hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Marta Dzido » Ngoài Vùng Phủ Sóng[282] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   0.0/7 - 0 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Marta Dzido

    Ngoài Vùng Phủ Sóng



    MỤC LỤC 


     

    2.

    Chúng tôi sẽ gọi lại cho chị

    Hễ cứ không có việc gì để làm là người ta bỗng nhiên có vô khối thời gian để suy nghĩ, để phân tích đủ mọi thứ, để nhớ lại thời thơ ấu, để ghi lại những giấc mơ vào sổ. Có thể cắt ảnh từ báo, làm thơ, buổi sáng chạy quanh khu nhà ở, có thể bỗng dưng nhận thấy toàn bộ cuộc sống cho đến lúc này chỉ là tập hợp của những hoạt động vô nghĩa và rỗng tuếch, chẳng có tý ý nghĩa gì đối với thế giới cũng như đối với vũ trụ. Và rằng những người gần gặn thực ra lại vô cùng xa lạ.

    Có thể vỡ mộng bởi cụm từ "chúng tôi sẽ gọi lại cho chị", ngồi bên cạnh điện thoại và đợi.

    Cũng có thể đọc những cuốn sách mà trước đó không có thời gian để đọc, và phát hiện ra rằng cái quần mua ở trung tâm thương mại với giá một trăm bốn mươi sau khi hạ giá có thể mua ngoài chợ với giá mười hai. Hoặc nói chung là không mua. Và không phải bất hạnh vì lý do đó. Có thể tự dùng kéo cắt tóc trong nhà tắm thay vì đến hiệu.

    Ra bờ sông Visoa và nhìn nước chảy và chẳng phải vội vã, chẳng phải nghĩ đến những việc chưa làm xong, đến thời hạn và các cuộc gặp gỡ.

    Khi có quá nhiều thời gian mà không biết phải làm gì với nó, thì lại nhớ đến những khuôn mặt gắn liền với họ và tên, và ngay sau đấy là những tình huống, những địa điểm. Những ước mơ đã có từ lâu lắm rồi, những kế hoạch và những tưởng tượng mà chẳng có gì giống với những cái đang thực sự hiện hữu.

    Người ta bắt đầu phân vân, khi nào thì nhận ra rằng công việc trong một công ty liên tục phát triển khiến cho sự nhạy cảm về cái đẹp bỗng suy giảm nghiêm trọng, còn vị trí đầy trọng trách thì hạn chế và làm cho ta ngu đần đi. Và nếu như có được những phát hiện này khi đang cô đơn trong cùng một mái nhà với người đàn ông mà người đó không muốn, không nghe, không hiểu và thêm vào đó lại có khả năng thăng tiến, thì tất cả những điều đó trở nên vớ vẩn dở hơi hơn bao giờ hết. Có thể nói là ngu xuẩn.

    Và khi đó, tức tối càng tăng, chán nản thất vọng càng sâu sắc. Độ cay độc trong lời nói mạnh thêm, số lượng những câu bình luận hằn học đối với thực tế hiện tại tăng đột biến. Lượng giấc ngủ ít đi, ham muốn tình dục suy giảm.

    Mateus ra khỏi nhà trước chín giờ. Tôi dậy cùng với anh. Tôi thay quần áo, chúng tôi ăn sáng, nhưng anh chỉ vừa đi là tôi quay lại giường và ngủ cho đến mười một giờ. Tôi uống tách cà phê thứ hai và nhìn qua cửa sổ, đồng hồ chỉ mười hai giờ ba mươi. Tôi nằm trong bồn tắm đến mười bốn giờ, chốc chốc lại cho thêm nước nóng. Tôi đọc qua trang quảng cáo trên báo và gọi đến một số điện thoại. Có một bà hỏi ngay là tôi muốn thu nhập bao nhiêu. Tôi trả lời bà ta là còn tùy. Bà ta: Vào cái gì? Vào tính chất công việc - tôi nói.

    Bà ta trả lời rằng nhiều hơn sáu zloty cho trọn một giờ thì họ không trả đâu. Tôi cám ơn bà ta, bà ta không cám ơn tôi. Mười sáu giờ. Tôi uống tách cà phê thứ ba, nhắn tin cho Mateus, hỏi bao giờ thì anh ấy về. Anh ấy nhắn lại: "Chưa biết".

    Bảy giờ tôi mở TV và ngồi đóng băng không động đậy suốt ba tiếng.

    Teleexpress, toàn cảnh, tin tức, thông tin, sự kiện. Những người béo tốt trong những bộ vest quá chật. Họ từ xe hơi bước ra, đi qua cửa thứ nhất, cửa thứ hai, theo sau họ là cả đoàn nhà báo lăm lăm micro. Mỡ phòi ra nơi cổ áo, nơi thắt lưng, mỡ phòi ra đằng miệng.

    Tôi xem phim. Phim thứ nhất, phim thứ hai, nửa phim thứ ba. Trong quãng thời gian quảng cáo, tôi gọi điện cho Mateus, thuê bao tạm thời không liên lạc được. Quá mười một giờ thì nghe thấy tiếng mở cửa. Tôi giả vờ ngủ.

     

    >- Anh làm bữa sáng rồi đấy. Em ăn cùng anh không?

    - Không.

    Hình như ở nhà anh không bao giờ ăn đồ mua sẵn... - tôi nghĩ bụng.

    Há cảo nặn tay, bánh ngọt nhào tay, nước quả ép từ cà rốt tươi, cá trích tự bắt, thăn bò tự rán, cà chua trần nước sôi, bóc vỏ để không dính vào dạ dày Mateus, sữa tự vắt và cà phê trong tách màu xanh, y chang quảng cáo, một khoảnh khắc yên lặng, anh như là slogan, chán ngắt, tôi biết quá rõ, mà tôi thì muốn...

    Như bản thiết kế của chính mình, như một sản phẩm phụ của công nghiệp quảng cáo. Bóng loáng và sạch sẽ, trắng tuyệt đối, trước và sau, cuối cùng thì ở bên nó anh cũng cảm thấy chắc chắn, hãy mở một đài phát thanh nào đấy, một bản nhạc nào đấy, tuôn ra và chẳng đề lại dấu vết gì, một hit bắt chước y hệt năm ngoái.

    - Sao không ăn? Em không đói à?

    Tôi chỉ thèm thuốc và nước - tôi nghĩ. Anh nghĩ gì thế hả, nghĩ là bố mẹ anh sẽ lo liệu đám cưới cho chúng ta, tiệc cưới, việc làm, rèm cửa, bát đĩa sạch, là họ sẽ đưa con chúng ta đi bách thú hoặc là xem xiếc vào cuối tuần, rồi gì nữa, là mẹ anh sẽ nhăn như bị mà hỏi tôi tại sao? Anh nghĩ thế chứ gì?

    Hay là tôi phải làm món trứng chưng cho anh với cà chua bóc vỏ và trần nước sôi? Ôi, không đâu, tôi không thích nghe nhạc, không thích buổi sáng thức dậy bên một người đàn ông cũng giống như cái thứ âm nhạc ấy, phẳng phiu, dễ thương, tươi tỉnh, ba trong một, bố, con và hồn ma, còn mẹ trong máy giặt, tiêu chuẩn mới, tốt hơn, mẹ, vợ, tình nhân, cũng ba trong một loại tuabin-tăng nạp, đẹp, nhẵn nhụi những chỗ cần nhẵn nhụi, thơm những chỗ cần thơm. Xoong nồi sạch sẽ, rèm cửa sạch sẽ, con cái sẽ làm lễ ban thánh thể vào năm tới, xóm giềng biết là họ có cánh cửa mới, cửa sổ cũng vừa thay, vì quanh họ tất cả đều đã có cửa nhựa, chỉ có họ là chưa, nhưng cuối cùng thì họ cũng đã có, và cuối cùng thì mẹ-vợ-tình nhân đã được hài lòng, đã có cái mình muốn: cửa sổ nhựa, tất chống giãn tĩnh mạch, kem chống nhăn, chổi chải mi chịu nước, quần lót dùng một lần, khăn ướt, nụ cười thơm nước hoa, vé tháng, hộ khẩu thành phố, băng vệ sinh siêu mỏng, jogurt không phần trăm mỡ, xúc xích hảo hạng, thuê bao "tôi cộng ba", móng tay giả giá chỉ một trăm vào đợt khuyến mãi, lũ bạn gái đến nổ tung ra vì ghen, hãy thật đẹp vào mùa hè này, bà chủ nhà khuyên, hãy giảm cân trong tám mươi cân vòng quanh thế giới, hãy dùng mùi để quyến rũ hắn, hãy thật tham lam trong phòng ngủ, nên nhớ rằng đàn ông rất thích phụ nữ hoang dại, vậy hãy thật hoang dại, hãy liếm tai hắn, thắp nến, mặc đồ lót đăng ten, có thể cùng hắn đi mua sắm ở sex-shop, hãy mở loại âm nhạc thật lãng mạn vào, mở một chai vang ngon, có thể thì thầm vào tai hắn những lời gợi cảm, con chó cái ơi, con chó cái, hãy giở trò với ta thật hay vào.

    - Sao em không ăn?

    Các chàng trai đi từ đây ra xa lộ, các bạn gái đến trại giam, ngược lại - con trai đến trại giam, con gái ra xa lộ - tôi nghe thấy trong radio.

    - Em nghĩ là các cô điếm cũng phải có các điều luật bình thường nào đấy chứ, như bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, tai nạn, kiểm tra sức khỏe định kỳ ba tháng một lần, thời gian làm việc phải được cộng vào thời gian để tính lương hưu, anh thấy không, để họ cảm thấy an toàn, vân vân.

    - Anh đang hỏi em tại sao không ăn, vậy mà em lại nói với anh về mấy con ca ve, ý em muốn nói gì vậy?

    - Về những quyền cơ bản.

    - Em có thấy khó chịu không khi có các công ty môi giới?

    - Thì chính điều này đang làm em khó chịu đây. Gần đây em hay nghĩ về chuyện này. Những cô ca ve trần trụi trên vỉa hè, những cô ca ve trần trụi làm tình trong rừng ở ngoại thành, một lít, đầy đủ là lít rưỡi, không tí lời nào, người phụ trách thu hết, anh thấy thế nào, anh lao động cực nhọc, không thời gian rảnh rỗi cũng như quyền được nghỉ phép và người phụ trách thu hết của anh; bạn bè đi nghỉ mát, đến Miedzyzdroje, Debki, Ustka, Leba, Sopot, dạo chơi trên molo, bikini, phòng tắm nắng, còn anh thì bị người phụ trách thu sạch, da anh bị kem nền hủy hoại, người anh hôi toàn mùi xăng dầu, những chiếc xe tải hôi hám, những anh xế mồ hôi mồ kê, thế mà người phụ trách còn thu sạch số tiền anh kiếm được, thế nào, anh có thể thấy dễ chịu được không?

    - Nhưng tự họ muốn thế.

    - Họ muốn gì?

    - Anh biết đâu được đấy, anh có đi với ca ve bao giờ đâu.

    - Không à? Anh thích đi tiệc, làm quen với bạn gái, gặp gỡ bình thường với cô ta. Không phải trả tiền... và bao giờ cũng đúng như thế, chỉ có những khuôn mặt và những núm vú là thay đổi.

    - Em nói gì thế hả? Anh chẳng quen với cô nào cả, anh có em rồi.

    - Lạ quá phải không? Vì em bắt đầu nghi ngờ rồi đấy. Nhưng thôi, quay lại đề tài nhé, người trai đến party, gọi cocktail cho người nữ, gọi taxi rồi đi cùng với cô ta về nhà mình, còn cô ta thì nói với anh ta trong taxi rằng cô ta đang bị đèn đỏ, rằng cô phải về nhà, còn anh ta thì vẫn cứ trả tiền taxi cho cô ta, từ Brodna đến Kobata, thế nào, đi với ca ve tốt hơn chứ, ít ra thì anh cũng biết được cái gì sẽ đến.

    - Anh cũng không biết nữa, anh thấy em cứ là lạ thế nào ấy.

    - Em chỉ nói những gì em nghĩ.

    - Trước đây em có nghĩ như thế đâu.

    - Trước đây mình có nói về đề tài này đâu.

    - Anh chưa gặp một cô gái nào có kiểu nghĩ như em.

    - Em cũng chưa.

     

    Chào chị ạ, em đến để nộp hồ sơ ạ, aha, muộn mất rồi, chúng tôi sẽ gọi lại cho chị, đề nghị chị gửi CV, chúng tôi sẽ gọi lại, ngực vẫn đau thế, thuốc này uống vào ban đêm, sẽ ngủ tốt, có thể sẽ giúp chị khá hơn, hai tháng sau quay lại đây.

    - Chị có ngủ mơ chứ?

    - Vâng.

    - Chị mơ thấy gì?

    - Chẳng gì cả.

     

    - Em biết gì không Magda, anh không hiểu nổi em rồi đấy, em hãy hiểu là không phải vậy, anh muốn được một mình một lúc... rằng anh sẽ... em biết đấy, nhưng ý em muốn gì... anh không biết, em thay đổi quá, tất cả những chuyện này...

    - Em thay đổi? Anh ở chỗ làm việc mười bốn giờ một ngày, dự án thứ nhất, thứ hai, thứ năm, điện thoại vào thứ Bảy, đi công tác...

    - Còn em thì làm gì? Em ngồi nhà nhưng thậm chí không cả dọn dẹp, chỉ ngồi, suốt cả ngày em làm gì nào, anh về nhà thậm chí không biết uống trà bằng cái gì vì tất cả cốc chén còn đầy cặn đều nằm trong chậu rửa.

    Tôi nhìn anh mà không muốn tin. Khuôn mặt phẳng phiu, móng tay sạch sẽ, nước hoa chính hãng, điện thoại cầm tay. Không bao giờ tu nước từ chai, bao giờ cũng rót ra ly hẳn hoi. Bàn chải đánh răng điện tự nạp, thẻ tập thể hình, giầy đánh xi, khăn quàng, mũ, quần sịp bên trong quần đùi, trong tương lai là ôtô trả góp và một ngôi nhà trả góp tuyệt đẹp ở ngoại thành.

    Tốt nghiệp hai ngành học, chứng chỉ của các trường ngoại ngữ, đã qua các kỳ thi quốc tế, một lạng trắng, một lạng xanh. Dễ thương, có văn hóa, biết kiềm chế, chăm chỉ, làm việc hiệu quả. Bố ở tầng hai mươi tư, cài cúc cổ, quần có li, namecard với hàng chữ "Phó tổng giám đốc", trong folder "cá nhân" có các đường dẫn đến các trang về các cô gái - tuổi teen, nữ sinh trung học phổ thông, các đặc điểm của bộ phận giới tính để ngỏ.

    Mẹ làm việc ở một cơ quan của chính phủ. Phụ trách việc chi tiền cho các hội nghị, các cuộc gặp gỡ, các đoàn công tác, các cuộc thăm viếng, các đoàn ra đoàn vào, các chuyến bay, xe hơi mới cho các cán bộ của chính phủ và nhắm mắt trước những khoản tiền không quyết toán.

    - Hãy để cho anh yên, với anh công việc rất quan trọng, chẳng bao lâu nữa họ sẽ tăng lương cho anh, anh sẽ thăng tiến, sẽ có một vị trí độc lập, em hiểu như vậy nghĩa là thế nào chứ?

    - Em không hiểu.

    - Anh muốn được ở một mình, anh muốn chuyển đi chỗ khác một thời gian, anh muốn sống một mình.

    - Không có vấn đề gì, sẽ chẳng có gì khác biệt đối với em hết, đằng nào thì anh cũng có mấy khi ở nhà đâu.

    - Em không thấy khác biệt à?

    - Không. Với anh thì có à? Anh cứ việc đến với cô bồ của anh, đến với cô thư ký của anh. "Bồ nhí" nghe cũng vần với "thư ký" đấy chứ nhỉ?

    - Ý em muốn nói gì thế hả?

    - Muốn gì à? Anh đã tự viết tin nhắn cho mình chăng? Em muốn hôn lên khắp người anh, hãy đến với em đi, em đang như bị thiêu đốt đây này, trời ơi, nếu không em đến ngã gục vì cảm xúc mất. Anh có dùng bao cao su không đấy? Hay là anh dùng luôn hai cái lồng vào nhau? Một cậu trai dễ thương thế, có móng tay sạch sẽ thế thì phải lo cho bản thân chứ, phải làm sao để không bị bệnh chứ, phải không Mateus...

    - Ai cho phép em đọc tin nhắn của anh?

    - Chẳng ai cả. Em tự cho phép mình, em tự cho phép mình làm mọi việc, anh không biết à, anh không biết à, đã hết rồi, đã hết rồi cái con bé ngoan ngoãn, dễ thương, hay cười, đúng giờ, tóc chải gọn gàng, ăn mặc sạch sẽ. Đã hết rồi cái cảnh vâng vâng dạ dạ với bố mẹ anh, những lần đến nhà bố mẹ anh ăn trưa, những buổi nói chuyện về đám cưới đã chấm hết, còn việc bố anh có thể xin việc cho em nữa, em không muốn làm bất cứ việc gì ở chỗ bố anh hết, bất cứ việc gì, kể cả đăng ký ở ủy ban em cũng không muốn nữa, ký giấy, anh này có thể với chị này, phong bì, cô dâu nhận hoa, còn chú rể thì nhận phong bì, em không thích thế, người phụ trách trẻ một ngàn zloty, trường mẫu giáo có phi ngựa, tennis, được học ngoại ngữ, con thì gày nhom mà vẫn còn sơ tuyển vào các cuộc thi trên truyền hình, nghệ thuật chiến đấu, aerobic, thi thiết kế trang web, trường tư, học từ sáu giờ sáng đến ba giờ khuya, một bà người Ucraina giúp việc vào thứ Năm và thứ Bảy, nghỉ hè ở resort Ý, đi bằng máy bay, laptop trên bãi biển, e-mail cho sếp, không đủ khả năng có đứa thứ hai, không đủ, em biết, bây giờ là dự án này, sau đấy đi Malaysia ba tháng, chương trình cho truyền hình, nhưng đây là bí mật, thế đấy, em biết là không thể có đứa thứ hai được, bây giờ còn phải lắp máy tính cho Kaitus để nó còn học tiếng A Rập, tiếng Anh và tiếng A Rập, hai thứ tiếng cơ bản đã học đến "V" trong bách khoa toàn thư, "V" như là vô tích sự ấy, em nghe thấy không? Nó thực sự không phải là thằng kém. Lúc bố mẹ ngủ thì nó ngồi trước màn hình và đập vỡ những cái sọ. Đây là trò chơi bị cấm ở nhiều nước, nhưng ở Ba Lan thì được phép, có thể giết bằng rìu, bằng súng lục, bằng tiêm thuốc độc, có thể đập vỡ sọ rồi nhìn não chảy ra như thế nào, nhấn replay và xem lại với tốc độ chậm. Nếu không là ảnh hiện thực-bệnh hoạn thì cũng là địa chỉ những trang thú vật, ngựa, chó, lợn... Thằng bé yêu thú vật lắm, nó có thể trở thành bác sĩ thú y đấy.

    - Thôi, đủ rồi. Anh không thể nghe thêm được nữa đâu, toàn những chuyện vớ vẩn. Mai anh không về, anh vẫn để lại đồ đạc, nhưng em phải hiểu cho anh, anh muốn được nghỉ ngơi chút ít, muốn suy ngẫm một số vấn đề.

    - Okey. Anh có bồ, yên tâm đi, em rất hiểu điều đó, em không hòa nhập được với môi trường của anh, em không leo được lên đến đỉnh, thật ngượng khi phải giới thiệu em với người quen, em có vẻ mặt cau có, em không phải là fan, không hợp mốt, một cô bạn gái hiếu thắng như vậy thật phiền phải không, thích xen vào các cuộc tranh luận, tranh "nuận", không cười khi nghe chuyện tiếu lâm về những người bị ung thư, một con bé lập dị. Lại còn thích bình luận nữa chứ, nào là vô vọng, nào là cổ hủ, chủ nghĩa hoài cổ là đầu bảng, em không chia sẻ cảm xúc vui nhộn, thật khó để sống với một cô người yêu lập dị như vậy, nước không uống, thịt không ăn, không đi Mokotow Plaza, đã thế lại chẳng hiểu gì về âm nhạc, chóng chán, một cô gái kiểu gì thế không biết. Một cô bạn tươi tỉnh, dễ thương, biết pha cà phê, biết làm tình, phục vụ từ A đến Z, hai tư trên hai tư rõ là hay hơn rồi. Và nếu anh có say sưa với các chiến hữu thì cũng chẳng nói gì, đàn ông đôi khi phải thế, không nói gì, lại còn để anh thọc vào nữa chứ, cho dù có đang không muốn, nhưng vẫn cho. Còn em thì đúng là một con lập dị... Okey, nhưng bạn bè sẽ cho là có chuyện gì đấy, em hiểu anh, điều này có thể là quá khó.

    - Em biết đấy, anh sẵn sàng xem xét mọi khả năng, mọi đề nghị, nhưng hình như em là người thích tự do, em đọc tin nhắn của anh, em thay đổi quá.

    - Đúng. Em thay đổi.

     

    Và anh ra đi.

    Với Mateus chuyện gì cũng rất nhanh. Chưa kịp hiểu nhau thì chúng tôi đã ở với nhau. Sau đấy chúng tôi cùng đi nghỉ, và mọi chuyện bắt đầu sau kỳ nghỉ này, anh ấy đi làm, còn tôi thất nghiệp, đám cưới nằm trong kế hoạch, sắm nội thất cho phòng tôi bằng tiền của anh ấy, máy ảnh chung, máy tính chung nhưng hầu như chỉ có anh ấy sử dụng, bố mẹ anh ấy đến nhà chúng tôi ăn trưa, tài khoản chung trong ngân hàng, chìa khóa, điện thoại, bao giờ anh về và anh đang ở đâu? Nhanh, dễ thương, đều đặn. Thời gian của anh ấy được chia sẻ giữa công ty quảng cáo và tôi, hai mươi ba giờ cho công việc, một giờ cho tôi, sex một tuần hai lần, một tuần một lần, hai tuần một lần, một tháng một lần.

    Mateus thuộc loại con muốn gì được nấy. Nằm lăn ra trong cửa hàng và đấm tay xuống nền nhà. Kể cả trong cửa hàng chẳng có gì thì nó vẫn cứ nằm lăn ra. Đồ chơi của nó toàn loại mua trong pewex 1 , quần jeans chính hãng, ôtô điều khiển từ xa, máy tính atari, trò chơi lấy hàng giờ từ máy ghi âm, cả nhà phải đi rón rén, vì nếu chạm phải dây cáp là báo lỗi ngay và khi đó thì toàn bộ bốn mươi nhăm phút ghi băng là công cốc, và miệng Mateus sẽ có hình chữ U ngược và lúc bấy giờ mới nên chuyện, mới nên chuyện. Mateus phải có tất cả. Chuối xanh, quýt, jambon hộp của chú gửi từ Mỹ về, nói chung là muốn gì cũng có, chỉ cần la to lên là đủ. Không bao giờ bị đòn. Khi đẻ nó, bà mẹ ba tư tuổi, họ phải mất mười năm mới có được nó, mười năm của những câu hỏi của bà, của cô, của thông gia: thế nào rồi, bao giờ? Chúng mày cũng phải có con đi chứ?

    Họ đã nghĩ đến cả việc xin con nuôi, thậm chí họ đã hai lần đến gặp một bé trai. Xinh xắn, nhút nhát, không ồn ào, nhưng rồi họ đã từ bỏ ý định vì nó có một cái bớt thẫm màu và họ nghĩ rằng rồi mọi người sẽ biết nó không phải là con của họ, với lại không lâu sau thì mẹ Mateus có thai, thế là cậu bớt đen kia chỉ còn được liếm mép mà chờ thêm một thời gian nữa xem họ có quay lại không, nó đứng bên cửa sổ và cầu nguyện, nhưng ở đây không động tĩnh gì cả. Rồi nó mơ thấy cái bà tốt bụng dễ thương kia, bà mẹ của Mateus ấy, bà cười với nó, đưa chocolate vào miệng nó, nó muốn ôm lấy bà nhưng bà tránh ra xa và cứ nhỏ dần nhỏ dần. Còn nó vẫn cứ tỉnh giấc trong căn phòng mười một người, trên chiếc giường ướt sũng nước đái và không muốn dậy tẹo nào.

    Vậy nên Mateus phải được chiều chuộng, cà chua trần nước sôi bóc vỏ, chocolate hạnh nhân, bánh cuộn nhân mứt nhà làm. Nó nhổ nước bọt vào bố - không sao, trẻ con ấy mà. Nó đánh bạn gái trong lớp, thế thì chắc chắn con kia phải làm điều gì xấu. Mateus chú ý đấy, khéo không lại xước đầu gối, đừng chạy vì con sẽ hít phải không khí lạnh và sẽ bị cảm mất. Mateus đội mũ quàng khăn trong khi những đứa trẻ khác mặc bộ đồ thể thao, Mateus mặc hai quần, Mateus mặc hai quần yếm, mặt đỏ như tôm luộc vì nóng, bạn bè thì chơi trò leo thang, Mateus ngồi với mẹ trên ghế. Mẹ giữ tay.

    Còn Mateus thì chán ngấy. Năm mười ba tuổi nó bỏ nhà đi tận Jarocin hít keo. Ở trên tàu nó cắt tóc để đổi keo và bị bất tỉnh suốt ba ngày. Và ngay cả khi nằm như vậy cạnh một đứa bạn gái cũng bất tỉnh như nó, đầu bốc lên toàn mùi nhựa cao su, thì toàn bộ tiềm thức của nó vẫn đầy ắp những lời: đừng có nhảy cao quá, chú ý đừng có làm thế, không được cởi mũ, không được cắn móng tay, không được chạy, không được nhảy, để đấy, cẩn thận, không được bẻ, không nghịch chim, không được xô rèm, mẹ giặt và đang là rèm cửa, đừng có làm mẹ phải phiền lòng, nếu em Mateus không ngoan là mẹ sẽ khóc đấy. Và em Mateus không thể chịu được lâu hơn nữa nên cuối cùng đã khiến mẹ vô cùng phiền lòng.

    Bây giờ gia đình khiến Mateus liên tưởng đến những lệnh cấm đoán, đến rèm cửa đã là ủi, đến cái lồng mô phỏng một lò sưởi mà mình có thể chết ngạt vì nó. Vì thế nên ở chỗ làm anh cảm thấy thích hơn, thích đến nỗi anh ăn ở văn phòng, ở lại đấy vào các buổi tối, ở lại sau giờ làm việc, cặp bồ, thỉnh thoảng thậm chí anh còn ngủ ở đấy. Vì ở đấy chẳng có ai nói với anh: không được nghịch, không được chạy nhảy, không được nghịch chim. Mà công ty thì rất yêu quý những nhân viên ở lại sau giờ làm việc, làm việc hiệu quả và nếu có yêu cầu thì làm cả thứ Bảy cả Chủ nhật và cả những cuối tuần dài. Người yêu ngồi nhà, cô ấy làm gì? Kể ra anh cũng hơi ngượng khi nói rằng cô ấy đang đi tìm việc.

    Còn cái cô ở chỗ làm, cái cô mới đến làm được ít lâu ấy, dẻo mỏ lẳng lơ, đã thế lại còn đen nữa, tóc thì nhuộm, nhưng không sao. Già hơn, rất chỉn chu, móng tay để dài, ở nhà thì đi dép màu hồng có lông, cô ta lấy một viên đá trong tủ lạnh ra, nhét thật sâu vào chỗ ấy và nói - nào, lại đây anh.

    Họ không nói chuyện. Cô ta biết rằng đó là anh ấy, anh ấy biết rằng đó là cô ta. Và cuối cùng thì ở đây không còn: không được chạy nhảy, không được đụng vào, không được nghịch chim. Nhẫn cưới mua chưa? Mua rồi. Phòng cưới đặt chưa? Đặt rồi. Em Đen biết rằng là anh ấy, anh ấy biết rằng là em Đen. Ở chỗ làm chỉ cần e-mail cho cô ta, rằng ba mươi phút nữa ở thang máy, thang máy dừng và chỉ cần năm phút để làm tình, hoặc là cho vào chớp nhoáng.

    - Còn người yêu anh làm gì?

    - Tìm việc.

    - Hay là cho người yêu anh gặp ông anh em, ông ấy có làm việc cho một đại diện mới, anh biết đấy, có thể tiến triển gì đó trong việc này.

     

    Người yêu gặp ông anh.

    Một phòng rộng, mười hai chỗ cùng với máy tính, mười chỗ đã có người.

    - Chào cả nhà, đây là bạn nữ mới, Magda, bắt đầu từ hôm nay sẽ làm việc với chúng ta.

    - Xin chào.

    Tôi ngồi cạnh cửa sổ, có vẻ như tôi không biết mình phải làm gì. Tôi phải nắm bắt được câu lạc bộ nào ở Warsaw có khả năng cho chúng tôi quay quảng cáo, nhưng phải là miễn phí.

    Tôi nhìn mọi người, trông mặt họ cứ như được vẽ một cách vội vã, một sự sôi nổi đơn giản thật trẻ con, nhưng khi tôi vào toilet thì mới thấy rằng mặt tôi cũng chẳng khác mặt họ là mấy, có khi còn tệ hơn, vì mặt tôi thậm chí chưa tới được sự vội vã như của họ, đúng hơn là nó ghi tên mình vào hội nghị của thuốc màu, hai câu trả lời không hợp lệ - đúng hoặc là đúng. Họ nói to, rõ, kéo dài từng từ, cứ như thể họ phải học thuộc lòng, thành ra giọng tôi cũng ít nhiều thay đổi. Giọng nói là quan trọng, giọng nói, body language 2image 3 như là rất thoáng, như là lạnh nhạt, chúng ta cố làm ra vẻ thanh niên, để cho thanh niên cố làm ra vẻ như chúng ta. Chúng ta tạo ra thế giới theo những tiêu chí không tồn tại. Đó chỉ là thỏa thuận - tôi nghĩ bụng, một trò chơi để chơi. Tôi lo được. Phải nhớ không được chắp tay trước bụng, vì như thế có nghĩa là tôi đang lúng túng, không được gãi mũi, vì người đối thoại sẽ nghĩ là tôi đang nói dối, trong lúc nói chuyện với sếp, không được ngồi dạng chân quá rộng, vì sếp có thể hiểu tôi bật đèn xanh cho sex. Không nhìn thẳng vào mắt, không nhìn quanh, hãy thả lỏng người, tạo cảm giác tự tin. Không bắt đầu một ngày bằng việc uống cà phê và kiểm tra hộp thư. Hãy chuẩn bị vài ba phương án trả lời cho mỗi tình huống. Hãy tỏ ra dễ thương, tươi tỉnh và thậm chí nếu có không thích cái gì đấy thì vẫn cứ nói là hết xảy.

    Ania P. ngồi bên phải. Tóc đỏ, đeo vòng ở lưỡi, ở tai, ở chỗ ấy. Trên bàn có Đức Mẹ phát quang, để đùa thế thôi.

    Adrian N. hói, sơ mi vàng sặc sỡ, không cạo râu, dưới gầm bàn là cái vỏ chai rượu cognac. Để ai cũng nhìn thấy.

    Marcin L. béo, tóc dài, bòm xờm, bóng nhẫy, nói: ở công ty quảng cáo người ta làm việc cho đến chết thì thôi, có là hai giờ sáng thì cũng chẳng ai thèm quan tâm.

    Ha, ha, ha, một lão gầy, mặc một chiếc áo mà logo của hãng McDonald’s bị chuyển thành logo ma túy, cười một mình rung cả người, đúng hơn là cười với cái màn hình.

    - Sao thế anh giai, chẳng phải tiền cũng quan trọng sao, tiền cũng quan trọng, tiền quan trọng, quan trọng, quan trọng.

    Anh nghĩ gì, anh cảm thấy gì thì cứ giữ lấy để sau này. Ở chỗ làm, anh là nhân viên, những suy nghĩ của anh chẳng có nghĩa lý gì, tiền là quan trọng, tiền là quan trọng, quan trọng. Và tự quảng cáo, tiếp thị. Cần phải hoàn thành dự án này, đúng, nhưng tôi đã ngồi thêm năm tiếng rồi, tôi phải về chứ.

    - Vậy thì hãy giải lao năm phút, chúng ta sẽ cùng ngồi và làm việc tiếp.

    Anh đeo mặt nạ đến chỗ làm, anh tự thích nghi, anh không nói năng gì, tội gì đi gây thù chuốc oán, họ vẫn chưa trả tiền làm ngoài giờ cho anh, hoặc nói chung là họ tống cổ anh đi và chỉ có thế, anh cần cái đó để làm gì?

    - Anh giai, thư giãn cái đã, mình ra ngoài làm điếu thuốc đi.

    - Tôi không hút.

    - Mình ra ngoài đi, tôi có chuyện muốn nói với anh. Cô ta đã chẳng có chồng làm ở ban quản trị rồi sao, đừng có dây vào mâu thuẫn với con ấy làm gì, đó là một con chó cái xấu tính, nếu không có tay kia thì còn lâu nó mới được làm ở đây nhé. Điều kiện để tay kia làm việc ở đây là họ phải nhận cả nó nữa đấy, đừng có bắt đầu, tôi nói cho anh biết. Mà tay kia thì cũng chẳng hơn gì, tiền phụ cấp cho vợ, cho hai đứa con có chịu trả đâu, trong khi hắn thu hoạch ở đây ngần ấy tiền.

    Mình đã đến một chỗ như thế nào chứ - tôi nghĩ bụng.

    - Cứ kệ hết, thật đấy, nếu không là mất việc đấy, thôi, mình vào làm việc đi, hết giờ giải lao rồi. Và nếu có ai bảo cậu ở lại sau giờ làm việc thì đừng có nói gì, có một ông không đi làm thứ bảy, hình như con ốm hay cái gì đó đại loại như thế, thế là không quay lại đây nữa, một người khác đến làm thay ông ta và ở lại luôn. Còn Jacek, cậu biết ai rồi đấy, cậu đã quen với anh ta...

    - Em không biết là ai...

    - Mới đây ở đại siêu thị có một vụ xì-căng-đan về tã lót Pampers, nhân viên thu ngân không được giải lao, phải lót pampers ngồi làm việc để không phải đi toilet, không một ai trong số họ kiện ra tòa về vi phạm quyền con người, với họ thì năm trăm là một cái gì đó, không nói ra vẫn hơn, cậu biết đấy, họ đeo mặt nạ ở nơi làm việc, mặt nạ và pampers, mặt nạ và pampers, bởi vì tiền là quan trọng, bao nhiêu cũng được, miễn là có.

    - Một thằng hẹn với bạn gái, hai đứa quen nhau qua chat - gã mặc sơ mi vàng lòe loẹt ngồi cạnh cửa sổ bắt đầu - hai đứa tán gẫu, viết cho nhau, mọi người biết đấy, toàn chuyện vớ vẩn, và cô nàng nói với anh chàng rằng cô ta có một ý tưởng quái dị là cô ta muốn bị cưỡng hiếp, cô nàng cho cậu kia địa chỉ và hẹn gặp, và cậu kia đến và cưỡng hiếp cô ta, nhưng sau đấy hóa ra là cậu ta nhầm địa chỉ... Không tồi phải không, một sự nhầm lẫn như vậy, ha, ha, ha, tôi vừa đọc trên mạng.

    - Chắc là cô bạn kia phải khó chịu lắm khi thấy rằng đó là nhầm lẫn - anh chàng có logo ma túy trên áo bình luận - thế mọi người đã nghe chuyện về cô gái bị hiếp dâm sau đó đến công an khai báo chưa, cô ta cứ ngồi thế, không mặc quần lót, thậm chí không thèm cả cái chăn mà công an đưa cho, cứ ngồi thế ngoài hành lang, hay đấy chứ...

    - Còn em lại đọc về một cô - cô gái nhuộm tóc đỏ tham gia - hình như cũng bị hiếp dâm và có thai, rồi cô ta đẻ và bây giờ đang muốn đòi nhà nước bồi thường gì đó, hình như là cho đứa con này, và họ đang làm xét nghiệm xem lúc bị hiếp dâm cô ta đã có thai chưa...

    - Mọi người có nghe chuyện về bọn tù nhân không? Ảnh trên mạng đấy, một thằng thủ dâm, cái thằng đội túi ấy, những thằng khác lặng im, còn thằng thứ hai thì được cây gậy mặc quân phục kích động, thằng thứ ba thì bị thằng thứ tư hiếp, cái nhà tù này tên là gì ấy nhỉ? Mọi người xem đi.

    - Này, đừng có mà bị kích thích quá thế - gã mặc sơ mi vàng nói.

    Tôi chạy xuống dưới và thấy muốn khóc, lần đầu tiên kể từ khi nào tôi cũng không nhớ nữa, tôi lại muốn khóc. Và bác ở thường trực, cái bác bảo vệ trực đêm để không cho người vào tòa nhà này ấy, đang nghe bài hát Cuộc sống hai mặt của Veronika, nói rằng đây là ca trực cuối cùng của bác ấy, rằng bác ấy không còn phải đến đây nữa, vì bác ấy sắp nghỉ hưu rồi. Tôi nói với bác ấy là tôi cũng thế. Veronika bị cao hơn hai quãng tám.

    --------------------------------
    1Hệ thống cửa hàng bán bằng đô-la trong những năm 70-80 ở Ba Lan - ND.

    2Ngôn ngữ cơ thể.

    3Hình ảnh.

     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Z.28 Macao... Trinh Nữ Giang Hồ

    Người Thứ Tám

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646632]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502535]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639712]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471306]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340861]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600520]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689833]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2493086]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300412]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010491]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972331]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548889]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470013]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445692]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204068]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150625]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078685]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062563]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028812]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026447]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959442]
    25.Quỷ Bảo [921707]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907573]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905326]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877023]
    29.Hắc Nho [852156]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843166]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840064]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756011]
    33.Tru Tiên [747769]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745198]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661907]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622425]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592489]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569360]
    39.Hoàn Hảo [557782]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536787]
    41.Tầm Tần Ký [511981]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456249]
    43.Thiên Đường [452698]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450854]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439786]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434015]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427370]
    48.Cậu Chó [417247]
    49.If You Are Here [411851]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408209]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm