu kỳ của lực lượng SS và của quan nhiếp chính Đại Đức Quốc lướt êm tới. Khi đến gần khúc quẹo cuối cùng trước ngoại ô Tiệp khắc, xe giảm tốc độ. Hai người thợ với bộ y phục xanh đang chờ đợi sau khúc quanh. Khẽ mỉm cười, họ ném chiếc túi dết ra sau. Một cơ hội bằng vàng không ngờ: chiếc xe hạ mui! Lộ trình của Heydrich cũng vẫn y như cũ. Ông ta rành từng cái ổ gà trên đường. "Dinh thự nghỉ ngơi ở tỉnh lẻ" của ông chỉ cách ngôi lâu đài của Hoàng gia Tiệp khắc nơi lưu trú chính thức của ông ở Prague với tư cách là Thống đốc bảo hộ không đầy mười cây số.

    Tay cầm khẩu súng lục, người thợ Tiệp khắc tên là Josef Gabeik bỏ nhanh chiếc xe đạp, nhào lại phía chiếc xe hơi. Ngay phát súng đầu tiên, tên tài xế đã thả lỏng ga xăng. Heydrich la lên một tiếng và đứng ngay dậy.

    Một người thợ nữa tên là Jan Kubis núp trong một cái hố khá xa, tay thủ một quả bom mà ngòi nổ đã được điểu chỉnh ở tầm 7 giây. Kubis không liệng nó vào xe mà cho nó lăn như một trái "boule". Heydrich nổ súng. Gabeik bị thương nhẹ. Quả bom lăn nhanh về phía chiếc xe. Kubis và Gabeik nằm rạp xuống đất. Họ đã lập đi lập lại hằng trăm lần hành động mưu sát nầy trong một trường huấn luyện đặc biệt của các đội cảm tử ở Anh quốc. Sau đó, họ được thả dù xuống Tiệp Khắc… Tất cả đều diễn ra một cách hoàn hảo. Quả bom lăn đi, nó sắp vượt qua chiếc xe… Không! Nó nổ ngay dưới lườn xe. Hai người nhảy lên xe đạp biến mất trong đám khói mù. Ngay giây phút quả bom nổ Kubis cũng đã mở nắp hai trái khói.

    Vị Obergruppenfuhrer kiêu hãnh là một người bị thương dễ ghét. Ông ta không ngớt khóc lóc, chửi bới, nguyền rủa, than van:

    - Đừng để tôi chết!

    Trong phòng bệnh của ông ta ở nhà thương thị xã Bullouka không thiếu mặt một danh y nào của Đức cả. Trước khi giải phẫu cắt lá lách và gắp viên đạn ra, giáo sư Hohlbaum đã gắp trong thân thể ông ta hằng hai mươi miếng đạn nhỏ. Thiếu tướng SS Karl Gebhart, giáo sư chuyên về giải phẫu bệnh nghiệm ở Đai học Y khoa Bá linh, đã được Himmler chỉ thị: bằng mọi cách phải cứu cho được Heydrich.

    Trước tòa án Nuremberg, với mái tóc rễ tre, kính dày cộm, mũi gãy cúp, môi mỏng dính, giáo sư Gebhart kể lại những điều mà người ta đã làm để cứu vị chỉ huy trưởng cơ quan An ninh:

    "Sau cuộc mưu sát, tôi đã đáp phi cơ đến ngay, nhưng cũng đã quá trễ. Ông ta đã được hai vị bác sĩ nổi danh ở Tiệp khắc giải phẫu rồi, tôi chỉ có việc kiểm soát lại cách điều trị mà thôi. Mỗi ngày Hitler và Himmler đều có điện thoại đến hỏi thăm bệnh trạng của Heydrich. Cả hai đều đề nghị – đúng hơn là ra lệnh – cho gọi thầy tôi là bác sĩ Sauerbruch và bác sĩ riêng của Fuhrer là Morell đến. Nếu Morell đến thì chắc chắn ông sẽ dùng phương pháp riêng của ông để trị liệu.

    Tôi không ngần ngại để nhận lãnh trách nhiệm của mình. Viên đạn đã phá lủng cả bụng và ngực của nạn nhân. Cuộc giải phẫu đã được thực hiện rất chu đáo và nhiều thuốc sulfamide đã được dùng đến. Tôi nghĩ rằng không nên nóng nảy quá và nhiều thầy càng dễ thối ma, nên từ chối không mời nhị vị bác sĩ Sauerbruch và Morell. Thế rồi Heydrich chết.

    Hitler chỉ định giờ gặp tôi, sau đó ông lại từ chối không tiếp tôi. Ông bảo tôi đến trình diện Himmler. Buổi tiếp kiến thật ngắn ngủi, ông ta nói thẳng với tôi:

    "Cái chết của Heydrich tương đương với một sự thất trận lớn mà cho đến bây giờ chúng ta vẫn chưa từng được biết qua…"

    Himmler chỉ lập lại nguyên văn câu nói của Hitler. Về phần Morell ông ta kết luận:

    "Nếu loại thuốc Sulfamide mới của tôi được dùng thì sự việc đã khác hẳn…"

    Trước tòa án Nuremberg, giáo sư Gebhart vẫn tiếp tục trình bày mà không để ý đến tầm quan trọng đặc biệt của câu nói giản dị nầy:

    "Riêng tôi, tôi được phục quyền hay không tùy theo những bằng cớ bệnh nghiệm của việc trị liệu ở Tiệp khắc và tùy ở những kết quả các cuộc thí nghiệm về sulfamide."

    Đây là lời tự thú: Để bảo vệ sinh mạng mình, Gebhart phải chứng mình rằng thuốc Sulfamide vô công hiệu. Trước đây, sau trận thảm bại ở chiến trường Liên sô, người ta cũng đã có thử nghiệm thuốc sulfamide rồi, vì các binh sĩ bị thương nặng trong trận nầy đều không thể nào bình phục được. Bây giờ lại bắt đầu thí nghiệm sulfamide nữa. Cái chết của Heydrich chính là bản án tử hình đối với tù nhân, bởi vì không có vấn đề Gebhart sẽ thí nghiệm trên các thương binh được đưa từ mặt trận Liên sô về trong bịnh viện riêng của ông, trong khi bệnh viện ở Hohenlychen của ông chỉ ở cách "trại thí nghiệm" mà ông ta đã chọn có 12 cây số: trại nữ tù nhân Ravensbruck.

    Gebhart muốn dùng những "con thỏ nhỏ" trẻ măng. Chúng phải cùng tuổi tác với các binh sĩ Đức và nhất là phải cùng một quốc tịch với nhau.

    - Để dễ thực hiện các đồ biểu hơn.

    Tên trưởng trại ở Ravensbruck thông báo với Gebhart:

    - Tháng chín vừa rồi trại đã tiếp nhận được nhiều trăm thiếu nữ Ba lan.

    - Các thiếu nữ phải khỏe mạnh, rắn chắc như đàn ông vậy mới được.

    Ngày 25 tháng 7 3 năm 1942, nữ tù nhân Vladislawa Karolewska bị gọi đến bệnh viện Ravensbruck. Ở đó có cả thảy 65 thiếu nữ đang chờ đợi sự quyết định của bốn vị bác sĩ mà Fischer là người chỉ huy. Ông ta là phụ tá của Gebhart.

    Mười người bị giữ lại. Một tuần sau, Karolewska nghe một nữ tù nhân khác thuật lại là tất cả nhóm thiếu nữ Ba lan bị giữ lại đó đều đang nằm liệt trên giường bệnh, chân người nào cũng bị băng bột cả.

    Karolewska kể:

    - Ngày 14 tháng 8, tôi và tám chị bạn nữa bị điệu tới bệnh viện. Họ bắt chúng tôi nằm lên giường, chích mỗi người một mũi thuốc, xong họ đóng cửa nhốt chúng tôi lại. Sau đó, họ đưa tôi qua phòng mổ. Ở đó viên y sĩ của trại chích cho tôi một mũi thuốc nữa, lần nầy thì chích gân. Tôi còn để ý thấy hai tay của bác sĩ Fischer đều mang găng và rồi tôi bất tỉnh nhân sự.

    Khi tỉnh lại: một chân tôi bị băng bột tới đầu gối và đau đớn kinh khủng. Tôi bị sốt dữ dội, có một thứ nước gì chảy ri rỉ ở chân tôi.

    Tên trưởng trại đến thăm những người bị giải phẫu, y đưa mỗi người một tờ giấy:

    - Không sao đâu, mấy người hãy ký nhận rằng các vết thương nầy do tai nạn khi làm việc.

    Tất cả đều từ chối không chịu ký.

    Ngày hôm sau, Vladislawa lại bị đưa qua phòng mổ lần nữa:

    - Họ bịt mắt tôi lại. Tôi có cảm tưởng họ đang cắt cái gì đó ở chân tôi.

    Vladislawa phải sống trong hai tuần lễ vừa đợi chờ vừa sợ hãi vì không biết số phận mình sẽ ra sao. Rồi giáo sư Gebhart đến. Lúc nào cũng canh cánh bên lòng nỗi lo sợ cho cái chân, nên Vladislawa nhìn xuống vết thương:

    - Tôi nhìn xuống chân. Đường rạch sâu thấy cả xương.

    Ngày 8 tháng 9, Vladislawa được trả về "khối". Nàng phải lết chứ không bước đi được vì vết thương tươm đầy mủ. Họ lại phải giải phẫu nàng thêm một lần nữa ở bệnh viện.

    - Vì tôi đã lưu ý các bạn tôi về sự săn sóc cẩu thả của các y sĩ nên bác sĩ Oberheuser lại bắt tôi phải đến phòng giải phẫu một lần nữa. Lần nầy tôi phải đi cà nhắc một mình.

    Các thiếu nữ Ba lan có viết một bức thư phản kháng nhưng họ không nhận được một sự trả lời nào cả. Kế đó:

    - Một người đàn bà đến tìm tôi. Họ đòi tôi đến bệnh viện. Tôi từ chối và đi thẳng về khối 9 của tôi. Người nữ giám thị liền hỏi:

    - Tại sao chị lại có thái độ như vậy? Làm như là sắp sửa bị đem đi hành hình tới nơi?

    Nói xong, bà bỏ đi. Lát sau bà trở lại với mấy tên lính SS. Họ lôi bốn người con gái Ba lan xuống hầm. Đây là những xà lim nhỏ hẹp, bẩn thỉu và tối tăm.

    - Họ cho tôi uống cà phê đen, ăn một mẩu bánh mì nguội, rồi dẫn tôi đến văn phòng bác sĩ SS là Trommel. Ông ta hỏi tôi:

    - Cô có bằng lòng chấp nhận một cuộc giải phẫu nhỏ không?

    Tôi đáp:

    - Các ông không được thực hiện các cuộc giải phẫu với các tù nhân chính trị, nếu không có sự ưng thuận của họ.

    Trommel bỏ đi. Rồi ông ta trở vào với hai tên lính SS. Hai tên nầy xô mạnh tôi lên giường. Tôi la lên, họ liền lấy giẻ nhét đầy miệng tôi, đoạn giữ chặt tay chân tôi lại. Lúc họ đang chích thuốc cho tôi, tôi còn loáng thoáng nghe Trommel nói:

    - Tất cả đã sẵn sàng.

    Khi tỉnh dậy, Vladislawa thấy cái chân đau của mình bị cột chặt vào một thanh kim loại. Lại một tháng đợi chờ và một lần giải phẫu nữa.

    - Khi tỉnh lại, tôi nhận thấy chân tôi còn dính đầy cả bùn. Họ không buồn rửa sạch trước khi mổ.

    Da mặt mịn màng, tóc đen óng ả, bàn tay thon xinh xắn, Maria Broel-Plater bị giam ở trại Ravensbruck gần một năm rồi. Cô đã giữ chức vụ trưởng ban truyền tin trong lực lượng kháng chiến Ba lan nên bị Gestapo bắt và tra tấn.

    - Bây giờ tai tôi hơi điếc vì họ đã đập vào đầu tôi những cú như trời giáng. Ngày 18 tháng 11 năm 1942, bác sĩ Oberheuser bắt chúng tôi cởi cả quần áo, khám chúng tôi và gởi đi chiếu điện. Đoạn họ bắt tôi nằm lên giường.

    Maria thiếp đi và chỉ tỉnh lại khi cuộc giải phẫu đã hoàn tất:

    - Oberheuser kêu tôi tỉnh dậy bằng mấy cái tát tai: cái chân bên phải của tôi hoàn toàn vô cảm giác. Tôi sốt mê man suốt đêm đó. Chân tôi sưng phồng lên từ ngón chân cho đến háng. Họ lại đem tôi xuống phòng giải phẫu nữa. Khi tôi tỉnh dậy thì chân tôi đã bị băng bột từ ngón chân đến đầu gối. Nó nhức nhối vô cùng và máu cứ ứa ra. Ban đêm họ bỏ chúng tôi nằm một mình, không có ai cho chúng tôi uống nước hay đưa giúp cái bô.

    Đến tháng giêng năm 1943, mặc dù vết thương chưa lành, Maria cũng phải tiếp tục công việc cũ. Cô gặp lại những người bạn cũng bị mổ như cô:

    - Tôi thấy trong vết thương của họ còn sót lại mấy miếng cây vụn, miểng chai và cả những đoạn kim khâu nữa.

    Maria Kusmierczuck nhớ lại lúc đang bị mổ. Vì chỉ được chích thuốc tê chỗ mổ chứ không được chụp thuốc mê, nên cô thấy, lòng khiếp đảm, giáo sư Gebhart vung cái búa lên và mải miết đập vào cái ống xương chân đã được tách thịt ra của cô.

    Chỉ căn cứ trên những câu chuyện vừa rồi, các vị quan tòa ở Nuremberg cũng đủ yếu tố để kết án tử hình Gebhart và các cộng sự viên của ông ta. Nhưng họ vẫn tiếp tục nghe lời khai của một nhân chứng khác nữa. Đó là Sofia Magzka, người mà các "thí nghiệm gia" – đang chen chúc trong ngăn bị cáo – có lẽ đang nhìn với lòng hối tiếc là đã không ra tay thủ tiêu trước cho rồi.

    Cũng như tất cả những "con thỏ nhỏ" làm vật thí nghiệm ở Ravensbruck, Sofia là một thiếu nữ Ba lan. Chỉ khác một điều, cô là một bác sĩ y khoa nên được bệnh viện trưng dụng. Cô đóng vai trò vừa là y tá vừa là thông ngôn. Với một giọng nói bình thường, không hận thù, cô khai rằng:

    - Có tất cả 64 cô gái Ba lan bị giải phẫu. Ấy là không kể một nữ tín đồ Jéhovah (Do-thái), một cô người Đức và một cô nữa người Nga. Trong số đó có năm người bị chết: Veronica Kraska chết vì phong đòn gánh. Họ không dùng loại huyết thanh ngừa phong đòn gánh mà chỉ dùng Sulfamide. Đó chính là việc họ thí nghiệm.

    Bốn cô kia là Sofia Kiecol, Aniela Lefanowicz, Alfreda Pruss và Kazimiera Kurawsky. Theo sự hiểu biết của tôi thì cô Kazimiera đã bị nhiễm độc vì chứng hoại thư. Cô ta là người rất khỏe mạnh mới có 23 tuổi. Căn bệnh của cô phát khởi từ từ. Cái chân bị mổ mỗi ngày một thâm đen hơn và sưng to thêm. Trong mấy ngày đầu họ không hề săn sóc gì đến cô ta cả. Sau đó, họ đem bỏ cô ta trong căn phòng số 4. Ở đó, cô ta chịu đựng những cơn đau khủng khiếp cho đến chết, không ai chạy chữa thuốc men gì cho cô ta cả. Tôi lén lút quan sát bệnh trạng của cô. Nếu họ cưa chân cô đi thì có thể cứu mạng cô được vì sự nhiễm độc có thể bị chận đứng. Nhưng họ không chịu làm thế, vì họ không muốn cứu sống cô (để chứng minh thuốc Sulfamide vô hiệu nghiệm).

    Có lẽ Sofia Magzka hy vọng rằng sẽ có một ngày nào đó cô đứng ra làm nhân chứng nên cô đã dùng một quyển vở hẳn hoi để ghi lại tất cả những sự việc cô nghe thấy.

    - Căn cứ vào mấy tấm kiếng chiếu điện, tôi thấy có 13 cô bị mổ xương: người thì bị gãy xương, người thì bị ghép xương sau khi bị cắt bỏ một khúc. Một số người bị mổ đi mổ lại nhiều lần. Họ làm việc bất cẩn và không dùng phép phòng khuẩn nên có hai nạn nhân bị chứng cốt tủy viêm sưng ở tủy xương.

    - Krystyan Dabska được gởi đến tôi để chiếu điện. Cô bị giải phẫu cả hai chân. Họ đã cắt đi những mẫu xương ống quyển phụ dài bốn, năm phân. Một chân, thì xương còn cốt mô (màng sơ bọc quanh xương), bên chân kia không còn xương cốt mô. Tôi hỏi bác sĩ Oberheuser:

    - Làm thế nào xương có thể tái phục được khi nó không còn cốt mô? Bà ta trả lời:

    - Đó là điều chúng ta đang tìm kiếm.

    Cuộc thí nghiệm thật là vô ích, vì bất cứ một sinh viên nào cũng đã học xong trong bài học đầu tiên là xương không thể tái phục được nếu không có cốt mô.

    Trong trại Ravensbruck còn có một loại giải phẫu đặc biệt nữa. Viên phụ tá của Gebhart đã cưa chân hoặc tay của mười người bị bệnh tâm trí.

    Trước phiên tòa xử vụ án các y sĩ, Sofia Magzka xác nhận:

    - Chính mắt tôi đã thấy hai trường hợp. Trường hợp thứ nhất là một vụ cưa chân. Các nữ y tá đưa một cô gái vào phòng mổ. Sau đó, họ chở cô ta vào trong căn phòng đặc biệt dùng làm nhà xác. Tôi và một chị bạn cùng làm ở bệnh viện liền lén vào phòng ấy.

    - Chúng tôi thấy có một cái xác được phủ kín bằng tấm ra và… xác đó mất một chân. Một lúc sau, các nữ y tá trở vào phòng đó nữa. Họ không sai tù nhân làm như thường khi, lần nầy chính tay họ liệm xác chết vô hòm 4 để bảo vệ bí mật.

    - Trong trường hợp thứ hai, nạn nhân là một cô gái khùng khùng. Ngày đó, bác sĩ Fischer đến phòng giải phẫu. Một lát ông trở ra, bước lên xe. Theo sau ông là một cô y tá tay cầm một cái gói gì có quấn vải bố chung quanh to cỡ một cánh tay. Chính tay Fischer cầm lấy cái gói ấy và xe rồ chạy. Một nữ tù nhân tên Quernheim đến tìm tôi nói:

    - Cô biết hôm nay có chuyện gì xảy ra không? Họ cắt cụt một cánh tay của một nữ tội nhân, cắt luôn cả xương bả vai!"

    Tại sao lại có sự cắt chân tay như vậy? Thực tế không có gì dễ bằng việc cứ trích ra những bộ phận rời ấy, từ kho dự trữ khổng lồ là một trại tận diệt tù nhân. Nếu sự bí mật về chiếc chân bị cắt và mang đi một cách kín đáo hãy còn được hoàn toàn giữ kín thì tòa án đã thiết dựng lại được "vụ chiếc xương bả vai".

    Vào mùa đông năm 1942, nhân dịp Giáng sinh, Himmler đến viếng bệnh viện của bạn thân ông ta là Gebhart. Ông đến một cách lặng lẽ, không kèn không trống. Dĩ nhiên phải im lìm như vậy như Gebhart đã nói:

    - Ông ta không thỏa mãn về kết quả của Sulfamide.

    Himmler thấy cánh tay cô y tá Luisa cứ đơ thẳng ra vì mất cái xương khuỷu tay. Một y sĩ tháp tùng ông là Stumpfegger bèn thì thào với ông:

    - Chúng ta phải ghép cho cô ta một cái khớp xương khác mới được.

    Chúng ta hãy nghe Gebhart khai về vụ nầy:

    - Tôi đã hoàn toàn bó tay không thể nào thay thế cái khớp xương ấy được. Nhưng Himmler và Stumpfegger cứ muốn tôi hãy cứ thử cuộc giải phẫu. Ở Hohenlychen tôi có một bệnh nhân dân chính tên là Ladisch đang bị ung thư ở bả vai.

    Thế là Gebhart bắt đầu mặc cả. Ông thuyết phục viên y sĩ Stumpfegger. Ông nầy cứ muốn bằng mọi giá thử thực hiện một cuộc ghép xương, đừng nên lưu ý đến cô Luisa nữa mặc dù được sự bảo trợ của Himmler cô ta vẫn không có một hy vọng nào để lại co được cánh tay của mình, mà nên tấn công vào chiếc xương vai của người thân chủ riêng của ông là cậu sinh viên Ladisch hơn.

    Bác sĩ Fischer được trao phó nhiệm vụ đi tìm "khớp xương vai"… Ông ta kể:

    - Tôi lấy xe chạy đến trại Ravensbruck. Các y sĩ của trại đã chuẩn bị sẵn sàng để giải phẫu. Tôi dùng dụng cụ riêng để lấy cái xương vai ra. Tôi lo việc cầm máu lại còn những việc khác thì để mặc cho các y sĩ ở trại tiếp tục. Xong tôi đặt nó vào một cái ống nghiệm đã được khử trùng đang ở nhiệt độ 38° và quay ngay về bệnh viện.

    Trước tòa án Nuremberg, Gebhart nhìn nhận:

    - Cánh tay của cậu sinh viên Ladisch đã được cứu khỏi, chỗ xương bả vai được ghép đã lành và cho đến năm 1945 bệnh ung thư cũng chưa thấy tái phát.

    Ông ta tiếp lời có vẻ như để bào chữa cho mình:

    - Xương bả vai không phải như là một khớp xương tối cần thiết. Vì thế tôi đã chọn cuộc giải phẫu ấy còn hơn là nếu để cho Stumpfegger thì ông ta sẽ lấy một khớp xương khác quan trọng hơn.

    Ông chánh thẩm hỏi:

    - Ông còn biết những cuộc giải phẫu nào khác nữa không?

    Gebhart trả lời:

    - Kính thưa ngài chánh án, xin ngài hãy tin tôi, tôi không hề quan tâm đến số phận của những người ở trong các trại tập trung. Cả Fischer cũng không.

    Ông chánh án:

    - Tôi hiểu!

    Trong một phút bất chợt, Gebhart đã nói thật, ông ta cũng như Fischer, có cần gì phải băn khoăn nghĩ đến những việc gì xảy ra sau đó, sau cuộc giải phẫu họ.

    Vào năm 1945, có thể Gebhart và Stumpfegger sẽ thực hiện một lần ghép xương nữa nếu người ta cho mời họ đến giường bệnh của người bạn chí thiết của họ là bác sĩ Fischer. Fischer bị thương ở Normandie và lần nầy thì đến phiên ông ta bị cưa cụt hết một cánh tay bên mặt.

    Nhìn Fischer với cánh tay cụt đứng trước vành móng ngựa, một phụ nữ trong số các nhân chứng không ngăn được tiếng thì thầm:

    - Một sự khởi đầu của công lý. Chỉ mới là một sự khởi đầu thôi.

     

    Theo Gebhart, chỉ có một người có tội, người đó là Himmler.

    - Tôi đâu phải là người kề cận bên Himmler như một quân sư quạt mo! Tôi không phải là người đã bày cho ông ta cách giết hằng ngàn người trong những cuộc thí nghiệm vô bổ ích. Himmler có một phương pháp làm việc rất giản dị. Không kể gì đến tính chất thiện ác. Bất cứ ở lãnh vực nào cũng vậy, ông tin rằng cứ nghiên cứu đi, thế nào rồi cũng phát minh ra được một cái gì đó. Thế là ông ra lệnh tức khắc cho một hay hai người thực hiện việc thí nghiệm đó.

    Dĩ nhiên, không phải ông ấy chỉ chú trọng đến lãnh vực y học thôi đâu. Ông chú trọng đến các đồ sứ và kim hoàn nữa. Ông còn xen vô cả việc ẩm thực của quân sĩ nữa, nên chỉ có lính SS là đơn vị duy nhất được ăn món bột kiều mạch nấu sữa trong các buổi điểm tâm.

    Có một vài cuộc thí nghiệm thật là rùng rợn. Đùng một cái, tất cả các sư đoàn đang ở tiền tuyến đều được lệnh phải uống nước lã cả, chỉ có nước lã thôi, không có thức ăn gì nữa cả.

    Chúng tôi đành phải chịu đựng, nhưng thực ra ông ta cũng đã thực hiện được một vài điều hay: chẳng hạn như thực phẩm nén lại đầy sinh tố, y phục ngụy trang, y phục bằng da lông cho những chiến trường mùa đông, 5 chiến xa lội nước. Chúng tôi có cảm tưởng rằng nếu ông ấy không lao mình vào tất cả các cuộc thí nghiệm hỗn tạp như thế, mà chỉ chú tâm giới hạn trong việc nghiên cứu cách chế tạo xe lội nước thì chắc chắn chúng tôi đã đổ bộ lên được Anh quốc rồi. Ông bắt mọi người chung quanh ông phải nỗ lực đến kiệt quệ mới thôi. Ngay trong thời bình ông đã bắt dùng đạn thật cho những toán thao diễn, vì vậy có biết bao nhiêu lính SS đã chết khi huấn luyện. Tính ông ấy độc đáo như vậy thì những lời phản đối suông làm sao thay đổi được. Ông thường nói với chúng tôi: "Tôi biết các ông là y sĩ, các ông phản đối cái phương pháp cũ kỹ, lỗi thời nầy (dùng con người để thí nghiệm) nhưng bây giờ tôi muốn các ông phải thi hành, mặc dầu các ông không bằng lòng". Đứng về phương diện cá nhân mà nói, thì người ta không thể cho rằng tất cả những điều ông đã làm đều vô nghĩa. Lại nữa, dĩ nhiên là khi liên quan đến con người, mọi sự sai lầm đều gây nên thảm họa, và chính sự sai lầm đó đã đưa đẩy chúng tôi đến hoàn cảnh hiện tại.

    Nếu Gebhart bị kết án tử hình và đã bị hành quyết (ông ta xin được rửa tội trước khi chết) và Fischer bị kết án chung thân khổ sai thì bà bác sĩ "hiền lành" Herta Oberheuser vẫn tiếp tục chẩn bệnh trong một bệnh viện tư từ năm 1956, bị kêu án hai mươi năm khổ sai, bà ta đã hưởng được một sự ân giảm hình phạt. Căn cứ vào sự can thiệp của các Hiệp hội cựu tù binh, bà đã bị xóa tên trong y sĩ đoàn.

    Bây giờ bà ta là công nhân… trong một viện bào chế.

    --------------------------------
    1Obergruppenfuhere SS cấp bậc tương đương với Đại tướng 5 sao bên quân đội.
    2Đọc: "Hitler, người phát động thế chiến thứ hai". Sông Kiên xuất bản.
    3Heydrich chết tháng trước.
    4Các tù nhân không bao giờ được thấy cái hòm trong các trại tập trung.
    5Hitler tin rằng mặt trận Liên xô sẽ kết thúc trước mùa đông, nên không chịu cấp quân phục ngự hàn cho binh sĩ.
    Đọc: "Hitler và các danh tướng Đức Quốc xã". Bản dịch Người Sông Kiên và Lê thị Duyên – Sông kiên xuất bản.

     
     
     
    nguồn: tve-4u.org

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Còn Một Đêm Nay

    Thanh Nam

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646383]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502206]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639436]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471018]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340386]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600274]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689473]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2490787]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300095]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010176]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972321]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548811]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469893]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445481]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204030]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150518]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078425]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062490]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028648]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026281]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959338]
    25.Quỷ Bảo [921590]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907464]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905247]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876860]
    29.Hắc Nho [852025]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842902]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [839986]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755920]
    33.Tru Tiên [747711]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [744904]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661859]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622350]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592472]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569275]
    39.Hoàn Hảo [557732]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536741]
    41.Tầm Tần Ký [511894]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [455931]
    43.Thiên Đường [452663]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450743]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439763]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433959]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427313]
    48.Cậu Chó [417105]
    49.If You Are Here [411807]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408042]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm