hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Christian Bernadac » Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến[885] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   6.5/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Christian Bernadac

    Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến



    MỤC LỤC 


     

    19

    CUỘC THANH TOÁN CÁC CON BỆNH BẰNG CÁI CHẾT NHẸ NHÀNG, TẠI CÁC DƯỠNG TẾ VIỆN

    Hitler mời Conti (Bộ trưởng Y tế) và Lammers ngồi (cuộc họp nầy được ông Lammers, Quốc vụ khanh tại dinh Tể tướng Đức quốc xã mô tả lại):

    - Lần nầy thì tôi đành phải lấy quyết định! Tôi nghĩ đến việc chấm dứt sự hiện hữu của những người điên, đã mắc phải bệnh quá trầm trọng. Tôi không thể nào nhìn thấy các con người, đã ăn phần của họ, tiếp tục sống mà không hiểu biết gì. Vả lại, sự việc họ biến mất đi, chẳng những sẽ tiết giảm những chi phí vô ích, mà còn thu về cho ta một số nhà thương, một số y sĩ và nhân viên y tế nữa… Ông Conti nghĩ sao?

    Bác sĩ Conti cho rằng, về phương diện y học mà nói thì ông ta tán đồng việc loại bỏ "số người bất khả dụng kia, không đáng tồn tại trên cõi đời nầy" và ông sẽ xem xét lại chi tiết hơn vấn đề nầy. Hitler lại quay sang qua phía Lammers:

    - Ông dự thảo cho tôi một điều luật nhé?

    - Vô số các vấn đề chính trị trong và ngoài nước, về tôn giáo và đạo đức, sẽ nổi lên phản kháng…

    - Thì hãy nghiên cứu, hãy nghiên cứu, rồi cho tôi một bản phúc trình và soạn ngay một dự thảo luật.

    Lúc bấy giờ là cuối mùa hè năm 1939.

     

    Trong cuộc nói chuyện ấy, Hitler đã diễn dịch lại các câu nói, đã từng được bác sĩ Wagner tuyên đọc vào năm 1934, trong một hội nghị của Đảng quốc xã. Vả lại, từ năm 1923 (theo quyển Mein Kampf), Hitler cũng đã nghĩ đến việc "dùng cái chết không đau đớn" áp dụng cho con người và các câu tuyên bố trong phiên hợp đó đã lôi cuốn được ông ta như sau:

    - Gánh nặng kinh tế dành cho các người bị đày đọa vì chứng bệnh di truyền, đã tạo nên một nguy cơ cho quốc gia và cho cả xã hội nữa. Nếu chi phí cho tất cả thì người ta phải cần xài đến 301 triệu đồng Reichsmarks vào việc chăm sóc bọn họ, chưa kể đến các chi phí cho 200.000 người nghiện rượu và khoảng 400.000 người mắc bệnh tâm trí. Còn điều chúng ta phải công nhận nữa là mỗi dân tộc đều hiểu ngay rằng sức mạnh của nó chỉ được nằm trong sự thuần khiết của tâm hồn và huyết thống của chính nó. Và sự bảo đảm duy nhất cho một cuộc đời êm đẹp chỉ nằm trong sự phân biệt giữa huyết thống và huyết thống. Chúng ta xem như người thiếu mất cảm quan, các người điên, sống thật nguy nan chẳng những cho chính họ mà còn luôn cả cho kẻ khác nữa, các người đần độn, đã không tự biết giữ cho mình sự sạch sẽ hay tìm sống lấy cho mình. Các hạng người nầy lại được nuôi nấng và bảo vệ sống đời với giá của những cố gắng thật lớn lao, vào những chi phí thật to tát. Theo bản tính tự nhiên của trời đất, thì các người nầy sẽ không thể tồn tại ở thế gian và bị đào thải như luật trời đã định.

    Hitler đã gặp được Bác sĩ Wagner lúc ấy là Tổng Trưởng Y tế và cả hai người vào tháng giêng 1935 đã bàn thảo về các "căn bản pháp lý" cho vấn đề tạo cái chết không đau đớn. Để rồi hai tháng trước khi bắt đầu cuộc thế chiến, Hitler có nhận được một bức thư khá tác động vào tâm não của ông:

    - Có một người cha 1 xin được giải thoát cho đứa con mình bằng cái chết, chỉ vì đứa bé nầy, vừa bị tật nguyền (đui và đần độn) lại còn bị thiếu cả một chân và một phần cánh tay. Hitler giao cho tôi việc nầy, bảo tôi đến Leipzig ngay tức khắc và nói với vị y sĩ điều trị cho đứa trẻ biết rằng Ngài cho phép dùng cái chết nhẹ nhàng không đau đớn giúp giải thoát cho đứa trẻ. Đấy là điều mà tôi đã phải thi hành.

    Trường hợp đầu tiên nầy, đã được Hitler "theo dõi từng bước một" đã khởi phát chiến dịch Hitler đọc cho thư ký viết lại sắc lệnh chính thức hóa cho việc sử dụng cái chết không đau đớn.

    - Giám đốc Bouhler và tiến sĩ y khoa Brand được giao phó, dưới quyền trách nhiệm của họ, nới rộng quyền hạn cho một số y sĩ. Các y sĩ nầy sẽ phải chấp thuận sự giải thoát bằng cái chết cho các người nào bị xem như là mắc bệnh nan y, trong giới hạn sự phân đoán của con người và tiếp theo sau một cuộc khám nghiệm y khoa thật kỹ càng.

    Sắc lệnh được đề trội ngày tháng. Nó được đề ngày 1 tháng chín 1939. 2 Đúng vào ngày xâm lăng xứ Ba lan:

    - Như vậy, Hitler nói, đó sẽ là một sắc lệnh mang tính chất chiến tranh và vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng hơn… Việc chống đối của Giáo hội sẽ không ăn thua gì nữa.

     

    Ludwig Lehner đang chuẩn bị thi lấy bằng cử nhân tâm lý học. Anh ta muốn viếng một dưỡng trí viện, nên có viết thư xin với ông Giám đốc Viện Eglfing Haar:

    - Trong cuộc viếng thăm (theo chứng từ thu thập được tại Saint Wolfgand ngày 30-3-1947), ông Giám đốc Pfannmueller có dẫn tôi đến một gian phòng thật sạch và được giữ gìn kỹ lưỡng. Tại nơi đây, có khoảng 20 trẻ em từ một đến năm tuổi. Pfannmueller trình bày với tôi khá chi tiết về các quan điểm của ông ta:

    - Các sinh vật kia tất nhiên là theo quan điểm của tôi, một đảng viên Quốc Xã, chỉ tiêu biểu cho một gánh nặng, đặt lên chiếc thân trong lành của quốc gia chúng ta. Chúng ta không loại bỏ chúng nó, bằng cách dùng độc dược hay bằng tiêm thuốc, vì làm như vậy sẽ cung cấp cho báo chí ngoại quốc và cho cả một số người ở Thụy Sĩ, có chất liệu để tuyên truyền gây thù hận. Không, cách thức của chúng tôi giản dị hơn nhiều và tự nhiên hơn như là điều anh bạn có thể xem đây:

    - Vừa nói đến đây và với sự phụ giúp của cô y tá, ông ta kéo một đứa trẻ từ trong chiếc giường ngủ ra, trong lúc ông ta nắm đứa bé giơ lên, như là người ta làm kiểu giết thỏ, thì ông ta nói:

    - Như vầy thì chỉ còn chịu đựng được hai ba ngày nữa là cùng.

    - Tôi còn nhớ thật rõ ràng con người ấy mập ú và nét mặt khinh khỉnh, nắm trong đôi bàn tay thô bạo cái bộ xương cách trí nhỏ xíu và thở phều phào ấy, chính giữa nhiều đứa trẻ khác sắp chết vì bị bỏ đói. Ông ta còn nói rõ hơn:

    - Người ta không ngưng cấp thức ăn một cách bất thình lình mà người ta giảm từ từ các khẩu phần.

    Pfannmueller, Giám đốc viện dưỡng tế, còn kiêm nhiệm luôn việc trông coi khu trẻ em. Vì vị chỉ huy thực thụ của khu nầy là bác sĩ Holzl đã "đào nhiệm" như có rất nhiều y sĩ khác nữa cũng đã can đảm từ chối áp dụng sắc lệnh cho giết người bằng cái chết không đau đớn:

    - Thật là (theo bức thư của Bác sĩ Holzl gởi cho vị Giám đốc Plannmueller của ông) đáng tởm cho tôi là sau một cuộc thảo luận tẻ nhạt và theo các nguyên tắc khoa học khách quan, lại bắt tôi phải áp dụng cho thi hành triệt để sắc lệnh ấy trong lúc công tác nầy đối với bệnh nhân lại không có liên quan gì đến các ý tưởng có tính cách y học. Điều khiến cho tôi đến phục vụ tại khu trẻ em, không phải chỉ vì ích lợi khoa học mà còn là nhu cầu của người y sĩ muốn giúp đỡ hay ít nhất là muốn cải tiến nghề nghiệp, khi các nỗ lực của chúng tôi thường bị khiếm khuyết. Tôi có cảm giác như cảm tình mình bị ràng buộc thật đậm đà, với đám trẻ, như là người có bổn phận chăm sóc sức khỏe cho chúng. Và tôi cũng nghĩ rằng sự liên hệ tình cảm nầy không nhất thiết là một sự yếu hèn theo quan điểm một y sĩ quốc xã.

    Vô phước cho bác sĩ Holzl và các bạn hữu của ông đã dám tỏ sự bi uất và phản kháng… Chiến trường hoặc một trại tập trung đã làm cho các tình yêu thương đồng loại của họ nhụt bớt đi. 3

    Năm 1939, "các chiếc bao người rỗng", đã lên gồm gần 500.000 người (có nghĩa là số người vô dụng tại các dưỡng tế viện có khoảng 500.000 sẽ bị thanh toán). Số người mắc bệnh nan y được chiếu cố khoảng ba mươi phần trăm. Các y sĩ thật là xuất sắc. Trong không đầy một tháng mà tất cả các dưỡng tế viện, các tá túc đường, các bệnh viện đều nhận được một tập thể thức có đến hơn 50 câu hỏi cho mỗi trường hợp nhưng phần lớn không có liên quan gì hoặc chỉ liên hệ một cách xa vời với y học: Bộ Nội vụ lo ngại nhứt là vấn đề tìm biết coi các bệnh nhân có thân nhân không và các thân nhân có đến thăm họ không và khi nào? Các phiếu kiểm chiếu được mang đến các nhà chuyên môn khác nhau. Trong số đó có Bác sĩ Hermann Pfannmueller của chúng ta có biệt tài giết các trẻ em được giao phó cho ông chăm sóc bằng cách bỏ đói từ từ.

    Để rồi trong cuộc thẩm vấn sau nầy, ông ta đã lên tiếng rằng:

    - Điều ấy không đúng. Thật tôi không còn nhớ gì cả.

    - Kìa bác sĩ, ông đã từng là một nhà chuyên môn kia mà; từ ngày 12 tháng 11 đến 1 tháng chạp 1940, các tài liệu mà chúng tôi có được cho thấy rằng ông đã giám định 2058 vấn đề lục. Bằng cách làm việc đến 10 giờ mỗi ngày, ông chỉ bỏ ra có 5 phút cho mỗi hồ sơ, mà thật ra thì ông chỉ nhìn qua các phiếu ấy, vào những lúc rảnh rỗi mà thôi.

    - Tôi không hiểu gì cả về các bài tính của quí ngài!

    - Ông còn nhớ đến bức thư của bác sĩ Holzl, ông ta đã từ chối việc thực hiện phương pháp đến cái chết không đau đớn đấy chứ?

    - Không! 4

     

    Các nhà chuyên môn "làm gấp công việc của họ". Một khi quyết định của họ đã được chấp thuận rồi thì không còn bàn cãi gì được nữa. Để ngụy trang chiến dịch, Bộ Nội vụ đã lập ra ba tổ chức 5 để đảm trách việc thực hiện các công tác tận diệt. Nhưng để ngăn chặn các sự tò mò, người ta đã phải cho dời tất cả các người điên tại dưỡng trí viện đi chỗ khác; không có gì giản dị hơn là "Nghiệp hội chuyên chở" lo mang các chiếc xe buýt của Hội đến các dưỡng tế viện. Rồi các con bệnh được chuyển đến hai, cũng có khi ba bệnh viện được lựa chọn và sau hết, được đưa đến trung tâm tận diệt bằng cái chết không đau đớn, được chọn sẵn trong vùng. Làm sao để giải thích các sự chuyển dời nầy với cha mẹ, bạn bè của các nạn nhân?

    - Di chuyển à? Đấy là điều bắt buộc lúc chiến tranh! Đây là do những hiểm nguy của các cuộc oanh tạc.

    Nhưng điều thiết yếu hơn, ấy là làm sao trả lời về sự biến mất hay cái chết của một người mất trí, với gia đình của họ đây? Thì đây, tại mỗi trung tâm tận diệt đều có một ủy ban các y sĩ có mặt tại chỗ để "tạo dựng" các nguyên do có thể chấp nhận được về các cái chết.

    Mười lăm ngày sau khi chiến dịch đã được phát động, các dưỡng tế viện, các văn phòng cảnh sát, các Bộ, tất cả các nhà thờ, giáo đường đã nhận được hằng trăm đơn khiếu nại, thơ thỉnh cầu giải thích.

    - Cái chết 6 bất chợt của hai người em gái của tôi trong khoảng thời gian hai ngày, dường như đối với tôi, không thể… không ai có thể làm cho tôi tin được rằng đấy là do một sự ngẫu hợp.

    - Tôi (bức thư nặc danh nhận được tại Bộ Tư Pháp) có một đứa con trai mắc phải chứng cuồng trí. Từ mấy tuần qua, các con bệnh tâm trí đã bị mang đi rời khỏi các nơi họ đang được điều trị, nói là do một sự di tản quân sự…

    Ít lâu sau, các phụ huynh lại hay tin rằng các thân nhân bị bệnh của họ đã bị chết vì chứng não viêm và họ có thể đến lấy tro xác nếu họ muốn. Đấy chính là những cuộc sát nhân giống như trong các trại tập trung…

    - Tôi đã nhận được đến hai hũ đựng hài cốt trong khi chỉ có mỗi một người chết thôi!

    - Một giấy báo cho biết rằng con trai tôi bị chết vì chứng sưng ruột dư. Nó đã được giải phẫu cắt ruột dư cách đó đã mười năm!

    - Ngày hôm kia, tôi nhận được một bức thơ báo tin con gái tôi chết… Tôi liền đến ngay dưỡng tế viện thì lại thấy con bé hãy còn mạnh khoẻ.

    Khắp nơi trong nước Đức sự công phẫn nhường chỗ lại cho sự giận dữ. Giám Mục đại phận Limburg đã viết thư cho Bộ nội vụ:

    - Cách Limburg khoảng 8 cây số, tại thành phố nhỏ Hadamar… có một trung tâm mà tại nơi đây người ta đang thi hành triệt để phương pháp "sát hại bằng cái chết không đau đớn" từ nhiều tháng nay. Mỗi tuần nhiều lần có một chiếc xe Car, mang đến Hadamar một số nạn nhân khá đông. Các đứa trẻ đi học đều biết rõ chiếc xe ấy và kháo bảo nhau: "Hãy nhìn kìa chiếc xe cà khổ, chở thây ma" những khi chúng gây gổ nhau, thì chúng lại chưởi nhau: "Đồ điên, cho mầy vào lò thiêu Hadamar luôn". Nhưng người không muốn lập gia đình đã trả lời với bạn bè khi bị đàm tiếu về việc ấy: "Lập gia đình à, chẳng bao giờ! Đẻ con cái ra rồi lại để chúng phải vào nồi "súp de" à!".

    Còn những người già thì lại nói với quí vị rằng:

    "Đừng đưa chúng tôi vào bệnh viện. Khi họ thanh toán xong các người bệnh tâm trí thì các miệng ăn không ngồi rồi phải thanh toán tiếp sẽ là chúng tôi, những người già cả…"

    Còn mục sư Braune thì đòi hỏi các sự giải thích:

    - Vào những tháng vừa qua, lại nhiều nơi ở Đức quốc, người ta quan sát thấy có cuộc di chuyển một số lớn các bệnh nhân ở các dưỡng tế viện nói là vì các lý do kinh tế hướng dẫn; nhưng sau đó các phụ huynh lại nhận được giấy báo là thân nhân của họ đã chết… Khi mạng sống của con người đã bị coi quá rẻ, thì đạo đức của cả một quốc gia há không bị lâm nguy sao? Chúng tôi thành khẩn yêu cầu các giới chức thẩm quyền ngưng ngay các biện pháp thảm hại ấy…

    Đức Tổng Giám mục địa phận Munich, đức Hồng y Faulhaber:

    - Không biết các con người của y khoa, các con người đã chọn cái nghề cao quý ấy với mục đích là cứu giúp, là bảo toàn đời sống cho các người bệnh hoạn đã nghĩ như thế nào khi làm sai lệch cái ý nghĩa thật sự của nghề y sĩ để đi đến chỗ nhúng tay vào việc tận diệt các bệnh nhân?

    Và điều thật khó mà tin được hơn là các người có bổn phận bảo vệ công lý, có bổn phận cầm cân nảy mực lại khoán trắng quyền lên án tử con người cho các y sĩ ấy.

    Cho đến các người bạn của Himmler, các nhân vật cao cấp của Đảng cũng tự hỏi:

    - Người ta 7 vẫn còn cố bám víu vào niềm hy vọng rằng Fuhrer không biết được các chuyện ấy. Tôi dám quyết chắc rằng chúng ta sẽ phải trả một giá rất đắt cho việc làm tổn thương đến vấn đề tình cảm nầy. Thiếu sự ý thức về luật pháp và công lý một dân tộc sẽ không thể nào tránh khỏi bị sa đọa. Phải có một biện pháp gì để làm cho tiếng nói của dân chúng Đức lọt đến tai Fuhrer của họ.

    Sau hết là các giám đốc dưỡng tế viện, các nhân vật hữu trách của chiến dịch, các viên chức… cũng viết:

    - Chúng ta đang đưa nhau đến một thảm nạn, đưa nhau đến cuộc "khởi loạn".

    Tại tòa giảng Đức Giám mục von Galen thuộc địa phận Munster đã đưa ra một đòn tối hậu, và tiếp theo đó, bài thuyết giảng của Ngài được phổ biến khắp nơi trong các giáo khu, luôn cả tại các nhà thờ nhỏ nhất:

    - Vậy là các bệnh nhân khốn khổ kia đành phải chịu chết. Vì theo sự phê phán của một vài y sĩ hoặc theo sự giám định của một vài ủy ban, thì họ không còn xứng đáng để sống nữa, và cũng theo sự giám định ấy, họ thuộc vào loại các công dân "không sản xuất".

    Vậy thì bây giờ ai sẽ còn có thể tin cậy được vào người y sĩ? Làm sao không tưởng tượng đến sự suy đồi tàn hại của phong hóa, tới sự mất niềm tin của mỗi con người đối với tất cả. Rồi nó sẽ còn lan rộng tới mọi gia đình khi cái quan niệm khủng khiếp nầy được công nhận và thi hành. Vô phúc thay cho con người, vô phúc thay cho dân lộc Đức, nếu người ta ngang nhiên vi phạm, một cách vô tội vạ đến lời dạy bảo của Đức Chúa Trời "con không được giết". Điều luật nầy được Ngài phán ra trong sấm chớp tự núi Sinai và Đức Chúa Trời, đấng tạo hóa của các người từ nguyên khởi đã khắc ghi điều ấy vào lương tâm của con người.

    Đức Giám mục Graf von Galen đã bị bắt nhưng dân chúng đã nổi dậy. Người ta phải phóng thích Ngài để làm dịu bớt nhân tâm. Đấy là lần đầu tiên tại nước Đức Quốc Xã "chim Đại bàng chịu khuất phục"… Hitler hạ lệnh ngưng thi hành sắc lệnh "làm chết người không đau đớn" trên toàn lãnh thổ. Tuy nhiên cũng đã có đến 275.000 người đã bị sát hại. 8 Thông thường thì đáng lẽ ra các nhà luật học, các nhà hữu trách hành chánh các y sĩ, đều phải bị phân xử vì bộ hình luật đã lên án một cách gắt gao:

    - Sự hủy diệt các "đời sống không giá trị" các trường hợp bị đần độn hoàn toàn và bệnh loạn óc nghiêm trọng.

    Hằng trăm vụ kiện đã làm cho chúng ta quen với tư tưởng và biện chứng pháp của các môn đồ của tội ác y khoa:

    - Đây là lệnh trên bắt buộc.

    - Chúng tôi cứu giúp…! Sự giải thoát bằng cái chết là một hành động nhân ái.

    Ngày hôm nay 9 tôi được biết rằng còn rất nhiều người, trong thâm tâm họ hãy còn nghiêng về việc thực hiện cái chết không đau đớn "trong các trường hợp thật đặc biệt". Và ta còn thấy là các tòa đại hình, trong những năm sau nầy đã đưa ra những phán quyết có hơi khoan hồng (đặc biệt là vụ án Thalidomide ở Liège). Nhưng chúng ta đừng nên quên rằng kế hoạch của người Đức là không tha bất cứ ai: dù là người có thể trị lành bệnh hay bệnh nan y, trẻ chậm lớn hay người già cả, hoặc đó là cựu chiến binh hay tất cả các con bệnh Do-thái, bệnh nhân ngoại quốc. Chỉ một nhà giám định "thanh toán nhanh chóng" các hồ sơ. Các gia đình của những người bị "cấm túc" không bao giờ được báo tin cho biết, các y sĩ điều trị cũng không. Và chúng ta cũng đừng nên quên rằng các y sĩ tại trại tập trung đã núp sau sắc lệnh của Hitler để "thanh toán" các bệnh xá và "tuyển chọn" tù nhân từ các đài đặt ngay giữa sân trại.

    Một y sĩ người Pháp, là bác sĩ Poitrol được giao phó lo việc điều tra vấn đề nầy vào lúc vừa hết chiến tranh. Và đây là kết luận của bản phúc trình mà ông đã gởi đến Nha Y tế thuộc vùng chiếm đóng của Pháp (Thiên chức của Hội Bảo trợ Thần kinh bệnh học tại miền Tây Nam nước Đức dưới chế độ Quốc Xã).

    - Phải nhìn vào việc thực hiện ấy, chúng ta mới thấy rõ sự diễn đạt hợp lý của chủ nghĩa quốc xã, qua lối biểu lộ dứt khoát, đã làm sáng tỏ được ngay cái bản chất và khuynh hướng của chủ nghĩa ấy. Các nhà quan sát ít đa nghi nhất như Giáo đoàn và một số các nhà thần kinh bệnh học Đức, cũng có cảm tưởng rằng các biện pháp kia chỉ mới là việc khai mào cho những công cuộc tận diệt rộng lớn hơn, để góp phần vào chiến thắng trọn vẹn cho chế độ. Sự thật thì rất có thể là sự thực hành vĩ đại việc sát nhân khoa học kia, mà kỹ thuật giết người được thực hiện, và theo đuổi qua các thí nghiệm hiệu quả tại các trại tập trung, đã được đảm bảo cho một sự bành trướng sâu rộng nhứt trong tương lai, và đạt được giá trị của một định chế quốc gia nữa.

    --------------------------------
    1Lời khai của Karl Brand ngày 4 tháng hai 1941.
    2Đọc "3 tháng chín 1939, giờ phút quyết định Đệ nhị Thế chiến" Bản dịch Người Sông Kiên và Lê Thị Duyên – Sông Kiên xuất bản.
    3Giáo sư Heyde một trong những người trách nhiệm và chương trình nầy đã gọi như thế. Ông ta đã tự tử vào năm 1964 tại Limbourg trước khi vụ án của ông bị đưa ra xử.
    4Bác sĩ Pfannmueller bị bệnh rất nặng trong thời gian vụ án được đem ra xử. Cuối cùng ông chỉ lãnh có 6 năm cấm cố. Một nhà báo người Đức đã kết luận như sau: Tình trạng sức khỏe của ông ta đã khiến cho các vị quan tòa phải sinh lòng trắc ẩn trong khi trước kia ông ta lại luôn chối từ lòng thương ấy đối với các con bệnh của ông ta.
    5Hiệp hội các công tác từ thiện, Nghiệp hội chuyên chở các bệnh nhân, Cơ sở cộng đồng lao tác.
    6Theo bức thư của bà Maria Kehr gửi bệnh viện tâm trí ở Sounerstein.
    7Theo bức thư của Cô Else Von Loewrs, con gái của một cựu Tổng Trưởng Tư pháp và được Himmler trả lời riêng với tư cách cá nhân.
    8Sự thẩm định của Tòa án Quân sự Quốc tế. Phương pháp "đem lại cái chết không đau đớn" vẫn còn được tiếp tục áp dụng đối với trẻ con.
    9Xem sự lên án về việc thực hiện cái chết không đau đớn (euthanasie) của Hàn lâm viên Đạo đức học và Chính trị học của Pháp tại phần Phụ lục IV.

     
     
     
    nguồn: tve-4u.org

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Nguyệt Đồng Xoài

    Lê Xuyên

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646494]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502402]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639511]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471154]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340448]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600350]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689601]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2491455]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300142]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010271]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972325]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548828]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469932]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445578]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204040]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150542]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078548]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062533]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028695]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026322]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959393]
    25.Quỷ Bảo [921649]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907491]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905256]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876882]
    29.Hắc Nho [852071]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842991]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840009]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755939]
    33.Tru Tiên [747724]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745012]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661871]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622361]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592474]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569309]
    39.Hoàn Hảo [557741]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536754]
    41.Tầm Tần Ký [511901]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456103]
    43.Thiên Đường [452675]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450776]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439773]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433980]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427327]
    48.Cậu Chó [417118]
    49.If You Are Here [411818]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408134]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm