hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Nhật Tiến » Hành Trình Chữ Nghĩa Tập 3 - Một Thời Như Thế[2162] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   7.0/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Nhật Tiến

    Hành Trình Chữ Nghĩa Tập 3


    Một Thời Như Thế



    MỤC LỤC 


    Phần Thứ Nhất - Hà Nội- Thời Hoa Niên
      Tuổi Thơ Thế Hệ Chúng Tôi

    Phần Thứ Hai - Một Thời... Thiếu Nhi
      1. Thế Giới Tuổi Thơ Của Tôi
      2. Nội Dung Các Tiết Mục Sinh Hoạt Linh Tinh Của Tờ Thiếu Nhi
      3. Nhà Văn, Nhà Thơ, Nhà Biên Khảo Lê Minh Quốc
      4. Nhà Văn-Nhà Báo Với Vấn Đề Kiểm Duyệt
      5. Một Vòng Thị Trường Sách Bán Xon Trên Vỉa Hè Sài Gòn
      6. Tạp Ghi - Nhật Tiến
      7. Xuân Ất Mão -1975, Một Mùa Xuân Đầy Ảm Đạm
      8. Ông Khai Trí Và Tờ Thiếu Nhi Tại Miền Nam Trước 1975
      9. Vĩnh Biệt Ông Khai Trí
      10. Trường Hợp Hồi Hương Sinh Sống Lúc Cuối Đời Của Ông Nguyễn Hùng Trương
      11. Lời Kết Cho Phần "Một Thời... Thiếu Nhi"

    Phần Thứ Ba - Một Thời... Hải Ngoại
      1. Thân Phận Giáo Chức Ở Quê Nhà
      2. Phát Biểu Trong Đại Hội Phụ Huynh Của Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng
      3. Những Dự Phóng Cho Tương Lai Các Lớp Việt Ngữ
      4. Cô Bé Đánh Vần
      5. Hãy Chấm Dứt Việc Hạ Nhục Anh Chị Em Văn Nghệ Sĩ Ở Quê Nhà
      6. Về Dòng Văn Chương Phản Kháng
      7. Viếng Thăm “Đông Hồ Thi Nhân Kỷ Niệm Đường” Tại Hà Tiên
      8. Trao Đổi Giữa Nhật Tiến Và Nguyễn Đình Chính

    Phần Thứ Tư - Một Thời... Chữ Nghĩa
      1. Thế Giới Nhân-Bản Của Nhật Tiến
      2. Đinh Quang Anh Thái Báo Người Việt Phỏng Vấn Nhật Tiến
      3. Mặc Lâm Mạn Đàm Với Nhà Văn Nhật Tiến
      4. Anh Thiện Ơi ! Hãy Ngơi Nghỉ!

     

    Chương 5

    Sinh hoạt Chữ nghĩa ở hải ngoại-Thời điểm1982

    TỪ BỌN LÀM GIẦU TRÊN TIM ÓC CỦA VĂN NGHỆ SĨ ĐẾN LIÊM SỈ CỦA NGƯỜI CẦM BÚT

    HÃY CHẤM DỨT VIỆC HẠ NHỤC ANH CHỊ EM VĂN NGHỆ SĨ Ở QUÊ NHÀ

     

    Tôi là một người cầm bút đã tìm được tự do sau gần 5 năm sống dưới chế độ Cộng sản. Điều đó nói lên rằng tôi là một trong những người có thẩm quyền nói lên về hoàn cảnh đau thương của anh chị em văn nghệ sĩ còn kẹt lại ở quê nhà, về những thiếu thốn của họ, về sức chịu đựng của họ, về cả tinh thần cao cả, bất khuất  của họ trong những năm dài  đen tối luôn luôn bị đầy đọa về mặt vật chất cũng như tinh thần.

    Trong gần 5 năm trời ấy, tôi đã gặp gỡ nhiều anh chị em cầm bút bạn bè thân quen, đã chứng kiến những tang thương biến đổi cùng cực trong đời sống của họ. Có những cuộc gặp gỡ hàn huyên chỉ ở bên lề một bãi rác khi anh chị em  đang đi nhặt  nhặnh những mảnh túi nylon bán lấy tiền độ nhật. lại cũng có những cuộc hàn huyên  ở dưới gốc cây, ở bên lề đường, ở giữa trưa nắng nơi chợ trời ồn ào hỗn loạn. Họ cũng như tôi, những người đã  trải qua đủ thứ nghề thấp kém  để cố gắng  tồn tại và trông chờ một ngày  mai tươi sáng, tốt đẹp hơn.

    Tôi có thể khẳng định một điều hết sức rõ ràng, trung thực, rằng dù ở nơi  chốn thiếu thốn  như thế, đau khổ như thế, đầy đọa như thế, nhưng tất cả  các anh chị em mà tôi đã gặp gỡ , đã trò chuyện, đã trao đổi tâm sự, đều đã gìn giữ cho mình một tấm lòng thẳng băng , một lương tâm trong sạch và một sĩ khí sáng ngời. Không có hệ lụy nào của đời sống lại có thể làm cho khí tiết của họ phai mờ đi được.

    Kịch tác gia Minh Đăng Khánh với tấm thân tàn phế có lần đến nhà tôi để cùng nhau chia sẻ tô mì luộc rưới nước tương Tầu Vị Yểu, đã nói :

    "Minh Đăng Khánh gần hai hôm nay chưa được ăn gì !"

    Anh nói nhưng miệng vẫn mỉm cười. Đôi mắt của anh long lanh, sáng ngời. Điều này cho thấy trong trái tim của anh vẫn còn rực rỡ một niềm tin cháy bỏng. Anh vẫn coi chuyện đói no chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt của đời sống , như chuyện nắng mưa, bởi vì ngay sau đó, anh đã lôi trong túi vải vẫn đeo ở bên mình ra để khoe với tôi về những họa phẩm mà anh đang tập vẽ bằng bàn tay trái run rẩy của anh. Bức họa này có hình tượng của lá  cờ quốc gia với nền vàng và ba sọc đỏ…

    _____

    (Ghi chú: Minh Đăng Khánh là một nhà Thơ kiêm kịch tác gia. Ông cộng tác thường xuyên với tạp chí Đời Mới xuất bản ở Sài Gòn từ năm 1952, sau trở thành diễn viên đóng trong nhiều cuốn phim nổi tiếng của miền Nam trước 1975 như Chân Trời Tím, Người Tình Không Chân Dung, 11 giờ 30…v..v..cùng với nhiều diễn viên nổi tiếng khác như Kiều Chinh, Tâm Phan, Lê Quỳnh, Mộng Tuyền, Đoàn Châu Mậu, Trần Đỗ Cung, Hùng Cường, Kim Vui…

    Năm 1975, ông bị CS bắt đi tù, sau bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người, CS phải thả ông ra, được ít lâu thì ông mất tại Sài Gòn..

    Xin đừng lẫn lộn với một bút danh khác, cũng là Minh Đăng Khánh nhưng xuất thân từ miền Bắc, tên thật là Trần Đăng Thái sinh năm 1941 tại thành phố Vinh mất năm 2011 tại Sài Gòn. Ông Minh Đăng Khánh tức Trần Đăng Thái làm Báo Cứu Quốc, Báo Sài Gòn Giải Phóng, học khóa đầu tiên của Trường Báo chí Việt Nam, là dịch giả của nhiều cuốn sách ngoại ngữ,  và  làm việc tại Ban Tuyên huấn Trung ương, Văn phòng Trung ương Đảng CSVN.

    Dư luận trong vòng thân hữu cho rằng kịch tác gia Minh Đăng Khánh sau năm 1975, thấy mình bị trùng bút danh với người khác, bút danh này lại xuất hiện trên nhiều báo nhà nước ngay từ  năm 1975 trong khi bạn bè văn nghệ bị truy nã, bắt bớ, cầm tù…nên anh sinh buồn phiền và đi tới hậu quả là bị tai biến mạch máu não…)

    Nguyễn đình Toàn ngày chưa bị bắt  vẫn thường đạp xe lên thăm tôi bằng chiếc xe đạp "đầm" –loại xe dành cho phụ nữ - mầu nâu, thấp tịt so với tấm thân  cao ngòng của anh. Khi đó, nét mặt của anh tái xám, hai bên má hóp lại, nụ cười cay đắng, ngạo nghễ sau những cọng râu mọc lởm chởm. Anh nói rằng:

    " Lũ con tao suốt bẩy ngày trong tuần, 30 ngày trong tháng chỉ ăn mì độn với muối".

    Nhưng rồi anh vẫn thầm thì  hát cho tôi nghe bản nhạc mà anh vừa sáng tác, bản Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên .

    Nhà văn Nguyễn thị Vinh lếch thếch với bầy cháu ngoại (khi đó con rể của bà, tức nhà thơ Dương Kiền còn đang nằm trong tù) vì một mình mẹ chúng nó - tức cô Trương Kim Anh, ái nữ của ông bà Trương bảo Sơn và Nguyễn thị Vinh - lo không xuể giữa thời buổi ai cũng lâm vào cảnh cực kỳ khó khăn. Có lúc bà Vinh bị đe dọa phải rời Sài Gòn đi kinh tế mới, nhưng được chính quyền "ban cho ơn huệ sẽ khỏi phải đi" nếu bà chịu ghi danh tham dự khóa "đi thực tế sáng tác" (!). Nhưng nhà văn Nguyễn thị Vinh đã khảng khái chối từ để khỏi phải bán rẻ ngòi bút của mình khi phải viết ra những điều giả dối.

    Và còn biết bao nhiêu trường hợp thà chịu khổ còn hơn viết lách khác không thể kể ra cho hết được.

    Nói chung, anh chị em văn nghệ sĩ ở quê nhà, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng giữ nguyên vẹn cho mình cái liêm sỉ, cái sĩ khí của người cầm bút. Họ chỉ trông chờ ở những người đã ra đi, về mặt tinh thần thì hãy thắp sáng  lên một niềm tin ở hải ngoại, và về mặt vật chất, nếu có thể hãy chia sẻ qua những gói quà để làm giảm thiểu những đau thương, thiếu thốn mà họ đã phải gánh chịu  kể từ ngày quê hương sụp đổ.

    Tuy nhiên điều đó cũng không có nghĩa là họ sẵn sàng bán rẻ phẩm giá của mình để cầu xin hay nhận lãnh một ân tình.

    Thế mà trong một văn thư ký tên đơn lẻ một mình, ký giả Trần Tam Tiệp ở Paris đã nhân danh tập thể  văn nghệ sĩ ở quê nhà để phổ biến trên báo chí  một câu văn có tính cách vô tình hạ nhục phẩm giá  của mọi người như sau :

    " Thay mặt anh chị em văn nghệ sĩ ở quê nhà, tôi xin quỳ lậy tất cả nhũng vị hảo tâm…."

    Thật tình, tôi vô cùng khâm phục  thiện chí của anh Trần Tam Tiệp kiêm Tổng Thư Ký Hội Văn Bút Việt Nam lưu vong, nhưng tôi cũng vô cùng bất bình trước những lời lẽ quá đáng này của anh.

    Có lẽ trong lúc quá quan tâm đến nỗi thiếu thốn của bạn bè ở quê nhà mà anh đã quên mất một điều quan trọng vượt lên trên cả đời sống của họ, trên cả  những đau khổ, chịu đựng triền miên  trong một xã hội đen tối, đó là  phẩm cách của họ, sĩ khí của họ và cả công lao mà họ đã đóng góp để làm phong phú  nền văn hóa Việt Nam. Nếu chịu hạ phẩm giá để đổi lấy  một đời sống vật chất khá hơn  thì họ đã sẵn sàng bán rẻ  ngòi bút  cho CS, nhưng 7 năm trời trôi qua, chưa có người nào ở quê nhà  chịu đầu hàng  vật chất  theo kiểu đó (mấy ngòi bút nằm vùng thì dĩ nhiên không kể tới).

    Như thế, không có gì vô lý cho bằng những nhà văn hóa lão thành như Toan Ánh, Tam Lang, Vương Hồng Sển…, những nhà thơ kỳ cựu như Bàng Bá Lân, Cung Trầm Tưởng….những nhà văn suốt cả cuộc đời đóng góp cho văn hóa như Doãn Quốc Sỹ, Nguyễn đình Toàn, Lê Xuyên, Nguyễn Thụy Long…. lại phải để cho người khác "quỳ lậy"  nhân danh sự đau khổ, thiếu thốn của họ ư ?

    Tôi khẳng định một ngàn lần rằng không thể bao giờ có chuyện đó. Họ có thể  quỳ lậy nhân danh sự tồn vong  của tổ quốc, nhân danh hạnh phúc của toàn  thể quê hương, đồng bào nhưng không bao giờ chịu mất liêm sỉ để mưu đồ cơm áo cho cá nhân mình. Tư cách sáng chói của họ  trong quá khứ đã minh định rõ điều đó. Họ là những người mà chính cộng đồng hải ngoại  phải coi như những cá nhân xuất sắc, dũng liệt của tổ quốc, những ân nhân đã đem lại  cho văn hóa dân tộc những tinh hoa bồi đắp bằng suốt một đời tận tụy của họ. Tôi không tin  rằng đó chỉ là ý nghĩ của riêng tôi, nhưng hầu hết mọi người đều có thể nhận rõ như thế.

    Cho nên, nếu có những nhà hảo tâm nào âm thầm gửi quà về cho anh chị em thì trong số ấy sẽ chẳng có ai đã gửi quà cho họ trong tinh thần ban phát, bố thí hay mủi lòng vì một sự "quỳ lậy" như thế.

    Ngay từ khi còn ở VN, tôi đã biết rõ  trong cộng đồng VN ở hải ngoại  đã có những tổ chức, những cá nhân âm thầm làm công cuộc trợ giúp anh chị em còn kẹt lại ở quê nhà.  Qua tới đây, tôi đi cũng nhiều, tiếp với bạn bè, thân hữu cũng lắm, tôi lại càng thấy rõ những nỗ lực ấy vẫn đang diễn ra âm thầm ở khắp mọi nơi, những nỗ lực chỉ làm chứ không nói, mang tính cách thuần túy một sự chia sẻ, cảm thông chứ nhất thiết không phải là trên cái tinh thần làm mất phẩm giá của họ.

    ° ° °

    Mặt khác, trên tinh thần công bằng, người cầm bút ở quê nhà đòi hỏi các cá nhân đang làm giầu trên tim óc của họ (bằng cách tái bản các tác phẩm in trước 1975) phải góp phần làm giảm thiểu  những thiếu thốn, khó khăn của họ trong đời sống vật chất.

    Nhà thơ Bàng Bá Lân, nhà văn hóa Toan Ánh, trong một thư gửi ra từ quê nhà - đã được báo chí phổ biến -  khẳng định rằng :

    " Tôi không xin xỏ bất cứ ai. Tôi chỉ đòi hỏi sự công bằng !".

    Những người làm văn hóa nói riêng và cả cộng đồng VN  ở hải ngoại nói chung phải có bổn phận đấu tranh cho sự công bằng đó được thể hiện. Nhưng xin đừng biến cuộc đấu tranh này trở thành một sự ăn xin bố thí, vừa hạ nhục nguòi cầm bút vừa tạo nên  yếu tố  ve vuốt lương tâm  của những kẻ làm giầu bất chính khi gán cho họ cái nhãn hiệu " đã thanh toán sòng phẳng mọi tiền nhuận bút các sách tái bản"  bằng một cái giá rẻ mạt  để rồi lại tiếp tục sống trên sự bóc lột tim óc của người khác.

    Trong một văn thư vừa phổ biến của ông Giám đốc cơ sở  xuất bản và phát hành  Đại Nam mà nội dung nói về việc mệnh danh là " hưởng ứng lời kêu gọi  của Hội Văn Bút", người đọc thấy rõ  cái tính chất ban phát và bần tiện đó.  Thí dụ, nguyên văn của tờ văn thư này, thấy kể lể :

    " 500 cuốn Mùa Hè Đỏ Lửa của Phan Nhật Nam ( cuốn này đã có 3 nhà xuất bản  khác nhau, in từ lâu tại Hoa Kỳ) xin nhờ ông chuyển giúp đến tác giả  hoặc thân nhân $ 200.

    - 500 cuốn  Ngựa Chứng Trong Sân Trường của Duyên Anh xin được chuyển đến $200 (cuốn này  trước đó  một nhà xuất bản khác  đã in)…v..v..

    Và cũng thí dụ cùng trong văn thư kể trên:

    " Ngoài ra,  chúng tôi sẽ chuyển đến ông 8 gói quà  bằng đường hàng không (khi nào có Airway Bill sẽ chuyển đến ông) để nhờ ông chuyển giúp đến  những vị sau đây, một phần chúng tôi quen biết, một phần cá nhân tôi rất yêu thích  và cũng một phần chúng tôi có phát hành một số tác phẩm của các vị đó : Tô Ngọc, Vũ Bằng, Nguyễn thị Hoàng, Doãn Quốc Sỹ, Hoàng Hải Thủy, Nguyễn thị Vinh, Bà Đinh thị Thục Oanh ( vợ Vũ Hoàng Chương), bà Đỗ thị Hải (vợ Nguyễn Mạnh Côn).

    Ta thấy gì trong cung cách giải quyết của nhà xuất bản Đại Nam :

    - Sách của Duyên Anh bị tái bản gần hết sao chỉ liệt kê được có một cuốn Ngựa Chứng Trong Sân Trường?  Ít nhất  nhà Đại Nam đã quảng cáo việc xuất bản và phát hành 32 cuốn của tác giả Duyên Anh.

    - Số lượng in 500 cuốn được nêu ra  có gì  để minh chứng và kiểm soát ? Nó đã được in chỉ một lần hay nhiều lần, trong khi sức tiêu thụ của cộng đồng VN ở hải ngoại không phải là nhỏ do nhu cầu tìm đọc lại những tác phẩm văn học của miền Nam trước 30-4-1975.

    - Nhân danh "một phần quen biết, một phần cá nhân rất yêu thích" và một phần "có phát hành một số tác phẩm của họ" mà chỉ thí cho một gói quà, đó là lý do mà tôi  buộc lòng phải  sử dụng  hai chữ "bần tiện"  kể trên, thật cũng là chuyện chẳng đặng đừng.

    - Tưởng cũng nên nhắc lại rằng nhà Đại Nam đã hãnh diện in trên quảng cáo rằng : "Mỗi tuần đều có sách mới xuất bản"; rằng : "đã thành lập và phục vụ đồng bào từ tháng 5-1976" ; và rằng : " Hệ thống phát hành rộng lớn trên khắp Hoa Kỳ và các quốc gia trên toàn thế giới". Ngần ấy điều đã cho thấy nhà xuất bản này đã có quy mô phát hành đến như thế nào.

    - Và trong số 8 vị sẽ nhận được mỗi vị một gói quà theo kiểu ban phát bố thí kể trên, ít nhất Hoàng Hải Thủy đã có 15 tác phẩm được Đại Nam quảng cáo; Doãn Quốc Sỹ và Nguyễn thị Vinh nằm trong danh sách các nhà văn nổi tiếng với tổng cộng 80 tác phẩm do Đại Nam xuất bản và phát hành.

    - Rồi còn hàng trăm các loại sách khác như Nguyễn văn Khôn với  những tự điển Anh Việt, Việt Anh được ấn loát dưới đủ hình thức to, nhỏ khác nhau; như Nguyễn Hiến Lê với hàng chục cuốn thuộc loại sách Học Làm Người; như Duy Lam, Nguyễn thị Thụy Vũ, Nguyễn Thụy Long, Đặng Trần Huân và hàng mấy chục tác giả khác tại sao không thấy nhắc  tới ? Cả một rừng tự điển, sách học, truyện chưởng, tiểu thuyết tổng cộng trên 500 loại khác nhau (nguyên văn) đã được giải quyết với Hội Văn Bút qua một văn thư 1200 đô la và 8 gói quà !!

    - Rồi còn những nhà xuất bản khác  mà cơ sở  Đại Nam đã liệt kê : Zieleks ( Diên Hồng), Pacific North West Trading Co. ; Grand Asia Publication, nhà xuất bản Việt Nam, Xuân Thu, Tinh Hoa Miền Nam, Trăm Việt..v…v..  thì từ bấy lâu nay vẫn không thấy nơi nào lên tiếng.

    ° ° °

    Trong một buổi hội thảo về sinh hoạt văn học nghệ thuật do tạp chí Nhân Chứng của thi sĩ Du Tử Lê  tổ chức hồi đầu năm nay (1982) ở Orange County, tôi đã nêu  ý kiến rằng : " Đói khổ thì anh chị em ở quê nhà đã và đang còn đói khổ. Một đồng ở hải ngoại  gửi về  trợ giúp cho anh chị em  qua được cơn ngặt nghèo cũng đều là quý. Nhưng không phải  chỉ vì đã chót nhận  vài trăm bạc, một gói quà mà anh chị em mất đi  cái quyền lợi tinh thần của mình, mất đi cái quyền  ăn nói của mình do bị há miệng mắc quai vì đã nhận quà,  để rồi những sản phẩm tinh thần của mình lại cứ bị  khai thác vô tội vạ ở hải ngoại.

    Giữa "một gói quà" và sự kiện  được hiểu như "tác quyền coi như đã giải quyết xong" hiển nhiên đã có một sự trí trá, đánh lộn sòng một cách trắng trợn. Hẳn ai cũng đã thấy điều đó, nhất là những anh chị em còn kẹt lại ở quê nhà. Họ ở xa không  thể nói gì được, nhưng chúng ta ở bên này phải có bổn phận thay cho người vắng mặt nói lên cái sự thực đau lòng đó và đồng thời cũng phải lên tiếng bảo vệ các tài sản tinh thần cũng như phẩm giá của họ để tài sản tinh thần của họ không thể cứ tiếp tục bị xâm phạm.

    Đó là lý do tôi  buộc lòng phải  lên tiếng  trong bài viết này,

    Xin các anh chị em cầm bút hãy tiếp tục lên tiếng để chứng tỏ chúng ta đã xứng đáng với lòng  kỳ vọng của anh chị em bạn bè còn kẹt lại ở quê nhà.

    Orange County, California ngày 24-8-1982

    NHẬT TIẾN


     
     
     
    nguồn: nhavannhattien.wordpress.com

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Bóng Người Thiên Thu

    Nguyễn Thị Hoàng

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646644]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502538]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639721]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471310]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340902]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600529]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689839]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2493162]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300424]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010492]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972332]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548895]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470024]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445699]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204068]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150626]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078691]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062563]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028825]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026450]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959443]
    25.Quỷ Bảo [921712]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907577]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905326]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877025]
    29.Hắc Nho [852161]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843169]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840067]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756015]
    33.Tru Tiên [747769]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745203]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661909]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622427]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592491]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569362]
    39.Hoàn Hảo [557782]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536789]
    41.Tầm Tần Ký [511987]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456250]
    43.Thiên Đường [452700]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450857]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439787]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434015]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427377]
    48.Cậu Chó [417250]
    49.If You Are Here [411854]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408214]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm