hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Tập Truyện » Phan Ý Yên » Người Lớn Cô Đơn[699] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   0.0/7 - 0 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Phan Ý Yên

    Người Lớn Cô Đơn



    MỤC LỤC 


     

    Chị Gái

    Nhiều khi tôi thấy mình kiếm được cớ để viết đơn giản ghê lắm! Kiểu như là, hôm rồi trời mưa. Nấu canh cải dưa chua với thịt bò. Mà lâu ngày rồi mới nấu. Quên mất dưa cải sẵn mặn, sẵn chua. Thành ra bát canh mặn thấy ớn. Chua thấy rầu. Rồi ruột da tự nhiên lênh láng cả. Vây, là được cái cớ mà rền rĩ, rền rĩ gõ.

    Mà ai lỡ đọc tiếp rồi. Làm ơn đừng trách sao truyện gì mà cứ ỉ ê. Không phải tại tôi. Tại bát canh dưa cải chua nấu thịt bò. Chỉ mà mặn! Chỉ mà chua! Nghen!

    Chị ngồi trên phản, quần đùi thiệt ngắn, húp canh sồn sột. Canh dưa cải thịt bò, món mẹ nấu mà chị thích nhất. Chị nói với về phía tôi, lúc ấy đang cúi đầu vào quyển giáo khoa lớp tám.

    "Con Dinh sau này học vừa thôi nhé! Kiểu gì mày cũng xinh hơn chị. Cố học cách mà chọn chồng. Đàn bà chỉ cần có thế!"

    Ừ, học cách mà chọn chồng. Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ về chị. Nghĩa là rõ nét nhất. Chân thật nhất. Chị đi Tây, lấy chồng Tây năm tôi học lớp mười. Kể từ đó, hình ảnh của chị bị thời gian xóa dần đi như kiểu người ta xóa mực bút dạ trên bảng mica. Chỉ mờ chứ không bao giờ sạch được, lâu ngày thành những vệt kéo dài loang lổ. Một năm chị gọi về nhà một lần. Lần nào cũng vào ngày mùng Bảy tháng Bảy âm lịch.

    Có lần mẹ mắng, bảo: "Tao với mày có phải Ngưu Lang Chức Nữ đâu mà mày năm nào cũng gọi về ngày này hả con?" Rồi khóc rưng rức lên. Đêm nằm tôi hay vắt tay lên trán. Thấy mình sao kỳ lạ, đã bao lâu rồi, tôi quên mất mình còn một người chị gái.

    Lúc tôi vào đại học, chị gửi quà về. Một cái vòng tay khắc tên tôi trên đó. Đến lớp lũ bạn xuýt xoa khen đẹp, hỏi mua đâu, bao nhiêu tiền... Tôi kể chị tôi cho. "Dinh có chị gái à?" Ừ nhỉ, tôi có chị gái à? "Lấy chồng Tây, đi rồi!" "Sướng nhé!" Ai sướng? Sướng thế nào?

    Tôi gọi điện hỏi chị: "Có sướng không?"

    Chị cười to trong điện thoại. Lảnh lót. Ngân dài. Mẹ bảo tiếng chị cười như tiếng khánh rung. Chắc tại mẹ đặt chị tên là Khánh.

    "Mày lớn rồi Dinh ạ!"

    "Bao nhiêu năm có gặp đâu mà chị biết em lớn?"

    "Biết quan tâm đến chuyện sướng khổ là có lớn lên rồi!"

    "Thế chị sống thế nào?"

    "Người ta có hàng trăm nỗi lo hàng ngày. Tao thì chỉ có một. Năm giờ chiều mua cho được ổ bánh mì dài cho buổi tối vì thằng chồng nó thích cửa hàng ấy. Và chỉ đúng năm giờ chiều, chúng nó mới nướng mẻ mới, không đến ngay thì hết. Nếu cuộc sống như thế được gọi là sướng. Thì chị mày cũng sướng Dinh ạ!"

    Hôm đấy tôi gác máy. Thấy lòng lộn xộn, rối rắm.

    Mùa hè ở miền Trung hanh hao dữ dội. Rừng rực như đứa con gái lúc nào cũng khát khao. Có đợt gió nào là được vuốt ve mơn trớn đợt ấy. Sướng râm ran, mê mẩn. Hết quãng rồi lại càng rừng rực hơn, khát khao hơn. Mẹ xin ở đâu về được cái giường gấp vải dù bộ đội bạc thếch, nhìn là biết nặng trĩu gió sương. Không biết có đỡ thêm được nổi chút ân tình nào nữa không. Tôi gối đầu lên đùi mẹ. Đợi cò về. Mà chỉ đợi có thế thôi chứ có cò nào về trên mấy cái cột nhà bê tông nữa. Mẹ thì thầm thủ thỉ. Như kiểu người ta kể chuyện cổ tích.

    "Tóc con Dinh hoe hoe nhỉ! Không như tóc chị Khánh mày."

    "Hôm trước xin mẹ mày làm xoăn phải không? Mai nhắc mẹ đưa tiền nhé!"

    "Đi học có cần gì không?"

    "Có để ý thằng nào chưa?"

    "Mẹ thấy thằng Vinh hay kiếm cớ sang tìm Dinh lắm đấy!"

    ...

    Tiếng mẹ lúc xa lúc gần. Miên man bất tận. Cứ ủ ê như nỗi nhớ không vượt được khỏi bờ môi. Tôi thấy nước mắt mình đột nhiên rịn ra vô cớ.

    "Mẹ ơi, sao chị Khánh không về?"

    Câu hỏi đập vào khoảng không, vỡ òa. Những mảnh vụn găm mỗi nơi một ít, nên cứ đau ri rỉ, ri rỉ không thôi.

    Chiều tà, mẹ lại nấu canh cải chua với thịt. Tôi ôm mẹ từ sau lưng, hít hà: "Mai mốt con chọn chồng giỏi hơn chị Khánh mẹ hén!" Vai mẹ gầy, khô cong đột nhiên nhũn ra, lềnh lệch. Hôm đó chắc có giọt nước mắt nào rơi lẫn vào nên bát canh dưa cải mặn đến thê lương.

    Tháng Mười một, trời miền Trung lênh láng nước. Gió mùa đông bắc oằn oại mãi cũng vượt qua được đèo Hải Vân, vậy mà vẫn còn lạnh ghê lạnh gớm. Chị về. Áo dạ tím, bốt cao, gõ lên vỉa hè đường lộc cộc, cả ngõ chìa đầu ra xem đứa nào chơi trội, guốc dập hơn cả tiếng mưa. Chị chỉ nhoẻn miệng cười. Nhìn hiền thấy lạ.

    Cả tuần ăn canh rau dưa cải chua, hôm thì thịt bò. Hôm lại với cá rô đồng, phần chiên giòn, phần nấu canh. Mẹ ngồi vuốt tóc chị, bảo: "Sao tóc mày ngày càng đen thế hả Khánh?", rồi thở dài thườn thượt. Chị cũng chỉ nhoẻn miệng cười. Nhìn hiền thấy lạ.

    Hàng xóm sang chơi, hỏi han tíu tít. Bảo: "Cô Khánh giờ nói tiếng Tây chắc còn giỏi hơn tiếng Việt." Bảo: "Bánh mì, bít tết có khác, cô Khánh trắng ra nhiều, nhìn cứ như Tây." Rồi: "Cô Khánh có anh bạn Tây nào giới thiệu cho con gái nhà bác với!"

    "Phen này nhà bà được nhờ nhé!" Bảo... Bảo... Chị chỉ nhoẻn miệng cười. Nhìn hiền thấy lạ.

    Chị Khánh của Dinh, mặc quần đùi húp canh sồn sột. Chị Khánh của Dinh ăn to nói lớn, mắng ai thì như hất cả bát nước vào mặt đừng hòng ngóc đầu lên. Chị Khánh của Dinh đâu biết cười nhoẻn. Đâu có biết hiền. Chị Khánh của Dinh...

    Chủ nhật, chị bảo Dinh: "Cà phê không?" Dinh ừ. Vào một quán nhè nhẹ, có trúc, có tre, có bồn phun nước, bật nhạc giao hưởng nghe chừng cũng du dương lắm. Chị hỏi Dinh học hành thế nào, đã có người yêu chưa? Có định đi du học không, chị thấy bây giờ Việt Nam người ta đi nhiều lắm, mở mắt ra. Nếu muốn thì chị tính, rồi chị giúp. Rồi chị lại hỏi mẹ có khỏe không? Có bệnh gì mà giấu không cho chị biết không? Nhà cửa có cần mua sắm gì không? Dinh bảo: "Mẹ chỉ cần chị ở nhà!" Thế là ngắt hết hàng loạt câu hỏi.

    Chị uống nước cam. Dinh uống Coca, quán chuyển sang phần nhạc trẻ. Quán càng lúc càng có thêm khách tầm độ mười tám, hai mươi. Chị cười: "Chắc lúc này chúng nó chê chị già!" Dinh lại ngắt: "Chồng chị thế nào?" Mẹ đã dạy đàn bà may mắn, nhắc đến chồng mắt tự nhiên sáng rực lên. Mẹ bảo đó là hạnh phúc. Đàn bà bất hạnh, nhắc đến chồng tự nhiên lồng ngực siết lại, mắt mờ đi chao đảo. Dinh dò thử, thấy chị ngồi yên.

    Chị xin thêm ấm trà. Dinh gọi đĩa hạt dưa. Quán vẫn nhạc trẻ, ì ầm ở một góc xa. Chị hỏi Dinh có biết đánh bạc không? Dinh bảo chị mua vé số. Chị cười bảo đánh bạc mất nhiều. Đàn bà chỉ mong ước ở một người đàn ông ống như đánh bạc. Chỉ là thua sớm hay thua muộn mà thôi. Nhưng rốt cuộc cũng là mất hết. Chị thì thích thua sớm. Gọn và nhẹ. Nỗi đau tụ lại như đá đông. Chứ mà thua muộn, thì đau lắm. Vì nỗi đau cứ pha lẫn hy vọng, rồi thỏa hiệp, rồi ám ảnh... Cả đời này cũng không thể dứt.

    Trời muộn. Gió táp vào mặt. Chị ngồi sau xe máy, hai tay vòng qua người Dinh, mặt úp vào lưng Dinh thở khẽ. Chị thầm thì: "Ngày xưa trời lạnh, cũng có người hay thổi vào lưng chị như thế." Dinh ngạc nhiên: "Tiểu tiết thế mà chị cũng nhớ nhỉ!" Ừ, đàn bà si mê vì tiểu tiết mà Dinh. Một chút hà hơi vào gáy lúc mùa đông đủ để bắt đầu "canh bạc". Sau này, ráng mà làm người đàn bà độc lập nghen Dinh!

    Chị đi rồi, miền Trung cũng thôi mưa. Mẹ ngồi gấp áo ngoài sân, mân mê vuốt cho hai tà phẳng lì, chiếc áo chị để quên ở nhà. Hàng xóm thở dài: "Sao mà phải đìu hiu đến thế!" Mùng Bảy tháng Bảy. Chị không gọi điện về. Rằm tháng Bảy. Chị cũng không gọi điện về. Sinh nhật. Chị không gọi điện về. Mẹ bảo Dinh gọi điện sang hỏi. Không ai nhấc máy trả lời, xì xồ một tràng tiếng Pháp, Dinh không hiểu. Noel, chị không gọi điện về. Tết. Chị không gọi điện về. Đêm nào mẹ cũng nằm nghiêng. Gió ràn rạt qua ô cửa.

    Dinh cũng nằm nghiêng. Không biết canh bạc của chị có phải đã thua sạch sành sanh. Mẹ bảo Dinh viết thư sang. Nói chị Khánh thôi, vứt hết mà về nhà với mẹ. Có canh dưa cải chua nấu thịt bò, nấu cá rô đồng. Vứt hết vứt hết. Mùng Bảy tháng Bảy, chị gọi điện về. Mẹ chửi um lên trong điện thoại. Chị cười, khoe vừa ngoại tình xong. Thằng chồng giận lắm. Nhưng chẳng chịu ly dị. Sợ chị đòi chia tài sản. Chị cười khan trong điện thoại. Tay mẹ run, bấu vội lấy thành tủ. Dinh giật vội ống nghe, mắng: "Chị điên đấy à?"... Chưa hết câu đã nghe tiếng nấc đầu bên kia.

    "Dinh à, chị vẫn còn chưa được thua hết... Ráng mà làm người đàn bà độc lập nghen Dinh!"

    "Ráng mà làm người đàn bà độc lập nghen Dinh!"

    Không hẳn cứ để ý đến bạn là si mê bạn. Không hẳn cứ châm chọc bạn là ghét bạn. Không hẳn cứ khen ngợi bạn là yêu bạn. Và không hẳn cứ ruồng bỏ bạn là nhẫn tâm với bạn.>Mùa đông

    Tôi viết những dòng này bằng cả một mùa đông.

    Mùa đông rù rì.

    Mocha nhiều đường. Trà bạc hà. Bánh rán nhân mứt quả bồ anh tử.

    Mùa đông rù rì đến sớm.

    Don lái xe dọc miền Nam, bảo sẽ mang về cho tôi chút gió? Sao lại gió? Vì gió thì miễn phí. Đồ keo kiệt. Thế thì nắng nhé! Ừ, thì nắng vậy.

    Mùa đông rù rì.

    M kéo cổ áo tôi cao lên. Anh bảo phong phanh thế có ngày không còn tiếng mà cãi nhau với người ta. M mặc áo dạ màu ghi xám. Quần âu kẻ sọc mờ màu đen. Hai tay đút túi quần. M đi thẳng lưng, đầu luôn hướng về phía trước, vuông với mặt đất một góc chín mươi độ. Tôi nhớ M đến miên man lên được. Cái cảm giác tê buốt đầu lưỡi khi M nhìn tôi. Khi M ôm chầm lấy tôi. Khi M vuốt dọc sống lưng tôi trần trụi. Cái cảm giác tê buốt đầu lưỡi khi mùa đông ràn rạt không thể lọt nổi qua khe hở bé tẹo lúc chúng tôi ôm nhau.

    Mùa đông rù rì, thủ thỉ.

    Don rủ đến Barca đi. Ở đấy có nhiều nắng miễn phí lắm. Don sẽ mua tapas cho tôi. Tuy không miễn phí nhưng cũng không đắt là mấy. Đồ keo kiệt! Tapas mà chê à? Về nhà đi Don! Không. Trẻ con cần có bố. Ở Barca cũng có mùa đông.

    Mùa đông rù rì.

    Sơn móng tay đỏ. Áo vàng. M bảo tôi đang sưởi ấm mùa đông. Tôi rúc đầu vào ngực M. Mình lấy nhau đi. M cười. Ừ lấy đi! Lấy luôn bây giờ! Tự nhiên thấy M bị cuốn phăng đi. Bay chới với trong không gian với nụ cười còn chưa kịp tắt trên khóe môi. Lưng M vẫn thẳng. Mắt M vẫn nhìn tôi. Đầu lưỡi vẫn còn tê buốt. M!

    Mùa đông rù rì. Lẩn thẩn.

    Don kể vừa gọi điện về hỏi thăm trẻ con. Đồ vô trách nhiệm! Don im lặng. Don bảo hôm qua sinh nhật Breana tròn 6 tuổi. Lúc Don gọi về, Karen nghe máy nhất quyết không cho nói chuyện với trẻ con. Đáng đời đồ hèn! àm ơn đừng mắng! Cứ mắng! Don trầm giọng đi hẳn. Làm thế nào để nói với Karen? Nói gì?

    Mùa đông rù rì.

    M dắt tôi đi siêu thị. M chỉ biết mua cà chua và thịt bò viên băm nhỏ. Di chứng Bắc Âu. Tôi cười M. Sao mà cười? Mua thêm cả phô mai nhé! Thế mới đủ chất để chống chọi với mùa đông. Ừ. Chống chọi với mùa đông. Chống chọi, chống chọi. M rủ rê tôi đi chống chọi, với nỗi sợ hãi. Với nỗi cô đơn. Với những cao hứng nhất thời bộc phát. Buổi tối hôm ấy nằm bên cạnh M, tôi mơ thấy mình nằm cạnh một nồi thịt bò viên hầm cà chua, à cả phô mai nữa, to như cái vại. M đứng sau lưng tôi. Khăn buộc trên đầu hét lớn: "Cố lên, cố lên!" Tôi chóng tỉnh dậy. Ôm chặt lấy M, nước mắt rịn ra. Ôi M!

    Mùa đông rù rì. Lãng đãng.

    Tình yêu đã hết. Như thế nào là hết! Nghĩa là không còn thấy đam mê. Trẻ con cần có bố! Ừ! Nhưng trẻ con cần bố và mẹ chúng nó yêu nhau. Đồ ích kỉ. Ở Việt Nam không thế. Thế ở Việt Nam không sống thực lòng à? Ở Việt Nam người ta nghĩ đến những thứ khác còn quan trọng hơn lòng. Thứ gì? Trẻ con. Không tin. Trên tivi, trẻ con Việt Nam đi ăn xin đầy ra. Tivi nói láo. Ok, còn thứ gì nữa? Dư luận, xã hội, mặt mũi. Phù phiếm!

    Mùa đông rù rì.

    M bắt đầu đi làm. Công việc của một nhân viên có trách nhiệm. M mặc áo sơ mi, quần âu là thẳng mượt, li nào ra li nấy, xách túi da màu nâu. Rất là có trách nhiệm. M là một người đàn ông chân chính. Chân chính vì hạnh phúc khi biết mình đang sống với một trách nhiệm trên vai. Buổi sáng M đi làm, tôi pha cà phê thêm vào một nửa thìa mật ong vàng sánh. Loại mật tiết từ hoa cây keo, màu tím rất hiếm. Đấy là trên vỏ chai người ta quảng cáo như thế, chắc để cho tương đương với cái giá tám euros. Tôi thắt cà vạt cho M. Sửa cổ áo cho M. Lắng nghe M thở nhè nhẹ vào không gian lạnh quánh. Tôi nhìn M mang giày. Mở cửa. Gió ngoài đùn đẩy ùa vào, thi nhau chích lên đầu những ngón chân trần.

    Mùa đông rù rì. Lẩn quất.

    Don đã về đến Philadelphia. Ở sân bay Don gọi điện. Bảo trời mưa ghê quá. Chắc chưa về nhà vội. Đừng có kiếm cớ! Chắc từ nay không gọi điện nữa. Tại sao? Mĩ với Châu âu, phí cao lắm! Về nhà cài cái MSN cho miễn phí. Tôi im lặng. Don im lặng. Không có chiến tranh. Không c ly tử biệt. Không có vũ khí hóa học, quái vật ngoài hành tinh. Vậy mà đôi khi có thể giết chết người. Thôi đi về đi! Karen có thể sẽ hiểu, có thể sẽ không hiểu. Nhưng không còn trò rượt bắt nào nữa.

    Mùa đông rù rì.

    Những con đường lát gạch trong khu phố cổ phủ đầy khói lúc mùa đông. M bảo là do sương không tan được. Những con đường đó làm tôi thấy mình đang sống trong ảo ảnh, và M là một phần của nó. M mua cho tôi một cốc vang đỏ nóng, bên cạnh một cửa hàng bán đủ thứ đồ lưu niêm thập cẩm. Từ những cái hộp nhạc lò xo rè rè những bài tình ca cũ kĩ cho đến những chai rượu mùi sôcôla gói gém lòe loẹt. M nhận xét cũ mèm thế rồi còn lôi ra bán. Tôi cười, nghĩ chắc vì đây là phố cũ. M lại nhận xét cũ thế có khi thành mốt, thành nghệ thuật, thành lãng mạn! Khói ở những con đường cũ tan dạt ra, bay về hai, ba, bốn, năm hướng, để lộ những ngôi nhà mòn vẹt vì thời gian, vì hành ngàn hang vạn điều rủ rỉ không thành lời.

    Mùa đông rù rì. Bỡ ngỡ.

    Karen dọn đi. Trẻ con rất ngoan. Don bận tối mắt tối mũi. John chỉ lên hai. Breana lên 6 tuổi, học lớp một. Buổi sáng Don dậy lúc năm giờ, cho trẻ con đánh răng, ăn sáng, đến lớp. Buổi chiều đón chúng về, nấu cơm tắm rửa. Don bảo cuộc sống thật hạnh phúc. Chúng là những thiên thần, tự nhiên hai bàn tay tôi siết chặt. Tôi buột miêng hỏi có cần tôi đến giúp? Đến đâu? Đến Philadelphia. Phía Tây Bắc. Ngôi nhà màu trắng, cửa mở trông ra con đường gọn ghẽ như được vẽ ra từ trong giấc mơ. Tôi biết làm pancake buổi sáng. Biết trẻ con cần phải ăn rau củ đầy đủ. Biết trẻ con cần sự kiên nhẫn vô cùng từ người lớn... Don chúc tôi ngủ ngon bằng một nụ hôn nhẹ như hơi thở qua điên thoại. Philadelphia, sáu múi giờ.

    Mùa đông rù rì.

    M đang thao thao về một tổ chức xã hội đang nổi lên ở... một thành phố lớn nào đó của Trung Đông. Sức ảnh hưởng của nó lan đến cả bữa cơm tối lãng mạn. Dạt cả nến, cả hoa. Tôi nắm tay M. Tôi nhìn thẳng vào mắt M. Tôi để mặc cho đám tin tức về cái tổ chức xã hội của M bay vò vè quanh tai. Đầu tôi lắc khẽ, cố để xua đi. Một hành động vô hình. Chắc M chẳng bao giờ để ý đến. Đột nhiên M im bặt. M hỏi tôi có thích đi du lịch vào mùa hè không. Đi đâu? Đi đến nơi nào em muốn. Philadelphia. Ngôi nhà trắng. Con đường gọn ghẽ. Hai tờ báo sáng cuộn tròn quăng trước cửa. John và Breana. Don. Những hình ảnh đó tới tấp bay vội vã ra khỏi nơi ẩn náu tận sâu trong đầu óc tôi như thể nếu không trốn thoát ra khỏi lúc này thì đến một vạn năm sau chúng vẫn phải ở nguyên chỗ ấy. M hắng ging. Rượu vang đỏ hết. Chúng tôi nắm tay nhau, bước đi trên con đường lát gạch lởm chởm, gập gềnh. Đã từ rất lâu, chúng tôi đã không còn đặt tên cho nỗi buồn nữa. Phải, đã từ rất lâu, từ khi M thủ thỉ với tôi: "Anh không đủ để lấp hết những nỗi buồn của em ư?"

    Mùa đông rủ rì. Ẩm ướt.

    Trẻ con sẽ không hiểu. Don mở đầu email như thế. Philadelphia trở lạnh. John ốm. Don ốm. Mọi thứ rối tung như thứ gì thập cẩm ở quận Mười ba Paris. Tôi bật cười. Don nhớ Paris. Có tôi tóc dài "không có mùi hóa chất", hay thở dài để kiếm cớ hát những bài hát tiếng Anh kinh khủng. Những cuộc bỏ trốn bao giờ cũng thú vị. Vì những sợ hãi, lo lắng rất thật sẽ khiến trái tim kích thích khôn cùng. Cho đến trước khi tôi ba mươi tuổi, hãy cố mà bỏ trốn một lần. Đến một nơi xa lạ. Gặp một người xa lạ. Xao động với hắn ta. Mơ mộng với hắn ta về New Zealand, về những con cừu, về xe ngựa leng keng ngày cưới. Bất kể là thứ gì. Miễn phí mà, phải không? Đừng nắm trái tim mình bằng cả hai bàn tay siết chặt. Tôi thấy Don như thế, đang đứng phía bên kia cánh cửa. Mỉm cười. M mà biết chắc đánh Don tím người, M nhỉ!

    Mùa đông rù rì.

    M bảo tôi đưa hộ chiếu để M làm giấy tờ cho tôi đi Mỹ vào mùa hè. Lúc M nói tôi đã nhìn chăm chú vào mắt anh. Tôi tìm kiếm sự nghi kị, do hỏi, ghen tuông hay bất kỳ một dấu chấm hỏi nào đấy cũng được. Tôi nghiêng đầu sang trái, quay mình sang phải, nắm lấy tay M... Chỉ có tiếng lè rè phát ra từ lò sưởi gắn tường. M vừa soạn giấy tờ vừa quảng cáo về Philadelphia một cách nhiệt tình. Nào là Liberty Bell, Cheesteak (bánh mì kẹp thịt bò và phô mai đun chảy), cả những trung tâm thương mại nữa... M vẻ như đã tìm hiểu rất kỹ và rất nhiều. "Anh không thắc mắc tại sao em muốn đi Philadelphia à?" Tay M vẫn tiếp tục soạn giấy: "Anh nghĩ là em thích." Mắt M vẫn chưa ngước lên. "Nhưng tại sao lại thích thành phố đấy, mà không phải là New York hay Cali?" Tay M vẫn tiếp tục soạn giấy: "Có bao giờ em thích gì mà cần lí do đâu nào."

    Mùa đông rù rì. Lất phất.

    Tôi nghe gió về sàn sạt. Cuối tháng Mườ một. Trời đã bắt đầu có tuyết. Nhẹ nhàng, chóng vánh. Lúc ra đường cứ phải ghì chặt lấy cổ áo, mặt mũi phải cúi gằm vì buốt. Những ngày cuối năm cận kề, M búi bụi với những báo cáo tổng kết. Tối nào cũng gọi điện hỏi tôi có ăn đủ bữa không. Tôi thấy tháng Mười hai hối hả ngoài cửa số, vậy là vội vã quay mình, giấu đầu trong lớp chăn bọc vải hoa tím ngắt. Don ngày nào cũng kể chuyện trẻ con. Nào là hôm Halloween trẻ con đi xin kẹo, khắc bí ngô. Breana khéo tay nhất nhà. Lễ Tạ ơn lại còn bận hơn cả. Suýt nữa thì làm cháy con gà. John đã nằng nặc đòi mang cây thông về trang trí. John lí luận rằng nhà nào có cây thông sớm, ông già Noel sẽ đến sớm hơn. Don hỏi tôi đã viết thư gửi ông già Noel chưa mà sao Don chưa nhận được. Ăn ngoan ngủ ngoan, Don sẽ để dành cho tôi một nụ hôn giao thừa thật lớn...

    Tôi nhìn thấy tháng Mười một giãy dụa. Vậy là tôi khóc. Oà lên. Nấc lên. Tôi đổ thừa tại tháng Mười một đã bỏ đi quá vội. Tôi đổ thừa tháng Mười hai, người ta rủ nhau hân hoan, rủ nhau hạnh phúc. Tôi đổ thừa gió, đổ thừa mùa đông, đổ thừa cả cái lò sưởi lè rè không dứt...

    Ấy vậy mà không thể đổ thừa Don.

    Mùa đông rù rì.

    M bảo dạo này tôi hay nói mê trong giấc ngủ nhưng nói gì thì M không nghe rõ. Tôi lại hay giật mình hơn trước. Đừng sợ vì đã có M ở bên. M sẽ chống cả bầu trời cho tôi được an giấc. Thỉnh thoảng tôi thích chống cằm ngắm M, nhìn bản năng đàn ông đầy trách nhiệm và che chở như một vầng hào quang bao phủ lấy anh. Tuần nào M cũng gọi điện về Việt Nam cho gia đình, cho cả mẹ tôi. Bất kì cuộc gọi nào cũng kết thúc bằng câu: "Cô cứ yên tâm giữ gìn sức khỏe, con sẽ lo lắng đầy đủ cho em." Tôi biết mình không phải là đứa con gái ngoan nhưng đủ hiểu chuyện để cảm thấy biết ơn M những lúc như thế. Mà lòng tốt ấy đôi khi như tấm vải vuông che ngang trước mắt.

    Mùa đông rù rì. Lỡ cỡ.

    Don viết một email rất dài. Không rõ đâu là đầu đâu là cuối. Chỉ có những dư âm vảng vất cứ chạy dài từ dòng chữ này sang dòng chữ khác. Don thôi không kể chuyện trẻ con. Về thời tiết hôm nay ở Philadelphia. Về nhiệt độ ở những công trường mà Don hay phải tới. Email cua Don đầy những chữ cái cụt ngủn. Đầy những dấu chấm cảm và chấm xuống dòng. Email của Don là lời tạm biệt vĩnh viễn.

    Giống như một buổi sớm mai thức dậy. Don mở cửa và ra đi.

    Lúc tôi mười sáu tuổi, cậu bé nhà hàng xóm gửi tặng một bưu thiếp vẽ đầy hoa. Trong bưu thiếp viết: "T à đừng bao giờ buồn lúc mùa đông nhé, trời lạnh lắm, chúng không tan ra được đâu!" Ừ phải, tri lạnh lắm! Làm thế nào để những nỗi buồn của tôi có thể tan ra được chứ?

    Mùa đông rù rì.

    Tôi sinh vào cuối tháng Hai. Khoảng thời gian mà mùa xuân và những ngày nắng ấm đã bắt đầu nhen nhóm thèm khát trong lòng người. Giống như thể một điều hiển nhiên trên đời, con người, và những thèm khát dục vọng để sống. Vào lúc mười ba giờ hằng ngày, tôi ngồi uống trà trong một tiệm nhỏ ngay trong trung tâm thương mại. Phải đến tuần thứ ba, tôi mới nhận ra rằng, mình là kẻ duy nhất lạc lõng ở đây. Ở phía cửa sổ là người đàn ông chỉnh tề, cắm cúi vào máy tính xách tay, tập trung đến độ không thể ngẩng đầu lên nhìn người phục vụ để nói lời cảm ơn khi anh ta đặt ly cà phê xuống bàn. Ngay bên cạnh tôi, ba người phụ nữ trung niên văn phòng, hăm hở khoe mình giảm cân, mua tivi màn hình phẳng Sony, chồng tặng váy lụa Maje đến tận mấy trăm euro, mùa hè này cả nhà sẽ đi đảo Martinique...

    Một đám thanh niên tầm mười sáu, mười bảy tuổi ồn ào nói chuyện ở góc quán. Tôi. Đôi khi cảm thấy ganh tị với họ. Tôi gọi điện cho M. M bảo ai cũng có những chuyện khổ sở của riêng mình. M bận. Tôi thôi đừng nghĩ vớ vẩn nữa. Thôi đừng ngồi quán lúc nghỉ trưa, mua cà phê về văn phòng mà uống. Những chuyện nói cười, khát khao của thiên hạ hà cớ gì mà tôi phải ganh? Cuối tuần M sẽ dẫn tôi đi mua một loạt váy mùa xuân, không đi Mỹ nữa, đi Nouvelle Calédonie nhé?

    Mùa đông rù rì.
    Mùa đông rù rì.
    Mùa đông rù rì.

    Tôi thấy trái tim mình vội vã. Vội vã lắm!

    Một người đàn ông cho dù có nói lời yêu bạn đến thế nào đi chăng nữa, đối xử tử tế với bạn thế nào đi chăng nữa mà lại thuộc về một người đàn bà khác thì đều nằm ngoài quỹ đạo đời sống của bạn. Vì thế, bạn rất cần lòng dũng cảm và sự tự trọng để quên.


     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Ngày Mới

    Thạch Lam

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646494]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502402]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639511]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471154]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340449]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600350]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689602]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2491458]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300142]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010272]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972325]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548828]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469932]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445578]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204040]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150542]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078548]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062534]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028695]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026322]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959393]
    25.Quỷ Bảo [921649]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907491]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905256]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876883]
    29.Hắc Nho [852072]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842991]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840009]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755940]
    33.Tru Tiên [747724]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745012]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661872]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622361]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592474]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569309]
    39.Hoàn Hảo [557741]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536754]
    41.Tầm Tần Ký [511901]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456103]
    43.Thiên Đường [452675]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450776]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439773]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433980]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427327]
    48.Cậu Chó [417118]
    49.If You Are Here [411818]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408134]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm