hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Christian Bernadac » Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến[870] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   6.5/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Christian Bernadac

    Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến



    MỤC LỤC 


     

    10

    ĐỂ XEM CHO BIẾT…

    Flossemburg.

    - Một tù nhân Ba lan vừa mới được đưa đến. Trước khi có chiến tranh y đã chịu một cuộc giải phẫu khá trầm trọng: cắt bỏ bao tử, lá lách và khoảng ba mươi phân thượng trường (đoạn trên của ruột non). Y đã phạm nhầm một lỗi bất cẩn khá tai hại là với hy vọng được miễn tạp dịch, đã nói việc giải phẫu trên với y sĩ Thiếu tá Schmidt ở Bệnh xá. Vị y sĩ nầy chưa bao giờ được xem xét một người không có lá lách, nên muốn biết cuộc giải phẫu đã được thực hiện như thế nào. Ông ta bèn đem nạn nhân mổ lại đường mổ mới cũng ngay tại chỗ cũ, xem qua rồi may lại.

    Mười lăm ngày sau, người tù Ba lan chết trên giường bệnh.

    Tính tò mò nầy thật chẳng có gì là lạ khi người ta đã biết chuyện nữ hoàng Cléopâtre cũng đã từng hay phanh bụng các tỳ nữ mang thai để theo dõi sự phát triển của bào thai. Đây là một đòn sâu sắc tuyệt cao: chính Bà đã bắt buộc "các người đàn bà nầy" "chờ đợi" đứa hài nhi, bằng cách đem cái chết để dọa họ; nếu họ không chấp nhận đóng góp vào việc trọng đại của quốc gia.

     

    Bác sĩ Neumann, tại Viện vệ sinh của lực lượng Waffen SS ở Bá linh, đã cắt lấy bớt miếng gan của người đang còn sống. Tất cả các nạn nhân của ông ta đều đã bị chết trong những cơn đau đớn khủng khiếp. Và con người hắc ám nhứt của loại y sĩ SS nầy chắc chắn phải là bác sĩ Eysele. Ở trại Buchenwald và trại Natzweiler từ năm 1940 đến 1943, các việc làm của ông ta đã vượt thật xa mọi tội ác khủng khiếp mà các y sĩ SS khác đã có thể gây nên. Để phát triển nghề nghiệp của mình, ông ta cũng vậy, cũng đã áp dụng khoa giải phẫu sinh thể trên con người. Các tù nhân đã bị ông ta giết chết như sau: Các nạn nhân đã bị ông bắt một cách bất thần, hên xui may rủi, trên các con đường trong trại, rồi bị đưa lên xe hồng thập tự và bị chích vào người chất vô-thủy nha-tinh, 1 ông quan sát sự công phạt của thuốc trên thân thể các nạn nhân, ông ta mổ xẻ và cưa cắt chân tay cũng như các bộ phận trong thân thể các tù nhân một cách vô tội vạ. Và đặc biệt là không có vấn đề chụp thuốc mê hay chích thuốc tê cho các nạn nhân! Một trong số các nhân chứng hiếm hoi còn sống sót từng bị Eysele dùng làm vật thí nghiệm là người Do-thái Hòa lan tên Max Nebig. Người nầy bị ông ta cho cắt dạ dày. Say cuộc giải phẫu, đáng lẽ ra Nebig phải bị giết chết bằng một mũi thuốc độc thì tên "Kapo" phụ trách công việc đó ở bệnh xá lại chỉ chích cho y một mũi nước cất vô hại, và đem người "sắp chết" khỏi sự dòm ngó của Eysele bằng cách đem giấu y vào trong trại ho lao, nơi mà viên y sĩ ác ôn S.S không bao giờ đặt chân đến vì sợ bị truyền nhiễm. Nebig đã ẩn trốn ở đó cho đến năm 1945.

    Có điều chắc chắn là rất nhiều y sĩ khác nữa, "chỉ để xem cho biết" đã mổ xẻ các tù nhân trong vùng bí mật của các phòng thí nghiệm. Họ không thỏa mãn với các cơ thể mà họ nghiên cứu trên các bục đá cẩm thạch của các nhà xác. Cuộc quan sát trực tiếp trên một con người sống đối với họ dường như hữu ích hơn và khoa học hơn. Nhưng ngày nay, người ta không tìm ra đủ bằng cớ để buộc tội y sĩ nầy hoặc y sĩ kia. Chẳng hạn như người ta biết rõ là ở Dachau tất cả các tù nhân mà một bộ phận trong người có tất đều biến mất tất cả… Cũng không có được một bằng chứng nào về các cuộc thí nghiệm các loại thuốc mới chỉ trừ loại thuốc Polygal của bác sĩ Rascher. Nhờ tìm thấy các bức thư trong số tài liệu của Himmler, người ta biết được có một thứ thuốc gọi là Diamin Diphényl Sulfone đã được thử nghiệm trên các người bệnh tại trại Buchenwald. Có thể là hằng chục, cũng có thể đến hằng trăm thứ vị thuốc đã được đem trắc nghiệm trên các người đến thăm bệnh tại các bệnh xá hoặc với các tù nhân tại các ngục thất. Thế nên, có một người ở thành phố Lille, tên Emile Rose, giao cho tôi một sắp dày cộm hồ sơ về các "bí mật y khoa" của nhà ngục Kassel:

    - Một mình tôi ở trong một phòng nhỏ với một y sĩ Đức và vài y tá. Họ chích tôi một cách đều đặn bằng mọi kiểu: chích gân, chích thịt, trong xương sống và trong dịch hoàn… Bây giờ đây thân thể tôi hoàn toàn bị hủy hoại và tinh thần bị biến tính.

    Các y sĩ ở chiến trường liên tiếp thảo các phúc trình về các nguy hại của chất sérum chống bệnh hoại thư của Đức, mà họ dùng để trị cho các thương binh. Sau khi tiêm thuốc, các bệnh nhân rất thường hay bị chết. Loại sérum của Pháp, trái lại, rất có hiệu quả và không gây nên một biến chứng nào. Viện Hàm lâm y khoa quân đội và bác sĩ Mrugowsky, y sĩ trưởng chuyên ngành vệ sinh học của lực lượng Waffen SS. cho rằng chính chấp phénol chứa trong loại sérum duy nhất của Đức, là nguyên do của các tai nạn. Trong một cuộc họp ở Viện Hàn lâm, Mrugowsky giao cho Ding tham dự vào một cuộc chứng nghiệm về cái chết không đau đớn nhờ tiêm thuốc trong một trại tập trung để "xem cho biết" chất phenol giết người như thế nào.

    Ding, một y sĩ S.S trẻ, điều khiển trung tâm thí nghiệm về bệnh đậu lào ở Buchenwald. 2

    Ông ta không hề quan tâm đến sự việc là các tù nhân đã bị chọn làm thí vật kể như đã bị lên án tử hình. Bọn lính SS đẩy vào căn phòng của bệnh viện 5 tù nhân, mình trần. Viên y sĩ trực nói với họ rằng họ sắp được tiêm thuốc ngừa bệnh đậu lào. Nghe vậy tinh thần bọn họ bớt bị căng thẳng, họ có vẻ tươi cười, và lấy làm sung sướng thoát được công việc tạp dịch. Ding thảo phúc trình:

    - Các tù nhân ngồi thản nhiên trên ghế, bên cạnh một chiếc đèn, không chút giao động. Người y tá buộc gân cánh tay và bác sĩ Hoven tiêm nhanh 20 phân khối chất phénol nguyên chất (không pha loãng). Họ đã chết khi còn đang tiêm thuốc và không có dấu hiệu gì đau đớn, dù chỉ một giây thôi.

    Cuộc thí nghiệm rất là khoa học như người ta đã có thể nhận thấy! Và, qua cặp mắt của Ding, các tay tổ của ngành y khoa quân sự cũng "đã thấy".

     

    Vào mùa hè 1944, tại vùng Cracovie, có một công chức Ba lan, bị một kháng chiến quân bắn, bị thương nhẹ. Nhưng hai giờ sau đó ông ta đã chết với sự biểu hiện của tất cả các triệu chứng của một cuộc đầu độc. Người kháng chiến quân bị bắt được. Các viên đạn của cây súng của y trống bộc và chứa các hạt tinh thể. Viện hóa học của Cảnh sát Hình sự phân tích loại độc chất: đó là chất "phụ tử tinh" 3 gốc ở Nga. Các viên đạn được chế tạo theo phương pháp thủ công trong phòng thí nghiệm. Và phải chăng các viên đạn nầy cũng cùng một nền tảng với các chiếc phi đạn của Nga? Vậy phải xem cho ra cớ sự. Chính Mrugowsky và Ding sẽ giám sát các cuộc thí nghiệm. Ngày 11 tháng 9 năm 1944, năm tù nhân phải nằm dài trên sân tại một "khối" của trại Sachsenhausen. Một hạ sĩ quan SS lên đạn khẩu 7,65 ly và trước sự chứng kiến của các y sĩ, hắn ta bắn vào đùi trái của toán tù nhân kia. Tên SS nầy có vẻ xúc động lắm, và run rẩy nữa, vì có hai tội nhân đã bị bắn gây thương thế rất trầm trọng, Mrugowsky viết trong bản phúc trình:

    - Hai thí vật đó bị loại bỏ ngoài cuộc thí nghiệm.

    Họ nằm hấp hối trong một góc sân, trong khi toán quan sát hướng về ba thí vật bị thương kia. Ít nhất cũng có chuyện gì đã xảy ra về tấn kịch đã diễn ra trong sân của khu trại nầy mà các người dự khán lại muốn dấu nhẹm đi. Để về sau cũng khá lâu, Ding mới kể riêng với tên thư ký của ông ta là tên tù Eugen Kogon là một trong 5 tên tù người Nga đã khéo giấu được một con dao và hắn đã dám tấn công Mrugowsky. Thử tưởng tượng xem phản ứng của các tên hộ vệ khi rút súng ra và hạ sát tên tù, đã bị thương tích trước đó với viên đạn chứa độc chất. Tên tù thứ hai người Nga chỗi dậy… Và đấy là điều giải nghĩa tại sao có hai thí vật bị bỏ đi và cuộc quan sát công bố chỉ nói phớt qua số phận của hai "thí vật" kia.

    - Việc quan sát 4 cuộc thử nghiệm đó là một trong các cuộc thí nghiệm hãi hùng nhất trong đời tôi. Vả lại, tôi không thể rút ngắn được những nỗi đau đớn kia, vì ở đấy không có một thứ thuốc giải độc nào cả.

    - Vào khoảng từ 20 đến 25 phút, 5 các trạng thái mê loạn đã phát hiện và đồng thời có một ít nước bọt chảy ra. 43 đến 44 phút sau, nước bọt chảy thật nhiều… lại sôi bọt mồm… triệu chứng của sự nghẹt thở và nôn mửa.

    Trong giờ đầu, mắt không có gì thay đổi. 78 phút sau, người ta nhận thấy có một sự dãn nở con ngươi khá trầm trọng, đồng thời có sự yếu kém phản ứng về ánh sáng. Các phản xạ ở xương bánh chè và ở nhượng chân đã biến mất. Vào khoảng 90 phút, một trong các thí vật bắt đầu thở lấy hơi thật dài và trở lại cơn giao động ngày càng gia tăng. Hơi thở lại nhanh hơn và như bị cầm hơi. Đồng thời hắn cảm thấy bị nôn mửa dữ dội.

    Một trong các thí vật đã cố gắng mửa một cách hoài công. Để mửa được, hắn chọc bốn ngón tay vào cổ họng. Hắn bị tụ máu đỏ rần. Còn hai thí vật kia, trái lại đã sớm phát lộ một nét mặt xanh xao. Sự chấn động càng trở nên dữ dội đến nỗi họ phải ưỡn người lên rồi lại ngã xuống xoay tròng đôi mắt, buông ra những cử động loạn xạ về tay và cánh tay. Dần dần cuộc chấn động hạ bớt, đôi ngươi lại nở lớn đến mức tối đa. Các thí nhân nằm yên thoi thóp. Cái chết tuần tự xảy ra vào phút 121, 123 và 129 sau khi bị thương.

    Không cần nói rõ là các viên đạn chứa độc chất, chẳng bao giờ được chế tạo thành sản xuất kỹ nghệ. Và cuộc thí nghiệm "để xem cho biết" không được dùng để làm gì cả.

     

    Cuộc thử nghiệm "để xem" nói trên có thể đem so sánh với một loại tội ác, còn tàn khốc hơn nữa, đã xảy ra ở Ravensbruck.

    - Hai tên lính SS phục vụ tại trại Thiếu niên là Happ và Koehler đã đi đến chỗ bất đồng ý kiến với nhau về vấn đề, dường như rất trọng đại với họ, vào những giây phút trước khi trại nầy được "giải phóng":

    - Khi bị đạn, người ta có đau nhiều không? Phải chịu đựng bao lâu mới chết, nếu người ta bị bắn trúng chân? Trúng bụng? Trúng mặt?

    - Chúng ta chỉ cần thử là biết ngay.

    - Thử à? Cần gì, một y sĩ có thể cho ta biết ngay.

    - Không có gì hay hơn bằng cuộc quan sát trực tiếp. Vả lại, các y sĩ đang bận thực hiện rất nhiều các thí nghiệm khác, nên đâu có thì giờ đâu mà nghe chuyện của chúng ta.

    Việc thí nghiệm cuồng điên của các y sĩ từ lâu, đã ảnh hưởng đến cả các tên lính giữ ngục. Người ta không thể kể hết các cuộc "tìm hiểu ngu đần" của bọn lính SS, bắt chước thí nghiệm, và mỗi tù nhân đều có thể kể hằng chục chuyện như vậy. Ví dụ, trong bao lâu, một người có thể đứng thẳng người trên một chân? Mà các kỷ lục nầy lại được văn phòng của vị trưởng trại chính thức ghi nhận. Một người yếu đuối có thể đi, chạy được bao nhiêu cây số trước khi bị gục ngã? Còn nào là các cuộc nghiên cứu về tập thể dục, các giờ ngủ, các năng suất, các loại thực phẩm, việc "ban tặng" và "tiếp nhận" các cú đòn…

    Happ và Koehler đã quyết thí nghiệm không cái gì có thể cản ngăn họ được.

    Vera Salvequart, một nữ y tá SS của trại đã làm chứng trong vụ án Ravensbruck trước khi chính cô ta cũng bị kết án. (Tài liệu của Ủy ban về các vấn đề lưu đày).

    - Hình như là ngày 5 hay 10 tháng 4 năm 1945 gì đó, có một đoàn xe, với khoảng 200 đàn bà, trong số có 14 nữ tu sĩ, được chở từ Ba lan đến. Các người đàn bà nầy được đưa tới "khối" số 2. Một trong các nữ tu sĩ tên Isabelle Masynska, xin tôi vài viên thuốc cho bà ta và các bạn của bà đang bị bệnh tiêu chảy.

    - Ngày hôm sau, tôi đến trong phòng chứa xác chết, với công tác lo thu nhặt vàng Happ và Koehler bước vào và kêu tôi theo họ đến một trại nhỏ. Lúc ấy Happ cũng đã dẫn 14 nữ tu sĩ vào trong căn nhà bếp đã được cải dụng, ở phía sau khối của tôi. Thình lình chúng tôi nghe có nhiều tiếng súng nổ và cũng ngay vào lúc ấy Happ gọi tôi. Hắn ra lệnh cho tôi mang các chiếc kềm bẻ răng vào nhà bếp. Khi bước vào, tôi thấy một cảnh tượng không thể tả nổi. Vài người trong số các nữ tu sĩ đã bị thương hết sức khủng khiếp và nằm co quắp dưới đất, đôi mắt bị vỡ, đôi tròng bị lọt ra, các tia máu vọt chảy đầy gương mặt.

    Happ và Koehler với khẩu súng lục đã bắn thẳng vào các người đàn bà nầy. Bọn học bắn ngay vào các điểm ít nguy hại của cơ thể, đặc biệt nhất là ở mặt, để đo lường sức chịu đựng của một người lính bị thương, và có thể sống sót đến bao lâu. Đấy là thí nghiệm mà bọn họ phải thực hiện. 6

    Một lúc sau, khoảng gần một tiếng đồng hồ thì phải, các người đàn bà ấy đã bị chở đến lò thiêu xác trong khi họ hãy còn thoi thóp thở.

     

    Edouard Lambert, 7 đứng thẳng người trong thế nghiêm tại hành lang của bệnh xá Buchenwald…

    - Lại đây!

    Lambert đi hơi cà nhắc về phía vị y sĩ. Đây là lần đầu tiên hắn gặp ông ta.

    - Thế nào, chân anh khá chứ?

    Lambert đã bị bánh của một toa xe nhỏ cán lên chân.

    - Lành rồi. Tôi vừa được ra ngoài đây.

    Vị y sĩ nép mình để cho hắn đi qua.

    - Tốt! Anh đáng được thưởng. Một bữa cơm ngon trước khi đi làm việc trở lại.

    Trên bàn, một bình nước, một ổ bánh mì loại to, và hai con gà giò thật mập, chiếu mỡ, vàng cháy, nóng, tuyệt diệu. Trong không đầy một giây miệng tên tù chảy đầy nước miếng, đôi tay run lên vì thèm thuồng và vui sướng.

    - Đó. Phần của anh đó. Không nên vội. Anh có đến một giờ nhưng phải thanh toán cho xong không được chừa gì cả. Tôi để cho anh tự tiện.

    Còn lại một mình, mặt hướng về chiếc bàn ăn. Đầu óc hắn quay cuồng. Trước hết, hắn chụp vội lấy ổ bánh; ngay cái ngoạm đầu tiên, hắn hiểu ra:

    - Nếu tôi nuốt tất cả, tôi sẽ chết, tôi biết rõ điều ấy. Phải ăn thong thả. Ông y sĩ đã nhấn mạnh là tôi có đến một giờ. Thong thả tôi nhắm ngay các chiếc đùi gà. Đến chiếc đùi thứ ba, bao tử tôi thắt lại. Tôi nhai chậm lại. Trên bàn không có dao nĩa gì cả. Tôi giống như một con thú, dính đầy mỡ, lỗ mũi phồng lên! Tôi không nghĩ đến gì khác ngoài bánh mì! Các con gà giò kia; tất nhiên là tôi sẽ thanh toán xong… Nhưng còn bánh mì? Ở đây có chiếc "lavabo" với một vòi nước. Lỗ thoát nước không có chận tấm lưới sắt. Tôi bẻ vụn ổ bánh mì ra từng miếng to. Ổ bánh mì nặng hơn một ký lô. Khi người y sĩ trở lại, trên bàn chỉ còn hai bộ xương và một mẩu vỏ bánh nhỏ xíu.

    - Thế nào! Ngon dữ hả!

    Hắn cười.

    - Hút thuốc chứ?

    Tôi nhận lời mời.

    - Tốt, bây giờ có vài việc khám nghiệm trong 24 giờ, Edouard Lambert được giao, cho hai y tá. Họ lấy máu hắn ta hai lần và canh chừng không ngớt nhiệt độ, tim, áp suất của hắn. Ngày hôm sau, vị y sĩ đưa cho hắn một ly rượu và chúc may mắn.

    - Anh sẽ nhớ mãi đến các con gà của tôi nhé. Hẳn là anh cho tôi là một người điên. Thế thì, tôi cũng mong mọi việc đều xảy ra tốt lành cho anh.

    Và ông ta còn bắt tay hắn. Cho đến cả bây giờ đây, Lambert vẫn thắc mắc mãi về ý nghĩa của bữa ăn đó. Cái bữa ăn đáng lẽ phải dành cho những tay Hộ pháp. Vị y sĩ vô danh kia (ông ta không mang phù hiệu SS) đúng là đã theo dõi các công việc nghiên cứu về thực phẩm. Các cuộc nghiên cứu ấy có tính cách thường trực trong các trại tập trung hay đúng hơn trong tất cả các trại tập trung. Karl Brandt thú nhận tại tòa án Nuremberg là đã ra lệnh cho thực hiện các cuộc thử nghiêm về thực phẩm đậm đặc với các tù nhân tại Aranienburg.

    "Đấy là các món ăn được nén đặc lại dùng để thả dù ở một vài vùng tại Nga. Chúng tôi đã quyết định như vậy, sau khi nhấn được các phúc trình từ pháo đài Stalingrad. Người ta thảo luận về cách thức pha trộn các chất mỡ và chất Protéine (đản bạch tinh). Các thí nghiệm nầy rất quan trọng nhưng không nguy hiểm. Các khẩu phần chứa gấp hai lần hoặc nhiều hơn nữa, số ca-lô-ri cần thiết. Chúng tôi muốn biết hình thức nào của thực phẩm hữu hiệu hơn hết trong việc giúp các chiến sĩ thi hành bổn phận của họ".

    Ở trại Mauthausen, các thí nghiệm về ẩm thực đã gây cho nhiều người chết. Jean Lafitte, số hiệu 25.519, là một trong những người Pháp đầu tiên bị đày đến trại nầy. Hắn bị đưa về khối số 16 mà có người gọi là "khối của các thí vật", kẻ khác gọi là "khối của tử thần".

    - Khối 16 8 được thiết dựng đối diện với khu lò thiêu xác và được bao bọc bởi một vòng đai đặc biệt, hoàn toàn tách rời với phần còn lại của trại. Chúng tôi chỉ ra khỏi cổng trại để hoàn thành các công việc đã sẵn dành cho chúng tôi như là công tác ở khu hầm đá, hoặc lãnh phần trong các toán lao tác khổ nhọc nhất. Tất cả thì giờ còn lại, chúng tôi phải bị đặt dưới chế độ kiểm dịch, kể luôn cả lúc thời gian điểm danh. Thiếu giường, nên phải dồn đống người nầy lên người khác, chúng tôi là đối tượng của các cuộc bắt nạt thường xuyên (mọi thứ kiểm soát, thao diễn bằng hình phạt roi, tắm douche nước thật lạnh v.v.) thực ra cốt để ngăn không cho chúng tôi có được chút giờ ngơi nghỉ.

    Các "thí nghiệm" được thực hiện trên chúng tôi là các cuộc thí nghiệm về một phép dưỡng sinh đặc biệt mà người ta muốn nghiên cứu tác dụng của nó trên cơ thể con người. Thức ăn nầy được trình bày dưới hình thức bột nhão như cháo. Các chất nhừ nầy, theo chỗ chúng tôi có thể khám phá ra được gồm cả bã thảo mộc hoặc loại thế phẩm hóa học. Một số trong các loại cháo nầy, đã gây nên bệnh kiết lỵ hay chứng táo bón. Chúng tôi đã có thể tìm thấy được trong một loại cháo các hột lúa mạch có bệnh sủi nấm (mạch khuẩn bệnh của lúa mạch) rất nguy hại, loại cháo nầy đã làm chết nhiều tù nhân "thí vật" chỉ trong có vài tiếng đồng hồ.

    Mỗi tuần, chúng tôi được đưa đi cân đo và làm đối tượng cho các cuộc khám nghiệm khái quát, bên trong "khối", đầy náo loạn tiếng thét la và tiếng đánh đập. Mỗi tháng chúng tôi lại bị dẫn đi ra ngoài "khối" dưới sự canh chừng rất kỹ lưỡng để chịu qua một cuộc khám nghiệm đầy đủ hơn, và bị trích lấy máu; điều nầy làm cho sự yếu đuối về cơ thể của chúng tôi thêm trầm trọng. Phần đông các cuộc khám nghiệm nầy đã bắt buộc chúng tôi phải đứng mình trần ở ngoài sân trong rất nhiều tiếng đồng hồ.

    Một cách tổng quát, chế độ của khối 16 đã gây nên trong cùng một thời gian, một tử suất cao hơn hết, so với tử suất của các khối khác. Và các bệnh nhân hoặc người bị thương của khối không được nhận cho điều trị tại Bệnh xá.

    Trại Gusen.

    - Tôi 9 được nằm điều trị tại một bệnh xá trong "khối đầy rận". Chúng tôi bị nhốt nơi đây để xem có thể chịu đựng trong bao lâu sư tấn công của loại ký sinh nầy. Tôi đã thấy ông trưởng khối 31 thực hiện các thí nghiệm trên các bệnh nhân mà ông ta muốn điều trị cho họ. Ông ta có một ống tiêm thuốc thật vĩ đại, mà ông ta rút tất cả các ống thuốc của nguyên cả một hộp. Và ông ta đã hết sức kinh ngạc về kết quả thực hiện, vì cứ mỗi lần chích, các bệnh nhân lại ngã lăn ra chết trong những cơn đau đớn khủng khiếp.

    --------------------------------
    1Apomorphine; chất do morphine mất phần nước đi mà thành, dùng làm thuốc mửa.
    2Chúng ta sẽ gặp lại ông ta trong chương nói về bệnh đậu lào. Ding đã tự tử ngày "Giải phóng". Mrugowsky bị kết án tử hình và hành quyết ở Nuremberg.
    3Phụ tử tinh: Aconitrine, chất nầy rất mạnh lấy trong cây phụ tử (aconil), một loại cây độc cao khoảng một thước. Lá xanh và bông có màu xanh lơ.
    4Theo lời khai của Mrugowsky ở tòa án Nuremberg
    5Phúc trình của Mrugowsky, tại viện phạm tội học của ngành An ninh vào ngày 12-9-1944.
    6Câu nầy có vẻ bí hiểm mà các quan tòa đã không cố ý làm cho sáng tỏ. Thật ra thì biết đâu các tên lính S.S kia đã có xin phép một y sĩ nào đó để có người "che chở" cho hành động của họ.
    7Theo lời chứng thu thập được ngày 12-12-1966.
    8Chứng từ thu thập được ngày 26-12-66.
    9Lời chứng của Georges Parouty, ngày 8-1-1967.

     
     
     
    nguồn: tve-4u.org

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Lạc Đường Vào lịch Sử

    Nguyễn Mạnh Côn

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646373]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502170]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639423]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4470996]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340382]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600266]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689429]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2490720]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300090]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010118]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972320]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548811]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469852]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445475]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204030]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150479]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078419]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062479]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028644]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026274]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959332]
    25.Quỷ Bảo [921587]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907458]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905247]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876850]
    29.Hắc Nho [852012]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842897]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [839983]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755905]
    33.Tru Tiên [747711]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [744902]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661859]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622349]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592472]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569273]
    39.Hoàn Hảo [557732]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536739]
    41.Tầm Tần Ký [511893]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [455924]
    43.Thiên Đường [452663]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450741]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439762]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433957]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427313]
    48.Cậu Chó [417102]
    49.If You Are Here [411806]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408041]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm