hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Marta Dzido » Ngoài Vùng Phủ Sóng[275] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   0.0/7 - 0 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Marta Dzido

    Ngoài Vùng Phủ Sóng



    MỤC LỤC 


     

    8.

    Domestos lên não

    Ngày nào tôi cũng nghĩ bụng, sáng mai mình sẽ thức dậy thật thanh thản, gương mặt mịn màng, thư thái, hơi thở chủ động, điều hòa; mai mình sẽ thức dậy ở tư thế một cái cây, với lý trí trong sạch, ở tư thế một góc tù, ở tư thế một con chó cụp đầu, mai mình sẽ thức dậy mới mẻ. Đầu được đại tu, ý nghĩ được khử trùng, bẩn thỉu và vi trùng biến mất, Domestos lên não giảm một nửa giá chỉ đến mồng mười tháng bảy, hãy nhanh chân đến cửa hàng mua trước khi người ta mua hết của bạn, Hội liên hiệp phụ nữ Ba Lan thông báo. Tõm một cái, chạy và thế là yên. Mình ăn cắp, nói dối, làm điếm. Không sao, mười lần Đức Mẹ Maria và ba lần cha của chúng con, người tiếp theo xin mời vào phòng xưng tội, giống như đến quầy thanh toán ấy. Một dây chuyền sản xuất. Ném, chạy, tõm một cái và sạch sẽ, và một lần nữa, và một lần nữa, và liên tục, và nôn.

    - Tôi vẫn dùng, còn chị không à? Họ quảng cáo cơ mà, chắc phải tốt thì họ mới quảng cáo chứ. Domestos lên não, trắng đến khó tin, tiêu diệt mọi loại vi khuẩn. Không một ý nghĩ sai trái nào lọt được vào đầu bạn. Nhưng vodka thì có thể uống thưa ông, có rượu cho mọi người, rượu và cái đấy nữa, đàn bà ấy mà, ông biết đấy, tất cả là dành cho con người, hiệp hội những gia đình bệnh hoạn cho hay. Xúc xích từ giỏ đồ ăn Phục Sinh và đừng có tiêu diệt hết. Thịt được quấn cho bắt mắt. Xúc xích Krakow thơm lừng, điều răn thứ năm, nhưng nhất thiết phải có xúc xích từ giỏ đồ ăn Phục Sinh. Những học trò của Giê-su cũng bôi máu cừu lên cửa. Cần phải dâng đồ hiến tế cho các vị thánh của chúng ta. Hare hare supermarket, hare hare pizza hut 1 . Lịch chăn gối, hàng sáng chị đo nhiệt độ âm đạo và ghi lại trên đồ thị, ngày nào chị cũng phải ghi lại trên đồ thị ấy, nhiệt độ phải được đo vào một giờ nhất định, khi mới thức dậy, sau đấy, khi đã hoàn thành đồ thị thì chị đưa đến đây cho tôi và chúng ta sẽ cùng xác định những ngày dễ thụ thai và những ngày không có khả năng thụ thai. Có hiệu quả không? Chị sẽ không tiêu diệt cuộc sống được Chúa ban cho mà chưa được sinh ra, Giáo hoàng không khuyên dùng các dụng cụ tránh thai. Giáo hoàng thì liên quan gì đến các dụng cụ tránh thai? Ý chị là sao? Chị cần Domestos lên não, nó sẽ loại bỏ mọi vi khuẩn. Tôi phải cho nhiệt kế vào như thế nào? Chị cứ cho vào âm đạo bình thường, hàng sáng.

    - Tôi vẫn dùng, còn chị không à?

     

    Khoảng ba giờ sáng chuông điện thoại reo. Tôi bật dậy. Biết đâu... biết đâu có ai đó gọi cho mình nhân ngày sinh.

    >- Alô, đây là phòng thu nợ của mạng era 2 ... chúng tôi xin nhắc quý vị rằng đã quá hạn trả cước...

    Sáng, bố mẹ gọi điện chúc mừng sinh nhật, sau đấy rất rất lâu chẳng có gì và chẳng có ai. Tôi ngồi nhà và nghĩ, mình đã già quá rồi, tóc thì bóng nhẫy, mắt thâm quầng, trước mắt là cả một sự thiếu hụt tương lai đến kỳ lạ, tôi đã hoàn toàn đứng ngoài công thức: chồng, con, việc làm, nhà cửa, và như vậy tốt cho tôi biết mấy, tôi hạnh phúc biết bao khi ý thức rằng mình chẳng việc gì phải xinh đẹp, phải tươi tỉnh, và tôi mừng làm sao khi đã không sinh con. Tôi chẳng phải nuôi ai, cũng chẳng phải rửa đít cho ai, chẳng có ai khóc ré lên đánh thức tôi vào buổi sáng, cũng không ai hỏi tôi "tại sao?".

    Không một ai ngoài bố mẹ chúc tôi dồi dào sức khỏe và có một công việc tốt. Và nếu như có quen với một người nào mới thì tôi có thể bịa ra một cái tên mới, họ mới, một tiểu sử mới và tôi sẽ chẳng phải giải thích cho ai về bất cứ chuyện gì. Và khi được hỏi bạn làm gì trong đời, tôi sẽ trả lời - tôi thích ứng với hoàn cảnh, hiện thực hóa những mơ ước của mình, ngồi ở tư thế của con mèo bị trói.

     

    Trước các lần đi xin việc, tôi chuẩn bị đến hoàn hảo. Đầu tiên tôi tắm thật lâu, gội đầu, cắt móng tay, cọ bằng mút tắm, sau đó tráng người bằng nước lạnh buốt, tôi mặc quần và cái áo sơ mi màu xanh da trời, nhưng rồi tôi đi đến kết luận là tôi mặc màu xanh trông không được nghiêm chỉnh lắm, vậy là tôi đổi sang màu đen. Với màu đen tôi lại cảm thấy mình giống một công chức thô thiển mốc meo và phủ đầy bụi, thế là tôi quăng áo vào xó nhà và xỏ cái áo trắng bình thường. Bỗng nhiên tôi thấy trông mình béo một cách đáng ngờ trong cái quần đang mặc, tôi bèn vứt quần và mặc chiếc chân váy đen, tôi nghĩ như vậy sẽ là trung tính, chân váy đen với áo len màu xám. Nhưng cái áo len màu xám lại bị một vết ngay ở giữa, tôi đi tìm cái sơ mi đỏ liền mũ vì tôi chợt nghĩ là nếu tôi ăn mặc như thường ngày thì thể nào cũng trượt. Thế là tôi tìm cái sơ mi đỏ trong tủ, trong phòng tắm, trong chăn đệm, trong giỏ quần áo bẩn, nhưng rồi tôi nhớ ra là tôi đã đánh mất cái áo yêu thích ấy trong cuộc phiêu lưu ban đêm với cậu bạn có cái mào vuốt keo, ở chỗ có cái phòng tắm có cái gương Venise ấy, đại loại thế, vậy là kế hoạch của tôi không thành. Tôi mặc lại cái sơ mi, màu xanh da trời, nhưng trước mắt tôi lại xuất hiện một vấn đề mới ngoài dự kiến, cho áo vào trong quần tốt hơn hay thả áo ngoài quần. Cho vào, thả, cho vào, thả, tôi không thể nào quyết định được, và trong khi đang nghĩ loạn lên với cái áo sơ mi tôi chợt thấy là có lẽ mình còn phải trang điểm nữa. Phải làm một điều gì đó với cái mặt, để nó có nét dễ thương và không còn cá tính. Bút chải mi thì khô, son thì chạy lệch, tôi không thể làm đúng như ý mình muốn được. Ngày xưa tôi trang điểm còn đường được, thế mà bây giờ tuyệt nhiên không. Tôi có ý định gọi điện đến chỗ mà tôi phải đến, nói: tôi xin lỗi, chúng ta có thể chuyển cuộc gặp đến mai được không, rất tiếc là hôm nay tôi không thể, tôi đang có những khó khăn cá nhân, lý do gia đình.

    Hồi còn đi học sao mà dễ dàng thế, có thể viết giấy xin nghỉ học, giả chữ ký của mẹ, vì lý do gia đình, em Magda xin nghỉ học từ 10 đến 14 tháng Mười. Trong thời gian đó thì Magda hai lần đi xem phim, một lần ngồi nửa ngày ở nhà bạn trai, hai đứa hút hasit 3 và cùng thiết kế bể cá cho nó. Tất cả đều được vẽ thật chi tiết, màu mè và cân nhắc cẩn thận, thậm chí chúng còn cùng đi mua một con cá. Một con cá vàng giá ba zloty đựng trong túi ni-lông. Bọn chúng phải chúc mừng con cá. Tôi mong sao cho mẹ không biết đến những lần trốn học ấy. Sao cho lão dạy Sử đừng có hỏi bài. Sao cho bố mẹ thả tôi đi đón giao thừa ở nhà Kasia. Tôi mong sao... nhưng sau mấy bến, trong xe buýt chật cứng người, nơi mà những chiếc áo khoác ướt bốc hơi tạo nên một mùi rất đặc trưng, nơi tất cả mọi người cọ vào nhau, xô vào nhau, huých khuỷu tay vào nhau, sau mấy bến như vậy, khi Magda và cậu bạn xuống xe thì thấy con cá vàng không còn động đậy gì nữa. Cả hai nghĩ có thể nó ngủ. Nhưng nếu không phải nó ngủ? Cậu buồn cười thật đấy. Nó ngủ. Thỉnh thoảng cá cũng ngủ chứ. Nhưng đó không phải là giấc ngủ. Không phải à, nhưng biết đâu đó chính là giấc ngủ. Đó là một giấc ngủ thực sự và không thể đảo ngược.

    Ngày thứ tư Magda chán đời và không thể đi học được sau chuyện con cá vàng, và nó một mình đi dạo rất lâu, và nghĩ xem phải bịa gì trong sổ liên lạc. Đơn giản thế đấy. Tự viết giấy xin phép nghỉ học vì lý do gia đình. Bởi nếu không thì làm sao có được con cá ấy, cho dù bị chết, vẫn cứ là con cá vàng và Magda trong khoảnh khắc đã dành cho nó một tình cảm lớn lao, vậy là "vì lý do gia đình" đã hóa thành một thuộc ngữ rất thích hợp. Sau đấy thì Magda ký chữ ký giả của mẹ. Hồi ấy mọi chuyện sao mà đơn giản.

    Khi đứng trước gương như vậy mà phân vân, không biết nên cho cái áo sơ mi màu xanh da trời vào trong quần hay thả ra ngoài quần, thì càng đứng lâu trong lòng tôi càng cảm thấy sợ hãi. Và khi đó sao mà tôi muốn viết giấy xin nghỉ với chữ ký giả của mẹ đến thế, rồi chui vào chăn, chọn một khoảng sáng nhất trên bầu trời xám nặng trĩu bên ngoài cửa sổ mà nhìn. Vờ như bầu trời không hề xám, trời xanh đấy chứ. Nằm trong chăn, bên cạnh có một hộp chocolate và cà phê. Và không phải sợ. Có giấy phép không phải ra khỏi nhà. Giấy phép không phải nhận điện thoại. Giấy phép không phải dậy khỏi giường và thay quần áo. Giấy phép không phải mở cửa và không phải cười.

     

    Tôi không biết, không hiểu nổi làm thế nào mà những thanh niên hăng hái, có học vấn với mười năm kinh nghiệm, nhưng vẫn chưa qua tuổi băm, họ làm thế nào để có thể ham muốn từ sáng đến tối, muốn viết CV miễn phí, muốn mùa hè thì thực tập ở ngân hàng, mùa đông thì tại một công ty phát triển liên tục nào đấy, ngoài cái đó ra còn có hai bằng đại học, làm thạc sĩ, có một gram amphetamine 4 trong ví, bên cạnh thẻ tín dụng, bây giờ người ta nói quét vôi chứ không phải là hít, quét vôi.

    Ai đó có thể quét vôi tôi như thế từ sáng sớm. Hoặc là tuần một lần. Quét vôi vào thứ Hai để có thể tác động cho đến tận sáng Chủ nhật. Tôi đi tàu điện và nghe hai thanh niên đang tự tiếp thị với nhau: ông anh biết không, ở đây đang trở thành một Amsterdam, một Amsterdam thứ hai. Còn dưới bến là một gia đình rất dễ thương: mẹ, bố và cô con gái mấy tuổi. Bố hỏi mẹ: em mang theo tiền chứ? Chị ta làm vẻ mặt như mặt một con chuột xám, sợ hãi, dúm dó và thì thào, thôi chết, em quên rồi. Vậy thì chạy về nhà nhanh lên - ông bố trong bộ đồ tinh tươm rít lên. Chị ta phóng qua đường bất chấp đèn đỏ.

    - Khéo không lại ra tòa mất thôi - một bà nói với một bà. Ôtô bấm còi, người đàn bà gục đầu lên vô-lăng khóc, những người lái xe khác kéo kính xuống và quát:

    - Có đi đi không, đồ dở hơi, đi đi chứ.

    >Chị ta không phản ứng gì. Vẫn khóc trên vô-lăng.

    Bên lề đường đối diện, một đôi thanh niên đứng trong cổng, người đờ ra trong một tư thế quái lạ, mắt khép, chân khuỵu xuống, không ra đứng cũng chẳng ra ra quỳ. Một bà kéo thằng cháu sang bên kia đường, còn thằng cháu hỏi bà:

    - Tại sao người ta lại chết?

    - Vì cuộc sống là thế - bà trả lời cháu.

     

    - Con hình dung ra tất cả những chuyện này như thế nào? - mấy hôm trước mẹ hỏi tôi. Tôi trả lời mẹ đúng như thực tế, rằng nói chung tôi chẳng hình dung gì hết.

    Rằng tôi không hình dung ra mình cả ở bên bàn giấy, cả ở công sở, cả khi trực điện thoại, cả trong các mối quan hệ với mọi người, cả trong công việc với trẻ con, tôi không tưởng tượng ra mình trong một cuộc hò hẹn dễ thương ở quán cà phê với một người đàn ông dễ thương, tôi căm thù những gã đàn ông dễ thương trong các quán cà phê, tôi căm thù mặc váy màu chì sẫm, tôi căm thù...

    Nhưng mẹ ngắt lời tôi:

    - Hay là ở cửa hàng, sao? Cửa hàng chắc chắn không phải là bàn giấy...

     

    Xin chào, họ và tên, ngày sinh, tình trạng hôn nhân, trình độ học vấn, quê quán, tên bố, tên mẹ, số nhà, số điện thoại, số tài khoản, số chứng minh nhân dân, địa chỉ thường trú, địa chỉ tạm trú, số giầy, e-mail, quan hệ với quân đội: tôi viết phủ nhận, tôi là người theo chủ nghĩa hòa bình và tôi cho rằng phục vụ trong quân đội phải là tự nguyện và phải được thù lao thích đáng. Bà ta đọc tờ mẫu mà tôi đã điền đầy đủ, ở chỗ quan hệ với quân đội, những gì tôi viết bị bà ta gạch đỏ và nói không, không... mục này dành cho nam giới... biết nói gì với cái bút dạ đỏ, cái bút gạch hết thảy ấy.

    Tôi cảm thấy giống như hồi còn trẻ con xem chương trình TV của ngày thứ Sáu với Pancras, trong đó có một con chó, bao giờ nó cũng giấu chân sau bức tường carton, suốt chương trình, nó chỉ muốn ông chủ đi dạo với nó. Và bao giờ tôi cũng hy vọng cuối cùng sẽ nhìn thấy sợi dây, cánh cửa mở ra và cái sân, bao giờ cũng vậy, vào mỗi thứ Sáu, và lần nào chương trình cũng kết thúc đúng vào lúc họ chuẩn bị ra khỏi nhà. Những hàng chữ và tạm biệt các em nhỏ yêu quý, tôi nhổ toẹt vào mặt các người.

    Căn hộ ngày càng nhiều bụi và lông mèo, những con mèo hàng xóm vào ban đêm sang ban công, đứng trên bậu cửa sổ mà nhìn tôi ngủ. Nhìn những bức tường nứt ra như thế nào, cái vòi nước khóc ra sao, chiếc áo khoác về đêm sột soạt, ngả nghiêng trong tủ, tôi không thể tìm thấy cái lối đi từ tủ sang vườn ngày xưa, nó có thể biến đi đâu được nhỉ?

    Những lần soi gương, càng ngày tôi càng hay phải tự nhắc lại họ tên mình, tôi cảm thấy mình xa lạ, thấy mình ở bên rìa. Một cảm giác mà cứ một thời gian nào đấy lại xuất hiện, và tôi đã biết đến nó từ hồi còn bé.

    Tôi nhìn và tôi ở ngoài cuộc. Trạng thái đó tồn tại chừng hai hay ba phút. Một trạng thái mà người ta không biết phải làm gì với nó. Tôi đang ở đâu? Trong đầu? Trong não?

    Giống hệt như cái lần chúng tôi trải qua cả một đêm trên chặng đường thủ đô-biển. Bị lèn chặt ở đoạn giữa buồng vệ sinh với chỗ nối toa, trên ba lô, uống bia, hút một thứ thảo mộc xanh đến chói mắt nào đấy, khi tôi cảm thấy mọi thứ đều ở trong não, khi cửa tàu mở và chúng tôi thò đầu ra ngoài đón gió, còn bãi biển thì vắng tanh. Chúng tôi thả cái chai đựng một mẩu giấy ướt trên đó có dòng chữ: mọi thứ đều ở trong não, không một ai muốn nói chuyện với chúng tôi, một ông không thèm bán khoai tây chiên, không thèm bán kem cho chúng tôi. Khi nhìn vào gương mới thấy rằng môi chúng tôi tím ngắt còn mắt thì vàng. Có thể là do cái bột quái lạ ấy? Nhưng chẳng ai biết câu trả lời và cũng chẳng ai thử tìm câu trả lời.

    Và bỗng dưng tòi ra một gã đàn ông bình thường, trước khi chúng tôi kịp hiểu ra chuyện gì thì gã đã mời chúng tôi đến ăn trưa, gã nói rằng: ở nhà tôi cũng có bãi tắm. Chúng tôi đến chỗ gã, chén sạch những gì có thể chén, và khi gã sang phòng khác, chúng tôi đánh bài chuồn, chúng tôi lao xuống cầu thang rồi chạy thục mạng ra ga. Vì ở chỗ gã ta không hề có bãi tắm. Hình như bãi tắm của gã chỉ là tất cả cởi quần áo và lên giường.

    Sau đó báo chí đưa tin về một vụ săn dân pêđê, lần này là trong khu resort trên bãi biển.

    Còn chúng tôi đâu có muốn chuyện đó, chúng tôi bị việt vị, vì thiếu ngủ nên mọi cái trở nên rối tung lên với chúng tôi, hơn nữa chúng tôi mới chỉ mười sáu tuổi. Và kỳ nghỉ tháng Tư của chúng tôi đã kết thúc như vậy và có một phát hiện, đó là mọi thứ đều ở trong não.

    Giờ đây cái "mọi thứ đều ở trong não" này cứ thỉnh thoảng lại dội lên giống như thức ăn chưa tiêu hóa hết. Giống như một cơn buồn nôn không cụ thể lắm, nó dồn lên cổ và không thể biết được là in hay out.

    - Nhưng cô có biết rằng sẽ thường xuyên xảy ra chuyện khách làm bẩn? Họ thấy khó chịu vì uống quá nhiều và phải dọn? Đổ Domestos ra giẻ rồi lau sàn nhà.

    - Vâng, vâng.

    Tôi ngồi trong một câu lạc bộ đêm. Hàng người chờ việc bắt đầu từ ngoài cửa, chen chúc trên các bậc cầu thang và đi qua hết căn phòng. Ở phía cuối phòng có một cái cửa bé tí với hàng chữ: Dành riêng cho nhân viên. Từng người vào một, phỏng vấn diễn ra chừng năm mười phút và người tiếp theo. Sau hai tiếng rưỡi chờ đợi thì đến lượt tôi. Một bà phả khói thuốc vào mặt tôi và hỏi tôi có hút không, tôi bảo không, bà ta cau mày:

    - Nhưng chắc khói thuốc không làm cô khó chịu chứ? Vì trong vũ trường bao giờ chả khói mù mịt.

    - Không, không ạ.

    - Cô sẽ thu dọn cốc, gạt tàn thuốc lá bẩn, nếu có đồ vỡ thì quét, rửa, lau bàn, nói chung là tất tật những gì cần, cô hiểu chứ? Vậy sao nào, cô đã biết hết rồi chứ? Bắt đầu làm từ sáu giờ chiều cho đến hết.

    - Nghĩa là thế nào ạ?

    >- Là đến bốn giờ, cũng có khi đến sáu giờ sáng.

    - Nhưng tiền công thế nào ạ?

    - Tiền công à... bốn mươi zloty một tối. Cô có thể bắt đầu từ mai.

     

    - Đánh máy lại các văn bản, cô ạ. Chúng tôi trả ba mươi xu một trang, cô đánh máy lại văn bản, công việc làm theo ca.

     

    - Đây không phải là cuộc vận động bầu cử, cô là trợ lý của công ty chúng tôi, cô sẽ nhận được phần trăm từ lượng hàng bán ra, cô sẽ tham gia đào tạo, tất nhiên là có thù lao, nhưng cũng thấp thôi. Mục tiêu của công ty chúng tôi là làm sao vươn ra được xa nhất...

    - Công việc sẽ là tiếp thị từ xa, cô sẽ bán dịch vụ qua điện thoại, cô gọi điện cho khách hàng và nói với họ rằng máy tính của chúng ta đã quay trúng số của họ.

    - Nhưng ở đây làm gì có máy tính.

    >- Nào, xin cô đừng có quá nguyên tắc như vậy.

    >

    Nghiên cứu thị trường, sắp xếp hàng hóa, mở các kiện hàng và xếp hàng lên giá...

    Thu gom bút bi, ghi địa chỉ lên phong bì...

    Công việc trong trung tâm thương mại, trong khu ẩm thực, trong cửa hàng quần áo phụ nữ có nhiều lông tơ, bán đăng ten, buôn bán rong, đi giao báo...

    --------------------------------
    1Tác giả liên tưởng đến một câu kinh. Ở đây ý nói ngày nay người ta tôn thờ siêu thị, pizza hut... - ND.

    2Mạng di động ở Ba Lan.

    3Loại thuốc lá làm từ lá thuốc non và đọt cây gai dầu của Thổ Nhĩ Kỳ, Ấn Độ - ND.

    4Chất ma túy gây kích thích mạnh.

     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Y Sĩ Tiền Tuyến

    Trang Châu

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646494]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502402]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639511]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471154]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340448]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600350]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689601]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2491457]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300142]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010271]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972325]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548828]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469932]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445578]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204040]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150542]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078548]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062534]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028695]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026322]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959393]
    25.Quỷ Bảo [921649]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907491]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905256]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876883]
    29.Hắc Nho [852071]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842991]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840009]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755940]
    33.Tru Tiên [747724]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745012]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661872]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622361]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592474]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569309]
    39.Hoàn Hảo [557741]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536754]
    41.Tầm Tần Ký [511901]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456103]
    43.Thiên Đường [452675]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450776]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439773]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433980]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427327]
    48.Cậu Chó [417118]
    49.If You Are Here [411818]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408134]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm