hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Christian Bernadac » Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến[928] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   6.5/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Christian Bernadac

    Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến



    MỤC LỤC 


     

    2

    CHẾT VÌ LẠNH

    Nini Diehls bây giờ đã là bà Rascher rồi. Cả hai rất ý hợp tâm đồng và đều rất có công với tổ quốc họ. Và đây mới là bước đầu: người tớ gái trung thành Stakhanovisle vừa báo động cho họ biết là sẽ có một "hàng giao mới chắc chắn" trong thời hạn từ 7 đến 8 tháng tới đây. Bà Rascher có thể mua sắm kim đan mới. Bà sẽ là mẹ của đứa bé thứ ba ở vào cái tuổi khoảng gần nửa thế kỷ. Còn ông chồng bác sĩ, ông ta đang trù tính cho những "cuộc khám phá phi thường". Với chiếc thân hơi khòm, tóc chải bóng, các chồng hồ sơ cấp trong tay, ông là "nhà bác học không thể có người thay thế được" ở dưới cái chế độ Đức quốc xã nầy. Tuy nhiên lòng tự phụ của ông ta càng làm ông ta bị xa cách với mọi người. Ông ta đã không từng tuyên bố với giáo sư Sinh lý học Rein như thế nầy sao:

    - Ông tưởng ông là một nhà sinh lý học chính cống đấy ư? Không đâu: vì các thí nghiệm của ông chỉ được giới hạn trên các con bọ và các con chuột thôi. Tuyệt đối chỉ có tôi mới là người duy nhất biết thật về ngành sinh lý học của loài người, bởi vì, chính tôi, tôi đã làm thí nghiệm trên các con người, chớ không phải trên các con bọ hay con chuột đâu.

    Rascher có gì để e sợ? Không có gì cả! Vì hơn lúc nào hết, ông ta là người được sự bảo trợ của Heinrich Himmler!

     

    Sau ngày có trận chiến tranh với Anh quốc, các Cơ sở Nghiên cứu của Không quân Đức chú tâm về phần kê suất các cuộc cứu nguy trên mặt biển. Bởi vì người Anh đã hạ không ngớt các phi cơ Đức, nên biển Manche giá buốt là nơi giết chết các phi công của Thống chế Tư Lệnh Không quân Goering, còn hiệu quả hơn là các viên đạn liên thanh:

    - Vấn đề cóng lạnh trở nên rất quan trọng cho chúng tôi (theo lời cung khai của y sĩ Thiếu tướng Hippke tại tòa án Nuremberg). Các phi công bị rơi xuống biển, đã bị chết vì lạnh, dù họ có quần áo ấm, các phi công được vớt từ biển lên hãy còn sống, cũng đã chết sau đó, dù có thuốc men, có chăn ấm và nhiều loại chăm sóc khác nữa. Cả Hải quân nữa, họ có kinh nghiệm về các người bị đắm tàu đã được vớt về tới đất liền còn sống, nhưng rồi lại cũng bị chết đi. Đấy thật là một việc khó hiểu. Tại sao các người nầy không khôi phục được? Tại sao tình trạng của họ càng ngày càng nặng thêm cho đến chết? Tất cả bọn họ đều bất tỉnh nhân sự và cứng đơ người nhưng hãy còn sống. Rồi họ dần dần lịm đi luôn sau đó. Và chúng tôi không còn hiểu được gì nữa cả.

    Rascher vào lúc bấy giờ đã từng giết hại các người "nhảy dù giả tạo" bị làm vật thí nghiệm trong phòng giảm áp suất ở Dachau. Giờ đây ông ta đang lo thu thập tất cả các bài nghiên cứu về vấn đề chết cóng được xuất bản hoặc đăng tải trên báo chí nhưng lại bất kham vì bởi còn đa mang quá nhiều "công việc bí mật và vô giá" của ông ta nữa, nên ông không thể xếp đặt cùng một lúc hai cuộc thí nghiệm khác nhau. Để định lại ngày, ông ta đề cập vấn đề nầy với Himmler. Ông nầy mỉm cười và nheo mắt bảo:

    - Các dân chài đã tìm được chỉ mỗi một giải pháp, nhưng rất hay, khi họ lên bờ bị buốt lạnh, họ yêu cầu bà vợ nằm áp sát lên người họ.

    Câu nói tới đây bị át mất trong tiếng cười rộ và tiếng đánh chát vào đùi.

    Giáo sư Weltz, trong các tuần lễ tiếp theo đó, đã đăng tải một bài báo làm lôi cuốn sự chú ý của các cơ sở Nghiên cứu của Không quân và bác sĩ Rascher nhà ta:

    "Theo cuộc nghiên cứu sơ khởi trên các con chuột bạch, do một sự tình cờ, Weltz và các vị phụ tá của ông đã khám phá ra được một sự kiện rất quan trọng là có rất nhiều con chuột bạch bị tê lạnh, thường ở vào một nhiệt độ thật nguy hại, lại được hồi sinh hết sức mau chóng, bằng cách cho ngâm nóng chúng trong nước ở độ ấm khoảng 40 độ. Theo các lý thuyết được tận dụng cho đến lúc bấy giờ, thì người ta hy vọng ở cái mà văn từ y học goi là bệnh "ngất xỉu trầm trọng" sẽ được cứu chữa bằng phép ngâm nóng. 1 Sau cuộc khám phá lạ lùng nầy, họ thử liệng nhanh các con vật bị tê lạnh 3 hay 4 lần trong nước có nhiệt độ ở 45 độ và ngay cả đến khoảng 60 độ, số bách phân các con vật được cứu sống còn tăng cao hơn nữa."

    Tiếp theo đó, Weltz lên đường đi Dachau, ông vượt qua khỏi trại tập trung và đặt cơ sở làm việc tại một trại nuôi heo khổng lồ, cách các "phòng hắc ám" của Rascher khoảng chừng 10 cây số.

    - Tôi dời phòng nghiên cứu của tôi đến Freysing, tại một nông trại mà nơi đây, người ta nuôi nhiều heo, điều nầy cho phép chúng tôi thực hiện việc thí nghiệm trong các điều kiện gần với con người hơn. Thật vậy, con heo có một biến thái rất gần với biến thái con người, vóc dáng nó cũng tương xứng và nó cũng còn là giống không thuộc loài vật có da rậm lông.

    Qua các thí nghiệm tiếp theo đó, Weltz nắm được các kết quả tương tự như với các con chuột. Không quân nghĩ đến việc áp dụng sự tái khám phá nầy (vì đã được khám phá trước từ thế kỷ thứ 19 ở Nga) cho con người. Các thủy thủ, phụ trách việc cứu vớt ở biển, sẽ được huấn luyện để vừa khi vớt lên, họ cho ngâm các phi công trong nước ấm 40 độ.

    Rascher xen vào và tuyên bố với Thiếu tướng y sĩ Hippek:

    Reichsfuhrer S.S. Himmler đã hạ lệnh cho tôi thực hiện các cuộc thí nghiệm trong lãnh vực nầy:

    Điều mà ngày nay có vẻ như vô lý đã xảy ra: vị Thiếu tướng phải thoái nhượng trước một Đại úy… như Gebhardt sau nầy đã có nói về việc đó:

    - Vì có hình ảnh của Himmler chập chờn ám ảnh.

    Nhưng cái "hình bóng" nầy không hoàn toàn làm mờ ám cả trí thông minh của các nhà chuyên môn quân sự. Họ quyết tình giao công tác cho một chuyên viên. Một mình người nầy thôi, lo điều khiển công cuộc thí nghiệm… làm cái chân trên bàn đạp thắng, để kềm hãm các cuồng nộ háo sát của Rascher. Người được chọn là bác sĩ Holzlohner, ông là giáo sư sinh lý học tại Y khoa Đại học đường Kiel; các phi công đã từng nhờ đến ông trong việc chế biến các bộ áo phi hành của thời đại… Như loại hàng vải, giày ống, găng tay thông hơi, sẽ bốc hơi nóng khi chạm với nước. Giáo sư Holzlohner còn lo nghiên cứu và săn sóc các phi công được cứu vớt lên từ mặt biển, trong suốt thời gian có cuộc chiến với Anh quốc.

    Ông là người làm việc rất tận tâm và gương mẫu. Chúng tôi chưa bao giờ thấy có một y sĩ nhân đạo như ông, chỉ có một việc đáng kể: trị lành bệnh cho chúng tôi.

    Đấy là những lời diễn đạt của Đại úy Ichlutzer nói về giáo sư Hozlohner. Thế thì làm sao ta có thể tưởng được rằng ông đã nhúng tay vào các cuộc thí nghiệm trên con người? "Cái hình ảnh" của Himmler dường như không phải là một giải pháp thỏa đáng. Và người ta có thể tự hỏi, có phải vì một sự tin chắc là được khỏi bị trừng phạt, đã làm lay chuyển được cái căn bản đạo lý, cả nền y-đạo-học chức nghiệp và luôn các giá trị tinh thần của một số người rồi chăng? Để tránh thoát được cái ma lực quỷ quái, tiềm tàng trong người họ. Và ngay ở giờ phút đầu tiên báo hiệu sự sụp đổ của chế độ, giáo sư Holzlohner cảm thấy mình bơ vơ, không một sự che chở nào, nên ông đã tự tử.

     

    Walter Neff biết rằng "ông đại úy nhỏ người" kia sắp gọi đến anh ta. Tất cả các cụ bị trong "khối" số 5, chỉ có thể che dấu thêm một sự "ngông cuồng" mới nữa. Có hình ảnh gắn bó nào sẽ thay được cái hình ảnh mà anh ta đang khắc sâu trong tận đáy mắt. Rascher giải thích:

    - Phải đấy… thật là giản dị, anh đã có kinh nghiệm khá vững vàng qua các cuộc thí nghiệm về cao độ…

    Từ thợ máy – y tá – đạo tì – thợ điện – bây giờ Neff lại trở thành viên phụ tá y khoa.

     

    Hendrik Bernard Knol, một người Hòa lan trẻ tuổi, đang ngủ chập chờn trên tấm vạt giường của bệnh xá. Bệnh kết-mô-viêm của hắn ta được chữa khỏi từ từ.

    - Đứng lên mau cái thằng chết thối! Theo ông! Mau lên!

    Knol lãnh trọn một bá súng vào người khi hắn xỏ chân vào chiếc dép da.

    Trước bệnh xá, có một chiếc xe vận tải màu xanh đang đậu chờ.

    - Mầy sẽ đi vác nước đá.

    Và "không hiểu chút gì mục đích của công tác nầy", Knol cứ lo vác khoảng 20 cây nước đá đem bỏ vào một cái hồ nước bằng gỗ thật kỳ lạ nằm ngay giữa gian phòng vừa được sơn lại mới mẻ mà người gác dan SS gọi là phòng lái máy bay nhảy dù.

     

    Chúng tôi đang ở trong "phòng lái máy bay nhảy dù" của "khối" số năm. Chung quanh chiếc hồ tắm bằng gỗ, có các thứ như sau: một cái bàn thấp bằng cây sơn trắng, hai hộc tủ, một bàn viết nhỏ; dọc theo tường có một cái bàn thợ và một chiếc nệm rơm, chậu rửa bát đĩa, các ống nghiệm, bình cổ cong, ba chiếc ghế đẩu, và một chiếc ghế dựa; trên mặt đất, có các sợi dây điện; trên trần nhà, có cây đà bằng thép…

    - Chiếc hồ bằng cây, bề dài độ 2 thước, sâu cũng chừng 2 thước. Cao hơn sàn nhà khoảng 50 phân. Nơi gian phòng thí nghiệm và trong chiếc hồ có một số dụng cụ đo lường (theo lời chứng của Walter Neff tại Nuremberg)

    Cha Michialowsky không có thì giờ để đặt các câu hỏi nữa, cha chỉ kịp thấy các khối nước đá nổi lêu bêu trên mặt nước và nghe Rascher hét lớn:

    - Cởi bỏ quần áo ra.

    Ông linh mục là người Ba lan. Ông bị tên trưởng trại tập trung chọn làm thí vật và đi theo người y sĩ tại bệnh viện Dachau đến gần bên chiếc hồ tắm. Ông kể lại:

    "Họ đặt dưới ót tôi chiếc ruột bánh xe thổi phồng, các sợi dây được nối liền với các máy và tôi bị quăng vào hồ nước. Liền ngay lúc ấy tôi bị quíu lạnh và bắt đầu run. Tôi kêu gào với các người ở quanh đấy rằng tôi không thể chịu đựng được lâu với cái lạnh nầy, nhưng họ lại cười và bảo với tôi rằng hãy ráng chịu trong giây lát nữa thôi. Tôi phải ngồi trong nước và còn giữ được sự tỉnh táo trong gần một tiếng rưỡi đồng hồ nữa. Trong thời gian nầy nhiệt độ trong người tôi lúc đầu hạ xuống từ từ, nhưng sau đó lại xuống rất nhanh, đầu tiên là 37 độ, kế xuống 33 độ rồi tiếp theo nữa là 30 độ, và bây giờ thì gần như không còn hay biết gì nữa cả. Cùng trong thời gian nầy, cứ mỗi mười lăm phút, người ta trích lấy máu từ lỗ tai tôi một lần. Họ đưa cho tôi một điếu thuốc và lẽ dĩ nhiên tôi đâu còn biết thèm muốn hút gì nữa. Nhưng, một người trong bọn họ, lấy đưa cho tôi điếu thuốc đó, và người y tá đứng gần bên hồ, tiếp đặt điếu thuốc vào môi tôi, rồi lại rút ra… Tôi hút được nửa điếu. Đoạn họ cho tôi một chút rượu mạnh, rồi một tách rhum ấm ấm. Chân tôi bây giờ trở nên cứng như sắt, tay tôi cũng thế, và hơi thở bây giờ lại thật ngắn. Tôi bị run trở lại. Một giọt mồ hôi lạnh lóe chảy trên trán tôi. Tôi có cảm giác như là sắp chết đến nơi và tôi van nài họ lần nữa là cho tôi ra khỏi nơi ấy.

    "Bác sĩ liền cho tôi vài giọt nước không rõ là nước gì, có mùi lờ lợ, kế đó, tôi không còn hay biết gì nữa. Đến khi tôi tỉnh lại thì đã gần 8 giờ tối. Tôi được đặt nằm dài trên chiếc băng ca phủ nhiều chăn mà bên trên có các ngọn đèn hơ ấm. Tôi kêu đói. Vị y sĩ của trại ra lệnh để người ta đem đến cho tôi những món ăn ngon.

    "Tôi phải mất khá lâu mới hồi phục lại sức khỏe. Tôi đã mang một vài suy yếu về tim cũng như các bệnh nhức đầu và rất thường bị vọp bẻ ở chân. Khi đến trại tập trung tôi nặng tới 100 kí lô, đến lúc thí nghiệm tôi chỉ còn nặng có 57 kí lô thôi."

    Thật rõ ràng là cha Michialowsky đâu có phải là kẻ tình nguyện và cũng như các bạn của cha, tất cả đều phải chờ người Mỹ đến để được giải thoát.

    Các thí nghiệm của giáo sư Holzlohner và bác sĩ Rascher phải chấm dứt vào đầu tháng 10-1942. Có 80 tù nhân lần lượt được thí nghiệm trong hồ lạnh, dường như tất cả đều bị làm cho tê mê khi sự đau đớn trở nên không còn chịu đựng nổi được nữa. Tất cả đều còn sống lúc được đem ra khỏi hồ lạnh. "15 hoặc đến 18 người" đã bị chết trong khi các y sĩ thử nghiệm đang tìm cách hơ ấm họ lại, Neff khai.

    Nếu phần đầu của cuộc thí nghiệm nầy đáng bị lên án, người ta cũng phải công nhận là không có thí vật nào bị giết chết một cách cố ý. Lòng "nhân đạo" tương đối của Holzlohner đã làm cho tên y sĩ hèn mọn kia nộ khí xung thiên. Sau rốt, ông được thở khì thoát nợ khi tên chủ nhân ông tuyên bố:

    "Mục đích chúng ta đã đạt được. Không cần phải thực hiện các thí nghiệm khác nữa." Holzlohner và Rascher cùng thảo phúc trình. Nhưng sẽ đúng hơn để nói rằng: giáo sư Holzlohner đã thảo một mình bản kết quả thí nghiệm khoa học dài 50 trang giấy đánh máy. Các kết luận thật là mới mẻ đối với thời đại và người Mỹ là những người đầu tiên đã công nhận việc nầy. Một người chết chìm được vớt lên, tiếp tục bị tê cóng khi được cứu ra khỏi mặt nước, điều nầy giải thích được một số lớn trường hợp các người chết được ghi nhận sau khi được vớt lên. Người ta phải đem ngâm tức khắc nạn nhân trong nước ấm, đấy là cách duy nhất để cứu sống được họ, nhất là không được cho họ uống rượu mạnh hay các loại thuốc men. Lúc khởi đầu trận thế chiến thứ hai, các đai cứu cấp giữ người bị đắm nằm dài trên mặt nước, chỉ giúp cho họ được chết mau hơn, vì cái ót và chẩm bộ rất dễ bị xâm hại hơn các bộ phận khác của thân mình. Từ rày về sau các đai cứu cấp sẽ phải giữ nạn nhân trong thế đứng, chiếc đầu tựa trên một cái vành bằng cao su.

    Ông y sĩ đại úy tiễn giáo sư Holzlohner ra đến cửa trại rồi quay nhanh trở về phòng thí nghiệm riêng của ông ta. Giờ đây ông ta lại là vị chủ nhân ông duy nhứt của các nơi nầy, nơi các công cuộc nghiên cứu khoa học thực sư có thể bắt đầu lại.

    Hendrik Bernard Knol luông lo việc cung cấp nước đá cho hồ tắm.

    Buổi tối hôm ấy, vào khoảng 9 giờ, tôi vừa thả cây nước đá sau cùng vào hồ thì có một sĩ quan cùng đi vào với con chó của ông ta. Tôi nhận ra đó là Himmler. Bác sĩ Rascher trích lấy máu của tôi, đoạn cho lệnh tôi cởi quần áo ra. Họ tra vào người tôi cái đai cứu cấp. Thình lình tôi bị một đá và lọt xuống hồ nước giá lạnh. Himmler hỏi tôi thuộc loại "tù đỏ" hay "tù xanh". 2

    Tôi trả lời là tôi thuộc loại "đỏ". "Nếu anh thuộc loại "xanh", thì anh còn có hy vọng sẽ được trả tự do." Tôi không biết tôi đã phải ở trong nước giá lạnh bao nhiêu lâu cũng không biết cả những gì đã xảy ra cho tôi, vì tôi đã bất tỉnh nhân sự. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm dài trên giường giữa hai người đàn bà hoàn toàn như nhộng, họ đang cố thử khích động một cuộc giao hoan, nhưng không hiệu quả.

    Như vậy thì lối đùa thô lỗ của Himmler về người chài lưới bị tê lạnh, thu rút người trong lòng bà vợ để tìm hơi ấm và sinh lực, vừa là một câu chuyện đùa thô tục, lại vừa là một sự vũ đoán khoa học. Himmler quyết làm một chuyến du lich ở Dachau để nhìn tận mắt cuộc khám phá quan trọng của ông ta. Chúng tôi có một lô, các bức thư rất khích động do Himmler và Rascher ký, về đề tài hoàn toàn có tính cách khoa học. Trong suốt thời kỳ có Holzlohner, Reichsfuhrer SS e dè hỏi: "Về thân nhiệt thì sao?" Đến khi Rascher làm thí nghiệm một mình, thì sự ám ảnh về bạo dâm và tình dục ở nhân vật thứ hai của chế độ (Himmler) có cơ bùng dậy:

    - Tôi ra lệnh phải mang đến cho bác sĩ Rascher bốn người đàn bà ở trại nữ tù nhân Ravensbruck.

    - Tôi rất muốn biết các thí nghiệm được thực hiện bằng thân nhiệt. Tôi nghĩ rằng các cuộc nghiên cứu nầy sẽ đem lại cho chúng ta các thành quả to lớn và lâu dài hơn. Tất nhiên là tôi cũng có thể lầm lẫn.

    Rascher tiếp nhận bốn cô gái điếm ở trại giam đàn bà Ravensbruck. Mắt ông ta không rời một cô cao lớn hơn hết tên Ursula Krauss. Cô ta ước khoảng 20 tuổi, đẹp, dong dỏng cao, vẻ quí phái, tóc nâu, có thể làm ganh tị một số đông người thuần chủng Aryen; giữa gương mặt tuyệt hảo kia, người ta thấy nổi bật đôi mắt xanh to lớn, tươi vui và đầy mơn trớn. Rascher nói lớn:

    - Vì sao? Cô, một phụ nữ Đức, giống người Bắc Âu, lại chịu dâng cơ thể mình cho bọn Do-thái, cho giống hạ cấp ấy, cái thứ thú vật ấy.

    Cô nàng sẵng giọng đáp:

    - Thà là vào ở 6 tháng trong nhà chứa, còn hơn là 6 tháng bị đày ở trại tập trung.

    Rascher báo cáo việc nầy với Himmler:

    - Cô ta đã rõ ràng biểu lộ các đặc tính của giống dân Bắc Âu. Mối tình cảm giống nòi ở tôi bị va chạm mạnh do việc bỏ rơi cô gái nầy cho các phần tử thuộc giống hạ cấp ở trại tập trung… Nhờ có một nghề chọn lựa thích hợp, cô ta ắt sẽ có thể hoàn lương được. Thế nên, tôi có ý không sử dụng cô ta cho các cuộc thí nghiệm của tôi.

    Trái đất có thể ngừng xoay, Himmler và Rascher phải cứu cô gái thuộc giống dân Aryen nầy ra khỏi sự sa đọa. Tình cảm duy nhất mà họ có được, "mối tình cảm giống nòi" đã làm họ động tâm. Himmler đọc cho viên bí thư một bản văn gởi cho các trưởng trại tập trung như sau:

    - Ursula Krauss được đặt dưới sự bảo trợ của quốc gia, thuộc về loại các cô gái mà chúng ta phải cố gắng cứu vớt cho dân tộc Đức và cho cả chính cuộc đời của họ sau nầy nữa. Tôi vừa khám phá ra rằng có những tên điên đã nói với các nữ tù nhân ở Ravensbruck là các cô nào trong bọn họ chịu tình nguyện vào nhà chứa của trại, sẽ được thả trong 6 tháng sau.

    Tôi ra lệnh:

    1) Chỉ nên đưa vào nhà chứa của trại, các người đàn bà nào cho thấy rằng họ sẽ không thể nào tìm lại được một cuộc sống bình thường. Chúng ta không được biến chúng ta thành thủ phạm vì đã làm bại hoại một người đàn bà còn có thể cứu vớt được cho dân tộc Đức…

    2) Tất cả các cô gái trẻ nào còn có thể cứu vớt được, phải được tách rời với đám người lớn tuổi… phân biệt giữa các người có thể cải tạo được và các người sẽ được cứu vớt vĩnh viễn…

    Lịch sử không hề biết được Ursula Krauss có hoàn lương được không. Nhưng có một điều chắc chắn là: cô ta không phải bị nằm dài trên chiếc giường khổ ải của người thợ trẻ ở Haarem là Bernard Knol. Đến ngày 12-2-1943, các công việc tồi tục của bác sĩ Rascher chấm dứt bằng sự chuyển gởi về cho vị chúa trùm (Himmler) của ông ta, một bản phúc trình ngắn xứng đáng được đăng vào mọi tuyển tập thuộc loại bậy bạ:

    - Các thí vật trần truồng hoặc có mặc đồ, theo lệ thường bị ngâm lạnh trong nước có nhiệt độ giữa 4 và 9°. Họ được đem ra khỏi hồ lạnh khi nhiệt độ ở hậu môn xuống tới 30°. Trong suốt 8 cuộc thí nghiệm khác nhau, họ được đặt giữa hai người đàn bà trần truồng trên một chiếc giường khá rộng rãi. Các người đàn bà phải ôm chặt người "thí vật" bị ngâm lạnh và càng siết chặt được chừng nào tốt chừng nấy. Cả ba người được phủ mền bên trên.

    Kết quả:

    1 – Khi nhiệt độ các thí vật được ghi nhận, người ta ngạc nhiên thấy rằng thân nhiệt tiếp tục giảm xuống đến 3° khi ra khỏi hồ lạnh, sự kiện nầy đã tạo nên một độ hạ phụ trội lớn hơn độ hạ thấy được ở các phương pháp thí nghiệm khác. Tuy nhiên, sự hồi tỉnh lại xảy ra sớm hơn. Các thí vật nhận biết lại thực trạng sớm nhanh và cuốn rút vào người các người đàn bà trần truồng để tìm hơi ấm. Thân nhiệt tăng lên gần như cùng tốc độ với trường hợp các người được sưởi ấm bằng cách trùm đấp chăn mền. Có 4 thí vật ở vào trường hợp ngoại lệ: với nhiệt độ từ 30 đến 32°, họ thực hiện được một cuộc giao hoan. Ở các người nầy, nhiệt độ tăng lên rất nhanh sau cuộc giao hoan và có thể sánh với sự gia tăng nhiệt độ xảy ra trong trường hợp ngâm vào nước ấm 40°.

    2 – Một loạt thí nghiệm khác được thực hiện bằng sự hơ ấm với chỉ bằng một người đàn bà thôi. Trong trường hợp nầy, thì việc sưởi ấm lại nhanh hơn trường hợp phải sưởi ấm với hai người đàn bà. Người ta có thể cho rằng với sự ấp ủ mật thiết của người đàn bà thì nạn nhân lạnh cóng kia sẽ chóng hết lạnh hơn và trong trường hợp nầy, sư hồi tỉnh trở lại cũng khá mau. Chỉ có một thí vật bị mê luôn, và sự sưởi ấm cũng rất kém hiệu quả, nên người nầy bị chết đi với các triệu chứng xuất huyết ở não bộ, được xác nhận qua cuộc phẫu nghiệm tử thi.

    Rascher kết luận rằng phương pháp sưởi ấm bằng thân nhiệt nầy rất kém hiệu quả và nên chọn cách ngâm nước ấm hơn.

     

    Đầu hơi cúi xuống, Rascher lại lao mình vào các cuộc nghiên cứu mới nữa, và nếu như người ta xếp theo một thứ tự về sự khủng khiếp thì tất nhiên là sẽ thấy tàn bạo hơn nhiều.

    Vị chỉ huy trại tù chọn các sĩ quan Nga làm vật thí nghiệm. Là các tù nhân chiến tranh, họ mới bị đưa về trại tù chỉ có mấy ngày. Rascher đòi:

    - Tôi muốn có hai người thật lực lưỡng của trại… như các con bò mộng càng hay.

    Họ được dẫn ra khỏi khám và đến đây. Các người tù giúp việc và các người phụ tá ở phòng thí nghiệm bị cấm không được nói với họ một lời gì, nếu không sẽ bị án tử hình. Rascher muốn biết một người bình thường, có thể chất khỏe mạnh, có thể chịu đựng đến bao lâu trong nước ngâm lạnh. Hai sĩ quan tù binh nầy lặng lẽ cởi đồ và nhảy xuống hồ nước. Trong 2 giờ, họ cắn răng chịu đựng không hề kêu la. Walter Neff hỏi Rascher:

    - Có lẽ nên tiêm cho họ một mũi thuốc mê.

    Rascher chỉ rùng vai. Một trong hai người sĩ quan tù binh nói với bạn của hắn:

    - Hãy bảo với thằng sĩ quan kia nên kết liễu bọn mình bằng một viên đạn.

    - Đừng mong gì ở thằng chó đó.

    - Họ nói chuyện gì vậy? – Rascher hỏi.

    Một y tá Ba lan lược dịch lại gần đúng với ý trên. Rascher bèn bước ra:

    - Đừng ai động đậy gì cả, cứ để yên đó. Rồi sẽ thấy! Nếu họ phá được kỷ lục về thời gian.

    Khi ông ta đi rồi, tên Ba lan trẻ lúc nãy nghiêng mình qua hồ để thử chụp thuốc mê cho các người bất hạnh nầy. Đôi môi của họ giống như hai nắm tay có nhiều đốt. Rascher thình lình mở cánh cửa. Ông ta cầm trong tay một khẩu súng lục.

    - Thật rõ ràng quá rồi. Mầy muốn phá hoại cuộc thí nghiệm của tao mà! Tao phải giết mầy như giết một con chó. Tất cả tụi bây đều biết rõ là sẽ bị chết trong nước như bọn họ, nếu tui bây lại gần hồ mà không có lệnh.

    Đã suốt 5 giờ rồi, hai sĩ quan Nga phải chống chỏi với tử thần một cách tuyệt vọng. Kỷ lục của hồ tắm đã lập nên, và sẽ không bao giờ bị phá được.

    Để mở rộng phạm vi khảo sát của ông ta, tên bác sĩ cuồng ngông đã bước qua chương hai của vấn đề lạnh cóng. Chiến trường Nga đã chứng tỏ rằng "cái lạnh khô khan" của các cánh đồng tuyết băng, ngập gió, cách xa đây, đã từng là đồng minh tốt nhất của các đoàn quân Nga. Ngày 4-4-1943 Rascher có viết:

    - Nhờ trời, ở Dachau lại cũng có một thời ký băng giá giống như vậy.

    Thật là cái may bất ngờ! Như là trời đã giúp cho ông ta. Lạnh 8 độ dưới 0 độ! Tuy không dám mong nhưng Walter Neff lại được thăng nhiệm một lần nữa. Hắn ta trở thành như loại phụ tá Giám đốc của các cuộc thí nghiệm… Nhưng dù được như thế nào mặc lòng… tất cả đối với hắn ta rồi cũng vậy thôi. Hãy nghe hắn nói:

    - Người tù thứ nhất trần trụi bị để nằm dài trên chiếc cáng đặt bên ngoài gian phòng thí nghiệm. Hắn được che một lớp vải phủ. Và cứ từng giờ qua, người ta lại đổ lên người hắn một thùng nước lạnh buốt. Hắn phải chịu như vậy cho đến sáng…

    Thật khó tưởng tượng được nỗi đau đớn của người tù nhân nầy phải nhận chịu sự buốt giá từng phút nầy qua phút khác, qua các tiếng kêu gào đau đớn và qua tiếng van xin thê thảm của hắn. Vậy mà Rascher cũng chưa vừa lòng, ông ta còn bảo:

    - Thật là điều sai lầm khi cho phủ lên người hắn một tấm chăn. Như thế đó thì làm sao khí trời tiếp xúc được với cơ thể của hắn. Vào đêm tối, tôi muốn thí nghiệm như vậy với 10 tội nhân khác và nhất là không được có tấm chăn phủ.

    Từ 18 ngày qua, Rascher chỉ ngủ có vài giờ vào lúc sáng sớm. Nhờ có sự đam mê thí nghiệm đã hỗ trợ cho ông ta, nhưng đến sáng hôm thứ 19 thì ông ta tiến đến bên Neff và giao phó cho hắn:

    - Tôi không còn chịu đựng hơn nữa được, và sẽ cần ngủ trong các đêm tới nầy. Vậy tôi tin cậy ở anh mọi việc được giao cho.

    Được giao nhiệm vụ trên, Neff lại có ý định phá các cuộc thí nghiệm bất nhân nầy.

    - Buổi chiều đó, chúng tôi chụp thuốc mê cho cả 10 tội nhân và chỉ để một người ở ngoài cho đến 10 giờ sáng. Chúng tôi sẽ được báo động bằng một ngọn đèn đỏ làm hiệu khi có Rascher trở lại đây. Đến 6 giờ sáng, chúng tôi lo viết các báo cáo. Tất nhiên là chúng tôi ghi cả 10 người đều để ở ngoài. Thế nên, trên các tờ báo cáo, người ta thấy 10 tù nhân kia bị lột quần áo bỏ trần trụi suốt đêm ở ngoài trời với một độ lạnh xuống tới 10 độ dưới 0 độ mà không có ai bị ra sao cả. Và nếu là người chuyên môn tất sẽ phải thấy ngay rằng đấy là một chuyện hết sức vô lý. Theo lý thuyết, chúng tôi phải thử chừng 100 cuộc thí nghiệm, nhưng trong thực tế thì chúng tôi chỉ thực hiện khoảng 20 thôi. Trong các cuộc thí nghiệm do Rascher giám sát và điều khiển đã có 3 người chết. Các thí vật bị bỏ lạnh ở ngoài trời suốt 15 tiếng đồng hồ. Thân nhiệt thấp nhất xuống 25°. Phần nhiều các cuộc thí nghiệm đã được thực hiện mà không có sự chụp thuốc mê. Ban đầu Rascher không muốn nhưng các tù nhân gào thét đến nỗi ông ta bắt buộc phải chấp nhận.

    Rascher cho rằng nếu cuộc thí nghiệm có thêm sự đánh thuốc mê thì kết quả đạt được sẽ "rất ít giá trị khoa học". Nhưng làm sao hơn, nơi một trại giam? Khi mà sự bí mật không thể giữ được, nếu các người nầy rên siết và kêu la trong nhiều giờ. Có một giải pháp đây rồi: Auschwitz. Tại nơi nầy, ông ta có thể đặt các phòng thí nghiệm trong vùng vắng vẻ bao quanh ngoài căn trại. Như chúng ta đã biết về Rascher nên chúng ta có thể chắc chắn rằng ông ta sẽ thành công, nhưng sự khám phá ra một nhà hóa học tù nhân ở Dachau là Robert Feix đã ngăn trở một cách quái ác các cuộc thí nghiệm về cơn rét lạnh ở ngoài trời của ông ta. Kể từ ngày giáo sư Holzlohner rời khỏi nơi nầy cho đến nay, Rascher đã giết hại hơn 80 tù nhân, chưa kể đến các tội phạm mà ông ta bắt họ phải chịu làm thí nghiệm, với một mình ông ta, trong vòng đai kín của lò hỏa táng, về việc các viên kẹo thuốc và các ống thuốc độc cyanure. Ông ta tất phải giết ở đó, có thể 10 người, có thể 100 người như là vật hy sinh cho các cuộc thí nghiệm riêng. Người ta thật khó biết được điều nầy. Walter Neff còn quả quyết thêm:

    - Ông ta chế, độ từ 60 đến 80 viên mỗi ngày. Chúng tôi nói giữa bọn với nhau; "Bọn họ đang chế thuốc độc để họ tự liệu cho nhanh chóng khi có chuyện không hay sẽ xảy đến cho họ".

    --------------------------------
    1Giáo sư Weltz có lẽ cũng như các y sĩ của Không quân, không biết gì về công trình nghiên cứu của giáo sư Nga Lepczinsky, từ thế kỷ 19, đã thành công trong việc cứu chữa các người bị cóng lạnh bằng cách cho họ ngâm mình trong nước ấm 40 độ. Weltz chỉ làm cái việc tái khám phá mà thôi.
    2Loại đỏ là tù nhân chính trị, loại xanh là thường phạm. Lời chứng của Hendrik Bernard Knol có ghi trong hồ sơ của văn phòng điều tra các tội phạm chiến tranh ở Amsterdam.

     
     
     
    nguồn: tve-4u.org

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Tam Hạp Bửu Kiếm

    Thanh Phong

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646632]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502535]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639711]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471305]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340861]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600520]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689833]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2493085]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300411]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010491]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972331]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548888]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470013]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445692]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204068]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150625]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078685]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062563]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028812]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026447]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959442]
    25.Quỷ Bảo [921707]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907573]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905326]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877023]
    29.Hắc Nho [852156]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843166]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840064]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756011]
    33.Tru Tiên [747769]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745198]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661907]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622425]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592489]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569360]
    39.Hoàn Hảo [557782]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536787]
    41.Tầm Tần Ký [511981]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456249]
    43.Thiên Đường [452698]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450854]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439786]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434015]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427370]
    48.Cậu Chó [417247]
    49.If You Are Here [411851]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408209]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm