hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Nhật Tiến » Hành Trình Chữ Nghĩa Tập 3 - Một Thời Như Thế[2161] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   7.0/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Nhật Tiến

    Hành Trình Chữ Nghĩa Tập 3


    Một Thời Như Thế



    MỤC LỤC 


    Phần Thứ Nhất - Hà Nội- Thời Hoa Niên
      Tuổi Thơ Thế Hệ Chúng Tôi

    Phần Thứ Hai - Một Thời... Thiếu Nhi
      1. Thế Giới Tuổi Thơ Của Tôi
      2. Nội Dung Các Tiết Mục Sinh Hoạt Linh Tinh Của Tờ Thiếu Nhi
      3. Nhà Văn, Nhà Thơ, Nhà Biên Khảo Lê Minh Quốc
      4. Nhà Văn-Nhà Báo Với Vấn Đề Kiểm Duyệt
      5. Một Vòng Thị Trường Sách Bán Xon Trên Vỉa Hè Sài Gòn
      6. Tạp Ghi - Nhật Tiến
      7. Xuân Ất Mão -1975, Một Mùa Xuân Đầy Ảm Đạm
      8. Ông Khai Trí Và Tờ Thiếu Nhi Tại Miền Nam Trước 1975
      9. Vĩnh Biệt Ông Khai Trí
      10. Trường Hợp Hồi Hương Sinh Sống Lúc Cuối Đời Của Ông Nguyễn Hùng Trương
      11. Lời Kết Cho Phần "Một Thời... Thiếu Nhi"

    Phần Thứ Ba - Một Thời... Hải Ngoại
      1. Thân Phận Giáo Chức Ở Quê Nhà
      2. Phát Biểu Trong Đại Hội Phụ Huynh Của Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng
      3. Những Dự Phóng Cho Tương Lai Các Lớp Việt Ngữ
      4. Cô Bé Đánh Vần
      5. Hãy Chấm Dứt Việc Hạ Nhục Anh Chị Em Văn Nghệ Sĩ Ở Quê Nhà
      6. Về Dòng Văn Chương Phản Kháng
      7. Viếng Thăm “Đông Hồ Thi Nhân Kỷ Niệm Đường” Tại Hà Tiên
      8. Trao Đổi Giữa Nhật Tiến Và Nguyễn Đình Chính

    Phần Thứ Tư - Một Thời... Chữ Nghĩa
      1. Thế Giới Nhân-Bản Của Nhật Tiến
      2. Đinh Quang Anh Thái Báo Người Việt Phỏng Vấn Nhật Tiến
      3. Mặc Lâm Mạn Đàm Với Nhà Văn Nhật Tiến
      4. Anh Thiện Ơi ! Hãy Ngơi Nghỉ!

     

    Phần Thứ Ba

    Một Thời…. Hải Ngoại (1980-2010)


    Chương 1

    ÀI LIỆU GIÁO DỤC  THỜI  XHCN

    THÂN PHẬN GIÁO CHỨC Ở QUÊ NHÀ

    NHẬT TIẾN

     

    (Bài nói chuyện tại Đại Hội Cựu Giáo Chức VN ở California ngày 26 tháng 11-1982)

    Lời tác giả : Bài nói chuyện này, được viết từ thời điểm 1982,  đáng lẽ nó phải được in trong cuốn "Nhà Giáo Một Thời Nhếch Nhác" ấn hành tháng 3-2012, nhưng rất tiếc dù nó đã được phổ biến trên báo chí từ hơn 30 năm trước nhưng không mấy ai còn lưu giữ.

    Nay, may mắn  tác giả tìm lại được bản thảo nên đánh máy lại và  phổ biến để độc giả, nhất là các bạn trẻ được biết thêm về một chứng tích trong  thời kỳ đau thương của đất nước mà trong đó, thân phận nhà giáo với công tác giáo dục cũng đã  lận đận, nổi trôi theo vận nước.

    Kính thưa quý đồng nghiệp,

    Nhận lời mời của Ban tổ chức để trình bầy với quý đồng nghiệp về đề tài " Thân phận giáo chức ở quê nhà", tôi thật có một điểm áy náy. Đó là vì tôi rời xa quê hương tính đến hôm nay cũng đã gần tròn 3 năm. Một năm ở trại tỵ nạn, 2 năm ở Hoa Kỳ, trong thời gian này hẳn cũng đã có biết bao nhiêu tang thương, biến đổi ở quê nhà, nên mức độ hiểu biết của tôi về thực trạng của quê hương có phần hạn chế. Mặt khác, trong số các đồng nghiệp hiện diện đông đảo tại đây, hôm nay, chắc chắc có nhiều vị đã là những nhân chứng mới tới. Tôi hy vọng với những dữ kiện nóng hổi nà quý vị vừa mang tới từ quê nhà sẽ được quý vị bổ túc thêm cho phần trình bầy của tôi, để chúng ta có thể phác họa được một chân dung đích thực, phản ảnh chính xác thân phận  của những đồng nghiệp kém may mắn của chúng ta hiện nay còn đang bị đầy đọa trong đau thương ở quê nhà.

    Trong ý niệm khởi đầu đó, tôi xin được trình bầy với quý đồng nghiệp  về thân phận Giáo Chức ở VN hiện nay qua mấy phần chính yếu sau đây:

    - Giáo chức với sinh hoạt nhà trường.

    - Giáo chức với vấn đề giảng dạy.

    - Sự đãi ngộ của  chế độ đối với giáo chức.

    - Tâm trạng chung của giáo chức trong các nhà trường XHCN ở miền Nam.

    I/  Giáo chức với sinh hoạt nhà trường :

    Sau khi tiến chiếm sài Gòn, nhà nước CS phải để ra 2 năm mới ổn định xong các cơ cấu tổ chức  trong nhà trường. Có nhiều lý do giải thích sự chậm trễ đó. Trước hết là vấn đề thiếu thốn cán bộ. Trong một sớm một chiều, chính quyền CS không thể tung hết nhân sự của mình để nắm trọn guồng máy  giáo dục sâu sát xuống đến tận các ban Giám Hiệu của các trường học, trong khi họ vẫn cần tới những nhân sự cũ, có khả năng, có uy tín với phụ huynh và với học trò để làm cho guồng máy giáo dục vận chuyển điều hòa.

    Cộng Sản vẫn thường hãnh diện rằng chỉ 3 tháng sau khi tiến chiếm sài Gòn, năm học đầu tiên  của nhà trường XHCN đã được khai giảng  đúng hạn kỳ ở tất cả các tỉnh thuộc miền Nam. Có 3 công tác chính mà họ đã thực hiện một cách gấp rút trong thời gian đó :

    1) Bắt tất cả các giáo chức tham gia một khóa học chính trị để có những ý niệm khởi đầu về lý thuyết CS, về quan niệm giáo dục của nhà trường XHCN và về một số nguyên tắc cơ bản  giảng dạy trong nhà trường thuộc chế độ mới. Điều căn bản mà chế độ mới xác định công khai với các giáo chức là "giáo dục là công cụ phục vụ cho nền chuyên chính vô sản của chế độ mới" cho dù đã có rất nhiều thầy, cô còn lơ mơ chưa thấu hiểu "chuyên chính vô sản"  là cái gì !! Riêng tại Sài Gòn đã có khoảng 20.000 (hai mươi ngàn) giáo chức thuộc khắp các quận đô thành tham dự khóa học này.

    2) Vận dụng tất cả các cơ sở ấn loát ở Sài Gòn để ấn hành kịp thời khoảng 4 triệu cuốn sách  giáo khoa chụp lại nguyên vẹn bộ sách giáo khoa  của chính phủ lâm thời Cộng Hòa Miền Nam VN. Đây là bộ sách được soạn theo hệ 12 năm (khác với hệ 10 năm ở ngoài Bắc) và nó đã được ấn hành ở Trung Quốc từ năm 1966. Điều này cho thấy CS đã chuẩn bị tiến chiếm miền Nam rất kỹ lưỡng trước khi tiến hành cuộc tổng tiến công tết Mậu Thân 1968. Họ soạn sách giáo khoa, ấn hành sách mẫu ở Trung Quốc từ năm 1966 là cốt để cung ứng cho tình thế vào năm 1968, nếu như cuộc tấn công Mậu Thân của họ thành công.

    3) CS đưa khoảng 6.000 cán bộ giáo chức ở miền Bắc vào Nam, phối hợp với các đoàn viên Đoàn Thanh Niên Lao Động Hồ Chí Minh là những phần tử nằm vùng từ trước năm 1975 hoặc kết nạp vội vã sau này để đưa ra nắm các vai trò quyết định them chốt trong nhà trường, mặc dù bề ngoài, trên danh nghĩa điều khiển nhà trường thì vẫn do một Ban Điều Hành  mà thành viên toàn là giáo chức của chế độ cũ đảm nhận. Các vị này dĩ nhiên chẳng có quyền hành gì, mà chỉ có nhiệm vụ thi hành răm rắp theo mọi chỉ thị.

    Nhờ những biện pháp này mà nhà nước CS đã khai giảng được năm học đầu tiên ở miền Nam vào ngày 5 tháng 9 năm 1975. Và những năm sau đó, họ tăng cường tổ chức, tăng cường cán bộ, triệt hạ dần những giáo chức không thích hợp trong công tác giảng dạy, đặc biệt là ở những bộ môn Văn, Sử, Địa để đến khi mọi cơ cấu tổ chức đã tạm thời ổn định thì tung một đòn quyết liệt cuối cùng được đưa ra để gạn lọc lần chót những phần tử mà họ đánh giá là tiêu cực, cứng đầu (nhưng thực chất chỉ là trò quen thuộc vắt chanh bỏ vỏ mà thôi). Đòn ấy gọi là biện pháp " Duyệt xét để biên chế".

    Người được tuyển vào biên chế tức là được chính thức công nhận làm giáo viên của nhà trường XHCN.

    Mà được vào biên chế, thì trên bình diện tổng quát, mọi tội lỗi cũ đối với cái gọi là "cách mạng" coi như đã được thanh toán xong, kể từ nay mọi người có quyền xóa bỏ "mặc cảm" cũ để "phấn khởi " tham gia xây dựng chế độ XHCN.

    Và khi được biên chế tức là được sắp xếp mức lương  chính thức, căn cứ theo bằng cấp đã có, theo khả năng và chức vụ đang đảm trách và đặc biệt là theo trình độ giác ngộ cách mạng mà đương sự đã bầy tỏ trong quá trình công tác phục vụ.

    Sau những cuộc tổ chức hội họp công bố danh sách phô trương ồn ào, người giáo viên sẽ nhận được một bản Quyết Định Biên Chế trong đó ghi rõ cả số lương sẽ được lãnh hàng tháng. Kẻ nhận thấp nhất thấy ghi là 40 Đồng, cao nhất thì 70 Đồng, đây là chỉ kể tiền lương của các giáo viên ở bậc trung học, kể chung cả đệ Nhất cấp lẫn đệ Nhị cấp.

    Dĩ nhiên nhà giáo thấy rõ là mình bị bóc lột. Bởi vì đồng lương như thế, trong thời giá 1 đồng một mớ hột bắp đựng đầy một lon sữa bò hay 10 đồng một kí-lô gạo mua ngoài chợ đen, thì hỏi làm sao nuôi sống nổi gia đình, và hóa ra việc hành nghề giáo chức trong xã hội mới không phải là một ngành nghề để kiếm sống.

    Tuy nhiên, chuyện kinh tế không phải là vấn đề mà giáo chức ở quê nhà đem ra để cân nhắc. Đi dạy học không đủ sống thì phải làm thêm nghề khác: đạp xích lô, lái xe ôm, bán chợ trời, cùng lắm không xoay trở gì được thì bán bàn ghế, tủ giường, quần áo…nhưng nhất thiết cứ phải bám lấy danh nghĩa giáo viên cho được yên thân về mặt chính trị để không bị Phường, Khóm làm khó dễ, không bắt đi lao động XHCN đổ mồ hôi không công cho các công trường, nông trường và đặc biệt là không bị nằm trong danh sách đẩy đi vùng Kinh Tế Mới. Điều này cho thấy một khía cạnh vô cùng tàn bạo của xã hội CS. Nhà nước bóc lột công nhân, viên chức đến xương tủy nhưng ai cũng phải cắn răng nhịn nhục, nếu không, guồng máy công an trị sẽ dùng đủ mọi hình thức để làm khó dễ : nhẹ nhất thì bị gọi lên Phường bất cứ lúc nào để bị hạch hỏi, xét nét; nặng hơn thì bị đẩy ra khỏi thành phố hay tệ hơn nữa là bị đưa vào các trại cải tạo. Những viễn tượng hãi hùng ấy đã gieo vào lòng  các giáo chức ở quê nhà một niềm thống hận sâu xa mà không ai có thể trực diện đứng ra công khai biểu lộ những cảm nghĩ của mình được.

    Hình ảnh gây xúc động cho tôi nhất mà tôi chẳng thể quên là hình ảnh của đồng nghiệp Nguyễn Phố. Như các đồng nghiệp đã rõ, anh Nguyễn Phố dạy môn Quốc Văn. Tôi đã gặp anh nhiều lần ở trường Tabert Sài Gòn trong những dịp hè giáo chức tập trung ở đấy để học chính trị. Nhưng tới mùa hè năm 1978 thì tôi không còn gặp anh nữa. Bạn bè cho biết anh không được vào biên chế và đã bị sa thải. Qua đầu năm 1979, một hôm tôi ra mở cửa vì có khách tới thăm. Trước mặt tôi là một ông già khoảng gần bẩy mươi, râu đen nhánh ba chòm mọc xuống tới ngực, khuôn mặt hom hem thiểu não. Tôi cất tiếng chào "Thưa cụ", nhưng cụ kỵ gì, đó chính là anh Nguyễn Phố. Anh nói rằng từ ngày mất việc, anh phải để râu để cho Phường, Khóm nó bớt để ý. Dẫu gì thì một cụ già với râu ba chòm khả kính cũng bớt có vấn đề hơn là hình ảnh một trung niên còn nhanh nhẹn, nhiều nhiệt huyết như ta thường thấy ở anh nguyễn Phố. Tôi cảm thông sâu xa với vai trò già nua mà anh phải đóng, không chỉ một buổi diễn mà liên tục ròng rã trong nhiều tháng, có thể sẽ cả nhiều năm. Nhưng cũng vì dấn mình vào cái vai trò này mà hóa ra anh cũng đã bị thay đổi lúc nào không hay bởi ngay khi đó, tôi cũng đã thấy con người anh đờ đẫn, bạc nhược, dáng điệu chậm chạp, cử chỉ lờ đờ như một cụ già đang trên đà suy yếu.

    ° ° °

    Rồi kể từ khi cái màn "biên chế" được thực hiện thì cơ cấu tổ chức trong các nhà trường cũng đã được đầy đủ, trọn vẹn. Các đồng nghiệp của chúng ta cũng từ đó phải chịu đựng cái cảnh một cổ không phải ba tròng mà nhiều tròng.

    Kể về mặt nổi, thì trên hết có Ban Giám Hiệu gồm Hiệu Trưởng và Hiệu Phó. Dưới Ban Giám Hiệu là các Tổ Bộ Môn cũng có Tổ Trưởng, Tổ Phó. Đó là về mặt hành chánh.

    Bên cạnh các tổ chức hành chánh còn có các đoàn thể bao gồm Công đoàn Giáo Dục, Chi đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh và Chi đội Thiếu Niên Tiền Phong.

    Đằng sau tất cả những tổ chức đó là Chi Bộ Đảng trong nhà trường.

    Như thế, hành vi, cử chỉ, tác phong giảng dạy và tư tưởng lập trường của mỗi giáo viên đều bị dò xét, đánh giá bởi nhiều phía: Ban Giám Hiệu, Thư ký Ban Chấp Hành Công đoàn, Bí thư Chi đoàn Thanh Niên, Bí thư chi đội Thiếu Niên Tiền Phong, các tổ trưởng Bộ Môn, và dĩ nhiên có cả những bàn tay sắt máu đứng ở mặt chìm là các đảng viên thuộc Chi bộ Đảng trong nhà trường.

    Đó là chưa kể trong một lớp giảng dạy, bất cứ một học sinh nào trong lớp cũng có thể báo cáo hành vi của Thầy, Cô giáo, đặc biệt là sau này xuất hiện nhiều học sinh từ miền Bắc vào, những phần tử này đã thi hành nhiệm vụ dò xét , báo cáo một cách rất tận tình.

    Với một hệ thống kiểm soát chặt chẽ như thế, mỗi giáo viên dù là thuộc bất cứ bộ môn nào cũng phải tham dự những sinh hoạt chính thức sau đây :

    1) Đứng lớp theo quy định 12 tiết mỗi tuần (1 tiết trung bình là vào khoảng 55 phút). Do tình trạng thiếu giáo viên, mỗi Thầy, Cô phải dạy phụ trội có khi lên tới 18 hay 24 tiết và một tiết phụ trội được trả thêm 8 hào ( 0$80).

    2) Mỗi thầy cô phụ trách quản trị hồ sơ, học bạ , lý lịch của một lớp và được gọi là Chủ Nhiệm của lớp đó. Mọi sinh hoạt chính trị, tác phong, kỷ luật, thái độ và kết quả học tập của học sinh trong lớp  đều do giáo viên Chủ Nhiệm chịu trách nhiệm. Trong học bạ cuối năm của học sinh ngoài các lời phê của giáo viên các bộ môn, còn có phần phê của giáo viên Chủ Nhiệm. Nhà trường duyệt xét việc lên lớp của học sinh thông qua đề nghị của giáo viên Chủ Nhiệm.

    3) Giáo viên phải tham gia các sinh hoạt lao động sản xuất trong trường, hoặc nuôi heo, nuôi gà, hoạc làm mành mành trúc, đan lát các đồ dùng bằng mây, tre hay canh tác một mảnh đất nào đó của nhà trường xin được ở vùng ngoại thành. Nói chung là phải đóng góp vào công việc làm ra của cải vật chất cho nhà trường. Tiền thu được sẽ chi tiêu vào những việc gì thì chỉ có Ban Giám Hiệu được biết mà thôi. Trung bình mỗi tuần, ít nhất mỗi giáo viên phải đi lao động sản xuất hai lần: một lần lao động cho chính nhiệm vụ của bản thân mình và một lần thì đi theo lớp do mình làm Chủ Nhiệm để hướng dẫn học sinh lao động sản xuất trong phần vụ của chúng.

    4) Giáo viên phải tham gia sinh hoạt các tổ chức trong trường, trung bình mỗi tuần lễ có 5 buổi họp : Họp Hội đồng Giáo viên do Hiệu Trưởng hay Hiệu Phó chủ tọa, Họp Công Đoàn do Thư ký Công đoàn chủ tọa, họp Tổ Bộ Môn do Tổ trưởng Bộ Môn chủ tọa, họp Chủ Nhiệm Lớp do Bí Thư Chi Đoàn hay Hiệu Phó chủ tọa, và cuối cùng là họp Tổ Lao Động Sản Xuất do Tổ trưởng Lao động chủ tọa. Đó là chưa kể các Thầy, các Cô trẻ tuổi còn phải sinh hoạt bên Chi đoàn Thanh Niên hay được cử xuống trông nom các sinh hoạt của Chi Đội Thiếu Niên Tiền Phong vào những ngày Chủ Nhật nữa.

    Cho nên mang tiếng là được sắp xếp giảng dạy có 12 tiết mỗi tuần nhưng giờ giấc họp hành ở trong trường đã choán gấp 5, gấp 6 lần thì giờ giảng dạy. Đó là chưa kể những công tác được giao phó ngoài việc giảng dạy như chia nhau  tắm cho heo, bằm rau, quấy cám, trực trường, đi chở gạo, thịt và các thứ nhu yếu phẩm từ các Hợp tác Xã về phân phối cho các giáo viên, hướng dẫn lớp học đi cạo trúc làm mành trúc, trông coi học sinh quét dọn sân trường, hành lang, lớp học và cuối cùng là tham dự những buổi học tập chính trị  để quán triệt chủ trương, đường lối của Nghị Quyết hay về lịch sử truyền thống của một ngày kỷ niệm hay một ngày lễ lớn nào đó trong năm.

    Để hoàn tất những nhiệm vụ chồng chất kinh khủng này, người giáo viên phải tuân theo qui định là sử dụng đúng "8 giờ vàng ngọc". Điều đó có nghĩa là sau khi giảng dạy ở lớp ra, dù hết giờ trách nhiệm cũng phải ở lại trường cho đến khi tan học. Cả sáng lẫn chiều. Mà nếu chỉ làm 8 giờ một ngày rồi về nhà được nghỉ  ngơi thì cũng đã đỡ, nhưng trong thực tế thì buổi tối về giáo viên còn phải chấm bài, soạn giáo án, sắp xếp quản trị hồ sơ của học sinh lớp mình làm Chủ Nhiệm, vô sổ điểm hàng tháng, và đến kỳ thi cá nguyệt  thì còn phải cộng điểm, chia trung bình. Nói chung là tất cả công việc của các nhân viên văn phòng nhà trường hồi xưa đã làm thì nay đổ hết lên đầu giáo viên.

    Đó là phác qua một vài nét sinh hoạt  của người giáo viên trong một nhà trường XHCN.

    II/ Giáo Chức với vấn đề giảng dạy :

    Giáo án là một sản phẩm được đưa vào từ miền Bắc.

    Bắt nguồn từ 2 nguyên do chính yếu sau đây mà nẩy sinh nhu cầu giáo viên phải soạn giáo án trước khi vào lớp :

    1) Kiểm soát tư tưởng của giáo viên tối đa trong lúc giảng bài trong lớp.

    2) Trình độ giáo viên miền Bắc đa số yếu kém nên phải buộc họ chuẩn bị chi li từng động tác một trong khi đứng lớp để tiết giảm những sự giảng dạy sai lầm trong lớp học.

    Mỗi bài học dù là của bộ môn nào cũng đều phải có giáo án riêng. Mỗi giáo án bao gồm 5 phần gọi là "5 bước lên lớp":

    Bước 1: Ổn định lớp.

    Bước 2 : Kiểm tra bài cũ.

    Bước 3 : Giảng bài mới.

    Bước 4 : Củng cố kiến thức mới.

    Bước 5 : Hướng dẫn học sinh chuẩn bị bài ở nhà.

    Trong 5 bước kể trên bước giảng bài mới là bước quan trọng nhất. Mỗi bài giảng phải chia theo thứ tự lớp lang sau đây :

    1) Phần mở bài : Giáo viên phải nêu mục đích yêu cầu của bài, trọng tâm của bài và phải làm nổi bật được nhu cầu chính trị của bài đó. Điều "phải làm nổi bật" này đối với các giáo viên bộ môn Văn, Sử, Địa thì còn dễ, nhưng với các giáo viên thuộc bộ môn Toán hay Khoa Học Tự Nhiên (tức Vật Lý-Hóa Học-Sinh Vật) thì là cả một sự chật vật để tìm cho ra sự liên hệ giữa tư tưởng chính trị với một bài Hình Học như Tam giác đồng dạng, một bài Đại số như Đơn thức, Đa thức hay một bài Hóa học như  sự hóa savon  và  cách làm xà phòng…v…v….

    2) Phần thân bài : tức là đi vào nội dung chính yếu của bài học, giáo viên phải ghi rõ ở đoạn nào thì dùng thí dụ gì và sẽ kể câu chuyện nào (phải viết rõ cả ra), hay dùng trợ huấn cụ nào, tiến hành ra sao. Do đó, trong giáo án, trang giấy phải chia thành 2 cột: một cột thì ghi rõ các động tác, tóm tắt lời giảng của thầy, còn cột bên kia tương ứng thì ghi rõ các động tác của trò như lúc nào thì ngồi nghe, lúc nào thì ghi chép, thậm chí đến độ giáo viên còn phải ghi cả những câu hỏi của trò mà Thầy, Cô ước lượng rằng có thể học trò sẽ đặt ra trong lúc giảng, đồng thời phải nêu rõ câu trả lời cho những câu hỏi đó.

    3) Phần củng cố kiến thức : cuối cùng là là phần tóm tắt lại bài giảng để cho học sinh dễ nhớ, dễ nắm được những điểm chính yếu trong bài học.

    Soạn một bài giáo án như thế sẽ rất mất thì giờ và cũng rất công phu. Khi soạn xong, không phải là đã có thể mang dùng ngay mà còn phải thông qua một buổi họp Tổ Bộ môn để các đồng nghiệp góp ý, rút tỉa ưu khuyết điểm. Sau cùng, cứ mỗi cuối tuần thì giáo viên lại phải treo cuốn giáo án của mình trên tường văn phòng Ban Giám Hiệu, để nơi đây sẽ đóng dấu kiểm soát hay có ý kiến gì bổ sung không.

    Như thế, hầu hết các giáo viên được "lưu dung" đều coi giáo án là một cái gì kinh khủng nhất, nó ám ảnh Thầy, Cô cả ngày lẫn đêm. Đi đâu cũng nghe thấy Thầy, Cô than thở về những nỗi khó khăn, cực nhọc trong vấn đề soạn giáo án. Nhiều Thầy, Cô chịu không thấu cảnh này cũng đã kiếm cớ tự ý xin nghỉ việc.

    ° ° °

    Trong quá trình giảng dạy, người giáo viên tuyệt đối phải trung thành với sách giáo khoa do nhà nước cấp phát, Những sách ấy hoặc vì soạn thảo vội vã, hoặc vì trình độ người soạn còn thiếu sót nên không tránh khỏi có những sai lầm đầy dẫy. Nhưng mọi người đều đã được nghe nhắc đi nhắc lại câu nói :

    "Tuyệt đối các đồng chí không được tự ý sửa đổi bất cứ điều gì đã in trong sách giáo khoa. Đó là Pháp Lệnh ! Nếu có phát hiện sai sót thì cứ tiếp tục giảng dạy và làm phúc trình báo cáo lên cấp trên để cứu xét sau."

    Điều này đã khiến cho những giáo viên có nhiều lương tâm chức nghiệp vô cùng bực bội và ray rứt. Nhân danh làm thầy mà giảng sai, giảng láo cho học trò thì lòng không đang. Mà tự ý cắt bỏ  hay sửa đổi thì vi phạm pháp lệnh, có thể đi tù. Nỗi khổ tâm đó cắn rứt giáo giới rất nhiều, và sau đây là một thí dụ điển hình :

    " Một cô giáo giảng dạy lớp 5 ở trường tiểu học Bàn Cờ Sài Gòn, một hôm phải giảng một bài Văn nhan đề " Ngụy ăn thịt người!". Có đứa học trò lên tiếng hỏi :

    - Thưa Cô, Cô dạy chúng con như thế nhưng Cô có tin là thực hay không ?"

    Cô giáo chỉ òa lên khóc và sau đó tự ý xin nghỉ việc.

    Đấy là một trong nhiều thảm kịch đã xẩy ra dưới mái nhà trường XHCN sau 30-4-1975.

    ° ° °

    Khi hoàn cảnh giáo dục đã đưa tới cái thực trạng thầy dạy không tin tưởng  vào điều mình nói thì kết quả giáo dục chỉ là những con số báo cáo láo trên giấy tờ. Đó là chưa kể học trò không còn mang tâm trạng thích học, hiếu học như ngày xưa nữa. Lý do dễ hiểu là, ngoải chuyện bài giảng dối trá như kể trên, đa số học sinh miền Nam đều lại còn dính líu vào thành phần liên hệ với chế độ cũ. Nhiều em có cha, anh là các Sĩ quan đang bị bắt đi học tập cải tạo, nhiều em khác thuộc thành phần tư sản mại bản hay thương nghiệp tư bản tư doanh. Tương lai của các em không có gì sáng sủa. Đại Học là cánh cửa rất hẹp chỉ thu nhận những thành phần "không có nợ máu với nhân dân". Con đường duy nhất mà tuổi trẻ ở VN đa số sẽ phải đi tới là "Nghĩa Vụ Quân Sự". Đang học lớp 12, có lệnh trình diện là phải đi ngay chứ không được đình hoãn, ngay cả trường hợp đang theo các lớp trên đại học cũng vậy. Ở xứ CS, không có quy chế miễn dịch vì lý do học vấn. Vì vậy mà cả ngàn thanh niên đã bị đẩy vào chiến trường Lào và Kampuchea. Họ thù ghét chế độ nhưng họ vẫn phải khoác trên mình những bộ quần áo bộ đội và đội nón cối. Một số, liều mạng đào ngũ chạy qua Thái Lan, nhưng ở đây họ không được hưởng quy chế tỵ nạn mà lại bị đối xử như những tù binh hay cán binh Cộng sản. Đây là hoàn cảnh đau thương mà tuổi trẻ Việt Nam  đã và đang còn phải trải qua như định mệnh khắt khe  đã đẩy họ vào cái xã hội của giờ thứ 25 với cuộc sống đầy dẫy phi lý và bất công này.

    ° ° °

    Những nguyên do kể trên đã dẫn tới hậu quả  là trình độ học sinh bây giờ vô cùng sa sút. Đến nỗi nếu chỉ xét điểm căn cứ trên bài tập hằng tuần hay bài thi mỗi lục cá nguyệt thì 95 phần trăm học sinh trong lớp phải học đúp lại. Nhưng thực tế lại xẩy ra trái ngược. Hàng năm, có 95 phần trăm học sinh được lên lớp và chỉ có 5 phần trăm là phải học lại. Lý do dễ hiểu là, trước ngày thi nửa tháng, giáo viên phải phổ biến cho học trò học trước nhũng bài sẽ ra trong kỳ thi  kèm theo cả phần hướng dẫn cách giải. Nếu chăm chỉ, học sinh chỉ cần học vỏn vẹn có một số đề tài nào đó thì cũng đủ đạt điểm trung bình. Vậy mà chúng vẫn không chịu học. Khi cộng sổ các điểm thi, vẫn còn đến quá nửa học sinh không làm được bài. Giáo viên lại được lệnh nâng điểm toàn lớp, nâng mãi, nâng hoài cho đến khi nào có 95 phần trăm đủ điểm lên lớp thì mới được Ban Giám Hiệu chấp thuận, phê chuẩn biên bản học sinh được lên lớp. Sau này, vì đã có kinh nghiệm, giáo viên khi chấm bài sẽ cho điểm không dựa vào trình độ học trò mà căn cứ vào số phần trăm cho lên lớp. Học sinh thấy mình lười  mà vẫn cứ được lên lớp thì lại càng đổ lười ra hơn. Đó là thực trạng đã diễn ra ở miến Bắc từ nhiều chục năm trước và đang diễn ra ở miền Nam bây giờ. Chính nhiều giáo viên ở miền Bắc cũng đã than rằng nền giáo dục XHCN là nền giáo dục chạy theo chỉ tiêu. Nhận định đó xét ra thấy đích đáng và thấm thía vô cùng.

    III/ Sự đãi ngộ của chế độ đối với Giáo chức :

    Muốn thấy rõ sự đãi ngộ của chế độ đối với giáo chức thì chỉ chỉ cần nhìn vào chính ngay hình hài của các Thầy Cô giáo. Tôi có thể khẳng định một điều là hầu hết đều xanh xao, hốc hác. Họ đã thiếu thốn mọi chất bổ dưỡng và đã trải qua nhưng cơn đói đúng nghĩa. Rất ít người còn có hoàn cảnh để có được một bữa ăn sáng trước khi đi dạy học. Thâm chí đến một ly cà phê buổi sáng cũng là một sự xa xỉ hiếm thấy.

    Mỗi năm, chúng tôi có dịp quan sát các bữa ăn của nhau trong suốt một tháng hè vào dịp tham dự khóa học chính trị được tổ chức để bồi dưỡng tư tưởng cho giáo viên. Người tham dự khóa học, sáng đi, chiều về, buổi trưa nghỉ đúng 1 tiếng để ăn uống, nghỉ ngơi. Vào giờ đó, ngay trong hội trường hoặc dọc theo hành lang, hoặc ngay sau các bục gỗ khuất nẻo trong các lớp, anh chị em bầy biện ra những bữa cơm chất chứa vừa đầy một cái lon Guigoz có cơm độn mì, cơm độn ngô và hầu như rất ít ai có lấy miếng thịt. Tôi đã gặp ở đấy hầu hết các bạn bè thân quen, đa số đều mang những ánh mắt đục lờ, mệt mỏi, những gò má hốc hác, những nụ cười gượng gạo, héo hắt và những bộ quần áo xốc xếch, tả tơi.

    Hiện tượng Thầy giáo, Cô giáo vào lớp mặc áo vá, quần vá không còn là một điều gì kỳ quặc trong sinh hoạt trường lớp ở đây. Bởi vì ai cũng hiểu rõ hoàn cảnh của nhau, cả thầy lẫn trò. Xe gắn máy là một cái gì xa xỉ, vì khi đổ xăng, một lít cũng đã hết 1 phần 5 số lương rồi ! Do đó, tất cả đều đi xe đạp. Đạp xe miết thì chỉ sau một năm là mông quần bai ra, phần ở chỗ đùi gối cũng rách hết. Nhà nước có phát phiếu mua vải rẻ. Nam giáo viên mỗi năm được mua 1 thước 2 vải may quần tây, nhưng đa số đều vẫn mặc quần vá  vì cái phiếu đó đã được đem bán đi bù đắp tiền đong gạo, mua mì. Của trong nhà ngày càng đội nón ra đi. Năm trước khách đến còn mời ngồi salon, năm sau khách tới thăm thấy cả căn nhà đã trống trơn vì chủ đã bán hết bàn ghế, tủ giường, thậm chí đến cả quần áo, những thứ còn tươm tất. Nói chung là ai có gì cũng đem bán sạch. Giữa sàn đá hoa trống trơn, nhà giáo trải chiếu bò nhoài ra soạn bài, chấm bài và dĩ nhiên khách tới chơi thì cũng cởi giầy ngồi xệp xuống chiếu nữa.

    Vậy mà mối lo của đời sống không chỉ đến đó là chấm dứt, mà ngược lại cơn sợ hãi thao thức ngày một to lớn hơn lên vì đồ đạc đã bán đi hết rồi  sau sẽ lấy gì mà ăn? Điều này dẫn tới hậu quả là giáo viên đồng loạt lăn xả vào xã hội để kiếm sống. Cho nên không lấy gì làm lạ khi học trò gặp thầy đi lái xe ôm, đi đạp xích lô  buổi tối hay lang thang ở chợ trời vào ngày Chủ Nhật. Nhiều cô giáo (nhất là ở các trường tiểu học) đã đi buôn kẹo, bánh bầy bán ngay trong lớp học vào những giờ ra chơi để kiếm  thêm chút đỉnh phụ chi tiền chợ trong gia đình. Có thể nói trong xã hội C.S, tầng lớp giáo viên là một trong những tầng lớp bị bóc lột kỹ lưỡng nhất, bị bạc đãi nhất và số phận của họ cũng thê thảm nhất vì họ chẳng còn có cơ hội để mà hưởng thụ, chẳng có khả năng để mà bon chen, tranh sống và cũng chẳng có nhiều thì giờ để lo chuyện riêng cho gia đình vì giờ giấc của họ trong suốt năm đều bị cán bộ giáo dục bầy đặt hết chuyện này tới chuyện khác để chiếm dụng hết.

    Bên cạnh những thiếu thốn, lo âu về đời sống, người giáo viên còn bị nhồi nhét tư tưởng chính trị kỹ lưỡng nhất. Hằng năm ngoài một tháng học tập chính trị tập trung trong những hội trường chất chứa cả ngàn người mà mỗi buổi nghe giảng là một cuộc tra tấn trên bình diện cân não, người giáo viên còn phải phát biểu, thảo luận, viết bài thu hoạch và đọc trước nhóm hay tổ của mình để chịu sự phê bình, nhận xét dưới con mắt quan sát soi mói  của cán bộ chính trị. Khi được trả về trường sinh hoạt, họ còn phải tiếp tục học tập chính trị thường xuyên không ở tổ, ở nhóm thì ở Công đoàn, ở Hội đồng giáo viên toàn trường, nhất là trong những lần phải học tập một Nghị quyết mới, một thông tư mới, một quy định mới hay những ngày kỷ niệm, những ngày lễ lớn trong năm.

    Đó là tất cả những gì mà người giáo viên nhận lãnh được ở chế độ trong những năm tháng  dài phục vụ cho xã hội mới.

    IV/ Tâm trạng chung của giáo chức trong chế độ mới :

    Trong hoàn cảnh sống khắt khe như thế, lo âu và chán nản là hai tâm trạng chung phổ biến nhất trong hàng ngũ giáo chức ở quê nhà.  Họ lo âu cho đời sống kinh tế  thiếu thốn trước mặt, lo âu cho sức khỏe của chính mình và tương lai của bầy con cái. Bên cạnh đó là sự chán nản vì vẫn phải kéo dài một đời sống vô nghĩa và đầy mặc cảm vì sự hổ thẹn với lương tâm. Một nhà buôn có thể nói dối khách hàng về phẩm chất món hàng của mình mà lương tâm ít áy náy.  Nhưng một nhà giáo dạy dỗ học trò về những điều mà chính mình không tin tưởng  thì đó là một sụ đầy đọa  hết sức đớn đau đối với lương tâm chức nhgiệp.

    Vậy mà các đồng nghiệp của chúng ta ở quê nhà vẫn tiếp tục phải sống, phải dạy dỗ, phải đóng kịch ngay trên bục giảngvà đau đớn hơn nữa là chính lũ học trò ngồi ở dưới  cũng thấy rõ Thầy mình, Cô mình đang là một con vẹt nói dối không ngưng nghỉ.

    Trò khinh thầy. Thầy đầy tự ti mặc cảm. Hỏi có còn nền giáo dục nào khác bi thảm hơn  thế nữa hay không?

    Và khi một nền giáo dục với những cơ cấu tổ chức và đường lối điều hành như thế, cộng thêm một đội ngũ nhà giáo mệt mỏi chán chường và một tầng lớp học trò không thấy nhu cầu thiết yếu của học vấn, thì tương lai của đất nước sẽ ra sao ?

    Nếu như miền Bắc đã trì trệ, trình độ khoa học kỹ thuật còn đầy dẫy những nhược điểm sơ đẳng, lạc hậu thì nguyên nhân sâu xa phải kể đến là do hậu quả của một nền giáo dục đào tạo những con người chỉ biết cúi đầu tuân phục chế độ.

    Miền Nam sau hơn 7 năm theo tiến trình ấy tất cũng đang đi vào những hậu quả tương tự.

    Chúng ta sẽ chẳng còn trông mong gì vào thế hệ trẻ đã được đào luyện trong chế độ CS. Đó là chưa kể đến những truyền thống cũ, quan niệm cũ, nền tảng đạo đức luân lý cổ truyền cũng đã bị nhà trường XHCN tẩy rửa đi hết.

    Có thể nói không ngoa rằng ý thức hệ dân tộc lấy nhân bản làm nền tảng đang bị xoi mòn và bôi xóa đi ở quê nhà.

    Cho nên trách nhiệm bảo tồn những di sản văn hóa của dân tộc, không có ai khác hơn phải nhận lãnh chính là những người có may mắn vượt thoát xứ sở để ra đi.

    Và trong cộng đồng VN tại hải ngoại, những người gần gũi nhất trong trách nhiệm gìn giữ những di sản kể trên hẳn không ai khác hơn là những cựu giáo chức lưu vong.

    Tôi luôn luôn tin tưởng rằng tập thể giáo chức của chúng ta là một trong nhhững tập thể  có trình độ nhất, có ý thức nhất và có một tấm lòng gắn bó thiết tha nhất đối với văn hóa.

    Chúng ta sẽ phải làm gì đối với thế hệ trẻ lưu vong nói riêng và với cả tiền đồ văn hóa dân tộc nói chung  ?

    Câu hỏi này, tôi tin tưởng là quý vị sẽ tìm thấy lời giải đáp sau khi đã theo dõi nội dung của những bài thuyết trình của các đồng nghiệp kế tiếp và đã trao đổi, thảo luận kỹ càng.

    Trước khi dứt lời, một lần nữa, tôi xin minh định rằng vốn hiểu biết về vấn đề giáo dục ở quê nhà hiện nay của tôi còn rất hạn chế và không được cập nhật hóa sau gần 3 năm tôi rời nước ra đi. Tôi mong mỏi các đồng nghiệp đi sau tôi sẽ bổ túc thêm ý kiến để cho chân dung của giáo chức ở quên nhà được thêm phần phong phú và sáng tỏ hơn.

    Xin trân trọng cám ơn và xin kính chào quý đồng nghiệp.

    NHẬT TIẾN
    Santa Ana, California ngày 26-11-1982


     
     
     
    nguồn: nhavannhattien.wordpress.com

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Ngày Mới

    Thạch Lam

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646632]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502535]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639712]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471306]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340861]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600521]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689833]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2493087]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300412]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010491]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972331]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548889]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470013]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445692]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204068]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150625]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078686]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062563]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028813]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026447]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959442]
    25.Quỷ Bảo [921707]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907573]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905326]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877023]
    29.Hắc Nho [852156]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843166]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840064]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756011]
    33.Tru Tiên [747769]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745198]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661907]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622425]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592490]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569360]
    39.Hoàn Hảo [557782]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536787]
    41.Tầm Tần Ký [511982]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456249]
    43.Thiên Đường [452698]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450854]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439786]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434015]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427370]
    48.Cậu Chó [417247]
    49.If You Are Here [411851]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408209]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm