hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Meg Cabot » Nhật Ký Công Chúa Tập 10: Mãi Mãi Là Công Chúa[35430] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   3.8/7 - 53 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
    PAGE OF 10
     

    Meg Cabot

    Nhật Ký Công Chúa Tập 10


    Mãi Mãi Là Công Chúa



    Dịch giả: Thanh Nga



    Dành tặng cộng sự của tôi, Laura Langlie, với tất cả tình yêu thương và lòng biết ơn vì sự kiên trì không mệt mỏi, lòng tốt, và quan trọng nhất là khiếu hài hước của cô!

    "Giống như những nàng công chúa trong truyện cổ tích" - cô bé rền rĩ - "ngoài đời thực họ cũng luôn bị người đời soi mói" .

    Trích trong "A LITTLE PRINCESS"
    Tác giả Frances Hodgson Burnett.



    PHẦN I

    1

    Cuốn Nhật ký Công chúa "xịn" của
    Công chúa Amelia Mignonette
    Grimaldi Thermopolis Renaldo
    MIA
    Công chúa Amelia Mignonette Grimaldi
    Thermopolis Renaldo (Mia)
    Thân mời bạn tới dự buổi tiệc sinh nhật lần thứ 18
    đồng thời cũng là buổi tiệc chia tay
    cuốn sách cuối cùng của
    bộ truyện Nhật ký Công chúa.
    Yêu cầu về trang phục: lộng lẫy và sang trọng.
    Không bắt buộc đội vương miện.
    Riêng Lana Weinberger, không ăn mặc quá hở hang!
    Nghi thức: Không nhún gối cúi chào.
    Không hôn Hoàng tử William.

    Phóng sự đặc biệt của

    teenSTYLE!


    teenSTYLE đã có buổi trò chuyện với Công chúa Mia Thermopolis về hoàng gia , lễ tốt nghiệp cấp 3,buổi prom cuối năm sắp tới và những lời khuyên về thời trang!

    teenSTYLE "chộp" được Công chúa Mia vào một buổi sáng mùa xuân đẹp trời , khi cô đang miệt mài tham gia vào một trong rất nhiều hoạt động của mình - dọn dẹp công viên trung tâm cùng với các bạn học năm cuối của trường TH Albert Einstein , chuẩn bị cho lễ nhận bằng tại đây trong vài tuần nữa!

    Thử hỏi trên đời này có cô công chúa nào đi sơn ghế công viên?Vậy mà công chúa Mia vẫn hùng hục sơn ghế trong chiếc quần bò cạp trễ tối màu,cùng chiếc áo phông cổ tròn đơn giản màu trắng và đôi giày balê hiệu Emilio Pucci.Tất nhiên là vẫn đậm khí thế công chúa.

    Cô chính là nhân vật hoàng gia biết thế nào gọi teenSTYLE nhất!

    teenSTYLE : Chúng ta đi thẳng vào vấn đề nhé.Mọi người rất muốn biết chuyện gì đang xảy ra với chính phủ Genovia.Độc giả của chúng tôi muốn hỏi:Liệu bạn có còn là công chúa nữa hay không?

    Công chúa Mia :À có chứ,tất nhiên rồi.Genovia từng là một nước quân chủ tuyệt đối,cho tới khi tôi phát hiện ra tập tài liệu vào năm ngoái ,công bố : tổ tiên của tôi với công chúa Amelie đã tuyên bố Genovia là nước quân chủ lập hiến-giống như nước anh-từ 400 năm về trước.Tài liệu đó đã được quốc hội của nước Genovia công nhận tính hiệu lực vào mùa xuân năm ngoái và cuộc bầu cử thủ tướng Genovia sẽ được diễn ra trong 2 tuần tới.

    teenSTYLE : Nhưng trong tương lai bạn sẽ vẫn là người trị vì Genovia chứ?

    Công chúa Mia : vâng,e là vậy.Tôi vẫn sẽ là người kế thừa ngai vàng Genovia,sau khi bố tôi qua đời.Người dân Genovia sẽ bỏ phiếu chọn ra vị Thủ tướng mà họ tín nhiệm nhất ,cũng giống như người dân nước anh vẫn làm,đồng thời vẫn chịu sự trị vì của nhà vua...Trong trường hợp Genovia,vì chúng tôi là một công quốc,nên không có vua,mà chỉ có hoàng tử hoặc công chúa.

    teenSTYLE : Tuyệt chưa!Thế là bạn vẫn có mấy cái vương miện,xe limo và những chiếc váy dạ hội lộng lẫy...

    Công chúa Mia : ....và vệ sỹ , paparazzi , không có cuộc sống riêng tư,bị đeo bám bởi những người như các bạn,bị bà nội bắt ép phải tiếp chuyện với các bạn để được lên bìa tạp chí,để thu hút thêm khách du lịch tới Genovia.Mà dạo này chúng tôi xuất hiện trên báo nhiều quá,từ khi bố tôi tranh cử Thủ tướng đối đầu với hoàng tử René,cháu họ bố tôi.

    teenSTYLE : Và hiện hoàng tử đang dẫn đầu số phiếu bầu,theo tin mới nhất mà chúng tôi nhận được.Mà thôi chúng ta hãy chuyển sang các kế hoạch của bạn sau khi tốt nghiệp trung học vào ngày 7 tháng 5 tới.Bạn định có trang trí gì thêm cho áo và mũ tốt nghiệp của mình không?

    Công chúa Mia : Nói thật là tôi thấy cái bài phát biểu tranh cử của Hoàng tử René rất lố.Anh ta đã nói:"Các bạn sẽ ngạc nhiên khi biết có rất nhiều người trên thế giới này chưa từng nghe tới cái tên Genovia.Họ vẫn cho rằng đây là một nước tưởng tượng,lấy ra từ trong phim.Tôi chính là người sẽ thay đổi được điều đó".Và ý tưởng biến Genovia thành một nơi tốt đẹp hơn của anh ta lại xuất phát từ việc bòn rút tiền của khách du lịch.Rene cho rằng Genovia hoàn toàn có thể trở thành điểm đến du lịch hấp dẫn như Miama hay Lasvegas!Vegas!Anh ta muốn xây dựng chuỗi nhà hàng như Applebee's outback steakhouse và Mcdonald's để thu hút khác du lịch Mỹ.Nghĩ gì luôn?Khác gì thảm họa với hệ thống cơ sở hạ tầng mỏng manh của Genovia?Một số cây cầu của chúng tôi đã 500 nămtuổi rồi!Đó là còn chưa nói tới vấn đề môi trường,các thuyền du lịch ngày nào cũng thi nhau ném tòm tọp đủ loại rác thải xuống nước.

    teenSTYLE : Ừm...chúng tôi biết bạn đang rất bức xúc về chuyện này.Nhưng độc giả của chúng tôi hứng thú hơn với những kiểu như bữa tiệc sinh nhật 18 của cô vào ngày 1 tháng 5 tới,hay sự thật về tin đồn bà nội cô,Công chúa Clarisse hiện đang ở New York để lên kế hoạch cho một sinh nhật 18 tuổi hòanh tráng trên du thuyền.

    Công chúa Mia : Tôi không nói là Genovia không cần phải cải tổ,nhưng không phải theo cái cách Hoàng tử René định làm.Tôi tin giải pháp của bố tôi -rằng cái người dân Genovia cần hiện nay là cải thiện chất lượng cuộc sống mới là đúng đắn.Bố tôi,chứ không phải Hoàng tử René,mới là người có đầy đủ các kinh nghiệm điều hành Đất nước mà người dân Genovia cần.Thứ nhất,ông là một hoàng tử và đã cai trị Đất nước trong hơn 10 năm qua.Thứ 2,hơn bất cứ ai ông biết người dân của mình cần cái gì và không cần cái gì...Và cái họ không cần chính là một nhà hàng ăn nhanh kiểu như Applebee's!

    teenSTYLE : Vậy là ...bạn định theo đuổi chuyên ngành khoa học chính trị ở Đại học.

    Công chúa Mia : Ôi không.Tôi đang tính đăng ký vào chuyên nghành báo chí,lớp sáng tác.

    teenSTYLE : Ồ vậy sao?Bạn muốn trở thành một phóng viên?

    Công chúa Mia : Thực ra tôi muốn trở thành một nhà văn.Tôi biết,để xuất bản một cuốn sách thật không dễ dàng gì.Nhưng nghe mọi người nói nếu bạn bắt đầu bằng một cuốn tiểu thuyết lãng mạn thì bạn sẽ có nhiều cơ hội hơn.

    teenSTYLE : Lại nói về đề tài lãng mạn,chắc giờ bạn đang bận rộn chuẩn bị cho sự kiện mà mọi cô gái Mỹ khác đang háo hức chờ đợi!Một sự kiện có tên là PROM?

    Công chúa Mia : À...Ừm...Vâng...Chắc vậy.

    teenSTYLE : Thôi mà,bạn hãy bật mí một chút đi.Ai chẳng biết chắc chắn là bạn sẽ đi!Chúng tôi ai cũng biết chuyện giữa bạn và người bạn trai lâu năm Michael Moscovitz đã kết thúc từ năm ngoái khi anh ấy sang Nhật.Theo như chúng tôi được biết thì anh ấy vẫn chưa trở lại Mỹ đúng không?

    Công chúa Mia : Vân đúng.Anh ấy vẫn đang ở Nhật.Và chúng tôi giờ chỉ là bạn.

    teenSTYLE : Dạo gần đây mọi người hay bắt gặp bạn đi cùng với một học sinh khác của trường THAE-Jonh Paul Reynolds-Abernathy Đệ Tứ.Có phải anh chàng đang sơn ghế đằng kia không?

    Công chúa Mia : Ừm...vâng ,đúng.

    teenSTYLE : Hay đây...!Liệu J.P có phải là anh chàng đặc biệt sẽ hộ tống bạn tới buổi PROM cuối năm của trường TH Albert Einstein không nào?Bạn sẽ mặc đồ gì?Bạn biết đấy,đồ ánh kim hiện đang là mốt của mùa Xuân năm nay...Liệu bạn có định khoác lên mình một chiếc váy ánh kim vàng không?

    Công chúa Mia : Ôi không!Tôi xin lỗi!Vệ sỹ của tôi không cố ý đá thùng sơn vào người bạn như vậy đâu.Chú ấy thật hậu đậu!Hãy gửi hóa đơn giặt ủi cho tôi nhé!

    Chú Lars : Nếu muốn kiện thì hãy tới Phòng truyền thông của Hoàng gia Genovia ở đại lộ số 5.

    Công Chúa Clarisse Marie Grimaldi Renaldo

    hân hạnh kính mời tới dự buổi tiệc mừng sinh nhật của

    Công chúa Amelia Mignonette Grinaldi Thermopolis Renaldo

    vào thứ Hai , ngày 1 tháng 5, lúc 7 giờ tối

    tại thành phố cảng phố Nam,cầu tàu số 11 Du thuyền Hoàng gia Genovia

    Clarisse 3

    Đại học YALE

    Công chúa Amelia thân mến

    Chúc mừng bạn đã được nhận vào trường Đại học YALE!Phần thú vị nhất trong công việc của tôi chính là được viết thư thông báo trúng tuyển cho các sinh viên ưu tú tương lai của trường.Bạn có quyền tự hào khi nhận được giấy báo trúng tuyển này của chúng tôi.Tôi biết YALE sẽ trở nên nổi tiếng hơn và sinh động hơn với sự hiện diện của bạn tại ngôi trường này.

    Đại học PRINCETON

    Công chúa Amelia thân mến.

    Chúc mừng bạn!Kết quả học tập xuất sắc cùng những thành tích hoạt động ngoại khóa của bạn đã gây ấn tượng rất mạnh với Phòng Đào tạo trường PRINCETON.Đó là mẫu sinh viên mà trường chúng tôi luôn mở rộng cửa đón chào.Chúng tôi rất vui mừng thông báo tin vui này với bạn và mong muốn sẽ sớm được chào đón bạn tại PRINCETON...

    Đại học COLUMBIA

    Công chúa Amelia thân mến

    Chúc mừng bạn!Chúng tôi vui mừng thông báo bạn đã được nhận vào trường Đại học COLUMBIA tại thành phố NEW YORK.Chúng tôi tin rằng tài năng và trí tuyệ của bạn sẽ được phát triển và nở rộ tại trường Đại học COLUMBIA này...

    Đại học HARVARD

    Công chúa Amelia thân mến

    Tôi rất vui mừng thông báo với bạn rằng Phòng Đào tạo Đại học HARVARD đã nhất trí dành cho bạn một suất học tại trường chúng tôi.Kèm theo đây là giấy nhập học của trường HARVARD xin hãy nhận lời chúc mừng cá nhân của tôi vì thành tích xuất sắc của bạn...

    Đại học BROWN

    Công chúa Amelia thân mến

    Chúc mừng bạn Phòng Đào tạo trường BROWN đã hoàn thành công tác tuyển chọn với hơn 19000 hồ sơ đăng ký năm nay và xin được vui mừng thông báo với bạn rằng hồ sơ của bạn đã được chấp nhận.Bạn...

    Daphne Delacroix

    1005 phố Thompson.Phòng 4A

    Thành phố New York,NY 10003

    Cô Delacroix thân mến

    Chúng tôi xin gửi kèm theo đây cuốn tiểu thuyết của cô , Chuộc lại con tim.Cảm ơn cô đã cho chúng tôi cơ hội được thưởng thức tác phẩm của mình.Tuy nhiên,nội dung của cuốn tiểu thuyết này không phù hợp với yêu cầu hiện nay của chúng tôi.

    Chúc cô may mắn với nhà xuất bản khác.

    Thân mến

    Net Christiansen

    Trợ lý Biên tập

    Nhà sách Brampft

    520 Đại lộ Madison

    Thành phố New York , NY 10023

    Tác giả thân mến

    Cám ơn bạn đã gửi bản thảo cuốn sách cho chúng tôi.Sau khi nghiên cứu rất kỹ,chúng tôi nhận thấy rằng nội dung của cuốn sách không liên quan với đầu sách của Nhá xuất bản CAMBRIDGE.

    Chúc bạn may mắn trong những lần cộng tác sau.

    Thân mến

    Nhà xuất bản CAMBRIDGE

    Cô Delacroix thân mến

    Cám ơn cô đã gửi bản thảo cuốn chuộc lại con tim cho chúng tôi.NXB AuthorPress có ấn tượng rất tốt và nhận thấy được tiềm năng của cuốn sách này.Tuy nhiên,cô cần phải biết rằng mỗi năm chúng tôi nhận được hơn 20.000 bản thảo từ khắp nơi gửi về và để có thể được chọn xuất bản,tác phẩm của bạn cần phải đạt được mức HOÀN HẲO.Với mức phí $5 / trang,tác phẩm chuộc lại con tim của bạn sẽ đươc in và phát hành vào giáng sinh năm sau ...

    Khóa cuối cấp Trường Trung Học Albert Einstein

    hân hạnh mời bạn tới dự buổi prom cuối cấp

    vào thứ Bảy ngày 6 tháng 5 ,lúc 7 giờ tối

    tại phòng kiêu vũ Waldorf-Astoria

    Thứ Năm,ngày 27 tháng 4,giờ Năng Khiếu và Tài Năng

    Mia - sau giờ học bọn mình đi mua váy mặc hôm prom đây - và cho buổi sinh nhật của cậu nữa.Chắc sẽ rẽ qua tiệm Bendel'sBarneys trước,sau đó nếu không kiếm được gì hay ho để mặc thì sẽ tạt qua tiệm Jeffrey and Stella ở trên phố.Cậu đi cùng không? - Lana

    Tin được gửi từ điện thoại di động không dây Blackberry

    L - Xin lỗi. Mình chịu rồi. Chúc mấy cậu shopping vui vẻ! - M

    Chịu là chịu thế nào? Có bận việc gì đâu nhỉ, rảnh mà! đừng có kêu phải đi học làm công chúa đi! Mình biết thừa bà cậu đã hủy "sô" toàn bộ để chuẩn bị cho bữa tiệc linh đình sắp tới của cậu. Khóa điều trị tâm lý càng không liên quan. Cậu chỉ hẹn với bác sĩ vào các ngày thứ sáu trong tuần. Thế thì bận gì? Chả bận gì! Đừng có mà chảnhrhhhhhhh! Bọn mình cần cái limo của cậu. Mình đã đốt sạch tiền đi taxi tháng này vào đôi xăng-đan xỏ ngón da lộn cả D&G rồi.

    Woww. Đúng là thành thật kế ra cho đám bạn biết về vụ đi khám bác sĩ tâm lý khiến mính thấy khoan khoái hẳn. Chẳng phải lo nghĩ gì cả, như lời bác Knutz đã nói.

    Nhất là khi hóa ra hầu hết bọn họ cũng đều đang phải trị liệu tâm lý.

    Nhưng một số trong đó - Ví dụ như Lana - Đôi khi lôi chuyện đó ra nói hơi bị nhiều.

    Sau giờ học mình phải giúp anh J.P với dự án cuối kì. Cậu biết anh ấy đang phải chuẩn bị cho buổi biểu diễn tốt nghiệp tuần tới còn gì. Mình trót hứa giúp anh ấy mất rồi. Và diễn viên trong đội diễn xuất dở khiếp đảm làm J.P lo đến mất ngủ. Anh ý nghĩ Stacey, em gái của chị Amber Chesseman diễn không được nhiệt tình cho lắm. Cậu cũng biết Stacey là một ngôi sao mà.

    Ối giời ơi, cái vở kịch dở hơi biết bơi mà anh ta viết kịch bản hả? Quá sợ luôn đấy, sao hai người cứ phải đọa vào nhau cả ngày thế? Cậu xa anh ta thử 10 phút thì có chết ai không. Đi shopping vơi bọn mình đi. Xong đi ăn kem ở Pinkberry! Mình mời!

    Lana nghĩ luôn cho rằng món kem ở Pinkberry sẽ giải quyết được mọi ưu phiền. Hoặc nếu không thì là một tờ Allure. Khi bà Benazir Bhutto bị ám sát, mình đã khóc hết nước mắt. Lana đẩy mình vào trong phòng tắm và tống cho một tờ Allure, dặn dò đọc kĩ từng trang một: " Cậu sẽ cảm thấy khá lên ngay thôi! "

    Giọng Lana khi ấy cực kỳ nghiêm túc.

    Điều ngạc nhiên là sau khi làm theo đúng lời cậu ý dặn, mình quả là có cảm thấy khá hơn thật.

    Mình cũng biết được nhiếu thông tin hơn về tác hại của cần sa.

    Lana. Đây là một tác phẩm nghệ thuật. Anh J.P vừa là nhà viết kịch vừa kiêm luôn làm dạo diễn. Mình cần phải đến cổ vũ cho anh ấy. Với tư cách là bạn gái. Cứ đi đi, đừng đợi mình.

    Chúa ơi,cậu bị làm sao thế?Đây là buổi PROM cơ mà.Thôi được rồi,tùy cậu.Tạm tha cho cậu với lí do cậu đang vô cùng lo lắng với cuộc bầu cử của bố cậu.À,còn nữa,thế năm tới cậu xin vào trường nào rồi?Chúa ơi,không thể tin nổi là chẳng trường nào chịu nhận cậu.Đến mình còn vào được trường Penn.Và bài luận của mình viết về lịch sử của bút kẻ mắt.Chắc tất cả là nhờ vào danh tiếng của bố mình.Mình đoán thế.

    Ha,ờ...Có lẽ vậy!Điểm SAT môn toán của mình thảm hại thế cơ mà.Trường nào mà chịu nhận mình chứ?Ơn Chúa là trường Đại học Genovia chịu nhận mình,vì gia đình mình là người sáng lập và là nhà tài trợ chính của trường...



    Nhất cậu đấy! Một trường Đại học ven biển!Mình có thể tới vào dịp Nghỉ Xuân được không?Mình hứa sẽ dắt theo vài anh chàng điển trai ở Penn tới theo...Thôi,phải đi đây,lại bị giục toáng lên rồi.Mà không hiểu họ NGHĨ sao nữa? Chẳng nhẽ họ không biết còn có hai tuần nữa thôi là kết thúc năm học rồi?Điểm số còn Qan Trọng gì nữa đâu!!!

    Chuẩn không cần chỉnh luôn đấy Lana.

    Thứ năm, ngày 27 tháng 4,giờ tiếng Pháp

    Hình như tất cả những gì mình làm là nói dối.

    Không phải chỉ với riêng Lana và bố mẹ.Mình nói dối tất cả mọi người.

    Những tưởng sau một thời gian dài điều trị mình sẽ khá hơn và bỏ được tật xấu này.

    Nhưng sự việc xảy ra gần hai năm về trước đã khiến mình hiểu đôi khi không phải cứ nói ra sự thật là giải quyết được mọi chuyện.

    Mặc dù mình vẫn cho rằng những gì mình làm là đúng- rằng mình đã mang lại cho người dân Genovia một nền dân chủ mà họ chưa từng biết đến - nhưng mình sẽ không lặp lại sai lầm đó một lần nữa.Mình đã làm tổn thương rất nhiều người - nhất là những người mình thật sự yêu quý - chỉ vì lời nói thật đó.Vì thế từ nay mình cứ... nói dối cho lành.

    Không phải kiểu nói dối hại người nhé!Chỉ là những lời nói dối vô hại,chẳng làm tổn thương ai.Xét cho cùng thì mình nói dối đâu phải vì tư lợi cá nhân.

    Biết làm gì bi giờ?Đi bô bô với thiên hạ là mình được nhận vào tất cả các trường đại học mà mình đã đăng ký?

    Thử hỏi những người không vào được trường nguyện vọng 1 - nhất là khi họ đã nỗ lực hết mình và rất xứng đáng được nhận vào trường... và số người đó chiếm khoảng 80% học sinh cuối cấp THAE - sẽ cảm thấy thế nào?

    Đấy là còn chưa kể đến phản ứng của mọi người khi biết chuyện nữa đấy.

    Với những người tốt bụng như Tina thì họ sẽ nói mình may mắn.

    May mắn ghê cơ!Trừ phi mọi người coi việc mẹ tình cờ gặp được bố tại một buổi tiệc ngoài trời và lỡ dính bầu là "may mắn".

    Mặc dù cô Hiệu Trưởng Gupta đã nhiều lần quả quyết nhưng mình vẫn không tin mấy chuyện học hành chăm chỉ có chút tác dụng gì với mình.

    OK... Mình làm khá tốt phần từ vựng và đọc trong bài thi SAT.Bài luận của mình cũng không đến nỗi nào (mình không định nói dối về điều này,ít nhất là trong cuốn nhật ký của riêng mình.Mình đã phải nổ lực rất nhiều).

    Phải thừa nhận là bảng thành tích hoạt động ngoại khóa của mìnhrất "sáng": một tay mang lại nền dân chủ chưa bao giờ được biết tới cho đất nước của mình,và hoàn thành cuốn tiểu thuyết dài 400 trang.

    Nhưng tận sâu thẳm đáy lòng mình biết : Mấy trường ĐH mình đăng ký chỉ đồng ý nhận mình vì mình là một Công Chúa.

    Không phải là mình không biết ơn những "tấm lòng vàng" đó.Mình biết mình sẽ được tạo nhiều cơ hội học tập tuyệt vời và đầy đủ với những ngôi trường này.

    Nhưng... giá như một trong số đó chịu nhận mình vì... mình,chứ không phải vì cái vương miện kia.Gía như mình có thể đăng ký vào trường bằng bút danh của mình - Daphne Delacroix - để kiểm chứng được điều này.

    Mà thôi,sao cũng được.Giờ mình đang có nhiều chuyện quan trọng hơn phải lo.

    Tất nhiên không to tát như chuyện mình sẽ làm gì trong bốn năm tới - hoặc hơn thế,nếu mình lười biếng và không xác định được sẽ học chuyên ngành gì ngay lập tức,giống như mẹ.

    Hiện giờ điều mình lo lắng nhất là chuyện của bố.Nhỡ bố không dành chiến thắng trong cuộc bầu cử sắp tới thì làm sao?Cuộc bầu cử mà nếu không bị mình "xì" thì sẽ chẳng bao giờ xảy ra.

    Còn bà thì quá sốc trước việc René,chứ không phải ai khác,ra tranh cử chống lại bố - và những tin đồn thổi kiểu như gia đình mình đã cố tình dấu đi bản Tuyên ngôn của công chúa Amelie để dòng họ Renaldo có thể yên ổn tại vị...- Đến nỗi bố đã phải tìm mọi cách đẩy bà đi Manhattan,đồng ý để bà toàn quyền tổ chức cái buổi tiệc sinh nhật ngu ngốc cho mình,cốt chỉ để bà không còn thời gian suốt ngày nheo nhéo:"Tại sao chúng ta phải dọn ra khỏi cung điện?".

    - cũng giống như các độc giả của teenSTYLE - Không hiểu được rằng cung điện Genovia và hoàng gia được bảo vệ bởi Tuyên ngôn của Công chúa Amelie (ngoài ra đây còn là điểm thu hút khách du lịch chính của Genovia,cũng giống như Hoàng Gia Anh).Mình đã không biết bao lần giải thích với bà rằng:"Cho dù kết quả bầu cử có thế nào thì bố vẫn luôn là Hoàng tử của Genovia,bà vẫn luôn là Công chúa Clarisse,và cháu vẫn luôn là Công chúa Genovia.Cháu sẽ vẫn tiếp tục đảm nhiệm các công việc từ thiện trước giờ;cháu sẽ vẫn phải đeo cái vương miện dở hơi này tại các buổi tiệc ngoại giao hay các đám tang mang tầm chính phủ...Cháu chỉ là không phải tham gia lập pháp thôi.Đó sẽ là công việc của Thủ tướng mà cháu rất hy vọng sẽ là bố.Bà hiểu ý cháu đúng không ạ?"

    Và tất nhiên là bà không bao giờ thèm hiểu.

    Ít ra thì đây cũng là diều duy nhất mà mình có thể làm cho bố : coi chừng bà.Khi quyết định công bố sự thật về chuyện Genovia-là-một-nước-dân-chủ,mình đã nghĩ rằng việc bố ra tranh cử chỉ là hình thức,và bố sẽ là ứng cử viên độc nhất cho cái ghế Thủ tướng.Với tính tình lãnh đạm của dân Genovia thì làm gì có ai thiết tha tranh cử.

    Có nằm mơ mình cũng không thể ngờ rằng bà Trevanni lại tung tiền cho đứa cháu rể ra tranh cử chống lại bố.

    Đáng ra mình phải lường trước được việc này.Xưa nay René đã bao giờ có công ăn việc làm gì ra hồn đâu.Giờ anh ta và chị Bella lại sắp có em bé,rõ ràng anh ta cần phải làm một trò gì đấy,ngoài việc thay tã cho con.

    À.chuỗi nhà hàng Applebee's cơ đấy!Chắc chắn anh ta ngậm tiền hoa hồng của bọn họ.

    Chuyện gì sẽ xảy ra nếu chuỗi nhà hàng ăn nhanh đó mọc ra tua tủa ở Genovia và - tim mình như bị rơi mất một mẩu khi nghĩ tới điều này - biến thành một công viên Disney nào đó?

    Mình phải làm gì để chuyện này không xảy ra?

    Bố yêu cầu mình không được hành động gì cả và hãy đứng ngoài việc này - bởi những gì mình làm đã quá đủ...

    Nhưng thế chỉ càng khiến mình cảm thấy tội lỗi.

    Mấy chuyện này thật là mệt mỏi.

    Bố và người dân Genovia đang phải đối mặt với rất nhiều sự thay đổi.Và mình cũng vậy.

    Điểm khác biệt duy nhất là họ không nói dối về chuyện đó,như cách mình đang làm.Trừ chuyện bố đang nói dối về lý do tại sao bà lại có mặt ở cái đất New York này (để tổ chức sinh nhật cho mình,trong khi lý do thực sự là vì bố không chịu nổi những "bài hát" của bà ở Genovia).

    Đó chỉ là một lời nói dối.Còn mình có rất nhiều.Lời nói dối này kéo theo lời nói dối khác.

    Danh sách những lời nói dối của Mia Thermopolis

    Lời nói dối thứ nhất : Tất nhiên đó là việc mình nói dối không được trường Đại học nào nhận (không ai biết được sự thật,trừ mình,và cô Hiệu Trưởng Gupta.Và bố mẹ tất nhiên rồi).

    Lời nói dối thứ hai : Tiếp đến là việc mình nói dối về đồ án tốt nghiệp của mình.Nó không hẳn là về lịch sử chế biến dầu ô-liu của Genovia,giai đoạn 1254 - 1650 như mình vẫn nói với mọi người (trừ cô Martinez,thầy hướng dẫn của mình... người đã đọc ít nhất 80 trang của cuốn sách,bởi sau đó mình không còn thấy cô ý sửa lỗi chấm câu của mình nữa.À,còn bác sỹ Knutz nữa,nhưng bác ý thì không tính).

    Ngoài ra không một ai có ý đề nghị được đọc nó cả,bởi vì chẳng người bình thường nào lại đi muốn đọc 400 trang sách về lịch sử chế biến dầu ô-liu của Genovia giai đoạn 1254 - 1650.

    Trừ một người.

    Nhưng mình không muốn nói về chuyện đó bây giờ.

    Lời nói dối thứ ba : Đó là vụ mình nói với Lana không thể đi mua váy mặc hôm prom cùng cậu ấy bởi mình còn bận gặp John Paul Renolds - Abenathy Đệ Tứ sau giờ học hôm nay,trong khi sự thật là...

    Đó không phải là lý do duy nhất khiến mình không thể đi mua váy cùng Lana.Mình chỉ không muốn để cậu ấy biết,bởi mình thừa biết Lana sẽ phảm ứng như thế nào.Mà mình giờ không có tâm trạng đối phó với một coo tiểu thư như Lana.

    Chỉ có bác sỹ Knutz biết mức độ của những lời nói dối của mình.Bác ý nói sẽ sắp lịch dành nguyên cả ngày cho mình để bàn bạc cách đối phó khi sự thật dduocj phơi bày - điều không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra.

    Bác ý cũng khuyên mình nên nói cho hết bởi tuần tới là buổi điều trị của mình.

    Theo bác Knutz thì chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều nếu mình nói ra sự thật - thừa nhận rằng mình được nhận vào tất cả các trường đại học mà mình đăng ký (vì chẳng hiểu sao bác ý lại cho rằng họ nhận mình không phải hoàn toàn bởi mình là một công chúa ),kể cho mọi gười biết đồ án tốt nghiệp của mình thực ra là về cái gì,bao gồm cả người duy nhất được đọc nó...và thú nhận vè buổi prom sắp tới.

    Nơi lý tưởng nhất để bắt đầu với sự thật đầu tiên chính là tại văn phòng của bác sỹ Knutz - sự thật rằng mình nghĩ bác ý mới là người cần phải được điều trị tâm lý.Đành rằng bác Knutz đã giúp mình vượt qua một trong những thời kỳ đen tối nhất của cuộc đời (mặc dù bác ý bắt mình phải tự thân làm mọi chuyện để ngóc đầu ra khỏi cái hố đen sâu thẳm đó ).Nhưng Knutz cũng có tí ảo khi nghĩ rằng chỉ cần nói ra sự thật là mọi thứ êm xuôi ngay.

    Bác ý chưa định hình được rằng sẽ có rất nhiều người tổn thương sâu sắc nếu đột nhiên mình phun ra sự thật.Chính bác ý cũng đã phải đứng ra giải quyết hậu quả của việc mình công bố Tuyên ngôn của bà Amelie. Bà và bố đã ghé văn phòng cảu bác ý hàng giờ đồng hồ sau khi vụ việc này bung bét. Quãng thời gian đó thật kinh khủng. Mình không muốn nó lập lại thêm một lần nào nữa.

    Mặc dù sự thật về mấy lờ nói dối của mình lần này không tới mứ khiến các bạn mình phải đi điều trị tâm lý.Nhưng Kenny Showalter - à quên,Kenneth,tên mới của cậu ta - mong mỏi được vào học ở trường ĐH Columbia hơn bát cứ điều gì,vậy mà cuối cùng cậu ấy chỉ được nhận vào nguyện vong 2 là trường MIT.MIT là một ngôi trường rất tuyệt,nhưng không đủ tuyệt với Kenny - à quên,Kenneth.Điều khiến cậu ấy phiền lòng với MIT chính là việc phải xa cô bạn gái Lilly - người sẽ theo học tại Columbia,như anh trai của mình - trong khi MIT ở tận Massachusetts,cách NewYork cả một bang.

    Rồi còn Tina nữa,nguyện vọng một của cậu ấy là Harvard nhưng lại chỉ được nhận vào NYU.Được cái Tina khá hài lòng với kết quả này bởi vì Boris cũng không được nhận vào trường Berklee ở Boston như nguyện vọng 1.Thay vào đó cậu ấy sẽ theo học tại trường Juilliard ở NewYork.Đồng nghĩa với việc Tina và Boris sẽ học cùng thành phố,mặc dù cả hai đều trượt chỏng vó ở nguyện vọng 1.

    À,Trisha sẽ vào trường Duke.Perin vào Dartmouth.Ling Su vào Parsons.Và Shameeka sẽ vào học ở Princeton.

    Nhưng vấn đề là không một trường nào trong số những trường trên là nguyện vọng 1 của họ (Lilly thực ra muốn theo học ở Harvard).Và những người có nguyện vọng muốn học chung trường với nhau cũng đều không được như ý.

    Trừ mình và J.P.Nhưng anh ý vẫn chưa biết điều đó.Bởi mình nói với anh ý là mình bị từ chối.

    Mình không thể cầm lòng được!Khi mọi người kiểm tra online và thư báo nhập học,không ai được chọn vào theo nguyện vọng 1,người này học cách người kia ít nhất là 1 đến 2 bang,mặt ai cũng thất thần,có người còn bật khóc...- còn mình thì cảm thấy một trời tội lỗi đổ ập xuống đầu khi được nhận vào tất cả các trường,và minh buột miệng nói:"mình cũng có được trường nào nhận đâu!".

    Nói dối như vậy còn dễ hơn nhiều là nói ra sự thật và khiến mọi người đau lòng hơn.Mặc dù câu đó của mình khiến mặt J.P tái xanh,nuốt nước bọt cái ực và vòng tay qua vai mình an ủi:"Không sao đâu em.Chúng ta sẽ tìm cách".

    Chán vô cùng!

    Được cái cũng chẳng ai nghi ngờ việc mình nói dối,bởi mình có bằng chứng thượng hạng là số điểm SAT cực lẹt đẹt của mình.Đáng ra mình không thể vào được trường nào mới phải.

    Vậy đó,giờ thì làm sao mình có thể nói ra sự thật cơ chứ?Mình không thể!Chịu thôi!

    Bác Knutz nói đó là cách hèn nhát để giải quyết vấn đề:"Cháu là một cô gái dũng cảm,cũng giống như bà Eleanor Roosevelt và Công chúa Amelie.Cháu hoàn toàn có thể vượt qua mọi trở ngại một cách dễ dàng".

    Nhưng chỉ còn 10 ngày nữa là mình tốt nghiệp rồi!Cứ giả vờ nốt đi cho xong!Bà luôn giả vờ có lông mày thật trong suốt cuộc đời đấy còn gì.

    Mia!Cậu viết lại nhật ký rồi à? Lâu lắm rồi mới thấy cậu viết.

    Chào cậu Tina!À,ừ,ừ.Mình đã kể với cậu rồi mà.Đợt vừa rồi bận rộn với cái đồ án tốt nghiệp quá.

    Khiếp,giỏi thật đấy,vật lộn với nó gần 2 năm ròng rã.Mình không ngờ lich sử chế biến dầu ô-liu của Genovia lại hấp dẫn cậu tới vậy.

    Ừ,thật mà!Nó là sản phẩm xuất khẩu chính của Genovia,dầu ô-liu và cách chế biến nó vô cùng thú vị.

    Ghê quá!Không thể tin được chính bản thân mình.Mình đúng thật là bỏ đi.Sản phẩm xuất khẩu chinh của Genovia,dầu ô-liu và cách chế biến nó là một chủ đề vô cùng thú vị?

    Giá Tina biết nội dung cuốn sách của mình!Tina sẽ chết ngất nếu cậu ý biết mình vừa hoàn thành cuốn tiểu thuyết lãng mạn lịch sử dài 400 trang...Cậu ấy xưa nay luôn tôn thờ tiểu thuyết lãng mạn mà!

    Nhưng mình chưa thể tiết lộ cho cậu ý biết được.Bởi nếu không xuất bản được nó thì mất mặt lắm!

    Giá cậu ý ngỏ lời đề nghị được đọc nó...Nhưng ai lại muốn đọc về dầu ô-liu và cách chế biến cơ chứ?

    OK,trừ một người.

    Nhưng có lẽ anh ý chỉ là theo phép lịch sự thôi.Đó là lời giải thích hợp lý nhất.

    Mà mình cũng không thể gửi cho anh ý đọc bản copy được.Bởi vì khi đó anh ý sẽ biết nội dung thật sự của cuốn sách.

    Và mình sẽ chết vì xấu hổ mất.

    Mia,cậu không sao chứ?

    Không,có sao đâu!Gì thế?

    Chẳng biết nói sao nhưng mình có cảm giác càng gần đến ngày tốt nghiệp cậu càng có vẻ hơi...xa cách.Mình biết cậu không được một trường đại học nào nhận,nhưng bố cậu hoàn toàn có thể can thiệp chứ nhỉ?Dù gì bác ý cũng vẫn là một Hoàng tử - và sắp tới sẽ là Thủ tướng.Hy vọng thế!Bố cậu chắc chắn sẽ chiến thắng cái tên René ỡm ờ rởm đời kia.Mình tin là bố cậu hoàn toàn có thể xin cho cậu vào NYU...và bọn mình có thể ở chung phòng!

    À...cứ từ từ!Mình đang cố không nghĩ về chuyện đấy quá nhiều.

    Còn lâu mới có chuyện không nghĩ.Mình đang ngạc nhiên không hiểu tại sao 6 tháng trời cậu không buồn sờ vào cuốn nhật ký.Mà này,Lana nói cậu không muốn đi mua váy dự Prom với bọn mình chiều nay là sao thế?Cậu ý nói cậu tới xẹm J.P tập kịch.

    Ối chà, thông tin lan hơi bị nhanh!cũng chẳng có gì lạ.Hai tuần cuối ở trường,mấy đứa học sinh cuối cấp như bọn mình có việc gì để làm đâu, ngoài buôn chuyện.

    À,ừ...phải đi ủng hộ bạn trai của mình chứ.

    Mình tưởng anh J.P cấm cậu không được xuất hiện tại các buổi tập kịch của anh ý,để cậu bất ngờ trong buổi công diễn đầu tiên?Thôi nào,Mia,thật ra,có chuyện gì thế?

    Tuyệt!Bác Knutz đã đúng.Mọi lời nói dối của mình đã bắt đầu bị vỡ lỡ rồi đây.

    OK,nếu phải bắt đầu nói thật với mọi người thì có lẽ mình nên bắt đầu từ Tina...Một người bạn tốt bụng, không bao giờ chỉ trích và luôn-sắt-cánh-bên-mình.Tina chính là cô bạn gái tâm tình thân nhất của mình hiện nay.

    Thú thật là mình cũng không chắc có đi dự prom hay không.

    CÁI GÌ?tại sao?Mia, cậu lại đang có tư tưởng chống lại các buổi tiệc lại đấy hả?Lilly kéo cậu vào vụ này đúng không?Mình tưởng hai người "chấm hết" với nhau từ đời nào rồi cơ mà?

    Bọn mình có nói chuyện!Thỉnh thoảng vẫn nói chuyện tí ti cho lịch sự ấy mà.Phải thế thôi,từ khi cậu ấy lên giữ chức Biên tập viên chính cho tờ The Atom vào đầu năm nay và không còn ai update tin tức lên trang toighetmiathermopolis.com gần hai năm nay rồi.Mình nghĩ bản thân cậu ấy cũng cảm thấy có lỗi.

    Mình cũng nghĩ thế.Sau cái ngày cậu ấy cư xử quá đáng với cậu giữa căng-tin, mình không còn thấy Lilly làm trò gì với trang web đấy nữa.Chắc hôm ấy Lilly trút hết bức xúc ra rồi.

    Ừ.Hoặc là thế hoặc là vì cậu ấy quá bận rộn với tờ The Atom.Và Kenny.Ý mình là Kenneth.

    Ờ,không ngờ Lilly có thể duy trì mối quan hệ với một anh chàng lâu tới vậy đấy.Nhưng nhiều khi hai người đó hơi bị quá đà ở nơi công cộng.À cậu có biết cậu ấy mới xỏ khuyên lưỡi không?Ơ mà mấy chuyện này thì có liên quan gì tới việc cậu không đi dự Prom?

    Sự thật là...J.P vẫn chưa mời mình đi dự Prom và mình cũng không thích để tâm lắm vì mình cũng chẳng muốn đi.

    Ối giời,có thế thôi?Mia ơi là Mia.Tất nhiên anh J.P sẽ mời cậu.Chắc tại anh ý bận rộn với vở kịch sắp tới - và suy nghĩ tặng gì cho cậu nhân dịp sinh nhật - nên chưa có thời gian nghĩ tới vụ prom.Cậu có muốn mình bảo boris đánh tiếng cho J.P không?

    Ặc!Ặc,ặc,ặc,ặc.

    Hô hô,nhất đấy!Mình rất muốn.Cậu làm ơn bảo bạn trai cậu nhắc khéo với bạn trai mình về vụ mời mình đi dự Prom đi.Thật lãng mạn hết biết!Mình luôn phải nhờ qua bạn trai của người khác để có một tấm vé đi dự Prom.

    Không cần nói thế.Mình hiểu ý cậu rồi!Chán quá đi thôi!Đáng ra đây phải là sự kiện vô cùng đặc biệt với bọn mình mới phải.

    Khoan...

    Tina đang nói về chuyện...

    Chắc vậy rồi.

    Cậu ấy đang nói về cái điều mà bọn mình vẫn hay nói trong suốt năm học đầu tiên khi mới vào cấp 3.

    Chuyện trao-tặng-Món-quà-Quý-giá-trong-đêm-Prom-cuối-cấp.

    Chẳng nhẽ cậu ấy không hiểu được là thời gian đã trôi qua - và nhiều chuyện đã xảy ra - kể từ ngày bọn mình chân ướt chân ráo vào lớp 10,mơ mộng về một buổi Prom cuối cấp hoàn hảo.

    Chắc cậu ấy không hy vọng rằng mình vẫn còn giữ cái suy nghĩ ngây ngô ấy sau ngần ấy thời gian.

    Mình không còn là Mia của ngày xưa.

    Người bên cạnh mình hiện nay cũng chẳng phải người khi xưa.Giờ mình với J.P.

    J.P và mình...

    Giờ đã quá là muộn để anh J.P đặt được một phòng tại khách sạn Waldorf rồi.Tin mới nhất mình nhận được là họ đã hết phòng.

    Ôi Chúa ơi!Cậu ấy đang nghiêm túc thật!

    Giờ thì mình hoảng loạn thật sự rồi đây.

    Nhưng có lẽ anh ấy sẽ đặt được phòng ở khách sạn khác.Nghe nói khchs sạn W cũng ok lắm.Không thể tin được là anh ấy vẫn chưa mời cậu!Chẳng hiểu J.P nghĩ gì luôn!Chuyện này chẳng giống anh ý chút nào.Mọi chuyện giữa hai người vẫn ổn đấy chứ hả?Không có cãi vã gì chứ?

    Không thể tin được là chuyện này đang xảy ra với mình.Thật kỳ cục!

    Hay mình nói thẳng cho cậu ý biết nhỉ?

    Mình không thể.

    Hay cứ kể?

    ...Không.

    Không, không có cãi vã gì hết.Chỉ là hai đứa mình phút cuối có quá nhiều việc phải làm,nào là chuẩn bị đồ án cho đồ án tốt nghiệp, lễ tốt nghiệp, cuộc bầu cử và buổi tiệc sinh nhật... Mình nghĩ anh ấy quên bẵng đi mất.Và cậu không đọc câu mình vừa viết lúc nãy à?MÌNH KHÔNG MUỐN ĐI DỰ PROM.

    Đừng ngớ ngẩn như thế, Mia!Tất nhiên là cậu muốn đi rồi.Có ai lại không muốn dự buổi Prom cuối cấp của mình chứ?Mà tại sao cậu không hỏi thẳng anh ý nhỉ?Bây giờ có phải những năm 1800 nữa đâu.Con gái chủ động mời con trai đi dự Prom thì có làm sao đâu.Ừ thì cũng hơi trái khoáy một chút nhưng hai người đã hẹn hò với nhau lâu rồi.Hai người đâu chỉ là bạn thông thường, ngay cả khi cậu vẫn chưa... cậu biết rồi đấy... vẫn chưa... ý mình là hai người vẫn chưa... đúng không?

    Awwwww... cô nàng vẫn không dám nói thẳng ra câu đó.Ha ha.Dễ thương ghê!Chết mất thôi!

    Nhưng Tina không phải là không có lý.Tại sao mình không hỏi thẳng J.P?Khi tờ quảng cáo về buổi prom bắt đầu xuất hiện trên The Atom,tại sao mình không xé ra một tờ và dán nó lên tủ đựng đồ của J.P kèm theo lời nhắn Chúng ta có đi dự không anh?

    Phải rồi,có gì phải ngại đâu,cứ hỏi thẳng J.P xem 2 đứa có đi dự Prom không.Giờ ăn trưa nào mọi người chẳng sôi nổi bàn tán về nó?Đúng là J.P dạo gần đây khá xao nhãng bởi vở kịch và tập dượt cho Stacey Cheeseman (nếu anh ý không liên tục viết lại kịch bản và bắt Stacey phải học lại các câu thoại mới).

    Mình hoàn toàn có thể dễ dàng moi được một câu trả lời Có hay Không từ J.P.

    Và vì anh ý là J.P nên câu trả lời chắc chắn sẽ là Có.

    Mình chẳng việc gì phải khiến bác Knutz bân tâm với chuyện tại sao mình không hỏi J.P về chuyện Prom,bởi nó chẳng có gì là khó hiểu cả.Có thể với Tina thì có,nhưng với mình thì không.

    Nhưng mình không muốn bàn về chuyện đó bây giờ.

    Nghe này,Prom với mình không còn quan trọng nữa Tina ạ.Mình thấy nó thật trẻ con.Không đi dự cũng chẳng sao.Vì thế,việc gì phải tốn thời gian đi mua một cái váy mà có lẽ mình sẽ không bao giờ mặc?Các cậu cứ đi chơi vui vẻ đi.Mình còn tỉ thứ việc.

    Đến bao giờ mình mới thôi gọi cuốn tiểu thuyết của mình là "tỉ thứ việc" nhỉ ? Người duy nhất trên thế giới này mình có thể nói thật mọi chuyện chính là Tina.Cậu ấy sẽ không phá lên cười khi biết mình đang viết một cuốn tiểu thuyết...đặc biệt là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn.Tina là người giới thiệu thế giới tiểu thuyết lãng mạn với mình,mở ra cho mình một cái nhìn mới về loại hình văn học này.Đó là những sách có nội dung rất lôi cuốn,vai nữ chính thường là người có cá tính rất mạnh,vai nam chính vừa hấp dẫn vừa dũng cảm,những hiểu lầm sẽ khiến cho họ xa nhau một thời gian...để rồi cuối cùng vẫn là một đoạn kết đẹp mê tơi cho cả hai.Chưa hết, cậu ấy còn là người đưa mình tới với thế giới xuất bản (dạng sách này được xuất bản nhiều hơn hẳn các loại sách khác,nên cơ hội để bạn có thể xuất bản một cuốn tiểu thuyết lãng mạn sẽ cao hơn rất nhều so với một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng).

    Tội gì phải viết những chuyện quá đau đầu làm gì cho mệt óc?

    Nếu Tina biết mình đang viết tiểu thuyết lãng mạn,cậu ấy chắc chắn sẽ xin đọc - nhất là khi cô nàng biết nó chẳng liên quan gì tới lịch sử chế biến dầu ô-liu của Genovia,vấn đề mà một người bình thường không bao giờ muốn đọc...

    À,trừ một người.

    Mỗi lần nghĩ tới chuyện đó mình chỉ muốn khóc thôi, bởi vì đó là lời đề nghị tuyệt vời nhất mà mình từng nghe.Hay nói đúng hơn là được đọc,như trong email Michael gửi cho mình.Anh ấy muốn được đọc cái đồ án tốt nghiệp đó của mình.Thỉnh thoảng bọn mình vẫn thư từ qua lại với nhau,mỗi tháng vài lần.Nội dung rất trong sáng , như giữa hai người bạn vói nhau , giống như bức thư đầu tiên mình gửi cho anh ấy sau khi chia tay - Chào anh.,Anh khỏe không?Mọi chuyện vẫn ổn.Bên này trời đang có tuyết,lạ không?Thôi,em phải đi đây.Chào anh.

    Mình dã rất ngạc nhiên khi nhận được lá thư gần đây của Michael,nói rằng Đồ án tốt nghiệp của em là về lịch sử chế biến dầu ô-liu của Genovia thời kỳ 1254 - 1650 đúng không?Thú vị đấy.Thermopolis.Có thể cho anh đọc không?

    Thật chẳng khác nào bị cái báng súng của chú Lars đập cho một cú vào trán.Bởi vì chưa từng có ai đề nghị được đọc cái đồ án đó của mình.Không một ai.Kể cả mẹ.Mình đã nghĩ với cái chủ đề nhạt nhẽo đó sẽ không một ai buồn bận tâm đòi đọc nó.

    Không bao giờ.

    Vậy mà Michael Moscovitz,từ tít tận bên Nhật (nơi anh ấy ở suốt gần hai năm qua,miệt mài với dự án cánh tay rô-bốt - mà mình gần như chắc chắn là sẽ không bao giờ hoàn thành được.Mình đã thôi không hỏi về chuyện đó nữa bởi vì như thế thật bất lịch sự,nhất là khi Michael rất ít khi nhắc tới nó), lại đề nghị được đọc.

    Mình đã phải nói nó dài tới 400 trang.

    Nhưng anh ấy nói không sao.

    Mình còn nói là 400 trang mà chưa giãn trang và phông chữ 9.

    Nhưng anh ấy nói sẽ tự cho cỡ chữ to lên để đọc.

    Và khi mình nói nội dung rất nhàm chán.

    Thì anh ấy nói anh ấy không tin những gì mình viết lại nhàm chán.

    Và thế là mình quyết định không trả lời email của Michael nữa.

    Mình biết làm gì bây giờ?Mình không thể gửi bản thảo đó cho Michael đọc.Mình có thể gửi nó cho các nhà xuất bản mình chưa bao giờ gặp mặt.Nhưng không phải là bạn trai cũ của mình!Không phải Michael!Trong truyện có nhắc tới cả sex nữa!

    Sao anh ấy lại nói như vậy?Rằng anh ấy không tin những gì mình viết là nhàm chán.Anh ấy đang nói gì thế không biết?Chuyện mình viết ra là Lịch sử chế biến dầu ô-liu của Genovia giai đoạn 1254-1650 cơ mà.Phải gọi là bố của nhạt nhẽo!

    Ừ thì cuốn sách của mình không phải viết về chủ đề đó.

    Nhưng anh ý có biết đâu!

    Vậy mà Michael vẫn nói như vậy.Tại sao?Đó không phải là điều mà những cặp đôi chia tay nhau - hay thậm chí là những người bạn thông thường - nói với nhau.

    Mà bọn mình bây giờ chỉ là bạn.

    Mình cũng không thể cho Tina xem được,mặc dù cậu ấy là bạn thân nhất của mình.Bản thân mình cũng chẳng biết tại sao phải xấu hổ đến mức độ này.Có hàng triệu người ngày ngày upload truyện của mình lên trên mạng mong muốn mọi người để mắt tới.

    Nhưng mình không thể làm thế.Không biết tại sao luôn.

    Không,thật ra là mình biết tại sao: Bởi vì lo sợ rằng Tina - chứ đừng nói là Michael hay J.P hay bất cứ ai - sẽ không thích câu chuyện của mình.

    Giống như các nhà xuất bản mà mình đã gửi bản thảo tới.Trừ Nhà xuất bản AuthorPress.

    Nhưng họ bắt mình phải TRẲ TIỀN CHO HỌ để xuất bản!Một Nhà xuất bản chân chính thì phải trả tiến cho TÁC GIẲ mới đúng chứ!!

    Được cái cô Martinez có nói là rất thích cuốn sách của mình.

    Nhưng mình không tin là cô ấy đã đọc tới trang cuối cùng.

    Nếu sự thật mình đúng là một nhà văn tồi thì sao?Nếu quả đúng là hai năm qua mình đã phí thời gian cho một thứ mà mình không hề có chút năng khiếu thì sao?Mọi người vẫn nghĩ rằng mình đang viết về lịch sử chế biến dầu ô-liu của Genovia thật.

    Ôi không.Tina vẫn tiếp tục càu nhàu về vụ prom.

    Mia!Prom không hề trẻ con chút nào!Cậu bị làm sao thế?Hay lại bị trầm cảm trở lại rồi ?

    "Bị trầm cảm trở lại" ?Sướng chưa này.

    Ok.Mình không thể lý luận vói Tina.Cậu ấy luôn dành chiến thắng.

    Không!Vớ vẩn,trầm là trầm thế nào.Mình cũng chẳng biết dạo này bị làm sao nữa.Chắc tại hồi hộp cho lễ tốt nghiệp sắp tới thôi.Được rồi,mình sẽ nói chuyện với J.P về vụ Prom.Ok?

    Cậu nói thật không ???Thật nhá????Cậu không chỉ nói bừa cho xong đâu đấy nhé!!

    Ừ,mình sẽ hỏi anh ý.Dạo này có lắm chuyện lung tung beng quá!

    Và cậu sẽ đi shopping với tụi mình sau giờ học hôm nay chứ hả?

    Ôi giời ơi!Mình không muốn đi shopping với họ tẹo nào.Thà đi học làm công chúa với bà còn hơn.

    Không ngờ mình viết ra được những dòng như thế!

    Ờ,đi.Tại sao không?

    YAY!Sẽ vui lắm đây!Đừng lo,bọn mình sẽ khiến cậu quên đi MỌI THỨ liên quan tới chuyện của bố cậu!

    Je ne ferai pas le texte dans la classe.

    Je ne ferai pas le texte dans la classe.

    Je ne ferai pas le texte dans la classe.

    Je ne ferai pas le texte dans la classe.

    Je ne ferai pas le texte dans la classe.

    Je ne ferai pas le texte dans la classe.

    Wow.Cô Wheeton tháng này ghê thế không biết.

    Chẳng chóng thì chày họ sẽ tịch thu hết các máy iPhone Sidekick của bọn mình.

    Họ đã cảnh báo chuyện này vài tuần nay rồi nhưng tới giờ vẫn chưa thấy ai hành động gì.

    Thứ Năm,ngày 27 tháng 4,giờ Tâm lý học

    OK!Mình vừa nói thật với một người về một chuyện...

    Và không có chuyện động trời gì xảy ra (trừ vụ cô Wheeton nổi giận lôi đình với bọn mình vì tội chuyền thư trong lớp).

    Mình kể với Tina sự thật là J.P chưa hề mời mình đi dự Prom... và rằng mình cũng chẳng hứng thú gì với việc tiệc tùng đó cả.Một sự thật đã được tiết lộ mà không kéo theo bất kỳ hậu quả nghiêm trọng gì cả.Tina cũng chẳng vì thế mà ngất lên ngất xuống như mình vẫn lo sợ.

    Cậu ấy chỉ tìm mọi cách thuyết phục mình rằng suy nghĩ như vậy là sai.

    Nhưng với những người như Tina thì có giải thích đằng giời cậu ấy cũng không hiểu được đâu.Cậu ấy là mẫu người điển hình của những cô gái trẻ mộng mơ,luôn coi Prom là điều tối thiêng liêng của tuổi học trò.

    Cũng đã có quãng thời gian mình có chung suy nghĩ ấy với Tina.Chỉ cần lật lại mấy trang nhật ký cũ là thấy.Mình đã từng điên cuồng với buổi dạ tiệc có tên Prom đó,tưởng rằng sẽ CHẾT MẤT nếu bỏ lỡ.

    Ở đâu đó sâu thẳm trong tâm hồn,mình ước ao có thể tìm lại được lòng nhiệt huyết năm xưa.

    Nhưng mình già mất rồi hay sao í.

    Và sự thật là mình chẳng thiết tha đi ăn tối (với món thịt gà dai ngoách và món rau diếp héo rũ trong bộ vấy rườm rà khó chịu) và nhảy nhót (theo những bản nhạc dở òm,ngang phè) tại khách sạn sang trọng Waldorf

    "Giá như mình có thể nói:Khi bắt gặp đôi mắt đen láy của Michael,mình hoàn toàn bình tĩnh và vui vẻ cười tươi chào hỏi anh.

    Mình đợi J.P mở lời trước nói rằng anh ấy đã đọc và rất thích tiểu thuyết của mình,giống như cách Michael đã viết trong lá thư...Nhưng tuyệt nhiên J.P không đả động một lời nào liên quan tới cuốn sách.Không một câu một chữ nào luôn.

    Cô Delacroix thân mến,

    Cám ơn cô đã gửi bản thảo tới Nhà xuất bản của chúng tôi.Sau khi cân nhắc rất kĩ chúng tôi rất lấy làm tiếc phải thông báo rằng cuốn Chuộc lại con tim không phù hợp với tiêu chí hiện tại của chúng tôi.

    Thân mến

    NXB Pembroke

    Lại bị từ chối!

    (Mình đã tới đây không biết bao nhiêu lần rồi.Lần cuối cùng đặt chân tới đây mình đã có bài phát biểu làm hủy hoại thanh danh của gia tộc mình,chứ đừng nói gì Đất nước của mình)."

    Giá mà...

    AHHHHHHHH!!!Chúa ơi,mình phải làm quen với cái thứ đang rung liên hồi trong túi áo thôi...

    Ameliaaaaaa - Ta cần đánh sáchhhhhhhh mới nhất của cháu cho buổi thứ Haiiiiiii tới đây.Ta đang rất buồn phiềnnnnnn đây.Theo thông báo mới nhất của Vigo thì mọi khách mời của cháu đều đã trả lời sẽ tớiiiiiiii.Cả thằng anh họ tên là Hankkkkkkk của cháu cũng sẽ từ Milan bay thẳng về Mỹ để tham dự.Meeeeẹ cháu cũng vừa báo là ông bà ngọai từ Indianaaaaaa cũng sẽ đáp máy bay tới.Điều nàyyyyyy khiến ta không vui tẹo nào.Tất nhiên về lý thuyết ta cần phải mời họ nhưng ta không bao giờ ngờ là họ lại đếnnnnnn thật.Thật là bực mình...Ta cần cháu rút đi vài khách.Du thuyền của ta chỉ chở được 300 người thôi.Gọi cho ta ngay - Clarissse,bà nooijiiiii của cháu.

    Tin được gửi từ điện thoại di động không giây Blackberry

    AAAAAAAAA!Tại sao bố lại đi trang bị điện thoại Blackberry cho bà làm gì cơ chứ?Bố quá tàn nhẫn khi cố tình hủy hoại cuộc đời của con gái?

    Nhưng ngu nhất vẫn là người đi dạy bà cách dùng nó!Mình thề sẽ trừng phạt lão Vigo này.

    Phản ứng thờ ơ ngoài cuộc:Là một hiện tượng tâm lý,trong đó một người không có ý định can thiệp vào bất cứ tình huống cấp cứu nào khi có những người khác ở bên cạnh,mặc dù họ hoàn toàn có khả năng giúp đỡ nếu chỉ có một mình.Lấy ví dụ trường hợp của Ketty Genovese - Một cô gái trẻ bị tấn công giả man trong một khu phố đông dân cư nhưng không một ai nhấc máy gọi cảnh sát bởi ai cũng nghĩ rằng sẽ có người khác làm việc đó rồi.

    BÀI TẬP VỀ NHÀ

    Lịch sử thế giới:Không quan tâm!

    Văn học Anh:tẻ nhạt!

    Lượng giác:Chúa ơi con ghét môn naỳ!

    NK và TN:Mình biết Boris sẽ có buổi biểu diễn ở Hội trường Carnegie trong lễ tốt nghiệp cuối năm nhưng TẠI SAO CẬU ẤY KHÔNG THỂ NGỪNG CHƠI MẤY BẲN CHOPIN ĐÓ TRONG VÀI PHÚT?????

    Tiếng Pháp:J'ai mal à la tête

    Tâm lý học II:Không thể tin là mình còn tâm trí chép bài giảng môn này cơ đấy.Mình là đứa duy nhất làm sống lại môn này.

    Thứ Năm, ngày 27 tháng 4, Jeffrey

    Tuyệt!

    J.P vừa nhìn thấy bọn mình ở hành lang đang tíu tít đi về hướng xe limo liền chạy lại hỏi: "Bọn em đi đâu mà trông vui vẻ thế?" và chú Lars đã buột miệng trả lời trước cả khi mình kịp chặn chú ý lại: "Mua váy diện hôm Prom".

    Cả Lana, Tina, Shameeka, và Trisha đồng loạt quay ra nhìn J.P đầy chờ đợi, lông mày đứa nào đứa nấy xếch ngược lên ra điều Hello?Prom?Nhớ không?Anh quên chưa mời bạn gái của mình đi dự Prom đấy!

    Tin tức lan truyền hơi bị khiếp thật! Việc J.P chưa mời mình đi dự Prom ý. Cần phải "cảm ơn" Tina!

    Mặc dù cậu ý chỉ là có ý tốt cho mình mà thôi.

    Tất nhiên J.P chỉ cười xòa một cái và vẫy tay chào cả bọn: "Bọn em đi chơi vui nhé. Chào chú Lars!"

    Sau đó anh quay lưng đi về phía khán phòng, nơi anh và CLB ngày ngày miệt mài luyện tập.

    Cả đám sửng sốt không thốt ra được tiếng nào - ý mình là Lana và mấy cô bạn. Họ không thể tưởng tượng nổi J.P đã không vỗ tay lên trán và ồ lên kiểu "Ối! Prom! Đúng rồi!". Sau đó quỳ xuống một chân và nhẹ nhàng nắm lấy tay mình xin lỗi vì đã quên khuấy đi mất, và mời mình cùng đi dự Prom.

    Nhưng mình chỉ phẩy tay cười nhạt nói với bọn họ rằng không việc gì phải ngạc nhiên tới vậy. Mình không để tâm đâu. J.P không thể nghĩ được việc gì khác ngoài vở kịch Hoàng tử của lòng dân của anh ý đâu.

    Mình rất thông cảm với J.P bởi khi còn đang viết dở cuốn Chuộc lại con tim mình cũng có chung một cảm giác như vậy. Mình không thể nghĩ tới việc gì khác. Mỗi khi có cơ hội là mình chui lên giường với Louie mập cuộn tròn bên cạnh (phải công nhận Louie đã chứng tỏ là một con mèo có tài viết văn thiên bẩm) và ôm lấy cái laptop viết lấy viết để.

    Đó cũng là lý do tại sao mình không động gì tới cuốn nhật ký này gần hai năm trời. Rất khó để làm việc gì khác khi bạn tập trung cao độ vào việc sáng tác.

    Hoặc có thể đó chỉ là mình.

    Không chừng bác Knutz gợi ý mình nên viết sách cũng vì lý do này, để mình không phải suy nghĩ quá nhiều... vào các việc khác.

    Hay những người khác.

    Mà mình cũng chẳng còn việc gì khác để làm bởi bố mẹ đã lấy đi mất cái TV trong phòng mình. Và mình lại không muốn ngồi xem mấy chương trình yêu thích ngoài phòng khách. Còn gì xấu hổ hơn khi ngày ngày ôm khư khư lấy cái TV xem chương trình Bệnh béo phì ở thanh niên: Sự thật đáng buồn.

    Công nhận, viết sách là liệu pháp điều trị hữu hiệu nhất, bởi vì nó thực sự có tác dụng với mình. Mình không có chút nhu cầu viết nhật ký một tẹo nào trong khi tìm tòi tài liệu cho cuốn sách của mình. Mọi tâm trí và sức lực của mình được dồn hết cho cuốn Chuộc lại con tim.

    Giờ khi cuốn sách đã xong (và bị tất cả các nhà xuất bản từ chối), mình bỗng nhiên cảm thấy có nhu cầu viết nhật ký trở lại.

    Đó có phải là tín hiệu tốt hay xấu mình cũng không biết nữa.

    Đôi khi mình nghĩ có lẽ mình nên bắt tay vào một cuốn sách khác.

    Điều mình muốn nói ở đây là mình rất hiểu mối bận tâm hiện nay của J.P.

    Vấn đề là, không giống như mình, J.P hoàn toàn có cơ hội đưa vở Hoàng tử ra công chiếu tại các sân khấu kịch (mặc dù có thể chưa tới tầm Broadway), bởi bố anh ấy có tầm ảnh hưởng với giới kịch nghệ đến vậy cơ mà.

    Chưa kể Stacey Cheeseman từng xuất hiện trên không biết bao nhiêu mẫu quảng cáo cho GapKids, và có một vai trong bộ phim điện ảnh của Sean Penn. J.P thậm chí còn mời được Andrew Lowenstein, cháu họ của em họ Brad Pitt, đóng vai chính trong vở kịch của mình. Vở kịch này chắc sẽ LỚN kinh hoàng luôn. Nghe mấy người đã từng tới xem các buổi tổng duyệt nói vở Hoàng tử rất có cơ được chuyển thể thành phim Hollywood .

    Quay lại chuyện Prom: không phải là mình không biết J.P yêu mình. Mỗi ngày anh ý nói câu đó tới cả chục lần...

    Lana đang cố bắt mình thử một chiếc áo quây hiệu Badgley Mischka.

    Giờ mình đã hiểu hơn nhiều về thời trang rồi. Thật đấy! Cách bạn chưng diện bên ngoài sẽ phản ánh cái nhìn của bạn về bản thân ở bên trong. Nếu bạn chểnh mảng với bề ngoài của mình - không gội đầu, mặc nguyên bộ quần áo vừa đi ngoài đường về để đi ngủ, hoặc khoác lên mình những bộ quần áo không hợp với dáng người mình hoặc đã lỗi mốt - đồng nghĩa với chuyện "Tôi không quan tâm tới chính bản thân mình. Và các bạn cũng không nên quan tâm tới tôi làm gì".

    Bạn cần phải Chú Tâm Một Chút tới vẻ bề ngoài của mình bởi điều đó có nghĩa là Tôi-là-người-rất-đáng-để-làm-quen. Quần áo của bạn không nhất thiết phải đắt tiền. Miễn là nó hợp với bạn.

    Giờ mình đã nhận thức được điều đó, và thấy hối hận là trong quá khứ đã có lúc không chú ý tới bản thân (mặc dù các ngày cuối tuần mình thường chỉ mặc độc một bộ quần áo ở nhà, khi không có khách).

    Sau khi ăn uống điều độ hơn, mình không còn gặp vấn đề với cân nặng nữa. Và vòng một của mình lại lùi xuống size B.

    Vì thế mình rất hiểu mấy nguyên tắc cơ bản về thời trang.

    Nhưng... tại sao Lana nghĩ mình lại hợp với màu tía nhỉ? Chỉ vì đó là màu của hoàng gia không có nghĩa nó hợp với tất cả những người trong hoàng gia! Không phải có ý phê phán gì đâu, nhưng có ai để ý Nữ hoàng Elizabeth dạo gần đây không? Bà ấy rất cần giảm các tông màu quần áo xuống một chút.

    Trích đoạn từ cuốn Chuộc lại con tim của

    Daphne Delacroix

    Shropshire, nước Anh, 1291

    Hugo ngó xuống thân hình trắng nõn đang trầm mình dưới làn nước trong vắt bên dưới, mọi ý nghĩ trong đầu anh bỗng rối bời . Nhưng câu hỏi lớn nhất được đặt ra lúc này là 'Nàng là ai?', mặc dù đã biết trước câu trả lời. Finnula Crais, con gái của chủ cối xay. Hugo lờ mờ nhớ có một gia đình mang cái họ đó làm công cho cha anh.

    Cô gái này có lẽ là một trong số những người con của ông chủ cối xay đó . Nhưng sao ông ta có thể khinh suất để cô con gái trẻ yếu ớt một mình lang thang giữa chốn thôn quê hẻo lánh trong bộ dạng đầy khiêu khích - hay nói đúng hơn là không mảnh vải che thân - như thế này?

    Ngay khi về tới trang viên Stephensgate, Hugo sẽ cho ông chủ cối xay đó tới nhắc nhở, để đảm bảo cô gái nhỏ nhắn này sẽ được gia đình quan tâm bảo vệ tốt hơn trong tương lai . Không lẽ ông ta không biết chuyện mấy tên hạ lưu đê tiện vẫn thường hay rình rập trên các đoạn đường vắng để tìm cơ hội cướp bóc và chiếm đoạt những cô gái trẻ như thế hay sao?

    Mải mê chìm đắm trong luồng suy nghĩ đó, trong một phút Hugo không kịp nhận ra rằng cô gái trẻ bên dưới đã bơi ra khỏi tầm ngắm của mình tới chỗ dòng thác nước đổ xuống . Từ mỏm đá phía trên nơi Hugo đang nằm phục đã bị che khuất tầm nhìn, nhưng anh chắc mẩm rằng có thể cô đang ngụp lặn dưới dòng thác nước để gội đầu.

    Hugo vui vẻ chờ đợi bóng hồng xuất hiện lại dưới làn nước trong xanh kia . Anh tự hỏi không biết có nên lặng lẽ chuồn khỏi đây như một hiệp sỹ chân chính, để rồi sau đó đứng bên đường đợi cô, như thể hai người xa lạ tình cờ gặp nhau trên đường, và đề nghị được hộ tống cô về tới Stephensgate.

    Mới nghĩ tới đó bỗng anh nghe thấy tiếng động nhỏ phía sau và đột nhiên cổ họng bị một vật nhọn kề sát, cùng lúc bị ai đó rất nhẹ cân thượng thẳng lên lưng .

    Phải cố gắng lắm Hugo mới kiềm chế được cái bản năng người lính tấn-công-trước-tra-hỏi-sau trong mình .

    Hơn nữa, xưa nay anh chưa bao giờ bị khống chế bởi cánh tay nhỏ nhắn và đôi chân thon thả đến vậy siết chặt lấy cổ và hai bên sườn . Còn đầu thì bị kéo giật ra sau, tựa vào một thứ vải mềm mại đầy cám dỗ.

    "Nằm yên!" - người đó nói . Hugo, quá thích thú với hơi ấm tỏa ra từ cặp đùi trắng nõn đang kẹp sát hai bên sườn và nhất là sự mềm mại giữa hai gò bồng đào nơi gáy anh đang bị siết chặt phía trước, không hề có ý định chống cự, trái lại còn vui vẻ nghe theo.

    "Ta đang kề dao ở cổ ngươi" - cô gái trẻ lớn tiếng đe dọa - "nhưng ta sẽ không dùng tới nó, trừ phi ngươi ép ta . Nếu làm theo những gì ta nói, ngươi sẽ không bị sao cả. Hiểu chưa?" .

    Thứ Năm, ngày 27 tháng 4, 7 giờ tối, ở nhà

    Daphne Delacroix

    1005 phố Thompson, phòng 4A

    New York, NY10003

    Tác giả thân mến,

    Cảm ơn bạn đã cho chúng tôi cơ hội được đọc bản thảo cuốn Chuộc lại con tim. Tuy nhiên, nội dung của cuốn sách này hiện không phù hợp với nhu cầu hiện tại của chúng tôi.

    Thậm chí không buồn có lấy một chữ ký! Thật không còn gì để nói!

    Vừa bước vào nhà đã thấy mẹ đang đứng chống nạnh giữa nhà oang oang hỏi tại sao dạo này thư từ từ các nhà xuất bản liên tiếp gửi tới địa chỉ nhà mình.

    Lộ tẩy rồi!

    Mình đã tính nói dối tiếp nhưng nghĩ lại thì thấy cũng chẳng có ích gì. Đằng nào rồi mẹ cũng sẽ biết, nhất là khi cuốn Chuộc lại con tim được xuất bản một ngày nào đó và mình dùng số tiền đó để mở thêm một khu khám chữa bệnh tại bệnh viện Hoàng gia Genovia.

    OK, mình chưa biết một cuốn sách xuất bản kiếm được bao nhiêu tiền nhưng nghe nói tác giả chuyên viết tiểu thuyết điều tra hình sự Patricia Cornwell đã mua được cả một chiếc trực thăng bằng số tiền bán sách.

    Tất nhiên mình chẳng cần gì tới trực thăng, bởi mình đã có chuyên cơ riêng của mình rồi (hay nói đúng hơn là của bố).

    "Con đã gửi bản thảo cuốn sách của con dưới một cái tên giả để xem có được xuất bản không" - mình thủng thẳng nói.

    Lâu nay mẹ cũng đã nghi ngờ mình không phải đang viết về lịch sử chưng cất dầu ô-liu Genovia rồi nên nói dối cũng chẳng ích gì. Mấy tháng gần đây, trừ lúc đi học ở trường và ở chỗ bà, đi trị liệu tâm lý hoặc đi chơi với Tina hoặc J.P... thì mẹ lúc nào chẳng bắt gặp mìh ở trong phòng trầm ngâm đeo tai nghe nghe nhạc phim Marie Antoinette, tay gõ máy tính liên tục với Louie Mập ve vẩy đuôi bên cạnh...

    Mình biết nói dối mẹ là không tốt. Nhưng nếu kể cho mẹ biết cuốn sách đó thực sự nói về cái gì thì chắc chắn mẹ sẽ đòi đọc.

    Không đời nào mình chịu để mẹ Helen Thermopolis đọc rồi, bởi có quá nhiều đoạn nhạy cảm người lớn được "cất" trong đấy.

    "Ờ" - mẹ chỉ tay về cái phong bì trên tay mình - "thế họ nói sao?"

    "Dạ" - mình nhún vai - "Không hứng thú"

    "Hmmm...Thị trường sách báo thời nay cạnh tranh hơi bị khốc liệt. Nhất là khi sách của con lại viết về lịch sử dầu ô-liu Genovia".

    "Vầng, con cũng biết thế" - mình nói giọng tỉnh queo.

    Chúa ơi, nhỡ tờ TMZ phát hiện ra sự thật về mình thì sao? Rằng mình là một đứa nói dối không chớp mắt! Như thế còn gọi gì là hình mẫu lý tưởng cơ chứ? Trước giờ mình vẫn được xếp vào dạng ngoan ngoãn hiền cùng mấy ngôi sao nổi tiếng như Vanessa Hudgens. Trừ vụ chụp ảnh nóng. Bởi mình không có ý định tự chụp ảnh và gửi cho bạn trai như cô ta.

    Thật khó mà nói chuyện với mẹ khi thầy Gianini và Rocky đang gõ trống ầm ầm trong phòng.

    Vừa nhìn thấy mình, Rocky vứt thẳng hai cái dùi trống sang một bên và lao tới ôm chặt lấy chân mình la ầm lên "Miiiiiiiiiiaaaaaaaaahhhhhhh".

    Thật hạnh phúc khi về nhà được đón chào nồng nhiệt như thế, cho dù đó chỉ là một cậu nhóc mới 3 tuổi.

    "Ừ, chào cưng. Chị về rồi" - mình xoa đầu Rocky và lết vào bếp với cậu nhóc vẫn đang dính chặt lấy chân - "Tối nay nhà mình ăn gì ạ?"

    "Hôm nay là ngày cửa hàng pizza Tre Giovanni mua 1 tặng 1 mà" - thầy G ngẩng đầu nhìn mình - "Thế mà con cũng phải hỏi".

    "Chị đi đâu về?" - Rocky hỏi.

    "Chị đi mua sắm với bạn" - mình nói.

    "Nhưng chị có mua gì đâu" - Rocky chỉ vào hai tay trống trơn của mình.

    "Ừ" - mình vừa mở tủ lấy thìa dĩa ra xếp bàn ăn vừa giải thích, còn Rocky vẫn chưa chịu buông chân mình - "Bọn chị đi mua váy dạ hội cho buổi Prom, nhưng chị không đi đâu vì chán lắm".

    "Từ bao giờ con cho Prom là nhảm thế?" - thầy G vừa lau mồ hôi vừa hỏi. Không ngờ đánh trống mà cũng ra lắm mồ hôi đến vậy. Người cậu nhóc con đang bám chặt dưới chân mình đây cũng đầm đìa mồ hôi.

    "Từ khi con bé trở thành thiếu nữ sắp-vào-đại-học-và-thích-châm-chọc-mọi-người" - mẹ tiếp lời - "Sau bữa ăn chúng ta sẽ họp gia đình. Vâng, alô?"

    Câu cuối là mẹ nói vào cái điện thoại đang kề sẵn bên tai, và gọi 2 phần pizza cỡ trung, 1 cái toàn thịt cho mẹ và thầy G, 1 cái toàn pho-mát cho Rocky và mình. À quên chưa nói, mình đã quay trở lại với hội ăn chay rồi. Hay nói đúng hơn là nửa chay-nửa thịt. Mình chỉ ăn thịt khi cực kỳ xì-trét và cần phải bổ sung thêm năng lượng cấp tốc, ví dụ như món thịt bò chiên giòn (ngon khủng khiếp! Không cưỡng lại nổi, dù đã cố). Và khi có ai đó mời mình ăn thịt - ví dụ tại buổi họp mặt tuần trước với Hội Domina Reis - mình sẽ vẫn ăn cho phải phép.

    "Họp gia đình về vấn đề gì ạ?" - mình hỏi, khi mẹ đã cúp máy.

    "Về con" - mẹ nói - "Bố con sẽ gọi điện về".

    Tuyệt chưa! Đây không phải là điều mình chờ đợi khi về nhà, sau một ngày dài mệt mỏi ở trường. Đảm bảo chẳng có tin gì tốt lành!

    "Con có làm gì đâu?" - mình hốt hoảng hỏi lại. Bởi vì lâu nay mình nào có gây chuyện gì đâu (trừ vụ nói dối mọi người xung quanh về... mọi chuyện). Mình luôn có mặt ở nhà vào đúng giờ giới nghiêm, mà chẳng cần tới sự đôn đốc của chú Lars. Bởi bạn trai của mình cực kỳ chu đáo và cẩn thận. J.P không hề muốn gây ấn tượng xấu với bố (hay mẹ hay dượng mình) nên mỗi khi hai đứa đi với nhau anh ấy luôn nhìn đồng hồ liên tục để đảm bảo rằng mình sẽ về nhà đúng giờ. Anh ấy sẽ quýnh quáng hết cả lên nếu mình chưa trên đường về nhà nửa tiếng trước giờ giới nghiêm. Mỗi lần như vậy là J.P lại lùa mình như lùa vịt lên xe chú Lars.

    Vì thế cho dù bố có gọi về vấn đề gì đi chăng nữa thì mìh cũng chẳng sợ. Bởi mình chẳng làm gì cả!

    Ít nhất là lần này.

    Mình đi vào phòng thăm Louie Mập, trước khi pizza được giao tới. Cứ ra khỏi nhà là mình lại lo lắng cho cậu chàng. Mình đã có một lựa chọn khiến cho mọi người xung quanh mình phải phiền lòng. Mình dã chọn học đại học ở Mỹ, thay vì Đại học Genovia - ngôi trường mà chẳng ai buồn đăng ký, ngoài con cái của các nha sỹ và bác sỹ phẫu thuật thẩm mỹ giàu có chuyên phục vụ cho các sao nổi tiếng. Lý do rẩt đơn giản: chẳng có trường nào khác nhận. Spencer Pratt trong phim The Hills có lẽ cũng đã theo học ở đó nếu không kiếm được một chân trong show truyền hình của người bạn cũ của bạn gái mình. Lana có lẽ cũng sẽ phải xin vào học ở đó nếu mình không ép cô nàng ôn bài thường xuyên và cấm không cho la liếm ở trang buatiectoiqua.com hàng đêm như mọi khi.

    Vấn đề là, không trường đại học nào mình nộp đơn đăng ký lại cho phép mang theo mèo vào ký túc xá. Nếu chọn một trong những trường đó và vẫn muốn mang Louie Mập theo thì mình sẽ phải thuê nhà ở ngoài. Đồng nghĩa với việc mình sẽ chẳng kết bạn được với nhiều người và có nguy cơ trở thành kẻ bị xã hội ruồng bỏ còn dã man hơn trước.

    Nhưng làm sao mình có thể bỏ Louie Mập lại? Lâu nay nó lúc nào cũng sợ Rocky... bởi vì; Rocky yêu Louie Mập kinh khủng. Cứ hễ thấy bóng dáng con mèo ở đâu là cậu nhóc sẽ phi ngay tới chộp lấy đuôi, bế xốc nó lên và ghì thật chặt. Trong khi Louie Mập đặc biệt ghét là nắm đuôi và ôm nghiến vào lòng như thế.

    Vì thế khi mình không có bên cạnh bảo vệ, Louie Mập sẽ luôn trốn trong phòng mình (Rocky bị cấm vào phòng mình sau khi phá tan hoang các mô hình đồ chơi phim Buffy the Vampire Slayer của mình).

    Nếu mình đi học đại học, Louie Mập sẽ phải trốn trong phòng mình suốt 4 năm ròng rã, mà không có ai ngủ cùng và gãi tai cho hằng đêm.

    Như thế thật không phải với mèo cưng của mình!

    Mẹ nói Louie có thể chuyển sang phòng mẹ (Rocky cũng bị cấm vào - khi không có người lớn - bởi vì cậu nhóc rất thích nghịch đống mỹ phẩm của mẹ và đã từng gặm mất mấy thỏi son Lancôme Au Currant Velvet rồi. Mẹ đã phải bôi dầu vào tay nắm cửa để Rocky không mở được).

    Nhưng mình không chắc liệu Louie Mập có thích ngủ cùng với tiếng ngáy như máy dệt của thầy G hay không.

    Có điện thoại! J.P gọi.


     
     
    PAGE OF 10
     
    nguồn: e-thuvien.com

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISKỊCH BẢNEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Thúy Kiều Giao Chỉ

    Nguyễn Đình Thiều

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5621773]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5467898]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4606188]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4429686]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4300950]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3560011]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2659979]
    11.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2274201]
    12.Phàm Nhân Tu Tiên [2257002]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [1987011]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1970026]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1541523]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1451523]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1424772]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1198477]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1136612]
    20.Cô Gái Đồ Long [1062312]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1052661]
    22.Điệu Ru Nước Mắt [1013104]
    23.Đàn Chỉ Thần Công [1012862]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [945350]
    25.Quỷ Bảo [904988]
    26.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [900551]
    27.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [890513]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [866160]
    29.Hắc Nho [835916]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [827762]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [827636]
    32.Hóa Huyết Thần Công [741714]
    33.Tru Tiên [740286]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [732147]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [651445]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [618239]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [590449]
    38.Nghịch Thủy Hàn [556757]
    39.Hoàn Hảo [552476]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [528029]
    41.Tầm Tần Ký [505106]
    42.Thiên Đường [449045]
    43.Song Nữ Hiệp Hồng Y [443691]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [436715]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [436090]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [423963]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [414153]
    48.Cậu Chó [410354]
    49.If You Are Here [408766]
    50.Từ Khi Có Em [397969]
      Copyright © 2002-2016 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm