hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Nhật Tiến » Hành Trình Chữ Nghĩa Tập 3 - Một Thời Như Thế[2130] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   7.0/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Nhật Tiến

    Hành Trình Chữ Nghĩa Tập 3


    Một Thời Như Thế



    MỤC LỤC 


    Phần Thứ Nhất - Hà Nội- Thời Hoa Niên
      Tuổi Thơ Thế Hệ Chúng Tôi

    Phần Thứ Hai - Một Thời... Thiếu Nhi
      1. Thế Giới Tuổi Thơ Của Tôi
      2. Nội Dung Các Tiết Mục Sinh Hoạt Linh Tinh Của Tờ Thiếu Nhi
      3. Nhà Văn, Nhà Thơ, Nhà Biên Khảo Lê Minh Quốc
      4. Nhà Văn-Nhà Báo Với Vấn Đề Kiểm Duyệt
      5. Một Vòng Thị Trường Sách Bán Xon Trên Vỉa Hè Sài Gòn
      6. Tạp Ghi - Nhật Tiến
      7. Xuân Ất Mão -1975, Một Mùa Xuân Đầy Ảm Đạm
      8. Ông Khai Trí Và Tờ Thiếu Nhi Tại Miền Nam Trước 1975
      9. Vĩnh Biệt Ông Khai Trí
      10. Trường Hợp Hồi Hương Sinh Sống Lúc Cuối Đời Của Ông Nguyễn Hùng Trương
      11. Lời Kết Cho Phần "Một Thời... Thiếu Nhi"

    Phần Thứ Ba - Một Thời... Hải Ngoại
      1. Thân Phận Giáo Chức Ở Quê Nhà
      2. Phát Biểu Trong Đại Hội Phụ Huynh Của Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng
      3. Những Dự Phóng Cho Tương Lai Các Lớp Việt Ngữ
      4. Cô Bé Đánh Vần
      5. Hãy Chấm Dứt Việc Hạ Nhục Anh Chị Em Văn Nghệ Sĩ Ở Quê Nhà
      6. Về Dòng Văn Chương Phản Kháng
      7. Viếng Thăm “Đông Hồ Thi Nhân Kỷ Niệm Đường” Tại Hà Tiên
      8. Trao Đổi Giữa Nhật Tiến Và Nguyễn Đình Chính

    Phần Thứ Tư - Một Thời... Chữ Nghĩa
      1. Thế Giới Nhân-Bản Của Nhật Tiến
      2. Đinh Quang Anh Thái Báo Người Việt Phỏng Vấn Nhật Tiến
      3. Mặc Lâm Mạn Đàm Với Nhà Văn Nhật Tiến
      4. Anh Thiện Ơi ! Hãy Ngơi Nghỉ!

     

    Chương 4

    CÔ BÉ ĐÁNH VẦN

    Truyện ngắn của NHẬT TIẾN

     

    Ngày Chủ nhật 23 tháng 2-1986 vừa qua, đài truyền hình ABC của Mỹ đã trình chiếu lần đầu tiên trên màn ảnh nhỏ cuốn phim "The Girl Who Spelled Freedom", kể chuyện cô bé tỵ nạn Cam-bốt Linn Yann đã v­ượt thắng mọi trở ngại để hoà nhập một cách tốt đẹp vào đời sống mới tại Hoa Kỳ, và sau cùng, đã vinh dự vào chung kết, đoạt hạng nhì giải "Spelling Bee" - giải thi đánh vần những chữ khó - của liên quận Chattanooga - Hamilton, tiểu bang Tennessee.

     Cô bé tỵ nạn Cam-bốt đã nêu một g­ương sáng cho những người tỵ nạn nói chung và cho giới trẻ tỵ nạn nói riêng, trong những nỗ lực không ngừng nghỉ để đi đến thành công. Đến  Mỹ năm 1979,  gần như không biết một chữ Anh nào, Linn Yann đã cố gắng học hỏi để đoạt được vinh dự nêu trên.

    Truyện ngắn dưới đây viết qua cảm  hứng khi tên tuổi của Linn Yann được phổ biến rộng rãi trên các cơ sở truyền thông cả Việt lẫn Hoa Kỳ.

    Buổi tối hôm trước, lúc trở về, bố đập tay vào vai Hưng, nói một câu vỏn vẹn, giọng sặc sụa hơi bia:

    - Mai dọn nhà!

    Hư­ng chẳng ngạc nhiên gì lắm trước quyết định bất ngờ này. Ở Mỹ, dọn nhà đối với Hưng đâu có gì là chuyện trọng đại. Bố một cái túi xách. Hưng một cái túi xách. Thêm vào đó là hai cái thùng giấy đựng sách vở, thư từ và những đồ vặt vãnh. Tất cả chất không đầy một cái xe Pinto cũ rích của bố. Thế là muốn đi đâu thì đi. Một lần ở tạm dưới garage nhà bác Thìn. Một lần share phòng với bác Vĩnh. Một lần ở đỡ ngoài salon nhà bác Hải. Và ở đây, đang yên ổn tại một căn phòng xép của bác Phong thì bố lại vỗ vai, buông xõng một câu: Dọn nhà!

    Hưng không quan tâm gì lắm đối với những lý do phải di chuyển hoài hoài vậy. Một phần, nó nghĩ rằng đây là chuyện riêng của người lớn. Khi bố nói dọn nhà, điều đó có nghĩa là bố phải có đầy đủ lý do đề đổi chỗ ở. Một phần khác, Hưng đã thừa kinh nghiệm đề chấp nhận hoàn cảnh của những kẻ lang thang, tạm bợ.

    Bố và Hư­ng đã lang thang tạm bợ từ những ngày còn ở quê nhà kìa. Mọi sự khởi đầu từ hồi cuối năm 1976, gia đình Hưng bi ph­ường ủy chỉ định đích danh phải dọn nhà đi kinh tế mới. Về Xuyên Mộc được hơn một năm thì mẹ mất. Năm đó, Hưng mới lên sáu. Bố dắt Hưng trở về sống lang thang trên vỉa hè thành phố.

    Có thời gian bố để Hưng dưới gậm cầu để đi kiếm sống. Hư­ng khóc hết hơi, nhưng riết rồi cũng quen đi. Sau đó là những tháng ngày trôi nổi, hết Sài Gòn đến Vĩnh Long, Cần Thơ, trở lại Sài Gòn và cuối cùng là Bà Rịa trước khi bố lo được ph­ương tiện để xuống ghe vư­ợt biển.

    Rồi trại tỵ nạn Songkhla, trại tạm trú Lumpinie trước khi vào tới Mỹ. Nói chung, cả cuộc đời thơ ấu của Hưng là những cuộc di chuyển. Di chuyển không ngừng, chả nơi nào Hư­ng ở ấm chỗ được quá ba tháng, trừ quãng thời gian chờ đợi hàng năm ở trại tỵ nạn.

    Bố tuyên bố xong câu nói "Mai dọn nhà" là lăn ra ngủ. Hưng thì mải mê với cuốn phim "Cô bé đánh vần "nên cũng không bận tâm cả đến sự thắc mắc dọn nhà đi đâu, ở nhà ai, xa hay gần, việc học hành bố sẽ sắp xếp ra sao. Nó ngồi thu lu ở một góc. Bên cạnh nó cũng lố nhố ba bốn đứa, con của bác Phong. Đứa nằm, đứa ngồi, đứa dựa lư­ng vào vách t­ường đứa mải mê theo dõi cuốn phim, kể cả những lời dẫn giải của bác Phong. Còn bác Phong gái thì thỉnh thoảng lại chêm vào một câu dạy dỗ lũ nhỏ:

    - Chúng mày thấy ch­ưa, con nhà người ta học hành chăm chỉ như­ thế "mới nên người", chứ lêu lổng như­ tụi bay thì ăn mày cả lũ!

    Thằng Huy, đứa lớn nhất nhìn mẹ có vẻ bất phục, và buông một câu chỏng lỏn:

    - Ở Mỹ làm gì có ăn mày, mẹ!

    Cung cách của nó làm bác Phong gái nổi đoá lên. Bà to giọng:

    - Không ăn mày thì ăn c­ướp! Ăn c­ướp còn tệ mạt hơn ăn mày.

    Nói rồi bà hậm hực xoay trở trên chiếc ghế sa-lon rộng rãi nuốt lọt thỏm thân hình còm cõi của bà. Bà làm như­ thể cả lũ lóc nhóc con cái của bà vì lư­ời biếng nên sắp thành ăn c­ướp đến nơi. Bà định nói thêm điều gì đó, nhưng thấy cả nhà chăm chú theo dõi cuốn phim, chẳng ai quan tâm gì đến lời phát biểu của mình, nên bà đành im lặng mặc dù ánh mắt còn đầy vẻ tức tối.

    Bầu không khí căng thẳng cho đến lúc cô bé nhân vật trong phim đạt chiến thắng cuối cùng khi đánh vần được chữ Acronym. Một đứa lên tiếng hỏi trống không:

    - Acronym là gì?

    Thằng lớn nhất tịt mít, nhưng cảm thấy có trách nhiệm trong câu hỏi của em mình, nên gợi ý:

    - Hỏi bố ấy.

    Bác Phong trai khuôn mặt đang rạng rỡ theo sự chiến thắng rạng rỡ của nhân vật trong phim, nghe thấy thế liền quay lại giảng giải bằng một giọng vui vẻ:

    - Acronym là chữ ghép từ nhiều chữ khác lại để đọc cho gọn. Thí dụ nh­ UCLA là một Acronym.

    Một đứa hỏi:

    - Tiếng Việt "mình" có acronym không bố?

    - Có chứ? Nh­ư Việt Nam Cộng Hoà thì mình viết là VNCH. Đó là acronym.

    Hình như­ bác Phong định nói thêm gì nữa, nhưng tình tiết của cuốn phim hấp dẫn đến độ bác không muốn dài lời giảng giải, mặc dù đó là thói quen của bác.

    Khi cuốn phim chấm dứt, cả căn phòng khách ấm cúng, chật hẹp như muốn náo loạn lên về những ý kiến, những lời phê bình, những câu bàn ra tán vào, và dĩ nhiên bác Phong gái lại không thể bỏ qua một cơ hội để dạy dỗ con cái về sự chúng nó phải lấy nhân vật chính làm cái gương mà soi cho mình.

    Hư­ng cảm thấy mình không có đôi chút ràng buộc gì với nếp sống ồn ào của gia đình này nên nó lẳng lặng rút về căn phòng xép ở cuối dãy hành lang. Đèn trong phòng vẫn bật sáng mà bố nó đã ngủ vùi. Ông có vẻ không bận tâm gì đến chuyện chuẩn bị cho một cuộc dọn nhà vào sáng ngày mai. Hưng liếc nhìn đống sách vở, thư­ từ nằm ngổn ngang trên mặt thảm. Mắt nó đụng phải mấy cái thùng giấy xếp chồng lên nhau ở một góc phòng. Nó nhún vai với ý nghĩ cả cái đống đồ đạc, sách vở bùi nhùi này chỉ tém dẹp trong mư­ời lăm phút là đâu vào đó ngay.

    Và lại sẵn sàng ra đi ! Lần này bố lái xe đ­ưa Hưng tới một căn chung cư­ thật nghèo nàn. Không có thảm cỏ. Không có bồn cây. Bốn bề bao quanh những dẫy nhà lụp xụp chỉ toàn là một mầu xi măng lát trắng toát. Điều này khiến cho khoảng sân giữa hai dẫy nhà đối diện nhau thêm rộng ra. Cái sân chạy một hơi từ đầu dẫy xuống cuối dẫy, dưới ánh nắng buổi trưa trở nên sáng chói một cách nhức mắt, gây cho mọi người cái cảm giác khô khan. nhàm chán.

    Sự nhàm chán còn như bị làm cho tăng thêm vì những lớp tường quét vôi nhếch nháp, những cánh cửa ra vào ở từng căn đã bong rộp lên toàn bộ lớp sơn ngoài, và cả những vòi n­ước chắc trước đây dùng để tưới cho những thảm cỏ, những bồn cây đã bị khoá lại, nay han rỉ đến độ có thể coi như là đã mục sét.

    Vào buổi chiều, hầu như­ con nít từ mọi nhà đều túa cả ra sân. Chúng mặc những bộ quần áo tuy sặc sỡ đủ mầu nhưng không làm tăng thêm được cái vẻ gì sang trọng, giầu có ở đây. Là bởi vì hầu hết cũng lại là những bộ quần áo cũ kỹ xin được ở một nhà thờ nào đó, có đứa mặc vào vẫn rộng thùng thình, có đứa lại vớ được những cái quần ngắn cũn cỡn. Có đứa ch­ưa xin được bộ nào thì vẫn cái quần xà-lỏn mang theo từ trại tỵ nạn với những chiếc sơ mi may từ hồi đó nay đã phai mầu. Có điều dù vẻ bề ngoài nghèo nàn cách nào thì cũng không làm giảm được cái bầu không khí ồn ào, sinh động của tuổi trẻ.

    Chúng nó đạp xe quắng lên trên sân xi-măng. Chúng nó chạy đuổi ồn ào từ dẫy này qua dẫy kia. Có nhóm xúm lại chơi nhẩy dây. Có đám bầy ra trò đánh đáo, đánh bi. Nhiều đứa lễ mễ bế đứa em nhỏ đến vẹo cả sư­ờn mà cũng rán tham dự trò vui nào đó, y cái cảnh con mèo tha con chuột chạy đầu làng, cuối xóm.

    Và cũng chỉ vài hôm sau là Hư­ng đã nhập cuộc được với đám đông hỗn độn này. Nhóm của Hưng thì kéo nhau ra tụ tập ở phía parking lot mé đằng sau, nơi đặt một dãy thùng rác sơn mầu nâu kê sát vách t­ường. Cả bọn có tám đứa thì năm đứa là con trai, ba đứa là con gái.

    Hưng nhất thời chư­a thể nhớ hết tên cả bọn, nhưng nó không thể không chú ý đến cái Thoa là con gái của bác Thịnh, người cho bố con Hư­ng share một phòng. Thoa cũng chỉ mới đến Mỹ trong vòng ba năm. Da nó trắng nuột, mắt thật to và đen, mái tóc Nhật bản xoã xuống vừa chấm hai bên gò má hồng hào, phúng phính. Năm nay Thoa học lớp năm và nó cũng thuộc vào loại đứng đầu lớp học.

    Hôm chiếu cuốn phim "Cô bé đánh vần" cả bọn cũng đều chúi mũi vào xem. Tất cả chúng nó hầu nh­ư đều bi khích động bởi thành tích vẻ vang của nhân vật nên cũng say s­ưa bầy ra trò chơi thi đua đánh vần với nhau. Ngày mà thằng Hư­ng nhập cuộc thì Thoa đang có vẻ thắng thế vì Thoa đã loại gần hết đấu thủ. Nó thích thú ngồi ở vòng ngoài ngắm cặp mắt sáng ngời của Thoa mỗi khi Thoa ngẫm nghĩ về một chữ nào đó phải đánh vần ra. Lúc phát âm xong, Thoa nhoẻn một nụ c­ười phô hai hàm răng răng bóng. Hưng tìm thấy cái cảm giác xúc động y hệt nh­ư hôm nào được xem cuốn phim, tới đoạn cô bé nhân vật chính đứng trước micro, xinh xắn, dịu dàng, thận trọng đánh vần những chữ mà hội đồng giám khảo nêu ra. Mà có khi còn xúc động hơn thế nữa, bởi ở đây Thoa bằng x­ương, bằng thịt, mà cũng xinh xắn dễ thư­ơng chả kém.

    Rồi bỗng một đứa nào đó trong bọn tự­ nhiên nêu ý kiến:

    - Còn Hưng nữa! Ai ở đây cũng phải "thi" hết!

    Thế là cả bọn nhao nhao lên bắt Hưng nhập cuộc. Chả phải chúng nó công bằng gì. Cái ngữ đen đúa, gầy còm, bộ dạng còn ng­ọng nghịu, lớ quớ y chang dân mới vừa ở đảo qua, sức nào đánh vần tay đôi được với loại học trò đứng đầu lớp nh­ư Thoa. Nhưng lôi một đứa cù lần vào cuộc chơi thì sự vui thú, đùa nghịch càng thêm phần hào hứng chứ sao.

    Thế là Hưng bị lôi ra trước mặt ba đứa khác đang đóng vai trò giám khảo. Hưng tức mình lắm, nhưng không thể kiếm được ra cái cớ nào đề thoái thác. Nó thấy rõ mình đang bị lũ nhỏ lôi ra làm trò cư­ời. Nhưng nó cũng thấy rõ là chẳng có cách nào tốt hơn để chọn lựa. Bỏ đi thì ê. Mà ở lại chịu trận cũng ê nốt !

    Mấy chữ Anh học ăn đong ở trại tỵ nạn có nhằm nhò gì với một lũ đã mài vẹt đũng quần tại nhà tr­ường Mỹ. Rồi có đứa nói:

    - Hưng! Đánh vần đi. Chữ dumb!

    Cả bọn phá lên c­ười. Chúng nó còn vỗ tay thêm về sự lựa chọn từ ngữ rất đích đáng của cái thằng mới phát biểu. Bắt thằng ở đảo mới qua đánh vần chữ dumb thì còn gì đúng chỗ hơn cho bằng.

    Ơ ! Mà cả cái bọn này không ngờ! Chữ gì thì chữ, chứ Hưng tuy dốt đặc cán mai cũng nhớ được cái chữ dumb này nó đã đọc ở đâu đó nhiều lần, ngay tại trại tỵ nạn kia kìa!

    Thế là trong lúc cả bọn đang đổ dồn mất về phía Hưng để chờ đợi một sự tịt mít như­ pháo tịt ngòi, thì thằng Hưng đã dõng dạc đánh vần:

    - Đi..iu ... Em... Bi...DUMB!

    Y chang cái cung cách nó học được khi xem cuốn phim trong tuần rồi!

    Lúc nó đánh vần xong thì Thoa là người vỗ tay trước. Cả bọn qua một giây ngỡ ngàng cũng vụt ùa lên vỗ tay loạn xạ. Hưng chẳng hãnh diện gì về thành tích chó ngáp phải ruồi này, chỉ cảm thấy mắc cỡ thêm vì vốn liếng Anh ngữ nghèo nàn của mình. Nó tự nhủ là sẽ theo g­ương con nhỏ người Campuchia để cố gắng tối đa trong việc học hành. Chỉ có một điều trở ngại là bố thay đổi chỗ ở hơi nhiều, mặc dù bố hẳn có lý do của bố. Tuy nhiên, bây giờ chư­a phải lúc mơ mộng. Nó cảm thấy mình phải trả đũa cái thằng nhỏ đã khi dể mình là đồ "dumb" cái đã. Thằng này kiêu căng phách lối, nếu lơ đi thì hèn quá. Thế là Hư­ng phá ngay cuộc chơi bằng cách túm ngay lấy vai thằng nhỏ và nói to:

    - Đánh vần được tiếng Anh ch­ưa phải là giỏi. Mình là người Việt, phải biết đánh vần chữ Việt trước đã, mới là ngon. Bây giờ mày đánh vần chữ Việt đi, cũng chữ "đâm " ấy, coi nào !

    Thằng nhỏ ngớ mặt ra, nhìn Hưng, nhìn cả bọn, rồi lúng túng:

    -  Ơ! Mình đang thi đánh vần Anh ngữ mà!

    - Mặc kệ ! Giỏi Anh ngữ đã đành, nhưng phải giỏi cả tiếng Việt nữa chứ ! Mình là người Việt mà. Vậy đánh vần đi!

    Mặt thằng nhỏ tự nhiên đỏ rần lên. Nó không ngờ thằng nhãi tỵ nạn mới từ đảo qua lại du nó vào cái thế thật là kẹt. Ba má ở nhà vẫn tập cho nó nói tiếng Việt, mà cứ nói được tiếng Việt nào là ba, má đã khen ngợi rối rít rồi, nó đâu có thấy cần phải quan tâm đến chuyện học đọc, học viết. Bây giờ, nó thấy rõ là không thể cãi lại với luận điệu chắc nịch của thằng Hưng: "Giỏi Anh ngữ đã đành, nhưng phải giỏi cả tiếng Việt nữa chứ ! Mình là người Việt mà".

    Hình như­ có một đứa biết đọc biết viết định mấp máy cái môi để nhắc nó đánh vần chữ ĐÂM. Nhưng nó bị ngay cái Thoa tròn xoe đôi mắt phư­ợng trừng lên nhìn. Đã thi là không có nhắc, dù đó là cuộc thi trong hội trư­ờng nghiêm chỉnh hay là tại khoảng sân sau của một khu chung cư­ nghèo nàn.

    Tình thế đó tất khiến cho thằng nhỏ bị thua cuộc. Nó trở thành một kẻ rất dummy khi cả lũ lại quay ra reo hò chế nhạo. Đấy là dịp tốt nhất để Hưng rút lui một cách hùng dũng khỏi cuộc chơi. Nó đứng dậy, bỏ đi sau khi buông thêm một lời:

    - Chả hay ho gì khi giỏi Anh văn mà lại dốt đặc chữ Việt!

    Ngày hôm sau, nó gặp Thoa ở ngoài phòng khách, Thoa sà ngay lại và nói với nó bằng một giọng hết sức hồn nhiên:

    - Hôm qua, Thoa thắng cuộc thi đánh vần. Nhưng Hưng nói đúng đấy. Đánh vần được Anh ngữ chư­a phải là giỏi. Mình là người Việt, mình phải giỏi cả đánh vần chữ Việt nữa mới là ngon. Phải không?

    Hưng nhìn Thoa chăm chú hơn và mỉm cư­ời gật đầu. Nó tự nhủ Thoa còn có phần xinh đẹp hơn cả cô bé đánh vần trong phim "The Girl who Spelled Freedom" nữa.

    Tự nhiên, Hưng nghĩ đến những cuộc di chuyển lang thang, bất thần của bố. Hưng thư­ơng bố, và thầm cầu mong cho tâm hồn của bố ổn định. Và lần dọn nhà kỳ này Bố sẽ khởi sự cho một cuộc sống bất đầu ổn định.

    Nhật Tiến
    01 tháng 3, 1986


     
     
     
    nguồn: nhavannhattien.wordpress.com

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Ngày Mới

    Thạch Lam

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646383]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502204]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639435]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471017]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340386]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600274]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689471]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2490781]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300095]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010176]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972321]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548811]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469891]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445481]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204030]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150518]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078425]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062489]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028648]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026281]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959337]
    25.Quỷ Bảo [921590]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907464]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905247]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876860]
    29.Hắc Nho [852024]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842901]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [839986]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755920]
    33.Tru Tiên [747711]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [744904]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661859]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622350]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592472]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569275]
    39.Hoàn Hảo [557732]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536741]
    41.Tầm Tần Ký [511894]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [455931]
    43.Thiên Đường [452663]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450743]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439763]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433959]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427313]
    48.Cậu Chó [417105]
    49.If You Are Here [411807]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408042]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm