hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Tập Truyện » Phan Ý Yên » Người Lớn Cô Đơn[725] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   0.0/7 - 0 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Phan Ý Yên

    Người Lớn Cô Đơn



    MỤC LỤC 


     

    Hải Lưu Kuroshio

    Hải lưu Kuroshio hay còn gọi hải lưu Nhật Bản, là một dòng sông chảy ở tây Thái Bình Dương, chảy theo hướng đông bắc, ngang qua Nhật Bản, ở đó nó hợp với dòng chảy của hải lưu bắc Thái Bình Dương, vận chuyển nước nhiệt đới ấm từ phía bắc tới vùng cực...

    (Wikipedia)

    Đột nhiên tôi tự hỏi, nếu không hợp nhất với dòng chảy phía bắc, liệu Kuroshio có còn được gọi là Kuroshio, dòng hải lưu mang nước ấm màu lam?

    Tôi luôn tin rằng, cuộc đời là những cuộc hẹn vô tình hoặc hữu ý. Được tiên liệu hoặc không thể ngờ tới. Tất cả đều đã sắp đặt sẵn ở đâu đó trên con đường mà mỗi chúng ta sẽ đi qua.

    Tôi chưa bao giờ dám tin rằng, sống hoàn toàn theo xúc cảm là một việc làm đúng đắn. Nhưng. Chữ "nhưng" được in đậm. Chữ "Nhưng" được viết hoa. Nhưng khi cuộc sống là một guồng quay liên hồi không lối thoát. Khi mỗi bản thể đều phải trải qua những phút giây đơn độc đến giông bão trong lòng. Hãy để xúc cảm được "rò rỉ". Dù xúc cảm vẫn có lúc đúng sai.

    Nhịp thở thứ nhất:

    Họ và tên: Vũ Hải Lam

    Tuổi: 24

    Chòm sao: Song Ngư

    "Hãy cho tôi một hy vọng, tôi sẽ thổi bùng nó lên thành ngọn lửa!"

    Câu chuyện bắt đầu ngày Bảy tháng Bảy năm 2007. Mà cũng có thể nó đa bắt đầu từ trước đó. Không phải là một ngày mùa hạ, có thể là mùa thu khi chiếc lá phong đầu tiên chuyển màu ươm ươm nắng. Hay một chiều tháng Ba, đứa con gái khẽ thốt lên sung sướng trước một nhành hoa lê phơn phớt dịu dàng.

    Trong tiểu thuyết hay truyện ngăn, tình tiết chỉ thực sự bắt đầu khi các nhân vật gặp gỡ nhau. Mặc dù họ có thể đã đi qua nhau trước đó. Quả cầu chung của chúng ta. Ngoài kia những dòng hải lưu vẫn miệt mài xuôi chảy. Các nhân vật được gặp gỡ nhau. Trong một vòng quay hơn sáu tỉ bản thể không ngừng chuyển dịch. Họ đã gặp gỡ nhau. Ngày Bảy tháng Bảy năm 2007.

    Nắng oi. Hơn tất thảy mọi mùa hè. Hôm nay Lam cho đóng cửa nhà hàng. Cô một mình ngồi trong gian bếp đã được lau chùi sáng loáng với ly nước đá viên hình ống ai đó đã kịp để lên bàn cạnh cô ấy trước khi ra về. Mọi thứ đã được chuẩn bị chớp nhoáng. Ly Lack Daniel đầy ự và lọ Efferagan còn chưa bóc nhãn. Lam không biết liệu mình có thể chết được với sự kết hợp chợt nghĩ ra này hay không. Cô thấy xung quanh mình với những tờ giấy xét nghiệm đang bay chới với, lời bác sĩ ong ong trong không gian, rồi anh, rồi ả. Tất cả bọn họ đang cười, đang nhìn cô cười ngạo nghễ. Lam lắc đầu thật mạnh. Bọn họ không còn cười được nữa. Anh cúi gằm mặt xuống mây ngón chân đang di di. Ả đang ngước một góc bốn mươi lăm độ lẻ, hít hít sụt sùi. Bác sĩ vỗ vỗ vai Lam. Căn phòng nghiêng thêm bốn mươi lăm độ lẻ. Lam tự vỗ mạnh vào mặt mình. Ngay cả khi cô hình dung ra tất cả bọn họ đang hối hận và thương cảm cho cô, Lam vẫn không hề cảm thấy dễ chịu hơn chút nào.

    Thành phố mùa hè nào cũng thế, ngột ngạt đến lúc bức bối. Người ta trốn biệt trong những hàng, những quán trang bị máy lạnh, đài phun nước, cây nhiệt đới tán xòe gắn máy hơi nước phì phò nhè nhẹ, và thậm chí cả cửa kính cũng nhập nhòe lên xuống lung linh. Mà kỳ lạ ở chỗ, càng nóng người ta càng thích tụ tập bên nhau. Càng lâu càng tốt, càng nhiều càng hay. Giống như sức nóng có thể thiêu rụi một cá thể cô đơn đi vậy. Lam ngồi bất động như mảng tối đơn độc duy nhất giữa vùng nắng choi chang. Không âm nhạc. Cả tiếng động bên ngoài kia cũng chỉ văng vẳng mơ hồ. Anh đã bỏ đi cùng Ả. Đàng hoàng và thẳng thắn. Anh bảo: "Anh không còn thấy yêu em nữa. Và như em muốn, anh không che giấu sự thật đó với em." Anh thành thực. Anh không có lỗi. Ít ra trong từ điển của Lam về sự phản bội, anh đã biết sử dụng đúng chỗ. Anh không có lỗi. Người ta đâu ai có lỗi nếu tình cảm đột ngột đổi thay. Chỉ có người ở lại. Sẽ dễ chịu hơn chăng nếu biết tự đặt mình vào một câu hối tiếc: "Giá mà mình biết đổi thay trước hắn!

    Lam không thắc mắc tại sao. Như thế nào. Và đã từ bao lâu anh thôi không còn yêu cô nữa. Lam chỉ thấy cuộc sống vốn đặc quánh công việc và Anh, nay chợt hẫng đi một khoảng không hun hút. Hun hút đến độ khiến bản thân bị mất thăng bằng, chấp chới.

    Điện thoại đổ khúc Almost Blue. Tin nhắn đến. Lam tự hỏi ai đang nhớ đến mình. Đột nhiên lòng cô se lại. Dù rằng mỗi ngày trong thành phố này có khoảng hơn hai triệu tin nhắn được phát đi. Bất kể là nội dung gì, viết hoa hay viết thường, có mặt cười hay không mặt cười. Nhận một tin nhắn đôi khi để biết rằng mình vẫn đang tồn tại, dính một tay vào chuỗi quan hệ cuộc đời. Người ta ai cũng thế. Mâu thuẫn kỳ lạ. Đôi lúc muốn gào thét lên rằng mình cần được yên tĩnh, mình chỉ muốn một mình. Nhưng đến khi có chút dấu hiệu của sự cô lập, đã cảm thấy đang đứng bên bờ vực bị ruồng bỏ khỏi hội đồng người.

    Chị Lam đừng quên cuộc hẹn lúc năm giờ chiều với đầu bếp mới nhé. Tên anh ta là Vũ Lam Hải.

    Lại thêm một đầu bếp nam đến xin việc. Cô thầm nghĩ. Trước đó đã là bốn người bị cô đánh rớt vì thái độ ngờ vực trước người phụ nữ nhỏ bé tự xưng là bếp trưởng ở đây. Mặc nhiên trong tiềm thức của vô số người, đàn ông làm việc gì cũng tốt hơn phụ nữ. Kể cả là những việc mang đậm chất nữ nhi như may vá và nấu nướng, làm đẹp. Điều đó khiến Lam khó chịu. Trong một khoảnh khắc, luồng suy nghĩ của cô và ý thức nghề nghiệp bị va chạm nhẹ. Với cô, đàn ông làm giỏi nhưng không có nghĩa họ làm tốt hơn. Sản phẩm của họ luôn mang đậm nét nam tính, tức là thiên về kĩ thuật. Còn phụ nữ, họ sống theo cảm tính và truyền cảm tính của mình vào món ăn họ sáng tạo ra. Trên đời này, vốn dĩ luôn tồn tại hằng hà sa số mặc định. Cố hữu đến độ lâu ngày, chúng ta chấp nhận như sự thật không thể đổi thay.

    Tên là Vũ Lam Hải. Lam tò mò lôi xin việc của hắn ra xem. Không có hình "chắc là một gã trai"- Lam thầm nghĩ. Đơn xin việc viết bằng mực tím. Chữ to tròn như chữ trẻ con, hai mươi lăm tuổi, chưa từng qua bất kỳ trường lớp đào tạo nào về ẩm thực. Từng có kinh nghiệm năm năm đứng bếp tại nhà hàng Icognito. Anh ta viết: "Hãy để tôi thử làm một món ăn. Đó là minh chứng rõ ràng nhất." Một kẻ thừa tự tin. Nhưng gây kích thích. Mà với những ai làm nghệ thuật, sự tự tin của kẻ khác luôn là thứ gây tò mò một cách... khó ưa.

    Chuông cửa reo. Mười sáu giờ năm lăm. Lam thấy ́ng anh ta mập mờ sau cửa kính. Cao chừng mét bảy. Đứng nhẫn nại chờ đợi. Không nhịp chân, không di chuyển, không quay trái quay phải. Lam vẫn ngồi yên bất động. Tại sao cô phải tiếp cuộc hẹn này. Cô đâu có còn muốn sống. Bác sĩ bảo Lam có thể sẽ không thể có con, tuy nhiên cần làm thêm một số xét nghiệm nữa mới đưa ra được kết luận chính xác. Anh đã bỏ đi cùng Ả. Cô cứ miệt mài mãi như thế này để làm gì? Tại sao phải nếm thử món ăn của con người xa lạ phía sau cửa kính kia? Cuộc sống của Lam là gì? Chẳng lẽ chỉ có bốn bức tường nhà bếp? Chỉ toàn rau, cá thịt thà, mỳ và gạo nếp?

    Chuông cửa rem, mười sáu giờ năm mươi bảy phút, anh ta vẫn đứng nhẫn nại. Lam đứng lên, cô tiến về phía cánh cửa, rồi đột ngột đứng lại. Mắt Lam chạm phải ly rượu và lọ thuốc trên quầy bar. Hơi thở bất giác chùng chình.

    Chuông cửa reo. Mười bảy giờ ngày Bảy tháng Bảy năm 2007. Lam đứng thẳng, khẽ khàng tháo chốt. Cánh cửa mở ra. Một đôi măt xanh, quần jean bụi phủi, giầy thể thao và một nụ cười ấm áp. Một thân hình khỏe mạnh. Lam Hải cất tiếng, giọng trầm và dứt khoát:

    "Chào chị! Tên tôi là Vũ Làm Hải. Tôi đến vì có hẹn phỏng vấn."

    Thành phố chắc sắp có mưa chiều.

    Nhịp thở thứ hai:

    Họ và tên: Vũ Lam Hải

    Tuổi: 25

    Chòm sao: Bảo Bình.

    Phụ nữ luôn nghĩ rằng họ rất cô đơn để kiếm tìm tình yêu và những phút lãng mạn bằng khói.

    Đàn bà hay đắp xây nhiều mộng tưởng rất... vi mô. Và dễ dàng bị ảnh hưởng, chi phối bởi những điều vụn vặt ấy. Không phải là họ không có lý trí. Không phải là họ không biết điểm yếu của chính mình. Chỉ là họ đôi lúc tự thỏa hiệp với cảm xúc mà thôi.

    Thời thế của nhân quyền và bình đẳng. Trên sảnh đường những hội nghị cấp cao, khoang VIP tàu du lịch quốc tế, trong bếp, giường ngủ, ngoài vườn... ở đâu đàn bà cũng tự tin mình mạnh mẽ và độc lập. Nhưng khi những mộng tưởng ( thể) là vi mô của họ vụn ra như bề mặt bánh crumble nhân táo, câu an ủi phổ thông và (chắc là) hiệu quả nhất tuôn ra theo quán tính: "Dù sao thì em cũng chỉ là một người đàn bà."

    Logic tiếp theo của câu cảm thán, đàn bà chùn chân một chút, rời khỏi "giày cao gót", thấp hơn cả độ cao bình thương và dấn thân vào những việc dại dột vĩ mô.

    Mười bảy giờ. Trời đổ cơn giông chiều dữ dội, xối xả. Khi cánh cửa gương ở Chez Nous mở ra, đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy, gầy gò, xanh xao, tiều tụy trong chiếc váy lụa màu xanh lam. Từ ánh mắt cô ấy, nỗi đơn độc trào ra, cuộn vòng trong không khí và tìm cách len lỏi xâm chiếm mọi giác quan tôi. Gió thốc, tôi hơi chúi người về phía cô ấy. Mùi bạch trà lả lướt.

    - Chào chị! Tên tôi là Vũ Hải Lam. Tôi đến vì có hẹn phỏng vấn.

    - Xin chào! Tôi là Lam. Phụ trách ở đây. Mời... chị vào.

    Thoáng ngập ngừng chạy ngang qua mắt cô ấy. Chỉ một khắc thôi, cô ấy lại trở về trạng thái vô cảm.

    - Xin lỗi, lúc nhìn tên, tôi cứ tưởng chị là đàn ông.

    - Hy vọng đấy không phải là một khuyết điểm. Tôi khẽ cười với cô ấy.

    Chez Nous là một nhà hàng giản dị ở cấu trúc tổng thể nhưng tinh tế ở từng chi tiết nhỏ. Cả nhà hàng chỉ gồm hai tông màu duy nhất là đen tuyền và xanh lá thẫm. Từ những dãy ghế nệm sát tường cho đến những chậu hoa thủy tinh thả hoa súng trắng, từ những viên kẹo màu rải lung tung một cách cố ý dưới lớp kính bàn ăn cho đến những bông lan trắng hé dịu dàng trong các ống nghiệm thủy tinh đính tường. Từ chú vịt vàng bụng to bằng thạch cao ngay cửa ra vào với dòng chũ I eat your sadness để khách hàng viết những muộn phiền của mình rồi thả vào đấy, cho đến câu khẩu hiệu của quán Nous vendons du bonheur (Chúng tôi bán hạnh phúc)... tạo nên một đặc trưng rất riêng tại Chez Nous: gần gũi, nhẹ nhàng, thân thuộc. Tôi đến Chez Nous vì tò mò món "Moody drink" (Nước tâm trạng) và chọn "White - I miss" (màu trắng - Tôi nhớ). Mong nhớ. Những kỷ niệm. Mong nhớ. Những ký ức bé li ti mà tạo nên nhiều cảm xúc. Những khoảnh khắc chỉ có thể ghi lại bằng các giác quan. Mong nhớ. Để biết rằng mình đã sống những ngày qua. Ngày hôm ấy, tôi đã viết một chữ "nhớ", thả vào chú vịt vàng bụng to. Ở Chez nous, vào ngày thứ Năm hàng tuần, "White - I miss" được bán m giá năm mươi phần trăm vào lúc bảy giờ tối, và cũng lúc bảy giời tối ngày thứ Năm, DJ sẽ bật The Reminder của Feist. Trong cả cái thành phố rộng lớn và bận rộn này, chỉ ở Chez nous, vào thứ Năm hàng tuần, lúc bảy giời tối, ai cũng có một không gian để nhớ. Bắt đầu từ hôm đó tôi cảm thấy có một tình cảm đặc biệt với người đã tạo ra Chez nous.

    Lần thứ hai tôi đến Chez nous là một ngày trời mưa tầm tã, mệt mỏi và rệu rã. Công việc ở nhà hàng Icognito sau năm năm đã khiến tôi thực sự chán ngắt với chuỗi việc lặp đi lặp lại không có gì thay đổi. Ở Icognito, những đề nghị đổi thực đơn, thay thành phần, tạo thêm món mới của tôi dù là ngon hay dở, tốt hay xấu đều bị bếp trưởng bác bỏ ngay tức khắc dù chưa một lần nếm thử qua, với một lý do duy nhất "tính phong hiểm quá cao". Ở tuổi hai lăm, tôi cảm thấy hai chân mình bị cột chặt, hai tay bị dán keo không thể vùng vẫy. Nhưng tôi cần tiền, và ở Icognito, người ta chịu trả lương cho một đứa chưa từng qua bất kỳ trường lớp nào về nấu ăn như tôi. Và cũng ở Icognito, người ta đã dạy tôi rất nhiều điều từ những ngày đầu chập chững. Đó là những thứ vô cùng quý giá không thể đo được bằng tiền.

    Nhân viên ở Chez nous mặc đồng phục áo hoặc váy xanh đeo tạp dề đơn giản màu đen. Họ đón tôi bằng nụ cười. Họ đưa tôi một tấm khăn giấy màu xanh với dòng chữ "Don't cry with God (Đừng khóc với Trời!). Họ mang cho tôi một cốc nước ấm và dặn dò tôi cố uống thêm một ngụm vì đi từ ngoài trời vào dễ bị cảm lạnh. Giống như cảm giác được trở về nhà sau một chặng đường dài, có những người thương yêu xung quanh, hỏi han và quan tâm đến từng cử chỉ mệt mỏi nhỏ nhặt nhất của mình. Thứ cảm giác lặng lẽ mà ấm áp ấy. Từ rất lâu giữa cuộc đời vồn vã này, tôi đã quên mất nó. Đó là lần đầu tiên trong hai mươi lăm năm, tôi gọi điện cho mẹ tôi và nói với bà rằng tôi nhớ bà. Tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi khóc trong điện thoại. Tôi nghe thấy lòng mình cũng đang khóc, đang gọi mẹ. Tuổi trẻ của tôi và những chuyến đi không có điểm cuối cùng. Phải chăng niềm hạnh phúc lớn nhất là khi tôi biết mình vẫn luôn có một mái nhà để quay về?

    Lần thứ ba tôi đến Chez nous với một đơn xin việc viết tay ngẫu hứng sau khi đọc xong dòng tin tuyển đầu bếp trước cửa quán. Tuổi trẻ là lý do lớn nhất để thổi bùng lên lòng dũng cảm từ bỏ những thói quen thường nhật. Trên tấm bảng gỗ đen đó viết "Nếu bạn thực sự biết bạn nấu ăn vì mục đích gì, hãy trở thành đầu bếp của Chez nous". Hai mươi chữ cái đó đã giúp tôi nhặt lại tuổi trẻ của mình. Vào một buổi sáng tình cờ. Không vội vã. Tôi đẩy cửa bước . Tự tin và kiêu hãnh.

    Giống như hôm nay. Tự tin và kiêu hãnh. Đứng trước mặt cô ấy.

    Chez nous ủ vào không khí một khoảng yên có mùi hạnh nhân nhè nhẹ. Bàn ghế được xếp ngay ngắn, cẩn thận, sạch sẽ. Tôi đi sau lưng Lam. Cô ấy bé nhỏ, bước đi rất khẽ, đánh rơi lại nỗi buồn sau mỗi nhịp chân. Chúng tôi tiến đến gần quầy bar. Trên đó đặt một cốc whisky uống dở và một hộp efferagan dạng viên sủi vương vãi.

    - Hy vọng bài thi của tôi không phải là "làm thế nào để pha một ly cocktail từ whisky và efferagan". Tôi mạo muội bắt chuyện.

    Lam không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ đưa tay dồn thuốc vào một chỗ. Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. Rõ ràng và mạch lạc, cô ấy hỏi:

    - Bây giờ, tôi nên ăn gì?

    Nhịp thở thứ ba:

    Phụ nữ luôn giữ một chỗ trong trái tim mình cho những tình cảm không bao giờ có được hoặc không bao giờ có thật.

    Vào năm mười hai tuổi, Lam đã nghĩ mình sẽ sống đến hết đời trong bếp, bên những chén, dĩa, xoong chảo, gia vị, rau củ. Như là phép màu, ảo thuật. Cả đời mình, Lam sẽ ở đấy. Căn bếp sáng choang và ngập tràn hạnh phúc. Mọi thứ đơn giản vậy là đủ. Cho đến khi Anh xuất hiện. Anh bảo: "Lam sẽ yêu bếp của mình hơn nữa khi có Anh ở đó. Lam sẽ thấy hạnh phúc còn có thể lớn hơn được."

    Lam bước chân ra khỏi vùng an toàn của mình. Để nhân đôi hạnh phúc. Anh đứng ở vùng sáng phía bên kia, vẫy tay gọi, với nụ cười hiền từ. Vùng sáng ấy cứ lan dần ra mãi. Vô định. Lam tiến đến, tiến đến. Càng lúc càng đi xa mà mãi vẫn chưa nắm được anh. Cho đến một ngày, Anh biến mất cùng với vùng sáng ấy. Để lại một khoảng không trơ trốc. Hoang tàn. Cuộc kiếm tìm đột nhiên kết thúc. Đột nhiên như lúc nó bắt đầu. Khi Anh nhìn thấy Lam ở sảnh chính. Với bờ vai rộng và cử chỉ mênh mang như thể gánh được cả bình yên ở đó. Mà bình yên thì rất nhẹ nhàng. Có màu xanh và hương hạnh nhân lẩn khuất.

    Lam ngồi thẳng lưng trên ghế. Phía bên kia bàn bếp, Lam Hải đang dịu dàng nhào bột với sữa. Những ngón tay rất mảnh đều đặn, nhịp nhàng. A mắt cô khoan thai, từ tốn. Thỉnh thoảng lại ngước nhìn Lam mỉm cười. Sự rạng rỡ đó. Hình như Lam đã nhìn thấy nó từ rất lâu rồi. Ở đâu đó, cũng chính trong gian bếp này. Nó lấp lánh, kỳ diệu. Và giản dị như hơi thở, khiến người đối diện quên mất mọi ngôn từ. Lam Hải di chuyển các vật dụng theo trật tự gọn gàng, trên bàn bếp không có một khắc rối loạn nào. Những động tác tỉ mỉ, mềm mại nối tiếp nhau. Đều đặn. Ung dung. Nhưng đầy trách nhiệm.

    Làm vẫn ngồi thẳng lưng trên ghế.

    Đồng hồ hẹn giờ reo rộn rã. Lam Hải mở lò nướng, cẩn trọng mang ra một khuôn bánh lớn. Cô dùng dao cắt nhẹ một miếng lớn, rắc một ít đường quế, nhẹ nhàng đặt lên đĩa lớn, rót trà và mang đến cho Lam. Lam Hải cười ấm áp.

    - Em ăn đi.

    Bốn mươi lăm phút sau khi gặp mặt, cô đã đủ tự tin để gọi Lam là em cho dù chưa biết tuổi của nhau.

    - Bánh táo nướng bột quế à? Tôi đã hy vọng món gì đặc biệt hơn thế này. - Một món đặc biệt hay không, tôi nghĩ không phải do thành phần hay cách nấu mà là do khi em ăn, em cảm thấy được gì.

    - Vậy, theo chị, tôi sẽ cảm thấy gì từ cái bánh táo này?

    Lam Hải nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống cạnh Lam. Không gian ấm mùi bánh nướng ngòn ngọt.

    - Bố tôi là một lính Mỹ già. Lúc tôi còn bé, Chủ nhật nào cả nhà cũng đi lễ nhà thờ. Khi trở về, ông sẽ tự tay làm một cái bánh táo nướng bột quế như thế này để cả nhà ăn sáng. Đó là những khoảnh khắc hiếm hoi cả nhà ngồi cạnh nhau, và cười với nhau. Rồi bố tôi mất. Cả nhà từ lúc ấy chưa bao giờ ngồi chung với nhau và ăn bánh táo nướng bột quế nữa. Mẹ tôi làm tiramisu, panacotta, maracon hay chessecake rất giỏi. Nhưng bà chưa bao giờ làm được bánh táo nướng bột quế có vị của buổi sáng Chủ Nhật sau lễ nhà thờ ấy. Nó giống như một nghi lễ. Của riêng bố.

    Lam Hải ngừng lại. Lam đẩy cốc trà về bên phải. Thấy lòng mình chùng xuống, những ngón tay mềm ra. Lam với tay kéo miếng bánh về phía mình. Hương bột quế thoang thoảng. Bánh còn âm ấm, bề mặt vàng nâu mìn mịn. Khi vào đến miệng thì tan từ từ và ngọt dịu.

    hẽ nghiêng người nhìn Lam Hải.

    - Tại sao chị nghĩ em nên ăn món này bây giờ?

    - Tôi chỉ cảm thấy em cần được an ủi lúc này. Mà có lý do gì đi nữa, tôi luôn tin rằng tình cảm gia đình là thứ duy nhất có đủ sức mạnh. Nên tôi chia bớt cho em. Một ít buổi sáng Chủ nhật của bố tôi.

    Buổi sáng Chủ nhật của người lạ. Lễ nhà thờ. Những đứa trẻ. Hạnh phúc của những người chưa từng quen biết. Đơn giản. Thánh thiện. Như mùa xuân. Như giọt nước mắt của Lam không thể giữ lại rơi trên thành ghế.

    Mùa hè đã thôi giãy giụa bên ngoài. Thành phố chuẩn bị lên đèn. Rực rõ như chưa bao giờ có bất kỳ trận giông nào.

    Lam thấy đầu mình nghiêng dần sang phải. Đặt nhẹ lên vai Lam Hải.

    Bánh táo nướng bột quế. Âm ấm. Nồng nàn.

    Nhịp thở thứ tư:

    Phụ nữ chưa bao giờ nghĩ rằng mình có đủ bất kỳ một thứ gì cho đến khi người đàn ông đó xuất hiện, mỉm cười và chứng mình cho họ thấy rằng có thể họ sẽ chẳng còn gì nữa.

    Tôi bắt đầu đi làm ở Chez nous sáu ngày một tuần. Cần mẫn và hạnh phúc. Hải Lam là một bà chủ dễ tính. Đồng nghiệp thân thiện. Hải Lam ít nói nhưng cực kỳ cẩn thận khi vào bếp. Cô luôn lắng nghe ý kiến của tất cả mọi nhân viên làm việc trong nhà hàng. Chăm chú và tôn trọng. Mặc dù hiếm hoi lắm tôi mới thấy cô mỉm cười. Thỉnh thoảng vào giờ ăn cơm, tôi bắt gặp đám đồng nghiệp ngồi ăn cùng với nhau và thở dài cho Lam. Họ nói về một người đàn ông nào đó tên K. Sự vắng mặt của anh ta. Rồi Lam thôi không còn cười nhiều nữa và đã từ lâu lắm thì phải, Lam thôi không còn ăn cơm chung với họ. Hình như họ nhớ cô ấy. Những câu chuyện của cô ấy. Sự quan tâm, hỏi han của cô ấy. Họ chép miệng thở dài. Những lúc đó, tôi biết, ở Chez nous có một nỗi buồn không có tên nhân bản.

    Tôi thường xuyên là người về muộn nhất ở nhà hàng. Kiểm tra tỉ mẩn tất cả mọi thứ đã sạch sẽ và được trở về đúng vị trí của chúng chưa trước khi khóa cửa bếp. Khi ra đến cửa, tôi bắt gặp Hải Lam đang từ từ bước lên bậc thềm. Cô ấy một chiếc váy màu tím nhạt, có những chấm sao bé li ti. Bóng em mỏng manh như khói, vẽ một vòng tròn tách em ra khỏi tất thảy những sự vật hữu hình lẫn vô hình xung quanh. Tôi đứng yên tại chỗ cho đến lúc Lam ngước mắt lên nhìn thấy mình. Mắt em long lanh, lấp lánh một niềm tuyệt vọng không thể nào ruồng bỏ. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, thành phố tháng Bảy, ngùn ngụt cháy. Lam gập xuống ở bậc thềm. Bờ vai em run rẩy đứt đoạn. Tôi vẫn đứng yên tại chỗ. Các đầu ngón tay lần lượt tê buốt theo chiều kim đồng hồ. Phố hầm hập người đi ăn đêm. Không một đoạn hội thoại nào ngừng lại. Không một tiếng cười nào dứt. Cứ hết lượt này đến lượt khác vô hình lướt qua.

    Tôi ngồi xuống cạnh em. Đặt mình khẽ khàng vào khoảng không gian có em ở đó. Hải Lam nghiêng người, đổ gục vào vai tôi.

    - Chị ơi. Anh ấy đã quay về.

    Một cơn gió vội vã trườn qua. Mang theo hơi thở em xao động và ray rứt.

    - Anh ấy đứng trước cửa nhà em. Bình thản đợi. Như thể là chưa từng có bất kỳ cuộc chia ly nào cả. Em biết anh ấy đã nhìn thấy em quay lưng bỏ đi. Nhưng anh ấy không đuổi theo.

    Hải Lam ngừng lại. Cả hai chúng tôi cùng đồng loạt ngẩng đầu lên. Gió vờn qua mái tóc người đàn ông cao lớn bất ngờ xuất hiện trước mặt. Anh ta mặc quần jean xanh và áo sơ mi kẻ sọc. Bờ vai anh ta vững chãi và mạnh mẽ. Đôi mắt của một người thông mình, biết gửi gắm và che giấu bất cứ điều gì mình muốn. Anh ta quỳ xuống thấp ngang độ cao với tôi và Hải Lam. Rồi anh ta nắm lấy tay Lam. Siết nhẹ. Bằng một giọng ân cần, anh ta hỏi:

    - Em có đói không?

    Hải Lam vẫn để nguyên đầu trên vai tôi. Từ khóe mắt em rịn ra một giọt nước măt âm ấm, thấm lên thềm cổ. Mơn man.

    Người đàn ông vẫn chăm chú nhìn Lam bằng ánh mắt biết điều khiển của mình. Anh ta đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt Lam. Nhè nhẹ xoa dịu những giọt nước mắt đang thi nhau tuôn hối hả. Anh ta hoàn toàn bỏ mặc sự hiện diện của tôi.

    - Dạo này em gầy quá! Lại biếng ăn rồi! Anh làm bánh cookies cho em nhé!

    Hải Lam vẫn giữ yên lặng. Một sự yên lặng bướng bỉnh. Cam chịu. Trong một khoảnh khắc bất ngờ v vô thức, tôi đẩy anh ta ra, nắm lấy những ngón tay lạnh ngắt của Hải Lam và kéo em đi. Chúng tôi đi về phía những ánh đèn rực rỡ của thành phố. Anh ta hình như vẫn đứng yên ở đó. Không đuổi theo. Ấy vậy mà chúng tôi vẫn cứ đi. Hướng về phía ánh sáng không biết mệt mỏi, về phía những tòa nhà nhấp nhoáng thứ sang trọng, lạnh lẽo, phù phiếm.

    Mưa bắt đầu rũ rượi cạ mình vào đêm. Chúng tôi nép mình dưới mái hiên chênh chếch. Những cơn mưa nhiệt đới mùa hè ủ theo mùi đất ngai ngái đầy nhục cảm. Chúng mang trong mình luồng không khí nóng kỳ lạ, có đủ sức thổi bùng cô đơn thành lửa, đốt rụi thành phố. Tôi hỏi Hải Lam nhà em ở đâu để tôi đưa em về. Em thu mình bé nhỏ trong chỗ khuất, xòe tay nắm chặt những giọt mưa đang lần lượt bỏ chạy. Tôi hỏi lại Hải Lam em có muốn uống gì nong nóng không. Em bước ra khỏi vùng khuất, khuôn mặt lấp lánh nước. Hải Lam nhìn tôi và bảo, em muốn tối nay ở nhà tôi và nếu có thêm một cốc trà thì em sẽ không đòi hỏi gì hơn nữa.

    Tôi dẫn Hải Lam về nhà. Dẫn em đi qua con đường nhỏ lát sỏi, qua khoảng sân gạch lấm tấm rêu xanh. Trời đã thôi mưa. Tôi mở cửa mời em vào. Với tay bật đèn. Mùi gỗ cũ quấn lấy hơi không khí ẩm vảng vất. Tôi vào bếp. Hải Lam không đi theo. Em đặt nhẹ túi xách xuống ghế và tiến về hướng phía bệ cửa, nơi tôi đặt những chậu thủy tinh phủ đầy mạ xanh đang lớn. Chúng như đám hy vọng xoay mình không nghỉ. Ngôi nhà này là của gia đình mẹ tôi để lại. Lúc tôi dọn đến, nó đã trở thành một khối già nua ủ ê đầy kỉ niệm... tôi không sơn sửa lại gì nhiều, chỉ tự tay quét dọn, lau chùi đám vết bẩn của thời gian. Căn nhà có hai tầng. Cầu thang xoắn ốc bằng kim loại, đi đủ một vòng thế gian chao đảo. Vừa kịp tỉnh đã bắt gặp khung cửa mở toang cả một vùng trời trước mặt. Dù bất kỳ vị trí nào, cũng thấy cuộc đời thênh thang rộng lớn.

    Tôi sống trong hẻm sâu của thành phố. Nơi đám thị phi ồn ào không buông mình vươn tay chạm đến. Những đêm hè sau mưa chậm rãi thả mình. Tiếng côn trùng rỉ rả. Tiếng mầm cây khẽ cựa. Tiếng lòng thở nhẹ. Thành phố dịu dàng như một đứa trẻ đang dụi đầu vào ngực mẹ.

    Tôi đã pha xong trà, thả vào tách một lát gừng mỏng. Hải Lam nằm cuộn tròn trên sàn. Mắt em mở to, buông vào khoảng không bao la phủ đầy sao.

    - Em uống đi.

    - Nhà chị đẹp quá!

    - Ừ. Nhưng nó cũ lắm rồi.

    Hải Lam ngồi dậy. Ôm tách trà trong tay, hít hà.

    - Em muốn ăn gì không? - Không ạ.

    - Khi nào em muốn đi ngủ thì nói. Tôi sẽ lấy chăn cho.

    Hải Lam ấp tách trà vào má mình. Em không còn khóc nữa. Mắt em trong veo, trìu mến, khẽ khàng. Nỗi buồn của em kết bạn với những nỗi buồn không có chủ của ngôi nhà, ồ ạt, vội vã.

    - Tại sao chị lại về Việt Nam?

    - Tôi bỏ trốn.

    - Chị bỏ trốn cái gì?

    - Những chuyện không vui đã qua. Và cả những chuyện vui đã qua.

    - Thế chị bỏ trốn thành công không?

    - Lúc xách túi ra đi. Tôi đã nghĩ mình sẽ thành công. Nhưng nhiều năm trôi đi. Tôi biết chúng chỉ được xếp lại gọn ghẽ và cất đi chứ không thể nào biến mất được.

    Hải Lam thở nhè nhẹ. Tách trà vẫn áp vào má. Gió lùa vào nhà. Lành lạnh và thơm mùi những đóa hoa đêm vươn vai trễ nải.

    - Chị có ý định quay về không?

    - Tôi chưa nghĩ câu trả lời cho câu hỏi này bao giờ.

    - Tại sao?

    - Có lẽ vì tôi thích hiện trạng bây giờ của tất cả mọi chuyện.

    Em im lặng một khoảnh khắc.

    - Tại sao anh ấy lại quay về?

    Tôi không rõ liệu câu hỏi đó có được dành cho mình, hay Hải Lam đang hỏi chính em. Nhưng từ sâu thẳm trái tim mình, tôi tin em thực sự muốn biết câu trả lời, dù nó có được hỏi ai đi nữa.

    Đêm dài bất tận.

    - Em đã yêu K ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy. Giống như một điều kỳ diệu. K xuất hiện ở Chez nous và em biết, em có thể ra khỏi bếp và đi theo anh ấy mãi mãi. Anh ấy quan tâm em theo cách của riêng mình. Ấm áp không ràng buộc. Anh ấy luôn ở đấy, sẵn sàng cho riêng mình em.

    - Anh ta đã bỏ đi đâu?

    - K bảo anh ấy không còn yêu em nữa. Và đi với người đàn bà khác. Họ đi đâu, làm gì, em chưa bao giờ muốn hay. Em chỉ biết là vào buổi chiều hôm đó, K nói với em rằng anh ấy thôi không còn yêu em nữa. Rồi biến mất. Đột ngột như lúc K xuất hiện.

    - Em đã rất nhớ K phải không? Tôi châm thêm trà. Khói ấm lùa qua kẽ tay. Vấn vương trên da thịt. Câu hỏi bị bỏ rơi nhưng không ai bận tâm cả. Đêm trở mình lành lạnh. Hải Lam ngủ thiếp đi, đầu gối co cao, hai tay ôm sát vào mình. Cô đơn bao bọc quanh em như kén mỏng.

    Tôi chỉ ước. Mình có thể ôm em vào lòng...

    Nhịp thở thứ năm:

    Khi phụ nữ quá yêu một người đàn ông. Thế giới chỉ bé bằng một cái nắm tay.

    K vẫn đứng yên trước cửa Chez nous cho đến khi Hải Lam và người con gái lạ mặt khuất hẳn ở góc phố. Sự xuất hiện ngoài dự tính cũng như phản ứng bất ngờ của người con gái đó khiến K bối rối. Cương quyết và mạnh mẽ, cô ấy như muốn giải thoát cho Hải Lam khỏi K bằng mọi cách mà mình có thể làm được.

    K từ từ ngồi xuống ở bậc thềm.

    Những ủ dột của thành phố đã bỏ đi hết. Chỉ còn nước mắt Hải Lam ở lại. K có thể cảm nhận được nỗi đau của cô run rẩy dưới đầu ngón tay mình. Vào khoảnh khắc anh bỏ đi. Đam mê của anh chết rụi. Nhưng khi đến được giữa đoạn đường, lý trí của K tỉnh dậy. Và K biết mối quan hệ, trên con đường mà K đang đi, có những mối quan hệ, đam mê không phải là thứ duy nhất, tiên yếu nhất để quyết định bất cứ điều gì. K dừng bước. Bỗng nhiên thấy trái tim mình siết chặt. K chán nản những điều thường nhật diễn ra giữa anh và Hải Lam. Và K nghĩ ra đi là một lựa chọn đúng cho đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, hình ảnh Hải Lam xiêu vẹo giữa những bề bộn đã qua, những vụn vặt đã qua khiến anh ngạt thở. K nhìn sang hai bên cạnh mình, phía trước mình, có quá nhiều điều giả dối và vô vị bủa vây. Mà Hải Lam thì mỏng manh và thành thật so với tất thảy những thị phi vô nghĩa đó. Vậy nên K quyết định trở về. Anh sẽ xin lỗi, sẽ bù đắp, sẽ nói rằng tất cả những chuyện đã xảy ra đều là quyết định sai lầm trong một khoảnh khắc. Rằng K đã sai rồi. Mọi thứ sẽ trở lại bình thường như chưa từng bất kỳ chia ly nào, đau khổ nào.

    Tận sâu trong lòng mình, K đã tin Hải Lam sẽ tha thứ cho anh.

    K đã tin như thế cho đến khi người con gái đó kéo tay Hải Lam bỏ đi.

    Cô ta là ai vậy?

    Hải Lam không nhấc máy. Cô cũng không trả lời tin nhắn. Sau khi khuất hẳn ở góc đường cùng người con gái lạ mặt, K có cảm giác như Hải Lam đã bị nuốt chửng mất. Sau cơn mưa thành phố rù rì những âm thanh buồn bã. Đám đông đã tản ra nhiều phía. Chỉ còn ở góc đường, hai cô gái dựa lưng vào tường lập lòe đốt thuốc. Họ không nói với nhau lời nào. Cần mẫn, gom góp, thả hồn vào không khí những làn khói bàng bạc. Nỗi niềm của họ không có tên, đan dệt vào nhau vô vàn những ưu tư không tên khác.

    K đứng lên. Ngược về phía con đường.

    Những tia nắng dùi dụi lên má Hải Lam khiến cô tỉnh giấc. Khu vườn yên tĩnh đêm qua rộn rã khúc ca buổi sớm. Lam Hải không có ở trong phòng. Mùi sữa đậu nành nóng, mùi bánh mì nướng giòn, quyện vào nhau chộn rộn. Hải Lam khẽ vươn vai. Thấy lòng mình duỗi thẳng ra trước an bình. Cô cất tiếng khẽ gọi:

    - Chị ơi...

    Không ai trả lời.

    Hải Lam đứng dậy, xếp chăn vào góc rồi đi xuống cầu thang.

    - Chị ơi...

    Vẫn không ai trả lời. Hương thơm của bữa sáng ùa đến ồ ạt từ chiếc bàn nhỏ giữa nhà. Lam Hải đã đi khỏi. Cô để lại chìa khóa nhà và một mảnh giấy nhỏ dặn Hải Lam phải ăn sáng rồi mới về. Hải Lam gấp phẳng phiu miếng giấy cho vào túi. Ly sữa vẫn còn nóng ấm. Cô khẽ mỉm cười. Cái cách chia sẻ và quan tâm của Lam Hải khiến cô cảm thấy thực sự cảm kích. Nó không vồ vập, vồn vã nhưng vẫn vô cùng ấm áp. Giống như ngôi nhà của Lam Hải vậy. Không máy lạnh, nước hoa xịt phòng những chai rượu mạnh, bình pha lê để đầy trên kệ. Không có những bản giao hưởng sang trọng hay tranh Van Gogh nghệu nghễ trên tường. Chỉ có những vật dụng cũ kỹ, lấm chấm bụi, miệt mài thở những tình cảm mơ hồ mênh mang và an nhiên đến lạ.

    Hải Lam bật điện thoại lên. Rất nhiều cuộc gọi nhỡ lẫn tin nhắn của K.

    "Em đang ở đâu?"

    "Em đã về đến nhà chưa?"

    "Em có lạnh không?"

    "Em phải ăn gì đấy!"

    "Em đừng thức khuya quá nhé!"

    ....

    "Anh xin lỗi!"

    Hải Lam rất muốn biết. K xin lỗi điều gì? Vì đã bỏ cô mà đi hay đã trót yêu một người phụ nữ khác? K không phải là một người đàn ông dễ dàng nói ra câu xin lỗi bao giờ. Trong mọi tình huống, anh luôn là người làm chủ thế trận, kiểm soát được vị trí của mình đến mức bướng bỉnh. Hải Lam cũng biết K không phải loại người thích dây dưa hay hứng thú với trò chơi mèo vờn chuột. Một khi K đã quyết định thì anh dứt khoát sẽ làm cho đến cùng, không lằng nhằng, do dự.

    Chính vì Hải Lam biết rõ hay ít ra Hải Lam nghĩ mình hiểu rõ K nên trong lòng cô, K là một người đàn ông mạnh mẽ đáng khát khao. Khát khao từ ánh mắt có ma lực, từ giọng nói trầm ấm, từ vòm ngực rắn chắc, từ những cái siết tay giữa chốn đông người hay cách anh choàng nhẹ qua eo cô. Những thứ tiểu tiết tưởng như vô nghĩa ấy lại là những thứ khiến Hải Lam không dễ dàng quên được K. Chúng mang trong mình một thứ sức mạnh phi thường, có đủ khả năng khiến cho cả thế giới vốn phẳng lặng của cô dồn dập sóng.

    Hải Lam khóa cửa, để lại chìa khóa dưới thảm rồi vẫy xe về nhà. Vẫn còn mấy tiếng nữa mới đến giờ nhà hàng mở cửa, cô muốn về nhà, ngâm mình trong nước ấm một lúc để giảm bớt những gánh nặng như đang đè nặng xuống vai. Hải Lam sống một mình trong một căn hộ tầng bảy cách Chez nous khoảng mười phút đi bộ. Trong nhà không có vật trang trí gì đặc biệt, nhưng có rất nhiều cửa sổ rộng có thể nhìn thấy thành phố bé tẹo chạy quanh con sông hình chữ Hải Lam thắp một cây nến thơm và vùi mình vào đám bọt ấm hạnh nhân. Nước có sức mạnh vô hình, tẩy rửa nỗi buồn và ngăn cách mỗi cá nhân hoàn toàn với thế giới chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

    Chuông cửa reo đúng lúc Hải Lam đang sắp chìm vào giấc ngủ. Cô cảm thấy phiền ghê gớm khi mà bản thân chỉ muốn tránh xa tất cả gặp gỡ và đối thoại. Chuông cửa lại reo. Hải Lam uể oải kéo mình ra khỏi bồn nước ấm, với tay lấy tấm áo choàng bông và đi ra khỏi phòng tắm.

    K đứng xoay lưng sau cánh cửa. Anh ngước mắt nhìn Hải Lam đang bất động. Mi mắt vẫn còn ướt. Họ cứ đứng yên nhìn nhau như thế một lúc lâu. Trong lòng xáo trộn những tình cảm không thể diễn đạt thành lời. Bất giác K bước tới, kéo Hải Lam đến sát mình rồi cúi xuống hôn cô. Bằng nụ hôn có lửa.

    Nhịp thở thứ sáu:

    Chúng ta cứ chạy, chạy mãi suốt cuộc đời để kiếm tìm những thứ chưa bao giờ thuộc về mình, cho đến lúc chợt nhận ra rằng càng lúc càng xa mãi tình yêu vốn dĩ đã đứng đó từ rất lâu, và chờ đợi.

    Bố tôi mất khi tôi mười lăm tuổi. Ông luôn nghĩ mình là một người xa lạ với cuộc đời. Những mong muốn trốn chạy khỏi thực tại. Bố là một người cô độc. Có những người vì họ cô đơn quá nên chỉ có thể nghĩ đến tham vọng của bản thân mình. Tham vọng có thể vì tiền, có thể vì khát khao tình cảm nhưng sự cô đơn đáng sợ đến mức biến họ thành nô lệ của tham vọng. Có những người khác như bố tôi chẳng hạn, lại luôn tìm cách bỏ chạy khỏi những điều ấy.

    Ông lớn lên trong một gia đình làm nông trại. Ở đó, họ sinh sống qua mùa đông, mùa hạ, những kỳ nghỉ Giáng sinh rồi Phục sinh, lễ Tạ ơn và cả những buổi sáng Chủ nhật không có tình yêu. Tất cả hội thoại họ nói với nhau đều xoay quanh đồng áng và nhu cầu trao đổi tối thiểu. Hầu như chẳng ai cười, chẳng ai nắm tay nhau, chẳng ai nhìn vào mắt người đối diện để nói một câu chúc ngủ ngon trìu mến. Bố cứ lớn lên ở đó, trong vỏ bọc của riêng mình, cho đến ngày nhập ngũ. Việt Nam là chuỗi ngày không có gì để mất. Người lính nào cũng mong được trở về, mong được nhận tin, mong được liên lạc và nghe thấy tiếng nói của người thân. Chỉ riêng ông không chờ đợi gì nên cũng không sợ hãi gì.

    Rồi chiến tranh kết thúng trở về Mỹ. Gặp mẹ tôi gần như kiệt sức ở một góc đường. Ông đưa bà về nhà với lý do duy nhất, ông không muốn người Việt Nam nào chết trước mặt mình nữa. Họ đã bắt đầu gắn bó với nhau như thế. Không có những cuộc hẹn hò lãng mạn, không có những lời yêu thương nồng cháy. Bố mẹ tôi dừng lại bên nhau sau cả quãng đường dài đơn độc.

    Bố đặt tên tôi là Lam Hải với mong muốn sau này tôi có một tấm lòng khoáng đạt và thênh thang như biển cả. Là con trai cũng được. Là con gái cũng được. Chỉ cần có thể suy nghĩ rộng rãi, bao dung sẽ được cảm thấy bình an bên cạnh. Lúc bố mất, ông nắm tay tôi dịu dàng. Ông xin lỗi vì đã không thể mang đến nhiều ấm áp cho tôi. Nếu sau nay tôi thực sự yêu thương ai đó, đừng ngần ngại làm tất cả mọi điều cho người ấy, ngay cả khi biết chắc rằng tình cảm của mình có thể không bao giờ được hoàn trả lại.

    Và tôi biết tình cảm tôi dành cho em cũng sẽ không bao giờ được hoàn trả lại. Nhưng không có gì là quan trọng nữa khi mà chỉ cần nhìn thấy em cười cũng đủ khiến lòng tôi ấm áp. Chỉ cần nhìn thấy em đau, cả địa cầu ngả nghiêng. Hải Lam tình cờ xuất hiện khiến trái tin tôi không còn đơn độc nữa. Tôi lần đầu tiên muốn dừng lại và để bờ vai mình cho một người hoàn toàn xa lạ dựa vào. Cảm giác có thể sẵn sàng chia sẻ mọi điều, sẵn sàng bao dung và che chở mọi lúc thường trực trong tim, điều khiển toàn bộ lý trí và hành động của bản thân.

    Nhịp thở thứ bảy:

    Tình cảm bắt đầu giống như việc bạn gieo một cái cây bé con vào đất. Nó có thể lớn lên, có thể cựa mình, bám rễ sâu vào tim bạn theo năm tháng nhưng bạn cũng nên chuẩn bị rằng, cái mầm cây ấy cũng có thể chết bất cứ lúc nào. Đó cũng là lúc bạn thôi không còn muốn bao dung cho bất kỳ điều gì nữa...

    Hải Lam đẩy cửa Chez Nous bước vào. Tay em đặt trong tay K. Lúc ấy đang trong giờ ăn của tất cả nhân viên trước khi bắt đầu giờ phục vụ buổi tối. Mọi người đồng loạt ngẩng đầu lên. K mỉm cười chào hỏi. Anh ta nhớ tên của hầu hết nhân viên ở đây, trừ những người mới đến. Sự thân thiện nhưng không kém phần thanh cao ấy khiến K vẽ một ranh giới vô hình với những người xung quanh, nâng anh ta vào nhóm biết mình là ai và hơn ai ở điểm gì. Đám con gái phục vụ bàn nhìn K đầy ngưỡng mộ. Hải Lam thật rạng rỡ. Em tiến đến bàn tôi đang ngồi, lém lỉnh lấy một miếng thịt bò cho vào miệng nhai ngon lành. Hạnh phúc lấp lánh trong mắt em. Giọng em trong veo rộn rã lùa vào không khí những thanh điệu ngân nga. Em nói, em cười, em đùa nghịch. Tôi thấy lòng mình giãn ra. Em gọi K đến ngồi cạnh tôi đợi em đi lấy thêm bát đũa.

    Lần thứ hai, chúng tôi ở gần nhau đến vậy. Tôi không ngẩng đầu lên nhưng biết rõ anh ta đang nhìn thẳng vào mình. Đột nhiên tôi cảm thấy không thoải mái một chút nào, cứ như có hàng nghìn con kiến đang ri rỉ cắn sống lưng mình. Tôi đẩy ghế đứng lên. Bất giác anh nắm lấy cổ tay tôi.

    - Chào em. Hôm qua chúng ta gặp mặt chớp nhoáng quá nên chưa làm quen được tử tế. Em là đầu bếp mới của Chez Nous à? Anh tên K.

    Tôi quay sang nhìn thẳng vào mắt K. Ở đấy, một lần nữa tôi nhìn thấy sự tự tin ngạo nghễ khó chịu trong anh. K vẫn thôi không buông cổ tay tôi ra khiến tôi khó chịu. Bằng tất cả sự lạnh lùng vốn có, tôi gằn giọng:

    - Anh buông tay tôi ra đi!

    - Ôi, xin lỗi em. Anh không cố ý.- K ngập ngừng nhưng vẫn không hề tỏ vẻ gì là lúng túng.

    Tôi vẫn tiếp tục nhìn vào mắt anh ta mà không nói thêm bất cứ lời nào cho đến khi Hải Lam quay trở lại phá vỡ bầu không khí bối rối này.

    - Ah, em quên giới thiệu! Đây là Lam Hải. Chị ý là một người cực kỳ đặc biệt. - Vừa nói Hải Lam vừa choàng hai tay ôm nhẹ lấy tôi.

    K mỉm cười hướng về phía chúng tôi:

    - Ừ, anh cũng đoán vậy!

    Lúc ấy, tôi biết anh ta thực ra đang mỉm cười với tôi. Có đôi lần trong đời bạn sẽ bắt gặp cảm giác này. Đó là khi có một người bằng mắt, bằng hành động, bằng cử chỉ muốn truyền sang cho bạn thứ gì đó ấm áp nhưng mà bạn lại chỉ thấy nó lơ lửng ở lưng chừng không gian, trong khoảng cách dường như không thể vượt qua giữa bạn và họ. Nó sẽ chỉ mãi mãi dừng lại và tan biến dần. Đơn giản bởi vì, bạn không hề, hoàn toàn không hề muốn chạm vào chúng.

    Và tôi biết, lúc K nhìn tôi, anh ta đang muốn điều gì đó không bình thường chút nào. Tôi vẫn giữ thái độ lạnh giá của mình, lách khỏi vòng tay Hải Lam và đi thẳng vào bếp với lý do đã đến giờ tôi phải làm việc rồi.

    Từ ô cửa sổ phòng bếp nhìn thẳng ra chỗ em và K đang ngồi, tôi có thể nhìn rõ một Hải Lam hoàn toàn mới mà tôi chưa từng gặp gỡ trước đây. Em dịu dàng ngồi bên cạnh K, chống cằm hờ hững nhìn người mình yêu ăn, thỉnh thoảng lại nhoẻn miệng cười ngọt ngào. K nói gì đó khiến Hải Lam hơi phụng phịu một chút, liền ngay đó, anh ta nhẹ nhàng véo đầu mũi đang chun chun của em. Tất cả những cử chỉ âu yếm đó, tôi đều đứng yên quan sát. Trong lòng chợt nhen nhói một nỗi hờn ghen âm ỉ. Nó lớn dần lên rồi như ngọn lửa hừng hực thiêu rụi những điều đẹp đẽ nhất.

    Tôi biết mình đang sai rồi...

    Nhịp thở thứ tám:

    Đừng tin quá nhiều. Đừng yêu quá nhiều. Đừng hy vọng quá nhiều. Bởi tất cả những gì quá nhiều có thể khiến bạn đau qua nhiều.

    Trong vô thức của mình, K mơ hồ nhận ra một điều kỳ lạ. Anh không thể nào rời mắt khỏi Lam Hải. Sự lạnh lùng đến mức bất cần của cô ấy đánh thức khao khát, háo hức muốn khám phá và chinh phục trong K. Chưa có ai hay bất kỳ cô gái nào trước đây có thể thờ ơ với K như vậy, cho dù giữa họ không xảy ra chuyện gì đi chăng nữa. Đối với K đó là một khẳng định bất di bất dịch bởi vì anh hơn ai hết hiểu rõ được giá trị của bản thân, hiểu rõ được giá trị của xã hội quay vần xung quanh mình và hiểu rõ được thực ra những thứ phụ nữ mong muốn, thật quá dễ để khiến họ xiêu lòng.

    Với K, Hải Lam là một báu vật không dễ dàng tìm thấy lần thứ hai. Và K biết cứ người đàn ông nào cuối cùng cũng phải cần một bến đỗ để quay về. Hải Lam là sự lựa chọn ngọt ngào và hoàn hảo nhất. Thế nhưng ngay từ lần đầu tiên gặp Lam Hải, ngay từ giây phút Lam Hải kéo tay bến đỗ của đời anh ra khỏi tay anh, cô đã vô tình đi vào trong tiềm thức của anh, dựng lên một lá cờ cùng với ánh nhìn đầy thách thức, vừa ruồng rẫy xen lẫn xua đuổi.

    K không thể rời mắt khỏi Lam Hải. Anh đến Chez Nous thường xuyên hơn, giữ khoảng cách vừa đủ và đối thoại với Lam Hải bằng mắt. Bữa trưa, bữa tối ở nhà hàng, cả ba người thường ngồi chung bàn ăn với nhau. Chỉ có Hải Lam là người khởi đầu của moi câu chuyện. Cả K, cả Lam Hải đều nhìn rõ nỗ lực tìm kiếm một bầu không khí hòa hợp với cô. Nhưng Lam Hải thực sự cự tuyệt nỗ lực ấy. không mấy khi trả lời và hạn chế cười đến mức tối đa. Lặng lẽ và cần mẫn là tất cả những gì gắn chặt với Lam Hải những ngày này.

    Cho đến một buổi tối Chủ nhật. Trong lúc Hải Lam đang bận sắp xếp với khách về thực đơn của một buổi tiệc. K ngồi đợi ở quầy bar. Lam Hải cũng vừa xong công việc của mình. Cô đến gần và bằng một thái độ dứt khoát, cô hỏi.

    - K này, thực ra anh đang muốn gì?

    - Tại sao em lại hỏi thế? - K quay lưng lại nhẹ nhàng.

    - Vậy tôi có thể biết là vì lý do gì mà anh luôn nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó?

    - Em luôn biết anh nhìn em? - K nheo nheo mắt.

    - Anh muốn gì? - Lam Hải nghiêm mặt.

    - Anh chỉ không hiểu tại sao em lại tỏ thái độ ghét anh.

    Cả hai im lặng. Họ nhìn thẳng vào mắt nhau cho đến khi Lam Hải thẳng thắn cất lời.

    - Tôi không ghét anh vì tôi nghĩ nó không có ý nghĩa gì. Nhưng tôi cũng không thấy có lý do gì để thân thiện với anh cả. - Có thực sự là em hoàn toàn không để tâm không?

    - Anh không thấy là chuyện anh đang làm rất ngạo mạn và vớ vẩn à?

    - Còn em không nghĩ là mình đang quá nặng lời với anh?

    Lam Hải nhíu mày. Trong suốt cuộc đối thoại họ vẫn luôn nhìn thẳng vào nhau không do dự. Tự trong lòng cô chợt hỏi hà cớ gì mình lại đang đứng đây và đôi co với đàn ông này? Lam Hải nhún vai quay người bỏ đi. Lúc đi đến cửa bếp, cô chợt quay lại và nói:

    - Anh là người để hoa diên vĩ trước cửa nhà tôi đúng không?

    K chỉ nhìn Lam Hải mỉm cười. Anh không trả lời. Sự im lặng dịu dàng ấy là đáp án cho toàn bộ đoạn đối thoại dường như quá căng thẳng vừa xảy ra.

    - Cảm ơn anh.

    Khoảnh khắcLam Hải biết cô đã gieo rắc sương mù lên tất cả mọi chuyện.

    Nhịp thở thứ chín:

    Niềm tin giống như tờ giấy trắng, một khi đã nhàu nhĩ thì không bao giờ còn có thể là một tờ giấy hoàn hảo được nữa.

    Họ nhìn nhau thật lạ. Hay ít ra Hải Lam cũng đã thấy K nhìn Lam Hải bằng tất cả sự thích thú muốn khám phá nơi anh. Buổi tối Chủ nhật, Lam đã nhìn thấy họ nói gì đó với nhau. Đoạn hội thoại có vẻ rất kiệm lời nhưng dường như cả hai chưa có một phút nào ngừng nhìn thẳng vào mắt nhau. Lam thấy sự cao ngạo lạnh lùng bao quanh lấy Lam Hải trong khi K, người đàn ông của cô lại dịu dàng, từ tốn. Tận sâu trong trái tim mình Lam không hề tức giận, chỉ là bỗng dưng một nỗi mơ hồ len lỏi bất an. Như một con mọt nhỏ ri rỉ gặm nhấm từng giây từng phút trôi qua.

    K đưa cô về nhà. Lần đầu tiên, Lam cảm thấy con đường ngày nào cũng đi qua này trở nên nhàm chán đến mức ngột ngạt. Họ bước bên nhau không nói một lời nào, theo đuổi những ý nghĩ riêng biệt. Lam biết và luôn luôn biết mối quan hệ nào cũng như một đồ thị hình sin, khi vượt qua đỉnh điểm sẽ là những khoảng rơi vô định. Cảm giác nồng nàn một buổi sáng mùa hạ nào đây cũng sẽ bỏ đi hẫng hụt. Và tình cảm chân thành có từng tồn tại hay không bạn sẽ biết rõ nhất vào lúc này. Bởi vì sức mạnh của nó không phải là những nụ hôn cháy bỏng, những vòng tay siết chặt, những lời hứa hẹn trọn đời trọn kiếp mà là vào lúc này, khi xúc động qua đi, ham muốn kích thích đi qua, trái tim bạn đủ ấm áp để nhớ rằng người bên cạnh bạn đã từng trải qua những gì với bạn, để biết rằng bạn có đủ can đảm mà bao dung và chia sẻ.

    Lam nắm lấy tay K. Tần ngần. Lúc này, cô bắt đầu nhớ đến những tờ giấy xét nghiệm của bác sĩ. Lúc K bỏ đi, Hải Lam đã mang thai được bốn tuần. Ngay lúc K nói với cô rằng anh không còn yêu cô nữa, cô hiểu rõ mình không thể sinh đứa trẻ này ra đời và nuôi nó khôn lớn trọn vẹn một mình. Hơn ai hết trên thế gian này Hải Lam hiểu tình yêu của mẹ và tình yêu của bố là hai thứ hoàn toàn khác nhau và không thể thay thế được cho nhau. Đứa trẻ hạnh phúc là đứa trẻ cảm nhận được cả hai điều ấy trong suốt cuộc đời mình. Và Hải Lam muốn con mình được hạnh phúc. Cô hẹn gặp bác sĩ vài ngày sau đó. Lúc ngồi ở sảnh đợi sau khi uống thuốc, Hải Lam cảm nhận được rõ rệt một phần tình yêu của mình đang từ từ rời bỏ cơ thể cô. Cả vùng trời trắt nhòe đi xanh xám. Hải Lam đau. Một mình. Đơn độc. Bởi cô ý thức được ngay cả khi cô cố níu giữ để K xuất hiện bên cạnh mình cũng sẽ không đủ để trái tim mình ấm lại vì một người đã kiên quyết muốn ra đi.

    Tất cả những chuyện này, cô chưa từng một lần nói với K. Hay ít ra là cô chưa kịp nói với anh. Ấy vậy mà hôm nay, lúc này, khi đang nắm chặt tay anh, nhìn thẳng vào một nỗi hồ nghi khôn tả, Hải Lam muốn kể. Rằng cô đã giận anh thế nào, rằng cô đã đau đớn tủi thân và mất mát ra sao, rằng anh đã tệ bạc và nhẫn tâm. Hải Lam cứ đứng yên lặng như vậy mà không thốt được nên lời.

    - Em làm sao vây? - K vuốt tóc cô.

    Lúc này đây, Hải Lam thực sự muốn biết rốt cuộc là K tìm kiếm thứ gì trong mối quan hệ giữa hai người. Cô đã từng nghĩ K ở đây, bên cạnh, ôm cô là đủ. Nhưng điều đó không đúng. Hải Lam muốn nhiều hơn là thế. Nhất là khi K đã tửng bỏ cô mà đi trong lúc cô cần đến anh nhất.

    - Anh thấy chị Lam Hải thế nào? - Cô đột ngột hỏi. Hải Lam nhìn vào mắt K. Anh nhìn cô, khẽ chớp mắt.

    - Anh thấy cũng bình thường.

    Sau cái chớp mắt của K. Hải Lam biết K vừa nói dối cô. Sự nhạy cảm của người phụ nữ đối với người đàn ông mình yêu đôi khi như phép màu không thể nào giải thích được và đặc biệt là sẽ không ai tin bạn. Không phải lúc nào cũng đúng, nhưng đôi khi tận sâu thẳm trong lòng mình, người phụ nữ hiểu chuyện vừa xảy ra này ngân lên như dây đàn không cần bất kỳ lý do gì cả.

    Hải Lam đi vào nhà. Cố quyết định sẽ không nói gì với K cả. Không phải là cô không trân trọng mối quan hệ giữa họ nữa. Mà bởi vì, Hải Lam sẽ kể nó với một người khác.

    Nhịp thở thứ mươi:

    Người xin lỗi trước là người dũng cảm nhất. Người tha thứ trước là người mạnh mẽ nhất. Và người lãng quên trước sẽ là người hạnh phúc nhất.

    Chỉ cần nhìn thấy K là Lam Hải đủ cảm thấy tức giận. Người đàn ông này đang định chơi trò chơi gì giữa cô và Hải Lam. Từ hôm Hải Lam giới thiệu K ở nhà hàng xong, hôm nào tan sở về nhà cô cũng thấy một nhánh hoa diên vĩ trước cổng nhà mình.

    Lúc đầu cô còn cảm thấy lạ lùng vì không hiểu ai đã làm chuyện ấy trong khi Lam Hải không quen biết nhiều ở thành phố này. Nhưng sau đó, trực giác mách bảo cô rằng, những điều hoang đường đang diễn ra này có dính dáng đến người đàn ông tên K.

    Thành thực mà nói, Lam Hải đã thực sự bối rối khi nghe K chính miệng thừa nhận chuyện để hoa trước cửa nhà mình. Ngay lập tức cô đã nghĩ đến Hải Lam. Rõ ràng nó là một khúc mắc hết sức ngớ ngẩn mà cô hoàn toàn không hề muốn dính dáng vào vì Hải Lam là người cô quan tâm nhất lúc này. Cô không tin K. Không tin bất kỳ hành động, lời nói hay tình cảm nào được biểu hiện từ phía K. Đó là một thứ cảm giác được hình thành ngay từ lần đầu tiên Lam Hải thấy K. Giống như một định kiến không phải xuất phát từ suy nghĩ lý trí mà từ trái tim nên không thể nào lý giải được.

    Lam Hải ngồi tựa vào khung cửa sổ ở nhà. Cốc trà hoa nhài cô tự tay ướp nhả vào không khí tịch an một làn khói hương nhè nhẹ. Mọi thứ xung quanh dường như an yên quá. Chỉ có lòng cô không bình thản chút nào. Cô muốn nói với Hải Lam những gì đang diễn ra nhưng nỗi buồn của Hải Lam sẽ quá lớn và cô muốn nhìn thấy Hải Lam đau lòng. Nhưng nếu không nói, Hải Lam sẽ không bao giờ nhìn thấy được rõ thực ra K là một người mây gió ra sao. K có thể không vì cô thì cũng có thể vì một người nào đó hoàn toàn khác mà làm tổn thương Hải Lam thêm lần nữa.

    Lam Hải nhìn xuống khu vườn yên tĩnh của mình. Nó luôn là nơi để cô đem mọi nỗi niềm của riêng mình giấu chặt vào đây. Ấy vậy mà hôm nay đến cả đám tường vi cũng khiến cô cảm thấy bất an đến lạ.

    Điện thoại báo có tin nhắn của Hải Lam.

    Chị ơi, chị có rảnh không? Em có chuyện muốn nói với chị.

    Lam Hải linh tính hình như có chuyện gì đó không hay đang xảy ra rồi. Nhưng thực tâm cô không nghĩ rằng Hải Lam biết chuyện gì.

    Ừ, chị đang ở nhà. Em muốn đến đây không?

    Lam Hải bấm máy trả lời tin nhắn. Ngay khi tin nhắn được gửi đi, cô thấy chuông cửa reo. Cô không ngờ Hải Lam đã đứng sẵn ở cổng nhà từ bao giờ rồi.

    Lam Hải mở cổng. Trước mặt cô là một Hải Lam mảnh mai đượm buồn. Khóe cũng như đang ngân ngấn một nỗi niềm dài đằng đẵng đợi lúc được tự do. Hải Lam khẽ mỉm cười.

    - Chị đang uống trà nhài tự ướp đúng không? Thơm quá! - Giọng Hải Lam tỏ vẻ thích thú.

    - Ừ. Em có muốn uống một tách không?

    - Có ạ.

    Lam Hải quay mình vào bếp. Sự xuất hiện đột ngột của Hải Lam khiến cô không khỏi bối rối một cách mơ hồ.

    - Chị ơi hôm nào chị làm hộ cho em một ít với nhé! - Hải Lam nói vọng vào bếp.

    - Ừ. Đợt hoa tới chị sẽ dành cho em!

    Hải Lam ngồi ngay ngắn trên ghế, đưa hai tay đỡ lấy tách trà ngào ngạt từ Lam Hải. Mắt cô nhìn thẳng vào Lam Hải.

    - Chị ơi, em có một bí mật. Em đã nghĩ mình có thể sống với nó cho đến hết cuộc đời này. Nhưng mà thật sự là khó khăn quá chị ạ...

    Nắng chiều thong thả buông mình. Lam Hải chăm chú quan sát người con gái ngồi trước mặt mình bằng tất cả yêu thương có được. Sự trìu mến lan tỏa như hơi thở, bao lấy từng chữ từng từ cô dành cho Hải Lam.

    - Em có thể nói với chị...

    Hải Lam tiến đến ngồi gần bên cạnh Lam Hải. Cô hơi khẽ cúi đầu dựa vào vai Lam Hải. Giọng nhẹ như gió.

    Em đã làm một việc khiến mình day dứt mãi. Lúc K ra đi, em phát hiện mình có một điều bé nhỏ kỳ diệu đang lớn lên trong mình. Nhưng em đã không đủ can đảm và tự tin để nghĩ rằng mình có thể nuôi nó lớn lên trong hạnh phúc nếu không có K...

    Nước mắt Lam Hải rơi xuống những ngón tay của Hải Lam. Nắng chiều ôm lấy họ. Đúng lúc ây, chuông cửa ngân một hồi dài.

    Lam Hải giật mình. Hành động ấy khiến cho Hải Lam nhìn cô kỳ lạ. Lam Hải chẳng bao giờ có khách đến nhà ngoại trừ Hải Lam. Vậy ai là người bấm chuông cửa. Không hiểu sao có điều gì đó lại khiến Lam Hải cảm thấy bất an và lúng túng đến thế.

    - Chị có khách ạ? - Hải Lam hỏi.

    - Không. Chị không mời ai đến nhà bao giờ.

    Chuông cửa lại reo.

    - Chắc có người nào đó cần hỏi gì thật. - Hải Lam lại lên tiếng.

    - Ừ, để chị ra xem sao.

    - Em đi cùng chị.

    - Thôi, không cần đâu. Em cứ ngồi đây đi. Chị chạy ra xem ai hỏi gì rồi vào ngay.

    Lam Hải đứng dậy tiến về phía cổng. Trong lòng vẫn quanh quẩn xung quanh câu chuyện mà Hải Lam vừa mới kể. Nó giống như một cơn sóng lớn đổ ập xuống trái tim cô, ướt sũng. Cánh cổng gỗ mở ra. Phía sau nó là K nhưng không với một nhành diên vĩ nào hết cả. K đứng ở đó vẫn với dáng vẻ tự tin và cao ngạo vốn có. Lam Hải khẽ bấu chặt lấy thanh cửa. Lúc này, cô thực sự bất an.

    - Anh có làm phiền em không? - K hỏi.

    - Tôi đang bận và anh đột nhiên đến đây thật không tiện chút nào.

    - Anh có việc đi ngang qua thôi và đột nhiên muốn bấm chuông cửa.

    - Tôi không thích chút nào sự đường đột của anh. Anh về đi!

    Đúng lúc ấy, Lam Hải nghe thấy tiếng nói thân thuộc ngay phía sau lưng mình.

    - Chị ơi, ai thế hả chị?

    Hải Lam đã đến nơi và xuất hiện ngay trước mặt K.

    Họ cùng nhìn thấy nhau.

    Lam Hải vội vàng nắm lấy cổ tay Hải Lam một cách vô thức. Nhưng không ai nói bất cứ một lời nào.

    Bất giác Hải Lam buông thõng một tiếng thở dài... Hải Lam quay sang nhìn thẳng vào mắt Lam Hải. Mắt cô đã không còn rưng rưng nữa.

    - Em đã cố tình kể cho chị nghe bí mật vừa rồi chị ạ!

    Có bao nhiều người trên thế gian này, trái tim cùng chung nhịp nhưng không thể cầm tay đi chung trên một con đường? Nhân duyên này sẽ khổ đau nhưng đó chính là thứ nhân duyên khiến bạn trở nên mạnh mẽ.


     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Bóng Người Thiên Thu

    Nguyễn Thị Hoàng

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646694]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502557]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639745]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471324]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340934]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600551]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689862]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2493487]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300459]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010521]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972335]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548914]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470038]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445738]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204071]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150637]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078720]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062566]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028846]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026462]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959449]
    25.Quỷ Bảo [921726]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907586]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905329]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877036]
    29.Hắc Nho [852174]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843176]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840070]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756028]
    33.Tru Tiên [747774]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745214]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661913]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622435]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592494]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569368]
    39.Hoàn Hảo [557783]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536791]
    41.Tầm Tần Ký [511989]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456256]
    43.Thiên Đường [452701]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450877]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439789]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434019]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427435]
    48.Cậu Chó [417258]
    49.If You Are Here [411857]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408221]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm